Thắp Sáng Niềm Tin
Hãy thắp sáng niềm tin lên bạn nhé!
Trong bóng đêm ánh nến vẫn lung linh
Trong cô đơn vẫn lấp lánh trăng tình
Bạn hãy giữ suốt cuộc đời ánh sáng!
Buồn bã lắm khi mình mang tang trắng
Khóc người tình, khóc cái chết người thân
Cõi người ta ai chẳng phải một lần
Nhưng đau xót ai cầm lòng chẳng khóc
Hãy tin tưởng, giữ bình an khiên mộc
Chắn ngã lòng, tránh thất vọng, buông tay
Hãy kiên tâm định hướng lại tương lai
Và đi tới dẫu gian nan khốn khổ
Hãy nghĩ đến một ngày mai rạng rỡ
Mình đã qua những chướng ngại, khổ đau
Đường nở hoa, ngàn nét đẹp hương màu
Đã qua biết bao chặng đời đau đớn
Nguyên Đỗ
Niềm Hạnh Phúc
Hạnh phúc thật khi có người thông cảm
Biết sẻ chia vui buồn khổ hân hoan
Những ước mơ những hạnh phúc thiện toàn
Những khuyến khích động viên trong mọi lúc
Trong cuộc sống biết bao nhiêu vinh nhục
Trên đấu trường có lúc được lúc thua
Ta có nhau cùng san sẻ nắng mưa
Khi chị ngã em nâng không quản ngại
Hạnh phúc thật em gặp người chị gái
Trên đường đời đã từng trải trầm thăng
Trên đường tình hạnh phúc mấy ai bằng
Mỗi buổi sáng đọc bài thơ cổ võ
Thông đạt lý mấy ai giàu ba họ
Chị sẻ chia công khó với mọi người
Tạo cho đời thêm hạnh phúc vui tươi
Để phước lộc nụ cười cho con cháu
Niềm hạnh phúc bình an như châu báu
Quý dường nào và hạnh phúc biết bao
Tình thương yêu nồng thắm mãi dạt dào
Ân phúc lộc ngàn đời chan chứa mãi
Nguyên Đỗ
Sơn Nữ Phố Xưa
Bầy thiếu nữ áo dài xinh màu trắng
Đưa ta về một thuở rất thân thương
Lớp mười hai, mười một dưới mái trường
Rất quen thuộc một thời trên Phố Núi
Trường Minh Đức, Gia Lai, rất gần gũi
Trong cuộc đời gió bụi lắm phong sương
Đôi lúc ta hồi tưởng nhớ mái trường
Nhớ đến Thuỷ, Ánh, Hoa, Thừa, Oanh, Nữ ...
Bao mẫu chuyện đã lâu rồi tuần tự
Hiện dần về trong sáng, thấy vui ghê
Thấy Thanh Nhung Đinh Minh Hải theo về
Bầy thiếu nữ đọc thư Châu gởi lén
Yêu tá hoả thấy tam tinh, nhanh nhẹn
Tiếng cười vang buổi lao động Ya Lu
Lúc nửa đêm có ai phá doạ hù
La oai oái, đám con trai quỷ quái
Nhớ Mân, Tuấn, nhớ Chí, Sơn, Quảng, Toại
Sơn mất rồi, Quảng , Tuấn, Toại đứng kia
Con Mân, Chí, sao không thấy hình kià
Tin, Hoa, Thủy ... còn ai kia lạ quá
Bầy thiếu nữ dịu dàng xinh tranh hoạ
Cám ơn ai còn nhớ đến người ta
Tình bạn xưa còn mãi mãi đậm đà
Không mờ nhạt phôi pha theo năm tháng
Nguyên Đỗ
Hoa Bướm
Mùa Xuân rực rỡ nắng vàng tươi
Cây cỏ hoa xinh môi thắm cười
Gió nhẹ lay lay qua bụi trúc
Xuân về hạnh phúc đến muôn người
Hoa nở đầu Xuân ong bướm bay
Anh đưa em đến một nơi này
Cúc qùi vàng đẹp khoe đầu xóm
Hai đứa nhẩn nha say đắm say
Anh bảo em rằng nhắm mắt đi
Nhìn anh khẽ hỏi để làm gì
Cầm tay anh dẫn vào vườn nhỏ
Đã đến nơi rồi mở mắt đi
Bươmbướm quyện bay khắp cả vườn
Có nàng rời kén cánh chưa vươn
Ngập ngừng ngắm nghiá rừng hoa bướm
Từng cánh nhịp nhàng khe khẽ vươn
Bướm từ hộp giấy cứ bay ra
Bướm đậu bướm bay cứ nhẩn nha
Thơ mộng bướm bay kỳ diệu quá
Đất trời hoa bướm của đôi ta
Em hỏi vặn anh bướm ở đâu
Anh cười: thu lượm những con sâu
Bỏ vào hộp giấy nuôi vài bữa
Kén mở bầy sâu hóa bướm màu
Đôi mắt long lanh thật ấm nồng
Mỉm cười anh hỏi em thích không
Gật đầu em nói vâng em thích
Đôi cánh tình yêu cứ phập phồng
Sợ mộng không thành, sợ bướm bay
Sợ duyên tàn chóng, gió lùa mây
Chỉ mong mau đến ngày hôn lễ
Hai đứa mặn mà mãi đắm say
Nguyên Đỗ
Những Bông Hoa Thủy Tinh
Những bông hoa thủy tinh
Qua bàn tay mềm dẻo
Miệng nói cười khéo léo
Nắn nót tạo đường cong
Từng cánh hoa lấp lạnh
Dưới ánh điện đèn màu
Tình nhân quyện bên nhau
Đêm yêu thương huyền ảo
Từng cánh hoa mỹ thuật
Đẹp hoa đẹp thủ công
Đẹp mắt cùng đẹp lòng
Chẳng nề chi vật chất
Những bông hoa tình thương
Trông đến độ khác thường
Gởi hương bay khắp chốn
Đem tình đến muôn phương
Nguyên Đỗ
Không Trói Buộc
Ta mãi mãi chẳng bao giờ trói buộc
Cánh chim bằng còn bay mãi trên mây
Chẳng khi nào vương nhợ với vướng giây
Chim cột cánh có thể nào bay được
Như đám mây gió thổi về xuôi ngược
Khác giòng sông chỉ chảy một chiều thôi
Đem nhánh cây theo con nước về xuôi
Chẳng như gió thổi ngàn phương vạn hướng
Những nhà thơ thường rất giàu tưởng tượng
Thay nhân gian thành khẩn viết ươm mơ
Những nhà thơ họ chỉ sống vì thơ
Đâu có thể nỡ giam chi buộc trói
Nghệ thuật thơ như là một ơn gọi
Bước theo thơ, đi tới mãi chẳng ngưng
Chớ cột chân, này ai đó, xin đừng
Để họ mãi thả hồn theo cánh gió
Giòng cảm xúc, giòng sông thơ, ta rõ
Những tay bơi, những thi sĩ dài hơi
Bơi viết trôi thong thả chẳng theo thời
Cánh hoa đẹp cho đời thêm hương vị
Nguyên Đỗ
Tự Nhiên Như Người Hà Lội
Em ngồi đó, tự nhiên chân trần khép
Mắt trần gian trai Hà Nội dán theo
Mặc ai nhìn mặc ai nói lèo bèo
Em phớt tỉnh như Việt kiều Hà nội
Mặc ai trách mặc ai thầm tức tối
Mặc trời mưa trời nắng lội trên đường
Mặc ai cười ai rủa cứ như thường
Sống thoải mai tự nhiên dân "Thành Nội"
Em ngồi đó dáng xinh xinh nhiều lối
Vóc trời cho, eo thon nhỏ, ngực to
Bao chàng trai ấm ứ tựa học trò
Gặp cô giáo, tẽn tò không nói được
Em ngồi đó tự nhiên thành hỏa thuốc
Nổ tung bành tá hỏa thất tam tinh
Những chàng thơ hí hoáy viết thơ tình
Cho thiên hạ ngồi một mình tưởng tượng
Nguyên Đỗ
Hi hi ha ha... đùa Nhật Hạ và người ta một tí!