📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Đọc Ngồi khóc trên cây để thấy đời còn được chữ tình

0 trả lời, 12 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2013 09:44:00 bởi Ct.Ly>
Mỗi người đều đi qua tuổi thơ của mình một cách khác nhau, nhưng đa phần các bạn trẻ thế hệ 8X đầu tiên thì chắc hẳn có một điểm chung, đó là đã bước qua tuổi thơ bằng những giọt nước mắt, bằng những nỗi buồn, bằng sự thất vọng, và một ký ức tuổi thơ tốt đẹp được biết đến từ những quyển sách “thần kì” mang tên Nguyễn Nhật Ánh. Những quyển sách của Nguyễn Nhật Ánh phù hợp với tuổi thơ, vì chúng mang lại một cách nhìn trân quý, yêu thương dành cho mọi thứ xung quanh mình. Với mọi đứa trẻ, những điều kì diệu nhất là những thứ có thể làm chúng thích thú hoặc khiến chúng suy nghĩ “người lớn” hơn một chút.
Với giọng văn trong sáng, ý tưởng sáng tạo nhưng dùng những chất liệu gần gũi, mộc mạc, khiến cho những người đọc sách của Nguyễn Nhật Ánh cứ như bắt gặp bản thân, bắt gặp tuổi trẻ. Trong thế giới mỗi ngày mỗi phẳng như thế này, con người ta cứ mãi chạy theo những vòng quay, vòng lặp của cuộc sống bộn bề, hòa mình vào cái hào nhoáng, viễn vông của sự phát triển mà quên mất đi cái đơn giản thuần túy làm nên cuộc sống. Sách của Nguyễn Nhật Ánh đem chúng ta về với những cái chân thật và quý giá nhất của đời người, là cái tình, cái nghĩa, tuổi trẻ, bao dung và tình cảm trong sáng của con người, cùng với niềm tin vào cuộc sống vẫn còn tươi đẹp lắm.  Cũng chắc hẳn đó là lý do mà truyện của Nguyễn Nhật Ánh không bao giờ cũ, chủ đề, cốt truyện là những chi tiết của cuộc sống nên đơn giản mà không lỗi thời, giọng văn của con người không bao giờ Già như Nguyễn Nhật Ánh đã nuôi cái trẻ trong mỗi thế hệ độc giả đến tận bây giờ. Nhân vật trong truyện là những con người xung quanh, là chị, là anh, là bạn thậm chí là cả bản thân người đọc, cái cốt yếu của câu chuyện vẫn bật lên theo năm tháng chính là tình cảm tốt đẹp. Trong cuộc sống vốn dĩ thiếu nhiều điều chân thật, thì niềm tin về sự tốt đẹp của Nguyễn Nhật Ánh vẫn không dịch chuyển, bằng cách này hay cách khác, con người vẫn tử tế, vẫn cứ yêu thương dù trắc trở.
 

Tập truyện mới nhất của Nguyễn Nhật Ánh
 
Người lớn đọc Nguyễn Nhật Ánh để tìm lại tuổi trẻ, tình yêu và quá khứ. Thanh niên lớn lên cùng Nguyễn Nhật Ánh thì cứ hoài hoài thấy mình trẻ. Tuổi trẻ đọc Nguyễn Nhật Ánh để thấy mình chững chạc và lớn lớn hơn tí nữa. Đọng lại trong tất cả là ước mơ, là lời nhắn nhủ của một người tận tâm, không bao giờ thôi vun ước mơ cho tuổi trẻ về tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu, tình người trong một xã hội ngày càng tha hóa. Nếu đã từng có giây phút lắng lại, mơ màng trong suy nghĩ về những con mèo ngồi bên cửa sổ, những hoa vàng trên cỏ xanh, những lá nằm trong lá, hay hồi ức học trò trongKính vạn hoa… thì chắc hẳn, quyển sách Ngồi khóc trên cây sẽ mang lại những điều mới mẻ.
Bằng ngôn ngữ tự nhiên, quen thuộc, Nguyễn Nhật Ánh tiếp tục đem đến những dòng văn trong trẻo, tinh khôi của những rung động đầu đời, những cảm xúc rưng rưng và thân yêu đến lạ.
Với cái nhìn trìu mến của tác giả, cả câu chuyện hiện lên với những nét đẹp hồn hậu nhất, khoác chiếc áo của sự dung dị và gần gũi đến ngạc nhiên, để rồi từ đó, cuộc sống ven sông dần hiện lên với một kỳ nghỉ hè của những đứa trẻ mới lớn, với những trò chơi đơn sơ nhưng ghi dấu ấn mãi trong lòng, với những tình cảm “thinh thích”, nhớ nhung…
“...Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay...”

 Mỗi chương lại được bắt đầu bằng những câu thơ đề từ lãng mạn từ chính tác giả khiến cho cả câu chuyện thêm phần lãng mạn và bay bổng. Với Ngồi khóc trên cây, một lần nữa, Nguyễn Nhật Ánh lại chứng tỏ ngòi bút nghệ thuật vị nhân sinh của mình, thêm một chút cho những tâm hồn khô khan tìm lại được cảm giác về những rung động tế vi từ lâu đã lạc, thêm một chút cho những lòng tin đã mất có thể một lần nữa lại tiếp tục thêm vào tin yêu, tin vào những điều tốt đẹp vẫn đang chờ đợi đó đây trong cuộc sống, và rằng những điều tốt vẫn luôn có thật trên đời… Đôi khi chính là những điều giản dị nhỏ nhoi mà mỗi chúng ta đều đang cần nhất…
"... Tôi sẽ quên mất con Rùa nếu sáng hôm sau đang ngồi đọc sách trong nhà, tôi không có cảm giác có ai đó đang nhìn mình.
Nhưng khi tôi ngước mắt trông lên thì chẳng thấy người nào. Bên kia cửa sổ là một khoảng sân vắng ngập tràn gió và nắng. Chỉ có hai con chích chòe đang líu lo trên cây me trước ngõ. Xa xa, trên bãi cỏ rộng dưới chân đồi một bọn trẻ trạc tuổi thằng Thục đang chia phe chơi u. Có ai nhìn mình đâu nhỉ? Tôi tự hỏi, và cúi xuống trang sách.
Nhưng mới đọc được vài dòng, tôi ngờ ngợ, lại ngẩng đầu nhìn quanh. Lần này, sau một hồi quét mắt ra bốn phía, tôi phát hiện một đôi mắt đen láy lấp ló chỗ kẽ hở giữa hai tấm phên.
Vừa bắt gặp tia nhìn của tôi, đôi mắt biến mất và tôi nghe rõ tiếng chân người chạy vù đi bên kia bức vách.
Tôi rời bàn, bước lại chỗ cửa sổ nhìn theo, nhận ra là con Rùa qua mái tóc trông rất kỳ cục của nó. Tối hôm qua, tôi đã nhìn thấy mái tóc này ở chợ Kế Xuyên, cụt ngủn, so le, nom giống như một khóm lá bị tỉa vụng.
Tôi tính ngoác miệng gọi con Rùa nhưng đến phút chót tôi quyết định làm thinh. Nó chạy được một quãng xa, tôi kêu chưa chắc nó đã chịu quay lại. Hơn nữa tôi không muốn làm nó sợ.
Trưa, tôi khều thằng Thục:
- Thục này!
- Gì hở anh?
- Con Rùa là con ai vậy mày?
- Nó là cháu thầy Điền..."

Bạn sẽ được tác giả dẫn đi liền một mạch trong một thứ cảm xúc rưng rưng của tình yêu thương. Bạn sẽ thấy may mắn vì đang đuợc sống trong cuộc sống này, thấy yêu thế những tấm tình người... tất cả đều đẹp hồn hậu một cách giản dị. Với cuốn sách mới này, một lần nữa người đọc lại được Nguyễn Nhật Ánh tặng món quà quý giá: lòng tin rằng điều tốt có thật trên đời.
 
Đăng nhập để trả lời
0