Tôi bắt đầu một ngày mới với việc ngồi thiền. Không khó để thiền định, tôi vốn là một chuyên gia về thiền. Ngồi kiết già, hình hoa sen, chứng và trú các cõi thiền. Hôm nay mở đầu bằng công việc thú vị này. Có nhiều người, nhất là mẹ tôi bảo rằng tôi là tu hú. Tuy nhiên tôi tuyệt đối không cay cú. Tôi không muốn con người mình bị cũ. Thế nên tôi trả lời với mẹ tôi rằng :"Ừ, thì con tu, rồi con hú những khác tu chung, mẹ đừng có suy bụng ta ra bụng người chứ". Mẹ tôi cười rũ trong bụng nhưng nét mặt lại không có vẻ gì là hấp thu. Tôi mặc kệ. Tôi tu theo cách của tôi. Dẫu cho bị mọi người chê đủ thứ tôi vẫn không màng. Vì tôi là "thứ dữ" mà.
Có nhiều lúc giơ bàn tay của mình ra và thầm trách cứ "Sao tay của mình chằng chịt chỉ tay thế kia". Hồi còn đi học, có một đứa từng xem tay cho tôi rồi phán "Số bạn là đường học vấn dang dở đó, sẽ không đậu đại học đâu". Hừ. Lại còn có một ông nọ xem tay tôi xong rồi phê :"Cuộc đời của cháu sẽ không như người ta bảo là bông hoa cứt lợn đâu mà cháu sẽ là một bông hoa hồng". Dù cho ông ấy có kê tôi lên thành hoa hồng, tôi vẫn thấy ứ nghẹn trong cổ. Hứ! Người ta vầy mà bảo hoa cứt lợn. Thật là không thể ngửi được. Tôi thầm nhủ "Cứ đợi đấy".
Rồi theo tháng năm, tôi lớn dần, lớn dần, và ngày càng xinh đẹp. Tôi có một đôi mắt to, đen tròn và hàng mi dài chớp chớp. Tuy nhiên tôi đã xác định đi tu, rời xa mọi chuyện thất tình lục dục. Tôi chia tay người yêu cũng bởi đi tu. Hồi đó, người yêu tôi buồn lắm. Anh ấy còn dự đoán trước tương lai là tôi và anh ấy sẽ lấy nhau và có con nữa cơ. Nhưng sự thực đã không như vậy. Tôi chủ động nói yêu trước, rồi cũng chủ động nói chia tay. Lúc đó, một câu kinh của Đức Phật đã dạy tôi "yêu là tập khởi của đau khổ". Tôi thì thay đổi bởi câu này nhưng người yêu tôi thì vẫn sốc, nhưng không biết làm gì để níu kéo tôi lại và đành ngậm ngùi ra đi. Có lẽ trong mắt anh ấy, tôi là một kẻ phũ phàng, và "chỉ biết yêu bản thân" như lời anh ấy nói. Thật sự thì tôi không yêu bản thân. Tôi chẳng yêu gì cả, vì Phật dạy "yêu là sẽ đau khổ "mà. Nhưng hai chúng tôi cũng làm bạn thêm vài tháng rồi cũng đường ai nấy đi. Tôi không liên lạc với anh nữa vì anh suốt ngày kêu bận. Mối tình thứ hai của tôi đó.
Sau khi thiền xong, tôi bước xuống nhà và một lúc sau ngồi ngay vào bàn máy vi tính. Sở thích của tôi là nghe nhạc, viết blog, hát hò, sáng tác nhạc. Khi bật yahoo lên, một vài nick làm quen với tôi. Sau một hồi chuyện trò, tôi soát lại list friend của mình và liếc nhìn mấy cái nick hay nói "I love you" với tôi, bằng một đôi mắt buồn nản. Thực tâm tôi không muốn ai yêu mình để khỏi khổ. Nhưng song song đó, có rất nhiều người biết khổ nhưng vẫn lao vào để khỏi bị "lỗ". Tôi thì tôi không dại gì như thế. Tôi tu, tôi không dục, cũng không yêu. Tôi chỉ thương bằng một trái tim đồng cảm. Với tôi, thế là đủ.
Buồn ngủ..... haizzz. Hai ngày nữa mới đến Chủ Nhât. Tôi đang thầm cầu mong cho ngày Chủ Nhật mau đến để tôi còn lên Nhà văn Hóa Thanh Niên nữa. Những lúc dư thời gian không biết làm gì vào Chủ Nhật, tôi thường đi Câu Lạc Bộ Tiếng Anh. Vô đó có rất nhiều người và bạn tha hồ làm quen và thực hành tiếng Anh ở đây. Tiếng Anh không hề quá khó. Thế mà tôi cũng đã mất hết mười mấy năm cày bừa vật lộn với nó. Cuối cùng, tôi cũng đã tự hào với điểm số TOEIC 160/170. Suýt soát 95%. Với tôi, đó là một thành công khá lớn, cho dù tôi mới làm bài thi thử trên mạng thôi. Nhưng như thế đủ để tôi yên tâm về tiếng Anh của mình rồi. Bây giờ đây, tâm trạng tôi vô cùng hưng phấn, và tỏ rõ nết "thứ dữ" để đối mặt với những điều tai tiếng. Số là hôm trước tôi có đăng tải một số video clip tôi hát những bài mà tôi tự sáng tác lên You tube. Giờ thì tôi đang lắng tai nghe được những tiếng xì xào của hàng xóm bay qua nhà mình mà lúc nãy tôi không để ý. Nào là "mày nghe nó hát chưa", "nó hát cũng được", "khiếp, quần với chả áo", "cái mặt khó coi quá đi", "gì mà hát già như ông cụ non", "mặc cái áo chả ra gì", "xấu quá", "nó hát như bà già", "thế mà cũng quay clip", "nhìn chẳng ra gì", "trông như con điên" vv... Ôi, những điều tiếng này thật là dữ dội. Và giờ đây, tôi đang phải bịt tai ngồi nghe. Không thể bịt kín hết hai tai, tôi chỉ có thể bịt bằng hai mẩu gỗ quấn bông gòn. Và đóng chặt cửa phòng lại. Biết đối phó thế nào để vượt qua "làn sóng dư luận" này đây. Có lẽ phải tự xem xét lại mình. Xem nào. Xét cho cùng thì tôi vẫn xinh, đôi mắt to tròn đen láy và hàng mi dài chớp chớp, thế mà bảo tôi "xấu quá" là thế nào nhỉ. Quần áo thì vì tự quay clip nên ăn mặc hơi phình phường, cũng chưa đến nỗi "mặc cái áo chả ra gì", hay "khiếp, quần với chả áo". Còn về giọng hát, tôi có một chất giọng trong sáng, dễ thương, như búp bê. Thế mà cũng bị chê "nó hát như bà già"?. Hừ, tôi đưa ra kết luận "Bình luận của mọi người đều là thái quá và không đúng sự thật. Mặc kệ người ta bới móc, chỉ trích, tôi vẫn tự tin là chính tôi. Xét cho cùng là mọi người vẫn quan tâm đến tôi như vậy có nghĩa là tôi có nét nổi bật. Có nổi bật thì nguời ta mới bình lọan chứ." Hic, mới đăng có mấy cái clip thôi mà người ta đã rần rần phản ứng như vậy. Showbiz thật là gian nan quá. Kiểu này, chắc phải ăn đá dài dài rồi. Bởi vì từ nay tên tôi đã có mặt trong danh sách trí nhớ của bàn dân thiên hạ. Người ta từ nay sẽ super soi tôi dài dài. Hic, nghĩ mà nản. Rồi người thân, bạn bè có xa lánh tôi không vì tôi bị quá nhiều tiếng xấu. Tôi lăn lên giường và "tự kỷ" mình bằng cách đập gối vào đầu. Trời ơi trời, tôi kêu trời một cách thảm thiết. Và tôi rên rỉ như khóc. "sao trời sinh ra con rồi mà lại sinh ra hàng xóm con". òa òa. Bất chợt, tôi nghe "bụp" một cái trong hư không. Rồi một ông già râu tóc trắng bóc hiện lên phất chổi bảo tôi "Làm sao con khóc?".
Trời, ông Bụt đây sao? Sao mình mới có gọi trời thôi thế mà trời xuất hiện liền? Tôi hốt hoảng.
- Ông... Ông là ông Bụt à?
- Phải, con đoán đúng rồi đó. là ta đây.
- Ông .... sao ông nghe tiếng con khóc mà đến được hay vậy. (Lúc này tôi cũng mơ được trở thành Bụt)
- Vì ta thấy con hiền lành ngoan ngoãn, lại hay đi chùa, làm phước, giúp người đều đều nên ta đến để giúp đỡ con.
- Dạ, con cảm ơn ông Bụt ạ.
- Ừm, vậy con nói đi. Tại sao con khóc?
- Dạ, thưa ông, tại vì con đã cố gắng thật nhiều để làm nên mấy cái clip nhạc, hát cho mọi người vui. Mà mọi người lại chửi bới con nhiều quá. Con chịu không nổi.
- Đó là do con sơ suất. Con muốn nổi tiếng thành Sao nhanh chóng mà quên đi chốn Showbiz chỉ dành cho người nhiều tiền người ta tốn công dựng phim dựng nhạc, quần áo phụ kiện đầy đủ sặc sỡ. Chứ thô sơ như con thì làm sao sống nổi. Con không có tiền thì con sẽ không thể sống nổi ở chốn Showbiz đâu.
- Thế ông Bụt khuyên con nên phải làm sao bây giờ ạ?
- Để thành danh, ngoài chuyện tiền bạc, người ta có thể đắp đổi bằng tài năng. nếu có tài năng số một, nhất định sẽ bù đắp được chuyện thiếu tiền bạc. Con đừng quá lo ngại khi mình không có tiền. Hãy đầu tư vào giọng hát. Con hãy tập hát những bài hát có giai điệu du dương, nhiều rồi thì giọng con sẽ từ Alto lên Soprano. Thật đấy.
- Thế hả Bụt. Tập hát những giai điệu du dương ạ. Ah, con sẽ làm được
- Nhất định rồi. Thế nhé. Thôi, ta đi đây.
"Bụp" Bụt biến mất.
Tập hát những bài du dương. Rồi thì giọng mình sẽ từ nữ trung lên nữ cao. Ôi, vui quá, vui quá.
Tôi nhảy cỡn lên vì vui mừng. Ông bụt đã xuất hiện, và ban cho tôi phép màu. Phen này, nhất định tôi sẽ nổi tiếng vì tài năng thực sự và sẽ được tiếng thơm. Tôi gỡ hai mẩu gỗ và bông gòn ra. Từ nay, mình sẽ đầu tư vào giọng hát. Có giọng hát, cộng thêm niềm say mê, song song với chuyện tu hành, mình sẽ làm được những việc có ích cho đời. Tôi tự nghĩ, mình không giống người thường. Vì mình là người tu. Nhưng mình lại không thích ở ẩn hay xa lánh chuyện đời. Mình thích cống hiến, phục vụ vì mọi người. Tu thì cứ tu, hát thì cứ hát. Oh yeah!
Có nhiều lúc giơ bàn tay của mình ra và thầm trách cứ "Sao tay của mình chằng chịt chỉ tay thế kia". Hồi còn đi học, có một đứa từng xem tay cho tôi rồi phán "Số bạn là đường học vấn dang dở đó, sẽ không đậu đại học đâu". Hừ. Lại còn có một ông nọ xem tay tôi xong rồi phê :"Cuộc đời của cháu sẽ không như người ta bảo là bông hoa cứt lợn đâu mà cháu sẽ là một bông hoa hồng". Dù cho ông ấy có kê tôi lên thành hoa hồng, tôi vẫn thấy ứ nghẹn trong cổ. Hứ! Người ta vầy mà bảo hoa cứt lợn. Thật là không thể ngửi được. Tôi thầm nhủ "Cứ đợi đấy".
Rồi theo tháng năm, tôi lớn dần, lớn dần, và ngày càng xinh đẹp. Tôi có một đôi mắt to, đen tròn và hàng mi dài chớp chớp. Tuy nhiên tôi đã xác định đi tu, rời xa mọi chuyện thất tình lục dục. Tôi chia tay người yêu cũng bởi đi tu. Hồi đó, người yêu tôi buồn lắm. Anh ấy còn dự đoán trước tương lai là tôi và anh ấy sẽ lấy nhau và có con nữa cơ. Nhưng sự thực đã không như vậy. Tôi chủ động nói yêu trước, rồi cũng chủ động nói chia tay. Lúc đó, một câu kinh của Đức Phật đã dạy tôi "yêu là tập khởi của đau khổ". Tôi thì thay đổi bởi câu này nhưng người yêu tôi thì vẫn sốc, nhưng không biết làm gì để níu kéo tôi lại và đành ngậm ngùi ra đi. Có lẽ trong mắt anh ấy, tôi là một kẻ phũ phàng, và "chỉ biết yêu bản thân" như lời anh ấy nói. Thật sự thì tôi không yêu bản thân. Tôi chẳng yêu gì cả, vì Phật dạy "yêu là sẽ đau khổ "mà. Nhưng hai chúng tôi cũng làm bạn thêm vài tháng rồi cũng đường ai nấy đi. Tôi không liên lạc với anh nữa vì anh suốt ngày kêu bận. Mối tình thứ hai của tôi đó.
Sau khi thiền xong, tôi bước xuống nhà và một lúc sau ngồi ngay vào bàn máy vi tính. Sở thích của tôi là nghe nhạc, viết blog, hát hò, sáng tác nhạc. Khi bật yahoo lên, một vài nick làm quen với tôi. Sau một hồi chuyện trò, tôi soát lại list friend của mình và liếc nhìn mấy cái nick hay nói "I love you" với tôi, bằng một đôi mắt buồn nản. Thực tâm tôi không muốn ai yêu mình để khỏi khổ. Nhưng song song đó, có rất nhiều người biết khổ nhưng vẫn lao vào để khỏi bị "lỗ". Tôi thì tôi không dại gì như thế. Tôi tu, tôi không dục, cũng không yêu. Tôi chỉ thương bằng một trái tim đồng cảm. Với tôi, thế là đủ.
Buồn ngủ..... haizzz. Hai ngày nữa mới đến Chủ Nhât. Tôi đang thầm cầu mong cho ngày Chủ Nhật mau đến để tôi còn lên Nhà văn Hóa Thanh Niên nữa. Những lúc dư thời gian không biết làm gì vào Chủ Nhật, tôi thường đi Câu Lạc Bộ Tiếng Anh. Vô đó có rất nhiều người và bạn tha hồ làm quen và thực hành tiếng Anh ở đây. Tiếng Anh không hề quá khó. Thế mà tôi cũng đã mất hết mười mấy năm cày bừa vật lộn với nó. Cuối cùng, tôi cũng đã tự hào với điểm số TOEIC 160/170. Suýt soát 95%. Với tôi, đó là một thành công khá lớn, cho dù tôi mới làm bài thi thử trên mạng thôi. Nhưng như thế đủ để tôi yên tâm về tiếng Anh của mình rồi. Bây giờ đây, tâm trạng tôi vô cùng hưng phấn, và tỏ rõ nết "thứ dữ" để đối mặt với những điều tai tiếng. Số là hôm trước tôi có đăng tải một số video clip tôi hát những bài mà tôi tự sáng tác lên You tube. Giờ thì tôi đang lắng tai nghe được những tiếng xì xào của hàng xóm bay qua nhà mình mà lúc nãy tôi không để ý. Nào là "mày nghe nó hát chưa", "nó hát cũng được", "khiếp, quần với chả áo", "cái mặt khó coi quá đi", "gì mà hát già như ông cụ non", "mặc cái áo chả ra gì", "xấu quá", "nó hát như bà già", "thế mà cũng quay clip", "nhìn chẳng ra gì", "trông như con điên" vv... Ôi, những điều tiếng này thật là dữ dội. Và giờ đây, tôi đang phải bịt tai ngồi nghe. Không thể bịt kín hết hai tai, tôi chỉ có thể bịt bằng hai mẩu gỗ quấn bông gòn. Và đóng chặt cửa phòng lại. Biết đối phó thế nào để vượt qua "làn sóng dư luận" này đây. Có lẽ phải tự xem xét lại mình. Xem nào. Xét cho cùng thì tôi vẫn xinh, đôi mắt to tròn đen láy và hàng mi dài chớp chớp, thế mà bảo tôi "xấu quá" là thế nào nhỉ. Quần áo thì vì tự quay clip nên ăn mặc hơi phình phường, cũng chưa đến nỗi "mặc cái áo chả ra gì", hay "khiếp, quần với chả áo". Còn về giọng hát, tôi có một chất giọng trong sáng, dễ thương, như búp bê. Thế mà cũng bị chê "nó hát như bà già"?. Hừ, tôi đưa ra kết luận "Bình luận của mọi người đều là thái quá và không đúng sự thật. Mặc kệ người ta bới móc, chỉ trích, tôi vẫn tự tin là chính tôi. Xét cho cùng là mọi người vẫn quan tâm đến tôi như vậy có nghĩa là tôi có nét nổi bật. Có nổi bật thì nguời ta mới bình lọan chứ." Hic, mới đăng có mấy cái clip thôi mà người ta đã rần rần phản ứng như vậy. Showbiz thật là gian nan quá. Kiểu này, chắc phải ăn đá dài dài rồi. Bởi vì từ nay tên tôi đã có mặt trong danh sách trí nhớ của bàn dân thiên hạ. Người ta từ nay sẽ super soi tôi dài dài. Hic, nghĩ mà nản. Rồi người thân, bạn bè có xa lánh tôi không vì tôi bị quá nhiều tiếng xấu. Tôi lăn lên giường và "tự kỷ" mình bằng cách đập gối vào đầu. Trời ơi trời, tôi kêu trời một cách thảm thiết. Và tôi rên rỉ như khóc. "sao trời sinh ra con rồi mà lại sinh ra hàng xóm con". òa òa. Bất chợt, tôi nghe "bụp" một cái trong hư không. Rồi một ông già râu tóc trắng bóc hiện lên phất chổi bảo tôi "Làm sao con khóc?".
Trời, ông Bụt đây sao? Sao mình mới có gọi trời thôi thế mà trời xuất hiện liền? Tôi hốt hoảng.
- Ông... Ông là ông Bụt à?
- Phải, con đoán đúng rồi đó. là ta đây.
- Ông .... sao ông nghe tiếng con khóc mà đến được hay vậy. (Lúc này tôi cũng mơ được trở thành Bụt)
- Vì ta thấy con hiền lành ngoan ngoãn, lại hay đi chùa, làm phước, giúp người đều đều nên ta đến để giúp đỡ con.
- Dạ, con cảm ơn ông Bụt ạ.
- Ừm, vậy con nói đi. Tại sao con khóc?
- Dạ, thưa ông, tại vì con đã cố gắng thật nhiều để làm nên mấy cái clip nhạc, hát cho mọi người vui. Mà mọi người lại chửi bới con nhiều quá. Con chịu không nổi.
- Đó là do con sơ suất. Con muốn nổi tiếng thành Sao nhanh chóng mà quên đi chốn Showbiz chỉ dành cho người nhiều tiền người ta tốn công dựng phim dựng nhạc, quần áo phụ kiện đầy đủ sặc sỡ. Chứ thô sơ như con thì làm sao sống nổi. Con không có tiền thì con sẽ không thể sống nổi ở chốn Showbiz đâu.
- Thế ông Bụt khuyên con nên phải làm sao bây giờ ạ?
- Để thành danh, ngoài chuyện tiền bạc, người ta có thể đắp đổi bằng tài năng. nếu có tài năng số một, nhất định sẽ bù đắp được chuyện thiếu tiền bạc. Con đừng quá lo ngại khi mình không có tiền. Hãy đầu tư vào giọng hát. Con hãy tập hát những bài hát có giai điệu du dương, nhiều rồi thì giọng con sẽ từ Alto lên Soprano. Thật đấy.
- Thế hả Bụt. Tập hát những giai điệu du dương ạ. Ah, con sẽ làm được
- Nhất định rồi. Thế nhé. Thôi, ta đi đây.
"Bụp" Bụt biến mất.
Tập hát những bài du dương. Rồi thì giọng mình sẽ từ nữ trung lên nữ cao. Ôi, vui quá, vui quá.
Tôi nhảy cỡn lên vì vui mừng. Ông bụt đã xuất hiện, và ban cho tôi phép màu. Phen này, nhất định tôi sẽ nổi tiếng vì tài năng thực sự và sẽ được tiếng thơm. Tôi gỡ hai mẩu gỗ và bông gòn ra. Từ nay, mình sẽ đầu tư vào giọng hát. Có giọng hát, cộng thêm niềm say mê, song song với chuyện tu hành, mình sẽ làm được những việc có ích cho đời. Tôi tự nghĩ, mình không giống người thường. Vì mình là người tu. Nhưng mình lại không thích ở ẩn hay xa lánh chuyện đời. Mình thích cống hiến, phục vụ vì mọi người. Tu thì cứ tu, hát thì cứ hát. Oh yeah!