📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Rực Lửa Miền Băng Tuyết - John Gardner 🔒

4 trả lời, 141 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2013 19:13:06 bởi Ct.Ly>
Rực Lửa Miền Băng Tuyết 
'Nguyên tác Icebreaker

Tác giả : John Gardner
Dịch giả: Phù Thành
 
Gồm 21 chương, nhờ các bạn giúp đánh máy cuốn truyện này nhé
Cảm ơn các bạn
 
 
Chương I
 
Chương 2 = Đặng minh Toàn: đã gửi
 
Chương 3 = Đặng Minh Toàn: hoàn tất
 
Chương 4 = Đặng Minh Toàn đã gửi
 
Chương 5 = huethcv đã gửi
 
Chương 6
 
Chương 7
 
Chương 8
 
Chương 9
 
Chương 10
 
Chương 11
 
Chương 12
 
Chươ,ng 13
 
Chương 14
 
Chương 15
 
Chương 16
 
Chương 17
 
Chương 18
 
Chương 19
 
Chương 20
 
Chương 21





0
Chuyển bản scan cho mình nhé.
huethcv1@gmail.com
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2013 18:56:34 bởi Ct.Ly>
Đánh máy: Đặng Minh Toàn
 

Chương 3

TRẬN ĐẤU DAO

Sau màn tắm rửa, cạo râu, tỉa tóc cẩn thận, anh chàng lên đồ thật kẻng. Khoác bên ngoài chiếc áo sơ mi màu xanh hiệu Coles bộ vest ga-bar-din xám may rất khéo, anh chàng thắt cái cà-vạt len của nhà tạo mẫu Jacques Fath. Còn khẩu Heckler & Koch P7 đang lủng lẳng thoải mái trong cái bao da bên nách trái.

Bước ra tiền sảnh của khách sạn, anh chàng đội lên cái mũ lưỡi trai dày bằng lông thú Crombie British Warm. Trông anh chàng lúc này có khác nào chuẩn bị xung trận. Đành chịu thôi, khí hậu ở bán đảo Scăngđinavi quá ư khắc nghiệt. Dân Luân Đôn chính hiệu còn chịu không thấu nữa là.

Rồi chiếc tắc xi lao về phía Nam, xuôi theo con đường Mannerheimintie. Tuyết chất thành đống dọc theo vỉa hè, phủ đầy lên ngọn cây, hệt như đêm Giáng Sinh.
Từng bông tuyết trắng xóa vương vải trên cành khô, lấp lánh trong ánh đèn. Gần Viện Bảo Tàng Quốc Gia với ngọn tháp cao sừng sững, có một cây oằn xuống chẳng khác nào một gã tu sĩ đội mũ trắng bám chặt vào lưỡi dao sáng chói.

Thấp thoáng trong sương mù, anh chàng thấy mái vòm rực rỡ sắc màu của nhà thờ Uspensky. Nhìn Helsinki, anh chàng mới hiểu tại sao mấy bộ phim thường mượn nơi này khi muốn quay cảnh Moscow.
Paula sống trong tòa nhà nhìn ra công viên Esplanade, về phía Nam cuối con đường Mannerheimintie. Trước tới giờ anh chàng chưa từng đặt chân tới vùng đất này. Mở to mắt, James nhìn quang cảnh bên đường trong vẻ ngạc nhiên pha lẫn niềm thích thú.
Công viên là một dãy đất dài nằm giữa các khu nhà. Kìa, thấp thoáng trong hoàng hôn, các nghệ nhân từ khắp nơi lũ lượt kéo về đây, ngồi la liệt, miệt mài nắn tượng tuyết. Lẫn trong thảm tuyết còn mỏng manh, với đôi tay khéo léo, họ đang cắt lá, tỉa cành cho cả vườn hoa trắng xóa.
Rồi chiếc tắc xi tấp vào cạnh bức tượng bằng cỡ người thật của đôi trai gái cứ quấn quýt nhau, một bước không chịu rời xa. Còn những dinh thự chung quanh công viên dường như quá cổ kính. Chỉ rải rác đây đó vài tòa nhà hiện đại nép mình xen lẫn vào. Có lẽ Paula chẳng mấy thích ngôi nhà cao tầng, đèn đuốc sáng trưng. Chừng tìm đến địa chỉ, anh chàng mới té ngửa ra.
Ấy là ngôi nhà bốn tầng, màu sơn xanh còn mới nguyên, từng mảng tuyết đọng quanh bồn hoa ngoài bao lơn. Hai thanh chống bằng gỗ, uốn cong tạo thành một lối ra vào hai bên cánh cửa kiếng mở toang. Vào bên trong một chút là một hòm thư khá to, có từng ngăn riêng biệt. Còn sàn nhà và cầu thang gỗ được đánh vẹc-ni bóng ngời, không trải thảm.
Gỡ mũ ra, bấm vào cái chuông ở số 3A, anh chàng bước lên cầu thang. Vừa bước lên tầng ba, anh chàng thấy ngay căn hộ của Paula. Tò mò một chút, James nhìn qua căn 3B với tấm bảng đồng mang tên đại tá A Nyblin. Anh chàng mường tượng ra một viên sĩ quan về hưu đang treo mấy bức tranh về đề tài chiến tranh. Bên cạnh ông ta là một kệ sách cao chất đầy mấy quyển nghiên cứu về chiến thuật, chiến lược, chồng lên tiểu thuyết kể lại ba cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của người Phần Lan.
Nhấn mạnh vào cái chuông, anh chàng đứng ngang với lỗ nhỏ trên cánh cửa, chờ đợi. Sau tiếng xích khóa kêu lẻng kẻng, cánh cửa mở ra.
Ô kìa, vẫn là Paula xinh đẹp quyến rũ như thuở nào! Trong chiếc đầm lụa dài quá gối, càng nhìn càng hấp dẫn. Quái, đôi môi mấp máy nhưng cô ta không thốt nên lời nào? Chẳng lẽ cô nàng gặp chuyện gì chăng?
Gò má trắng bệch, bàn tay đặt trên cửa cứ run rẩy. Sâu thẳm trong cặp mắt xám, sáng lóng lánh hiện rõ nét sợ hãi. Hay đó chỉ là chút bệnh nghề nghiệp vốn có của những người thường vào sinh, ra tử? “Cẩn tắc vô ưu”, người ta vẫn thường nói thế!
Giả vờ bình thản, anh chàng to tiếng chào:
- Anh mới ở vùng biển về đấy.
Vừa nói, James vừa đặt chân vào ngạch cửa.
- Anh vào được chứ?
Miệng thốt ra, tay trái của anh chàng chộp nhanh vào vai Paula, quay cô nàng một vòng rồi kéo ra phía cầu thang. Tay phải móc lẹ khẩu súng tự động.
Vâng, chưa đầy ba giây, lưng của Paula tựa ngay vào bức tường gần cửa ngôi nhà 3B. Còn anh chàng bước hẳn vào trong.
Họng súng đen ngòm của khẩu Heckler & Koch chĩa thẳng về phía trước.
Hoàn toàn chính xác, có hai tên lạ mặt núp sẵn trong đó.
Một tên còi cọc, gương mặt rỗ hoa mè nấp sát vào mé tường bên trái của James. Trên tay nó hình như là khẩu Chater Arms Undercover 38 ly.
Xa hơn về phía chiếc ghế bành da là một tên to lớn với đôi tay quá khổ, vẻ mặt y như mấy võ sĩ quyền Anh bị đánh nốc ao. Cái mũi của thằng này trông rất quái dị: to phù, đỏ bầm lên chẳng khác nào cái mụn nhọt sắp bể miệng. Nhìn sơ chẳng thấy nó mang thứ vũ khí nào.
Ngay lập tức, tên ròm bước về phía trái của anh chàng. Còn thằng to béo cũng bắt đầu chuyển động.
BÙNG  BÙNG  BÙNG …
Một loạt đạn từ khẩu Heckler & Koch lao thẳng tới cổ tay tên còi cọc.
AAAAAH …
Nó la hét inh ỏi khi phần xương cổ tay gãy lìa. Khẩu 38 ly rớt ngay xuống sàn.
Không chần chừ một giây, hướng họng súng thẳng vào tên to con, anh chàng chộp nhanh thằng còi cọc, quay một vòng, dùng nó làm lá chắn. Hai chân của James bắt đầu xuống tấn, thủ thế.
Còn tên còi cọc bẹp dí, hai tay thõng xuống che lấy hạ bộ. Người nó cứ run rẩy như con heo bị chọc tiết.
Quái, dường như tên to béo không nao núng. Chẳng lẽ nó bị điên? Trước họng súng đen ngòm, nó cứ tỉnh bơ.
Dùng gót chân phải đá vào xác tên còi cọc đang nằm bệch dưới đất, anh chàng bước tới trước. Giơ cao khẩu H & K, tay duỗi thẳng, anh chàng hét lên:
- Đứng lại ngay. Nếu không mày chết không kịp ngáp đấy.
Mấy ngón tay của anh chàng đang xiết chặt cò súng. Bỗng miệng của tên to béo lẩm bẩm chửi tục bằng tiếng Nga.
Thật không ngờ, hệt như một tia chớp, thằng to béo quay người đi rất nhanh. Lạng người né, chợt James cảm thấy buốt ngay bờ vai phải.
Vâng, chưa đầy một giây, anh chàng dường như mất thăng bằng. Cánh tay của James hơi xụi xuống khi chân tên to béo vung cao.
Dày dạn kinh nghiệm cỡ 007 thế mà coi thường địch thủ quá. Nhìn sơ bộ dạng của tên to béo, anh chàng cứ tưởng ngon ăn. Ai dè, tên này quả là một sát thủ chuyên nghiệp. Trúng cú đá, khẩu H & K trong tay anh chàng rơi trúng vào bức tường phía sau. Còn vết đau ngay vai phải của anh chàng bắt đầu hoành hành, nhức buốt khủng khiếp.
Lúc này, tên còi cọc đang tháo chạy xuống cầu thang, miệng cứ rên la như bị thiến. Không bỏ lỡ cơ hội, thằng to béo tiến đến gần hơn. Lùi nhanh về phía tường, anh chàng liếc ngang chỗ đau ở vai. Thật không ngờ, gắn chặt vào thanh ngang của cánh cửa là một con dao mỏng như lá lúa, cán bằng sừng, dài cỡ hai tấc. Ấy, bọn người ở Lapps vẫn thường dùng nó để xẻ thịt mấy con tuần lộc.
Chẳng thèm suy nghĩ nhiều, anh chàng chộp ngay cán dao, lăm lăm về phía trước. Gối hơi khuỵu xuống, lưng khòm đôi chút, James đang thủ thế với con dao trên tay.
Đáp lại bằng tiếng Nga, anh chàng thách thức tên to béo:
- Nào, có ngon cứ nhào vô.
Toét miệng cười lộ hàm răng vàng khè, thằng kia trả đũa:
- Nghe đồn đã lâu, ai dè James Bond dở tệ.
Rồi hai gã đàn ông cứ quần nhau lòng vòng. Người này bước qua một bên, kẻ kia bước tới một bước. James dùng chân đá chiếc ghế ra xa tạo khoảng cách với đối thủ được thông thoáng hơn.
Rút nhanh con dao khác từ gót chân, thằng to béo chuyền nó sang tay kia, chân xiết nhỏ vòng tròn. Tới lúc này, chỉ còn cách tiến sát lại, thừa thế ra đòn, không thể nào né tránh.
Thằng to béo vừa bước tới, vừa chuyền con dao liên tục. Đôi mắt anh chàng cứ căng ra theo dõi. Vâng, từng tấc, từng tấc một, tên to béo nhích lại gần hơn.
Đột nhiên, anh chàng dang chân phải ra, làm một động tác giả. Con dao từ tay trái của James dường như chuyền sang tay phải. Kìa, ánh mắt của thằng to béo đang dõi theo bàn tay phải của anh chàng. Ồ, không, James rút con dao ngược lại, chĩa thẳng về phía nó.
XẸT … XẸT …
Hai con dao chạm nhau tóe lửa. Quá bất ngờ, thằng to béo lùi bước. Khi con dao trong tay nó chưa kịp giơ lên, James tiếp tục thọc sâu thêm một đường.
Như tia chớp, con dao lướt ngang mặt nó để lại một rãnh khá sâu khoảng giữa cằm và lỗ tai. Máu tươm ra thành dòng ướt đẫm chiếc áo khoác của nó.
Gầm lên trong đau đớn, giận dữ, nó lùi dần. Thật tình mà nói, anh chàng chẳng muốn giết người trên mảnh đất này. Đôi co với bọn cớm sẽ gây nhiều phiền nhiễu. Nhưng giờ còn có cách nào chứ? Mặc kệ, phóng lao đành phải theo lao.
Bước tới trước rất nhanh, anh chàng vung tiếp mũi dao. Hai lằn sáng cứ quyện lấy nhau tạo ra ảo ảnh, tiếng xoèn xoẹt vang lên liên hồi.
Lại trúng nữa! Má còn lại của thằng to béo bị hằn một rãnh sâu chạy từ trái tai xuống cằm. Hoảng sợ, đôi mắt nó mở to, trắng dã. Thở hổn hển, chân nó lùi dần ra cửa.
Đột nhiên vết đau trên vai của anh chàng bột phát. Hai mắt cứ hoa lên, chân hơi khuỵu xuống. Thừa cơ hội, lao nhanh khỏi nhà, thằng to béo “cong đuôi” chạy một mạch xuống cầu thang. Máu từ mấy vết thương tuôn xối xả ra chiếc áo khoác của nó.
Rồi sau đó, Paula bước nhanh vào phòng, vẻ mặt hốt hoảng:
- Em làm gì bây giờ? Hay để em gọi cảnh sát…?
- Ồ không, Paula. Đừng dính líu tới bọn cớm. Chúng chẳng giúp được gì đâu.
Ngồi phệch xuống chiếc ghế bành, anh chàng nói tiếp:
- Đóng cửa lại. Nhớ khóa cẩn thận. Thử nhìn ra cửa sổ xem có gì lạ không?
Anh chàng cứ suy nghĩ mông lung, chẳng đoán được chuyện gì. Còn Paula riu ríu, làm theo những lời anh chàng dặn.
Rồi giọng của James vang lên, vẻ xa xăm kỳ lạ:
- Có thấy gì không?
- Một chiếc xe vừa lăn bánh. Em trông không rõ lắm.
Quay sang anh chàng, Paula hỏi nhan:
- Này James, còn vết thương trên vai…
- Kể cho anh nghe đã xảy ra chuyện gì. Việc hệ trọng đấy. Làm sao bọn chúng vào trong nhà được? Bọn chúng muốn gì?
- Lo vết thương trước đã, anh James.
Cũng còn may, nhờ chiếc áo khoác lông thú dày, nếu không vai anh chàng hẳn lủng một lỗ to. Vết dao rạch một đường khá sâu trên cầu vai. Máu cứ rỉ ra, thấy ướt cả áo.
- Nào, kể cho anh nghe xem chuyện gì.
- Không, băng vết thương cái đã.
Khi anh chàng cởi áo ra, ồ, vết thương xén vào da thịt cũng khoảng một phân. Vừa sát trùng, băng bó, Paula từ từ kể lại câu chuyện.
Dù nét mặt làm ra vẻ bình thản nhưng mấy ngón tay của cô ta cứ run run. Vâng, hai tên sát thủ xuất hiện trước khi anh chàng bấm chuông có vài phút.
- Lúc đó, em đang bận thay đồ. Đãng trí quá, em lại không móc sợi dây xích. Thậm chí, không nhìn qua lỗ nhỏ trên cánh cửa. Em cứ tưởng là anh. Cửa vừa mở ra, hai tên lạ mặt bước xộc vào, ép em vào phòng, rồi cất tiếng hăm dọa. Nếu em không làm theo lệnh, chúng bắn em tức thì.
Anh chàng cứ suy nghĩ miên man. Thay vì trở về Luân Đôn, James đổi hướng đi, quyết định lưu lại Phần Lan vài ngày. Làm sao bọn này biết được? Dứt khoát chúng là nhân viên của một tổ chức tình báo nào đó. Lạ thật, chỉ vào phòng của Paula trước khi anh chàng đến có mấy phút? Thế ra chúng chờ sẵn dưới nhà ngay lúc chiếc xe tắc xi chở anh chàng tấp vào công viên Esplanade.
Vừa mặc áo vào, anh chàng nói tiếp:
- Cũng may em ra hiệu cho anh.
Cong cớn làn môi đỏ mọng, Paula đáp lại:
- Không hẳn thế. Chỉ là em quá sợ hãi.
Mỉm cười, anh chàng trêu chọc:
- Thế ư?
Cúi người xuống, Paula hôn anh chàng rồi cau mày:
- Thật đấy. Tim em còn đập thình thịch đây này. Mà anh James, tại sao anh có súng? Nhiệm vụ của anh là gì? Em cứ tưởng anh là một công chức cao cấp…
- Ờ, anh là một công chức cao cấp.
Khi anh chàng định hỏi một câu khá quan trọng, Paula bước tới chỗ khẩu súng, nhặt nó lên. Trao khẩu H & K cho James, tay cô ta vẫn còn run rẩy.
- Không biết bọn chúng có trở lại nữa hay không? Em chẳng biết phải đối phó như thế nào.
- Này Paula, có một số thằng bất lương đang theo dõi anh. Chính anh cũng chẳng hiểu tại sao. Công việc của anh đôi khi có chút nguy hiểm. Nhưng chuyện lại xảy ra ở Helsinki quả là không ngờ đấy.
Nhẩm tính trong lòng, anh chàng quyết định trở về Luân Đôn. Khi mình rời khỏi đây, Paula sẽ an toàn hơn. Nhưng giờ này đã quá trễ. Chuyến bay của Hãng Hàng Không Hoàng gia Anh cất cánh từ lâu. Thôi đành chờ tới sáng mai, mua đại vé của hàng không Phần Lan.
Mỉm cười, anh chàng cố tạo bầu không khí thư giãn:
- Chúng ta kiếm thứ gì dằn bụng cái đã. Anh đói lắm rồi.
Giọng cô nàng vẫn chưa hết run:
- Nhà em có sẵn thức ăn. Hay chúng mình đừng có ra đường vào lúc này.
Mấy câu hỏi chưa giải đáp được cứ luẩn quẩn trong tâm trí của anh chàng. Tại sao chúng biết mình có mặt ở Helsinki? Thật lạ, kể cả chuyến viếng thăm Paula, chúng cũng đoán được?
- Em đậu chiếc xe gần đây chứ?
- Vâng.
- Anh có thể mượn xe của em đi chút xíu được không?
Mỉm cười, cô nàng đáp ngay:
- Làm gì khách sáo quá vậy?
- Trước khi xuống dưới nhà, anh muốn hỏi em vài điều.
Rồi James hỏi thật nhanh. Không kịp để cô nàng tìm cách tránh né.
- Em có từng kể cho bạn bè, đồng nghiệp ở Phần Lan về mối quan hệ của chúng ta?
- Có.
- Còn ở mấy nước khác?
- Cũng thế.
- Em có nhớ là bao nhiều người không?
Paula kể ra một số tên tuổi gì đó.
- Thái độ của họ lúc ấy ra sao?
- Em cũng không để ý.
- Khi anh phôn từ khách sạn Inter-Continental, có ai ở bên cạnh em không?
- Không có một ai, anh James à.
- Đường dây này có thường bị nghe trộm hay không?
- Hình như là có đấy. Đường dây phải bắt qua tổng đài.
- Mà này Paula, em có kể cho ai nghe cuộc hẹn của chúng ta vào lúc 6 giờ 30?
- Chỉ có một người. Em đã hẹn trước với một cô bạn cùng cơ quan. Chúng em định vừa ăn tối, vừa bàn công việc. Cô ta tên là Anni Tudeer. Thế là anh chàng hỏi từng chi tiết về cô ả Anni.
Nghe xong, không nói tiếng nào, nhổm người dậy, James bước tới cửa sổ, vén màn, nhìn ra ngoài. Con đường dưới phố vẫn im lìm. Một vài chiếc xe đang đậu sát lề.
Thế là rõ rồi. Bọn chúng đang cho người bám sát cả anh chàng và Paula. Vâng, xoay xở chút xíu, anh chàng có thể lần ra tung tích của bọn sát thủ. Nhưng vào lúc này, chưa cần thiết làm căng lên.
Khi anh chàng quay trở lại chiếc ghế, Paula ngước đôi mắt lên nhìn:
- Anh hỏi cung xong chưa?
Với tay lấy hộp thuốc, anh chàng rút cho Paula một điếu.
- Không phải là hỏi cung. Anh chỉ muốn tìm hiểu chút thôi. Mà này, anh ở lại đây cho tới 4 giờ sáng, mượn xe của em đến khách sạn, thanh toán tiền phòng, lấy hành lý rồi ra phi trường. Em có thể tới đó lấy xe về được không?
Đột nhiên giọng của cô nàng trở nên nghiêm trọng.
- Anh không nên lái xe nhong nhong ngoài đường. Vết thương ở vai còn sưng vù đấy. Anh cần có thời gian nghỉ dưỡng. Thôi thế này, anh cứ ở lại đây cho tới 4 giờ sáng mai rồi em sẽ chở anh tới khách sạn và phi trường . Ủa, sao anh đi sớm vậy? 9 giờ mới có chuyến bay kia mà. Anh dùng phôn đặt vé trước cũng được.
- Anh đi càng sớm bao nhiêu, em càng an toàn bấy nhiêu. Bọn chúng chỉ nhắm vào anh. Ngay phòng chờ ở sân bay, chúng có thể ra tay uy hiếp em. Anh không muốn dùng điện thoại ở đây là vậy.
Dù nghe có lý nhưng cô nàng vẫn nằng nặc đòi chở James đi. Paula bao giờ cũng thế, thật là ngang ngạnh. Đến 007 cũng đành chào thua. Hôn vội lên má anh chàng một cái, Paula đứng lên.
- Anh có muốn dùng chút rượu không?
- Em quả là hiểu ý, Paula.
Bước nhanh xuống nhà bếp, cô nàng pha vội một bình rượu Martini.
Cách đây ba năm, khi còn ở Luân Đôn, anh chàng từng dạy cho cô ta cách pha chế món ruột của mình. Sau hớp đầu tiên, chà thật đã. James cảm thấy vết thương trên vai dường như chịu nằm yên, bớt hẳn đau nhức. Làm thêm ngụm nữa, tâm hồn trở nên sảng khoái.
Mỉm cười duyên dáng, anh chàng buột miệng khen:
- Cái đầm của em trông rất đẹp.
- Thật tình mà nói, em đã chuẩn bị xong bữa tối tại nhà. Ra ngoài đường trong thời tiết như thế này thật chẳng nên, phải không? Đột nhiên hai tên sát thủ xuất hiện. Vai anh thế nào rồi?
Choàng qua người James, Paula đưa bàn tay vuốt ve gương mặt bảnh trai còn hơn các siêu sao màn bạc. Bốn mắt cứ nhìn nhau không thốt nên lời. Thời gian như thoáng ngừng trôi trong thế giới chỉ có hai người…
Khi họ ngồi vào bàn lúc đó cũng quá nửa đêm. Vâng, một bữa ăn lãng mạn theo kiểu Pháp: ánh sáng từ ngọn nến cứ mờ mờ, tỏ tỏ…
Đến 4 giờ sáng, trùm kín người trong hàng đống quần áo, Paula cùng anh chàng bước xuống cầu thang. Thủ sẵn khẩu súng trong tay, anh chàng nương theo bóng tối trên đường phủ đầy băng giá.
Rồi họ vượt qua một chiếc Volvo bên trong có một gã ngửa đầu ra, mồm há to, ngủ say như chết. Còn chiếc Audi cạnh đó lại trống trơn. Bước nhanh tới chiếc xe đang đậu, Paula mở cửa, rồ máy. Từng bụm khói to nhả vào màn đêm lạnh buốt.
Sau khi chở anh chàng tới khách sạn làm xong thủ tục trả phòng, Paula lái theo hướng Bắc, về phía Vantaa. Tới 7 giờ sáng cổng phi trường Vantaa mới mở nhưng người ta tụ tập ở đó sáng đêm. Chưa đầy 5 giờ, khắp nơi đầy mùi thuốc lá, cà phê của đám khách nửa đứng, nửa ngồi, mệt mỏi chờ chuyến tàu đêm.
Sợ cô nàng rề rà sẽ gặp chuyện chẳng lành, James hôn vội tạm biệt.
- Về tới Luân Đôn, anh sẽ gọi cho em.
Rồi lẫn vào dòng người từ từ bước qua cổng ra vào, anh chàng cảm thấy vết thương trên vai hơi nhức nhối. Dọc theo hành lang, từng đám đông, kẻ đứng, người ngồi la liệt. Vài tên cớm đi thành cặp, rảo vòng vòng dòm ngó.
Đúng 7 giờ sáng, cả phi trường nhốn nháo hẳn lên. Ngay bàn vé của hãng Hàng Không Phần Lan, anh chàng mua ngay một vé trên chuyến 831, cất cánh vào lúc 9 giờ 10. Tuyết rơi ào ạt, càng lúc càng nhiều vào khoảng 8 giờ.
Khi chiếc máy bay DC9-50 từ từ lăn bánh trên đường băng, cả thành phố Helsinki dường như biến mất dưới trận bão tuyết. Xa xa, ở đường chân trời, vài tia nắng bắt đầu xuất hiện.
Lúc 10 giờ sáng tại đường băng 28 bên trái của phi trường Heathrow, Luân Đôn, chiếc DC9-50 giảm dần tốc độ rồi ngừng hẳn.
Một giờ sau đó, James bước vào tòa nhà cao nhìn ra công viên Regent. Bất chợt cơn đau ngay bả vai lại hoành hành. Mồ hôi cứ tươm đầy trán, mắt hoa lên, đôi chân của anh chàng như muốn khuỵu xuống.




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.07.2013 06:54:54 bởi huethcv>
 

Chương 5
CUỘC HẸN Ở DEID
 
Tính thì tính vậy, chứ làm sao mà anh chàng có thể rời khỏi Luân Đôn sớm như thế? Còn biết bao nhiêu việc ngổn ngang chưa giải quyết xong. 
Mấy tay bác sĩ cứ bảo vết thương chưa lành, cần phải có thời gian nghỉ dưỡng. Bill Tanner đang truy tìm mớ hồ sơ về Paula Vacker và Anni Tudeer. Chà, xem chừng nhân thân, lý lịch của hai cô ả có chút vấn đề đây.
Hoá ra Paula tuy quốc tịch Phần Lan nhưng là người Thụy Điển. Còn bố cô ây từng làm việc cho ngoại giao đoàn Thụy Điển. Theo hồ sơ, ông ta thuộc nhóm quân sự hữu khuynh.
Ông M cứ luốn miệng lầm bầm:
-  Có thể hắn là một thành viên phát xít.
Anh chàng hơi chột dạ. Lẽ nào mình lại giao trứng cho ác? Chưa hết, Bill Tanner còn thêm dầu vào lửa.
-  Có thể lắm. Nhưng bố của cô ả Anni Tudeer đúng là một tên phát xít.
Ruột gan của anh chàng đang sôi sùng sục. Ước gì có thể bay tới đó hỏi Paula cho ra lẽ. Còn cô ả Anni Tudeer nữa. Chẳng lẽ mình bị xỏ mũi mà không hay?
Tư liệu về Anni chẳng có bao nhiêu nhưng bố của ả, ôi thôi, đủ thứ. Bố ả từng là sĩ quan cao cấp trong quân đội Phần Lan. Đại tá Aarne Tudeer là một thành viên trong Bộ tham mưu của tướng Mannerheim vào năm 1943. Vào năm ấy, Phần Lan kề vai sát cánh với Đức Quốc xã chống lại Liên Xô. Hắn từng là một sĩ quân quân đội SS. Dù là người Phần Lan, nhưng Tudeer lại rất khoái Đức Quốc xã, đặc biệt là Adolf Hitler.
Cuối năm 1943, hắn còn ngoi lên được tới chức sĩ quan tình báo cao cấp của SS rồỉ đến làm việc tại Đức. Khi chiến tranh kết thúc, đột nhiên hắn biến mất. Theo một nguồn tin chính xác, hắn vẫn còn sống. Danh sách truy nã của đồng minh có tên Aame Tudeer với tội danh diệt chủng.
Vào tháng Ba năm 1944, hắn đích thân hành hình năm mươi tù nhân chiến tranh đào thoát thất bại ở nhà tù Stalag Luft II ở Sagan. Sự kiện đẫm máu này trở thành vết son ô nhục trong lịch sử tội ác của Đức Quốc Xã.
Sau đó, hắn chiến đâ'u trong phân đoàn số II Pandex của SS từ Montauban cho tới Normandy. Càng lúc hắn càng bộc lộ thú tính, gặp ai cũng giết. Chỉ riêng ngôi làng Oradour-sur-Glâne với sáu trăm bốn mươi hai người toàn đàn bà và trẻ con, hắn ra lệnh đốt sạch trong hơn mười ngày vào tháng Sáu năm 1944.
Rồi giọng của Bill Tạnner tiếp tục vang lên:
Một tên tội phạm chiến tranh điển hình. Dù tuổi hắn đã xế chiều nhưng Đồng Minh vẫn không buông tha cho hắn. Vào những năm 50, người ta thấy hắn xuất hiện ở Nam Phi rồi mất dạng. Có thể sau khi giải phẫu nhân dạng, hắn quay trở lại châu Âu vào thập kỷ 60.
Chà, liệu chừng không ổn. Hoàn toàn không ổn rồi. Cái tật lăng nhăng làm anh chàng không còn tỉnh táo. James yêu cầu cho xem qua chút tư liệu và hình ảnh của tên Tudeer. Nhìn ông M, anh chàng bẽn lẽn:
-      Thế là cháu chẳng có cơ hội trở lại Helsinki tìm Paula và cô ả Anni Tudeer rồi.
Khẽ lắc đầu, ông ta đáp lại:
-      Này 007, không còn nhiều thời gian nữa đâu. Đội đặc nhiệm đang rời khỏi khu vực tác chiến với hai lý do. Tới gặp cháu, hai bên cùng phân tích, đánh giá tình hình. Rồi lên kế hoạch cho bước cuối cùng của chiến dịch. Địa điểm, cách thức vận chuyển số vũ khí đến cho bọn NSAA, kẻ nào lãnh đạo các cuộc khủng bố và sào huyệt của bọn chúng đang ở đâu, họ đã nắm rất rõ. Giờ chỉ còn việc phá án.
Xoay xoay người trên chiếc ghế, nhồi cái tẩu rồi ông M nói tiếp. Lắng nghe, chàng điệp viên ngoại hạng càng lúc càng nổi da gà. Ậy cuộc họp kéo dài cho tới khuya.
Trở lại căn hộ Chelsea, James như vừa rời khỏi trại tập trung. Gân cốt rã rời, mặt mày bí xị. Nhìn anh chàng, bà quản gia May phát rầu.
Vẫn với giọng ôn tồn, dịu dàng, bà ta bảo:
-      Sao ông phờ phạc quá? Vào giường nằm nghỉ rồi tôi sẽ làm bữa tối mang lên. Đừng phí sức như thế. Có hại cho sức khỏe đấy, ông James ạ.
Vài phút sau, bà May mang lên một mâm cá hồi nướng và món trứng chiên nghi ngút khói. Vừa ngồi ăn, anh chàng vừa tranh thủ đọc chồng thư để bên cạnh.
Ái chà, chẳng biết từ đâu, cơn buồn ngủ kéo tới, hai mắt muốn sụp mí. Ráng nuốt mấy miếng cho hết bữa, anh chàng ngả lăn ra, đánh một giấc cho tới sáng.
Chừng khi tỉnh dậy, anh chàng thấy trưa trờ, trưa trật. Kim đồng hồ đã chỉ 10 giờ. Ngồi dậy ngay, James gọi bà May đem bữa điểm tâm. Chưa đầy vài phút, chuông điện thoại cứ reo inh ỏi. Bên kia đầu dây, ông M cứ la toáng lên.
Chút thời gian còn lại ở Luân Đôn phải cắt xẻ manh mún cho nhiều việc. Cùng đám cộng sự mổ xẻ, phân tích, đánh giá tình hình xong, James lại phải gặp riêng Cliff Dudley nhận chuyển giao công việc.
Chà nhắc tới Cliff mới nói, một tay thấp người, cơ bắp săn chắc, tính tình nóng nảy của người Scốtlen. Vừa tôn trọng năng lực của hắn, anh chàng vừa khoái cái khoản bộc trực, dám nói dám làm.
-   Nói thật nghe James, nếu mình có thời gian, mình sẽ theo đuổi chiến dịch tới cùng. Nhưng lãnh đạo cứ bảo cậu thích hợp hơn. Ngay từ khi giao nhiệm vụ cho mình, ông M đã nói rõ chuyện này. Ráng tự chăm sóc đấy. Không ai có thể giúp được cậu đâu. Cái đám Moscovv, cậu thừa biết rồi đó. Hẳn không cần mình nhắc nhở, đúng không? Có thể mình quá đa nghi nhưng cái gã ấy bụng dạ khó lường.
Chà, ý Cliff muôn nói tới Nicolai Mosolov nổi tiếng trong thế giới tình báo. Mấy tay ở KGB thường gọi hắn là Kolya, Mosolov thành thạo tiếng Anh, tiếng Mỹ, Đức, Hoà Lan, Thụy Điển, Ỷ, Tây Ban Nha, Phần Lan. Gần bốn mươi tuổi, hắn là ngôi sao sáng trong trường đào tạo tình báo ở gần Novosibirsk, từng làm việc cho nhóm Hỗ Trợ Kỹ Thuật cho các chuyên gia, thuộc phân cục thứ II của KGB.
Còn mấy tay Cục Phản Gián Hoàng Gia ấy à, họ biết Mosolov dưới hàng chục tên giả. Ở Hoa Kỳ, hắn mang tên là Nicholas s. Mosterlane, ở Thụy Điển và các nước Bắc Âu là Sven Flanders, ở Luân Đôn với cái tên Nicholas Mortin-Smith. Ấy, biết là biết vậy, nhưng chưa bao giờ tóm được hắn.
Bỗng ông M xen vào:
-        Hệt như con tắc kè bông biết thay hình, đổi dạng. Chưa ai có thể lần ra tung tích của hắn. Ậy, bị sập bẫy rồi hắn còn cao bay, xa chạy.
Còn cái tay cộng sự người Mỹ nữa, anh chàng cũng chẳng khoái gì cho lắm. Hắn tên là Brad Tirpitz nhưng trong làng tình báo người ta cứ gọi đùa là Bad. Từng là cựu sinh viên của trường đào tạo CIA, hắn thoát được bao cuộc tinh giản biên chế ngay tại tổng hành dinh Langley, bang Virginia. Thuộc típ người hùng theo quan niệm "sống hay là chết", tính tình khá ngổ ngáo. Một số người cứ coi hắn như một huyền thoại sống. Số còn lại lại coi thường ra mặt.
Tạm gọi Brad có một phương pháp thẩm tra rất độc đáo. Hắn thường to nhỏ với bạn bè: "Kết Quả Mới Đánh Giá Được Năng Lực". Năng lực hắn muốn nói ở đây là tính bạo tàn của lũ sói và trái tim sắc đá của đám bò cạp.
Chà, lần này 007 gặp toàn đồng sự trời ơi, đất hỡi rồi: một gã người Moscow bụng dạ hẹp hòi, một tay CIA có máu lạnh, giết trước, hỏi sau.
Ngồi nghe ông M cùng với Bill Tanner triển khai nhiệm vụ cho tới khuya, rồi sáng hôm sau, anh chàng phải gặp mấy tay bác sĩ kiểm tra vết thương lại lần cuối.
Mãi cho tới 2 giờ trưa, anh chàng mới lên được chuyến bay TAP đi Lisbon, đón tiếp chiếc Boeing 727 tới Funchal.
Mặt trời đang xuống thật thấp. Dường như muôn chạm phải mặt nước. Những vừng sáng đỏ rực hắt vào bờ đá khi chiếc 727 chỉ còn cách mặt đất ở độ cao gần hai trăm thước. Vượt qua mũi đất Ponta de Sao Lourenco, đảo một vòng nhẹ, con chim sắt khổng lồ đáp tà tà lên đường băng đang nâng cấp.
Một giờ sau, chiếc tắc xi đưa anh chàng tới khách sạn Reid. Nghỉ qua đêm, sáng hôm sau anh chàng phải tìm gặp Mosolov, Brad và thành viên cuối cùng trong chiến dịch Icebreaker, một nhân viên tình báo của Mossad.
*
*    *
Nghe lời mô tả của Clifford về cô nàng, James cứ mở to mắt, miệng cứ xuýt xoa, lộ vẻ kinh ngạc. Một cô gái tóc vàng có thân hình tuyệt mỹ, cao non thước bảy, gương mặt xinh đẹp như thần Vệ Nữ, nói năng sắc sảo, đầu óc ...
Sốt ruột, anh chàng hỏi ngay:
-      Đầu óc thì sao nào?
-       Hết xẩy. Cô nàng tuổi gần ba mươi. Nói thật nghe, mình ghét làm việc chung với cô ta ...
Khẽ mỉm cười, anh chàng thốt lời mỉa mai:
-      Ganh tị chứ gì?
Theo ông M, ngoài cái tên Rivke Ịngber, hồ sơ không ghi lại chút xíu nào hành tung của cô ta. Lại gặp một nhân vật thần bí nữa.
Giờ đây, anh chàng đang dõi mắt về phía hồ bơi nằm bên hông khách sạn. Xuyên qua cặp kính mát, James tìm kiếm từng gương mặt, hình dáng.
Một lúc sau, từ mặt nước nhấp nhô, thần Vệ Nử với mái tóc vàng óng ả, trau chuốt, xuôi người ngụp lặn. Ô, không bút mực nào có thể mô tả từng chi tiết một dáng vẻ tuyệt mỹ trong bộ bikini Cardin.
Khẽ xoay người trên chiếc ghế, dù vết thương ở vai đang lành chợt đau nhói, anh chàng vẫn dán mắt vào cặp đùi dài thon thả, cách đưa tay chậm chạp nhưng đầy vẻ gợỉ tình.
Quả lạ ông M có con mắt tinh đời, khéo chọn điểm hẹn ở chỗ này. Dọc theo hàng trăm khách sạn chứa khách du lịch chật như nêm từ Gran Canaria đến Corfu, Reid là một trong số ít còn mang hơi hướng của những năm 30: khung cảnh thơ mộng, trữ tình, đám nhân viên phục vụ đúng khuôn phép, nhà hàng hợp khẩu vị.
Đưa tay dụi dụi mắt, anh chàng cố tìm kiếm Mosolov và Tirpitz. Quái, trong đám đông bát nháo, chẳng thây bóng dáng của hai gã này. Chỉ có Rivke Ingber là không có tấm hình nào trong hồ sơ.
Nhớ lại buổi bàn giao công việc, nheo nheo mắt, Clifford nói úp úp, mở mở:
-    Ậy, cô ấy rất dễ tìm. Trước sau gì, cậu cũng nhận ra thôi.
Giờ mọi người đang từ từ bước về phía nhà hàng lộ thiên nằm dọc hai bên hồ bơi. Trên những chiếc bàn dài, bữa tiệc búp-phê bày la liệt. Nào là các món rau trộn, thịt nguội, súp, xốt cà phô-mát, bánh nhân thịt... Hàng trăm thứ, chẳng thể nào nhớ nổi.
Nhổm người dậy, trong chiếc áo choàng bằng vải bông xù, James bước thong thả về phía dãy bàn. Vừa gắp mấy lát thịt nguội, mớ xà lách, bỗng anh chàng nghe mộtất giọng thánh thót vang lên:
-    Có muốn dùng chút rượu không, anh James? Cho lòng bớt giá băng?
Không quay mặt lại, anh chàng lên tiếng:
-    Có phải là cô Ingber không nào?
-    Vâng, thoáng qua chút xíu tôi biết ngay là anh. Chúng ta dùng bữa chung với nhau nhé. Mấy người nữa cũng sắp tới rồi đấy.
Khẽ nhìn sang, anh chàng thấy đúng là cô gái tóc vàng xinh đẹp dưới hồ ban nãy. Giờ trong bộ bikini màu đen, làn da ngả sang màu đồng trông rất ấn tượng. Dáng vẻ trẻ trung, căng đầy nhựa sống của Ingber làm người ta chợt nhớ đến các vận động viên ang dáng dấp của những người Bắc Âu, cặp mắt đen sậm, đôi môi gợi tình trên chiếc cằm cương nghị, trông cô nàng thật hấp dẫn.
-    Xin chào cô Ingber. Chưa gì cô tấn công từ mạnMỉm cười, chiếc miệng xinh xắn đáp lại:
-    Xin chào, anh James.
Trên tay cô nàng là một cái dĩa với mấy miếng ức gà, cà chua xếp lát, vài thứ rau trộn, vẫy tay về chiếc bàn gần đấy, anh chàng nhường cho Ingber đi trước. Chà, trông cái dáng nhún nhảy của cô nàng mới gợi tình làm sao!
Mải nhìn ngắm Ingber, James chẳng còn biết trời đất chung quanh. Giờ ngồi đối diện với anh chàng bảnh trai hơn cả mấy siêu sao màn bạc, Ingber cứ dùng lưỡi miết miết làn môi phía trên.
-    Anh có biết không ...
Ngừng một chút, cô nàng thì thầm:
-    ... Tôi từng nói với các đồng nghiệp: tôi rất mong được cùng làm việc chung với anh.
Cố gắng dò xét ánh mắt nâu đậm của cô gái, tay James cầm cái nĩa quơ quơ trước mặt:
-    Thế ư?
Tiếng cười của Ingber vang lên giòn giã.
-    Clifford chưa kể cho anh nghe à?
Tròn xoe đôi mắt, anh chàng tỏ vẻ chưng hửng:
-    Không hề. Thời gian quá ngắn ngủi, tôi chỉ nghe báo cáo tình hình rồi thu xếp công việc tới đây. Chỉ biết một điều đội hành động gồm các thành viên rất kỳ lạ. Trước giờ, tôi chưa từng làm việc theo kiểu này.
Lẩn trong tiếng cười, Ingber đáp lại:
-    Tạm gọi là tính cách có phần trái ngược nhau. Brad Tirpitz có vẻ hơi thô lỗ. Còn Clifford cứ xung khắc với hắn ta. Tôi cảm thấy hơi phiền nhiễu. Giữa tôi và Brad lại không có chuyện gì.
Vừa ăn, anh chàng vừa hỏi về chiến dịch. Rồi làn môi dưới của Ingber trề ra, thoáng vẻ khêu gợi.
-   Chúng tôi sẽ báo cáo cụ thể với anh trong cuộc họp. Nói thật nghe, dường như họ có vẻ coi thường tôi.
-   Thế là mấy tay đồng nghiệp hẳn quá ngu xuẩn rồi.
Khẽ than thở, cô nàng đáp lại:
-   Không hề. Chỉ phải cái tội "trọng nam, khinh nữ". Họ không nghĩ sẽ làm việc chung với phụ nữ.
Gương mặt của anh chàng vẫn bình thản:
-   Với tôi, đồng nghiệp nam nữ không thành vấn đề. Miễn sao làm tốt nhiệm vụ. Sao cô không nói gì đến chiến dịch?
Khẽ lắc đầu, cô nàng đáp lại:
-   Đừng có vội, anh James. Cứ gặp họ rồi bàn cũng được mà.
Nhìn ánh mắt của Ingber, anh chàng thấy có vẻ kỳ lạ. Khi thì dường như mơ màng, thân thiện. Lúc lại lạnh lùng băng giá. Chẳng biết trong đầu cô ta nghĩ gì.
Suốt bữa ăn nhẹ, anh chàng không hỏi tới công vụ. Thậm chí chẳng có nửa lời thắc mắc về cuộc sống riêng tư của cô ta.
James xoay quanh mây câu chuyện về đất nước Israel với bao khó khăn còn tồn đọng.
Lấy khăn chậm chậm vào môi, ánh mắt cô nàng hướng về phía khách sạn.
-   Này anh James, đã tới lúc chúng ta gặp mấy chiến hữu rồi đó.
Theo lời của Ingber, có lẽ Mosolov và Brad nãy giờ đứng ở ban công nhìn xuống: Cả ba đều ở các phòng liền nhau trên lầu bốn, mặt hướng ra khu vườn và toàn cảnh hồ bơi.
Bước vào dãy phòng thay đồ một lúc rồi hai người bước ra. Rivke trong chiếc váy xếp li sẫm màu, áo sơ mi trắng. Còn anh chàng thay chiếc sơ mi mùa hè, quần chùng màu xanh nước biển.
Sánh bước vào khách sạn, họ theo thang máy lên tới lầu bốn.
-    Ồ, xin chào ông James.
Đúng như lời của các chuyên gia, tay Mosolov thuộc típ người khó tả. Thoáng nhìn dáng vẻ của hắn, người ta không thể đoán là bao nhiêu tuổi. Chỉ phỏng chừng từ hai mươi mấy cho tới bốn mươi. Gương mặt hắn luôn thay đổi cảm xúc, hệt như đám kịch sĩ chuyên nghiệp. Còn tiếng Anh của Mosolov khá thành thạo, mang chút hơi hướng của đám người ở vùng ngoại ô Luân Đôn, tuy thỉnh thoảng chêm vào mây từ thông tục.
Bắt tay anh chàng, hắn tự giới thiệu:
-    Cứ gọi tôi là Kolya Mosolov.
Ánh mắt xám sậm màụ tẻ nhạt, cái bắt tay hời hợt, Mosolov nhìn anh chàng hờ hững.
-    Rất vui được biết ông bạn.
Cố tạo vẻ thân thiện, anh chàng mỉm cười với gã đàn ông có mái tóc vàng hớt cao. Từ tướng mạo cho tới dáng dấp của hắn chẳng có gì nổi bật. Áo sơ mi ngắn tay sọc carô nâu cùng chiếc quần chùng may quá tệ. Hệt như tiếc tiền, hắn giao đồ cho mấy tên thợ may mới học việc.
Chỉ một chiếc ghế ý mời anh chàng ngồi, cử động của Mosolov khá nhanh nhẹn.
-   Ông bạn có biết qua Brad Tirpitz chưa?
Ễnh người trên ghế là một gã bự con, tóc húi cua, bàn tay to bè. Còn gương mặt góc cạnh hệt như dá tảng. Chợt anh chàng thấy mép trái miệng của gã có vài vết bầm mờ mờ.
Uể oải đưa bàn tay lên chào, Brad cất cái giọng khàn-   Chúc mừng anh bạn tham gia vào đội.
Chẳng thấy chút hoan hỉ trong giọng nói của gã.
Nhấn mạnh vào từ ÔNG, anh chàng đáp lại:
-   Thật là hân hạnh, thưa ÔNG ...
-   Brad.
Giọng khá cộc cằn nhưng hình như thoáng có nụ cười trên gương mặt quạu đeo.
Rồi Mosolov xen vào:
-   Ông bạnnắm được tình hình?
-   Chỉ chútBước vào trong, mỉm cười Rivke lên tiếng:
-   Anh James bảo với tôi thời gian gấp rút quá. Anh taNhún vai, Mosolov ngồi xuống, đưa tay chỉ một chiếc ghế. Còn Rivke sà vào chiếc giường, rút hai chân qua một bên.
Kéo chiếc ghế vào sát tường, anh chàng chọn vị trí có thể quan sát cả ba người, hướng tầm mắt qua cửa sổ và ban công.
Hít một hơi thật sâu, Mosolov lên tiếng trước:
-    Chúng ta không có nhiều thời gian. Trong vòng bốn mươi tám tiếng, chúng ta phải rời khỏi đây đến khu vực hành động.
Vẫy tay ra hiệu, anh chàng xen vào:
-    Ở đây nói chuyện liệu có an toàn không?
Cười khục khặc, Brad đáp ngay:
-    Đừng có lo, ông bạn à! Phòng của tôi ở sát vách. Hơn nữa, chỗ này ngay góc của toà nhà, tôi rà đi, soát lại khá nhiều lần rồi.
Trong lúc ấy, Mosolov cứ kiên nhẫn chờ. Vài giây sau đó, hắn mới tiếp tục:
-    Anh bạn nghĩ sao về biệt đội hành động kỳ quái này? CIA, Mossad, KGB và Cục Phản gián Hoàng Gia Anh Quốc?
Ông M từng cảnh báo với anh chàng điều này. Cái tay Mosolov có thể muốn giữ riêng bí mật cho KGB. Phải giữ kẽ từng ly, từng tí mới được. Bụng dạ hắn thật khó lường.
-    Vâng, tôi có nghĩ đến chuyện này. Tạm gọi chúng ta cùng ngồi chung một chiếc thuyền. Dù có khác quan điểm, ý thức hệ nhưng chúng ta hoàn toàn có thể chia sẻ mối quan tâm với nhau. Vì hòa bình thế giới, an ninh khu vực. Đại loại là như thế.
Mosolov đáp lại ngắn gọn:
-    Chính xác. Thôi nào, tôi sẽ kể lại vài nét chính của chiến dịch.
Ngừng lại, hắn đảo mắt quanh căn phòng.
-    Nào Rivke, Brad, nếu có điểm nào thiếu sót, xin hai người bổ sung vào nhé.
Rivke khẽ gật đầu, còn Brad cười to.
-    Vâng, thế: chúng ta đi vào vấn đề.
Tay Mosolov hệt như một kịch sĩ tài năng. Từ ánh mắt của ông giáo già nghiêm khắc, hắn chuyển sang vẻ sắc sảo của mấy tay quản lý cứng rắn, quả quyết.
Nhìn hắn, anh chàng cảm thấy hứng thú. Chẳng biết hắn học diễn xuất ở đâu?
-    Chắc ông bạn thừa biết cái gọi là Binh Đoàn Hành Động Quốc Xã? Một tổ chủc khủng bố chuyên nghiệp đang nhắm vào đất nước của tôi và đe dọa đến an ninh của khu vực. Dĩ nhiên, không loại trừ đất nước của quý vị. Chủ nghĩa Phát xít theo kiểu cũ, tạm gọi là như thế.
Phá lên cười, Brad chêm vào:
-    Chủ nghĩa Phát xít cũ được cải tiến.
Phớt lờ, Mosolov nói tiếp. Hình như đấy là cách duy nhất đáp lại thái độ châm chọc, lém lỉnh của Brad.
-    Chính quyền của các nước có nơi bị bọn NSAA tấn công đều thừa nhận không tìm thấy chút manh mối.
Ngừng lại một chút, hắn đảo mắt quanh các "khán giả", ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng.
-    Nhưng thật ra có nhiều đầu mối đấy. Chúng tôi có những bằng chứng cụ thể về cái bọn dựng nên NSAA. Chính quyền của chúng ta cùng chia sẻ nguồn thông tin này. Tại Anh, Thụy Điển, Đức, Nam Phi, chúng đều có nguồn hỗ trợ, căn cứ địá cho thứ cặn bã của cái gọi là Đệ Tam Quốc Xã sau khi cuộc Chiến Tranh Vệ Quốc Vĩ Đại...
Ủa, mà quên. Phải nói là sau chiến tranh thế giới thứ II mới đúng.
Mỉm cười trong bụng, anh chàng thừa biết hắn cố tình dùng mấy chữ đặc Nga để nói về thế chiến thứ II. Chẳng phải là lỡ lời như hắn đính chính đâu.
Ra vẻ bẽn lẽn, Mosolov nói chữa:
-    Ậy, tôi không theo chủ nghĩa cuồng tín. Tôi cũng không bị bọn NSAA ám ảnh. Mà này, giống như nhận định từ phía chính quyền của quý vị, tổ chức này ngày càng lớn mạnh. Đó là một mối hiểm họa ...
-    Không hẳn là như vậy.
Lấy một điếu từ gói thuốc Camel, dọng dọng cái đầu lọc lên ngón tay cái, châm lửa hút, Brad xen vào.
-    Thông qua chuyện đó đi Mosolov. Binh Đoàn Hành Động Quốc Xã làm cho đất nước của ông bạn nổi da gà, dựng tóc gáy cả lên.
Cố tình phớt lờ lần nữa, Mosolov nhắc lại:
-    Vâng, đó là mối hiểm họa cho toàn thế giới. Chẳng riêng gì Xô Viết và khối Đông Âu.
Ay, Brad đâu phải tay vừa. Hắn càu nhàu:
-    Nhưng Xô Viết là mục tiêu chính của bọn chúng.
-    Này Brad, anh bạn thừa biết mà, hiểm họa không chỉ dành cho riêng ai. Vì thế, chúng ta phải đoàn kết lại. Hoa Kỳ, Israel và cả nước Anh nữa.
Quay về phía anh chàng, hắn nói tiếp:
-    Chắc ông bạn cũng rõ, toàn bộ số vũ khí của bọn NSAA đều do Nga sản xuất. Sau hơn năm mươi vụ thảm sát, ủy Ban Trung Ương đã chính thức công bố. Một số chính quyền và các cơ quan tình báo lại cáo buộc chúng tôi cung cấp vũ khí cho bọn này thông qua các nước Trung Đông. Nhưng tất cả đã lầm. Ai lại đi nối giáo cho giặc chứ? Chúng tôi có bằng chứng về chuyện này.
Brad lại xen vào:
-   Thế là có kẻ chôm chỉa số vũ khí ấy à?
Mosolov đáp lại ngay:
-   Hoàn toàn chính xác. Mùa xuân năm ngoái, trong cuộc kiểm tra đột xuất các kho vũ khí, một sĩ quan cao cấp của Hồng Quân đã phát hiện giữa con số thông kê về quân trang quân dụng thực tế chênh lệch rất lớn. Không ai có thể giải thích được số mất mát.
Nhổm người dậy, hắn đi tới một cái cặp táp, lấy ra tấm bản đồ to rồi trải trên tấm thảm ngay trước mặt của anh chàng. Đưa tay chỉ vào một điểm, giọng hắn có vẻ căng thẳng:
-   Chính chỗ này. Gần Alakurtti, chúng tôi có một kho quân nhu rất lớn ...
Alakurtti là vùng đất nằm cách biên giới Phần Lan khoảng sáu mươi cây số về hướng Đông, sát với Bắc Cực. Nếu tính từ chỗ anh chàng tập huấn, nó cách Đông Bắc của Rovaniemie độ hai trăm cây số. Vâng, một vùng đất khô cằn sỏi đá, loe hoe vài cây thông. Vào mùa này trong năm, băng giá bao phủ từng mảng dày.
Rồi Mosolov tiếp tục:
-   Mùa đông năm ngoái, nơi này lại bị tấn công. Dò theo mã số trên vũ khí của bọn NSAA, chúng tôi biết chúng đều có nguồn gốc từ Alakurtti.
Thế là anh chàng thắc mắc ngay:
-   Thực tế mất những gì?
Thộn cái mặt ra, Mosolov đọc vanh vách:
-   Kalashnikov, RPK, AK, AKM, súng lục Makarov và Stechkin, lựu đạn RDG-5 và RG-42 ... cùng một số lượng lớn đạn dược.
-   Có thứ nào hoả lực mạnh hơn không?
Lắc đầu, Mosolov đáp lại:
-   Không. Nhưng đã mất rất nhiều.
Hỏi là hỏi cho vui thế thôi, chớ ông M đã báo cho anh chàng biết rõ về vụ này. Tay Mosolov cố tình bỏ sót một số vũ khí quan trọng: loại RPG-7V chống tăng cùng với rất nhiều đầu đạn hạt nhân chiến lược, vũ khí hoá học, tên lửa quy ước. Những thứ này thừa sức hủy diệt cả một thị trấn với bán kính hơn năm mươi dặm.
-   Toàn bộ số vũ khí này mất vào khoảng mùa đông năm ngoái. Tại căn cứ Blue Hare, chúng tôi chỉ có một trạm canh nhỏ. Viên đại tá được phái đi điều tra ngay lập tức mật báo về cho GRU.
Khẽ gật đầu ra vẻ hiểu biết, James mỉm cười. GRU có nghĩa là Cục Quân báo Xô Viết, một cơ quan có mối quan hệ dây mơ rễ má với KGB. Dĩ nhiên, GRU phải đứng mũi chịu sào ba cái vụ này chứ sao.
-   Thế là GRU phái hai điều tra viên đi dò la tin tức.
-   Họ hoàn thành nhiệm vụ?
-   Vâng, họ tìm ra được bọn chủ chốt đường dây trộm cắp vũ khí đem ra chợ trời bán.
-   Ông bạn biết chúng vận chuyển như thế nào?
Mỉm cười ra vẻ đắc chí, Mosolov đáp lại ngay:
-   Không những thế, chúng tôi còn nắm được số hàng ấy được chuyển tới đâu. Vùng biên giới giữa Phần Lan và Nga. Vâng, một nơi thật khó kiểm soát. Thiên hạ cứ qua lại nườm nượp mỗi ngày. Để thông thoáng, chúng tôi phải chặt bỏ cánh rừng dài mấy dặm.
Anh chàng bèn ướm lời, hỏi tiếp:
-   Ông bạn không biết chính xác địa điểm tập kết?
Giọng của Mosolov có vẻ ngần ngại:
-   Vâng, chỉ là chút phỏng đoán. Không chính xác lắm. Nhưng không sao, mấy cái vệ tinh của chúng tôi cứ quay vòng vòng ngoài kia cố dò theo dấu vết. Còn nhân viên của KGB và GRU đang mở to mắt lần theo mấy điểm khả nghi. Thật ra, chúng tôi cũng chẳng rõ chúng cất giấu ở đâu.
Quay sang hai người kia, anh chàng lặp lại câu hỏi:
-   Chắc hai vị cũng không rõ?
Trầm tĩnh, Rivke đáp lại:
-   Ông Mosolov nói thế nào, chúng tôi biết thế đó. Đây là một chiến dịch dựa trên niềm tin, đúng không nào?
Còn Brad lững lờ nước đôi:
-   Langley có báo cho tôi một cái tên nhưng không thấy ai nhắc tới.
Anh chàng bèn hỏi Mosolov cái tên gì. Quái, hắn đột nhiên làm thinh. Hình như hắn muốn giấu nhẹm chuyện gì.
-   Cũng không chắc chắn ...
Cảm thấy bực, anh chàng định nói, Mosolov lập tức xía vô:
Tuần rồi... vâng, trong tuần qua, chúng tôi đã moi ra được chút manh mối. Hai điều tra viên của GRU báo cáo thêm một chuyến hàng nữa bị đánh cắp và chuyển đi. Vì thế, chúng tôi không đủ thời gian để kiểm tra lại nguồn tin. Chúng ta phải cùng nhau tìm vật chứng, đường dây vận chuyển, theo dõi đến tận nơi cất giấu. Hẳn là mớ hàng này đã tới một khu vực mới của bọn NSAA.
Cười thật tươi, anh chàng nói huỵch toẹt:
-    Tên ăn hàng có phải là bá tước Konrad Von Gloda?
Rivke làm thinh, không chút cảm xúc. Còn Brad cứ cười khúc khích:
-    Chà, Luân Đôn cũng khá quá chứ. Nắm tin chẳng khác gì Langley.
Khẽ giựt mình, Rivke lên tiếng:
-    Bá tước Von Gloda là ai? Kỳ vậy, sao chưa ai nói cho tôi nghe chuyện này?
Lấy hộp thuốc từ trong túi quần ra, rút một điếu, châm lửa rồi anh chàng rít một hơi.
-    Cả Luân Đôn và CIA đều biết rõ tên chủ chốt của NSAA ở Phần Lan chính là bá tước Konrad von Gloda. Đúng không nào, ông bạn người Nga?
Ánh mắt của Mosolov cứ mờ nhạt.
-    Đó là một mật mã. Một biệt danh, đại loại là như thế. Cho tới bây giờ, thông tin ấy không có căn cứ.
-    Tại sao không? Ông bạn còn điều gì chưa tiện nói ra?
-    Phải chi tôi có thể dẫn ông bạn tới sào huyệt của Konrad von Gloda ở Phần Lan. Cả nơi chúng tôi tiến hành kiểm tra tuần rồi ở căn cứ Blue Hare. Có tới Nga, ông bạn mới hiểu tại sao.
Thật tức cười! Một gã KGB muốn mời anh chàng bước vào mạng lưới chằng chịt với lý do mục kích hiện trường của vụ chôm chỉa. Phải thông qua chuyện này mới hoàn thành được chiến dịch Icebreaker? Hay Icebreaker chỉ là cái cớ dụ anh chàng sa bẫy ngay trên đất Nga?
Trước khi anh chàng rời khỏi Luân Đôn tới Madeira, chẳng phải ông M đã từng nhắc nhở điều này?

 
0
Xin lỗi các bạn,
 
Truyện này đã có trong thư viện rồi, nên CTlY đóng topic này lại
 
Cảm ơn Đặng Minh Toàn và Huethcv nhiỀu nha
 
Thông cảm CtLy nha
 
Thân




0