Giới thiệu Nhà Văn Băng Hồ - Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội ( 1926-2008)
Nhà văn Băng Hồ ( Đặng trần Phiến ) (1926-2008) - nhà văn Hà Nội cuối cùng đã kéo dài hơi văn lãng mạn Tự Lực văn đoàn trong các đô thị tạm chiếm cho đến năm 1954 ( lời Nhà văn Giang Quân) , cả cuộc đời gắn với Hà Nội :chỉ sống ở Hà Nội , chỉ viết về Hà Nội ( tới mức dứt khoát không vào Nam ở ,dù được cho một căn nhà lớn ngay giữa con phố sầm uất bậc nhất Sài gòn : Lê lợi ! ) . Ông bảo : “Không thể ở đâu xa Hà Nội ,không thể dứt được cái khí trời man mác heo may , cái mù sương mặt hồ Tây , hay cái mưa phùn lất phất chớm xuân của xứ Bắc .Nhất là không thể quên việc thắp hương phần mộ ông cha dịp tiết thanh minh !” Con người ông là một sự kết hợp giữa một tâm hồn trong sáng , một tình cảm lãn mạn và sự bảo thủ với những gì tốt đẹp. Ngay bút danh Băng Hồ cũng là một sự khẳng định về nhân cách và lối sống luôn luôn giữ một tấm lòng trong sáng như mảnh băng tinh khiết giữa hồ nước cuộc đời ( nhất Phiến Băng tâm tại ngọc Hồ ! ) …
Cuộc đời ông không bằng phẳng mà gập ghềnh ,giông bão …nhưng ông vẫn luôn kiên định một lối sống lạc quan , luôn hy vọng vào sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác , luôn giữ mình không bị tha hóa theo giòng đời dù trong những tình cảnh bi đát nhất !
Ông được sinh ra tại Lào năm 1926 do cha ông : Nhà văn Đặng Trần Phất ,lúc đó bị đổi sang Lào làm việc ở Sở bưu điện Vientiane . Sau đó cụ Phất đổi tới Packsé ( Bản vàng) và mất tại đó trong tháng 6 năm 1929 ( Khi đó Ông mới vừa 3 tuổi !). Nhờ sự giúp đỡ của ông nội : Cụ Giải nguyên Đặng Trần Vỹ lúc đó là Tổng đốc Bắc Ninh – mà mẹ ông đem được di hài cha ông ( nhà văn Đặng Trần Phất ) về quê ( Tây Tựu ) an táng . Sau đó mẹ ông đi bước nữa với nhà văn hóa Nguyễn Tường Phượng và ông được hết mực cưng chiều như để bù lại việc mồ côi cha quá sớm…
Được thừa hưởng dòng máu văn chương ,ông dành cả cuộc đời cho nghiệp văn… Sự nghiệp sáng tác văn chương của ông bắt đầu tỏa sáng từ những năm 1950 ~ 1954 . Khi đó ông thường xuyên viết truyện ngắn và thơ gửi cho các báo ở nội thành Hà Nội như báo Giác Ngộ ( 26 phố Cầu Gỗ ) ,báo Quê Hương ( 69 Hàng Bông Ruộm ), báo Cải Tạo (14 phố Mongrand ) ,tuần báo Hồ Gươm ( 96 phố Chợ Đuổi)… Sau này ,ông tuyển chọn các truyện ngắn trong thời kỳ này để in thành tuyện tập truyện ngắn :” Phượng ơi ! Mùa dĩ vãng” –Nhà xuất bản Văn học - năm 2002.
Sau tiếp quản Hà Nội 10/1954 ,Ông không còn xuất hiện trên mặt báo nữa ,có lẽ do mặc cảm của người dân vùng tạm chiếm chăng ? Nhưng ,ông không treo bút , ông vẫn làm thơ trong khi làm kế toán cho một Hợp tác xã thủ công nghiệp ( May Bạch Đằng ) . Thơ ông giai đoạn này chủ yếu là làm cho mình ,cho gia đình , và sau đó là các bài thơ phục vụ phong trào văn nghệ , thi đua sản xuất ở Hợp tác xã. Sau khi ông mất ,dựa trên bản thảo di cảo của ông về Tập “ Thơ của một người “ ,các bài thơ trong thời kỳ này đã được gia đình in thành tập : “Băng Hồ ,Thơ của một người “ Nhà xuất bản Hội Nhà Văn 2009.
Nhưng hơn tất cả , trong lòng ông lúc nào cũng cháy bỏng một ước muốn : Sưu tập lại tất cả các di cảo của cha ông (Nhà văn Đặng Trần Phất) … Và thế là trong nhiều năm ,ông lang thang tìm tòi trong các tiệm bán sách cũ , các Thư viện ( kể cả nhờ và bằng hữu , họ hàng …) ở khắp miền đất nước để xin sao chụp và mua lại các tác phẩm đã xuất bản của cha ông ! Và có chí thì nên, trời không phụ lòng người ..Ông đã tìm lại được di cảo của cha mình đó là : Cành hoa điểm tuyết (tiểu thuyết, Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội,1921); Một tấm cảm tình (thơ và ký , Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội, 1922) ; Cuộc tang thương (tiểu thuyết, Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội, 1923). Tất cả được Nhà xuất bản Văn học in thành tập “ Văn thơ Đặng Trần Phất” năm 1994. Hơn nữa ,hai năm sau ,ông lại cho xuất bản các tác phẩm của cha dượng (nhà văn hóa Nguyễn Tường Phượng) : tuyển tập Nguyễn Tường Phượng Nhà xuất bản văn Học 1996…
Suốt cả cuộc đời ông luôn giữ cho một tâm hồn thanh bạch, trong sáng như tên hiệu của ông ( Băng Hồ ) : Nhất phiến Băng tâm tại Ngọc Hồ !
Nhà văn Băng Hồ ( Đặng trần Phiến ) (1926-2008) - nhà văn Hà Nội cuối cùng đã kéo dài hơi văn lãng mạn Tự Lực văn đoàn trong các đô thị tạm chiếm cho đến năm 1954 ( lời Nhà văn Giang Quân) , cả cuộc đời gắn với Hà Nội :chỉ sống ở Hà Nội , chỉ viết về Hà Nội ( tới mức dứt khoát không vào Nam ở ,dù được cho một căn nhà lớn ngay giữa con phố sầm uất bậc nhất Sài gòn : Lê lợi ! ) . Ông bảo : “Không thể ở đâu xa Hà Nội ,không thể dứt được cái khí trời man mác heo may , cái mù sương mặt hồ Tây , hay cái mưa phùn lất phất chớm xuân của xứ Bắc .Nhất là không thể quên việc thắp hương phần mộ ông cha dịp tiết thanh minh !” Con người ông là một sự kết hợp giữa một tâm hồn trong sáng , một tình cảm lãn mạn và sự bảo thủ với những gì tốt đẹp. Ngay bút danh Băng Hồ cũng là một sự khẳng định về nhân cách và lối sống luôn luôn giữ một tấm lòng trong sáng như mảnh băng tinh khiết giữa hồ nước cuộc đời ( nhất Phiến Băng tâm tại ngọc Hồ ! ) …
Cuộc đời ông không bằng phẳng mà gập ghềnh ,giông bão …nhưng ông vẫn luôn kiên định một lối sống lạc quan , luôn hy vọng vào sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác , luôn giữ mình không bị tha hóa theo giòng đời dù trong những tình cảnh bi đát nhất !
Ông được sinh ra tại Lào năm 1926 do cha ông : Nhà văn Đặng Trần Phất ,lúc đó bị đổi sang Lào làm việc ở Sở bưu điện Vientiane . Sau đó cụ Phất đổi tới Packsé ( Bản vàng) và mất tại đó trong tháng 6 năm 1929 ( Khi đó Ông mới vừa 3 tuổi !). Nhờ sự giúp đỡ của ông nội : Cụ Giải nguyên Đặng Trần Vỹ lúc đó là Tổng đốc Bắc Ninh – mà mẹ ông đem được di hài cha ông ( nhà văn Đặng Trần Phất ) về quê ( Tây Tựu ) an táng . Sau đó mẹ ông đi bước nữa với nhà văn hóa Nguyễn Tường Phượng và ông được hết mực cưng chiều như để bù lại việc mồ côi cha quá sớm…
Được thừa hưởng dòng máu văn chương ,ông dành cả cuộc đời cho nghiệp văn… Sự nghiệp sáng tác văn chương của ông bắt đầu tỏa sáng từ những năm 1950 ~ 1954 . Khi đó ông thường xuyên viết truyện ngắn và thơ gửi cho các báo ở nội thành Hà Nội như báo Giác Ngộ ( 26 phố Cầu Gỗ ) ,báo Quê Hương ( 69 Hàng Bông Ruộm ), báo Cải Tạo (14 phố Mongrand ) ,tuần báo Hồ Gươm ( 96 phố Chợ Đuổi)… Sau này ,ông tuyển chọn các truyện ngắn trong thời kỳ này để in thành tuyện tập truyện ngắn :” Phượng ơi ! Mùa dĩ vãng” –Nhà xuất bản Văn học - năm 2002.
Sau tiếp quản Hà Nội 10/1954 ,Ông không còn xuất hiện trên mặt báo nữa ,có lẽ do mặc cảm của người dân vùng tạm chiếm chăng ? Nhưng ,ông không treo bút , ông vẫn làm thơ trong khi làm kế toán cho một Hợp tác xã thủ công nghiệp ( May Bạch Đằng ) . Thơ ông giai đoạn này chủ yếu là làm cho mình ,cho gia đình , và sau đó là các bài thơ phục vụ phong trào văn nghệ , thi đua sản xuất ở Hợp tác xã. Sau khi ông mất ,dựa trên bản thảo di cảo của ông về Tập “ Thơ của một người “ ,các bài thơ trong thời kỳ này đã được gia đình in thành tập : “Băng Hồ ,Thơ của một người “ Nhà xuất bản Hội Nhà Văn 2009.
Nhưng hơn tất cả , trong lòng ông lúc nào cũng cháy bỏng một ước muốn : Sưu tập lại tất cả các di cảo của cha ông (Nhà văn Đặng Trần Phất) … Và thế là trong nhiều năm ,ông lang thang tìm tòi trong các tiệm bán sách cũ , các Thư viện ( kể cả nhờ và bằng hữu , họ hàng …) ở khắp miền đất nước để xin sao chụp và mua lại các tác phẩm đã xuất bản của cha ông ! Và có chí thì nên, trời không phụ lòng người ..Ông đã tìm lại được di cảo của cha mình đó là : Cành hoa điểm tuyết (tiểu thuyết, Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội,1921); Một tấm cảm tình (thơ và ký , Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội, 1922) ; Cuộc tang thương (tiểu thuyết, Nhà xuất bản Bùi Xuân Học- Hà Nội, 1923). Tất cả được Nhà xuất bản Văn học in thành tập “ Văn thơ Đặng Trần Phất” năm 1994. Hơn nữa ,hai năm sau ,ông lại cho xuất bản các tác phẩm của cha dượng (nhà văn hóa Nguyễn Tường Phượng) : tuyển tập Nguyễn Tường Phượng Nhà xuất bản văn Học 1996…
Suốt cả cuộc đời ông luôn giữ cho một tâm hồn thanh bạch, trong sáng như tên hiệu của ông ( Băng Hồ ) : Nhất phiến Băng tâm tại Ngọc Hồ !