📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bút, Kiếm phân tranh

7 trả lời, 1.984 lượt xem — Trang 1 / 1
Bút, Kiếm phân tranh
 
Phác hoang một cõi lòng
Một võ đài mênh mông
Kiếm chọi cùng chiếc bút
Để ta rướm máu hồn
 
Phác hoang những từ ngôn
Thạch phiến trổ hoa cuồng
Kiếm thù trong nội chướng
Tan tác những nỗi buồn
 
Phác hoang chiếc mực nghiên
Chôn lấp những ưu phiền
Màu xanh hay màu tím
Ngòi bút đẩm con tim
 
Phác hoang cả thời gian
Bút, kiếm chưa đầu hàng
Hoà bình không đơn giản
Võ đài ai để tang
 
Hoài Tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2013 15:13:19 bởi LNHoaiTu>
Xin Đừng Đấu
 
Tôi còn gì đâu, đấu chi em
Hồn tan tác mộng, xác đã mềm
Lời đã đong đầy, lời không thoát
Lòng trói lòng thôi, những giới nghiêm
 
Em thử từ bi một lần thôi
Hãy giả vờ đi, nở nụ cười
Tôi nguyện làm tù dù không đấu
Dù giữa ngục sầu cũng thấy vui
 
Em cất kiếm đi một lần thôi
Dù em chưa chém tôi nát rồi
Con tim rướm máu làm sao đấu
Xin chết dưới gươm của một người 

Thôi nhé! Xin em đừng đấu tôi
Hãy xin độ lượng cứu một đời
Cho xác tôi cầu câu sám hối
Bên chiến tuyến này em với tôi
 
Hoài Tử
Đăng nhập để trả lời
0
Ba Năm Chợt Trở Về
 
Ba năm rồi trở lại
Cửa biếc có còn ai
Tay rung rung gõ đại
Ngôi phố như lạc loài
 
Ổ khoá đầy rong rêu
Phủi ký ức, một chiều
Dòng nhạc xưa đơn điệu
Tiếng khóa lắc điều hiu
 
Ba năm rồi tàn bại
Không thấy được ngày mai
Những nẻo đường quằn quại
Trên dấu vết thi hài
 
Cánh cửa giờ lặng câm
Thời gian từng lớp nằm
Biệt thự sầu ảm đạm
Người chắc đã xa xăm
 
Ba năm rồi trở lại
Như một kẽ lưu đày
Trên gót giày ái ngại
Dúi bùn đất bạc phai
 
Ba năm rồi trở lại
Phiên khúc buồn chợt bay
Ký ức nào thức dậy
Ta gõ cửa mòn tay
 
Hoài Tử 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2013 20:16:34 bởi LNHoaiTu>
Gậm Nhấm Đêm Dài
 
Ta ngồi gậm nhấm đêm dài
Trên bàn huyền thạch ta bày đĩa trăng
Rượu sương vướng đọng địa đàng
Tình rơi mấy giọt bắn tràn lên không
Long lanh đẫm ướt dạ phong
Tỉnh say sền sệt giữa lòng của ta
Tưởng như ký ức đã già
Nghe chừng tâm sự trổ xòa hoa non
Đêm dài gậm nhấm chưa mòn
Tháng, năm làm đủa gắp nguồn hư hao
 
Hoài Tử 
Đăng nhập để trả lời
0
Đom Đóm Lẻ Loi
 
Ta đom đóm lẻ loi
Đâu soi nỗi cuộc đời
Con sông đêm vời vợi
Sương mù đặc tình ôi
 
Trong kinh thành sáng soi
Lồng lộng mắt mọi người
Em thiếu phụ thần thoại
Trần gian thơm màu môi
 
Ta bay rồi ta bay
Ta say rồi ta say
Đêm đen nào ai thấy
Ta nỗi buồn bao vây
 
Em có chợt bên thềm
Nhìn trùng trùng bóng đêm
Thấy được gì em nhỉ
Hay nhớ vòng tay êm
 
Ta trong vũ trụ sầu
Chơm chớp nỗi niềm đau
Soi đời một khoảng nhỏ
Sông đêm dài thật sâu
 
Ta chiếu đời lẻ loi
Leo loét bóng một người
Theo nhịp tim mòn mỏi
Một đêm nào tắt hơi
 
Hoài Tử 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 13:12:18 bởi LNHoaiTu>
 
 
Hứng Vốc Trời Buồn
 
Với tay múc cạn giòng sông
Đỗ lên trời rộng nổi lòng của ta
Để nghe trời đất khóc oà
Để ta chiêm ngưởng nét da diếc buồn
Đất trời thút thít từng cơn
Ngồi như quan khách xem tuồng thế thôi
Mà như có nổi ngâm ngùi
Mà như mưa gió đâm chồi tim ta
Nghe lòng trổ những đóa hoa
Tỏa hương mật đắng chảy xoà châu thân
Xoè tay hứng tiếng khóc ngàn
Trời hoang sông cạn tình tràn mênh mông
 
Hoài Tử
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mình Tôi Bại
 
Chiều hôm nay phố tôi căng ngập nắng
Sắp nổ tung hình bóng một người xưa
Chuyện tôi, em; ai thiệt, ai chịu thua
Chỉ tôi bại giữa chiến trường cảm xúc
 
Đời bỏ đi qua mặt mình vun vút
Em chợt về, chợt quay gót dững dưng
Bỏ lại đây nắng nặng đôi vai chùng
Tên thất trận buông cương không định hướng
 
Ngựa quẩn quanh bên xác từng tâm tưởng
Gọi những hồn chiến sĩ đã hư vong
Giọt máu khô còn đọng ở trong lòng
Cơn đau cũ nứt theo từng vệt nắng
 
Em nghiễm nhiên quay lưng và lẵng lặng
Tựa nhân từ, tựa quắc mắt thù xưa
Tựa từ bi không hươi kiếm chém bừa
Mà tôi vẫn nghe tim từng vệt cứa
 
Nắng phố tôi như gom từng đống lửa
Những hoang tàn cháy lụi giữa tâm tư
Chuyện tôi, em; sao lắm những biên khu
Chỉ tôi bại còn ai thua, ai thắng
 
Hoài Tử 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2013 15:01:08 bởi LNHoaiTu>
 
 
Quĩ Và Thiền Nhân
 
Muốn mài kiếm, chém phăng đời quá khứ
Muốn bẻ ngòi, đập nát lọ mực nghiên
Muốn nhập tâm, như một kẻ tham thiền
Mà trai giới cứ vòi ta cơn đói
 
Nếu ngôn ngữ không hiểu gì câu nói
Nếu chẳng ai phải đối mặt sinh nhai
Nếu loài người quay lại thủa man khai
Sao nhân thế cứ đụng đầu vỡ óc
 
Ta đã đóng vào ta từng chiếc cọc
Mỗi lần thèm, lần đói mật nhân sinh
Mà con ma cứ bật dậy trong mình
Lại nhát kiếm, lại lọ nghiên lâm nạn
 
Lời em ngon hay cổ em muốn cắn
Môi em hồng, hay máu ngọt khiêu hoang
Ta khoá ta trong cùm xích tục trần
Mà nổi đói vẫn tràn ra đôi mắt
 
Thế là ta lại rơi vào sinh sát
Kiếm rỉ han, bút cặm cuội án văn
Tự đưa mình lên pháp trường ăn năn
Giáo ký ức đâm ta mà không chết
 
Gió vào thu lành lạnh mùi da diếc
Đời thiền nhân vẫn quĩ đói xỗng quan
Ngôn ngữ chi lầm hiểu cuộc dương trần
Lại mài kiếm, lại bẻ hoài chiếc bút
 
Hoài Tử
Đăng nhập để trả lời
0