📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

THƠ ĐƯỜNG - XƯỚNG + HỌA - KÍNH MỜI

3.818 trả lời, 384.910 lượt xem — Trang 14 / 128
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-22 04:44:36Tran Manh hung>
[color=#FF0066]Bài Xướng số : 11
11. KHÚC NHẠC CHIỀU XUÂN
(tặng người trong cuộc nhân chuyến thăm bác)

Những tưởng độ rày bác ngủ không
Nào hay phượng chạ nức loan phòng
Người trông dáng bướm tai bừng tía
Kẻ ngắm hình ong mặt ửng hồng
Nghiên nọ càng ngày thêm lộng lẫy
Bút này mỗi lúc một thong dong
Bóng câu thấm thoắt càng thôi thúc
Khúc nhạc chiều xuân rộn tiếng lòng
CHÍ TRUNG

Xin mời Họa


Đã đưa sang Tuyển Tập
những bài Họa từ 11.1 đến 11.2
[/color[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CỨ TƯỞNG

Cứ tưởng trang Đường trong đẹp mãi.
Ai ngờ phút chốc đã toang hoang.
Nhớ người muôn thuở yêu Đường luật.
Giận kẻ bây giờ muốn phá ngang.
Đề chủ trang thơ giờ đã đổi.
Ý thơ ghét hận mạnh tay phang.
Cớ sao không giữ tâm bình thản.
Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.

Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.
To mồm sỉ nhục lại phùng mang.
Vú to miệng trẻ tha hồ lấp.
Miệng lớn dao to lại dữ dằn.
Đường luật trang thơ đâu có thế.
Đường thi tao nhã nét nghiêm trang.
Hỏi người quân tử trang trai gái.
Sao ở trang thơ có bạo tàn
Tôn Nữ Thảo My


Chị An Giang yêu mến.
Thảo My mời chị nối tiếp


NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-06 03:52:19Nguyen Thi An Giang>
MAI LAN CÚC TRÚC

Thú vui xướng vịnh cũng hay hay
Cay cú cùng thơ bận tối ngày
Mơn mởn đẫm sương hoa CÚC nở
Phất phơ trước gió cánh LAN bay
Đây bài xướng họa MAI khoe sắc
Nọ rượu trong ly TRÚC ấm tay
Nặng nợ duyên thơ đâm ngớ ngẩn
Quanh quanh quẩn quẩn mãi trong này
Nguyễn Thị An Giang

Thân họa : NGƯ TIỀU CANH MỤC

Ngư ông bắt cá quả là hay
Tiều lão trên non đốn cả ngày
Canh lữ gieo mùa cây trĩu hạt
Mục đồng thổi sáo tiếng xa bay
Vui cùng ruộng rẫy khôn chùn bước
Thú với sông hồ khó rảnh tay
Điền trạch ung dung ta một cõi
Viên trung thanh tịnh chỉ nơi này.

HNLC April 04-06

Họa
AN GIANG NƯỚC BIẾC

ĐÂY xứ sông xanh anh có hay.
AN cư lập nghiệp đã bao ngày.
GIANG hồ viển khách dừng chân bước.
GÌÒNG nước chim trời lả cánh bay
SÔNG chở duyên lành neo bến đậu.
XANH tươi mạ lúa nối vòng tay.
NƯỚC, trời bàng bạc màu sương khói
BIẾC mắt ai trao hẹn đợi này
An Giang

Họa :TÌNH QUÊ

Kìa bao thôn nữ múa ca hay
Mái lá đơn sơ vẫn tháng ngày
Lều vách mong manh mưa lạnh thấm
Tranh vừng che chở gió lùa bay
Đậm đà tình nghĩa qua tia mắt
Bóng bẩy câu duyên xiết chặt tay
Hàng xóm cận kề thân thiết nhớ
Dừa xanh trĩu nặng An Giang này.

HNLC April 04-06

Họa
GIÒNG AN GIANG NƯỚC BẠC

ĐÂY sợi tơ duyên buộc chẳng hay.
AN nhiên tự tại tháng, năm, ngày. . .
GIANG tay cố niú thời gian lại.
GIÒNG tóc thêm dài để gió bay.
SÔNG chảy về nguồn - vang tiếng suối.
Xanh màu hy vọng- ấm vòng tay.
Nước trong tẩy sạch đời đen tối.
BẠC trắng đầu ai ước hẹn này.
Nguyễn Thị An Giang

Họa : MƠ XUÂN

Kìa ai ngơ ngẫn dáng hay hay
Mái tóc thề nghiêng chuổi tháng ngày
Lều cỏ ươm tình , xuân lay động
Tranh hoa ướp mật , hạ thôi bay
Đậm sâu nỗi nhớ khăn choàng cổ
Bóng nhạt u buồn áo vướng tay
Hàng buổi đứng nhìn theo dáng ấy
Mơ thầm sẽ trở lại nơi này

HNLC April 04-06

CÂU HÒ ĐIỆU HÁT

VỚI tiếng mái chèo đánh nhịp hay
CÂU ca vòng vọng xế chiều ngày
HÒ lơ con nước triều lên xuống.
ĐIỆU hát nhân tình cao vút bay.
HÁT múa mừng trăng mùa lúa mới
TỰ tình trái gái nối vòng tay.
NGÀN sông nhớ biển về chung lối.
XƯA lắm em quên hẳn chốn này
An Giang


ĐÂY AN GIANG GIÒNG SÔNG XANH NƯỚC BIẾC.
VỚI CÂU HÒ ĐIỆU HÁT TỰ NGÀN XƯA



NÀY CÔ BÉ

Cô bé ơi này cô có hay
Em tôi đã lớn tự bao ngày
Bé không nũng nịu như xưa nửa
Nhỏ đã hay thầm ngắm lá bay
Cũng biết giận hờn khi cách biệt
Vừa hay lưu luyến lúc chia tay
Biết em nơi ấy còn trong ngóng?
Yêu dấu trong tôi ngất chốn này
~~~~~~~~
Kìa mái lều tranh đậm bóng hàng dừa
Cô em bé nhỏ cũng vừa biết yêu

HNLC April 05-06

CHÍN NHỚ MƯỜI THƯƠNG

EM vẫn chờ mong tin tức hay.
NHỚ người và ngóng đợi từng ngãy
KHÔNG gian hai đứa còn hay mất.
NGÀY tháng chúng mình có thoáng bay.
MỪNG hội trăng tròn vui nước lớn.
MÙA đầu cầy cấy chẳng rời tay.
LÚA đồng đã gặt lòng thư thái.
CHÍN nhớ, thương anh ở chỗ này
An Giang

ĐÂY AN GIANG GIÒNG SÔNG XANH NƯỚC BIẾC.
VỚI CÂU HÒ ĐIỆU HÁT TỰ NGÀN XƯA
EM NHỚ KHÔNG NGÀY MỪNG MÙA LUÁ CHÍN.
Ta bên nhau em e thẹn sao vừa.

Đây An Giang giòng sông xanh nước bạc.
An Giang

Gởi Anh Trần Mạnh Hùng

Anh họa với Giang đi , nhưng phải họa từ bài đầu
AN GIANG
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-06 04:03:44Nguyen Thi An Giang>
Xướng :
-Trần Mạnh Hùng
- Nguyễn Thị An Giang

Họa :
- Nguyễn Thĩ An Giang
- Đông Tà
- Đông Hòa
- Diệp Khai
-HNLC

GIÁP LÁ CÀ

Rạng ngời danh tướng một mình ta.
Một ngựa, một gươm giáp lá cà.
Quân địch ngả nghiêng ôm dáo chạy.
Quân ta cuồng nộ chẳng buông tha.
Trên lưng ngựa chiến nhông nhông đuổi.
Dưới đất giáp binh hét hét la.
Trống trận thúc quân như núi lở.
Thế như róc mía, thế xông pha. ( Trần Mạnh Hùng )

Thế như róc mía, thế xông pha.
Gươm kiếm vung lên ánh chói loà
Cưỡi ngựa truy phong như vũ bão
Ruỗi sao càn quét tựa phong ba
Quân ta thừa thắng xông xông tới
Quân địch bạt hồn cách cách xa
Ta địch giao tranh mờ mịt đất.
Được thua, thua được hả hê ca (Trần Mạnh Hùng )


Được thua thua được hả hê ca.
Trận chiến đầu hôm đã diển ra
Trong lúc quân ta say chiến thắng
Thừa cơ quân địch úp binh qua
Trong cơn lửa bỏng ngon lành tướng
Vào chốn dầu sôi như ngắm hoa
Ta địch đối đầu trong hỗn loạn
Trời long đất lở, gió mưa sa ( Nguyễn Thị An Giang )

Trời long đất lở, gió mưa sa
Trận đánh cù cưa bất thắng hoà
Địch bở hơi tai - Vờ tháo chạy
Ta sùi bọt mép - Đánh dò la
Mưu sâu địch dụ ta vào bẫy
Sung sức ta công địch đẩy ra
Ta thế thượng phong trên cật ngựa
Chiến tranh vây hãm trọn đơi ta ( Trần Mạnh Hùng )

Chiến tranh vây hãm trọn đời ta.
Dũng tướng hiên ngang hưởng tuổi gìa.
Cứu khốn phò nguy trong hiển hách
Vào sanh ra tử rạng danh gia.
Tóc xanh mấy chốc thành sương muối.
Danh tiếng muôn đời trổ nắng hoa.
Ta địch, địch ta luôn đối trận.
Văn ôn võ luyện với quân ngà ( Nguyễn Thị An Giang )


Họa


AO TA

ta về ta tắm lại ao ta.
Thanh đạm cơm rau với muối cà.
Trên bếp lửa hồng xâu cá nướng.
Góc nhà đàn kiến hạt cơm tha.
Mấy cô thôn nữ mau mau bước.
Đàn trẻ chăn trâu rỡn rỡn la.
Chiều xuống chim bay về xóm núi.
Thôn làng êm ả khói sương pha.

Thôn làng êm ả khói sương pha.
Tia nắng cuối hôm chợt sáng lòa.
Đèn thắp từng nhà lan rộng khắp.
Tiếng chày giã gạo nhịp hai ba
Cơm canh ngon ngọt vừa vừa chín.
Mèo chó thòm thèm đứng đứng xa.
Đủ mặt gia đình trong bữa tối.
Êm đềm như một bản tình ca

Êm đềm như một bản tình ca
Khúc kích tiếng cười vang vọng ra
Con học i tờ, cha đọc báo
Mẹ đan áo ấm, cháu tô hoa.
Ngòai sân gío thoảng lay tàu lá.
Bên dậu chó gìa sủa thoảng qua.
Ngọn trúc trăng treo vằng vặc sáng.
Trống canh đã điểm với sương sa.

Trống canh đã điểm với sương sa.
Làng xóm yên vui sống thuận hòa
Gà vịt về chuồng kêu ỏm tỏi
Đàn heo chờ cám há mồm la
Bác nông hít vội vài hơi thuốc
Trâu ngựa thảnh thơi thở hắt ra
Thẳng cánh cò bay trên sóng lúa
Câu hò tát nước mát lòng ta

Câu hò tát nước mát lòng ta
Thương quá thân yêu dáng mẹ gìa
Săn sóc vườn rau, yêu mảnh đất
Chăm lo con cháu cảnh tề gia
Gia đình hạnh phúc trong nề nếp
Giòng họ xinh tươi rạng nét hoa
Gái sắc, trai tài trong lễ giáo
Ánh ngời như ngọc, đẹp như ngà
An Giang

Anh Hùng
Anh có thể họa với Giang dược không.
Năn nỉ mà
AN GIANG

An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 00:31:47Tran Manh hung>
Để hoàn tất tập thơ " Tuyển Tập thơ Đường " tôi đã hoàn tất chọn lọc trên dưới 1000 bài thơ hoạ của các bạn thi hữu, tên các bạn được xếp theo thứ tự A, B, C.
Mời các bạn ghé qua trang thơ " THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG + HỌA KÍNH MỜI "xem lại những bài thơ HOẠ của mình cần sửa lại hay không và cho điểm từng bài thơ nào mình thích điểm cho theo thứ tự A, B, C , D v. v... điểm xuất sắc là A+ ( A cộng ), A , B... ( Mình chỉ cho điểm bài thơ của mình mà thôi )
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:27:19Tran Manh hung>
Tran Manh hung

Để hoàn tất tập thơ " Tuyển Tập thơ Đường " tôi đã hoàn tất chọn lọc trên dưới 1000 bài thơ hoạ của các bạn thi hữu, tên các bạn được xếp theo thứ tự A, B, C.
Mời các bạn ghé qua trang thơ " THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG + HỌA KÍNH MỜI "xem lại những bài thơ HOẠ của mình cần sửa lại hay không và cho điểm từng bài thơ nào mình thích điểm cho theo thứ tự A, B, C , D v. v... điểm xuất sắc là A+ ( A cộng ), A , B... ( Mình chỉ cho điểm bài thơ của mình mà thôi )

Những bài thơ hoạ được lấy ra riêng từng tác giả một, từ trang 001 đến hết trang 72 của Bản Nháp Thơ Đường

Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 00:55:54Tran Manh hung>


Những bài thơ hoạ

BÁC TỪ



602.2 TÚP LỀU QUÊ

Ngồi mơ vẽ mộng túp lều tranh
Đôi mái đầu xinh một mảnh tình
Cậu vẽ Phượng Rồng treo trước cửa
Cô sơn Long Phụng dán trên mành
Rung rinh trước ngõ đào cành thắm
Lúc lắc sau vườn ổi trái xanh
Duyên hợp lúa đồng tuơi tốt đậu
Hương thơm ngào ngạt trải đêm thanh !
Bác Từ

608.9 BỐN MÙA HOA NỞ

Nơi đây vui quá chẳng thèm về
Hoa nở bốn mùa cả góc đê
Chỗ đó cành hồng gieo mộng ước
Bên đây cánh trắng tỏ lời thề
Vàng khè con dốc xa u uẩn
Đỏ thẫm góc đồi tránh thảm thê
Ngào ngạt hương nồng muôn nhụy toả
Thuận hoà mưa gió cảnh gia tề !
Bác Từ



THU HƯƠNG


BẠN THƠ
Chồng tôi vừa đẹp lại vừa hiền
Nên tôi khó thể nói chữ quên
Đi đâu cũng rủ cho toàn vẹn
Nguyện giữ lòng son chữ trinh nguyên
Chồng tôi là sứ thần hòa giải
Của những ai cần có lời khuyên
Còn tôi xem tân cũng như cổ
Một lòng chung thủy trọn ước nguyền.
Thu Hương

Bài này ‘ đi ngoài niêm luật đề nghị điều chinh lại”
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 00:59:16Tran Manh hung>
TLD



MỘNG TAO PHÙNG

Càn khôn dịch chuyển, há tương phùng?
Tao ngộ, tri âm hòa tiếng chung
Hữu phúc chẳng lo vào ngõ tận
Vô duyên dẫu cố chẳng đường cùng
Cao xanh sắp sẵn, đừng nghi ngại
Thiên lý soi giùm, chớ bước chùng
Lo nỗi tháng năm nhiều cách trở
Cố nhân phai nhạt mộng tao phùng
TLD

Chiều buồn bên bến vắng nhìn trăng
Vầng trán ưu tư những vết hằn
Người ở nơi đâu sao chẳng đến
Để em cô quạnh lúc sầu giăng
Mắt nai thưở ấy giờ tuôn lệ
Suối tóc mờ sương đã héo cằn
Người đó trầu hoa sang dạm hỏi
Lòng em tan nát biêt' cho chăng?
TLD
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

THẢO MY

HOA TRINH NỮ

Muôn đời kiêu hãnh HOA TRINH NỮ.
Hoa đẹp hồn nhiên như thiếu nữ.
Lá ngũ mơ màng giấc mộng con.
Hoa tươi hiền diụ tâm hồn nữ.
È dè khép nép bước chân bon.
Mắc cở bâng khuâng tình giới nữ.
Gai sắc phòng thân vẹn sắt son.
Muôn đời trong trắng HOA TRINH NỮ
Thảo My

CON HƯ
Mẹ trách con rồi biến mất ngay.
Cớ sao con lại trở lưng xoay.
Nuôi con khôn lớn con khinh mẹ !!!
Dạy trẻ nên người trẻ khóa tay
Con cái tân thời, thời hỏa tiễn.
Vợ chồng cổ hũ, hũ tương này.
Nuôi con trông cậy vào ơn đức.
Lễ phật, lễ chùa. khóc mãi đây.
Thảo My


Chuyện trên đời
Ô hay nhân thế, chuyện trên đời
Tám tiếng đi cày, chẳng phải chơi
Sáng sớm ra đi, người sạch sẽ
Đêm về mệt lả, bốc mùi hôi
Có tiền rủng rỉnh xài không chán
Rỗng túi đi đâu để kiếm vui
Chắc phải cày thêm hai job nữa
Đưa tiền cho má (má sấp nhỏ) kẻo ăn ro

Thảo My
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

BẠCH LOAN

Bóng Đêm

Đêm xuống chập chờn chiếc bóng lay
Hiên khuya lặng lẻ dáng ai gầy
Bên thềm lốm đốm hoa trăng rụng
Trước ngỏ thì thào ngọn gió bay
Sáo trúc não nùng trên sóng nước
Nguyệt cầm réo rắt giữa ngàn cây
Vẳng xa tiếng hát nghe buồn lạ
Ấp ủ hồn côi nhung nhớ đầy
BL

BÓNG ÐÊM

Đêm xuống chập chờn chiếc bóng lay
Hiên khuya lặng lẻ dáng ai gầy
Bên thềm lốm đốm hoa trăng rụng
Trước ngỏ thì thào ngọn gió bay
Sáo trúc não nùng trên sóng nước
Nguyệt cầm réo rắt giữa ngàn cây
Vẳng xa tiếng hát nghe buồn lạ
Ấp ủ hồn côi nhung nhớ đầy.
Bạch Loan (08/03/2006)
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0



BA TOONG

TIẾC THAY!

Lá Chờ Rơi bác ối ồi ôi!
Ngắc ngứ hay sao định rút rồi
Chữ thiếu bác gò đành thả nổi
Vần không ai ghép đã buông trôi
Văn thơ mới đó đà chưa lỗ
Phú vịnh vừa đây chẳng có lời
Sỏi đá tìm nhau nào có dễ
Đừng rơi,xin bác níu tay tôi.
Batoong


Sai niêm luật đề nghị sửa lại TMH

MIỀN ĐÔNG ĐẤT ĐỎ

Ba Toong không ở Cửu Long Giang
Nhưng cũng miền Đông giáp với nàng
Thanh lịch có thừa nơi nữ tử
Nghĩa tình chẳng thiếu ở nam trang
Qua nhiều thế kỷ công khai khẩn
Trải mấy trăm năm việc sửa sang
Lịch sử lưu danh bao dấu tích
Trời Nam đất dũng,nước hiên ngang.
Batoong
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 01:13:33Tran Manh hung>


CHÂU ANH

VUI NHƯ TẾT

Thêm hăm bốn tuổi mới tròn trăm
Giữ vững tâm linh trước bổng trầm
Mái tóc dẫu phai nhân nghĩa đậm
Bờ môi tuy nhạt ý tình thâm
Ghẹo vui chúng bạn vui như tết
Chiếu sáng trang thơ sáng tợ rằm
Tuổi tác cao mừng duyên hạnh ngộ
Đường tơ nào ngại kiếp con tằm.
CHÂU ANH

CÒN HAM

"Quá đát" mà chưa quá chán đời
Còn mê thơ thẩn vẫn ham chơi
Lòng chưa thanh đạm như trăng nước
Tính muốn hồn nhiên chớ ngợm người
Điếu thuốc ân tình chia lấy nửa
Cốc bia thân ái sẻ làm đôi
Ngày mai ngày mốt trăm năm nữa
Biết kể cùng ai chuyện khứ hồi.
CHÂU ANH



CHÍ TRUNG

ĐÀNH

Ngược xuôi mải miết quyết săn lùng
Chấm phá vài đường chắc chẳng không
Má đỏ phố phường luôn lẩn quất
Môi hồng thôn xóm cũng quanh vòng
Thân này còn cứng còn bươn chải
Ý ấy chửa chùn chửa quản công
Đành phải mỗi nơi liều mỗi mối
Đông Đoài sòng phẳng được là xong!
CHÍ TRUNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CNT

Đông qua

Từng cơn gió lạnh thổi qua mau
Tuyết phủ khắp nơi trắng một màu
Mỹ nữ xa quê lòng ngấn lệ
Anh hùng lạc bước dạ mưa ngâu
Đông qua - Xuân tới cây ra lá
Anh lại - Em về ta với nhau
Nắng ấm bừng lên vui hội ngộ
Xuân nay hai đứa hết thương đau

cnt

NGUYỄN ĐỖ

CHẲNG DÁM

Chẳng dám đùa chơi với luật Đường
Năm mươi sáu chữ thật là thương
Thất ngôn từng chữ nhắc cân: Đế
Bát cú từng câu do dự: Vương
Bút thánh ngày xưa gây bão tố
Thơ tiên hiện đại chỉ như sương
Ghé vào thăm hỏi tình thi hữu
Ngạo nghễ? À không, thẹn với Đường!
Nguyên Đỗ



[color=#0000FF]HD

Thú Điền Viên

Nhàn thú điền viên vui với ta
Vườn sau chen trái chín rau cà
Hiên mai vàng nụ hoa tươi tốt
Ngỏ trúc xanh nhành lá thướt tha
Im lặng đuôi mè khua giỡn sóng
Rộn ràng cánh gáy vỗ vang la
Chén trà sen ướp tâm thư thái
Ngắm nếp nhà tranh sợi khói pha

HD [/color
]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 01:36:32Tran Manh hung>



HUYỀN BĂNG


Thương mãi vầng trăng,

TRĂNG đã lên rồi ai đó ơi!
KHUYẾT tròn cũng mặc ngắm trăng cười.
RỒI mai khuất nẻo buồn như rũ.
CÓ nhớ chăng tôi một bóng người.
KHI đến trăng ơi - ôm nỗi nhớ
ĐẦY vơi cũng đặng ấp tim côi.
NGĂN sông mấy quãng lòng đâu xá!
CÁCH mấy đò đưa cũng đến thôi.(Rồi cũng xum vầy!)

HB
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:14:41Tran Manh hung>
HỒN DU TỬ

Vớ Vẩn !

Phá luật Đường Thi , nhả ý thơ
Bút nghiêng khách ấy mõi mòn chờ
Đôi dòng góp ý trao tay ấn
Một mạch đồng lòng, gởi mắt thơ
Bẫy chữ giăng ngang sầu khúc cuối
Tám câu thẳng dọc, hận đầu thơ
Thi âm một đoạn e còn khó
Vớ vẩn đùa chơi, đó bạn thơ !
Hồn Du Tử

Tình Xưa

Cách biệt bao năm chẳng ghé sang
Trường xưa vắng bóng, nhớ vương mang
Thầy cô tuổi hạc sầu hoang vắng
Bạn học thâm niên, hận chứa chan
Tập vở còn đây màu bóng loáng
Sách đèn vẫn đó, sắc hình loang
Về thăm chốn cũ lòng u uẩn
Một chút hương xưa,chạnh nhớ nàng...
Hồn Du Tử

--------------------------------

Họa : Đò Xưa

Nhớ bóng chiều nào thoáng giấc mơ
Gọi đò sang bến, ở sông chờ
Vầng Ô khuất bóng nhạt màu phấn
Nàng Nguyệt in hình, rũ nét tơ
Sóng nước tương giang, giăng ảo ảo
Gió mây biển nhớ, phủ mờ mờ
Sông thương vẫy gọi tình lai láng
Cô lái đò xưa, có đợi chờ?
Hồn Du Tử

-----------------------

Họa : Nét Sầu

Ai vừa đón bóng kẻ thân cô
Viễn khách nghìn năm,mộng hải hồ
Vết nhục tha hương thành máu lạnh
Niềm đau cố quốc, biến xương khô
Vần thơ tình ái trên bia khắc
Nốt nhạc yêu thương, dưới nấm mồ
Réo gọi làm chi tiềm thức cũ
Cho sầu lắng đọng, nét sầu tô...
Hồn Du Tử

-------------------------

Họa : Rượu tiễn đưa

Bóng nhỏ con thuyền đã vượt sông
Chia ly trọn kiếp, mãi tình nồng
Đêm sương nỗi nhớ duyên nào đợi
Sáng nắng niềm thương, nợ đó mong
Kẻ ở thơ đưa, hương bạc trắng
Người đi rượu tiễn, sắc màu hồng
Mời nhau cạn chén, đêm ly biệt
Là chết đời nhau, hỡi bạn lòng
Hồn Du Tử

Họa : Thi âm

Trọn đời vọng tiếng chẳng hề vơi
Thi phú ngâm nga, sầu rả rời
Tiếng nhớ đêm trường ,luôn vọng tiếng
Lời thương mỗi sáng, vẫn in lời
Tao nhân gặp gỡ vần thơ uống
Ly khách tạ từ, chén rượu xơi
Vọng quốc niềm đau theo nét chữ
Thi âm tắt nghẹn, để buồn mời
Hồn Du Tử


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:08:03Tran Manh hung>
HẢI TÂM

ĐÃ LỠ BẾN TÌNH

Bao năm nhung nhớ kể sao vừa
Lỗi hẹn lỡ rồi buổi xế trưa
Pháo đỏ rền vang trông dáng Tết
Cành mai điểm trắng đợi giao thừa
Ngược dòng nước lớn vờn hoa nắng
Xuôi mái chèo khua ngắm cánh mưa
Đã vỡ bến tình tim rạn nứt
Nhưng lòng vẫn nặng biết sao chừa
Hải Tâm

412.4 PHỐ XA

Người hứa quay về có thấy đâu
Bao năm cỏi nhớ chẳng phai màu
Hoàng hôn phủ bóng ven triền núi
Pháo đỏ giăng ngang dưới chiếc cầu
Áo cưới mang theo đành cách mặt
Áo tình đứt đoạn hết còn nhau
Ru lòng mấy thuở bên sông vắng
Phố đã xa rồi chẳng hợp châu.
Hải Tâm

412.6 VỤNG DẠI

Quê xưa dáng củ biết tìm đâu
Cách biệt bao năm tóc bạc màu
Đốt ngọn đèn khuya bên xóm vắng
Nâng ly rượu nhạt dưới chân cầu
Hai hàng lệ thảm trôi về núi
Một mảnh khăn hồng xé tặng nhau
Từ cõi trăm năm nghe vụng dại
Mi buồn, mắt tủi vở dòng châu
Hải Tâm


413.1 TRẢ

Trả lại cho người bao ước hẹn
Trả luôn tình ấy thuở còn nhau
Trả tình ngày củ nhiều thương hận
Trả nợ năm xưa lắm lệ sầu
Trả lại thềm hoang làn má thắm
Trả luôn phố vắng gốc đường sâu
Trả rồi chợt hỏi quên hay nhớ?
Trả hết sao lòng vẩn cứ đau?
Hải Tâm





"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:41:23Tran Manh hung>
HẢI TÂM

413.6 MƯỢN

Mượn tình của một người xa lạ
Mượn đóng trọn vai lúc cạnh nhau
Mượn khúc nhạc xưa cho luyến tiếc
Mượn vần thơ cũ để vương sầu
Mượn cầu Ô Thước cho chung lối
Mượn sợi chỉ hồng để có nhau
Mượn giả hoá ra thành sự thật
Mượn rồi để dạ biết buồn đau
Hải Tâm
BIỂN NHỚ

Nắng ngã, chiều trôi, lệ chảy dài
Mênh mông biển nhớ bóng hình ai
Vườn hoa ngày củ rêu phong kín
Xóm vắng năm xưa lá nhạt phai
Sóng trắng thuyền nan còn khóc mãi
Mây xanh cánh nhạn vẫn thương hoài
Xin người về lại đan thơ lở
Để khúc tơ đồng nở sớm mai
Hải Tâm

415.2 THÓI ĐỜI

Cuối đường dáng nhỏ bước lang thang
Đứng ngó tàn cây chiếc lá bàn
Tỉnh mộng tình đời nhiều mặn đắng
Giật mình cuộc sống lắm đa đoan
Ta về người có nào thương tiếc
Ai đến người như thế hỏi han
Cất tiếng thở dài theo ngọn gió
Chừng như số kiếp phải riêng mang
Hải Tâm
VỰC ĐỜI

Cánh én xa đàn đến tận nay
Ta về hạnh phúc mãi không đầy
Bờ môi mộng đỏ trao đôi chốc
Ánh mắt hiền hoà gởi phút giây
Đã hẹn- quay lưng- sao vắng mãi
Mà thề cất bước sẽ về ngay
Vực đời một bóng từ khi ấy
Lạc lõng mang tình gởi áng mây
Hải Tâm

904. 3 XIN ĐỪNG LỖI NHỊP

Đã lỡ một lần hỡi trái tim
Thì nay ngươi hãy cứ nằm im
Đam mê, thách thức thôi xin tránh
Quyến rũ, xinh tươi chớ có tìm
Lãng mạn, ngây ngô dầng ít lại
Bơ vơ, cay đắng sẽ nhiều lên
Yêu thương, khắn khít, sau ly biệt
Lạc lõng trong mơ, lệ ngập chìm

Hải Tâm






"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:42:02Tran Manh hung>
HẢI TÂM

ÁO ĐỜI

Gió lạ mùa Thu để nhớ người
Xa nhau thuở ấy chắc do trời
Mái đầu điểm bạc sao còn khóc
Dáng ngọc phai tàn vẩn cứ xui
Nước đổ, thuyền trôi nay nhớ mãi
Chim bay, nhạn lạc đã quên rồi
Tình đi mai rủi do tiền định
Nay bám áo đời ở lại đây
Hải Tâm.

TIẾC TUỔI ĐÔI MƯƠI

Ta đi lúc nắng độ còn tươi
Mười chín hoa Xuân nở rợp trời
Má thắm, môi công, đôi mắt liếc
Mi xanh, tóc xoả, chiếc môi cười
Bây giờ bóng xế lòng còn nhớ
Mai mốt trăng tàn dạ hết vui
Mấy chục năm đời ôi trống vắng
Ngồi buồn với tiếc tuổi đôi mươi
Hải Tâm

TUỔI GIÀ

Đông sang, Hạ mãn, tuổi thêm già
Tuyết phủ mái đầu tóc bạc ra
Năm trước có người kêu tiếng bác
Tháng này thêm đứa gọi từ bà
Tuổi xuân trước ngõ giờ đâu mất
Bóng xế sau nhà đã chẳng xa
Vắt cạn dòng thơ trao bạn hữu
Đông sang, Hạ mãn, tuổi thêm già
Hải Tâm
MANG

Mang theo nỗi nhớ giữa mùa sang
Mang lúc ra đi để lệ tràn
Mang kỷ niệm xưa màu nắng Hạ
Mang tình ái cũ bóng cây bàng
Mang mưa mấy giọt còn hờ hững
Mang gió từng cơn rất dịu dàng
Mang kiếp khổ sầu, câu nguyện ước
Mang vần mắt ấy sáng long lanh
Hải Tâm
509.2 KHỔ KIẾP CHỒNG CON

Chồng con chi khổ phải lo chăn
Sáng sớm đi chơi tối lại nằm
Nhậu nhẹt xong rồi về quậy phá
Đánh bài thua hết đứng cười thầm
Xin ông đâu được thôi đành nín?
Nói cậu không xong chẳng lẽ câm?
Cẳn nhẳn cằn nhằn nào có bỏ
La xong ấy bảo tớ bà chằn
Hải Tâm
LỆ ĐÁ

Có tiếng Đông về giữa phố đêm
Giăng giăng hoa tuyết phủ chân thềm
Nặng vai gánh vát duyên cay đắng
Mõi mắt chờ trông mộng ấm êm
Bóng tối hoà chung dòng lệ đá
Mưa xa kết lại chiếc môi mềm
Từ nay ôm kiếp người quên lãng
Một thuở tình trao lạnh giá thêm
Hải Tâm

BỘN BỀ

Thân cò nặng nhọc cuối trời Đông
Chăm sóc năm con với một chồng
Bé út đi chơi nơi cuối phố
Thằng hai trốn học ở đầu sông
Ba ngồi chéo nghoãi chờ cơm chín
Mẹ đứng chau mài đợi bánh xong
Quẩn lại quanh đi ngày chợt hết
Bao nhiêu công việc vẩn còn trông

Hải Tâm

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

MAICON

Thế đã nghe chưa Đào với Mận
Một hôm Bưởi đến kết tình thân
Cà fê , Đu Đủ trên miền núi
Dưa Hồng , Bí đỏ dưới xuôi dân (dân xuôi)
Trong mũ ngoài gai là anh Mít
Lá xanh, lá đỏ chị gai Sân
Đỉnh núi hạ sang Hoa Gạo đỏ
Si già cổ thụ đứng trước lân
Maicon

Sai niêm luật , đề nghị sửa lại và
đặt yên cho bài thơ
TMH

Ngồi nghe bác nói chuyện nằm riêng
Buồn chút vậy thôi chớ cũng ghiền
Khuya về...lặng lẽ lăn vô ngủ
Trưa xỉn chiều sướng như tiên
Mền-mùng-chăn-gối, không cần giặt
Bất quá đêm đồ vất ra hiên
Dẫu thật hay đùa đêu được cả
Yêu thơ...cần thiết tớ nằm riêng....
Maicon

Sai niêm luật , đề nghị sửa lại TMH

HỎI DIÊM VƯƠNG

Xuống hỏi Diêm Vương dưới địa đàng
Có tiền cho gái phải dân sang..?!
Cá đớp mồi ai :giờ hối tiếc
Nàng đã theo chồng :đã sang ngang
Chút thương chút nhớ giờ gởi lại
Ôm mơ ôm mộng bước lang thang
Dẫu có đi tìm trăm năm nửa
Đâu dễ gặp người bạn hồng nhan
Maicon
....Không biết như vậy có được ko nửa... ai góp ý kiền dùm đi

Sai niêm luật , đề nghị sửa lại TMH



Hi MC
Tại bồ hỏi nên DK xin phép trả lời´:
Câu 1 chưa ổn vì "địa đàng" là paradise nên phải ở trên chứ không ở dưới ! Còn Diêm Vương thì DK nghĩ rằng không nên có mặt ở đó !
Còn về cách gieo vần bồ phải chịu khó đọc lại, vì DK không biết phải góp ý như thế nào !
Không giao đổ quạu à nha.
Thân mến

Khoảnh khắc sầu vương

Hồn thơ em đến những tháng ngày
Bơ vơ chua chát cuốn tình bay
Ngẩn ngơ thả bút vài câu chử
Nâng chén rượu nồng mặc sức say
Lòng -đã tan hoang -thôi đừng mộng
Tim -khóc nghẹn ngào -bao đắng cay
Người bước bên ai tình duyên thắm
Có biết cho ta khoảnh khắc này
Maicon

Sai niêm luật , đề nghị sửa lại TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

MARS


NGẠO NGHỄ XƯỚNG HỌA ĐƯỜNG THI

Mã phi xung tiến trận trên đường.
Quê nhà mòn mỏi vợ con thương.
Thân mình quyết chiến tiền hiến Đế.
Hậu tạ lòng son gửi thánh vương.
Bình minh sát định xung vũ bão.
Tàn đêm ngấm lạnh cảnh phong sương.
Quyết chiến non sông cùng bằng hữu.
Huynh đệ kết giao lúc trên đường.
Mars
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Để hoàn tất tập thơ " Tuyển Tập thơ Đường " tôi đã hoàn tất chọn lọc trên dưới 1000 bài thơ hoạ của các bạn thi hữu, tên các bạn được xếp theo thứ tự A, B, C.
Mời các bạn ghé qua trang thơ " THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG + HỌA KÍNH MỜI "xem lại những bài thơ HOẠ của mình cần sửa lại hay không và cho điểm từng bài thơ nào mình thích điểm cho theo thứ tự A, B, C , D v. v... điểm xuất sắc là A+ ( A cộng ), A , B... ( Mình chỉ cho điểm bài thơ của mình mà thôi )

Những bài thơ hoạ được lấy ra riêng từng tác giả một, từ trang 001 đến hết trang 72 của Bản Nháp Thơ Đường

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:48:30Tran Manh hung>
HNLC

ÔI CÁI TÊN

Ngẫm nghĩ nực cười bút hiệu ta
Lậm phim sao vẫn chưa hay cà
Viết lên lối xóm té ù chạy
Cứ ngỡ cha này khó thứ tha
Con vợ trông vô liền muốn đuổi
Họ hàng ngắm nghía cũng kêu la
Ham vui , cũng tại ta lầm lỡ
Vẫn cứ hè hè... coi tựa pha

Vẫn cứ hè hè...coi tựa pha
Mặc ai nổi tiếng sáng danh lòa
Đất trời lắm lúc còn giông bão
Người ngợm nhiều khi biến bảy ba
Phóng bút văn chương thoang thoảng tới
Quăng thơ ý tứ trầm trầm xa
Trông trời chẳng hổ ngươi cùng đất
Heo Nái Leo Cây... tuyệt cú ca

VỊNH NÉT ĐẸP

Nguyễn là chữ họ của An Giang
Thị vốn nữ nhi , thích cứa nhằng
An vị mai danh , từ cố quận
Giang hồ lãng tích , biệt gia trang
Thanh xuân thi hứng nghiêm cùng nghị
Thoát tục văn thao luận với bàn
Xinh xắn gọi mời nam hán tử
Tươi cười khiêu khích mấy tên gian
HNLC




"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:49:31Tran Manh hung>
HNLC

THẦY ĐỒ MÊ GÁI

Muốn hỏi ông trời nguyên cớ sao?
Thi hoài cứ trượt lý do nào?
Thơ văn một bụng chưa dùng ráo
Phú lục trong đầu cũng khá cao
Chữ nghĩa học xong đà trộn xáo
Sách đèn ôn dứt vội lăn nhào
Tơ tình trăng gió thì thông thạo
Mất sức nên cần tập thể thao

NGƯ TIỀU CANH MỤC

Ngư ông bắt cá quả là hay
Tiều lão trên non đốn cả ngày
Canh lữ gieo mùa cây trĩu hạt
Mục đồng thổi sáo tiếng xa bay
Vui cùng ruộng rẫy khôn chùn bước
Thú với sông hồ khó rảnh tay
Điền trạch ung dung ta một cõi
Viên trung thanh tịnh chỉ nơi


TÌNH QUÊ , NÀY CÔ BÉ , LỐI VỀ , CÓ ANH CHỜ.

TÌNH QUÊ

Kìa bao thôn nữ múa ca hay
Mái lá đơn sơ vẫn tháng ngày
Lều vách mong manh mưa lạnh thấm
Tranh vừng che chở gió lùa bay
Đậm đà tình nghĩa qua tia mắt
Bóng bẩy câu duyên xiết chặt tay
Hàng xóm cận kề thân thiết nhớ
Dừa xanh trĩu nặng An Giang này.



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:50:58Tran Manh hung>
HNLC

NÀY CÔ BÉ

Cô bé ơi này cô có hay
Em tôi đã lớn tự bao ngày
Bé không nũng nịu như xưa nửa
Nhỏ đã hay thầm ngắm lá bay
Cũng biết giận hờn khi cách biệt
Vừa hay lưu luyến lúc chia tay
Biết em nơi ấy còn trong ngóng?
Yêu dấu trong tôi ngất chốn này

LỐI VỀ

Chờ đợi ai mà ai có hay
Anh nghe mơ ước lớn từng ngày
Theo cơn mưa lũ tình dâng sóng
Với dáng em hiền áo trắng bay
Sóng mắt long lanh trao nỗi nhớ
Bước thầm khe khẻ gửi bàn tay
Đường mưa trơn trợt dìu chung lối
Chiều xuống êm êm ngõ nhớ này

CÓ ANH CHỜ

Để những đêm buồn anh mới hay
Bao nhiêu nhung nhớ chất theo ngày
Mơ cùng chung bước bên nhau mãi
Ước được trọn lòng chấp cánh bay
Theo gió tình dâng cao ngút mắt
Diều chao chở mộng chất đầy tay
Lên trên tột đĩnh tình ngây ngất
Cao lững từng mây hạnh phúc này

~~~~~~ *** ~~~~~~

Kìa mái lều tranh đậm bóng hàng dừa
Cô em bé nhỏ cũng vừa biết yêu
Chớ anh theo với sóng bước đường chiều
Để bao mơ ước theo diều lên cao

MƠ XUÂN ; TÌNH CŨ ; XÓT XA ; MỘNG ĐẦY

Họa : MƠ XUÂN

Kìa ai ngơ ngẫn dáng hay hay
Mái tóc thề nghiêng chuổi tháng ngày
Lều cỏ ươm tình , xuân láy động
Tranh hoa ướp mật , hạ thôi bay
Đậm sâu nỗi nhớ khăn choàng cổ
Bóng nhạt u buồn áo vướng tay
Hàng buổi đứng nhìn theo dáng ấy
Mơ thầm sẽ trở lại nơi này

HNLC April 04-06

TÌNH CŨ

Em có mơ vùng biển sóng nhô
Ngồi xem từng đợt tít xa mờ
Chải suông bao nỗi buồn cao ngút
Tóc rối những sợi tình lững lơ
Vẫn nhốt tim lòng sầu trắc trở
Vơ vào gan dạ nát đường tơ
Chuyện xưa ngỡ đã chìm quên lãng
Lòng mãi nhớ thương chẳng bến bờ

HNLC April 07-06

XÓT XA

Vấn lòng tựa cửa gió lay rèm
Vương mối sầu tình buốt nhói em
Từ lúc biệt ly đau đớn phận
Độ nao từ giả rã rời duyên
Môi tươi thắm đã hờn phai nhạt
Má đõ hây giờ khóc nỗi niềm
Ửng trái tim thơ màu huyết lệ
Hồng trần vướng lụy hận sầu thêm

HNLC April 08-06

MỘNG ĐẦY

Cho dù tính ái vẫn xinh tươi
Anh chỉ thầm mơ ước tuyệt vời
Xây đắp duyên tình bao thắm thiết
Mộng lòng ấp ủ chẳng buông lơi
Gửi bao tâm sự đầy lo lắng
Vần điệu hòa âm với nụ cười
Thơ viết muôn lời , muôn ý ngõ
Yêu em , yêu cả lá thu rơi

HNLC April 09-06

Kìa mái lều tranh đậm bóng hàng mơ
Em ngồi chải tóc vẩn vơ chuyện lòng
Vấn vương từ độ môi má ửng hồng
Cho anh xây mộng gửi vần thơ yêu



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
HNLC

Vịnh "GÀ CHỌI"

Lão tướng ra quân trận đá gà
Mặt mày bôi lọ chính là ta
Chẳng qua sợ gã kia trai tráng
Nghĩ cũng run chân đó lão già
Một lũ bâu vô trò khiếp dọa
Dăm tên lại tính chuyện gian tà
Mặc tình tru tréo vẫn thua bại
Ngoẹo cổ , gảy giò , đớp chẵng tha

HNLC April 08-06

HỌA :

Vịnh chữ "LÙI"

Nhân thế thường hay nói nhát gà
Lùi là lâm trận nghỉ cho ta
Lo thua đành phải lùi chí lớn
Sợ chết nên thôi giữ mạng già
Oai dũng tánh tình chưa phải chánh
Khiếp hèn tư chất mới là tà
Xuất quân chớ nghĩ lùi thượng sách
Tướng lịnh ban hành trãm không tha.

HNLC April 08-06
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 02:56:05Tran Manh hung>

MTP
XẠO

Đố chẳng nghiêng xao trước mắt huyền
Gò thân trói buộc mới là điên
Thêm tình được vợ tê không muốn
Nặng nghĩa giàu duyên rứa phải xiềng?
Nhắn gửi ai còn đang lẻ bóng
Nghe này bạn chớ giữ niềm riêng
Thêm nàng bớt gánh tâm càng nhẹ
Cố vợ nhàn thân - Xạo réo phiền !

MTP
HAI VỢ

Ni nàng nớ thiếp kẹt tui đây
Xướng họa còn đâu nữa hỡi ngày
Giận lắm làm ngơ không dám chút
Thương hoài giả bộ phớt lờ ngay
Nhiều bà nợ thúc cơn da diết
Vại rượu đòi nâng ngả ngớn say
Khổ thế trời ơi giờ đã chót
Hai tròng cổ hỡi hết còn hay.

MTP
DỰNG LẠI

Một khối tình chung thấy chạnh lòng
Trên đời lẻ bóng có mà không
Ưu phiền não nuột thôi quên hết
Vợ bé con thêm thỏa sức bồng
Giữa chợ đâu ra ngôi thứ bậc
Nếp nhà dựng lại dưới trên đông
Ấm êm là dựa tài ai đó
Lạnh nắm tay nhau sẽ ấm nồng.

MTP


THEO THẦY
Cái chữ thầy cho quý tựa vàng
Dù không đổi được để làm quan
Thầy ơi lễ nghĩa sinh từ Quý
Dạ nhớ ghi sâu trẻ miễn bàn
Đã biết chống chèo khi gặp loạn
Dễ gì bão rập hợp thành tan
Căng tai dựa cột nhìn thiên hạ
Vẫn dõi tâm theo một tiếng đàn.
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
MTP

TRÒ CÒN MONG MỎi

Tính chuyện an nhàn đã nghỉ hưu
Ưu phiền độc mộc để ai du
Đưa trò đứng mũi đầy mưa gió
Hướng thiện mang tâm hóa giải thù
Một chữ tôn sư người quảng đại
Lao tâm trọng đạo nghỉ cần sâu
Cơn buồn ngả nệm lần tra sách
Lúc rỗi xem thơ chỉnh sửa từ.

MTP

XẠO

Đố chẳng nghiêng xao trước mắt huyền
Gò thân trói buộc mới là điên
Thêm tình được vợ tê không muốn
Nặng nghĩa giàu duyên rứa phải xiềng?
Nhắn gửi ai còn đang lẻ bóng
Nghe này bạn chớ giữ niềm riêng
Thêm nàng bớt gánh tâm càng nhẹ
Cố vợ nhàn thân - Xạo réo phiền !


HAI VỢ

Ni nàng nớ thiếp kẹt tui đây
Xướng họa còn đâu nữa hỡi ngày
Giận lắm làm ngơ không dám chút
Thương hoài giả bộ phớt lờ ngay
Nhiều bà nợ thúc cơn da diết
Vại rượu đòi nâng ngả ngớn say
Khổ thế trời ơi giờ đã chót
Hai tròng cổ hỡi hết còn hay.

MTP

BÌNH TÂM

Hết ngó đằng tê lại ngó đông
Còn chi nữa hỏi nói rằng không
Vì chung bỏ quá so gì sắc
Chợ vắng người đi chết cõi lòng
Nỡ bỏ đành sao Hùng nhếch nhác
Buông chèo chẳng đặng Bác còn thông
Bên nhau lặng sóng thuyền êm mái
Nước đục tất rồi nước lại trong.

MTP
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
MTP

GỌI BÁC LÁ

Níu Lá xin người chớ bỏ rơi
Như cây tỏa bóng phía chân trời
Vì tình nặng nghĩa người yêu mến
Cợt nhả vô tâm kẻ ghẹo chơi
Nhiệt huyết Đường thi còn chửa cạn
Hơn thua trí cả chẳng đầy vơi
Còn trông còn đợi năng lui tới
Rũ hết ưu tư sống với Đời.

SỐT RUỘT

Tỉnh mộng cây hoè thấy vắng ai
Nhìn đào rã cánh nhớ Chi Mai
Lơ thơ nhánh liễu buồn xa bạn
Lất phất nồm tây tiếng thở dài
Xướng họa như hề chêu cợt bóng
Đường thơ tựa cẳng đá hờn tay
Anh Hùng bác lá cho xin hỏi
Giả bộ làm ngơ thế có hay???

MTP
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 03:04:42Tran Manh hung>

NHƯ PHƯƠNG

YÊU

Yêu làn son thắm tô bờ môi
Yêu nét tươi vui điểm nụ cuời
Yêu lúc ngất ngây vào cõi mộng
Yêu hồi thổn thức giọt sầu rơi
Yêu tha thiết với cơn hờn dỗi
Yêu đậm đà theo nét lả lơi
Yêu quá anh làm sao dứt được
Yêu hòai chắc đến chết mà thôi
Như Phương
nhuận sắc bởi Lá Chở Rơi


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

NNH

Chán đời

Mùa Thu tàn lá, lá tàn rơi
cảnh sắc đìu hiu, cũng biếng cười
lác đác hoa sầu, chen mặt đất
um tùm cỏ dại, lấn chân trời
buồn thân lận đận không ham giỡn
khổ mạng lao đao hết muốn chơi
đếm bước thời gian thêm héo hắt
chạnh lòng thương xót chuyện tình đời
NNH

Vẫn nhớ

Duyên xưa theo gió rẽ trăm đường
gởi đến bên người những vấn vương
óng ả tóc thề tràn bể nhớ
êm đềm môi mọng ngập hồ thương
mặn nồng tình nghĩa chưa phai sắc
da diết ái ân vẫn đậm hương
năm tháng trôi mòn, thêm khổ lụy
tìm đâu cảnh cũ, một thiên đường
NNH

Thương thay thời thế

"Tình yêu bình đẳng", hết đa thê
một gã một bà phải nguyện thề
thuở ấy lòng ông sao vẫn tiếc
thời này miệng chị hãy còn chê
chung nhà dăm ả, cô ghen gớm
chạ chiếu mấy nàng, cậu thích ghê
quá khứ thay màu cho hiện tại
"chồng hầu vợ chúa" cũng sum sê
NNH

[/color]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0