<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-14 02:35:52Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng
PHÍ CỦA UỔNG CÔNG
---*---
Phều phào đích thị đã ba keo
Bỏ mứa lăn ra ngủ chỏng quèo
Sức kiệt cơ teo còn tiếc của
Lực cùng gân nhão vẫn ham trèo
Tiếc bình rượu Đế ngâm “dương” ngọc
Phí củ sâm Triều cất “cốt” mèo
Người bảo tre già thì cứng cật
Ai dè xung trận lại mềm nhèo
12/9/2011.
Tuyen45.
CANH ME
Hồi tối canh me uýnh một keo.
Chơi chưa tới bến đã nằm quèo.
Chân run muốn quỵ phì phèo thở
Mắt nhướng không lên trật giuộc trèo.
Lực bất tòng tâm - cờ chỉ địa.
Dưới trên bất thuận - cụp đuôi mèo.
Trong mơ ai đó cầm cờ phất.(*)
Gió thổi cờ sao cứ rũ nhèo.(*)
Trần Mạnh Hùng
9-13-2011
(*) Trong mơ ai đó cầm kèn thổi
(*)Kèn thúc cờ sao ủ rũ nhèo
THỬ MỘT KEO
[color=#FF0000]Nếu muốn đây cho thử một keo
Để coi ai đó phải lăn quèo
Một khi đã bước vào hang cọp
Nào ngại chi đôi dốc phải trèo
Đêm bảy ngẩn ngơ con cú vọ
Ngày ba lăn lóc bóng chim mèo
Khi nao địch thủ kêu đình chiến
Mới biết là đây chẳng nhão nhèo !
Lá chờ rơi 13/09/11
[/size]
NHÃO NHÈO
Việc ấy hôm qua hốt trọn keo
Nhằm nhò ba cái chuyện lèo quèo
Vác cày qua núi to mồm rống.
Phi ngựa vượt khe thẳng vó trèo
Trống dục reo hò vang dậy đất
Cờ bay phần phập lộn tùng mèo
Suốt đêm tới sáng hiên ngang tiến
Chiến địa chung quanh đã nhão nhèo
Trần Mạnh Hùng
13-9-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng



sao được hén. 


