-
VuiBuồn
dangson.fr
( Vui & Buồn )
(..................) .
- Có gì vui hăm ?
- Có chứ . Trời đẹp, trời ấm , nên thấy mình vui
- Vui quá thì sao ? Làm gì ?
- Có vài cách : Nghe nhạc giật, hò hát hoặc làm thơ tình rất buồn bã .
- Tửng rồi há ?
- Không tửng mà . Ở đời vui quá cũng không tốt , Buồn cũng là một cách làm mình thăng bằng hơn .
- ............
dangson.fr
Rồi Thì cũng Quen
-----------
Ghé thăm nhau . thấy Buồn ngồi hẩm hiu trong góc nhà . Vui thấy tồi tội, rủ :
- Đi chơi cho vui đi .
- Không . Người buồn thì cảnh có vui bao giờ .
Vui thắc mắc :
- Sao buồn hoài vậy ?
- Tại ai cũng bỏ tôi ra đi .
. Rồi thì cũng quen mà thôi .
Vui bỏ đi lang thang .
Ngang bờ sông ,quay đi, quay lại thấy mình một mình . Và từ đó vui biến mình thành buồn .
Đôi khi buồn bã cũng là một cái đẹp .
.Trần.K.Sơn
dangson.fr
< HiệnĐại .
Trời nắng ấm .
Mùa thu đang rực rỡ màu xanh .
Cô bạn tròn trĩnh có khuôn mặt tóc dài rất đẹp ghé lại thăm . Cô cười khi nói :
- Ngày nọ, có người bạn nói đang làm cái blog để viết về điều vui buồn với các hình ảnh trong đời sống . Làm tớ cũng thèm thực hiện một blog cho riêng mình ....
- Ừa . Làm đi , nếu có thì giờ
Cô móc điện thoại, chụp vài tấm ảnh, vẻ mặt thích thú :
- Nè ! Bạn có Face Book không ?
- No ! No ! Tôi kỵ nó !
- Úi ! Mình phải sống và cập nhật theo thời đại mới chứ ?
Đã nói không là không mà .
Những thứ buồn vui ở đời này, lúc nào cũng được cập nhật mỗi ngày mà ( Chỉ cần thấy nhau cười để biết là đang vui ... )
đăng sơn.fr
dangson.fr
C' est La Vie
( Đời là vậy mà )
Câu " đời là vậy mà " đã được nói rất nhiều .
Ở mỗi lần có chuyện gì không thể đổi thay và cưỡng lại được, người ta chép miệng : C ' est la vie .
Phải rồi .
Đời như thời tiết , hôm nắng, hôm mưa .
Cứ sống đi . Rồi thì cũng quen .
- N.DuyToàn
------
ĐỂ MÌNH THẤY ẤM ÁP và VUI .
Trèo vào Vietnamthuquanonline chôm một bài viết về Cách Xử Sự như sau :

Giá trị cuộc sống
Mr.Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả.
Một hôm ông thấy vợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John - một tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người này đi khỏi, ông hỏi vợ :
- Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế.
Bà Thomas từ tốn trả lời :
- Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm.
Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi.
....**
HằngNgày.
Đêm ,rồi sáng thức dậy .
Hỏi mình, hỏi nhau :
- Có gì vui buồn không ngoài những công việc hàng ngày ?
Có chứ . Những thứ vui buồn đầy như lá rụng từ cành xuống lối đi . Đi bộ trên những con lối trơn trượt qua từng mùa, chỉ cần mình đừng trợt chân vấp ngã .
Nếu lỡ bị té nga, đứng dậy, phủi quần, phủi áo, thấy mình không chảy máu , bị thương thì cũng là cái mừng, cái vui .
Gặp trên lối đi , những chuyện đánh đấm, cãi vã không đâu vào đâu, đứng lại, nghe, nhìn một thoáng rồi quay đi , tìm điều khác vui hơn để thay đổi ý nghĩ, để sống .
Chuyện đơn giản - Thế thôi .
Ngày đi theo ngày ......
đăng sơn.fr
*( photo sưu tầm ở net )
....
VuiBuồn
( Vui & Buồn )
(..................) .
- Có gì vui hăm ?
- Có chứ . Trời đẹp, trời ấm , nên thấy mình vui
- Vui quá thì sao ? Làm gì ?
- Có vài cách : Nghe nhạc giật, hò hát hoặc làm thơ tình rất buồn bã .
- Tửng rồi há ?
- Không tửng mà . Ở đời vui quá cũng không tốt , Buồn cũng là một cách làm mình thăng bằng hơn .
- ............
Rồi Thì cũng Quen
-----------
Ghé thăm nhau . thấy Buồn ngồi hẩm hiu trong góc nhà . Vui thấy tồi tội, rủ :
- Đi chơi cho vui đi .
- Không . Người buồn thì cảnh có vui bao giờ .
Vui thắc mắc :
- Sao buồn hoài vậy ?
- Tại ai cũng bỏ tôi ra đi .
. Rồi thì cũng quen mà thôi .
Vui bỏ đi lang thang .
Ngang bờ sông ,quay đi, quay lại thấy mình một mình . Và từ đó vui biến mình thành buồn .
Đôi khi buồn bã cũng là một cái đẹp .
.Trần.K.Sơn
< HiệnĐại .
Trời nắng ấm .
Mùa thu đang rực rỡ màu xanh .
Cô bạn tròn trĩnh có khuôn mặt tóc dài rất đẹp ghé lại thăm . Cô cười khi nói :
- Ngày nọ, có người bạn nói đang làm cái blog để viết về điều vui buồn với các hình ảnh trong đời sống . Làm tớ cũng thèm thực hiện một blog cho riêng mình ....
- Ừa . Làm đi , nếu có thì giờ
Cô móc điện thoại, chụp vài tấm ảnh, vẻ mặt thích thú :
- Nè ! Bạn có Face Book không ?
- No ! No ! Tôi kỵ nó !
- Úi ! Mình phải sống và cập nhật theo thời đại mới chứ ?
Đã nói không là không mà .
Những thứ buồn vui ở đời này, lúc nào cũng được cập nhật mỗi ngày mà ( Chỉ cần thấy nhau cười để biết là đang vui ... )
đăng sơn.fr
C' est La Vie
( Đời là vậy mà )
Câu " đời là vậy mà " đã được nói rất nhiều .
Ở mỗi lần có chuyện gì không thể đổi thay và cưỡng lại được, người ta chép miệng : C ' est la vie .
Phải rồi .
Đời như thời tiết , hôm nắng, hôm mưa .
Cứ sống đi . Rồi thì cũng quen .
- N.DuyToàn
------
ĐỂ MÌNH THẤY ẤM ÁP và VUI .
Trèo vào Vietnamthuquanonline chôm một bài viết về Cách Xử Sự như sau :

Giá trị cuộc sống
Mr.Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả.
Một hôm ông thấy vợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John - một tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người này đi khỏi, ông hỏi vợ :
- Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế.
Bà Thomas từ tốn trả lời :
- Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm.
Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi.
....**
HằngNgày.
Đêm ,rồi sáng thức dậy .
Hỏi mình, hỏi nhau :
- Có gì vui buồn không ngoài những công việc hàng ngày ?
Có chứ . Những thứ vui buồn đầy như lá rụng từ cành xuống lối đi . Đi bộ trên những con lối trơn trượt qua từng mùa, chỉ cần mình đừng trợt chân vấp ngã .
Nếu lỡ bị té nga, đứng dậy, phủi quần, phủi áo, thấy mình không chảy máu , bị thương thì cũng là cái mừng, cái vui .
Gặp trên lối đi , những chuyện đánh đấm, cãi vã không đâu vào đâu, đứng lại, nghe, nhìn một thoáng rồi quay đi , tìm điều khác vui hơn để thay đổi ý nghĩ, để sống .
Chuyện đơn giản - Thế thôi .
Ngày đi theo ngày ......
đăng sơn.fr
*( photo sưu tầm ở net ) ....
