📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tản văn

0 trả lời, 5.707 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2013 16:18:27 bởi tung van>
                                                                                                 Tản  văn                                                                                                                                                                                                 
                                                CHUYỆN NGƯỜI XƯA 
  
 
  Hồi còn bé, anh em chúng tôi đang còn học tiểu học trường làng, được thân phụ tôi kể cho nghe đôi ba chuyện về tình bạn vong niên giữa ông với ông cụ đồ Bống người làng Phú Châu, Phủ Quảng Oai. Tiếng rằng nghe thì nghe, nhưng có hiểu được đáng là bao ý nghĩa của chuyện.
   Bây giờ trở về già, ở cái tuổi “cổ lai hy”, ngẫm lại mới thấy các cụ thâm thuý- lấy xa để chế gần, lấy chuyện của các cụ để làm gương răn dạy con cháu, còn thấm được đến đâu thì thấm!
   Làng Gốm Hạc xưa kia có tiếng là đất văn vật và sầm uất “nhất kinh kỳ, nhì Gốm Hạc”, địa thế trên bến dưới thuyền ở vùng ngã ba sông, giao thương thuận tiện. Lại là làng nổi tiếng khoa bảng, một trong những làng nhiều tiến sĩ nhất trong thời kỳ phong kiến.
   Một lần cụ Đồ Bống rủ phụ thân tôi cùng sang chơi nhà lý trưởng làng Gốm Hạc. Sáng sớm hai người xuống đò bến Vân Sa – La Phẩm, khảm qua ngã ba sông Hạc Trì, gần trưa mới đến nhà lý trưởng. Chủ nhà ra tận ngõ đón khách mời vào. Chắc có hẹn trước, nhà lý trưởng đã nhốt gà đợi sẵn, khách đến là làm cơm.
   Khách và chủ an toạ, chủ nhà niềm nở chuyện trò hỏi thăm sức khoẻ hai vị khách. Trong lúc vừa pha trà vừa tiếp chuyện khách, còn có ông cụ thân sinh ra lý trưởng ngồi trong mùng ở giường gian bên góp chuyện (cụ bị xấu mắt).
    Hàn huyên! Nước ngấm! Chủ giót nước vào ba cái chén để trong khay rồi trịnh trọng bưng bằng hai tay vừa mời vừa đặt trước mặt hai vị khách, chén còn lại sau cùng lý trưởng mới bưng để về phần mình và không quên úp chiếc chén còn lại xuống khay!
   
   Chuyện trò được chừng nửa tiếng đồng hồ, nhân lúc lý trưởng xuống nhà ngang bảo người nhà làm cơm, ông cụ đồ Bống bấm nhẹ vào vế thân phụ tôi và xua tay ý bảo về. Khi chủ nhà lên, cụ đồ Bống ngỏ lời cáo từ. Chủ nhà cố giữ thế nào thì hai ông khách cũng viện lý do ra về bằng được mà không làm mếch lòng chủ nhà, nhưng cũng thật ái ngại khi thấy mặt vợ lý trưởng cứ tưng hửng.
     Đi khuất khỏi nhà lý trưởng làng Gốm được một đoạn đường, thân phụ tôi cất tiếng nửa đùa nửa thật:
    - Cơm gà cá gỏi đến tận miệng rồi chả ở, lại giở ra về, cụ thật cố chấp! Ông cụ đồ Bống xua tay xuống bến và nói:
    - “Bất kính phụ mẫu, kính tha nhân!” Đến bố nó, nó còn không trọng, nó trọng gì mình. Hắn đon đả đón tiếp tất có âm mưu, hoặc muốn lợi dụng mình làm việc gì không đàng hoàng, những con người ấy không thể chơi được!
   Thế rồi mỗi người theo đuổi một ý nghĩ, lặng lẽ xuống thuyền rời làng Gốm Hạc.
                                                 * *
 
  Ba mươi năm sau, khi ở bộ đội về, phụ thân tôi đã già lắm rồi, nhưng vẫn có ý định bảo tôi sắp xếp thời gian đưa cụ một lần trở lại vùng ngã ba sông nơi có ông cụ đồ, bạn vong niên một thuở và thăm lại đất Gốm Hạc trên bến dưới thuyền để nhìn lại cảnh xưa, người cũ.
   Lần khứa, mải chạy ăn và lo học hành cho mấy đứa con thành thử không thực hiện được ý nguyện của cụ. Thế rồi, sau một cơn trở gió phụ thân tôi ra đi mãi mãi, cái ước nguyện bình dị của cụ cũng mãi mãi chẳng bao giờ  được toại. Ấy là do tôi làm con mà vô tình. Vô tình đến độc ác!
[size="4"]   Mãi về sau tôi vẫn cứ trăn trở với món nợ…Nợ công sinh thành, nợ một lần không làm được gì cho người cha gần đất xa trời với ước nguyện nhỏ nhoi , lẽ ra tôi cố gắng thì vẫn có thể thực hiện được!
[size="4"]                                                                                                               TÙNG VĂN
 
 
[/size][/size]
Đăng nhập để trả lời
0