Bài thơ trở thành tối nghĩa
Tối như tiếng cười pha trong nghĩa địa
Tối như tách cà phê...
Tối như bóng ai đi về, hôn mê ngụm đắng
Tối như bóng mờ trên cổ người yêu trám vào vết cắn
Tối như tất cả sự sinh tồn ai lẳng lặng...
xóa đi!
Còn bài thơ này...
thật sự chẳng là gì!
Chỉ là chút hoài nghi
Khi vô tình viết một bài thơ như thế!
Tối như tiếng cười pha trong nghĩa địa
Tối như tách cà phê...
Tối như bóng ai đi về, hôn mê ngụm đắng
Tối như bóng mờ trên cổ người yêu trám vào vết cắn
Tối như tất cả sự sinh tồn ai lẳng lặng...
xóa đi!
Còn bài thơ này...
thật sự chẳng là gì!
Chỉ là chút hoài nghi
Khi vô tình viết một bài thơ như thế!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...