Chào bạn Latdat ,
Mình không giỏi về mặt văn chương lắm…. nhưng cũng ráng ghi nhận vài hàng để chia xẻ với bạn.
Nếu dở bạn đừng cười nhé !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Theo mình hiểu thì câu chuyện kể về một cậu bé lớn lên ở miền quê, những kỷ niệm từ trong gia đình, đến hàng xóm, và những người bạn của cậu…Thiết nghĩ cậu bé thật là may mắn đã được sống trọn vẹn trong tình thương yêu của cha mẹ, những người láng giềng tốt bụng , và người bạn thân tên Tí. Những chuyện xảy ra cho cậu luôn là một bài học về tình nhân ái và cách đối xử giữa con người với nhau.(từ trong gia đình rồi mới đến xã hội).
Nếu mỗi người trong chúng ta đều được lớn lên trong tình thương yêu của gia đình và làng xóm ; đồng thời học được cách đối xử tốt với mọi người… thì ngay nơi làng xã đó đã có hạnh phúc .![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Mong rằng trong xã hội ngày nay sẽ không thiếu những bậc cha mẹ và những người láng giềng tốt như trong câu truyện.
Những gì bạn ‘ghi nhận’ cũng chí lý lắm !
Cuộc sống bon chen, chụp giật, bao lần chìm nổi trong công danh, sự nghiệp…đã phần nào làm ‘mai một’ bản tính tốt tự nhiên của mỗi người . Trong cơn lốc văn minh hiện đại, nếu có thể kìm hãm được những ham muốn, tỵ hiềm, ganh ghét….. để có thể sống thật với bản tính & suy nghĩ của mình thì… không phải là một chuyện dễ dàng !
Dẫu sao đi nữa, nếu mỗi người biết tự răn mình, và sống đúng với bản tính thiện của mình thì … không chừng chúng ta sẽ có được « một thiên đàng » trên trái đất .
Quá lý tưởng phải không nào ? ! Tuy nhiên chúng ta có quyền mơ ước mà…. !![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Tóm lại, có lẻ chúng ta nên tiếp xúc với cuộc đời theo cách riêng và theo bản lĩnh của chính mình là hay nhất ! Miễn là sau đó đừng bị lương tâm dày vò cắn rứt là tốt rồi, phải thế không Latdat ? ! !
Vài hàng gửi bạn, chúc bạn nhiều niềm vui . Mong tin bạn.![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Thân ái,
TSAH
Mình không giỏi về mặt văn chương lắm…. nhưng cũng ráng ghi nhận vài hàng để chia xẻ với bạn.
Nếu dở bạn đừng cười nhé !
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Theo mình hiểu thì câu chuyện kể về một cậu bé lớn lên ở miền quê, những kỷ niệm từ trong gia đình, đến hàng xóm, và những người bạn của cậu…Thiết nghĩ cậu bé thật là may mắn đã được sống trọn vẹn trong tình thương yêu của cha mẹ, những người láng giềng tốt bụng , và người bạn thân tên Tí. Những chuyện xảy ra cho cậu luôn là một bài học về tình nhân ái và cách đối xử giữa con người với nhau.(từ trong gia đình rồi mới đến xã hội).
Nếu mỗi người trong chúng ta đều được lớn lên trong tình thương yêu của gia đình và làng xóm ; đồng thời học được cách đối xử tốt với mọi người… thì ngay nơi làng xã đó đã có hạnh phúc .
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Mong rằng trong xã hội ngày nay sẽ không thiếu những bậc cha mẹ và những người láng giềng tốt như trong câu truyện.
Những gì bạn ‘ghi nhận’ cũng chí lý lắm !
Cuộc sống bon chen, chụp giật, bao lần chìm nổi trong công danh, sự nghiệp…đã phần nào làm ‘mai một’ bản tính tốt tự nhiên của mỗi người . Trong cơn lốc văn minh hiện đại, nếu có thể kìm hãm được những ham muốn, tỵ hiềm, ganh ghét….. để có thể sống thật với bản tính & suy nghĩ của mình thì… không phải là một chuyện dễ dàng !
Dẫu sao đi nữa, nếu mỗi người biết tự răn mình, và sống đúng với bản tính thiện của mình thì … không chừng chúng ta sẽ có được « một thiên đàng » trên trái đất .
Quá lý tưởng phải không nào ? ! Tuy nhiên chúng ta có quyền mơ ước mà…. !
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Tóm lại, có lẻ chúng ta nên tiếp xúc với cuộc đời theo cách riêng và theo bản lĩnh của chính mình là hay nhất ! Miễn là sau đó đừng bị lương tâm dày vò cắn rứt là tốt rồi, phải thế không Latdat ? ! !
Vài hàng gửi bạn, chúc bạn nhiều niềm vui . Mong tin bạn.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Thân ái,
TSAH
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)