📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GÓC THƠ BOLSA

157 trả lời, 18.557 lượt xem — Trang 5 / 6
NHƯ DÁNG THU XƯA  
Sáng thức dậy chợt có chút mùa thu
Thêm một chút sương mù nhàn nhạt nắng
Nhìn bầu trời hôm nay xuống thấp lắm
Nhưng rừng phong màu lá vẫn còn xanh
 
Sáng thức dậy có chút gió mong manh
Trôi rất nhẹ ngoài mành chùm mây trắng
Cây xoan gìa bày chim nay đi vắng
Không chuyền giây múa hát với bày trò
 
Sáng thức dậy nhận được cả vần thơ
Ai gieo vần mà thu sầu lặng lẽ
Hình như thu thì lúc nào cũng thế
Có cúc vàng em nhể với heo may
 

Sáng thức dậy bâng khuâng cả ngày nay
Có phải chăng hương mùa này Hà Nội
Hoa sữa về cùng cốm Vòng vời vợi
Anh vẫn chờ vẫn đợi dấu thu xưa

 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
HOA MIMOSA & TRINH NỮ

Những cây mắc cở hoa tim tím
Lá kép thẹn e khép nhẹ nhàng
Che giấu chuyện tình thăm thẳm kín
Một loài hoa dại chả cao sang

Mimosa rực rỡ sắc hoa vàng
Số phận muôn đời sống đất hoang
Biểu tượng tình yêu còn khép kín
Đồi mơ Đà Lạt ngập bên đàng

Nguồn gốc hoa này từ Úc Châu
Sự tích truyện tình rất đớn đau
Chàng là ngư phủ lòng chân chất
Nàng dòng quí tộc con nhà giầu

Cuộc tình thầm kín gữa gái trai
Rẽ thúy chia uyên giống mọi người
Đoạn kết thương tâm rơi nước mắt 
Còn đau nhức nhối chốn tuyền đài

Biết chuyện cha nàng đến thuyết thương 
Nhưng chàng một mực chả nghe nhường 
Thế là chàng phải vào quân đội 
Đưa chàng ra tận chốn biên cương

Bao năm xa cách chả hề thay 
Chàng nàng thắm thiết thêm từng ngày 
Nổi giận cha nàng bèn lập kế 
Vu chàng tội dữ bắt tù đày

Án trọng tình yêu chả nhẹ khinh 
Một lòng một dạ vẫn chung tình 
Án ấy thế là thành án tử 
Bắt kẻ yêu đương chịu nhục hình

Hôm chàng phải điệu ra pháp trường 
Nàng đi chứng kiến với đoản gươm 
Khi chàng vừa trút hơi thở cuối 
Nàng cũng tự mình đập nát gương

Giọt máu nàng loang khắp pháp trường 
Tự nhiên trồi mọc hoa dễ thương 
Có màu tim tím hoa trinh nữ 
Lá hoa e thẹn nhắm mi buồn

Và dưới chân chàng trổ gốc hoa 
Màu vàng tươi tắn Mimosa 
Dương gian từ đó luôn thương nhớ 
Cuộc tình thầm kín mắt lệ nhoà
 
Đăng nhập để trả lời
0
BOLSA !
Bao giờ anh sẽ qua 

Thăm người em gái Bolsa
Về chơi Sài Gòn Nhỏ
Cali. Mưa nắng hiền hòa

Nơi đây một góc trời
Của quê hương nổi trôi
Nơi đây vạt áo dài
Tung bay giữa xứ người

Nơi đây chiều nắng hạ
Phất phơ vành nón lá
Em gái dễ thương quá
Manh áo lụa Bà ba 

Anh về đây sẽ có 
Một thoáng Sài Gòn xưa
Ngồi nhìn cà phê nhỏ
Tí tách trong chiều mưa

Sáng ra Phước Lộc Thọ
Ngồi ăn phở Hiền Vương
Chiều sánh vai tản bộ
Nhạc Vọng Cổ rơi buồn

Đêm ngồi trên bãi biển
Nghe sóng vỗ thì thầm
Nhìn vầng trăng xao xuyến
Nhờ chuyển lời hỏi thăm
 
Đăng nhập để trả lời
0

MƠ TRĂNG ĐÁY NƯỚC 

Thơ thẩn trời chiều trên bến sông

Hình ai soi bóng chạm tơ lòng
Hoàng hôn sắp lịm khung trời tím
Tỏa ráng mây vương chiếu ánh hồng

Xám ngắt chiều buông đáy nước ròng
Thuyền trôi hờ hững giữa dòng sông
Trăng non đỏ ửng đừng khua vỡ
Sóng nhạc nhấp nhô lẫn sóng lòng

Bến vắng thuyền trôi ai ngóng đợi
Dật dờ con nước biết về đâu
Một ngày một ngóng xa vời vợi
Nghe tiếng thở dài buốt đêm thâu

Trăng treo dốc núi soi hình nhớ
Đáy nước sông sâu lặng bóng chờ
Sóng vỗ tan tành trăng vỡ nhỏ
Ôm trăng chết lịm một cơn mơ
 
Đăng nhập để trả lời
0

CÁNH CHUỒN LẠC GIÓ 


Cánh chuồn xoay giữa trời xanh

Anh vui từng bước quân hành không quên
Đôi ta chả có nợ duyên
Nên mình mới đổ muộn phiền cho nhau

Ba năm áo trận chưa nhàu
Mà sao đất nước quặn đaucánh chuồn
Một ngày nước mắt mặn tuôn
Anh đành ngơ ngác gạt buồn mà đi

Áo nâu che giấu xuân thì
Em ngồi cô quạnh mỗi khi chiều tàn
Cánh chuồn nay chả về ngang
Em ôm tình ấy dở dang nửa đời

Chiều nay nhìn bóng mây trôi
Gió đông cho gởi với người phương tây
Còn đâu giấc mộng sum vầy
Đôi ta không nợ nhưng đầy đớn đau

Thôi thì hẹn lại kiếp sau
Làm người xin được quy chầu nước Nam
Không may gẫy gánh giữa đàng
Cũng xin xanh mộ ngăn hàng lệ rơi

Còn hơn hai đứa chơi vơi
Đứa nơi cố quận đứa người tha phương 
Xin đi cho hết con đường 
Đầu xanh khăn trắng đoạn trường có nhau 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
CỜ DÂN TỘC


Tôi đã thấy anh vác lá Cờ Vàng
Cờ Dân Tộc bay hiên ngang trên phố
Một màu vàng tượng trưng màu quốc thổ
Ba sọc đỏ ba giòng máu anh em
 
Chỉ một thoáng tuy chưa kịp biết tên
Nhưng tôi thấy cả nền trời hy vọng
Tôi xem anh như là thần Phù Đổng
Cỡi ngựa sắt đánh đuổi lũ giặc Ân
 
Dân Việt Nam đã quật khởi bao lần
Cờ dân tộc hằng năm xưa đã phất
Từ Vua Hùng đến Nhà nguyễn bất khuất
Chỉ một lần nhục nhã Với Lê Chiêu ....
 
Và giờ đây đất nước lại đổ xiêu
Bọn Việt Cộng theo Lê Triều bán nước
Từng thước đất mất dần Thác Bản Dốc
Hoàng Trường Sa giờ cơn lốc Hải Vân
 
Cờ dân Tộc phất kêu gọi người dân
Ba giòng máu đừng ngại ngần chung lối
Đứng thẳng dậy cầm tay nhau tiến tới
Nước Việt Nam gìn giữ bởi Người Nam
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

MÙA ĐÔNG THIẾU NẮNG 


Hôm nay trời quên nắng 

đã mưa dầm hôm qua 
Mây trời pha đục trắng 
Chiều về tuyết trổ hoa 

Ta một mình lặng lẽ 
Co ro nhìn qua song 
Điệu này rất có thể 
Thiếu nắng cả mùa đông 

Trước sau sân trắng xóa
Mái hiên thạch nhũ trong 
Cây đào đứng hứng gió 
Cành thủy tinh lạnh lùng

Ta chợt thèm vạt nắng 
Của mùa hè năm xưa 
Lòng phố buồn yên lặng 
Em trên võng ngủ trưa 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TUỔI THƠ CỦA EM
 
Em rong phí tuổi thơ
Trên bến tàu xó chợ
Em hong phí tuổi thơ
Ở đầu đường góc phố

Em có một tuổi thơ
Không tay ôm của mẹ
Em có một tuổi thơ
Không lời nhủ của cha

cuộc sống bao khó khăn
Đời dậy em tảo tần
bắt đấu tranh để sống
Tất tả tìm bữa ăn

Em không có tuổi thơ
với áo trắng học trò
Em không có tuổi thơ
Bạn bè cùng thày cô

Đời xô em ra phố
Trên đống rác bùn nhơ
Trời đày em giữa chợ
giết chết cả mộng mơ
 
Đăng nhập để trả lời
0
BẾN XƯA 

Anh trở lại bến xưa sầu lặng lẽ 
Chân vô tình lạc bước bãi cỏ may 
Trên giòng sông gió lộng sóng như thế 
Mà thấy đâu tiếng gọi cái vẫy tay 

Anh chậm bước một mình qua phố vắng 
Lá thu rơi chầm chậm gọi tin yêu 
Bóng anh vội ngả theo chiều tắt nắng 
Phố cũ sầu với bao nỗi hoang liêu 

Bước trở lại tìm một thời trai trẻ 
Giữa mênh mông hoang phế thuở trông mong 
Người xưa cũng đã đi vì dâu bể 
Xa khuất rồi đơn độc buổi chiều đông 
 
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CHÚC ĐẦU NĂM
 
Hãy lắng tai nghe tớ chúc đây
Chúc cho Dũng Trọng mặt thêm nhây
Dè chân dạng cẳng mà tranh đấu
Đứa chạy theo Tàu đứa lậy tây
 
Chúc cho bộ đội với công an
Sáng mắt nhìn nhau chớ cố ăn
Tổ quốc của chung đừng gấu ó
Đều là đầy tớ của nhân dân
 
Chúc anh chiến sĩ ở Trường Sa
Tay súng hiên ngang giữ đảo nhà
Chớ để quân tàu vào lấn chiếm
Biển đảo xuân về sớm trổ hoa
 
Phập độ trời thương Nguyễn Bá Thanh 
Phen này chớ vội ngắm trời xanh 
Bởi quân tham nhũng còn nhiều lắm 
Ông bỏ ra đi thế sao đành
 
Chúc cho những đứa giỏi chui luồn
Tiền bạc ra ngoài để bán buôn 
Biệt thự to đùng như Xuân Phúc 
Mai kia hụt cẳng nó mau chuồn
 
Chúc người khiếu kiện, những dân oan
Vững dạ bền lòng giữ lá gan
Ruộng đất cha ông nếu để mất
Mai đây xấu hổ dưới suối vàng
 
Chúc cho các cháu sớm thành tài
Học hành chăm chỉ dựng tương lai
Nước non rồi sẽ nhờ em đấy
Dân Chủ tự do có một ngày
 
Chúc cho tất cả được thành công
Ấm no hạnh phúc cả non sông
Nhà Nam bừng sáng trời Âu Á
Đừng để quân tàu lấy biển đông

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHỈ

Hôm qua đến chơi nhà
Thấy em đẹp như hoa
Áo thung , màu tím nhạt
Với quần jean ống loa

Đầu tóc rẽ ngôi giữa
Thắt bím Sợi hoa cà
Má phớt hồng như sữa
Làn môi son đỏ hòa

Thấy anh , em cà tưng
Nhăn như khỉ ăn gừng
Ngắm anh , em tỷ mỉ
Chê từ đầu tới chân

Nào đầu bù tóc rối
Manh áo cũ quá nhăn
Chiếc quần , sao bê bối
Đôi giầy hở " hàm răng "

Nghe chê anh không cãi
Tay lùa mái tóc bồng
Mặc cho em lải nhải
Chí choé , khỉ trong lồng

Đàn bà chỉ tài khôn
Ham chưng diện phấn son
Đụng tí là la ó
Như khỉ gặp mắm tôm

Mai kia về làm dzợ
Thả cửa mà sửa lưng
Nhăn nhó với của nợ
Sao giống khỉ quá chừng

Ôi khỉ ơi là khỉ
Mẹ khỉ đẻ khỉ con
Anh sẽ thành bố khỉ
Yêu cả hai mẹ con
 
Đăng nhập để trả lời
0

HÒN DẤU CHỜ ANH 

Dấu chân trên cát biết em đến nơi này
Khó che đậy gót chân hồng nho nhỏ 
Dẫu tháng ngày với bao nhiêu sóng vỗ 
Dấu chân chim còn mãi đó đổ nghiêng 
..
Những mái chùa tạo thêm vẻ linh thiêng
Để Hòn Dấu đứng riêng mùa giặc gĩa 
Tiếng bom rơi không rung rinh cành lá 
Đảo thanh bình không có cả chiến công 
..
Mắt hải đăng còn dõi biển mênh mông
Bao tháng ngày hoài mong thuyền trở lại
Nhắc người đi giữa trùng dương mê mải
Hãy quay về trên bến có người trông 
..
Em dõi mắt nhờ hải đăng nhắn tin anh
Bên hiên nhà ngày xưa thuyền giấy bé 
Anh dầm mình vượt trong mưa dâu bể 
Giờ trùng dương chẳng lẽ khác ngày xưa 
..
Đến ngàn đời mùa nắng tránh mùa mưa 
Em vẫn đợi những điều chưa kịp nói 
Em vẫn đợi dầu ngày xa vời vợi 
Dẫu con tàu đã lạc lối hải đăng 
..
Giữa mây trời muôn thuở biển màu xanh
Còn ghi lại chuyện tình xưa thơ ấu 
Như thể là ai đặt tên Đảo Dấu
Bãi cát vàng chân ghi dấu đổ nghiêng
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHIẾC LÁ

Trời mưa nước chảy qua hiên 
Chiếc lá chết đuối nằm nghiêng bên thềm 
Hôm nay anh đến thăm em 
Thấy lá nằm đó không yên mộ phần 
Dừng chân anh đứng tần ngần 
Chôn cất cho lá hay cần thăm em 
Lá buồn chả có thân quen 
Không kèn không trống , không đèn không hoa 
Trong khi em mãi kiêu sa
Bao người săn đón anh là số không 
Trời buồn trời đã vào đông 
Em buồn em sẽ sang sông bằng đò
Chắc rằng anh chả cần lo 
Chỉ có chiếc lá nằm co chết chìm 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ NGÀY CUỐI NĂM 

Sống càng thọ càng thêm buồn kinh dị 
Sống , hết rồi những thi vị tỉnh bơ 
Sống như chết tất cả chỉ hững hờ 
Sống như thế Chết bây giờ đã đủ 

Sống làm chi tối ngày chỉ lo ngủ 
Mở mắt ra ho khù khụ trên mâm
Nhìn thức ngon mà khó nuốt chả cần 
Chê rượu mạnh bất phân loài hoa quả 

Sống như thế như tội cần phải trả 
Tự xét mình treo giá nợ những ai 
Rồi ăn năn ngồi đấm ngực hằng ngày 
Mong tha thứ cho đời này sạch sẽ 

Mưa hay nắng nóng lạnh giờ bất kể 
Cứ tới giờ theo thông lệ ra đường 
Bước lang thang vất vưởng tựa ma vương 
Đi cà nhắc vì khớp xương ống xốp

Quần áo cũ của con còn rất tốt 
Đã lỗi thời lạc mốt cũng không nề 
Miễn làm sao che nắng gió tràn trề 
Có hơi rộng cũng không hề giảm thọ 

Kẻ ăn xin đứa đứng đường mặc họ 
Tuổi đã yếu đâu có kể với người 
Đồng lương hưu tay ngửa lấy của đời 
Sống lây lất cầm hơi nơi trần thế 

Đám cháu con đứa nào cũng xử tệ 
Thì đâu cần của cải để mà cho 
Đời chúng bay bương chải chúng mày lo 
Ta chết rồi nắm tro cũng vất đại 

Sống thế này ta đâu cần sống mãi 
Như cô hồn hoang hoải bước vào ra 
Mấy năm rồi không nghĩ tới đi xa 
Vài người bạn cũng tỏ ra buồn tủi

Sống thế này như người mang bệnh hủi 
Nằm góc nhà lủi thủi bóng tử sinh 
Sống làm chi thà chết quách mặc tình
Mong nhắm mắt được an bình sung sướng 

 
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN VÀ EM 

Vin cành em đứng lẫn bên hoa 
Mắt sáng môi son dáng ngọc ngà 
Thật khó nói lên điều khác biệt 
Hoa , em ai đẹp sánh sao mà (?)

Xuân thì rõ nét đậm lòng chan 
Má thắm môi son mắt rộn ràng 
Mái tóc nhung huyền đùa cợt gió 
Da ngà áo lụa đẹp vô vàn 

Em chính là hoa ,hoa hóa em 
Cho xuân xanh biếc nụ môi mềm 
Nàng xuân cũng phải ghen em đó 
Đâu chỉ mình anh mộng ấm êm
 
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN THÁNG BA 
 
Thác lũ cuồng điên ngày tháng nào 
Từng đêm vụt tắt những vì sao 
Buôn Mê thất thủ Plieku mất 
Phú Bổn thương đau giọt lệ trào 

Cửa Việt sóng tràn dứt điểm đây 
Tiên Sa đạn pháo xác người đầy 
Sà Lan trôi dạt về Cầu Đá (NhaTrang )
Đói khát ngàn người chất đống đây 

Phan Thiết cầm chân đã cuối ngày 
Phan Rang chợ cháy nỗi niềm cay 
Ai ra Phú Quốc chuyến táu ấy 
Có nhớ lệ buồn với máu say 

Ngày cuối tháng Tư vang vọng lại 
Hải hàng một chuyến Bỗng dưng dài 
Một đời ai hiểu sao tồn tại 
Xứ lạ từng chiều nét nhớ phai 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA THI

Bài thơ ấy anh vẫn giữ bên anh
Cả cành hoa bằng lăng tím mùa hạ
Chỉ tiếc rằng thời gian trôi nhanh quá
Đã chia lìa làm khô héo tình anh....

Mỗi mùa thi lửa phượng đỏ lưng trời
Lại gợi nhớ về quãng đời dĩ vãng
Bài thơ kia vẫn theo anh ngày tháng
Bao lần rồi lửa phướng với mùa thi

Anh đứng đợi những người đến rồi đi
Mà người cũ buồn gì mà không nói
Rồi ngày nao xe hoa ai bước vội
Anh gục đầu chua xót viết thành câu

Sáo qua sông , sáo tung cánh về đâu
Dòng sông Tương ai giang đầu ai chia nửa
Ai cuối dòng đã uống tròn nỗi nhớ
Và kìa ai đang nức nở mùa thi 
 
Đăng nhập để trả lời
0
LẠC LOÀI
 
Từ độ ra đi buồn xiết kể
Ngày ngày tháng tháng nhớ cô thôn
Nhìn trăng đoán gió trời bên ấy
Chết lặng khi nghe những chuyện buồn

Cuộc chiến diệt vong bao thế hệ
Triệu người nam bắc thảm thê oan
Người may mang hận hờn vong quốc
Kẻ rủi giam thân chốn bạo ngàn

Nhục tủi đớn đau đâu khoảnh khắc
Dày vò tâm cảm giết đời xuân
Bao đêm ác mộng , vang câu thét
Vẫn thấy thân người đổ dưới chân

Cố đuổi mong xua thời quá khứ
Vết hằn sâu hoắm nỗi thương nhân
Như loài ma quái dơ nanh vuốt
Vây phủ chực chờ bám chặt chân

Chếnh choáng rượu say hồn lảo đảo
Gượng cười ngọt khóc nấc thay lời
Bài thơ ngạo mạn vần trao đổi
Rồi ngả nghiêng sầu chuốc lấy thôi

Thế sự thăng trầm cười ngặt nghẽo
Quê hương dõi mắt vẫn chìm sâu
Ðảng phái giành nhau người chiến đấu
Hồn trơ lạnh giá chết từ lâu

Chớm thu se lạnh cành khô lá
Bắt gặp cùng ai trút nỗi sầu
Lá rụng về nguồn còn ấm mả
Ðời ta đoạn cuối biết về đâu ?!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA GẠO ĐỎ
Tháng ba hoa gạo đỏ 
Như những cục than hồng 
Lập lòe trên nhánh nhỏ 
Sưởi ấm chiều tàn đông
Những cánh hoa gạo rơi 
Nằm chơi vơi trên cỏ 
Cầm trong tay chợt nhớ 
Những mồi lửa năm xưa
Chiều tàn sau trận mưa 
Đã tới giờ vào bếp 
Tro tàn than lịm tắt 
Không biết tự bao giờ
Cầm mồi rơm chay sang 
Nhà hàng xóm hỏi nàng 
Cho xin một đốm lửa 
Cầm trên tay vội vàng
Đóa hoa gạo tháng ba 
Trên cành cây khô lá 
Lập lòe ôi nhớ quá 
Vay lửa người gần nhà
Vài năm mùa chinh chiến 
Ta phải bỏ làng xưa 
Hoa gạo còn hiển hiện 
Rơi trên sân đình chùa
Cô nàng xưa cho lửa 
Bây chừ ở nơi mô 
Hoa gạo nay còn nở 
Ta ngồi chép vần thơ

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắn người ở lại
 
Đà Nẵng trên cầu đón gió đông
Tiên Sa lạnh lẽo có buồn không
Sơn Trà mờ mịt sương giăng mắc
Bãi biển Sao mai nhạt nắng hồng
 
Nhìn ai tạo dáng lòng sao động
Có kịp qua sông sáng đến trường
Vết nứt Cầu Rồng khôn định hướng
Coi chừng xụp gẫy đổ muôn phương
 
Hải Vân đèo cả góc quê hương
Kỷ niệm gom đầy những mến thương
Đã bán cho người xây khách sạn
Đâu còn ngọn dốc đổ trong sương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm còn không


Khi Mẹ còn tại thế
Tôi thấp thỏm dợm bước , mãi mong về !
Hẹn lần này , rồi lần kia hẹn nữa
Bởi lúc đó tuổi tôi còn trẻ
Mà tôi quên , Mẹ chẳng thể đợi chờ

Rồi Mẹ mất 
Tôi nhìn trời rơi lệ
Lòng nghẹn ngào , không bật tiếng thét gào
Với đời cơm áo,tôi cũng quên mau
Những đêm mình đau , canh khuya trở giấc 
Mắt nhìn trần nhà , lòng tràn thao thức
Tôi thấy Mẹ tôi , nhớ lúc tiễn đưa
Nắng nghiêng soi mái tóc thưa
Sau tay áo vải lệ vừa trộm rơi

Hai mươi năm rồi
Tôi vẫn chơi vơi nơi xứ lạ
Mỗi lần có ai về quê Hương,nhắc tôi nhớ quá
Nhớ những con đường,nhớ vàng gốc mạ
Con kinh nước phèn,cây chuối trổ hoa
Bông so đũa trắng , hoa cà tím than
Nhớ đến quay quắt tim gan
Mông lung kỷ niệm,vô vàn dấu yêu

Nếu tôi trở lại cảnh cũ đìu hiu
Dẫu cánh bèo trên sông Cái Lớn
Không còn nở hoa tím , lởn vởn theo dòng
Dù người xưa nay đã có chồng
Chiếc cầu ao, bên sông không còn vang tiếng hát
Mẹ tôi đã mất , nhưng nắm đất vẫn còn
Tôi biết lòng tôi sẽ héo hon 
Tôi biết có một nỗi buồn
Dấy lên thay thế , khơi nguồn lệ dâng 
Như được vậy tôi cũng sẽ bằng lòng
Nhưng chắc là không ! 

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
XỨ QUẢNG
 
Sông Trà con nước chẻ hai
Tháng hè cạn kiệt anh hoài nhủi don
Can chi cháy nắng đen giòn
Cặp ui em gánh nước non sớm chiều
Mộng Long chè lá đặc niêu
Cá niêng cá bống còn yêu sông Trà
Sao quên bánh nổ Thu Xà
Chim mía Xuân Phổ chà là Định Cương
Mạch nha , Đường phổi , kẹo gương
Muốn ăn trầu quế phải thương Trà Bồng
Dù nay cách núi trở sông
Mít non trộn tép vẫn trông rượu Cần
Ai về An Chuẩn Kỳ Tân
Hỏi thăm cô ấy tảo tần bán don
Bánh đa gạo trắng tan giòn
Tô don nóng hổi có ngon môi hồng ?

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
EM GÁI BOLSA
 
 
Bao giờ anh sẽ qua 
Thăm người em gái Bolsa
Về chơi Sài Gòn Nhỏ
Cali. Mưa nắng hiền hòa

Nơi đây một góc trời
Của quê hương nổi trôi
Nơi đây vạt áo dài
Tung bay giữa xứ người

Nơi đây chiều nắng hạ
Phất phơ vành nón lá
Em gái dễ thương quá
Manh áo lụa Bà ba

Anh về đây sẽ có 
Một thoáng Sài Gòn xưa
Ngồi nhìn cà phê nhỏ
Tí tách trong chiều mưa

Sáng ra Phước Lộc Thọ
Ngồi ăn phở Hiền Vương
Chiều sánh vai tản bộ
Nhạc Vọng Cổ rơi buồn

Đêm ngồi trên bãi biển
Nghe sóng vỗ thì thầm
Nhìn vầng trăng xao xuyến
Nhờ chuyển lời hỏi thăm

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA DỖI
Tháng sáu trời quên nắng
Nên chẳng dám đi chơi
Cứ ngồi đó nhìn trời
Chờ mưa rơi trong vắt
 
Thắc mắc lòng muốn hỏi
Nước từ nơi nào xa
Đổ mưa xuống nhạt nhòa
Đề ta chờ khắc khoải
 
Gió đùng đùng giận dỗi
Làm tái tím bờ môi
Co ro thấm lạnh rồi
Bời bời vì thương nhớ
 
Nắng ơi mỏng manh quá
Không hồng má người yêu
Vội vã ngả bóng chiều
Ai cô liêu rơi lệ
 
Mưa nhể đừng réo rắt
Để nắng tắt hàng mi
Buồn từng buổi biệt ly
Hẹn chi ngày tái ngộ 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2015 22:00:47 bởi Nguyệt Hạ>
GIAO MÙA 

Hình như mùa hạ chưa đi khỏi 
Sương sáng mùa thu đã đứng chờ 
Lãng đãng mây mù xà xuống vội 
Lá vàng mươi chiếc điểm hương thơ

Lười biếng mặt trời đi ngủ sớm 
Trăng vàng e lệ chửa trồi lên 
Chuyển mùa cơn gió hình như ốm 
Hấp nóng ban trưa tối lạnh rên 

Có cành sứ trắng đươm hoa trễ
Chùm nụ giờ đây mới nảy chồi
Thu về cây cỏ tươi không dễ
Hoa tàn hương sắc lá vàng rơi 

Khi nào mùa hạ sẽ đi khỏi
Sương sớm mùa thu khỏi phải chờ 
Mây xám nguyên ngày giăng khắp lối
Trên cây lá cuối rụng ơ Hờ 
 
 
 
R
 


Đăng nhập để trả lời
0
KINH CHIỀU , XÁM HỐI 

Đà Lạt quanh năm
Mây giăng sương mù
Ở đâu bốn mùa 
Đà Lạt chỉ.....thu

Thông reo bên rừng gió
Thác đổ ghềnh Cam Ly
Nước xanh hồ Than Thở
Vàng loang đồi hoa quỳ

Đà Lạt của em
Áo trắng tuổi hồng
Đà Lạt của anh
Cuối tuần mong manh

4 Năm về ở trọ
cho thương nhớ một đời
4 năm mùa lá đổ
Lá úa bay muôn nơi

Đà Lạt xa xôi
Chưa về một lần
Ngồi trông mây tầng
Nghe buồn bâng khuâng

Em xưa tà áo trắng
Nay xanh thắm màu lam
Hôn hoàng tu viện vắng
Chuông giáo đường ngân vang

Bàn tay ngà lần chuỗi
Xin cứu rỗi đời tôi
Nguyện kinh cầu xám hối
Lòng nuối tiếc chưa nguôi
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHẾ NGỌT
 
Chuyện xưa mãi còn nhớ
Cô bé ở cạnh nhà 
Cây khế ngọt rất gìa 
Ngả vườn sau nhà bé
 
Mỗi lần muốn ăn khế 
Bé thường chui hàng rào 
Đuổi mấy chú chào mào 
Trèo ào lên trộm bẻ 
 
Nhiều lần bắt gặp bé
Anh không tiếc khế đâu 
Chỉ ngại bé ngã đau 
Anh lắc đầu cản bé 

Mắt bé dâng ngấn lệ 
Không có khế bé buồn 
Anh sợ bé dỗi hờn 
Hái khế thường cho bé 
 
Xa nhà mấy năm lẻ
Khi trở lại thăm nhà 
Khế ngọt vẫn ra hoa 
Hoa khế màu nâu đỏ 
 
Nhưng bé không bé nữa 
Bé lớn xinh tuyệt vời 
Mẹ kể đã có người 
Đến đặt trầu xin cưới 
 
Anh ngẩn ngơ tiếc nuối 
Ngước hỏi chim chào mào 
Khế vẫn vị ngọt ngào 
Sao tình anh chua thế  ?! 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Băn khoăn 

Khi mà quăng hết nguồn tư lự
Buồn hắt buồn hiu quên gió mưa
Sáng sáng lò dò ngồi đọc báo
Chiều chiều trước cửa ghế đong đưa

Chân siêu kiếm gậy cho thêm bạn
Đánh bóng cuộc đời một thủa xưa
Như chiếc xe tăng mang dấu đạn
Sơn còn bóng loáng máy đã hư

Sáng dậy thở dài thay áo bóng
Mang giầy chống gậy , nhủ đi đâu
Vòng ra sân trước đường quá rộng
Thụt lại vườn hoa cụt ngõ sau

Cuối tuần chán ngắt chờ con cháu
Ngóng dài cả cổ đứa nào qua
Rồi khi chúng lại lo ăn nhậu
Ngoảnh mặt rút lui để rác nhà

Nơi chốn nào đây còn đứng đợi
Đi về nhà cửa đã tang hoang
Nằm đây đất lạnh hồn không khỏi
Rét cóng lạ lùng vắng khói nhang

Thôi thì còn thở là còn sống
Sống được muốn vui sống phải cười
Trần gian bưng đổ vào biển rộng 
Rồi đất vùi ta lấp khoảng trời
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2015 03:41:46 bởi MinhBolsa>
THÁNG CHÍN

Tháng chín quay về trời nhạt nắng
Em còn tháng tám đợi Trung Thu
Trời xanh lơ lửng làn mây trắng
Khai trường nhộn nhịp áo tiểu thư

Tháng chín bước vào khơi nỗi nhớ
Mưa rào ánh chớp nước dâng tràn
Áo trắng trường xưa con đường nhỏ
Đất phèn dính gót bước chân son

Tháng chín dập diù cười rộn rã
Con kinh vang động nước khua dòn
Gốc phượng đầu làng mùa đỏ lá
Ô môi nở rộ lá xanh non

Cuồn cuộn dòng sông như thúc hối
Cánh bèo đơn độc dập dềnh trôi
Mái chèo ngược nước bàn tay mỏi
Lãng đãng câu hò ánh nguyệt soi

Ao súng đầm sen chen nở vội
Thuyền hoa đám cưới ngược trên dòng
Tháng chín mòn trông buồn vời vợi
Sao người vội vã bỏ theo chồng
 
Đăng nhập để trả lời
0

QUÊ HƯƠNG

Tôi đã cố xóa nỗi buồn da diết 

Cố quên đi giòng sông chuyến đò ngang 
Quên cây đa và cả ánh trăng vàng 
Quên cỏ may và nhưng nàng cúc dại 

Nhưng cuộc đời vẫn có nhiều oan trái 
Lúc cố quên nỗi nhớ lại đong đưa 
Những hàng cau khóm trúc tưởng xa mờ 
Bóng lũ trẻ dắt trâu ra đồng nội 

Tôi vẫn gọi quê hương là đất mẹ 
Tiếng sáo diều ru khẽ nhắc trẻ thơ 
Tiếng võng đưa kẽo kẹt tiếng ấu ơ ...
Đêm cổ tích có Hằng Nga chú cuội 

Quê Hương xưa với nửa đời rong ruổi 
Nỗi nhọc nhằn oan trái chẳng ngày mai 
Tôi không than không oán dẫu lệ đầy 
Nhưng người vẫn hận thù xây sót lại 

Để cho tôi nửa đời quằn quại mãi 
Xót lòng đau tê tái dưới trời xanh 
Chỉ vài giây trong giấc ngủ mong manh 
Thấy quê hương yên bình không sóng vỗ 

Ô Biển Đông Hoàng Trường Sa đã đổ 
Nước mắt nào đã nhỏ rất xót xa 
Quê hương ơi ôi biển rộng bao la 
Nhìn hoa biển đã nhạt nhòa mất dấu 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»