📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Bạn bè bình thơ SÓNG THẦN của NGỌC CHÂU

0 trả lời, 16 lượt xem — Trang 1 / 1
Xin dán vào đây bài bình của các bạn đăng gần đây tại NHỊ HÀ VĂN QUÁN: http://nhihavanquan.com/vi/spct/id547/SONG--THAN/
SÓNG THẦN

SÓNG THẦN
Anh như con thuyền vênh váo
Thẫm nắng mưa,
                             giông bão cuộc đời.
Loen khoen mỗi đận ra khơi
Vét về
           chỉ mấy mảnh trời vụn vênh
Chẳng ao ước được lênh đênh
Chẳng còn
                  trông ngóng
                                      ráng lành chân mây.
Neo ẩn rồi,
                  mà chiều nay
Núi vụn tan,
                    đất trời xoay,
                                         biển gầm.
Cố tình em,
                       hoá sóng thần.
Bắt anh muôn kiếp, vạn lần phù du...
Ngọc Châu


Lời bình của Bến Xuân:


Bài thơ “Sóng thần” của Ngọc Châu làm cho tôi chìm trong một cảm xúc thật khó nói hết thành lời. Hạnh phúc vì cảm nhận được một tình yêu khôn cùng…, xót lòng vì có lẽ khó tìm được sự vẹn nguyên từ tình yêu ấy…, cả cảm giác chơi vơi vì sự thiếu hụt cứ dâng lên từ những vần thơ… Tất cả, mà vẫn là chưa đủ!...
Bài thơ có một kết cấu lạ: hai câu đầu đi theo một cấu trúc riêng với 6 chữ (câu 1) và 7 chữ (câu 2), còn phần sau của bài thơ hoàn toàn là thơ lục bát, nhưng cách ngắt dòng cũng không theo một quy luật nào, để cùng làm nên một trường cảm xúc với những bất ngờ liên tiếp.
Hai câu đầu là một tự khúc:
“Anh như con thuyền vênh váo
Thẫm nắng mưa,
                            giông bão cuộc đời”
Cách so sánh thật lạ: “Anh như con thuyền vênh váo…”. Xưa nay, người ta vẫn thường ví người con trai như con thuyền đi khắp chốn cùng nơi, chân trời góc biển, và con thuyền ấy giống như cách miêu tả của Tế Hanh, phải là “Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang…”, nghĩa là đẹp và khỏe! Nhưng Ngọc Châu lại tự nhận mình là “con thuyền vênh váo” ! Bởi lẽ, cuộc đời từng trải nắng mưa đã làm lòng thuyền rạn nứt, màu gỗ thẫm đen lại rồi. Có chút gì đó vừa là ngậm ngùi xót xa, lại vừa ngầm kiêu hãnh, bất cần khi tự nói mình bằng những từ ngữ tưởng chừng như chẳng lấy gì làm đẹp như thế! Đến những câu sau, cái cách tự nói về mình còn mang thêm một dư vị chát chua cay đắng:
“Loen khoen mỗi đận ra khơi
Vét về 
           chỉ mấy mảnh trời vụn vênh
Chẳng ao ước được lênh đênh
Chẳng còn 
                   trông ngóng 
                                        ráng lành chân mây”.
Ừ, thời tuổi trẻ đã qua rồi. Bây giờ con thuyền anh mỗi chuyến ra khơi chỉ là “loen khoen” thôi, chẳng dám ra khơi xa nữa! Và vì thế mà thuyền anh thu về cũng chỉ là “Vét về chỉ mấy mảnh trời vụn vênh”. Một loạt các từ được dùng vô cùng đắt: từ láy “loen khoen” để chỉ một không gian quá nhỏ bé, quẩn quanh; “vét” để nói về sự vớt vát trong tuyệt vọng, và “mảnh trời vụn vênh” đã làm cho người ta phải bất ngờ vì sản phẩm thu về là “trời”, nhưng lại là “mảnh”, đã là “mảnh” lại còn “vụn vênh” nữa! Nghĩa là không có gì cả, không có gì hết! Ngay cả cái bầu trời hy vọng kia cũng đâu có được! Cho nên, sự an bài trong suy nghĩ và cách sống cũng là điều dễ hiểu: “Chẳng ao ước… chẳng trông ngóng…”. Tưởng như không gì có thể làm cho thuyền anh thay đổi nữa! Phải chăng đã bắt đầu hình thành trong anh một sự chai cứng, trơ lì?
Nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra: Em xuất hiện! Em là sóng thần làm thay đổi mãnh liệt cuộc đời anh!
“Neo ẩn rồi,
                   mà chiều nay
Núi vụn tan,
                    đất trời xoay,
                                          biển gầm.
Cố tình,
             em hoá sóng thần.
Bắt anh muôn kiếp, vạn lần phù du...”
Sóng thần có thể làm “núi vụn tan”, làm “đất trời xoay, biển gầm”, em cũng thế, em làm tâm hồn anh nổi bão tố phong ba. Thì ra, anh đâu đã chai sạn trơ lì như anh từng tưởng thế! Em có điều gì mà khiến anh “muôn kiếp, vạn lần phù du”? Những lượng từ chỉ sự vô hạn “muôn”, “vạn” đã tột cùng hóa cái cảm giác bỏng cháy của một tình yêu bất ngờ không thể kìm giữ, không thể lặng im! Đọc những câu thơ này, tôi muốn khóc quá! Khóc vì cảm động trước một tình yêu mãnh liệt nhường ấy!
Xin tặng nhà thơ Ngọc Châu mấy câu thơ này của tôi thay cho lời kết:
“Làm sao trốn được mắt nhìn 
Tim anh mảnh vỡ đau em mất rồi!
Đã qua bao nỗi khát đời
Mà không qua được nụ cười của em
Đừng nhìn như thế, xin em!
Đời ong vắt mật khát thèm cho ai?...
Biển đêm quặn ngọn sóng dài
Trái tim gào thét … mặc ai vô tình!...”
                                                                 Bến Xuân
 

 

Ý kiến phản hồi

Atpic
Bài thơ SÓNG THẦN của anh Ngọc Châu là một bài thơ lục bát truyền thống, âm vận và nhạc điệu khá chuẩn xác nhưng lại được cách tân bằng lối ngắt dòng bậc thang kiểu Mai-a Kob-xky. Ngôn ngữ ẩn dụ và kiệm lời:
“Anh như con thuyền vênh váo”, chỉ cần sáu từ thôi, người đọc đủ thấy cuộc đời “Anh” đã bao lần chìm nổi, xô dạt bến ghềnh, nếm trải đủ ngọt bùi chua xót.
“Vét về
chỉ mấy mảnh trời vụn vênh”
Bốn chữ “mảnh trời vụn vênh” đắt quá. Mỗi lần ra đi, mỗi lần đầu tư với biết bao hy vọng để rồi thu lại được bao nhiêu? Ai thu mảnh trời vụn vênh nếu không phải là nghệ sĩ? Chỉ bốn từ ấy đủ thấy chất nghệ sĩ của Ngọc Châu rất nhiều và rất đậm. Tôi rất yêu cái chất nghệ sĩ này của Ngọc Châu.
Cuộc đời đã chẳng mấy may mắn và không ít “va quệt!” vậy mà em lại cố tình “hóa song thần” thì đau thật…kakaka.
Bài thơ rất hay nhưng có một chữ mình thấy hơi lạc lõng:
“Chẳng còn
trông ngóng
ráng lành chân mây.”
Câu thơ phản ánh nỗi chán chường thất vọng.
Trời ơi! Một con thuyền đã từng chịu đủ mọi tai họa sao lại dễ buông xuôi, mất niềm tin đến vậy? Giả sử ta thay chữ “Chẳng” ở đầu câu bằng chữ “Nhưng”; kết hợp với câu ngay trên đó, sẽ xuất hiện một cặp kết cấu “thế” -> “nhưng”. Cặp kết cấu ấy là:
“Chẳng ao ước được lênh đênh
Nhưng còn
trông ngóng
ráng lành chân mây.”

Chỉ thay đổi một chữ thôi, căp kết cấu này sẽ mở ra một chân trời hy vọng, nó phản ánh cái ý chí kiên cường, lạc quan của nhân vật “con thuyền vênh váo”. Nó cũng là cái chất của người quân tử, của người nghệ sĩ chân chính không dễ buông xuôi, không dễ đầu hàng.
Mình chưa có hân hạnh được gặp bác Ngọc Châu nhưng thật sự rất có cảm tình với văn và thơ của bác ý.
Chúc bác Ngọc Châu cùng gia đình luôn vui khỏe và hạnh phúc!





Tống ngọc Hân
Sáng nay cháu vào Nhị Hà, gặp Sóng Thần của chú Ngọc Châu, thú thật là cái nhan đề bắt mắt. Cháu đọc đi đọc lại mấy lần bài thơ và lời bình, để rồi có đôi điều thế này.
Sóng Thần là một bài lục bát mang âm hưởng dữ dội của sóng, dữ dội từ đầu đến cuối, cả khi nhân vật trữ tình "em" xuất hiện. Đời thuyền, khi đã nếm đủ phong ba, bão táp, ai cũng ru mình yên ổn ở chốn neo ẩn, thôi thì chẳng ao được lênh đênh nữa, cũng chẳng trông đợi gì nữa. Vậy mà "mà chiều nay. Bất ngờ em". Thì ra tất cả những tự sự " Anh như.." ở trên, chỉ là cái phông thời gian, không gian tạm thời ngừng chuyển động để cho cơn "sóng thần" em đổ bộ vào, cuốn con thuyền "vênh váo" ra khơi, ném trả về cái nơi tưởng như đã nhọc nhoài, cạn kiệt vì vùng vẫy. Nếu cầu toàn, hẳn tác giả đã chọn cặp quan hệ tương phản "chẳng" và "nhưng" như bác Mặc Kệ "giả thiết". Nhưng cá nhân cháu lại nghĩ, khi con người ta lênh đênh trên sóng, dù là sóng tình hay sóng đời thì đố ai nói trước được điều gì, vì thế " chẳng" rồi lại tiếp tục "chẳng" là một cặp song hành, biện minh cho cái nỗi chán chường và chút bất cần xa xót. Đời cũng thật thế chứ, đâu phải lúc nào con người cũng có thể tránh được phút mất niềm tin và buông xuôi? Bác Mặc Kệ chia sẻ thật chí tình, và Sóng Thần là bài thơ xứng đáng với sự cảm mến của bạn đọc. Chúc các bác "chân cứng đá mềm" trước những cơn sóng thần không được dự báo.

Ngọc Châu
Đầu tiên là xin cám ơn tất cả các bạn bè mới được làm quen trên NHỊ HÀ VĂN QUÁN, sau nữa là hai bạn Atpic và Tống Ngọc Hân đã có lời bình thêm, cũng "chất" như lời bình của Bến Xuân kiến NC tự dưng thấy xấu... con hổ wa!
Vì vậy xin được dán vào đây một bài thơ của Aleksandr Blok (Nga) mà NC đã dịch sang thể lục bát truyền thống VN (in trong tập 101 BÀI THƠ TRỮ TÌNH NƯỚC NGA), bài nay thay cho lí giải về chuyện KHI ĐÃ GẶP NÀNG THƠ thì mình CHẲNG CÒN LÀ MÌNH NỮA. Đã không là mình thì có thể cứ ... viết đại ra thôi, mỗi bạn đọc sẽ có một cách hiểu khác nhau.
Gửi Nàng Thơ

Trong giai điệu thầm của nàng
Có tin cái chết phũ phàng đớn đau
Hạnh phúc nhục mạ ngập đầu
Lời nguyền di chúc ngàn sau ghê người.

Cả những ma lực tuyệt vời
Khiến tôi phải lặp những lời người ta
rằng bằng vẻ đẹp ngọc ngà
Nàng rủ rê làm đọa sa thiên thần…

Và khi cười nhạo đức tin
Một quầng sáng bỗng hiện trên đầu Nàng
Không chói, màu huyết dụ vàng
Có lần tôi đứng trong hàng người xem

Nàng là Thiện hay Ác tiên?
Khó mà xác định dữ hiền hỡi ai:
Nàng Thơ - Kì Diệu với người
Với tôi - Địa Ngục suốt đời đeo mang

Chẳng hiểu sao tôi gặp nàng
Một buổi mai, khi võ vàng xác thân
Đã không chết, lại quan tâm
Vẻ đẹp nàng rồi ước thầm chuyện chi?

Sao không thành kẻ thù đi
mà nàng tặng không thiếu gì cho tôi
đồng cỏ hoa lẫn bầu trời
đầy sao. Cả sắc đẹp ngời gớm ghê?

Đêm Bắc cực nham hiểm kia
Rượu Ai-vàng Pháp say mê mẩn đời
Tình Di-gan ngắn ngủi trôi
Không khủng khiếp bằng những lời nàng khen…

Nỗi hân hoan hiểm nguy thêm
Khi xéo dày những thiêng liêng thánh thần
Khoái cảm điên rồ trong tâm
Như ngải đắng giữa khát thầm mê say!
NC dịch

Ngọc Châu
Xin gửi thêm bản gốc tiếng Nga (sợ gửi cả một lần thì dài, nứt vách của Nhị Hà VQ thì biết lấy chi đền được!
К Музе

Есть в напевах твоих сокровенных
Роковая о гибели весть.
Есть проклятье заветов священных,
Поругание счастия есть.

И такая влекущая сила,
Что готов я твердить за молвой,
Будто ангелов ты низводила,
Соблазняя своей красотой...

И когда ты смеешься над верой,
Над тобой загорается вдруг
Тот неяркий, пурпурово -серый
И когда-то мной виденный круг.

Зла, добра ли? - Ты вся - не отсюда.
Мудрено про тебя говорят:
Для иных ты - и Муза, и чудо.
Для меня ты - мученье и ад.

Я не знаю, зачем на рассвете,
В час, когда уже не было сил,
Не погиб я, но лик твой заметил
И твоих утешений просил?

Я хотел, чтоб мы были врагами,
Так за что ж подарила мне ты
Луг с цветами и твердь со звездами -
Всё проклятье своей красоты?

И коварнее северной ночи,
И хмельней золотого аи,
И любови цыганской короче
Были страшные ласки твои...

И была роковая отрада
В попираньи заветных святынь,
И безумная сердцу услада -
Эта горькая страсть, как полынь!

Aleksandr Blok

Dương Hiền Nga
Chào anh Ngọc Châu,thơ của ông thiếu tá hải quân hẳn nào đầy ắp thi liệu biển cả lại được chọn lọc gọt giũa khắt khe từng chữ kỹ càng nên ấn tượng quá.Đúng là Nàng thơ ưu ái anh thật đấy... HN đang đọc cả truyện thiếu nhi và cuốn 101 bài thơ trữ tình nước Nga do NC dịch,có nhiều bản dịch rất hay. Chúc mừng anh !

Đan Thành
To Ngọc Châu: Cảm ơn Ngọc Châu đã commen vào trang thơ của mình nhưng phía đằng ấy từ năm ngoái nên xa quá mất rồi nên mình trả lời Ngọc Châu vào đây cho tiện nhé.
Xin nói thật là mình chỉ viết văn và làm thơ để chơi chơi thôi, không có bất cứ một tham vọng gì hết. Mình thích chim họa mi, trồng phong lan, thổi sáo và đi xe máy đường trường...nếu có bạn tâm giao để ngồi nói chuyện tào lao thì rất thú vị. Mình cũng khoái anh Bão Vũ nên thỉnh thoảng anh em Alo cho nhau chứ cũng chưa gặp mặt bao giờ. Vợ chồng mình vốn đều là lính nên sống thoải mái. Giờ mình đang giúp Cầm Sơn trong việc quản lý trang diễn đàn này. Mình dùng ba nick ở đây là: Đan Thành, Atpic và Hàn Mặc ...Kệ.  Rất cảm ơn Ngọc Châu đã gửi bài tham gia diễn đàn.
Rất mong có ngày được gặp mặt.
Chào thân ái!


Nguyễn ngọc Thuý. Yb
Em đã đọc bài thơ SÓNG THẦN của anh . Em rất thích bài thơ vì nhiều ý nhưng cái cốt tử của bài thơ theo ý em :
Cái tôi của tác giả phong trần và đa tình được hoà quyện nhuần nhuyễn mà em lại cảm thông với " chẳng còn trông ngóng ráng lành chân mây" vì rằng nếu còn trông ngóng thì ta đã có niềm tin tuyệt đối vào đức tin. Vậy là hết nghi ngờ
Làm sao có được khoa học . " theo em khoa học là cách mạng phản biện đức tin mọi tôn giáo bằng chứng minh khoa học mà nhân loại đã đạt được . Rất cảm ơn bài thơ của anh và chị HIỀN NGA xui em ! Xin anh một tập thơ trữ tinh anh dịch từ tiếng Nga . Không biết có được không ?
Em chả dám xin truyện của ai đâu. Ngại lắm !ngoại trừ được tặng


Ngọc Châu
Cám ơn Ngọc Thúy đã đọc (và hình như có ý khen) thơ dịch, làm NC có cảm giác hiểm nguy, vội vàng đưa tay lên giữ mũi kẻo nhỡ nó vỡ toang ra thì xấu... con trai(loài nhuyễn thể có hai vỏ ấy) wa!!!
NC xin đưa thêm ba bản dịch để NT đọc, sau đó nếu vẫn thấy có thể chịu đựng được thơ dịch của NC thì NC sẽ nhờ ông bưu điện đến nhà dúi cho NT một cuốn mặc dù sách của NC còn lại quá ít. Nếu không hãi thơ dịch sau khi đọc thì NT cho NC biết địa chỉ bưu điện (cả số điện thoại để ghi trên bưu kiện nữa - không sợ NC gọi điện quấy rầy đâu). Bạn có thể gửi qua mail ngocchaunvhp@gmail.com
Я вас любил
Я вас любил: любовь еще, быть может,
В душе моей угасла не совсем;
Но пусть она вас больше не тревожит;
Я не хочу печалить вас ничем.

Я вас любил безмолвно, безнадежно,
То робостью, то ревностью томим;
Я вас любил так искренно, так нежно,
Как дай вам бог любимой быть другим
А.С. Пушкин

YÊU EM
Yêu em tình mãi trong lòng
Tim anh chưa hết lửa hồng đâu em
Nhưng đừng phiền muộn gì thêm
Anh không hề muốn làm em nghĩ nhiều

Âm thầm, vô vọng anh yêu
Rụt rè, ghen, cũng rất nhiều cuồng say
Chân thành, đằm thắm tình này
Cầu người em gặp một ngày… hơn anh.
YTEC
Ночевала тучка золотая
На груди утеса-великана,
Утром в путь она умчалась рано,
По лазури весело играя;

Но остался влажный след в морщине
Старого утеса. Одиноко
Он стоит, задумался глубоко,
И тихонько плачет он в пустыне
M.Ю. Лермонтов

GHỀNH ĐÁ


Mây Vàng ngủ lại qua đêm
Trên ngực rộng, đá vạn niên khổng lồ
Tinh mơ nàng đã bay vù
Lên trời xanh, mài nghịch đùa vui chơi

Còn lưu một vết ẩm thôi
trên nếp nhăn, đá bao đời cô đơn
Ghềnh đá đứng ngẫm nỗi buồn
Khẽ rơi giọt lệ giữa hồn hoang vu.

Любвь


Мы - два грозой зажженные ствола,
Два пламени полуночного бора;
Мы - два в ночи летящих метеора,
Одной судьбы двужалая стрела!

Мы - два коня, чьи держит удила
Одна рука,- язвит их шпора;
“Два ока мы единственного взора,
Мечты одной два трепетных крыла.

Мы - двух теней скорбящая чета
Над мрамором божественного гроба,
Где древняя почиет Красота.
Единых тайн двугласные уста,
Себе самим мы - Сфинкс единой оба.
Мы - две руки единого креста.

Вячеслав Иванович Иванов
(1866-1949) Nhà thơ & nhà viết kịch Nga


TÌNH YÊU


Hai thân cây xém chớp dông
Hai ngọn lửa đêm rừng thông - ta là.
Ta – trời đêm hai sao sa
Hai mũi tên, số phận hòa một thôi!

Hai con ngựa, môt tay người
giữ hàm thiếc, thúc cả đôi dặm trường
Hai con mắt một hướng đường
Ước mơ chung, hai cánh vươn tới cùng

Hai bóng - một cặp đau thương
là ta - trên đá hoa cương nấm mồ,
ngủ bình yên Mĩ Nhân xưa
Đôi môi ẩn một ước mơ ngàn đời.
Nhân Sư - cũng chính ta rồi
Ta - hai nhánh thập tự đời chung thân.

NC dịch
(trong tập THƠ TÌNH NƯỚC NGA)




Đăng nhập để trả lời
0