<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.08.2016 20:14:27 bởi mocmac>
Thơ Mục – Mộc Mạc
Thơ tôi khô khốc không ai đọc
Bỏ nằm lăn lốc đến mục luôn
Rả ra thành bột làm phân bón
Cho lá vườn xuân mọc um tùm
Bạn học nói khẽ vào tai tôi :
“Vì tên Mộc Mạc mi đó thôi
“Mộc là gỗ - gỗ thì sẽ mục
“Mạc là rã ra như phân bón rồi”
Ngoài đời tất bật stress luôn
Vào đây thơ thẩn cho đỡ buồn
Thư dãn phút giây rồi làm việc
Vậy mà họ móc Mộc Mạc tôi
Thây kệ họ đi mặc kệ họ mà
Có còn mạnh khỏe nói nhiều ra
Để khi chết ngột không còn nói
Thì tiếc lắm thay miệng bố già
Mộc Mạc
27.7.2016
