📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bài thơ cho quê hương

5 trả lời, 2.468 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2013 18:43:38 bởi wind.stt>
Đảo

Ngươi ngồi yên đấy nhé đêm
Để nghe vận đổ... 
nhạt thêm nỗi sầu
Rụng cơn gió thở trên đầu
Tàn hơi cổ tích...
Nghiệp đau cội nguồn!
Hải âu loạn cánh vô thường
Chiều ru mũi đạn
ngạt sương... lấp bờ.
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Tha Hương
 
Ba viên bi bay lên không trung
Một viên đựng tiếng thét
Một viên đựng sự hàm hồ
Một viên chứa đựng nắm mồ không ta
Còn ta dư ảnh nhạt nhòa
Hằn lên cổ tích tròn vo dáng người
Có ba
ngờ vực
tìm tôi
có ba đôi mắt tối rồi...
mênh mông...
mành tay vuốt nhẹ khoảng không
làng tôi nhắm lại đoạn đồng phong rêu
người xưa nhắm lại mắt yêu
còn tôi nhắm lại vạn chiều không quê
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2013 20:37:29 bởi wind.stt>
Kẹt Cửa
 
Thơ bị đẩy vào kẹt cửa
Thế hệ khoa tay
Vụn chữ rổn rảng bay
Những ngày lênh loang đỏ...
 
Kẹt cửa trống không
Lại lấp đầy ngay sau đó
Những mùa
Bay!
Đỏ!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2013 20:38:15 bởi wind.stt>
Đùa
 
Ngắm cho đủ mùa
Thua cho đủ trận
Hận cho đủ ngày vớ va vớ vẩn
Hội ngộ đôi mươi
Cười rỗi hơi số phận
Cát thổi trên gối người
Mưa rơi trên phố bận...
Ta và ngươi
Một... hai... một... hai...
Dấu trầm luân
Dấu bất cần
Cứ dấu đi,
Đừng thân phận!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Thế Hệ Hàm Ơn
 
Không đáng mà kể
Không kể mà đáng - thế thôi!
Đôi mươi,
Đâu có nghĩa loài người...
Đại diện lương tri,
Phí đi, phí đi
kìa thế hệ!
Quên đi, quên đi
lờn ơn huệ
Vô thường nương nhân nghĩa vô thường
Vô hình như thể vô phương hữu hình!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng Loại

Không phải cho gì cũng ăn
Nhưng vẫn cần... khi đói
Nhu cầu phần con
Nhu cầu phần người
Nhu cầu bầy đàn
Trăng đêm rú gọi...

Thú liếm tai nhau bằng tiếng thở dài
Rợn đêm khắc khoải
Nhu cầu lầm sai
Nhu cầu tồn sinh
Nhu cầu thất bại...
Nhu cầu oán thán nhau
Bởi nhu cầu
cứ mang đi 
nhai lại...
Bạn à
Đã bao giờ có nhu cầu
Nhìn nhận nhau 
Đồng loại?

Để lặng im!

(Xã hội là một mỹ từ
Trong khi bản chất cũng như bầy đàn!)
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0