Độc Hành Về Thôn
Đâu rồi guốc mộc, áo hoa
Cho bông cỏ rụng theo đà gió lên
O đi vui lắm một bên
Bỏ đồng hiu quạnh! Buồn tênh O à
Cọng nhớ áo, bông nhớ tà
O Đi để nắng chiều là nhớ hương
Kìa trăng lên, trời mù sương
Giọt nào nhỏ đọng ướt đường cỏ xanh
Xa xa tiếng trống điểm canh
Áo Hoa, guốc mộc độc hành về thôn
Sao không thấy bóng dáng ôn!!!
Ôn hẹn mà ôn không đến...để cho O leo cây rồi hả O!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.107 lượt xem —
Trang 163 / 192
Trời đất! Để nhị tui trả cho xong mối nợ nầy...kẻo không khi mình trăm tuổi xuống dưới bị níu áo thì mắc cỡ chết.

Tại Ai Bỏ Mảnh Trăng Gầy!!!
Hôm rồi mượn một nhành hoa
Mượn luôn tách trà tính quỵt không xong
Thôi thì nợ phải phẳng sòng
Kẻo không bóng hồng níu áo nào yên
Thơ tôi dòng ngả dòng nghiêng
Bởi tay chén rượu trên thuyền chờ trăng
Gửi nàng Dạ Hương...thơ rằng
Trà, hoa lỡ mượn trả bằng thơ đây
Viết tám câu xong là say
Bỏ trăng một mảnh trăng gầy...tại Ai!!!
Đi kiếm chổ nằm mới được, không thời dám bị Hoa với Trà xô lọt sông!!! Khà khà

.
Thân,
Nhị

Tại Ai Bỏ Mảnh Trăng Gầy!!!
Hôm rồi mượn một nhành hoa
Mượn luôn tách trà tính quỵt không xong
Thôi thì nợ phải phẳng sòng
Kẻo không bóng hồng níu áo nào yên
Thơ tôi dòng ngả dòng nghiêng
Bởi tay chén rượu trên thuyền chờ trăng
Gửi nàng Dạ Hương...thơ rằng
Trà, hoa lỡ mượn trả bằng thơ đây
Viết tám câu xong là say
Bỏ trăng một mảnh trăng gầy...tại Ai!!!
Đi kiếm chổ nằm mới được, không thời dám bị Hoa với Trà xô lọt sông!!! Khà khà


.Thân,
Nhị
Ừ! May là bức hình có chiếc xe đậu kế bên...chứ nếu là hũ rượu thì thật oan ơi ông địa cho nhị nầy.
Thợ Và Thầy
Tay kia thì em vịn vành
Tay nầy sờ vỏ cho rành nghe em
Tay anh thời phụ lấy kềm
Tay vuốt lưng mềm đỡ mỏi em ơi
Bù lon, con ốc có rơi
Em cứ để mặc xong thời anh gom
Đừng khinh anh tướng ốm nhom
Nhất mấy lão còm làm việc ngày đêm
Việc gì...việc gì ai biết!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Tà Ai Thanh Thoát! Giọng Ca Vàng
Chiều thu ngồi ngắm áo ai vàng
Gót hồng đeo tiếng hát thầm vang
Giữa lối ong bướm ngừng ngơ ngẩn
Bên hiên chim chóc lặng mơ màng
Dây trổi năm cung trầm nốt nhạc
Tơ run sáu sợi bổng âm đàn
Ta chén quỳnh tương chiều thu đón
Tà ai thanh thoát! Giọng ca vàng
Chiều thu ngồi uống rượu...chờ áo vàng bay, chờ gót ngà gieo trên lá rụng với giọng ca người trầm bổng, lời vương vương...v..v.rượu chiều nay với rượu hôm qua cùng loại, cùng ấm mà sao rượu chiều nay bổng đậm đà hương vị, hẳn là tại cảnh chiều thu này quyến rũ hơn chiều thu trước chăng, hay tại tiếng hát người!!! Chắc tại ta say; khà khà.
Thân,
Nhị

Thầy Bói Ra Áo
Thầy ngồi bói áo...áo ra
Ngõ trước hai tà xanh nhạt màu tơ
Áo nầy là lụa đấy cơ
Áo nầy sợi dệt đấy mờ phải không!!!
Áo nầy mặc hạ tránh đông
Áo nầy ngực kết hình bông lan rừng
Áo nầy eo nhỏ, dài lưng
Áo nầy ái nữ, gái cưng trong nhà
Áo nầy dám tặng cho ta
Trải ra mà bói thịt da o tường
Áo nầy một chiếc lừng hương
Tóc, tai, môi, mắt mỹ nương áo nầy
Ngẩn ngơ hồn vía ông thầy
Bói ra áo...trên dáng gầy xinh xinh
Thế đã vừa bụng anh Gà chưa!!! Khà khà


.Thân,
Nhị
Mùa Hè Và Những Cơn Mưa
Mùa hè và những cơn mưa chợt đổ
Ướt áo em, tập vở nước trên đường
Hai vòng xe quay từng giọt bùn vương
Loang vạt trắng! Trưa tan trường qua lối
Em đừng vội những vòng xe đừng vội
Cho hương đời nằm đọng dưới dòng trôi
Sợi nặng rơi! Sợi tóc rớt đây rồi
Tôi ra vớt biết tìm ai để trả
Mùa hè và những cơn mưa tầm tã
Lời thơ tôi! Nghe thương quá hè xưa
Mượn hình của anh Gà Mờ thả thơ, có dịp sẽ mời Anh chén rượu trả nợ ăn cắp hình lâu nay nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
O Tre đâu cần học ngón nghề nầy, nó nằm trong máu mà!!!

Cao Nhân Tất Cao Nhân Trị
Cao nhân hữu tất cao nhân trị
Mình dân chơi ắt gặp dân chơi
Ký vào mảnh giấy! Tả tơi
Hồn lẫn xác...cả một đời mang gông
Thân,
Nhị

Cao Nhân Tất Cao Nhân Trị
Cao nhân hữu tất cao nhân trị
Mình dân chơi ắt gặp dân chơi
Ký vào mảnh giấy! Tả tơi
Hồn lẫn xác...cả một đời mang gông
Thân,
Nhị
Một Đồng Hoa Cải Vướng Tà
Đầu đông hoa cải nở vàng
Áo trắng hai nàng áo trắng đi đâu
Cho tà vương nhánh lụa đau
Cho tà chịu gió! Vạt màu chơi vơi
Tóc mây thả một hương trời
Trời hương của tóc ai thời qua đây
Trong chiều nắng, vần thơ say
Run tay chén rượu rời tay vỡ rồi
Trước sau bốn mảnh một đôi
Tiếng cười đánh thức thơ tôi áo à
Đầu đông hoa cải vàng hoa
Áo trắng hai tà áo trắng về đâu!!!
Đi đâu kệ người ta, về đâu hỏi làm gì ông thần thơ thẩn ơi!!! Khà khà.
Thân,
Nhị

Mong Trò Giỏi Hơn Thầy
Mong Trò thơ giỏi hơn thầy
Cho Một Góc Phố trải đầy vần âm
Tay mười ngón ngọc khảy cầm
Dây tơ sáu sợi khúc trầm điệu khoan
Thầy ngồi nhấp rượu vườn lan
Nhớ hoa sắc vàng nhánh Mimosa
Mong Trò thơ giỏi hơn ta
Chén nồng thầy cạn cười khà khà vui
Thế nào cũng có ngày Trò sẽ giỏi hơn thầy mà O Mimosa nhé
.Thân,
Nhị

Cả Tuần Ngồi Viết Truyện!!!
Cả tuần không thấy bóng
Bờm đi đâu vắng nhà
Hay thu về đang mộng
Ngồi viết truyện xưa à!!!
Bờm đâu rồi Bờm, không thấy vào "Phố" chơi vậy Bờm???
Thân,
Quận
Nắng Trên Đồng Hoa Cải
Nắng chiều lên thả tóc
Giữa đồng hoa cải vàng
Ngắt nhành năm ngón ngọc
Nụ in dấu môi nàng
Màu xanh pha sắc lụa
Lá ve vuốt tà vương
Người vội chi thế rứa
Mà bóng nhạt chiều sương
Ra đồng ngắt vài ba nhành hoa cải về tặng chàng thôi, thơ níu kéo người ta ở lại làm gì, cho bị cảm lạnh à!!!
Thân,
Nhị
Thơ (2)
Thơ như tơ khói như mơ
Mong manh dòng chữ mập mờ hàng câu
Nay đoạn kết mai nhập đầu
Thơ như gió thoảng qua cầu thơ tan
Khi sầu thả gánh mang mang
Lúc vui bay bổng như đàn âm ba
Thơ chờ ngẫu hứng O à
Ý dâng ta viết thế là thành thơ
Thơ không sánh, không so thơ
Thơ như tơ khói mập mờ thế thôi
O cứ thơ...là thầy đây đọc mê mệt được rồi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.12.2013 22:09:34 bởi Cố Quận>
Xin phép được vào hoạ với Chị Tú cho Bến Lục Bình vui trở lại như ngày nào nghe; mời Bà Chị và các Ace.

Người Đi Hoa Lá Buồn Tênh
Về đâu bỏ bến người ơi
Con đò gác mái dưới trời đêm trăng
Lên chùa nghe kệ lão tăng
Hay qua thôn viếng thân bằng rồi quên
Lục Bình một dãy mông mênh
Lá xanh bông tím buồn tênh! Nhớ người
Chúc cả Bến có một ngày như ý.
Thân,
Nhị

Người Đi Hoa Lá Buồn Tênh
Về đâu bỏ bến người ơi
Con đò gác mái dưới trời đêm trăng
Lên chùa nghe kệ lão tăng
Hay qua thôn viếng thân bằng rồi quên
Lục Bình một dãy mông mênh
Lá xanh bông tím buồn tênh! Nhớ người
Chúc cả Bến có một ngày như ý.
Thân,
Nhị
Vắng Nhà
Tìm người không bóng dấu
Lại lên núi rồi ư
Hay về đâu hỡi Bậu
Chẳng vần thơ, chữ thư!!!
Tưởng rằng nói đùa thôi
Trước nhà song, cửa đóng
Gió lùa sương mờ trôi
Hương Dạ Hương sau cổng
Người đi thật đành sao
Ta ngồi nhớ âm hao
Nắng chiều vương vấn Áo
Thơ ta khóc! Nghẹn ngào
Đến thăm mà Nhị Nương đi vắng, xin mượn tạm hai cánh cổng bán gỗ vụn và Bụi hoa để bó bán lấy ít tiền mua rượu nhậu; khi nào khá sẽ hoàn lại cả vốn lẫn lời vậy, khà khà.
Thân,
Nhị
Những Mùa Thu Xưa Áo Trắng
Đâu những mùa thu xưa áo trắng
Giờ đã qua! Gió nhớ hai tà
Lá vàng trên sân trường nhạt nắng
Xác nằm quanh dưới gốc bàng già
Rồi những người năm xưa lưu lạc
Ai về thăm lớp học ngày nào
Giữa hàng cây lá tàn, tóc bạc
Hoài tuổi thanh! Mắt lệ nghẹn ngào
Thu còn đây...về đâu áo trắng
Những ngày xưa thân ái giờ đã qua lâu lắm rồi ông già ơi! Có nuối tiếc, nhớ thương gì đi nữa thì thời gian không quay ngược lại đâu.
Thân,
Nhị

Đi Lạc
Hôm nay đi lạc vào đây
Paris nắng nhạt! Lá bay thu về
Bổng thèm một tách cà phê
Muốn nhập bọn, hỏi bạn hề...chịu chăng!!!
Cho nhị tui nhập "Băng" với mấy O và Ôn ơi


!!!Thân,
Nhị
Có Tình nào Không Tan!!!
Có hoa nào không phai
Tình nào mà chẳng tàn
Trăm năm cõi trần ai
Ta chưa quên được nàng
Thơ ta buồn những chữ
Bên ngoài mưa hạt rơi
Đêm thu! Trời lữ thứ
Nhớ tà xưa người ơi
Viết thêm vài câu nữa...mà nhị tui không khóc chết liền đó Ông Anh; khà khà.
Thân,
Nhị
Cám ơn tách cà phê còn bốc khói của Sư Tỉ Tảng Băng Lạnh Lùng nghe.

Đường Vào Liên Khúc Mùa Thu
Cám ơn tách cà phê bạn mình
Thu Paris, nhạt nắng bình minh
Bến sông seine, gió ngày se sắt
Vàng lá, mùa lên cảnh hữu tình
Thơ ta lạc lối Thu Liên Khúc
Nhè nhẹ tay gò chữ từng câu
Cho âm thật khéo vần hợp ý
Hài hoà, giữ phận kẻ vào sau
Xin chào hết Bằng Hữu trong trang "Liên Khúc Mùa Thu" nhé

.
Thân,
Nhị

Đường Vào Liên Khúc Mùa Thu
Cám ơn tách cà phê bạn mình
Thu Paris, nhạt nắng bình minh
Bến sông seine, gió ngày se sắt
Vàng lá, mùa lên cảnh hữu tình
Thơ ta lạc lối Thu Liên Khúc
Nhè nhẹ tay gò chữ từng câu
Cho âm thật khéo vần hợp ý
Hài hoà, giữ phận kẻ vào sau
Xin chào hết Bằng Hữu trong trang "Liên Khúc Mùa Thu" nhé


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 18:02:35 bởi Cố Quận>
Bạch Huệ, Lão Lục và các Bạn Ta!
Cám ơn bạn bè đã quan tâm và chia sẻ với nỗi lo trong lòng của nhị nầy về sức khoẻ của Bà Cụ; hôm nay Cụ khoẻ lại rồi Bạch Huệ, Lão Lục và các Bạn Ta. Mong sao là Cụ sống với anh em nhị thêm năm bảy năm nữa thì vui lắm vậy.
![]()
Tôi xin từng tuổi thọ
Trời ban cho Mẹ Mình
Tôi vui từng tuổi thọ
Còn nghe tiếng, thấy hình
Mai nầy Người cởi hạc
Lòng buồn lắm! Than ôi
Qua một đêm tóc bạc
Thương đời tôi mồ côi
Cầu xin từng tuổi thọ
Thêm Người bớt phần tôi
Mừng vui từng tuổi thọ
Mẹ còn, chưa mồ côi
Mong rằng Trời Cao không phụ lòng thành của nhị nầy nghe các Bạn Ta.
Thân,
Lão Nhị
Nằm Trên Hoa Tím Chiêm Bao
Cô em áo trắng ra đồng
Đầu kê hoa tím mộng bồng bềnh trôi
Nắng vàng hôn nét son môi
Gió ôm hương tóc lên đồi gió ru
Lá rừng đổ lá mùa thu
Chim rừng tỉnh giấc, sương mù cũng tan
Sáng nay hoa tím, tơ vàng
Cô em áo trắng mơ màng chiêm bao
Chàng thơ nhè nhẹ bước vào
Vần âm pha tím cả màu áo em
Mau tỉnh dậy áo ơi! kẻo không chàng thơ...khà khà.
Thân,
Nhị
Chúc Mừng Sinh Nhật Sông Vàm
Qua sông dự tiệc mang hoa
Vai vác vịm là quyết nhậu tới say
Sông Vàm sinh nhật hôm nay
Trên mâm chắc gỏi gà đầy cả mâm
Dưới bếp cháo vịt đang hâm
Lẫu dê đang nấu, thịt bằm đang chưng
Dĩa cá chiên, chén mắm gừng
Một nhà thơm phức, tưng bừng bụng sôi
Khoan cầm đũa...hãy đợi tôi
Chúc Bé Sông Vàm có một ngày sinh nhật vui thật vui nghe.
Thân,
Nhị
Cô Nữ Sinh Gia Long Xưa
Nầy cô nữ sinh Gia Long
Năm xưa giờ đã bỏ chồng hay chưa
Con đàn, cháu đống, nắng, mưa
Lục tuần tuổi thọ chắc vừa mới đây!!!
Mộng lòng còn nhớ kẻ nầy
Viết thư vài chữ mà gầy cuộc duyên
Gánh tơ ngày trước đắm thuyền
Đem phơi nối lại ước nguyền một phen
Không chịu thì bảo cho nghen
Chứ đừng đánh trống, thổi kèn miệng la
Làm tui thẹn với người ta
Nhị tui làm thơ vui giải sầu, xin mấy o Gia Long trong Phố Rùm đừng giận nhị tui tội nghiệp nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Ông Anh ơi là Ông Anh! Phải lạy Trời cho mình gặp em chứ...xem dung nhan ấy bây chừ ra sao!!!
Lạy Trời Cho Mình Gặp Lại Nhau
Lạy trời mình gặp lại nhau
Xem dung nhan ấy bây chừ ra sao
Có còn môi đỏ, má đào
Tóc mây còn có đen màu như xưa
Lạy trời cho nắng gặp mưa
Tình nhân cũ...áo như vừa bước qua
Mặc nay lên chức làm bà
Có ai trẻ mãi không già hỡi ai!!!
Người già chứ tình đâu già...phải không Ông Anh!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Xin Gửi Bằng Hữu nơi nầy tám câu lục bát để thưởng thức nhé

Thu Khúc
Thu lên...gió nhẹ xuống đàng
Lay cành rụng chiếc lá vàng trên sông
Một trời mây trắng mênh mông
Nước se sắt lạnh một dòng thẳm xanh
Ngày lên chở dạt nắng hanh
Chở tơ giăng bến Giang Thành ngồi thơ
Thu à! Ta đợi, ta chờ
Đêm về gom ánh trăng mờ mộng thu
Thân,
Nhị

Thu Khúc
Thu lên...gió nhẹ xuống đàng
Lay cành rụng chiếc lá vàng trên sông
Một trời mây trắng mênh mông
Nước se sắt lạnh một dòng thẳm xanh
Ngày lên chở dạt nắng hanh
Chở tơ giăng bến Giang Thành ngồi thơ
Thu à! Ta đợi, ta chờ
Đêm về gom ánh trăng mờ mộng thu
Thân,
Nhị
Tui chịu bức hinh nầy quá trời quá đất rồi anh Bông Lúa ơi; không biết trong đám bạn Tiểu Thư Kiên Giang Tui có ai chì như cái nàng trong ảnh không!!! Người thế nầy mới hợp với nhị say tui à nghe.

Trốn Biệt[size="4"] Đừng[size="4"] Ra
[/size]
Em ngồi ngậm điếu xì gà
Mũi bay trắng khói phì phà rồi mơ
Rồi trông, rồi ngóng, rồi chờ
Chàng lưu linh đến đặng mờ nâng chung
Đợi lâu mắt trợn...má phùng
Tam bành bổng nổi đùng đùng! Vào thôn
Em réo, cái giọng ồn ồn
"Hẹn sao không tới...liệu hồn đừng ra
Từ nay trốn biệt trong nhà
Lanh quanh nhỡ đụng mặt bà là tiêu"
Đụng phải bà chằn rồi! Tam thập lục kế...dọn nhà đi nơi khác cho khoẻ cái thân già; khà khà


Thân,
Nhị [/size]

Trốn Biệt[size="4"] Đừng[size="4"] Ra
[/size]
Em ngồi ngậm điếu xì gà
Mũi bay trắng khói phì phà rồi mơ
Rồi trông, rồi ngóng, rồi chờ
Chàng lưu linh đến đặng mờ nâng chung
Đợi lâu mắt trợn...má phùng
Tam bành bổng nổi đùng đùng! Vào thôn
Em réo, cái giọng ồn ồn
"Hẹn sao không tới...liệu hồn đừng ra
Từ nay trốn biệt trong nhà
Lanh quanh nhỡ đụng mặt bà là tiêu"
Đụng phải bà chằn rồi! Tam thập lục kế...dọn nhà đi nơi khác cho khoẻ cái thân già; khà khà



Thân,
Nhị [/size]
Vào chào Bà Chị một tiếng và gửi bài thơ "Bạch Nga Cất Tiếng Bên Trời" để được làm quen với Bà Chị nghe.
Bạch Nga Cất Tiếng Bên Trời
Bạch Nga cất tiếng bên trời
Hồ thu soi bóng trắng ngời cánh run
Thơ ta vần rớt đáy chung
Âm sa bình rỗng! Tay chùng đề câu
Thơ ta tứ lạc chữ đầu
Nét lơi chữ cuối mực màu nhạt phai
Hay là hồ cạn, thơ say
Hay Bạch Nga giáng nơi nầy thơ vơi!!!
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2013 05:27:05 bởi Cố Quận>
Vậy là tết nay con không về thăm Mẹ được thật rồi, bởi Mẹ đã bỏ cuộc đời nầy mà đi vào một chiều cuối tháng mười! Đàn con cháu bao năm lưu lạc xứ người vội vã bay qua con biển Thái Bình để về nhìn mặt người lần cuối, để nghe lòng thổn thức đeo lấy vành khăn tang và để tay gạt lệ tiển đưa Người về với lòng đất lạnh. Thế là từ nay Mẹ đã không còn trên trần thế nầy và từ nay con đành phải chịu nửa kiếp đời cài đóa hồng trắng trên ngực mình trong mỗi độ Vu Lan đến.
Từ Nay Con Áo Cài Hoa Trắng
Từ nay con phải cài hoa trắng
Trên áo mình mỗi độ Vu Lan
Hôm nào con góc trời lẳng lặng
Tiễn đưa Người! Lệ đẵm khăn tang
Từ nay con không còn thấy Mẹ
Đâu còn nghe lời nói yêu thương
Mẹ nằm yên quê mình Mẹ nhé
Mai con đi! Cùng kiếp ly hương
Tết nay con không về thăm Mẹ được nữa rồi, bởi Mẹ giờ đã bỏ con đi!
Cố Quận
Từ Nay Con Áo Cài Hoa Trắng
Từ nay con phải cài hoa trắng
Trên áo mình mỗi độ Vu Lan
Hôm nào con góc trời lẳng lặng
Tiễn đưa Người! Lệ đẵm khăn tang
Từ nay con không còn thấy Mẹ
Đâu còn nghe lời nói yêu thương
Mẹ nằm yên quê mình Mẹ nhé
Mai con đi! Cùng kiếp ly hương
Tết nay con không về thăm Mẹ được nữa rồi, bởi Mẹ giờ đã bỏ con đi!
Cố Quận
Tay cắt từng cành huệ trắng cắm vào bình hoa chưng trên phần mộ mẹ mình, nhìn di ảnh người mà mắt lệ rưng rưng...
Những Nhành Hoa Tiễn Biệt
Tay cắt nhành hoa cắm phần mộ mẹ
Những nụ non trắng một màu tang
Con lạy Người! Để rồi mai đi nhé
Mắt như mờ trong màn lệ tràn lan
Mẹ vội chi không chờ con về ăn tết
Vành khăn tang buồn! Nằm lệch che đầu
Kiếp trăm năm biết rằng ai chẳng chết
Vội vàng chi Mẹ hỡi để con sầu
Tay cắm nhành hoa tiễn Người về đất Phật
Từ nay âm dương, còn mất hai đường
Cuộc tương phùng chỉ là những dư hương
Là kỷ niệm theo làn sương tan mất
Tay cắm nhành hoa nghe lòng đau thắt
Lạy Mẹ lần cuối...con đi!
Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2013 05:54:02 bởi Cố Quận>
Mẹ Đi Rồi!
Mẹ tợ làn khói tan
Hồn theo cơn gió thoảng
Con mắt lệ hai hàng
Ruột đau như đứt đoạn
Đời con nay mồ côi
Đâu còn Mẹ nữa rồi
Trăm ngả đường mất bóng
Thương đời con mồ côi
Giờ đây con biết tìm đâu ra bóng Mẹ Già!!!
Cố Quận
Biết rằng đời đã hợp thì ắt có ngày tan! Nhưng sao lòng vẫn nghe đau khi đối diện với cuộc biệt ly nầy...

Tan Hợp Bất Thường
Đời tan hợp vốn chuyện bình thường
Sao niềm đau ly biệt! Sầu vương
Sáng nghe tiếng nói, chiều âm tắt
Thôi từ đây con, Mẹ hai đường
Đưa tiễn Người đi! Giọt lệ dài
Nhìn quanh trăm kẻ, thiếu bóng ai
Tay gom đôi nhánh hoa tang ném
Đất phủ màu đen nắp quan tài
Đời tan hợp chuyện chẳng bình thường
Nên niềm đau ly biệt! Sầu vương
Cuộc hợp tan lần nầy làm đau lòng con trẻ lắm Từ Mẫu ơi!
Cố Quận

Tan Hợp Bất Thường
Đời tan hợp vốn chuyện bình thường
Sao niềm đau ly biệt! Sầu vương
Sáng nghe tiếng nói, chiều âm tắt
Thôi từ đây con, Mẹ hai đường
Đưa tiễn Người đi! Giọt lệ dài
Nhìn quanh trăm kẻ, thiếu bóng ai
Tay gom đôi nhánh hoa tang ném
Đất phủ màu đen nắp quan tài
Đời tan hợp chuyện chẳng bình thường
Nên niềm đau ly biệt! Sầu vương
Cuộc hợp tan lần nầy làm đau lòng con trẻ lắm Từ Mẫu ơi!
Cố Quận
















