Em Người Ta
Em Người Ta ơi! Em Người Ta
Lưu đồn trấn thủ, hay còn nhà
Góc Phố kè cổ tui vặn hỏi
Trong nầy có cả Chị Người Ta
Em Người Ta biệt tung tích, sao không hỏi Chị Người Ta mà hỏi nhị tui
; giời ạ!Thân,
Nhị
; giời ạ!
O Ngồi Nghỉ Mệt Giữa Đàng
O ngồi sợ đất lấm tà
Nón trên tay quạt bụi là bụi bay
Gặp hôm trời nắng gắt gay
Giữa đường nghỉ mệt lối nầy bậc thang
Sắc hương mê mẩn trai làng
Lụa màu tinh trắng ngỡ ngàng chàng thơ
Chàng về nằm ngủ chàng mơ
Thấy O ngồi đợi, ngồi chờ thơ ra
O xinh quá! Giết người ta
Ai kêu mình tự nguyện lao đầu vào chổ chết...rồi than!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
??? 
, biết hết đầu đường cuối ngõ à nghe; khà khà

.


.
Áo Trắng Qua Cầu
Ba cô áo trắng qua cầu
Tóc hương gió bạt để sầu thơ tôi
Quay đò vớt dạt nắng trôi
Lên khoang bóng áo tan rồi! Áo đâu
Nếu đời chẳng nợ gì nhau
Xui chi áo trắng qua cầu áo bay
Cho thơ tôi viết mòn tay
Cho thơ tôi một gánh đầy chữ thơ
Ba cô nỡ...đành đoạn cơ
Sao ba cô nỡ hững hờ mà đi!!!
Trời! Đã vậy mà ba cô còn quay lại cười chế nhạo nhị tui trước khi khuất vào con ngõ nữa hả.
Thân,
Nhị
.


.
Đầm Sen Buôn Làng
Trên đầm sen trắng nở
Dưới trăng ngà thoáng hương
Nhụy vàng hoa rực rỡ
Tòa hiện ẩn đêm sương
Trong chùa sư dứt mõ
Sãi đánh mấy hồi chuông
Tiếng gà vang vang ngõ
Vầng dương chiếu làng buôn
Chúc o Tris và Bằng Hữu có một giấc ngủ yên đầy mộng đẹp đêm nay nhé.
Thân,
Nhị
Ngồi Nhắm Mắt
Muốn ngắt, véo, tỉa, cạo
Đà sẳn kéo với dao
O tự nhiên hành đạo
Dày dùng kéo, mỏng dao
Tôi ngồi hai mắt nhắm
Thầm niệm chú và kinh
Đừng nhanh tay hãy chậm
Lỡ phạm thịt! Hồn kinh
Nam Mô; bốn ngón nghề ngắt, véo, tỉa, cạo O cứ tự nhiên, còn ngón nghề "Trụng" thì O đừng đụng tới...tha cho nhị tui để còn sống thêm ba mươi năm mà uống cạn nửa hầm rượu nghiệp duyên kiếp nầy nghe o Uất Kim Hương; khà khà
.
Thân,
Nhị
Thương Tà Áo Xưa
Những tà áo lụa hà đông
Ngày xưa nay biết còn không...hay là
Tháng năm phai nét mặn mà
Thuở con gái, giờ đã qua lâu rồi
Môi son giờ tái màu môi
Mắt biếc giờ trắng màu vôi nửa tròng
Thương tà áo lụa hà đông
Hôm nay nếp gãy! Vạt không hương người
Giờ mà nhớ thời xưa con gái ấy, lấy áo ra mặc vào là áo tét nách ngay cô ơi! Khà khà.
Thân,
Nhị
Đồ Đầm!
Đồ đầm không thơ
Yếm đào đang mơ
Hình đăng để đấy
Tỉnh mộng vào thơ
Đang mơ yếm đào...O đăng hình đồ đầm làm cò 5 vịm tui giật mình thẳng chân đạp nửa vịm rượu lọt cha nó xuống hồ sen! O mau bê vịm khác qua đền ngay, không thì nhị tui ra đầu cầu đâm thủng cái thúng chứa sen...lúc đó O có chỏng gọng lên gào thời cũng muộn màng rồi nghe o Tris; khà khà
.
Thân,
Nhị



.
Lên Trời! Em Chẳng Chịu Đâu
"Lên trời hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian..."
Mỗi ngày lên lớp gặp chàng
Mỗi ngày nhận giấy vài hàng chữ thơ
Bài phượng vĩ, bài áo tơ
Bài tiệc rượu, bài cuộc cờ hai quân
Đỏ, đen chàng thiếp thảo quần
Chàng thiệt tướng, thiếp cười mừng thành thâu
Lên trời...em chẳng chịu đâu
Trần gian ý hợp tâm đầu có nhau
Trên trời đâu có gì vui...dưới nầy quậy mới đã chàng hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
, khà khà

.
!!! Được rồi muốn sen có sen đây o Tris ơi.


.
Tháng Ngày Xưa Áo Trắng
Em và tháng ngày xưa áo trắng
Nay về đâu hạ nắng phượng hồng
Nay về đâu con đò nhỏ ven sông
Bờ hiu quạnh! nước dòng trôi lặng lẽ
Em và tháng ngày xưa tuổi trẻ
Thuở mười lăm hoa hé nụ xuân tình
Mắt biếc, môi son, hương, sắc thành khuynh
Về đâu hỡi! Áo tà trinh nữ
Em và tháng ngày xưa, quá khứ
Còn trong ta vần chữ bàng bạt thơ
Còn trong ta bao tiếc, nuối, đợi, chờ
Ngày tháng cũ dật dờ cơn mộng mị
Em và tháng ngày qua nhanh nhỉ
Cho thơ ta hằn vết kỹ niệm buồn
Cho thơ ta dòng lệ đẵm trào tuôn
Tà xưa gió cuốn muôn phương! Mất dấu
Nhớ gì mà mấy chục năm rồi không chịu quên cho vậy ông thần say!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Có O xếp cánh chứ sen nào lại xếp cánh bao giờ hả Nhỏ Nha Trang.
Chàng Đừng Rơi! Tội Thân Em
Rơi xuống hồ, quậy đục hồ
Hoa tàn, sen rụng! Lưng bồ luốt lem
Chàng đừng rơi, tội thân em
Phải bơi ra vớt! Say mèm lội chi
Khà khà.
Thân,
Nhị
Lên Chùa
Hương sen toả khắp mặt hồ
Chùa Trấn Quốc, cô phật đồ lên xuân
Đêm nay lễ hội tưng bừng
Phút trừ tịch, chén rượu mừng tay nâng
Cô mang mấy nhánh sen dâng
Thắp hương khấn nguyện thánh thần độ duyên
Sang năm bến gặp đặng thuyền
Kết thành phu phụ phỉ nguyền lứa đôi
À! Thì ra là đi cầu duyên với nợ nên mặt mày mới tươi tắn thế; chứ không dễ gì cô chịu đội sương mà lên viếng chùa giữa đêm!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Quẻ Duyên
Trên đường tóc thả...nhạn về
Cánh nghiêng nghiêng nắng, bên lề áo bay
Cô em chiếc nón cầm tay
Lên chùa hương thắp, vấn thầy quẻ duyên
Quẻ nầy thần bí, dịu huyền
Bến thôn đoài sẽ hội thuyền thôn đông
Sang thu làm lễ động phòng
Mùa sau quí tử nối giòng người dưng
Cô về dạ thỏa, mặt mừng
Khoan mừng đã cô...coi chừng thầy coi lộn quẻ cô ơi! Khà khà.
Thân,
Nhị


.
Hồn Thơ Gửi Áo Tà Xanh
Hồn thơ ta gửi áo xanh
Hai tà chút nắng vàng hanh lối về
Hồn thơ ta gửi tóc thề
Ngang lưng chút gió chiều quê hương tràm
Vần câu thơ nổi tục phàm
Ý âm thơ hóa nhở nham áo người
Mơ hình, tưởng bóng thơ cười
Như điên như dại! Tà phơi phới tà
Bớ người ta! Ông thần say sắp nổi điên rồi; khà khà.
Thân,
Nhị
...ý! Không được đâu Bà Chị ơi, lập hội nầy thiên hạ biết mình cốt "Thỏ Đế" là đời mình bầm dập hết; không được đâu...không lập hội nầy được đâu.

.

.
Ịn Áo Lên
Ịn áo mấy o ơi! Ịn áo
Cho nhị vào níu vạt đề thơ
Cho đôi guốc mộc khua, Phố dạo
Cho chiều vóc lụa toả hương tơ
Vào đây ịn áo lên mấy o ơi! Nhị chờ, khà khà.
Thân,
Nhị
Yếm Giận!
Thôi rồi! Yếm đỏ giận rồi
Gió mây nhớ bóng áo ngồi hồ sen
Nắng chiều đi, sắc trời đen
Bão giông qua Phố không đèn tối thui
Nắp vịm chẳng thấy đường khui
Quơ tay chén rớt bể rùi còn đâu
Yếm ơi! Tại Yếm nằm rầu
Hồ sen hồng búp nó sầu cong queo
Yếm giận! Tội sen; khà khà.
Thân,
Nhị
Chuyện Tình Thu Xưa
Nầy nàng thu của ta ơi
Heo may đã lộng lưng trời lá bay
Thu vàng nhạt dưới nắng ngày
Thu dòng biên biếc trăng gầy khe trôi
Thu long lanh sao trên đồi
Thu giăng giăng kín mây rồi...giọt tuôn
Mưa thu đưa lá xa nguồn
Nàng thu ta hỡi! Chung buồn tay thơ
Ta chờ thu đến áo mơ
Ta chờ thu đến, áo chờ thơ ta
Thu về thức trắng thu à
Vần âm gieo áng thư là kết câu
Bài thơ thu, mực tím mầu
Trên giấy lụa, chuyện tình sầu thu xưa
Vậy là đêm nay chung ngã, vịm lăn lóc ra nhà rồi đây; khà khà.
Thân,
Nhị



.

.


.
Thu! O Nằm xõa tóc
Thu o xõa tóc nằm nghe lá
Xào xạc trên đường trưa, dưới hiên
Tiếng mùa thu gió, mùa heo gió
O giấc yên bình tay gối yên
Thu o xõa tóc nằm nghe giọt
Mưa về qua lối nhỏ dòng trôi
Cuốn lá vàng đi...bông bóng bọt
O nhìn theo mày rũ, tái môi
Thu o xõa tóc! Vỡ mộng ngày
O đừng khóc nghe o, không thời bão kéo đến thì sập nhà nhị tui mất o ơi! Tui van o...khà khà.
Thân,
Nhị