Sáng vào Facebook thấy hai Nhỏ Bạn Tôi đứng ngồi làm dáng mà mê, thơ được rồi đây.
Hai Cô Chờ Ai!!!
Dạ thưa hai cô chờ ai
Đứng ngồi trông ngõ thở dài thế ư!!!
Hai cô chờ gã say từ
Lối kia trường Nguyễn hẹn ừ sáng nay
Đãi tô bún cá sớm ngày
Đãi ly chè lạnh trưa này chuyện thơ
Chuyện thời cắp sách hắn mơ
Hắn theo lụa trắng áo lờ lững hương
Hắn về vần chữ âm thương
Âm yêu, âm nhớ, âm đường lá rơi
Thu nào hắn mực tím lời
Tím câu trang giấy tím trời nắng phai
Nên hỏi hai cô chờ ai
Đứng ngồi trông ngõ thở dài thế kia!!!
Bớ làng! Hai Nhỏ Thơ, Hồng rượt nhị tui...chỉ lục bát hỏi chờ ai thôi mà, hai Cô lại nổi cơn tam bành; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.743 trả lời, 304.342 lượt xem —
Trang 67 / 192
Ma đây ư...sao xinh thế này???
Ma Đây Ư!!!
Sao ma này đẹp thế
Sao ma này xinh ghê
Áo bà ba hương quế
Lụa hà đông...khách mê
Ma đi mô! Tôi theo
Đò qua sông, đây chèo
Giữa dòng trôi tóc thả
Bồng bềnh thu gió reo
Ma lên đồi cho lá
Phong rơi thềm! Phong rơi
Nhớ cành hoa tím hạ
Giòng lệ rơi! Giòng rơi
Sao ma kia đẹp thế
Cho vần âm thơ mê
Sao ma kia xinh thế
Cho từ ý thơ mê!!!
Xin Ma chậm chân cho...chờ nhị tôi theo với Ma ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2017 07:04:00 bởi Cố Quận>
Happy Holloween To All.
![]()
Halloween
Halloween, halloween
Trẻ tay gõ cửa hỏi xin kẹo người
Nhị ngồi rượu, nhe răng cười
Trang phục khoác áo đười ươi trước nhà
Trẻ chân chạy...kéo tay già
Sợ dã nhân rượt! Níu ta với mình
Halloween, halloween
Trẻ không qua cửa nhị xin kẹo rồi
Ông ngồi trước nhà chùm áo dã nhân nhe răng khà khà liên tục thế này thì bọn trẻ làm sao dám xáp vào gõ cửa xin kẹo đây!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Vào mượn hai câu thơ của anh Lượng thơ cho vui nhà nghe.
Giọt Đọng Cành Hoa
Lung linh giọt nước đông cành
Bước đi...hạt nhỏ đất thành tuyết băng
Hoa biết chăng...người biết chăng
Thơ ta vần chữ thơ rằng luyến sương
Trên cành sợi nắng chưa vương
Tơ chưa soi mái hiên vườn hoa thanh
Bước đi sợ nước đông cành
Hoa kia hạt rụng đất thành tuyết băng
Ông mà bước đi! Động cành hoa, giọt sương đông rụng là em thoi ông à nghe, đứng im tại chỗ...không được nhúc nhích; khà khà.
Thân,
Nhị
Phùng Xe Lôi và Hồng Mạc Cửu dìa rồi! Nhị tui ra bún với cà phê sáng vậy.
Hai Cô Về! Tôi Ra
Hai cô về! Tôi ra
Bún cá, cà phê a
Tình tang cùng phố chút
Chữ vần thơ bút sa
Đây còn hương áo hương
Giây leo...tóc còn vương
Sợi ai dài, ai ngắn
Kẻ cố quận, ly hương
Tôi ra! Hai cô về
Ngồi bún cá, cà phê
Hương lụa người với tóc
Còn thoang thoáng đây hề
Thơ vần chữ vấn vương
Trời! Hai Nhỏ Bạn Tôi quay lại tìm nhị để thanh toán...Bà chủ ơi tiền đây nhé, có dư khỏi cần thối, nhị tui dông đây; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Thơ thu tiếp nghe chị Huệ và Khánh Nga, mời.
Thu Chín
Hôm nay lá úa màu rồi
Là thu đã chín lưng đồi heo may
Từng chiếc bay...từng chiếc bay
Vàng pha bóng nắng tơ gầy áng tơ
Chiều rơi rụng sắc quanh bờ
Chiều trôi chảy ánh lững lờ dòng trong
Về đâu...về đâu thu phong
Cho heo may nhớ ngọn lồng tiếng ôi
Đêm nay trăng tỏ vầng rồi
Soi thu vàng cánh lá đồi thu reo
Gió điệu này cả đêm, chắc hừng đông lên cây chẳng còn lá nào à nghe chị Huệ và Nga Muội!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Ừ! Không dễ gì chụp ảnh ma được...bởi ma thường không dám theo chân mấy tay lưu linh như nhị tôi, sợ phải mùi rượu lăn quay ra đất! Hồn bay lên không nỗi nữa chị Song Nguyệt ơi.
Hồn Ma Bóng Quế Tránh Lưu Linh
Xưa nay mấy tay lưu linh
Hồn ma, bóng quế, âm binh tránh đường
Va vào hồn bóng hoá sương
Hạt rơi xuống đất nằm vương cát bùn
Âm binh âm tướng tiêu tùng
Không bay lên nỗi! Hoành tung nhát người
Lưu linh thấy bóng nhạo cười
Thấy vong tay chọc móc ngươi chiên xào
Nghĩ mà buồn! Say quanh năm đến ma cũng không dám lại gần, nói chi đến người??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Chiều qua còn thơ thu...sáng nay đã vào đông rồi sao mà sương đọng nhành cỏ tím thế này Nga Muội???
Sương Đông Đọng Cỏ Tím Màu
Trời đã đông rồi sao
Sương đọng cỏ tím màu
Giọt ngày rơi đất nắng
Vàng nhạt lối vườn sau
Hôm qua thu còn tiếng
Heo may rụng lá mùa
Xạc xào phong cánh liệng
Vi vu ngọn gió lùa
Sáng nay trời khởi đông
Sương đọng cỏ tím đồng
Giọt ngày rơi đẫm ướt
Thềm nắng nhạt vườn đông
Mi đăng hình nhanh thế này...làm hại mùa chạy theo chối chết, không kịp thở Nga Muội ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Chờ nhị tôi theo với Phùng Tiểu Thư.
Chờ Nhị...Phùng Tiểu Thư
Chờ nhị tôi theo với
Chậm chân Phùng Tiểu Thư
Đầu đường xin đứng đợi
Tôi ra ngay Tiểu thư
Hôm nay mình đi đâu
Zen...hát bài ca sầu
Nỗi Buồn Hoa Phượng hỉ
Chín mươi ngày xa nhau
Chậm chân Phùng Tiểu Thư
Đi mất! Tôi tương tư
Đêm nằm mơ áo lụa
Nhớ hương ngà ngọc ư
Chờ nghe...nhị tôi theo
Ối giời! Ông Ngọc đã đứng sát sau lưng Phùng Tiểu Thư, nhị tôi lại chậm chân nữa rồi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Lần đầu mới gặp người chê thẳng thừng Nhà Thơ Cách Mạng Cộng Sản Xuân Diệu này " Cà Chớn ", nhị em lạy Anh! Nhị Em không dám học thơ của mấy Tay Trí Thức " Đần Độn " này đâu Ông Anh ơi.
Rớ Tay Giọt Rụng! Ngón Sờ Giọt rơi
Sương kia đọng cánh lá bờ
Rớ tay giọt rụng! Ngón sờ giọt rơi
Làm sao đây...trời bớ trời
Mang sương về tưới hoa thời thắm hoa
Cho màu đậm đoá đông mà
Mai đem tặng nhánh hồng ngà ngọc hương
Lá bờ đông sáng đọng sương
Gió đưa giọt sắp rớt đường...giọt tan
Khoan rơi sương...khoan rơi, để ta về bê chậu hồng ra hứng nghe sương; khà khà

.
Thân,
Nhị
Rớ Tay Giọt Rụng! Ngón Sờ Giọt rơi
Sương kia đọng cánh lá bờ
Rớ tay giọt rụng! Ngón sờ giọt rơi
Làm sao đây...trời bớ trời
Mang sương về tưới hoa thời thắm hoa
Cho màu đậm đoá đông mà
Mai đem tặng nhánh hồng ngà ngọc hương
Lá bờ đông sáng đọng sương
Gió đưa giọt sắp rớt đường...giọt tan
Khoan rơi sương...khoan rơi, để ta về bê chậu hồng ra hứng nghe sương; khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.08.2017 06:18:25 bởi Cố Quận>
Nga Muội đăng bức ảnh này lên, nhị ca vào thơ được đây.
Ra Ngoài Nhớ Nón Và Khăn
Cô ra ngoài nhớ nón
Kẻo sương thu ướt đầu
Lá vàng vương tóc lọn
Đen rối! Nhạt hương mầu
Cô ra ngoài lối chơi
Xào xạc gót thu lời
Heo may viềng lụa tiếng
Sỏi thềm âm guốc rơi
Cô ra ngoài vành nón
Vội gì quên quấn khăn!!!
Lá mùa không vương lọn
Sương mùa xâm cổ lăn
Mai cô ốm! Gã buồn
Đã nhắc nhở cô bao lần, mùa này có hẹn hò dạo lối thu với gã phải chuẩn bị nón và khăn quấn cổ sẳn, mà cô nào chịu nhớ cho. Nghe hắn gọi là chạy ào đi, hôm thì nhớ khăn quên nón, ngày nhớ nón lại quên khăn, lắm khi quên cả hai! Cô sợ không ra kịp điểm hẹn thì hắn sẽ bị người khác dắt mũi đị mất sao??? Chán cô thật, khà khà.![]()
Thân,
Nhị Ca
Xưa có âm đàn Thuý Kiều, tiếng sáo Thuý Vân giết đời Kim Trọng! Nay có giọng ca Kim Trúc, tiếng hát Kim Oanh dìm đời bọn đàn ông Rạch Giá xuống dòng sông Kiên cả rồi các Bác ạ.
Giọng Ca Kim Trúc, Tiếng Hát Kim Oanh
Âm cao thấp, âm bổng trầm
Trúc-Oanh cất giọng sáo cầm ngẩn ngơ
Tay người lạc sáu đường tơ
Lạc hơi ống sắt! Thẩn thờ lãm hoa
Hai đoá hoàng, lục lụa tà
Cánh hương thoang thoáng cúc trà đêm hương
Lòng như vấn, lòng như vương
Mắt, môi áo khúc nghê thường cợt trăng
Nghe hai Bà Chị Tôi hát, đêm nay nhị tôi thức trắng canh ngồi rượu rồi các Bác Rạch Giá ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Cho nhị tôi xin một bát tái-nạm-gầu-gân-sách với o Trang Lâm ơi! Chiều qua bị Bà Hùm Quận Sáu bỏ đói, giờ tay chân run cả rồi O ạ.
Cô Phở Thì Nhớ Kêu Tôi
Cô phở thì nhớ kêu tôi
Nạm-gầu-gân-sách-tái đôi đứa mình
Chuyện trò...trà tách rượu bình
Nắng mai soi cánh hoa xinh tím màu
Tử đằng cổng trước vườn sau
Mùa đang nở đoá chen nhau kín nhành
Cô phở nhớ dĩa ngò xanh
Chén hành giấm-ớt-giá-chanh đủ đầy
Cô trà tỉnh, tôi rượu say
Vần âm thơ nhắc đông tây chuyện đời
Ăn phở một mình nhạt miệng lắm o Trang Lâm nhé, bày thêm tô nữa là nhị tôi chèo đò qua sông...đến ngay thôi; khà khà.
Thân,
Nhị
Mấy câu thơ này chắc của chị Hai Phương Tôi đây??? Vào hoạ vài câu với chị Hai nhé, mời.
Công Viên Ghế Đá Thu Buồn
Công viên hàng ghế đá
Nằm chờ ai vấn vương
Ngày thu phong chiếc lá
Vàng nhớ dáng! Tư tương
Mùa qua em áo lụa
Chiều mây che sắc tà
Chân trên thềm cỏ úa
Chiều sương ôm gót ngà
Công viên ghế đá chờ
Chân người với hương tơ
Nàng thu qua chẳng bóng
Nay thu khói mịt mờ
Thu thì trời đất phải khói sương mịt mờ thôi ông thần say ạ! Chứ đâu phải tại vắng tà với áo người thu xưa mà sắc mùa mới buồn ảm đạm, lòng mình mới sầu thê lương thế này, ông thật là thơ thẩn hết biết; khà khà.
Thân
Nhị
Con cũng nhớ ổi xá lị Miền Nam Cali ở nhà chị Năm Kiếm và ổi Miền Bắc Cali ở nhà anh Tư Sang quá trời quá đất Cô ơi.
Đây Về Nhớ Ổi Và Hồng
Đây về nhớ ổi o ơi
Nhớ hồng dòn trái! Nhớ trời phương nam
Muốn đi ngại lối sương lam
Ngại sông nước cuốn đò vàm chẳng đưa
Ngại đường lắm gió nhiều mưa
Buồng cau nhánh gãy, đọt dừa cành rơi
Nên ngồi nhớ ổi o ơi
Nhớ hồng dòn trái! Nhớ trời Quận Cam
Chị Năm Kiếm có vào đọc bài này mà động lòng trắc ẩn thì mai đóng một thùng ổi với hồng, ra bưu điện gửi lên miền bắc cho nhị tôi lai rai với bia nghe chị Năm; khà khà.
Thân,
Ông Cháu Trời Thần
Nhị em xin mượn ý thơ của Bà Chị và Ông Anh Tôi mà đôi bờ...đò đi về khác chuyến, chỉ gặp nhau giữa dòng nghe chị Huệ và anh Lanh.
Đôi Bờ
Bờ bên kia hoa giấy
Nhà em cổng đỏ giàn
Bờ bên đây lau sậy
Nhà tôi mối mọt sàn
Chung dòng trôi nước trôi
Đò khác bến lỡ bồi
Đi về hai chuyến ngược
Xuôi! Cách tình em, tôi
Bờ bên kia hoa giấy
Cổng nhà em đỏ leo
Bờ bên đây lau sậy
Vách nhà tôi úa treo
Mai em áo theo chồng
Đò hai bến trên sông
Đi về không gặp nữa
Mai em áo theo chồng
Giàn hoa giấy! Rụng hoa
Bớ làng! Ông nhị say hay tin người bên kia bờ đi lấy chồng, đâm đầu xuống sông tự trầm rồi kìa làng ơi, mau ra vớt hắn lên...không thì từ nay lấy ai thay hắn rượu, thơ và khà khà cho bọn mình tiêu khiển đây hả làng??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Người Nhạc gặp Người Thơ...đêm nay nhị tôi say mất.
Người Thơ Người Nhạc
Một người nhạc, một người thơ
Người mây hoạ sắc, người tơ vẽ màu
Hai người quán nhỏ gặp nhau
Hai người quán nhỏ người sau trước là
Thiếc đàn réo rắt tình ca
Trúc tiêu thoang thoáng âm xa tiếng gần
Người thơ bốn đoạn sầu ngân
Người nhạc ba khúc buồn dâng khách sành
Điệu ngồi rượu với trà thanh
Nhớ xưa vạt trắng! Tà xanh phố này
Người câu thơ buổi đông mây
Kẻ lời nhạc tiết đông cây trắng màu...
Ông Nhị! Tỉnh hồn lại ông ơi, nghe thơ chị Kiều Huệ với nhạc Phùng Tiểu Thư nên vía đã bay lên trời rồi ư??? Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Cái vụ thích Mây-Nước-Gió-Trăng xóm trên, làng dưới này thơ được đây.
Mây Mùa Đông
Chiều nắng nhạt! Chiều mây đông
Nhành cây vàng sắc, lưng không trắng màu
Làng tôi trước, thôn nàng sau
Cách con Sông Cái, cách nhau chuyến đò
Nên tình lỡ chữ hẹn hò
Lỡ câu luyến ái! Tàn tro khối tình
Ngày nắng tắt! Mây bình minh
Xám màu đông sắc trời thinh không màu
Bớ Làng! Anh Thiện đi trên gió, anh Lượng đi trên mây...hai Người đụng nhau rơi xuống làm sập bàn rượu nhị tui rồi làng ơi là làng; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.08.2017 03:32:15 bởi Cố Quận>
Nhị ca xin mượn bức hình này của Mi lục bát nghe Nga Muội.
Hoa Tím Lục Bình
Hồ bên tím cánh lục bình
Hỏi cô áo lục thuận tình cho tôi
Qua hái về chữ vần đôi
Ba đoạn hương sắc thơ rồi lại sang
Tặng cô hoa đoá, lá nang
Xanh màu khắc nét mực hàng tím thơ
Lục bình hoa nắng vàng tơ
Sắc bên song toả hương lờ lững bay
Ối giời! Sao Mi nỡ nào ném chậu hoa của nhị ca tặng sáng nay xuống sân cho hoa rụng cánh, lá gãy cành, mực thơ văng tung té vậy Khánh Nga??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Vào ghẹo Bà Hùm Quận Sáu của nhị tôi cho vui nhà nghe các Ace Facebook.
Ngày Em Còn Lụa Tím
Ngày em còn lụa tím
Bên hồ thu áo soi
Duyên môi hồng chúm chím
Vàng tơ trôi nắng trôi
Trên dòng xanh tôi vớt
Bóng hình...đêm nhớ thương
Trên dòng trong tôi vợt
Sắc màu...đêm vấn vương
Ngày em còn lụa tím
Tà thu hương gió bay
Duyên môi hồng chúm chím
Thơ vần âm ngất ngây
Tôi thường mơ áo xưa
Có ai biết Người Em Hiền Thục năm xưa của nhị tôi giờ đâu thì chỉ hộ cho nhé!!! Để nhị tôi đi tìm về nghe các Ace; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị ca mượn hình này mà lục bát nghe Amy, mời.
Thăm Lối Thu Xưa
Em về thăm lối thu xưa
Hôm qua vườn trắng sương vừa hạt rơi
Hôm qua không gió heo trời
Không tơ nắng dạt tơ rời rạt tơ
Lá vàng rụng cánh lững lờ
La đà trên lối thu hờ hửng thu
Em về! Vườn trắng sương mù
Không ai khoác áo, che dù...bóng đơn
Em về sao không rủ ta theo về??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Vào mượn ánh trăng đêm của anh Hai Hùng mà thơ nhé, mời.
Huyền Hoặc Trăng Đêm
Huyền hoặc trăng đêm toả ánh vàng
Sao trời giăng nhánh tiết thu sang
Vi vu ngọn gió reo phong chiếc
Xào xạc năm canh lá rớt đàng
Trống ba nhịp trống khua tùng cắc
Tơ sáu làn tơ khảy tính tang
Bên hiên ai chén trà thu lãm
Huyền hoặc trăng đêm toả ánh vàng
Nhị tôi say rồi! Không rượu nỗi nữa, trà nghe anh Hai Hùng; khà khà.
Thân,
Nhị
Đọc lại những dòng trên của mấy O-Ôn, làm nhị tôi nhớ Rạch Giá một thời mới lớn quá trời quá đất! Nhớ xóm làng thời Giặc chưa vào và nhị tôi còn áo trắng thư sinh, ngày hai buổi đến trường ôm mộng công hầu với khanh tướng à nghe mấy Ace Facebook Rạch Giá ơi.
Mộng Công Hầu-Khanh Tướng
Xưa mộng công hầu-khanh tướng
Nay thực viễn khách-lưu dân
Đông tây không đầu không hướng
Đêm dài chuốc chén trên sân
Rượu đào môi đắng
Trăng ảo mờ sương
Nhớ thời áo trắng
Hoài thuở cố hương
Công hầu-khanh tướng mộng tan
Viễn khách-lưu dân dặm ngàn
Đông tây ngăn trời cách biển
Đêm dài thức trắng! Thở than
Tại mấy o-ôn Rạch Giá mọi đàng! Nhắc chi chuyện xưa làm nhị tôi say thế này; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào nhặt nhánh lá vàng trước nhà Mi mà thơ nghe Nga Muội.
Đêm Thu Mưa Bão Gãy Nhành
Vàng kia đã gãy nhánh rồi
Đêm qua mưa bão! Lá đồi thu rơi
Đêm qua tí tách hạt trời
Đêm qua ai bóng trông vời vợi trông
Đêm qua xào xạc cành sông
Đêm qua canh trống động dòng lệ sa
Sáng nay lá gốc cây già
Vàng trên sân nhánh thu là rụng sân
Đừng quên chụp ảnh cây trơ cành trước sân nhà Mi gửi lên cho nhị ca thơ tiếp nghe Nga Muội; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Thơ nhị chẳng có gì đặc sắc, chỉ ưa ghẹo phá người thôi chị Kiều Huệ ạ.
Thơ Tôi Không Hay
Thơ tôi không hay lắm
Chỉ ưa ghẹo phá người
Vần âm lâu ngày thấm
Đêm ngẫm nghĩ môi cười
Thơ tôi chén bàu say
Lụa áo cánh hoa gầy
Mai, đào, lan, hồng, cúc
Tà ngõ trước sau bay
Thơ tôi từ vụn lắm
Ý quanh quẫn xó nhà
Dòng xem lâu ngày thấm
Đêm chợt nhớ khà khà
Thân nghiêng ngả đi về...
Ông nhị à! Lại say sưa nữa rồi hả ông??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2017 17:46:17 bởi Cố Quận>
Thì ra là thế!!! Thơ vầng trăng lạc tặng Mi hỉ, chịu không Tím Muội???
Vầng Trăng Lạc
Vầng trăng đêm lạc về đâu
Cho tơ vương nhánh hoa mầu đỏ hoa
Ngoài sương thu đọng hiên nhà
Giọt rơi trên cánh hoa ngà ngọc đang
Nở hương thoang thoáng vườn nàng
Chấn song thu gió lay màn lụa nâu
Vầng trăng đêm lạc về đâu
Cho tơ vương nhánh hoa sầu sắc hoa!!!
Bớ làng! Trăng rụng xuống dòng rồi, hoa vườn nhà Tím không tơ vàng soi cánh nữa, mau nhảy xuống vớt trăng lên làng ơi...là làng; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào Mượn ý thơ Mi mà hoạ thơ nghe Tím Muội.
Lá Sân Ta Lạc Vườn Cô
Vườn cô màu cỏ tím
Sân ta sắc phong vàng
Bóng hình xưa hoài niệm
Nhân dáng cũ mơ màng
Tình thu luỵ chưa quên
Bao năm lá rụng nền
Xạc xào đêm thu gối
Đầu nhau khe khẽ tên
Vườn cô thu cỏ tím
Sân ta heo may làn
Chiếc mùa bay qua điểm
Thân cỏ sắc phong vàng
Giời ạ! Lá phong nhà nhị ca làm phai màu cỏ tím vườn Muội mất rồi...bớ nhị ca; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
O thường đứng nhìn ra biển mơ màng, nhớ ai bên kia bờ thế o Song Nguyệt hỉ???
Nhớ Ai Nhìn Biển Mơ Màng!!!
O đứng nhìn ra biển
Thường mơ màng nhớ ai
Người năm xưa chưa tiếng
Tỏ tình! Vai sánh vai
O đứng nhìn ra biển
Thường thở than! Trách ai
Một lần đi...miên viễn
Trùng trùng ngăn trúc, mai
Đông tây bờ kia cách
Nghìn dặm mây nước trôi
Đông tây bờ kia vạch
Nghìn dặm sương khói trôi
O buồn! Mắt rưng rưng
Thấy hình Chị đứng mơ màng, nhìn về cuối trời đông...nên nhị tôi vào thơ ghẹo Chị chơi cho vui thôi nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Tấm hình ngôi Chợ Rạch Giá cũ này làm nhị tôi nhớ về một thời mới lớn khi còn sống bên nhà lắm anh Vũ ạ! Và nhớ như in những ngày còn bé được theo chân Mẹ vào ngồi ăn quà bánh bên những gánh hàng con trong khu Nhà Lồng. Giờ thì Mẹ Tôi đã không còn và ngôi Chợ Xưa cũng đã bị đập phá mà xây thành công viên vô hồn, buồn thật.
Chợ Rạch Giá Xưa
Những ngày tôi còn bé
Theo Mẹ vào chợ chơi
Bánh quà đôi gánh lẽ
Chân bay nhảy, tay bơi
Nay cảnh cũ không còn
Hồn Mẹ đã lên non
Trông hình bao kỷ niệm
Thời niên thiếu...như còn
Quanh quẫn trong trí tôi
Cảm ơn anh Vũ đã đăng lại những bức hình của một thời thân ái cũ nghe...giờ biết tìm đâu!!! Đâu tìm lại được nữa rồi.
Thân,
Nhị
Cha nội nào mà dám vào choc anh Hai Tui nổi tính lục tặc thế này!!!
Thơ Không Câu Cú...Rất Hay
Thơ anh không câu cú
Đọc rằng hay...quá hay
Tên nào so thi phú
Nhào vô đây...vào đây
Mặc năm với bảy vần
Bằng trắc đề lên sân
Ý từ ông tám lượng
Họ vận chữ nửa cân
Thơ anh không câu cú
Đọc thầm khen...rất hay
Có tên đem thi phú
Đốt thành khói đen bay
Hắn chạy rồi...anh ơi
Ối giời! Chạy đâu mà cắm đầu cắm cổ thế hả cha nội, xém chút nữa đâm vào nhị say tui rồi còn gì??? Khà khà.
Thân,
Nhị










