Đánh Giấc Say
Ta say đánh giấc non đài
Trong mơ tiên nữ thu bài áo thu
Vạt hương người lối sương mù
Tóc mây lơi lả, tay dù ngả nghiêng
Ta say đánh giấc gặp tiên
Mắt thu đen biếc lạc miền bồng lai
Bóng chiều dần xuống non đài
Chim kêu tỉnh giấc! Nhớ hài sen mơ
Cố Quận
Tiếng Thu
614 trả lời, 50.916 lượt xem —
Trang 5 / 21
![]()
Em Cười Nghiêng Nửa Tóc Mây
Em cười nghiêng nửa tóc mây
Cho dòng nước gợn gió hây hây chiều
Tím màu áo lụa tà xiêu
Thơ ta từ cõi tịch liêu dậy hề
Thơ ta vần chữ thu về
Tím trời nắng nhạt chiều quê tháng mười
Nghiêng nửa tóc mây em cười
Bên dòng một đóa sen tươi nở hồng
Gió thu gợn nước trên sông
Về đong đưa nhánh tím bông cúc chiều
Cố Quận
Em À! Tàn Giấc Hạ
Em à! Một chiếc lá
Vừa rơi xuống trên sân
Em à! Tàn giấc hạ
Trời mây khói không trăng
Cho thơ vần thơ khóc
Thương mùa xưa ái ân
Thơ vần thơ kẻ đọc
Thương tình xưa giá băng
Thu đã về ngõ trước
Heo may tiếng xạc xào
Hoa đã tàn ngõ trước
Hạt thu tiếng rạt rào
Em à! Mưa đã giọt
Dài ngắn đổ bên song
Lá phai màu úa đọt
Chiếc vừa rơi bến sông
Em à! Một chiếc lá
Vừa rơi xuống theo dòng
Em à! Tàn giấc hạ
Ngoài mây khói vương lòng
Hạ Tàn! Thu đã sang
Cố Quận
Em à! Một chiếc lá
Vừa rơi xuống trên sân
Em à! Tàn giấc hạ
Trời mây khói không trăng
Cho thơ vần thơ khóc
Thương mùa xưa ái ân
Thơ vần thơ kẻ đọc
Thương tình xưa giá băng
Thu đã về ngõ trước
Heo may tiếng xạc xào
Hoa đã tàn ngõ trước
Hạt thu tiếng rạt rào
Em à! Mưa đã giọt
Dài ngắn đổ bên song
Lá phai màu úa đọt
Chiếc vừa rơi bến sông
Em à! Một chiếc lá
Vừa rơi xuống theo dòng
Em à! Tàn giấc hạ
Ngoài mây khói vương lòng
Hạ Tàn! Thu đã sang
Cố Quận
Hạ Tàn! Thu Sang
Mấy hôm gió hạ không về
Heo may se sắt bên lề thu sang
Hạ tàn! Úa chiếc lá vàng
Lá chưa lìa nhánh rụng hàng hiên sau
Con sân chưa nhuộm thu màu
Thơ chưa khóc giọt mưa rào đêm sương
Hạ tàn! Bến nhớ bờ thương
Heo may se sắt bên đường vi vu
Ừ sắp thu! Trời chớm thu
Không trăng treo ngõ mịt mù khói mây
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2014 18:51:51 bởi Cố Quận>
![]()
Bài Thơ Và Chiếc Lá Mùa Xưa!
Mùa xưa ta tặng em chiếc lá
Rồi xa! Tình tan vỡ cuộc tình
Mùa nay ta nhớ người em ạ
Tình xưa! Tình lạc mất đâu tình
Mùa xưa ta tặng em bài thơ
Có còn không giữ đến bây giờ
Có còn không sắc màu lá cũ
Ta kèm trong vở dưới bài thơ
Mùa xưa ta tặng em chiếc lá
Bài thơ trong trang vở bài thơ
Mùa nay còn giữ không em ạ
Tình thơ! Hay lạc mất tình thơ
Mùa nay ta nhớ người em quá
Ngày thu! Ngồi thương tiếc cuộc tình
Bây giờ em chốn nào em ạ
Nhìn thu còn lưu luyến chuyện mình!!!
Cố Quận
Mùa Thu Áo Lụa Em Về
Mùa thu em áo lụa
Trắng sau trước hai tà
Đi trên đường lá úa
Xào xạc tiếng thu ngà
Mây thu chiều bảng lảng
Làn gió heo vi vu
Lưng trời cao cánh nhạn
Đàn giăng hướng nam du
Đò ai con nước ngược
Phù sa cuốn đục dòng
Em vai gầy tóc mượt
Ngồi bên bến nghe lòng
Thương người xa chốn xa
Bao năm cách biệt nhà
Thương đời hoa héo hoa
Bao năm gốc cội già
Mùa thu em áo lụa
Trắng trong gió hai tà
Hương rơi đường lá úa
Xào xạc ngõ thu ngà
Thơ ta vần tiếc nhớ
Áo lụa xưa! Tà xưa
Thơ ta niềm than thở
Dáng người xưa! Người xưa
Còn đâu mùa áo lụa
Về nặng gánh thơ tình
Còn đâu thu lá úa
Màu lem giấy thơ mình
Còn đâu em! Còn đâu
Cố Quận
Mùa Thu Áo Lụa Em Về (2)
Em ngồi trải áo xưa tà
Hương tình hai vạt đã là hương phai
Bây chừ tóc lạc trâm cài
Bây chừ nửa mái tóc dài điểm sương
Người đi xa vạn dặm trường
Người đi biền biệt quên đường về thăm
Người đi năm đã bao năm
Người đi! Vứt gánh tơ tằm người đi
Em ngồi trải áo thơ ghi
Chữ vần mực cũ nay thì màu phai
Bây chừ tóc lạc trâm cài
Bây chừ o bóng trang đài xưa đâu
Người đi! Vỡ mối duyên đầu
Lỡ câu hẹn ước trên mầu áo thơ
Mùa thu hong nắng vàng tơ
Hai tà lụa gió dật dờ hương phai
Cố Quận
Trăng Thu Treo Lối Thu Gầy
Trăng thu treo lối thu nầy
Đêm canh đỉnh gió cành gầy mây giăng
Dòng ngân không ánh sao băng
Màn sương khói nhạt cung hằng bóng tiên
Ta tay bàu rượu lên triền
Rót chung say đốt muộn phiền thế nhân
Ngân nga thơ chữ tục trần
Dưới trăng thu chiếu xuất thần gối mơ
Thấy tiên vũ điệu lụa tơ
Vạt mềm năm sắc mờ mờ áo bay
Trăng thu treo lối thu gầy
Đêm canh đỉnh gió cành nầy lá rơi
Dòng ngân không ánh sao trời
Màn sương khói đắp ta thời mộng tiên
Cố Quận
Tiếng Thu Nức Nỡ Hai Hàng!
Tiếng thu theo gió trên ngàn
Theo mưa trên lối lá vàng lá trôi
Theo sương khói trắng lưng đồi
Theo mây xám cụm vang hồi sấm vang
Xạc xào cây nhánh bên đàng
Vi vu song cửa, lụa màn phất phơ
Lùa hương khuê các lững lờ
Ra vườn cúc đóa hững hờ cánh rơi
Tiếng thu về tiếng rã rời
Hạt mưa tí tách! Thơ lời thơ tuôn
Tiếng thu vần chữ âm buồn
Gieo màu sương khói suối nguồn ầm vang
Tiếng thu nức nỡ cho nàng
Bên chăn gối lạnh hai hàng lệ sa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 19:21:54 bởi Cố Quận>
Em Giờ Góa Phụ Bên Trời
Em giờ góa phụ bên trời
Vành khăn tang trắng khóc đời quạnh hiu
Thu vàng dõi mắt đăm chiêu
Xa trong cõi nắng buồn thiu sắc buồn
Dòng sông nào chảy xa nguồn
Nước đi đi mãi triệu muôn dặm ngoài
Người xưa nửa kiếp trần ai
Em chừ nửa kiếp gầy vai gánh sầu
Em giờ góa phụ áo bâu
Tang cài vải mảnh đen khâu khóc chồng
Thu vàng nắng trải cỏ đồng
Đăm chiêu mắt dõi chiều mông mênh buồn
Cố Quận
Thu Nào Của Huế
Ta viết về em tà áo thu của Huế
Tà áo thu của mệ tím màu hoa
Những nhành lan đóa nở cánh lụa là
Bay trong gió Đông Ba đường chợ sớm
Ta viết cho em tà áo thu quyến bướm
Tà áo thu tình chớm cuộc tình thơ
Của tuổi đôi mươi trên bến lững lờ
Dòng Hương Giang chảy xuôi bờ Thiên Mụ
Ta viết tình em xưa men chén rượu
Tình em xưa...An Cựu trước con đò
Buổi chiều lên chèo ai khúc quanh co
Tai văng vẳng tiếng hò ơ nhặt tiếng
Ta viết về em một trời kỷ niệm
Một trời thương áo tím sắc thu nào
Một trời xa...dĩ vãng áo gầy hao
Mờ hoa tím tà bay cao mất bóng
Ta viết tình ta! Tình chừ tuyệt vọng
Tình ta là cơn mộng khứ mộng lai
Cố Quận
Mùa Lá Chết
Một chiếc lá rơi
Báo mùa thu đang lại
Mây trắng giăng trời
Là heo may thu tái
Một giọt sầu bay
Bóng chiều pha sương khói
Chén sầu trên tay
Nhạn từng đàn cánh mỏi
Một vầng trăng non
Nửa mảnh treo nhánh liễu
Nghiêng bàu rượu ngon
Nhớ người môi hàm tiếu
Một mùa thu xưa
Giờ về đâu thu hỡi
Ta chờ đêm mưa
Vần âm thơ thu khởi
Một chiếc lá rơi
Một cành trăm lá chết
Rồi từng chiếc rơi
Câu chữ thơ thu dệt...
Cố Quận
Tình Thu Xưa Đã Hết!
Có một dạo tôi ngồi nghe tiếng lá
Vàng mùa thu xào xạc rã rời âm
Tiếng guốc vang trên lối nhựa nhịp trầm
Hương áo lụa lan nằm vương hoa cỏ
Có một thời tôi mơ hình bóng ngọ
Màu mắt trong, môi son đỏ lên trường
Làn heo may lồng mái tóc sợi vương
Trên vai yếu thơ về thương với nhớ
Rồi những lúc tôi vần câu tiếc nuối
Tháng ngày xưa tình hai buổi hẹn hò
Tháng ngày xưa mình đôi kẻ nguyện cho
Đời nhau cả vui buồn và ngọt đắng
Rồi hôm nay thu vàng tơ nhạt nắng
Tôi không em và em vắng tôi mà
Hai hướng mình mỗi lúc xa vời xa
Tình đã vỡ! Tình đã là vĩ dãng
Và mùa thu...từng mùa thu ta thán
Từng mùa thu hoa tàn chớm bao lần
Lá vàng rơi! Lá vàng rụng vàng sân
Thơ ta khóc mùa ái ân thu cũ
Thơ ta chữ vần âm như thác lũ
Câu từng câu sầu ủ rũ lụa người
Năm mười thu...giờ đã quá ba mươi
Mùa biệt xứ! Lá vàng rơi lá chết
Thu từng thu em ta tình nay hết!
Cố Quận
Thu Tím Áo Người (2)
Em mùa thu tím áo
Cành hoa nở thêu vai
Tóc đuôi gà chân dạo
Tà hương bám vóc mai
Ta chàng thơ bên lối
Ngẩn ngơ! Lạc chữ vần
Màu lụa xa khuất vội
Âm tiết rối! Lạc thần
Chiều hôm qua ngóng đợi
Áo người thu tím không
Làn gió heo may gọi
Đâu tà hương, sắc bông!!!
Ôi! Ngày thu vắng áo
Thơ ta sầu khói bay
Không người chân bước dạo
Vần âm khóc run tay
Thơ hoài trông áo tím
Chiều hôm kia đâu giờ
Mây trời giăng! Nắng lịm
Tắt trên ngõ sương mờ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2014 05:30:26 bởi Cố Quận>
![]()
Hoa Thu Trên Áo Trắng
Hoa thu nhành cúc áo nàng
Gác lầu tơ nắng soi làn tóc mây
Mắt thu vời vợi rừng cây
Mịt mù sương khói trời tây ráng chiều
Hồ in thu bóng tịch liêu
Vi vu ngọn gió, lau xiêu xiêu nằm
Từ chàng vào cõi xa xăm
Tuyến đầu binh lửa ba năm chưa về
Cho giòng lệ thấm áo hề
Nhành hoa cúc nhuộm tái tê ấy màu
Trắng tà nếp gãy trước sau
Thu từng thu ngóng chờ nhau có ngày
Áo nàng hương giữa vòng tay
Chàng hôn lên mái tóc mây ướt tình
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2021 02:44:55 bởi Cố Quận>
Đêm Thu Ngồi Nhớ Thương Người!
Đêm thu ngồi nhớ thương người biên tái
Đã mấy mùa trăng thu lại trăng đi
Chiếc lá vàng rơi, nghe gió thầm thì
Hiu hiu tiếng! Sầu phân ly tóc rối
Đêm thu ngồi nhớ thương người mắt dõi
Về phương xa tơ tưởng tiết thu nào
Trăng vàng soi trên lối nhỏ bên nhau
Giờ cách biệt! Em buồn đau cách biệt
Đêm thu ngồi nhớ thương người da diết
Cố Quận
Nhìn Hoa Tím Nhớ Em!
Đồng heo may cỏ úa
Nhìn hoa tím nhớ em
Xưa tà bay vóc lụa
Vần thơ mộng từng đêm
Giờ thu vàng cánh lá
Nhìn chim di từng đàn
Xuôi nam! Buồn tấc dạ
Chiều không áo ngỡ ngàng
Chốn nào em có nhớ
Phương này ta đợi mong
Lần đi...lời hẹn thuở
Ba thu rồi! Bóng không...
Về thăm làng thôn cũ
Quên đồng xưa! Lối xưa
Tình ta cay chén rượu
Tình em trôi sông mưa
Nhìn hoa Tím nhớ em
Vần thơ vỡ từng đêm
Thu tà bay dáng lụa
Giờ nơi ấy người xem
Cố Quận
Em Trong Chiều Lá Thu Bay
Em trong chiều lá thu bay
Vi vu tiếng gió heo may cánh vàng
Từng chiếc...từng chiếc rụng đàng
Từng bước...từng bước thênh thang bóng vườn
Làn nắng nhạt, hạt mù sương
Tơ rơi trên tóc, giọt vương áo người
Em nhìn nắng nở môi cười
Trông sương khói trắng con ngươi liếc tình
Em trong chiều gió một mình
Lá vàng lơ lững giữa thinh không mùa
Thu đường vang tiếng guốc khua
Thu đường có gã đầu cua đứng chờ
Hắn ra trao giấy bài thơ
Em chớ nhận...mà đêm tơ tưởng hình
Cố Quận
Em Với Ngày Tháng Sầu
Em với ngày tháng sầu
Cuộc tình tan vỡ mau
Mùa thu rồi chung lối
Mùa nay ta mất nhau
Em và ngày tháng nhớ
Lần chia biệt thê lương
Chuyện mình yêu đương lỡ
Chuyện mình sầu vương vương
Em với ngày tháng chậm
Đếm từng giây từng giây
Thu ngoài kia mưa thấm
Lá nặng lìa xa cây
Em và ngày tháng sầu
Tình còn đâu...còn đâu!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 05:57:25 bởi Cố Quận>
![]()
Em Trên Đồng Cỏ Thu Vàng
Em trên đồng cỏ thu vàng
Lung linh tơ nắng, gió làn hiu hiu
Đi đâu lạc lối giữa chiều
Đi đâu mà bóng xiêu xiêu thế à
Chơi thì đừng có đi xa
Kẻo hoàng hôn tắt người ta kiếm tìm
Người ta thắt ruột, thót tim
Người ta kêu khóc làm chim cánh rời
Về thôi em! Về em ơi
Thu vàng nhạt nắng vàng rơi tối đồng
Trời không thấy ngọn cỏ bồng
Trăng treo cuối ngõ...anh chồng đứng run
Cố Quận
Áo Thu Người Nắng nhạt
Áo hoa người lối thu vàng
Áo hoa người vạt trên đàng lá rơi
Gọi tơ nắng nhạt trên trời
Theo hương lụa lững lơ mời dạt trôi
Nắng mê mẩn mắt và môi
Nắng quanh quẩn phố đây rồi nắng ngưng
Áo hoa người bước ngập ngừng
Tà ôm lấy nắng chân dừng cười duyên
Làm cho nắng ngả nắng nghiêng
Nghìn tia rụng! Cánh lá nghiền sợi tan
Cố Quận
Mùa Em Đi! Lá Rụng
Mùa em đi lá rụng
Mùa em đi thu vàng
Sương mù che thung lũng
Xào xạc gió trên đàng
Mùa thơ ta nhạt nắng
Mùa thơ ta chữ sầu
Trăng treo nhành đêm trắng
Mực loang ánh đèn dầu
Mùa lá rụng em đi
Thơ ta gánh sầu bi
Chữ vần loang tím mực
Tình một khối tình si
Mùa em đi! Lá Rụng
Cố Quận
Lá Vàng Bên Ấy Qua Đây
Lá vàng bên ấy qua đây
Vương màng nhện trắng vườn này là thu
Là heo may tiếng vi vu
Là sương sớm, là chiều mù khói bay
Là ta say chữ vần say
Là thơ âm tiết thu gầy dưới trăng
Là mưa thu hạt giăng giăng
Nửa đêm tí tách hiên bằng ướt hiên
Sáng ngày chiếc lá lạc miền
Dòng đưa khe bắc, xuôi triền đồi nam
Chiều nay chiếc lá ra vàm
Dăm hôm lá rửa! Lá làm phù sa
Lá vàng bên ấy không qua
Một màng trắng nhện nằm mà nhớ thu
Cố Quận
Em Thu
Em thân lá úa
Em cành gầy thu
Em tình một thủa
Em ngọn heo ru
Ta viên sỏi nhỏ
Nằm yên trong vườn
Ta nghe lời gió
Về xây mộng thường
Em làn mây trắng
Bồng trôi...bềnh trôi
Em nghìn tơ nắng
Dạt soi...dạt soi
Ta dòng nước đục
Mùa đi...mùa đi
Ta rồi một lúc
Tình si...tình si
Em à! Thu sắc
Buồn qua tái tê
Em à! Thu mắt
Sầu dâng tái tê
Ta thơ năm tháng
Chờ em thu vàng
Ta thơ vần thán
Chờ em thu vàng
Bây chừ em đến
Ừ! Mai lại xa
Bỏ chiều trên bến
Mình ta...mình ta
Em thân lá úa
Cành khô chiếc rơi
Tình thu một thủa
Đầy nay tàn vơi
Em thu...em thu
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2014 06:25:59 bởi Cố Quận>
Ta Và Tình Thu
Ta và một mối tình thu
Về ngang trên lối âm u lá vàng
Rụng đầy theo gió heo sang
Từng chiếc...từng chiếc ngập đàng thu sương
Hạt nào nhẹ, hạt nào vương
Hạt nào bay vút qua tường vào sân
Hạt nào bám áo giai nhân
Hạt nào lạnh buốt tay trần ngón âm
Run run ngón đánh dây cầm
Tiếng khoan nhặt, tiếng bổng trầm tiếng thu
Tình ta lạc lối sương mù
Xạc xào lá khoát hình thù áo bay
Tình ta tợ chén rượu cay
chòng chành sóng mắt viền mày liễu thu
Tơ vàng rụng lối âm u
Lá vàng ướt lối sương mù đẵm sương
Cố Quận
Em Có...
Em có nghe không lời của gió
Thu về xào xạc lá thu trôi
Dưới dòng biên biếc thu ráng đỏ
Chiều rơi! Chiều hiu hắt bóng tôi
Em có hiểu tình thu luyến vết
Chân người xưa một thuở áo tà
Em vạt hương cành cúc vàng hoa
Cho âm tiết thơ ta thương nhớ
Em có nghe thu mùa nức nở
Từng hạt rơi bên nớ bên này
Chở âm u! Xám xịt màu mây
Mưa trút xuống đồi cây ướt nhánh
Em có hiểu thu ta hiu quạnh
Cùng bàu cay, chén lạnh, rượu sầu
Áo ngày xưa vạt trắng nay đâu
Không lại nữa! Đây mầu hoang vắng
Em có đọc thơ ta vần nặng
Lắm rồi em! Trong nắng thu tàn
Cố Quận
Không Em Mùa Lá Đổ
Em mùa lá đổ trong chiều
Heo may lồng lộng! Tiêu điều cỏ cây
Lá vàng bay án vầng mây
Vi vu tiếng gió bến này xưa em
Cùng ta song bước áo mềm
Vạt hương lên những bậc thềm đồi thu
Hai hình bóng, cõi sương mù
Ta em với mộng mơ trù hoạch duyên
Nợ tình nguyện ước chung thuyền
Chung trăm năm cuộc phỉ nguyền lứa đôi
Đồng nay cây cỏ và tôi
Gió lên lá rụng! Trên đồi không em
Cố Quận
Lá Vàng Trên Sân
Tôi đứng trên sân
Nghe tiếng lá thu reo trên lối
Xào xạc! Bâng khuâng
Áo thu người tình xa mắt dõi
Em không về
Trong nắng thu hề
Em quên hết
Mùa thu tái tê
Cho mây trắng
Nằm vây phố buồn
Cho hạt nặng
Nghìn giọt sầu tuôn
Tôi đứng trên sân chờ
Áo người tình xưa ngõ
Làn heo may dật dờ
Vi vu bờ lau cỏ
Người đi rồi
Tình tan rồi!
Em bỏ thu vàng nơi đây
Tôi với thu vàng lá bay
Sao chẳng lời chia tay
Sao chẳng câu đoạn tuyệt
Tôi đứng bên chiều thu say
Nghe tiếng lá reo từng chiếc...
Từng chiếc tiễn một cuộc tình
Vỡ tan...vỡ tan
Cố Quận
Thu Vàng Trên Lối
Thu vàng trên lối thu vàng
Lá rơi xào xạc gió ngàn vi vu
Lững lơ tơ khói đường thu
Lững lơ nắng nhạt mù mù ngõ sương
Nhà ai hoa trắng trong vườn
Sân trải đá, dây leo tường xanh xanh
Thu vàng trên lối quanh quanh
Thu vàng soi dáng người thanh áo tà
Đi đâu sớm thế người a!!!
Cho hương lụa níu thơ là vần trôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.07.2014 20:13:50 bởi Cố Quận>
![]()
Đêm Thu Gác Nguyệt Lầu Son
Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Nhạn nam từng đàn
Biển trùng bóng cá
Chiều lên! Áng chiều đi
Trăng treo cửa hoàng phi
Ngự bào chân xuống ngựa
Say sóng mắt, làn mi
Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Chiếc rụng trên đàn
Sương mù vách đá
Đêm thu dài ái ân
Màn song gió cung Tần
Gác chập chờn vóc liễu
Ơn mưa móc hoàng thân
Thu áng thu vàng
Trống điểm canh sang
Lặng yên lầu nguyệt
Mộng thiếp, mơ chàng
Cố Quận






