Hoa Dại Ngân Hà
Thì ra là hoa dại
Thấy ảnh ngỡ vườn vun
Bây chừ hay ra tái
Mặt...hai bàn tay run
Mi giết ta! Giết ta
Rồi Tím Thơ Ngân Hà
Sự tình không nói trước
Vần chữ tếu tên hoa
Ngân Hà kia đồng dại
Xuân vãng bốn sắc cành
Người người bao năm hái
Vô cắm lọ, chưng sành
Tím à! Mi hại ta
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.045 lượt xem —
Trang 10 / 44

Em Tôi Qua Xứ Mễ
Em Tôi giận đi một mình
Qua xứ Mễ, đứng chụp hình với ai
Nón cao bồi, râu mép dài
Ngực băng đạn, súng hắn cài ngang hông
Thấy ảnh! Tôi dạ phập phồng
Lo Ông Em Rể kẹo đồng thân ghim
Mai này Mi gáng đi tìm
Vợ Mi xin lỗi...không chìm xác a
Em Tôi giận, một mình qua
Xứ Mễ định mướn Người Ta thịt chồng
Cố Quận
Lên Chùa Xin Bùa Ngải Thư
Nắng mưa chi ngày lễ
Chùa là em áo đi
Chưa lần quên, hương trễ
Quỳ niệm đấng từ bi
Ngày sau duyên nợ vẹn
Trăm năm em cùng chàng
Như lời ai ước hẹn
Ta sống thác đồng sàng
Nắng mưa gì ngày lễ
Em áo viếng thăm chùa
Lòng không quên, chẳng trễ
Xin cho đặng ngải bùa
Về mà thư ếm anh
Cố Quận
Ra Chạy Một Mạch!
Vào nón lá, vạt mượt mà
Chân hài quai sắc hoa cà gót son
Ra thì ngón lấm bùn non
Nón đâu chẳng thấy, áo toàn dấu tay
Trắng tà hương thoáng rượu bay
Tóc mây rối mái thế này hỡi cô
Lời già dặn, trước khi vô
Nghe thơ hắn...lưng tựa bồ lúa quên
Bây chừ chạy bất kể trên
Đê trơn trượt, dưới cỏ nền khô đâm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2023 21:59:20 bởi Cố Quận>
![]()
Ân Oán Chi Đòi Trả!!!
Ân oán chi đòi trả!!!
Thơ thôi...thơ thôi mà
Khoan khoan! Đừng tay đả
Thơ vui, ghẹo chút mà
Vần âm đôi ba chữ
Trăm năm ngắn lắm ai
Sáng chiều khơi câu tứ
Hạ phượng, xuân cành mai
Oán ân gì hăm trả!!!
Thơ vui chút thơ vui
Đừng nghe cô...tay đả
Bầm dập! Hải thơ chui
Thơ thôi...thơ thôi mà
(130)

Ai Bảo Bùa Em Hết Linh!!!
Ai bảo bùa em hết linh
Ngải em hết quến rù binh tướng gầy
Có ngon ông xáp vào đây
Là đường chẳng lối là cây không cành
Là ông mặt tái sang xanh
Xanh kia hoá tím...hồn thanh thiên hồn
Ai bảo bùa em lộn môn
Ngải em lộn cửa nào chôn đặng người!!!
Xáp vào đây, nửa nụ cười
Nửa con mắt liếc...nằm phơi xác nằm
Cố Quận

Sao Đớp Mồi Ta Chi???
Sao đớp mồi ta chi
Cho chiều nay li bì
Chén quỳnh tay nặng chén
Cá đớp mồi ta chi!!!
Ngoài sân hương với gió
Ngồi nhớ áo lụa ai
Vần âm thơ tím, đỏ
Lụa màu xuân cúc, mai
Sao đớp mồi ta cá
Cho quỳnh men li bì
Hiên nhà đêm nhánh lá
Xào xạc cây xanh rì
Cá à! Từ nay chớ
Đớp mồi câu ta nghe
Cho vàng thân lửa trở
Hai bề...chấm mắm me
Ta rượu mi chờ trăng
Cố Quận

Khủng Bố!!!
Khủng bố! Mặt đâu trông hiền
Như cha con nhị tôi miền nam sông
Thiếu ăn nên phải ra dòng
Kiếm con cá đuối nước ròng canh chua
Chùm đầu! Kẻo nắng gió mùa
Hạ trưa nó liếm cháy, lùa tóc rơi
Nghèo nên lưng bán cho trời
Mặt bán cho nước ngày thời đi câu
Khủng bố! Mặt trông rất ngầu
Đâu da nắng cháy, tóc màu vàng hoe
Cố Quận
Dài Thêm Ngón Tay Nữa
Dài thêm ngón nữa, ngón nữa thôi
Là mi đủ thước tấc, ta nồi
Canh chua sả, với ngò gai nếm
Gò đen ngon, nửa vịm mềm môi
Cá ơi! Gã cá đuôi không giãn
Ngư hỡi! Thằng ngư mỏ chẳng bồi
Ra thêm ngón nữa vừa cở kích
Là ta hiên trước rượu, mồi trôi
Cố Quận

Vợ Đi Chơi Xa
Dạ mừng...vợ đi chơi xa
Nhắn tin bạn hữu vài ba đứa cùng
Ra quán phở bắc, nam, trung
Tái, gân, gầu, sách, nạm đun tô đầy
Bia vài chai, hồn lên mây
Vía du địa phủ quên cay đắng đời
Dạ mừng...vợ đã đi chơi
Xa năm bảy bữa mình xơi phở à
Cố Quận

Nhậu Đồ Ngọt
Nào chè, nào bánh mấy hộp xôi
Đã chén bên hiên chẳng thịt mồi
Tay run run bốc dằn bụng chút
Miệng nhỏm nhẻm nhai lửng dạ thôi
Trưa hiu hiu gió cành thông lối
Tối nhẹ nhẹ sương nhánh liễu đồi
Xôi, bánh, chè ai bày sạch bách
Hiên nằm say ngủ nhép cặp môi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2023 22:15:32 bởi Cố Quận>

Tanh Bành Chữ Duyên
Bây giờ mộng đã tàn phai
Yêu thương tan vỡ! Bởi ai đã chồng
Đã hai tay bế, tay bồng
Đã quên lối ruộng, ngõ đồng cỏ xưa
Quên nhánh trúc, mùa gió đưa
Quên hò hẹn, dưới tàng dừa lá xanh
Bây giờ người đã nợ thành
Bỏ duyên tôi mảnh tanh bành mảnh duyên
Cố Quận

Bớ Cô Dư
Cô họ Dư...bớ cô Dư
Cà phê cô uống mình ư sao đành!!!
Đêm qua tôi rượu mấy sành
Sáng ra túi trống không xanh giấy tiền
Thấy ly trong ảnh mà ghiền
Hỏi o chủ quán nợ biên...chẳng ừ
Mua đãi tôi nghe cô Dư
Cà phê một tách mà thư thi dòng
Cố Quận

Đệ Nào Ghẹo Phá Ai!!!
Đâu dám ghẹo phá ai
Tại vần ngắn âm dài
Thơ lòng vòng Facebook
Chứ đệ nào phá ai
Người sớm hôm đăng ảnh
Hoa với lụa hương đời
Trưa chiều cây lá cảnh
Nhật nguyệt ánh giăng trời
Chữ câu sân si tím
Dòng sau trước lụa hoa
Dưới trên hàng luận phiếm
Hình cá lặn, chim sa
Ghẹo phá ai nào dám
Thơ ý! Hắn lôi thôi
Với cây nhành, cỏ đám
Tơ tình tợ nước trôi
Tại thơ...chứ đệ nào
Dám ghẹo phá ai đâu!!!
Cố Quận

Âm Tiêu Tôi Trôi Lộn Xóm
Tiêu tôi thổi bên bờ sông Đinh chảy
Thơ hắn âm tận mãi bến Trại Kèn
Dòng đây đục, dòng đấy nước bùn đen
Trăng đây sáng, trăng đấy đèn nhạt ánh
Hoa đây tím, hoa đấy nhành đâu tím
Cây còn thanh, kia những cổ thụ già
Thơ hắn lộn hồn! Vần chữ ba hoa
Tiêu đây, địch đấy lộn cha nó xóm
Cố Quận

Thời Này Sinh Con Trai!
Thời này mà sinh con trai
Lớn lên bị gái đẹp chài là quên
Anh em bỏ qua một bên
Công cha mẹ chẳng đáp đền chút công
Hắn lo trả nợ kiếp chồng
Cong lưng cày sớm tối đồng ruộng ai
Thời này lỡ sinh con trai
Lớn lên gái đẹp người chài là đi
Cố Quận

Bốn Món Cơm Chiều
Cơm chiều o bốn món
Đây xin một được chăng!!!
Dĩa bò xào lửa ngọn
Nhậu vần âm gió trăng
Nhớ Tràng Tiền dài sáu
Mười hai nhịp ngang sông
Năm nào o tím áo
Đi về trong nắng trong
Cơm chiều o bốn món
Xin một...ngồi rượu mơ
Miếng bò xào lửa ngọn
Mềm hương những câu thơ
Cố Quận

Tiệc Nghe Hiền Tỷ Hát
Hiền Tỷ Tôi mà nghe mùi rượu
Đàn tình tang không rủ cũng vào
Vài ba chén, sân khấu cao
Cất âm, thả tiếng thanh tao hát hề
Bài vọng cổ xàng xê đúng sáu
Câu đầu vô sầu não ruột người
Giữa nhạc vàng, tuổi hai mươi
Rừng hoa sim tím nhành tươi tím nhành
Là bạn hữu cạn sành xỉn ráo
Kẻ trà xanh, kẻ cháo giã say
Ngồi mơ màng áo tà bay
Nhớ hương lụa cũ những ngày còn thanh
Cố Quận

Tin Chủ Vườn Thơ Về Nhà
Tin Chủ Vườn Thơ mới về
Hẳn mai có tiệc...tay đề sẳn câu
Để đến dự mà tặng nhau
Vần âm đổi lấy rượu bàu vài cân
Và nghe chuyện địa-thiên-nhân
Tình xưa nghĩa cũ chốn gần nơi xa
Tin Chủ Vườn Thơ về nhà
Hẳn mai có tiệc với quà...thơ thăm
Ít gì cũng ba, bốn, năm
Bàu nho với đế biếu rằm sau say
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2023 05:48:58 bởi Cố Quận>
Chồng Con Chưa Áo Tím!!!
Lối trước ai che dù áo tím
Vườn sau tôi nửa vịm ngồi thơ
Vần âm theo gió lững lờ
Theo mây lơ lửng bến bờ đây sông
Ớ cho hỏi còn không hay đã
Chồng với con chưa hả vậy nàng!!!
Chưa thời cậy mối mai sang
Trăm năm tính chuyện tình tang...tang tình
Cố Quận

Guốc Hài Trôi Đâu!!!
Này cô yếm trắng chân dài
Mải mê vọc nước guốc, hài trôi đâu!!!
Guốc, hài đã giữa dòng sâu
Anh mau ra vớt kẻo sầu dạ em
Đường gai gốc xước da mềm
Chân son máu nhỏ loang thềm cỏ xanh
Cô ơi! Tôi rượu mấy sành
Lội ra chưa vớt...hồn thành ma da
Cố Quận

Cá Lóc Nướng Trui
Nghe mùi cá lóc nướng trui
Tay ôm vịm rượu chưa khui qua nhà
Đường Xuồng tôi biếu bác mà
Đũa với chén, bạn và ta tiệc ngồi
Dĩa rau, tô bún cưa đôi
Đầu, đuôi, mang, vẩy, thịt trôi bụng mình
Cá lóc nướng trui thắm tình
Bạn tôi cùng bác thư sinh năm nào
Cố Quận
Cõng Nỗi Sao!!!
Say đi không muốn vững
Đòi cõng...cõng nỗi sao
Thôi ngồi yên thi hứng
Vần yếm trắng bên ao
Chiều mang qua ông nhé
Câu chữ tím mực màu
Em đãi ông món ghẹ
Tôm, cá với nghêu, hàu
Cho ông chén ngà say
Chứ giờ thấy chân tay
Run...ngồi không muốn vững
Đòi cõng! Tội nghiệp thay
Cố Quận
Nụ Cười Đáng Giá Bài Thơ
Nụ cười đáng giá bài thơ
Nên vần nên chữ, câu tơ nắng trời
Câu gió hạ mát ông ơi
Câu hoa hương sớm nhuỵ lơi lả cành
Hỏi ông cười với áo xanh
Hay cô áo tím lụa thanh tao màu
Cô ngồi bàn trước hay sau
Môi son da phấn so nhau đấy ờ!!!
Ông cười đáng giá bài thơ
Câu trên câu dưới, ngày tơ nắng vàng
Ngày gió hạ mát thôn làng
Tình ông phơi phới...mênh mang gánh tình
Cố Quận
Tám Đi Cô
Ừa thì cô cứ tám
Cho đời vui chút nghe
Ba vạn ngày bớt thảm
Tôi mời cô một ve
Đông, tây, nam, bắc kể
Tiền, tài, duyên, nợ tan
Giữ lòng chi nặng thế
Ta vai oằn vai mang
Ừa thì cô hãy tám
Tôi thơ, mình cạn ve
Trăm năm đời bớt thảm
Cô nói, tôi ngồi nghe
Ừa tám đi Tím ơi...
Cố Quận

Thịt Sóc Hầm Rượu Vang!!!
Thịt sóc mà hầm với rượu vang
Ăn xong thấm vị chắc lăn sàn
Chắc bò hai gối hai tay chống
Lên giường quên phương hướng...nằm ngang
Rượu vang hầm thịt sóc hẳn ngon
Hôm nào bác nấu, tôi rượu đòn
Gánh hai vai gánh bồ sang nhé
Ta, mình hồn lẫn vía lên non
Bác hầm thịt sóc nhớ kêu tôi...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2013 17:34:22 bởi Cố Quận>

Phở Xuân Thu
Xuân thu nhị kỳ đi ăn phở các bạn a
Phải cho kín tiếng đừng để tới tai bà
Đớp xong, lau miệng mồm cho kỹ nhé
Kẻo không hương khói bám khổ lắm đa
Cơm nguội quanh năm ai mà chẳng chán
Lo giữ chi của còn đó thôi nàng
Mấy thuở mây mưa quên mùa nắng hạn
Khó khăn chi cho lâm cảnh ngỡ ngàng
Cố Quận
Phở Và Cơm
Phở là cái quán hàng rong
Thịt ngọt lưỡi, nước mát lòng bổ gan
Rau, giá lọc thận sạch tràng
Gừng, hành hạ máu...rằng nàng có hay
Nửa bát hồn lên tận mây
Hết nửa bát lại muốn đầy, còn nguyên
Phở là cái món gia truyền
Không duyên không khói, không tiền không hơi
Phở là cái món ăn chơi
Cơm là cái nợ! Kiếp đời đắng cay
Cố Quận
Ta Nào Thiết
Chất lượng có không ta nào thiết
Máu cao! Đứt bóng sớm đâu tè
Xực phở dù cho tai nghe nhiếc
Xơi rau mặc kệ cẳng bị què
Sáng bát, mùi hương bay nức mũi
Chiều tô, tiêu vị nóng lưỡi le
Có không chất lượng ta nào thiết
Phở quyết chưa buông dẫu bị què
Cố Quận








