Phải Chi Sinh Nhât...Rồi Sinh Nhật
Phải chi sinh nhật năm mấy đợt
Ta với bàu cay rủ chén say
Chỉ áo màu qua đường, thơ cợt
Đâu màng đá cục ném, guốc bay
Phải chi sinh nhật...rồi sinh nhật
Ta với bạn ta khục khặc khà
Lối xóm hai bên đường bực tức
Kẻ thời hét, người thủ chổi chà
Phải chi sinh nhật năm bốn tiết...
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.112 lượt xem —
Trang 22 / 44
Bí Đường Sao Chẳng...!!!
Bí đường...sao chẳng thơ ngang
Sao chẳng réo "Phố" nhiều nàng lắm cơ
Nghe là nhị chạy có cờ
Bí đường chẳng một tiếng nhờ là sao!!!
Cố Quận
Chờ Anh Từ Thức Về Làng
Ai chờ già...hỏi ai chờ
Phải bà ngang cửa mắt mờ, điếc tai
Nầy bà ngồi đó chờ ai
Mà lệ ướt mắt! Thở dài bà ơi
Chờ lão Từ...xưa núi chơi
Gặp tiên ở lại quên lời ước duyên
Mấy mươi năm, bến đợi thuyền
Chờ người phụ tiếng hứa nguyền mà băm
Thì ra chờ Lão ba lăm
Mê tiên trong động ăn nằm ở luôn
Cố Quận
Tiếc Công Lộng Hình Thơ!!!
Quận này thiếu nợ ân tình
Quyết sẽ trả, dù chén bình cầm luôn
Bán vườn, ao cá, thú chuồng
Bán thơ, bán sách...dù buồn cũng cam
Chưa chi O sợ chẳng làm
Tiếc công thơ lộng hình tràm nở bông
O không một tiếng! O dông
Quận tìm đâu thấy bóng hồng áo bay
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.11.2014 04:10:28 bởi Cố Quận>
Cứ Tự Nhiên
An Nhiên thì cứ tự nhiên
Phất cờ, thúc ngựa trận tiền nhào vô
Nhưng coi chừng...té xuống hồ
Xỏ xâu! Xâu xỏ, trói gồ tay chân
Năm nàng xưa lánh giặc Tần
Đã quen tác chiến vây quần, quần vây
Sợ An Nhiên treo trên cây
Họ quào, họ cấu, họ vầy tả tơi
Cứ tự nhiên...An Nhiên ơi
Cố Quận
Lọt Đài
Ỷ sức phi thường hại xác tôi
Chà chông họ bày sẳn! Sập rồi
Mãnh hổ hầm rơi nằm sút móng
Rừng xanh đành vĩnh biệt! Than ôi
Tại tôi, mình ỷ sức phi thường
Da màu sình lem luốc, đẵm sương
Tấn, thối mười mươi vòng vách đất
Do tôi, mình ỷ sức phi thường
Giờ sa chân! Giờ hổ lọt đài
Cố Quận
Xưa Như Mèo, Nay Tợ Cọp
Xưa cười...nay đứng nghiến răng
Phàm phu, tục tử ngã lăn xuống sàn
Sen hồng, sen trắng nát tan
Bình nàng ném, guốc nàng phang vèo vèo
Nay như cọp, xưa ngờ mèo
Nay tiếng quát, xưa giọng reo nên lầm
Bây giờ run, bây giờ câm
Lỡ rồi! Dại bút trăm năm ký, điền
Cố Quận
Tầm Sư Học Thơ
Tầm sư học đạo thẩn thơ
Sáng lang thang bến chiều bờ lang thang
Trên mây nổi, dưới nước tràn
Đồng tiếng địch, nhà tiếng đàn đánh dây
Ngày nắng nhạt, đêm trăng đầy
Thu lá rụng, đông tuyết bay trắng đường
Tầm sư học đạo tơ vương
Độ ba tháng, đông hết sương thời về
Xuân lên thơ thẩn tiếp hề
Vào hoạ với chén rượu mê xuân hồng
Ai trông cứ mặc ai trông...
Cố Quận
Cám Ơn Út Chót
Cám ơn mồi ngon mấy món
Chai rượu đỏ để ngồi thơ
Xơi liền! Dĩa, dao, nĩa dọn
Lên bàn cắt gà nướng bơ
Ngọt lưỡi, phục tài Út Chót
Mai mốt nấu...hãy nhớ qua
Mỗi lần khui chai, tay rót
Ra sân đứng réo nhị ca
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2014 15:49:36 bởi Cố Quận>
Muốn [size="4"]Hành Xác Chờ Trăng
Mới vài hồ buổi sáng
Còn tỉnh lắm, chưa say
Hai O mà lạng quạng
Là vía mất! Hồn bay
Muốn khiêng thời chờ trăng
Lên khỏi mái nằm lăn
Dùng dây mà trói gã
Thay phiên đả, cho lằn
[/size]Cố Quận
Năm Phụng! Một Rồng
Năm phụng vây một rồng
Khiếp vía! Bay lên không
Nửa chừng rơi lộn cổ
Năm phụng đá một rồng
Vẩy, kỳ chi cũng rụng
Râu đứt, sừng gãy ngang
Nằm trên sân mềm nhũn
Năm phụng mổ! Máu lan
Rồng da tróc! lòi xương
Năm phụng đứng rào tường
Mấy mười mươi móng nhọn
Cào, cấu đến tận xương
Cố Quận
Sinh Nhật Battai
Sinh Nhật Anh, mời một ly
Rượu ngon nhắm thịt hưu tỳ ngồi thơ
Cho âm vào tiếng đàn tơ
"Nửa Bài" nghe đã thẩn thờ hồn ai
Cố Quận
Bày Tỏ Nỗi Lòng
Bị Người Ta hạch sách
Thơ bày tỏ nỗi lòng
Kẻo không Người Ta trách
Chân nặng tợ mang còng
Cố Quận
Phải Chi Hai Bến Cùng Dòng!!!
Bến Đời giết Bến Kiên Giang
Bên chén rượu vắng! Bên đàn người đông
Phải chi hai bến cùng dòng
Đò tui qua chở...mấy anh chồng về say
Cố Quận
O Mi Đãi
Anh, tôi đũa gắp nhâm nhi
Ba ngày tết, o Ướt Mi đãi mình
Áo Dài ơi! Thơ cả nghìn
Đồ chua không tặng, rượu bình không cho
Hay O ghét, O giận cò!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2014 06:25:07 bởi Cố Quận>
Uống Nhiều! Đời Mảnh Tả Tơi
Uống nhiều! Đời mảnh tả tơi
Hương phai, hoa rụng đất trời ngả nghiêng
Sau này giận trách Ông Thiên
Sao mưa đêm ấy lụy phiền đến thân
Cho sầu giăng lối sông ngân
Cho sầu tám ngả đường trần gian đây
Uống nhiều hoa rụng! Hương phai
Đất trời nghiêng ngả với loài yêu tinh
Cố Quận
Oan Tình!
Mời thật...O nghĩ mời lơi
Oan tui Ông Địa! Giận ơi Ông Thần
Sợ say nổi tính tục trần
Sợ say phải trái khôn phân làm liều
Người ta chung phận nàng Kiều
Người ta chung số hẫm hiu má hồng
Mời thật...O biết đâu lòng
Oan tui Ông Địa! Giận không Ông Thần
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2014 06:37:30 bởi Cố Quận>
Cognac
Một ngụm là hết nửa chai
Là mặt đỏ, là nóng tai hết rồi
Là muốn rủ ra tay đôi
Người lăn ra đất, còn tôi đứng nhìn
Thêm ngụm nữa, nghe bình bình
Ối giời! Làng xóm hoảng kinh, then cài
Một ngụm là hết nửa chai
Chưa thấy đã, ực ngụm hai...chúi đầu
Cố Quận
Tết Này Có Tiệc Kêu Tui
Đăng hình hạp ý, tết này
Bên sông Ai có tiệc bày hú tui
Chèo đò qua đấy chung vui
Ngày xuân chia miếng thịt đùi nướng than
Uống vài ba chai rượu vang
Ngồi xem người hát, kẻ đàn nghe Ai
Để mà thơ cúc, thơ mai
Thơ đào thêu vạt áo dài mấy o
Đăng hình hạp ý, nhớ cho
Tết này có tiệc thời hò kêu tui
Cố Quận
Oan Tôi!
Oan tôi với oan Thị Mầu
Xưa, giờ sao lại đụng đầu vào nhau
Dặn lòng ôm hết thương đau
Ai hờn, ai giận! Làm màu cho thơ
Hãy nắng thì chữ vàng tơ
Còn mưa thơ chữ nét mờ lạnh run
Oan tôi cái chén tương phùng
Cái chung từ biệt nghìn trùng! Ngồi thơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2014 06:43:49 bởi Cố Quận>
Trả Treo Lặng Tiếng
Trả treo! Lặng tiếng trả treo
Đêm qua cục mỡ sáng mèo nó ăn
Mê mồi bỏ trái rụng sân
Bỏ con cá lội tung tăng trong hồ
Trả treo vắng tiếng...về mô
Đêm qua cụt mỡ mèo vồ rồi đi
Cố Quận
Sẳn Đây Bốn Người
Sẳn đây ba mặt mời O
Hoàng Hôn vào cuộc hát, hò, thơ chơi
Sẳn đây bốn kẻ ta thời
Trống, chiên, đàn, địch dậy trời cho vui
Chê mồi, rượu để phần tui
Thích trà, bánh bốc hương mùi phần ba
Hễ say miệng cứ khà khà
Sẳn đây bốn đứa ta cà với kê
Không sạch tiệc, quyết không về
Cố Quận
Thêm Nàng Hầu!!!
Chúc tôi thêm nhiều nàng hầu
Để lo rụng tóc trên đầu...trọc trơn
Nàng trách, nàng giận, nàng hờn
Nàng mắng, nàng nhiếc nghe lờn cả tai
Nàng vòi, nàng níu, nàng sai
Nàng réo, nàng gọi chạy dài ra sân
Nàng hầu thêm nữa rần rần
Là nhà sập vách! Là trần nhà bay
Cố Quận
Khà Khà Quanh Năm
Quanh năm bầu rượu, túi thơ
Lễ này mới đặng anh Mơ tặng hình
Đã quá! Môi mộng, mắt tình
Khà khà tới hết giáng sinh Anh à
Quá đã, quá đã khà khà
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2014 05:37:12 bởi Cố Quận>
Tiểu Thư Không Trở Lại!!!
Tiểu Thư không trở lại
Nhị vào khóc đêm ngày
Lòng có yên, tự tại!!!
Đi, về nhớ định ngày
Cố Quận
Tặng Hồ
Cám ơn Huynh ghé tặng hồ
Tặng nghiên với bút, dành đồ họa thơ
Tỉnh say cùng với trời tơ
Cùng mưa gió, cùng bến bờ tỉnh say
Cố Quận
Xưa Đốc, Giờ Bo
Đốc xưa giờ đổi tên "Bo"
Đã lâu không gặp nhìn O ngỡ ngàng
Nay vừa đẹp, lại vừa sang
Xưa áo trắng, nay lụa vàng tà tơ
Đứng như ông Phổng...ngẩn ngơ
Cố Quận
Sao Ngừng Cuộc Chơi!!!
Bạn tôi nay bỏ cuộc chơi
Ngày đêm thơ hú rã rời! Tắt âm
Bạn tôi bặt tiếng, bặt tăm
Nên chân thơ cũng bước thầm...trốn luôn
Cuộc chơi bạn bỏ, tôi buồn
Tứ thơ nó cũng lạc nguồn, thơ ngưng
Bây giờ tôi mắt rưng rưng
Tình thân còn đấy, sao ngừng cuộc chơi!!!
Cố Quận
Tím Hình
Thơ tôi đã tím, hình thêm tím
Tím Chiều áo tím, tím bình hoa
Tím môi, tím mắt vời mây tím
Tím tà ai...vần, ý bay xa
Cố Quận
Đầu Năm Đốc Chúc
Đầu năm mà Đốc chúc
Chắc rượu biếu đầy nhà
Người vào ra dăm chục
Xanh, vàng, tím, đỏ tà
Cố Quận





