Tiểu Thư Tui Hiền

Tiểu Thư Tui hiền...thật hiền
Vừa xuống núi, là chặt liền mấy anh
Rụng rời tướng địch mặt xanh
Phía trong lính sợ mở thành ra dâng
Cố Quận

Mời Hai U Lên Xe
Hai u đi xem hát
Mời chiếu cố xe tui
Lôi ngược làn gió mát
Người được bạc, người vui
Lên ngồi, tui kéo xe
Hai u đừng ngại nghe
Đường tuy xa, chân lẹ
Không trễ buổi đâu nghe
Cố Quận
Ở Lại Chơi Chị Ơi
Ở lại chơi, chị mình ơi
Đi đâu mà vội bóng rơi dưới đường
Ở lại đây, một trời hương
Khói khung bánh khọt màu sương trắng rồi
Em mở nắp, lấy ba đôi
Bỏ ra dĩa gắp ngọt môi chị à
Ở lại chơi, chị mình nha
Em ngồi kể chuyện thằng cha nhị rình
Cố Quận
Hai U Muốn Đi Đâu!!!
Hai u xuống phố đường nào
Ra chợ sắm tết, chậu đào hay mai
Mua rượu trong vịm hay chai
Lụa màu hay trắng, áo dài hay khăn
Đừng trách nhị hỏi lăng nhăng
Nói cho đây tỏ tường bằng kéo xe
Một dặm ba cắc tiền nghe
Có thương thưởng chút rượu chè đầu năm
Cố Quận
Sao Ông Cứ Thích Ra Sông!!!
Ông đi đâu, con kéo ông
Sao mà cứ mãi ra sông ngắm chiều
Ngắm mấy cô, dáng mỹ miều
Nhà mình sau trước vẹo xiêu năm bà
Thôi đừng ra bến ông à
Lỡ tay lỡ chén...dám mà té sông
Thôi mình xuống chợ nghe ông
Mua vài vịm đế ra đồng nằm say
Để nhìn vầng nguyệt đêm nay
Cố Quận
Đi Chi Vội Vậy!!!
Đi chi vội vậy Người ơi
Quay lưng bỏ lại Bến Đời cho ai
Ba mươi năm hãy còn dài
Ở đây quậy tới mòn hài...rồi đi
Cố Quận
Đã Bảo Mi...
Đã bảo mi kéo ra sông
Sao mi lại kéo ra đồng cỏ hoang
Ta hẹn với Lão Kiến Vàng
Chèo đò dọc bến ngắm nàng áo tơ
Hai người đánh chén, hò ơ
Tình tang mây, gió, bụi, bờ chiều nay
Đã bảo mi kéo hướng này
Sao mi lại kéo xe quày hướng kia!!!
Cố Quận
May Là Quên
May là quên...còn bao nhiêu chữ
Chớ nhớ thì ứ hự dòng thơ
Một, hai, ba, bốn, năm tờ
Sáu, bảy, tám tập đọc mờ con ngươi
Cố Quận
Qua Qua Đây Để O Bằm
Ai đòi chặt qua...chặt qua
Qua qua đây để gần mà tay băm
Mấy trăng không thấy tiếng tăm
Qua trông, qua ngóng nở bằm là sao
Hỡi Ông Trời ở trên cao
Nhìn xuống mà chỉ O nào chủ mưu
Cố Quận
Chuyến Xe Thổ Mộ Xưa
Xưa chuyến xe thổ mộ
Tôi trước, em ngồi sau
Đánh roi không đúng chổ
Vó ngựa phóng thật mau
Em kinh hoàng! Em hét
Giây cương giật...dừng xe
Mắng tôi "Đồ thấy ghét"
Tiền không trả...te te
Cố Quận
Cám Ơn O Tặng Thơ
Cám ơn O chén rượu
Vần thơ ngắn ấm lòng
Mai tỉnh ra bài phú
Ghi xuống tặng mấy dòng
Cám ơn O chén rượu
Vần thơ ngắn ấm lòng
Cố Quận
Nếu Mai...Bớt Hủ Chìm
Nếu mai...quận bớt hủ chìm
Nhìn quanh O biết đâu tìm ra thơ
Đêm không nghe tiếng hò ơ
Ngày không vần chữ! Bến bờ buồn thiu
Cố Quận
May Con Dao Nó Lục
May con dao nó lục
Băm chẳng đứt thịt thơ
Chứ không thời vần, khúc
Năm bảy đoạn nằm trơ
Đời còn vui chén rượu
Ba buổi tiếng khà khà
Réo kêu bằng hữu tụ
Ngồi vẽ tóc, hoạ tà
May con dao nó lục
Bằm chẳng đứt...y nguyên
Nên thơ cười vần, khúc
Năm bảy đoạn nợ duyên
À! Con dao nó lục
Ông Trời thương kẻ say
Cố Quận
Thường Khi Năm Vịm Chưa Say
Thường khi năm vịm rượu quỳnh
Chưa say...nay nhấp men tình đã say
Ôi! Hồn với vía cùng bay
Vần âm chạy loạn thế này a thơ
Mịt mù cuối bến đầu bờ
Hai tay moi túi lấy cờ trắng ra
Chịu thua dưới dáng ngọc ngà
Chịu bại dưới áo lụa tà người thôi
Thường khi năm vịm còn ngồi
Men tình một chén ngã rồi là sao!!!
Cố Quận
![]()
Gánh Hát Xưa
Mấy hôm vắng Gánh Hát Xưa
Tôi ôm vịm khóc như mưa nhớ tuồng
Xe lôi, xe kéo biệt luôn
Xe thổ mộ, tiếng vó buông đâu rồi
Bây chừ "Phố" chỉ mình thôi
Kiến, Dê, Tím, Bảy nổi trôi chốn nào
Năm vịm say! Chỏng mông gào
Không ai đáp lại...đành sao lạnh lùng!!!
Cố Quận

Phe Ta (2)
Người bênh ta...phe ta
Hai nghinh chiến cò già
Tiếc con dao nó lục
Không thời đứt thịt da
Đường dương gian, địa ngục
Hai lối ai trong đời
Tử, sinh rồi cũng lúc
Đến là có lúc rời
Người theo ta...phe ta
Cố Quận
Tung Tăng Đầu, Cuối Phố
Tung tăng đầu, cuối "Phố" này
Thiếu bạn...thiếu cuộc rượu gầy đâu vui
Anh Dê bị cấm cửa rùi
Chị Bảy không hát! Ngậm ngùi chén cay
Tung tăng đầu, cuối "Phố" say
Đêm trăng một bóng ai hay ta buồn!!!
Cố Quận
Cò Lặn Rồi! Đừng Kêu
Thấy rồi Tím ơi! Tím ơi
Nghe rồi, đừng có ới ời bên sông
Đi là mang cả vườn bông
Trên tà áo lụa màu hồng thêu hoa
Thấy là biết Tím rồi a
Nghe chân Tím đến...cò ta lặn liền
Cố Quận
Có Bao Nhiêu Chữ Thôi!
Đầu có bao nhiêu chữ
Viết ra sạch hết rồi
Đâu đã dành, đã giữ
Được bấy chơi quách rồi
Mới nửa vịm say chi
Ba, bốn hoặc may thì
Thơ ngưng trào dâng nữa
Nửa vịm...hãy còn ghi
Đầu có bao nhiêu chữ
Viết vần âm mấy câu
Ý tắt ngang! Ứ hự
Nào cất giữ, giấu đâu
Nói không tin ráng chịu
Chị bụng giận...cũng cam
Cố Quận
Gánh Rượu Không Đi Ngang Nhà!
Một màu cây lá xanh hè
Tiếng rao gánh chè, còn gánh rượu đâu
Hôm nay chưa giọt nào sầu
Thơ ta chưa nét mực mầu trời xanh
Hỡi cô bán rượu sao đành
Không qua nhà để đong sành rượu ta
Cố Quận

Đóng Cửa Mài Dao
Mấy ngày đóng cửa mài dao
Để không nó lục! Làm sao cắt mình
Làm sao chặt khúc Lưu Linh
Thần Say hò hét, tiếng inh ỏi làng
Đóng cửa mài con dao ngang
Mài con dao dọc bén sang cạo người
Cố Quận
![]()
Ông Và Tôi
Quê ông Quảng Ngãi, tôi Kiên Giang
Cũng đắm mê hoa, áo lụa nàng
Sớm tối đường ong, mùa lối bướm
Hai thời sao chữ giống y chang!!!
Cố Quận
Tiểu Thư Đi Đâu!!!
Tiểu Thư đi đâu
Cho dạ nhị sầu
Nhớ con dao lục
Vọng cổ sáu câu
Không dĩa lươn bằm
Không tô bún cá
Rượu nửa vịm nằm
Buồn nghe tiếng lá
Tiểu Thư đi đâu
Vắng bóng! Nhị sầu
Nhớ bài vọng cổ
Ai hát sáu câu
Cố Quận
Ông Bích Khê Ơi!
Ông Bích Khê ơi! Biết không là
Xưa về mấy lượt kéo chân qua
Ngâm thơ câu tứ tình vương vấn
Thổn thức năm canh chén nhớ tà
Giờ đi đâu mất chừng lâu lắm
Không thấy hồn linh ghé lại chơi
Tình thơ trên áo tơ vạn dậm
Qua buồn! Ôm vịm cạn Ông ơi
Cố Quận
Ông Dê! Ổng dê
Ối giời! Ông Dê, Ổng dê
Áo em Ổng cắn xé hề Ổng ăn
Thôi rồi mảnh lụa dính răng
Lấy chi che khoảng ngực trần hỡi ai
Cố Quận
Bên xưng Ông! Bên xưng Lão
Gây chi ân oán kéo nhị vào
Đèo ngang, đèo dọc, núi thấp cao
Gã mán trên cành cây cung bắn
O mườn trong túp phóng ngọn lao
Tay thơ, tay bút chì gạt đỡ
Chân nhảy, chân lui bước tẩu đào
Hoạ, xướng hai đàng chơi đối chữ
Xưng ông, xưng lão kéo nhị vào
Cố Quận
![]()
Cảm Ơn Ly Cà Phê
Cảm ơn ly cà phê đen đá
Giữa trưa hè uống đã cơn ghiền
Tay thơ vẽ áo lụa tiên
Tình thơ theo gió ngả nghiêng lối người
Cố Quận