Giận Chi Chẳng Ghé Thăm Nhà!!!
Sau vườn tiếng guốc Chủ Nhân
Áo dài thấp thoáng bóng gần...rồi xa
Sao về chẳng ghé thăm nhà
Giận chi chân bước xuống phà qua sông!!!
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.131 lượt xem —
Trang 30 / 44
Mặc Kệ (2)
Mặc kệ! Mời O viết tiếp đi
Thế gian dị nghị chẳng tổn gì
Bốn phía, vàng thau lời lẫn lộn
Mười phương, đen trắng tiếng sân si
Mặc kệ! Mời O viết đọc chơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2016 17:24:24 bởi Cố Quận>
Muốn Hỏi Thăm...
Muốn hỏi thăm O đôi điều
Bớ hai ngày tiếng theo chiều gió bay
Bây chừ âm tắt thế này
Chỉ còn ra dấu như vầy...hiểu không!!!
Cố Quận
May Là...
May là viết đủ mua vui
Chứ không đò xác nó vùi đáy sông
May là hạ ngọn bút lông
Chứ vần chữ tiếp...gió lồng, mây giăng
Vui vừa đủ trắng hàm răng
Chứ vui hết cở...e rằng bão lên
Cố Quận

Đi Đường Biển Mua Về
O đi đường biển mua về
Chai rượu với kẹo...mồi hề O quên
Kẹo tây, rượu mỹ châu tên
Đọc trẹo lưỡi! O phải đền tiền tui
Cố Quận
Xưa Là Bạn...Nay Dượng!
Xưa là bạn...vai khoác vai
Bây chừ lên Dượng kéo tai nhị nầy
Cô Tui nóng ruột cầm cây
Phang Dượng một cái! Hồn bay lên trời
Cố Quận
Có Người Xúi Tui
Có Người xúi tui thơ tặng Lão
Xem đời le lói chút nào không
Nếu như chẳng ưng thì mau bảo
Lặng im...tui viết đọc nói ngông
Cố Quận
Yêu Một Mình Đành Sao Em!!!
Em yêu một mình đành sao
Để ta nhớ đóa hoa đào ngày xanh
Dù hình bóng cũ mong manh
Dù tình xưa tợ chỉ mành...luyến lưu
Mối duyên không vẹn dự trừu
Tháng năm mang nỗi oan cừu phụ ai
Em yêu một mình là sai
Cho ta vai sánh cùng vai tuổi già
Ừ đi em...đời vui a
Cố Quận
Giữ Chi Đôi Guốc Mộc Mòn!!!
Giữ chi đôi guốc mộc mòn
Tình xưa đã lỡ dạ còn tiếc thương
Bây giờ nửa mái tóc sương
Mà hình bóng cũ đêm trường còn mơ
Cố Quận
Sụp Hầm
Thử vào phố nọ bị sụp hầm
Không Đường Thi luận chữ cùng âm
Ngũ độ thanh với là bát vận
Lận sát bên lưng cũng sụp hầm
Cố Quận
Hè Người! Hè Tui
Hè người ta thì nóng
Hè tui lạnh tợ băng
Yếm đào tơ lụa mỏng
Rượu chè tê lưỡi răng
Nên trong lòng tuyết rơi
Thơ mùa đông Anh ơi
Hè người ta thì nóng
Hè tui lạnh quá trời
Cố Quận
O Khen Vài Tiếng Là
O khen vài tiếng nữa
Thơ cò tui nổi ngông
Áo Dài Ơi khôn chứa
Vần câu chúng đơm bông
O khen vài tiếng tiếp
Thơ cò tui nổi điên
Áo Dài Ơi hãi khiếp
Bài sau trước miên miên
O Đừng khen cò nữa
Được không O...được không
!!!Cố Quận
Bùn Đất Dính Tà
Áo em bùn đất dính tà
Tại lùm hoa đoá ấy là đang bông
khom lưng cúi bẻ cành hồng
Trước sau hai vạt trắng thòng đất đen
Anh chàng đứng đấy miệng khen
Áo em bùn đất nước phèn vàng ăn
Đưa anh về giặt cho chăng
Hay em tình chịu tình rằng theo luôn!!!
Cố Quận
Một Cõi Yên Bình Thật Không!!!
Hỏi rằng Một Cõi Yên Bình
Ướt Mi, Thi Hạnh, Lung Linh mấy người!!!
Rằng ba, nhe mấy răng cười
Yên Bình Một Cõi...nhà ngươi muốn gì
Chớ hòng mang gánh sân si
Vào đây đặt xuống rồi đi giáp vòng
Yên Bình Một Cõi...thật không
Để thơ tôi chữ thơ ngông chẳng đòn!!!
Cố Quận
Nhận Rượu Được Chăng Bác!!!
Tiền nhị tôi không có
Bác nhận rượu được chăng
Đường Xuồng hay Vang Đỏ
Bác nhận nhé...được chăng!!!
Vịm đầy thơ tay khắc
Năm chữ tám câu vầng
Tiền! Túi không một cắc
Rượu! Trên dưới mấy tầng
Cố Quận
Mắt Nhắm Mắt Mở Thơ...
Áo em xưa quá cũ
Tôi lại tưởng lấm bùn
Hỏi mang về giặt giũ
Em mắng tôi "Gã khùng!"
Hôm sau em áo mới
Tôi theo sau tà hương
Sao chân không dừng đợi
Cho tình vương vấn vương
Áo em xưa tà cũ
Tôi ngờ vạt lấm bùn
Nên thơ vần mơ ngủ
Em mắng tôi "Gã Khùng!"
Cố Quận
Năm Năm Thơ Mình
Năm năm thả thơ mình nhảy loạn
Chẳng ý gì đâu chỉ chữ vần
Chỉ mua vui, chỉ cười chốc thoáng
Chỉ hò ơ nhớ áo xa gần
Năm năm thả thơ mình mạng ảo
Chẳng ý gì đâu giết khắc thời
Giết quạnh hiu, giết niềm sầu não
Đời tha hương! Đã nửa cuộc đời
Năm năm thả thơ mình...lẹ thế!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2016 04:32:22 bởi Cố Quận>
Một Cõi Yên Bình Cạn Bình!
Vào Một Cõi Yên Bình
Đã đụng đầu Lung Linh
Guốc hay không tuỳ hứng
Thời đâu đã yên bình!!!
Thôi thì chân đã lỡ
Bờ bến nước thân sa
Rượu không mau khui chớ
Ngồi ngâm vịnh, hò ca
Vào Một Cõi Yên Bình
Sớm đụng đầu Lung Linh
Mời O môi nhắp chén
Cho Một Cõi Yên Bình
Cố Quận
Xin Đi...Bà Không Cho!
Xin đi Bà đã không cho
Thôi thì ngồi viết rồi hò...rồi ngâm
Rồi tay đánh khúc đàn cầm
Rồi mơ cánh áo lụa trầm hương bay
Rồi đêm chờ ánh trăng say
Rồi đêm đợi gió heo may gió về
Rồi ngồi đếm lá thu hề
Chiếc vàng khô rụng xuống lề ướt sương
Xin đi Bà nỡ cấm đường
Thôi thì trút nỗi đoạn trường vào thơ
Cố Quận
Tự Sát!
Nghe anh kêu nở...tui tự sát
Cắn lưỡi từ trong vỏ trứng rồi
Chứ sinh ra...lớn đời phận bạc
Lấy phải chàng say chén với mồi
Anh đừng kêu nữa...đừng kêu nữa
Đứng khóc làm chi tốn lệ tình
Tui không ưng...mệnh trời đôi lứa
Tự sát! Còn hơn nở đụng bình
Cho anh sớm tối kèm hũ rượu
Năm tháng vần âm áo và hoa
Cố Quận
La Làng!
Khi đó...có người dông
Ra cửa la làng
"Bớ người ta ơi Nàng
Vừa vứt tiền tôi nghìn bạc!"
Cố Quận

Ông Hùm Ôm Vai
Đêm qua mộng gặp ông hùm
Trên đường chân trước ôm chùm lấy vai
Nhị mừng tay vuốt lông dài
Hôn lấy hôn để...mong ngài tha cho
Ông hùm thấy thích cái trò
Rượu vô năm vịm lăn bò ra thơ
Đêm qua bị nhéo! Nằm mơ
May là gặp hắn, hắn lờ, hắn tha
Chứ rủi mà đụng cọp bà
Ả nhai, ả nghiến, ả là gặm xương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.02.2016 21:52:19 bởi Cố Quận>
Gật Đầu Là Bỏ Xác
Gật đầu là bỏ xác
Đành đắp gối im re
Chịu! Cánh lông tan tác
Đành giả điếc không nghe
Sáng ra còn tiếng gáy
Đêm gật đầu tắt âm
Là ngày chùm chăn ngáy
Là lưng lạnh, đầu hâm
Gật đầu là bỏ xác
Đành giả ngủ! Im re
Cố Quận
Ném Trái Tim Tình
Đành sao ném trái tim tình
Nó bay! Nó chạm phải bình hoa tan
Trăm mảnh dưới đất ngổn ngang
Giận ai đến thế hỡi Nàng Hạ ơi!!!
Hạ đang giận gã mê chơi
Không hoa gõ cửa mà mời áo hoa
Không thư nhận lỗi mình à
Hôm kia thất hứa! Rồi là bặt luôn
Bình hoa vỡ nát ngồi buồn
Giận người lỗi hẹn! Nổi cuồng ném tim
Bây chừ lá nổi, cành chìm
Bây chừ hoa nát! Biết tìm tình đâu
Cố Quận
Ở Thì Ở...Sợ Chi!!!
Ở thì ở...sợ ai O!!!
Sáng rượu đế, chiều rượu nho với mình
Chén lên, chén xuống cạn bình
Có trăng với gió, trúc xinh lá cành
Có vàng tơ chiếu bóng xanh
Có hương áo lụa người quanh quẩn mà
Ở thì ở...sợ ai a!!!
Say nằm ngủ với tiên, ma cũng đành
Cố Quận
Lần Này Quyết Ở Lại Luôn
Lần này chạy giặc ở luôn
Nói ra lại sợ O buồn...O lo
Có ghế ba chân, bụng no
Có vài ba vịm nằm khò...Bình Yên
Lần này khắc chữ, dạ nguyền
Nơi đây lều cắm, giong thuyền đêm trăng
Bỏ hết mấy chuyện lăng nhăng
Hò ơ, ngâm vịnh lời rằng...ở luôn
Cố Quận
Người Về Nhớ Rủ Tôi Về
Người về nhớ réo tôi về
Thăm Cô Bạn Cũ vậy hề Người ơi
Cô nấu bát bún tôi xơi
Rót ly bia đắng nghe lời...ngọt thay
Người về nhớ cho tôi hay
Chứ đời viễn xứ bên này nhớ thương
Đám bạn xưa! Thuở chung trường
Bây chừ mỗi đứa mỗi đường vời xa
Người về nhớ rủ tôi a
Để tôi xin phép vợ nhà về theo
Cố Quận
Thư Rơi!
Thư rơi! Bà đừng gửi thư rơi
Có ngon thì viết quảng bá chơi
Chứ lén ra vào đây biện chứng
Là tôi rất rành mạch ông ơi
Thư rơi! Xin bà đừng gửi nữa
Trò này kém lắm...trò này xưa
Đã biết, biết bà mưu kế rửa
Hận mình nhờ kẻ khác chặt, cưa
Thư rơi! Bà cho mình cao kiến
Biết rồi lòng dạ ấy nhỏ nhen
Đánh hùa để cầu mong danh tiếng
Trong ngoài ai cũng thấy...nhỏ nhen
Thư rơi! Đừng gửi nữa hoài công
Bà ơi tôi...không thấu ý ngông
Cố Quận





