
Chị Tư Tôi Giờ Đâu!!!
Hình hôm nào còn đấy
Nay Chị Tôi biến rồi
Xóm làng ai có thấy
Bóng dưới biển...trên đồi
Chị Tư Tôi giờ đâu!!!
Cố Quận

Hai Mình Chứ Đâu Phải Một!!!
Đất, trời, biển rộng bao la
Trước sau chỉ Hiền Tỷ Ta một mình
Ừ! Mà ai đứng chụp hình
Đất, trời, biển, nắng lung linh môi cười
Hai chứ đâu phải một người...
Cố Quận
Người Đâu Ngồi Tướng Cao Sang!!!
Người đâu mà tướng ngồi sang
Trông xa giống nét Kiên Giang quê mình
Làm tôi cứ mê mẩn hình
Muốn thơ nhưng sợ móng xinh O quào
Người đâu mà tướng thanh cao...
Cố Quận
Chàng Chịu Theo Chăng!!!
Bên em mà không chàng
Lăn ra đất la làng
"Ối giời! Tình nỡ phụ
Cho hiu quạnh, bẽ bàng"
Giờ chàng chịu theo chăng!!!
Cố Quận
Mùi Cà Phê Tợ Mùi Rong
Cà phê mùi tợ mùi rong
Nhớ bị nhận nước trên sông hôm nào
Thôi Tiểu Thư! Nhị xin chào
Đi luôn cho khỏi lọt ao dính bùn
Cố Quận
Tại Ông Xưa Nhát Gái
Sao xưa ông không nói ông ơi
Chẳng giấy thơ câu mực tím thời
Áo trắng tôi chờ ông mấy độ
Hè đi thu đến lá vàng rơi
Sao xưa ông nhát! Ông nhát quá
Tôi ngóng chờ lâu bỏ lấy chồng
Giờ thơ than thở gì ông ạ
Đâu hiểu rằng tôi bạc má hồng
Tại ông tất cả...lỗi tại ông
Cố Quận
Ra Đường Quên Mủ!
Ra đường quên cái mủ
Trời hạ nắng chang chang
Nám lông mi! Mày rũ
Thở dài...cất tiếng than
Vội vàng chi quên mủ!!!
Cố Quận
Bị Chê Mập!
Bị Cô Em, Cô Bạn chê
Rằng thây tui mập! Buồn ghê O à
Tướng tui cân đối thế mà
Bảo dư mỡ thịt oan a O này
Mai nhịn ăn, cho thân gầy
Quyết không bơ sữa! Không say sưa hèm
Cố Quận
Níu Áo Đề Thơ
Trăm o níu áo đề thơ
Nợ trời mưa sáng chiều tơ nắng vàng
Đêm trăng mờ tỏ chiếu làn
Lung linh sông nước tình tang kiếp nào
Giờ O hỏi chữ vần trao
Ông muôn năm cũ âm hao đâu rồi!!!
Tha cho...chứ vấn một hồi
Nhị say khai hết! Sếp móc lòi mắt a
Cố Quận
Đốt Thơ Lấy Tro
Mai đem thơ đốt lấy tro
Gánh qua bên ấy tặng O vung vườn
Cây ăn trái, sai lạ thường
Hái ăn thoang thoảng mùi hương áo tà
Mai đem đốt hết thơ a
Gánh tro qua tặng O ra vung vườn
Cố Quận
Hắn Nổi Máu Tặc Răng
Mai này! Ông cháu trời thần
Của Em nổi máu Tặc Răng nữa rồi
Vần chữ như nước mây trôi
Viết từ sáng sớm chưa thôi Mai à
Xưa đi học, đâu biết là
Hắn người lắm chuyện vậy a nên lầm
Kết giao, giờ dạ than thầm
Vì hắn cháu vợ! Bất khâm...Vợ buồn
Cố Quận
Lẩu Mắm Nhà Ai
Ngửi mùi lẩu mắm từ nhà
Mùi thịt, cá, khổ qua, cà tím bay
Rổ bông súng, muống, ngổ đầy
Bên sông bụng đói nhị này muốn sang
Hỏi xin nửa bát mà chan
Vào tô cơm trắng sợ nàng không cho
Hay đem thơ đổi hoặc hò
Vậy Cô có chịu...tôi đò tháo dây!!!
Cố Quận
Tôm Hùm Hại Nhị Rồi!
Rượu mà đụng phải tôm hùm
Say lọt xuống nước cái ùm không hay
Mấy Tiên sao chẳng ai tay
Nắm cổ áo...vớt nhị này thế ư!!!
Cố Quận
O Là Yêu Tinh!!!
Đâu biết O là yêu tinh
Mỗi lần gặp mặt ghế rinh tọa gần
Từ nay nhị biết phòng thân
Đụng đầu O sẽ phóng chân...biến à.
Cố Quận
Mau Đem Thơ Ra Đốt!
Những bài thơ xưa viết
Đâu đã là cho em
Khôn sao không giấu biệt
Còn đăng lên người xem!!!
Mau mang ra đây đốt
Tật từ nay phải chừa
Xác hồn giao em nốt
Vần chữ cấm viết bừa
Tiếc tình sao ngồi khóc
Đã nói oan gì nào
Ngày đêm mơ áo, tóc
Vạt với mái cô nào!!!
Không khai...biết tay em!
Cố Quận
Sao Bậu Phụ Mình!!!
Hạnh phúc lắm rồi bạn ơi
Sáng bàu với vịm chiều rơi mé đầm
Sen hồng sen trắng mà nằm
Chờ trăng lên chữ vần ngâm ý tình
Ớ này sao bậu phụ mình
Cho say với xỉn té sình bậu ơi
Cố Quận
![]()
Lỡ Thời Lỡ Vận Đòi Trời
Lỡ thời thì tạo lại thời
Lỡ vận! Tay kéo Ông Trời mà thoi
Đem thời đem vận cũ đòi
Bắt Ông Trời trả hẳn hòi hãy ngưng
Cố Quận
Thơ Là Nhựa Sống Của Đời Tôi
Vâng thơ là nhựa sống
Thiếu như rượu cay nồng
Nửa ly là lật gọng
Nằm thẳng cẳng thư phòng
Chén vào...vần âm lên
Bạn bè ấy tuổi tên
Tóc đuôi gà, tóc ngắn
Ngồi nhớ hết...chẳng quên
O nói đúng quá trời
Cố Quận
Tôi Đấy Sao!!!
Tôi đây sao...tôi đấy sao!!!
Trông người ú thế chắc hao tốn nhiều
Sữa bò năm bảy chai tiêu
Nửa đêm xả nước làm xiêu góc nhà
Cố Quận
Tiết Canh Vịt
Thộp một con! Đè cổ ra
Cắt sâu cho máu nó sa xuống sành
Đánh đều tay làm tiết canh
Đặt vào tủ đá đông nhanh thế là
Đồ lòng xắt nhỏ trải ra
Dĩa thêm đậu phộng rang a, hành, ngò
Cạn hết nửa vịm chân bò
Góc nhà gục xuống mũi khò khò say
Thộp một con! Tiết canh này
Thịt luộc cất lại ta bày tiệc khuya
Cố Quận
Chàng Đen Nàng Trắng
Thộp con nữa đủ màu
Chàng đen, nàng trắng phau
Lội qua dòng có cặp
Vô nồi cũng chung nhau
Tôi thịt luộc-tiết canh
Em gỏi bắp-cháo hành
Sống tình kia đã vẹn
Chết xương cạnh giồng xanh
Hai người ven sông chén
Cười vui hỉ hả mà
Tiết tôi hình như bén
Họ nâng, cụng, dzo^ nà
Tôi em cặp đủ màu
Nam đen, nữ trắng phau
Nên hai người họ thộp
Cho sinh tử trùng nhau
Cố Quận
Hồn Vịt Đen Báo Chủ
Ông ơi! Con vịt đen về báo
Bị tiết canh luộc chảo rồi ông
Thịt họ còn cất tủ đông
Để khuya nay chén vòng vòng bộ ba
Mỹ Nhân, Kim Trúc cùng tên nhị
Cuộc rượu đang vui hỉ hả cười
Bày mưu chỉ có hai người
Nhân, Trúc thèm nhậu máu tươi con là
Xúi nhị ấy thộp cha, cắt cổ
Còn tham mồi nên khổ em con
Vịt trắng thân béo mình tròn
Cũng chung số phận...gỏi còn dĩa kia
Hồn con xuất được dìa đây báo
Cho ông tường tận ráo trước sau...
Cố Quận
Lấy Ai Lùa Vịt!!!
Đùa thôi sao nỡ dứt tình
Tỷ-đệ! Cho nhậu độc bình độc chung
Lấy ai lùa vịt đường cùng
Cho nhị thộp cổ mà dùng thịt đây!!!
Cố Quận
Thuyền Lộn Bến
Thuyền lộn bến bởi trời sương
Hạt sa xuống mũi còn hương tóc người
Đông, tây, năm, bắc ai cười
Tiếng chân, tiếng guốc, tiếng ơi ới thuyền
Cố Quận
Ý Tình Như Bóng Với Hình
Ý tình như bóng với hình
Bên nhau suốt cuộc hành trình trăm năm
Thơ vần huyền dịu trăng rằm
Đò xuôi con nước gối nằm thơ say
Va chân cầu ván đò quay
Ngang nhầm chổ xoáy mũi quày ngược ra
Rặng dừa xanh,vừa khỏi mà
Sao giờ còn trước mặt cà...lạ thay!!!
Ý tình thơ hoảng kinh bay
Vần câu rụng xuống sông này hết chơn
Cố Quận
Bóng Gã Say!
Thơ bàu với chén bên dòng
Trống canh ba điểm đã mòng mòng quay
Thấy mặt nước, bóng người say
Hắn trồi lên níu chân giày bảo đưa
Vần âm bài phú mà trưa
Nay đã hứa, hỏi thì ừa cho qua...
Thơ buông bàu, chén rượu ra
Chân cao chân thấp vô nhà nằm run
Cố Quận
Cười Hở Mười Cái Răng
Nhị cười hở mười cái răng
Mai sao không tím, mai trăng không vàng
Cho vần ý thơ dứt ngang
Nhị cười O sẽ là khan giọng liền
Cố Quận
Từ Từ Nhé...Nghe Anh Chồng
Coi kìa Bạn Tui đẹp đôi
Có Chàng có Thiếp trên môi nở cười
Chúc hạnh phúc đến hai Người
Tình luôn bền chặt, thắm tươi như ngày
Mới cưới bên chén rượu đầy
Thiếp Chàng cạn hết mà say men nồng
Từ từ nhé...nghe anh Chồng!!!
Cố Quận
