O Ngồi Áo Vạt Thềm Đông
Chưa cười âm chữ bốn bề
Đã gieo nửa mái tóc thề ý thơ
Đã nhè nhẹ nắng vàng tơ
Đã hiu hiu gió hương bờ gió hương
Gió đưa gió đẩy qua đường
Làn thoang thoảng lụa vượt tường vào đây
Cho thơ mềm nét cỏ cây
Cho thơ tím vóc dáng gầy tím câu
O ngồi tay nón quạt đầu
Quạt son môi với mắt mầu quyết phen
Này mê hoặc gã say men
Tình căn gác thắp ngọn đèn chữ âm
Chưa cười hồn phách lẫn nhầm
Xác thân dờ dật sớm tầm chiều trông
O ngồi áo vạt thềm đông
Hiên tây tơ tưởng má hồng thơ say
Cố Quận
Đông Phong
569 trả lời, 36.146 lượt xem —
Trang 10 / 19
Đường Đông Xám
Đường đông đây xám núi đồi
Sương giăng giăng đỉnh hạt rồi hạt rơi
Đường đông đây xám mây trời
Xám dòng đông vãng! Rã rời dòng đi
Hữu đồng một cánh xanh rì
Tả bờ cỏ úa, liên trì trắng hoa
Đường đông đây xám đồi xa
Núi sương giăng đỉnh giọt là đông rơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2017 17:49:24 bởi Cố Quận>
![]()
Chiều Đầu Đông
Trên tầng mây đông trắng
Dưới dòng nước đông yên
Hoàng hôn vàng dạt nắng
Thông hàng xanh nhánh yên
In làn trong sắc chiều
Bờ quanh cảnh tịch liêu
Tuyết màng thân gỗ mục
Màu đông! Êm ả chiều
Cố Quận
Trăng Đông
Rừng cây cành xác xơ cành
Trăng đêm vàng ánh tơ vành trăng đông
Che màu đất, một màu bông
Tuyết quanh quanh nở cuối đồng cánh hoa
Trà mi ai nở vườn nhà
Đoá hương trắng đoá mượt mà dưới hiên
Nửa bờ vai, nửa đầu nghiêng
Tóc mây người mái đen tuyền tắm trăng
Đông sương khói nhạt cung hằng
Bóng tiên lạc cõi tục tằng đêm nay!!!
Bàu ta chưa cạn đã say
Chén run run chén lụa gầy dáng in
Cố Quận
Hồ Mùa Đông Tuyết Trôi
Hồ mùa đông nước lặng
Cành thu lưu luyến mùa
Công viên nền tuyết trắng
Trời thanh, không gió lùa
Không mây, tơ nắng nhạt
Chiều lung linh soi bờ
In màu thu vãng xác
Lá vàng rơi lững lờ
Khói sương buổi đông đầu
Giăng đầy bãi trước sau
Đêm trăng mờ vạc cánh
Lạc bầy! Tiếng gọi nhau
Hồ mùa đông...gió lên
Lăn tăn sóng va gềnh
Xô thềm công viên tuyết
Ra dòng chảy lênh đênh
Trôi về đâu tuyết ơi!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.12.2017 20:34:39 bởi Cố Quận>
Trên Cành Chim Nhớ Bạn
Chim trên cành nhớ bạn
Tình trăng trước nay xa
Âm não lòng! Ai oán
Hờn trách kẻ quên ta
Cho đầu canh đây gió
Đông lên se sắt trời
Vi vu hàng lau cỏ
Bên sông! Cánh rụng rời
Trên cành chim nhớ bạn
Tình trăng trước chim kêu
Âm não lòng! ai oán
Bày chi cảnh trớ trêu
Vậy bà Nguyệt ông Tơ!!!
Cố Quận
Sương Đông Đọng Cỏ Tím Màu
Trời đã đông rồi sao
Sương đọng cỏ tím màu
Giọt ngày rơi đất nắng
Vàng nhạt lối vườn sau
Hôm qua thu còn tiếng
Heo may rụng lá mùa
Xạc xào phong cánh liệng
Vi vu ngọn gió lùa
Sáng nay trời khởi đông
Sương đọng cỏ tím đồng
Giọt ngày rơi đẫm ướt
Thềm nắng nhạt vườn đông
Cố Quận
Giọt Đọng Cành Hoa
Lung linh giọt nước đông cành
Bước đi...hạt nhỏ đất thành tuyết băng
Hoa biết chăng...người biết chăng
Thơ ta vần chữ thơ rằng luyến sương
Trên cành sợi nắng chưa vương
Tơ chưa soi mái hiên vườn hoa thanh
Bước đi sợ nước đông cành
Hoa kia hạt rụng đất thành tuyết băng
Cố Quận
Rớ Tay Giọt Rụng! Ngón Sờ Giọt rơi
Sương kia đọng cánh lá bờ
Rớ tay giọt rụng! Ngón sờ giọt rơi
Làm sao đây...trời bớ trời
Mang sương về tưới hoa thời thắm hoa
Cho màu đậm đoá đông mà
Mai đem tặng nhánh hồng ngà ngọc hương
Lá bờ đông sáng đọng sương
Gió đưa giọt sắp rớt đường...giọt tan
Cố Quận
Mây Mùa Đông
Chiều nắng nhạt! Chiều mây đông
Nhành cây vàng sắc, lưng không trắng màu
Làng tôi trước, thôn nàng sau
Cách con Sông Cái, cách nhau chuyến đò
Nên tình lỡ chữ hẹn hò
Lỡ câu luyến ái! Tàn tro khối tình
Ngày nắng tắt! Mây bình minh
Xám màu đông sắc trời thinh không màu
Cố Quận
Sương Trắng Đồi Đông
Đông ngày sương khói trắng đồi
Thông xanh giọt đọng giọt rồi giọt sa
Chuông giáo đường, khúc thánh ca
Tha hương! Viễn khách nhớ nhà rưng rưng
Đồng xưa tay nhóm củi rừng
Nướng con gà chén rượu mừng giáng sinh
Đồi thông đất khách ai hình
Khói sương pha trắng...thấu tình khách chăng!!!
Cố Quận
Gió Mưa Đông! Hoa Rụng
Mưa rơi thấm cánh hoa gầy
Gió đông hoa rụng đất lầy bùn vương
Mai màu nhạt! Mai phai hương
Mai thân khô héo bên đường này mai
Cành xanh lá...đâu vàng đài
Đâu mong manh tím hiên ngoài người thơ!!!
Mưa rơi nặng hạt quanh bờ
Gió đông hoa lạc dòng lờ lững trôi
Cố Quận
(30)
Ngoài Kia Hoa Tuyết
Ngoài kia hoa tuyết mùa bay
Sao em không đến chốn này với ta!!!
Rừng thông xanh, trắng hạt sa
Trắng nhành cao gió hạt là là rơi
Muốn sang mưa tuyết giăng trời
Mù con ngõ đất đây thời mù mây
Ngoài kia hoa tuyết rụng đầy
Nên em không đến chốn này cùng anh
Cố Quận
Hoa Trôi
Ngày mưa đông hạt nặng
Vườn rụng cánh hoa trôi
Song thưa người áo trắng
Lặng nhìn! Mắt xa xôi
Trông sang bờ bến nước
Đò bên mũi chưa về
Trông ra trời dạ ước
Đò bên mái xuôi về
Ngoài mưa đông giọt nặng
Vườn rụng cánh hoa trôi
Chốn khuê phòng áo trắng
Ngồi nguyện kẻ xa xôi
Hồi gia...mình có nhau
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2018 21:31:57 bởi Cố Quận>
![]()
Mùa Đông Buồn
Mùa đông buồn! Buồn lắm em ơi
Nhớ buổi chia tay tuyết trắng trời
Hoa rơi trong gió làn run gió
Đông này...đông kế cách hai nơi
Mùa đông buồn! Buồn lắm nghe em
Khóc kẻ quay lưng ướt tóc mềm
Ướt hàng mi ướt giòng lăn má
Em về...tôi tay mở thư xem
Mùa đông buồn! Với chữ biệt ly
Là thế...tình ta bất hẹn kỳ
Bất thành giai lão trăm năm kiếp
Đôi mình duyên nợ ấy sinh ly
Mùa đông buồn! Buồn lắm từ đây
Cố Quận
Em Đi Rồi! Mai Còn Trở Lại
Sáng nay anh thức giấc
Em đã ra đi rồi
Mùi ái ân phảng phất
Chăn gối lạnh hơi rồi
Bên kia bờ gió đông
Hoa tuyết rụng rơi đồng
Khói mùa che bóng áo
Em về chưa...đấy sông!!!
Sáng nay ngồi nhớ thương
Tóc làn thoang thoáng hương
Hiên nhà tay đốt thuốc
Lòng như vấn như vương
Mai em còn có lại
Áo ra sông...qua đò
Mai anh chờ trên bãi
Bóng ra sông con đò
Tối nay trăn trở giấc
Em đâu...em đi rồi
Mùi ái ân giờ mất
Em đâu...em xa rồi
Cố Quận
Canada Xứ Lạnh Tình Nồng
Tình nồng xứ lạnh thấu làn da
Nhưng trái tim tôi nhịp cứ là
Thình thinh thình thịch hoài âm chữ
Mời anh chị viếng Canada
Đãi băng cùng tuyết mùa băng tuyết
Làm gấu filet nấm với cà
Với dê thọc cổ hoà rượu huyết
Vào bốn ba chung ngó cười khà
Tình nồng xứ lạnh ghé tôi chơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.02.2018 21:03:09 bởi Cố Quận>
![]()
Đông Này Bặt Bóng Hình Chàng!
"Thu qua đông lại sang đây.
Tuyết rơi lạnh lẽo nhớ ngày bên nhau"
Ừ! Thu này bặt bóng
Trời vào đông người đâu
Ngoài kia làn tuyết mỏng
Mùa đã rơi trắng mầu
Tình em giờ vẫn giữ
Dư âm xưa kia còn
Dòng thơ chàng tím chữ
Vần câu trang giấy còn
Mà thu qua bặt bóng
Trời đầu đông vắng nhau
Ngoài hiên sương khói đọng
Mùa giọt nhỏ! Tình đau
Cố Quận
Mộng Cánh Gió
Em chờ gió níu luồn bay
Về phương nam ấy tình say đắm tình
Về phương nam...em gặp mình
Người trong mộng của thời trinh nguyên cùng
Sánh vai chung một đường chung
Làng sau trước lối trường khung cổng trường
Hoa giàn tím sắc hạ hương
Tím năm cánh nở cành tương tư màu
Em thầm...đông nổi gió mau
Níu luồn để đến gần nhau nhé người
Hình như mộng thấy môi cười
Mình năm xưa tuổi hai mươi đứng chờ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2018 06:02:24 bởi Cố Quận>
![]()
Mùa Đông Ở Đâu!!!
Mùa đông ở đâu sớm thế này
Mịt mù hoa tuyết cánh màu bay
Vi vu đàng gió ngoài kia gió
Lơ lửng trời mây trắng bủa vây
Mùa đông ở đâu vậy hỡi ai
Áo chùm! Khăn quấn, mũ che tai
Cô kia nở nụ cười môi đỏ
Bạch thố bồng tay ngõ dấu hài
Cố Quận
Ông Mặt Trời Mùa Đông Ở Đâu!!!
Ông mặt trời đi vắng
Những ngày đông xám mây
Che vàng tơ nhạt nắng
Cành khô! Trơ nhánh cây
Ven bờ sương khói trắng
Mặt hồ yên nước trôi
Không gian màn tỉnh lặng
Đâu tình nhân bóng đôi!!!
Ông mặt trời ngủ quên
Đông xám mây bồng bềnh
Mấy tầng sa hạt ướt
Mưa bong bóng bấp bênh
Phong vũ! Phong vũ hề
Cố Quận

Hàng Thông Ven Hồ
Hàng thông ven hồ đứng
In bóng...chiều đông mây
Tầng không tơ lơ lửng
Lung linh làn nắng bay
Bên kia bờ ai áo
Chờ ai sang bến đông
Bên đây bờ độc đạo
Chưa người chân lối cong
Hàng thông ven hồ bóng
In nước...vầng trăng khuya
Âm đàn ai điệu bổng
Oán tình! Hai ngã chia
Cố Quận

Ly Hương Đạo Giữ Mình
Ly hương ngày mưa đổ
Đất khách đêm lệ sa
Gió đông về mấy độ
Vi vu song nhớ nhà
Thương phận đời trôi nổi
Hèn sang cuộc đổi đời
Nằm gác tay tự hỏi
Sống sao không thẹn người!!!
Ly hương đạo giữ mình
Đất khách dạ trung trinh
Thầm con dân Nước Việt
Sau trước vẹn nghĩa tình
Cố Quận
Chiều Công Viên Nhớ Em
Tôi ngồi đây với cây đàn
Chiều công viên khói trắng làn gió đông
Nhìn về bên ấy kia sông
Nhớ màu thu buổi gió đồng rụng hoa
Bồ công anh...cánh vương tà
Lụa người thu trước mượt mà nay đâu!!!
Tôi ngồi âm tiếng giang đầu
Chiều công viên khói giăng sầu nhớ em
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2018 06:06:46 bởi Cố Quận>
Bên Kia Trời Đông Lập
Ngày mưa mây xuống thấp
Sương khói níu trời gần
Bên kia mùa đông lập
Đây lá vàng rụng sân
Tôi với cô hai cảnh
Đời tang thương giống nhau
Tha hương! Lòng giá lạnh
Ngồi đếm những niềm đau
Bên kia mây xuống thấp
Không trăng! Gió giang đầu
Vi vu ngày đông lập
Đây vần chữ thơ sầu
Ngoài sông mưa tuyết bay
Cố Quận

Mùa Đông Ngồi Khâu Áo
Mùa đông ngồi khâu áo
Kim đâm! Máu rỉ tay
Thấm vào bâu cổ áo
Đỏ hồng đường chỉ may
Nhớ người năm xưa đã
Phụ tình nhau! Giờ đâu
Nhớ người năm xưa quá
Lần biệt nhau...về đâu!!!
Đông ai ngồi khâu áo
Kim đâm! Nào có hay
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2018 04:23:42 bởi Cố Quận>
![]()
Đông Lên Đồi Bạch Mã
Đông lên đồi Bạch Mã
Ngồi uống rượu trông sương
Mịt mù trôi tám ngả
Vù hạt gió mười phương
Bay lên trời...sa đất
Ngờ mưa rơi trắng làn
Đi qua...nào ướt mặt
Ngờ mưa ngưng bay làn
Đông bên đồi Bạch Mã
Ngồi cạn chén quỳnh tương
Mờ mờ mây...núi đá
Ngày không nắng! Mù sương
Tai nghe róc rách dòng
Thác Đỗ Quyên mùa đông
Cố Quận

Trăng Mùa Đông Viễn Xứ
Trăng đông ánh nhạt thềm soi vàng nhánh
Cúc buồn thiu! Dăm cánh rụng nền hoa
Dưới hiên khuya tay điếu thuốc chung trà
Lòng nghe nhớ quê nhà năm canh thức
Trăng đông thủa trống chùa bên nhịp dứt
Đàn kê xa âm nhứt loạt truyền âm
Tiếng hàng rao trên từng bước chân thầm
Vang con ngõ vòng eo mâm bánh sớm
Trăng đông khuất ngọn bấc lên...rươm rướm
Lệ ai giòng nhỏ xuống khóc thương ai
Nửa kiếp tha hương...dạ lắm u hoài
Đông niềm viễn xứ! Mềm vai nức nở
Cố Quận

Bình Minh Trên Đồi Bạch Mã
Trên đồi Bạch Mã mùa đông
Bình minh đã ló vầng hồng xa xa
Sương còn ướt nhánh thông già
Tầng mây đông xám la đà thấp mây
Gà chưa dứt tiếng thôn tây
Mộng đêm qua với dáng gầy còn in
Đây đồi Bạch Mã bình minh
Bóng ai tiếp bước lộ trình dở dang
Cố Quận

Qua Phà Nhớ Nước Hậu Giang
Qua phà nhớ nước Hậu Giang
Tôi như cá lội xa đàn! Tha hương
Trôi nổi trên tám ngả đường
Đêm tay đếm nỗi đoạn trường ai hay
Trời đất khách...mây trùng mây
Gió se se lạnh áo dày tiết đông
Qua phà nhớ nước con sông
Hậu Giang của thuở đục dòng nắng mưa
Cố Quận












