Xuân Khứ! Xuân Lai Mộng
Xuân khứ! Xuân lai tròn một cuộc
Trăm năm sinh tử mộng thôi mà
Mở mắt tơ ngày đêm thắp đuốc
Đường âm dương, chỉ ngạch cửa là
Xưa đến! Nay đi lẽ tất nhiên
Không sân không hận cảnh hậu tiền
Chín tầng mây trắng đưa linh thức
Ba thước bùn đen lấp xác yên
Xuân khứ! Xuân lai...xuân khứ lai
Đến đi ba vạn sáu trăm ngày
Không luyến không lưu đời một giấc
Mộng trần ai, mệnh tận mệnh khai
Cố Quận
Thiền Thi
232 trả lời, 26.319 lượt xem —
Trang 5 / 8
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2017 19:22:04 bởi Cố Quận>
Hồ Sen Nở Đoá Vô Thường
Hồ sen nở đoá vô thường
Dòng xanh xanh lá in đường nước trôi
Mơ màng tưởng đoá xa rồi
Mơ màng tưởng đoá luân hồi sắc tan
Hoà trong xuân nắng tơ vàng
Hoà trong xuân nắng rụng đàng xuân lên
Vô thường sen nở dòng bên
Hồ lung linh bóng xuân đền hội xuân
Cố Quận
Đường Ta! Ta Cứ Đi
Đường ta! Ta cứ đi
Mặc thiên hạ sân si
Đời trăm năm chứ mấy
Dạ bất sầu bất bi
Rồi niên tàn bốn tiết
Nhật nguyệt thoáng qua ngày
Nay sinh! Mai hẳn tuyệt
Thân bụi cát lấp đầy
Đời ta! Ta hãy vui
Mặc thiên hạ tới lui
Tiếng chì gieo tiếng bấc
Cười nửa nụ cười vui
Cố Quận
Hoa Tàn! Mai Hoa Nở
Xuân lai rồi xuân vãng
Hoa nở mai hoa tàn
Trăng đêm đi trời sáng
Ngày hợp ắt buổi tan
Vòng sinh tử thôi mà
Mời rượu chén xuân a
Vơi đầy nghiêng nghiêng cốc
Hội kiến chào chia xa
Xuân lai xuân vãng cuộc
Trăm năm một kiếp người
Như thắp dìm ánh đuốc
Đen thăm thẳm...môi cười
Hoa tàn mai hoa nở
Cố Quận
Hoa Đào Xuân Đang Nụ
Hoa đào đang nụ thắm cành
Xuân hiên chùa gió nhẹ mành trúc hương
Cánh xuân sắc rụng sân vườn
Bay bay trong nắng soi đường đất quê
Hoa nằm bên cổng rào hề
Chân ai hài đỏ thêu về viếng thăm
Chùa hoa đăng hội trăng rằm
Nguyên Tiêu chính tiết chay thầm niệm kinh
Ao sen đèn ánh lung linh
Cao kia như đã nhận tình nghĩa thâm
Sớm mai đào nhánh nở mầm
Lá non xuân khúc đàn cầm độ duyên
Cho cô nguyện ước vẹn nguyền
Theo chân phật pháp rao truyền đức nhân
Cố Quận
Phật Chúa Trong Ta
Di Đà vi diệu một câu
Trăm năm hai chữ Ni Mâu giữ gìn
Phật vô lượng, Chúa thánh linh
Diệt chấp vọng, thoát luỵ tình nhân gian
Tầm chi xa cõi Niết Bàn
Chốn Tiên Giới đó cạnh đàng sát thân
Di Đà niệm hoá si sân
Trăm năm một kiếp xác thần Ni Mâu
Cố Quận
Em! Hạt Bụi Hoá Kiếp
Em là hạt bụi nào hoá kiếp
Bên bờ mơ sum hiệp một ngày
Trăm năm lìa chốn đắng cay
Trăm năm nhẹ cỡi tầng mây gió về
Em là đoá hoa khuê các nhuộm
Phong trần nên phiền muộn vần âm
Câu ca vui bổng...buồn trầm
Tay run tiếng lục huyền cầm thở than
Em là hạt bụi đàng sẽ buổi
Bên bờ rơi dòng suối xa nguồn
Trăm năm bỏ kiếp tằm buông
Tơ trần ba vạn sáu muôn lên trời
Cố Quận
Đoá Vô Thường
Hoa kia nở đoá vô thường
Độ tâm mù mịt tá đường Quan Âm
Là bao gian khổ, thăng trầm
Sân si, danh lợi sa đầm hương sen
Trăm năm vùi lớp bùn đen
Hồn thăng ngự bóng đêm đèn bạch đôi
Trần gian một kiếp tạm rồi
Bỏ sau lưng xác! Thần hồi tây phương
Hoa kia hai đoá vô thường
Dẫn tâm mù mịt toạ đường Quan Âm
Cố Quận
Hoa Sen Nở
Sáng đầm hoa sen nở
Trong nắng nụ thắm màu
Hạ tàn cơn gió trở
Hương gợi bướm ong vào
Nhuỵ vàng rơi rụng nước
Dòng nào lơ lững trôi
Cọng nằm sau nối trước
Dần dần xa mấy đôi
Nhuỵ Tàn! Hoa cánh phai
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2017 19:50:27 bởi Cố Quận>
![]()
Buông Thả
Bên đây cầu toạ bóng
Dòng yên khói nhẹ dòng
Bên kia đồi núi mộng
Mây giăng kín tầng không
Hình như trăm năm đã
Như vầng dương nước trôi
Hình như thân túc tá
Nay cùng tận! Về thôi
Tâm sân si buông thả
Xác vọng cuồng trí quên
Hồn đông hồ băng đá
Ta thời chẳng tuổi tên
Bên cầu thiền niệm bóng
In dòng yên khói sương
Cảnh đời xưa tợ mộng
Trôi dần trôi tứ phương
Thần ta xuất...thần ra
Cố Quận
Tâm (2)
Chữ tâm kia chìm nổi
Phong ba mấy cuộc rồi
Lần tay không đầu mối
Dây đáy nước...đỉnh đồi
Đời qua hai vạn buổi
Vạn rưỡi nữa nào lâu
Chân bước vào đoạn cuối
Đường đã ánh dương đâu
Sầu thương và tiếc nhớ
Người năm xưa bây giờ
Trùng trùng xa, cách trở
Nhân gian! Âm phủ mờ
Chữ tâm này tay mối
Lần dây từng đoạn qua
Thoát dần cơn chìm nổi
Vầng dương chiếu thân a
Tâm tịnh! Xác thần an
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2017 02:29:05 bởi Cố Quận>
![]()
Khúc Cao Sơn Lưu Thuỷ-Bá Nha Khóc Tử Kỳ
Bá Nha khóc Tử Kỳ
Tri âm niềm biệt ly
Mã Yên đồi mây xám
Giăng mây! Bóng Tử Kỳ
Khúc Cao Sơn Lưu Thuỷ
Từ đây ai tấu đàn
Dao cầm bia thạch huỷ
Đời sau ai nghe đàn
Tích Tử Kỳ-Bá Nha
Cố Quận
Có Và Không! Như Nhau
Không và có sống trên đời hai chữ
Tính toan ư! Người buông giữ như nhau
Mai hồn đi nào tỏ sắc tường màu
Đen thăm thẳm trước sau đường ngõ tối
Có và không trăm năm dài vai mỏi
Tham sân ư! Tàn cuộc hối muộn rồi
Mai xác thân tan rã lớp bùn trôi
Thành bụi cát người ôi...không như có
Cố Quận
Trăm Năm Một Cuộc Bể Dâu...Vô Thường!
Trăm năm đời một cuộc
Dâu bể ấy...vô thường
Hôm qua nhà sáng đuốc
Đêm nay! Tối tăm tường
Đi về hai lối chia
Tám hướng âm tiếng lìa
Mười phương hình bóng bặt
Kiếp người! Tên, tuổi bia
Một cuộc rồi gió bay
Ba vạn sáu nghìn ngày
Như mây trời khuất nẻo
Cõi trần ai! Đắng cay
Đời mấy chữ bể dâu
Tử sinh kia đáo đầu
Nay tiền nhân, mai hậu
Thế! Kẻ trước, người sau
Vô thường! Cảnh vô thường
Cố Quận

Sinh Gánh Nghiệp! Tử Mang Theo
Sinh gánh nghiệp! Tử mang theo
Trả vay hai chữ nặng đeo kiếp đời
Ba vạn sáu nghìn ngày chơi
Thất tình, lục dục đầy vơi sắc hình
Cờ nửa cuộc, rượu một bình
Trăm năm thoáng chốc! Hồn linh đăng đàn
Sinh vai nghiệp! Tử lưng mang
Âm ty nhớ cõi dương gian khóc cười
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2017 07:59:46 bởi amor>
cảm đôi dòng thi thiền
mong thi nhân không phiền
NIỀM ĐẤT
Sương dày đêm giăng phủ lạnh
Mặc cơn khát rét buông dày
Im lìm làn hơi mỏng mảnh
Lá rơi chấn động phôi thai
Gió rung rung khua nứt vỡ
Chiếc lá xào xạc xô đưa
Cấu cào vết loang gãy lỡ
Bờ hồng trần áo rách tưa
Niềm nước có khi giận dỗi
Mép sông ức lòng hoang tàn
Qua cơn nước về đất bổi
Im lìm không lời than oan
Mặc cây đâm sâu muôn rễ
Lặng im nuôi lá xanh màu
Mặc muôn phân vun ô uế
Xóa nhòa dấu vết ngàn sau
Xin cho tôi ngồi như đất
_____________Amor
mùa bão lũ 2017
mong thi nhân không phiền
NIỀM ĐẤT
Sương dày đêm giăng phủ lạnh
Mặc cơn khát rét buông dày
Im lìm làn hơi mỏng mảnh
Lá rơi chấn động phôi thai
Gió rung rung khua nứt vỡ
Chiếc lá xào xạc xô đưa
Cấu cào vết loang gãy lỡ
Bờ hồng trần áo rách tưa
Niềm nước có khi giận dỗi
Mép sông ức lòng hoang tàn
Qua cơn nước về đất bổi
Im lìm không lời than oan
Mặc cây đâm sâu muôn rễ
Lặng im nuôi lá xanh màu
Mặc muôn phân vun ô uế
Xóa nhòa dấu vết ngàn sau
Xin cho tôi ngồi như đất
_____________Amor
mùa bão lũ 2017
amor:
cảm đôi dòng thi thiền
mong thi nhân không phiền
NIỀM ĐẤT
Sương dày đêm giăng phủ lạnh
Mặc cơn khát rét buông dày
Im lìm làn hơi mỏng mảnh
Lá rơi chấn động phôi thai
Gió rung rung khua nứt vỡ
Chiếc lá xào xạc xô đưa
Cấu cào vết loang gãy lỡ
Bờ hồng trần áo rách tưa
Niềm nước có khi giận dỗi
Mép sông ức lòng hoang tàn
Qua cơn nước về đất bổi
Im lìm không lời than oan
Mặc cây đâm sâu muôn rễ
Lặng im nuôi lá xanh màu
Mặc muôn phân vun ô uế
Xóa nhòa dấu vết ngàn sau
Xin cho tôi ngồi như đất
_____________Amor
mùa bão lũ 2017
Không có gì phiền cả, xin bác Amor cứ tự nhiên cho; chúc Bác luôn vui và thơ đều cho Ace Việt Nam Thư Quán được thưởng thức nhé.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:24:44 bởi Cố Quận>

Tu
Tu là tích thiện trong lòng
Trữ căn trong ý...tang bồng trợ nhân
Chứ không tục niệm xác trần
Hương với sắc dục! Hồn thần bất lưu
Tham, sân, hận chẳng làm mù
Trí ta! Đạo nghĩa hoạch trù trăm năm
Tu là đi, đứng, ăn, nằm
Sinh linh thiên hạ hoa mầm sen hoa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2017 18:33:27 bởi Cố Quận>
Phong Trần Mấy Cuộc...Đã Là Trăm Năm
Đời trăm năm mấy cuộc
Phong trần kia gánh vai
Vui buồn tay chén chuốc
Bên thềm trăng, sớm mai
Đến rồi đi chớ vội
Chờ cho...thơ nửa vần
Đón và đưa đừng hối
Chờ cho...âm vẹn phần
Phong trần kia mấy cuộc
Là trăm năm rồi ư
Vui buồn tay rượu chuốc
Hồn thanh thản, nhàn thư
Theo chân người đi đây...
Cố Quận
Mộng Công Hầu-Khanh Tướng
Xưa mộng công hầu-khanh tướng
Nay thực viễn khách-lưu dân
Đông tây không đầu không hướng
Đêm dài chuốc chén trên sân
Rượu đào môi đắng
Trăng ảo mờ sương
Nhớ thời áo trắng
Hoài thuở cố hương
Công hầu-khanh tướng mộng tan
Viễn khách-lưu dân dặm ngàn
Đông tây ngăn trời cách biển
Đêm dài thức trắng! Thở than
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:33:36 bởi Cố Quận>
![]()
Lời Thầy Năm Trước Bên Tai
Những lời Thầy năm trước
Còn văng vẳng bên tai
Hung tin! Hôm nay được
Thầy bỏ chốn trần ai
Cầu hồn nhan Thánh Chúa
Hưởng hồng ân muôn đời
Toà cao thân áo lụa
Trắng kề cận Con Trời
Lời Thầy Tôi năm trước
Còn văng vẳng đâu đây...
Nguyện Người thanh thản bước
Về cõi nắng hoa mây
Cố Quận
Bạn Tôi Đi Rồi! Thương Tiếc Thay
Bạn Tôi không còn nữa
Mai này ai chén say
Chuyện trò tao, mày, đứa
Vắng một! Buồn lắm thay
Bạn Tôi đi rồi ư
Đâu chiếu tiệc tay tư
Ba góc ngồi thương tiếc
Bạn Tôi giờ mô ư
Tôi tiễn Bạn...lệ giòng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:28:08 bởi Cố Quận>
Nửa Cuộc
Mất còn đã nửa cuộc rồi
Mai sau nửa cuộc bấy hồi trống vang
Mấy nghìn qua, trước dặm ngàn
Chong gai trần thế giăng đàng chờ ta
Xưa ngờ xa...nay ngợ xa
Đêm ngủ mộng, tỉnh ngày là bặt âm
Đâu sáo trúc , đâu đàn cầm
Cố nhân tấu thổi Nụ Tầm Xuân xưa!!!
Mất còn khởi...vãng cuộc trưa
Mai sau nửa cuộc chiều vừa tỏ trăng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:29:56 bởi Cố Quận>
Kết Bái
" Văn Kỳ Thanh Bất Kiến Kỳ Hình "
Nghe người hiền sĩ đấng cao minh
Tay chuyên trượng nghĩa lòng trung tiết
Vang lừng danh...dạ quyết kỳ hình
Mai chân tầm dấu câu bạn hữu
Kết bái đệ huynh xẻ ngọt bùi
Mai đi tầm vết mời chung rượu
Thân tình nâng uống kể buồn vui
Văn kỳ thanh ta tất kỳ hình
Gặp rồi y thế đấng phân minh
Cố Quận
Phụ Tử Cương
" Áo mặc sao qua khỏi đầu "
Xưa Nho Giáo dạy con hầu ý cha
Tam Cương ba mối tường ba
Ngũ Thường năm đức trọng là rõ năm
Tới lui, cười nói, đứng nằm
Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín thầm niệm răn
Bây chừ phàm tục và tăng
Áo y như áo màu rằn ri thôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:30:46 bởi Cố Quận>
Mô Phật
Mô Phật! Sinh kiếp làm người
Buồn môi bật khóc, vui cười vậy thôi
Ngày ngày, tháng tháng mùa trôi
Năm năm tiết trở đến rồi lại đi
Lúc tỉnh lặng, lúc sân si
Lúc thương, lúc ghét họa bì cốt ai
Họa âm họa tiếng vãng lai
Sáng-trưa-chiều-tối câu dài vắn vang
Trăm năm tận...mộng thiên đàng
Trăm năm kết, vía ngỡ ngàng âm ty
Mô Phật! Con chốn a tỳ
Thập nhị cửa ngục cúi quỳ chịu gươm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2018 21:54:01 bởi Cố Quận>
![]()
Khôn Tuỳ Lúc! Dại Tuỳ Thời
Khôn cho tuỳ lúc dại tuỳ thời
Nghĩ đâu phải dễ đâu là chơi
Sáu sách so chưa bằng nhất chữ
Ba sàn sánh chẳng phỉ hạt rơi
Chớ nói mình đây tay cự phách
Ra đường đụng hảo hán...thân sa
Chứ ỷ mình đây giàu nức vách
Ra ngoài gặp đại phú...không ta
Nên khôn tuỳ lúc dại tuỳ thời
Mạng mình mới giữ đặng ông ơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2022 22:32:42 bởi Cố Quận>
Đời! Vở Kịch Bi Hài
" Nữa năm trời lận đận
Đời vui như tấn tuồng "
Nửa năm nhiều đêm trắng
Đêm với những vui buồn
Tháng sáu! Hạ dần xa
Phượng vĩ cội cây già
Trên sân ngoài cánh rụng
Làn hạ gió đỏ hoa
Chờ mai mưa tháng bảy
Mùa ngâu hạt nặng rơi
Vu Lan! Giòng lệ chảy
Nhớ người xưa giọt rơi
Rồi trông mây tháng tám
Trung Thu cảnh trăng tròn
Sắc đồi thu ảm đạm
Phong bay kín lối mòn
Nửa năm nhiều đêm nghĩ
Đời...vở kịch bi hài
Quyết lòng không nản chí
Mong sau đừng một mai
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2018 19:34:04 bởi Cố Quận>
Cuộc Cờ
Từ khi ta khởi cuộc cờ
Trăm năm là bến với bờ gió giông
Ngọn đông cờ phất phới đông
Tây làn chuyển hướng vải lồng căng tây
Ngày nắng lo việc buổi mây
Đêm mưa tính sự trăng này hạn khô
Nguy ngồi giữ thế thủ hồ
An chân tấn bể....cơ đồ mới mong
Dựng thành sự, thân thong dong
Làm nên nghiệp, chí thuận dòng yên trôi
Cuộc cờ không khởi thì thôi
Đã phân định ván...tất hồi thắng thua
Cố Quận











