Ngày Xuân Bị Vợ Trói
Sao ông bị trói thế ông
Ngày xuân, ngày tết bị gông thế này
Chắc bà trị tội mơ mây
Ngày tay góp gió, đêm gầy cuộc thơ
Tội mê rượu, tội thích cờ
Tội đeo áo lụa, tội bờ bến trăng
Ông là lắm tội lăng nhăng
Nên ngày tết, bị bà chằn trói gô
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.325 lượt xem —
Trang 17 / 38
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2015 08:02:09 bởi Cố Quận>
![]()
Tình Cà Phê
Nhắp môi từng giọt đắng
Mơ màng khói thuốc bay
Ta nhìn nhau lẳng lặng
Hồn như say...đắm say
Nhớ ngày xưa cắp sách
Một ngày mưa quán nghèo
Tôi nhìn em tay vạch
Trang vở trắng ướt nhèo
Tôi thương em...thương em
Cố Quận
Tôi Lỡ Thương Em
Thôi rồi! Tôi lỡ thương em
Hai tà áo trắng về đêm thơ tình
Vần chữ đến vạn vạn nghìn
Ý câu đến triệu triệu xinh xắn người
Tóc dài mượt mái, môi cười
Mắt, mi với má hồng tươi xuân nồng
Cho đời tôi cõi mênh mông
Cho hồn tôi đắm trên sông mất rồi
Tôi lỡ thương em...em ôi!
Hai tà áo trắng gió trôi hương tình
Cố Quận
Bên Ấy Đồi Hoa
Em này bên ấy đồi hoa
Có con đường đất vào nhà chàng thơ
Hắn đang đứng ngóng, ngồi chờ
Chúng mình hai đứa sang bờ bến thăm
Từ đây qua đó chỉ dăm
Chừng vài trăm thước ngoặc đầm, với ao
Cầu tre lắc lẻo, gió chao
Dưới dòng thác chảy ào ào mà ghê
Trợt chân! Đi chẳng đường về
Nói cho em rõ liệu bề tính toan
Em nghe nở khoé môi son
Cười nói " Đi chị! Sống còn sá chi"
Cố Quận
Đi Đâu Đó Áo!!!
Đi đâu mà một giỏ hoa
Đi đâu mà áo mượt mà áo xanh
Cho đây tưởng lá mơ cành
Cho đây đứng giữa phố thành ngẩn ngơ
Cho hương tóc thả dật dờ
Cho môi mắt ấy, thẩn thờ mắt môi
Vội gì theo nắng vàng trôi
Áo xanh hai vạt đi rồi! Tiếc thay
Xa xa bóng áo người bay
Cố Quận

Mấy Cô Bạn Nhỏ
Mấy Cô Bạn Nhỏ của tôi ơi
Cười nụ như hoa đẹp quá trời
Đen, tím lụa là hương quyện gió
Cho vần cho chữ chốn chơi vơi
Mấy Cô Bạn Nhỏ có biết không
Hình ảnh đăng lên thấy nát lòng
Bởi tiếc một thời xưa xa cũ
Bên này thơ ngồi khóc ven sông
Mấy Cô Bạn Nhỏ ác thì thôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2015 05:18:59 bởi Cố Quận>
Sớm Mai Em Ra Chợ Làng
Sáng xưa em ra chợ làng
Mua cá chê vàng làm món đãi anh
Để chiều bàu rót chén sành
Mà say vần chữ thơ cành với hoa
Chờ trăng lên ngọn trúc mà
Hỏi ả nguyệt, duyên nhờ đà lo chưa!!!
Chờ nước lên in bóng dừa
Hỏi thần sông, nợ đã lừa cột chân!!!
Hỏi xong rượu đã sần sần
Ngồi mắng duyên Tần nợ tấn dở dang
Sớm mai em ra chợ làng
Mua kéo mạ vàng về cắt nợ duyên
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2014 16:47:32 bởi Cố Quận>
![]()
Hai Cô Bạn
Chị hẹn ai, ở chốn này
Áo tơ, tóc thả lưng gầy đợi ai!!!
Đợi chàng thơ, hội hoa mai
Còn em cũng vạt lụa dài đi đâu!!!
Thôi rồi! Chính hắn làm sầu
Chị, em mình thế đối đầu tình chung
Hay là hai đứa ta cùng
Về cho hắn, mới ngày mùng đã xui
Cố Quận
Góc Phố Ngày Xuân
Ngày xuân o xuống phố
Hai tà dăm sắc hoa
Đoá vừa lên, đoá trổ
Hương áo lừng bay qua
Tôi ngồi thơ thẩn tóc
Mi, mắt ấy trên đường
Lòng vấn vương dáng vóc
O đâu hiểu, đâu tường!!!
Ngày xuân nơi góc phố
Tôi thơ vạt áo người
Con dốc này bóng đổ
Ngây ngất với môi cười
Cố Quận
Người Và Tôi Đợi Hạ
Người ta chờ sắc hạ
Về khoe những cánh hoa
Dưới tàng xanh cây lá
Tơ vàng nắng làn sa
Bướm vàng quanh ao lượn
Gió lung lay nhành chanh
Mưa hạt mềm trút xuống
Dòng chảy quanh đường quanh
Còn tôi đây đợi mùa
Hạ về mơ guốc khua
Trên đường xưa...một thuở
Trắng tà ai gió lùa
Cho hương mềm vần chữ
Cho lụa thấm vào thơ
Từng câu lời tình tứ
Nghiêng nghiêng hàng tím thơ
Hạ về! Tôi nhớ nhà
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2015 10:37:38 bởi Huyền Băng>
r![]()
Mấy O Buồn Chi...Nhớ Ai!!!
Mấy O buồn chi...nhớ ai
Chong đèn thức suốt canh dài đếm canh!!!
Buồn tình một thuở xuân xanh
Buồn người đi để tan tành mộng xưa
Buồn ngày nắng, buồn đêm mưa
Buồn hiu hiu gió ngọn dừa trên sân
Nhìn ra ngờ bóng đến gần
Cố nhân hoài tưởng rõ dần tóc tai
Mấy O buồn chi...nhớ ai
Chong đèn thức đợi canh dài tàn canh!!!
Cố Quận
Hẹn Rồi Sao Chẳng Thấy!!!
Giờ này sao chưa thấy
Hẳn bờ bến nào say
Giờ này chưa thấy lại
Trong nắng chiều áo bay
Hẹn rồi sao lỡ hẹn
Mắt dõi tìm bóng ai
Dạ buồn! Môi uất nghẹn
Chân về, thổn thức vai
Hẹn rồi sao chẳng thấy!!!
Cố Quận
Còn Phong Lưu Được...Phong Lưu
Còn phong lưu được...phong lưu
Ra đường đụng mặt mấy u dọ đường
Hướng này có phải lên phường
Hướng này tới xóm bảng trương kiếm chồng!!!
Cứ lần theo lối này ông
Đi trăm trước, rẽ qua đông bước hoài
Độ nửa khắc, gặp thôn đoài
Nhành xum xê lá cây xoài nhà u
Còn phong lưu được...phong lưu
Về đừng hó hé! Họ trù dập thân
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2015 10:38:01 bởi Huyền Băng>
r![]()
O Buồn Ít Hơn Tôi
O buồn mà còn biết
Chưa tái tê nỗi buồn
Tôi buồn lòng hết biết
Từ cội với đâu nguồn!!!
Ôi nó buồn khủng khiếp
Làm trăng rụng sao rơi
Không đầu đuôi nửa kiếp
Quỷ khốc thần sầu ơi
O buồn mà còn biết
Thì hẳn ít hơn tôi
Tôi buồn ngồi hết biết
Rượu gì sao cạn ôi!!!
O buồn ít hơn tôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2015 18:06:11 bởi Cố Quận>
Phải Chi Thơ Hóa Rượu!!!
Thơ rớt xuống rồi thành thơ
Phải chi hóa rượu cho cơ tôi vần
Hồn say một cõi dương trần
Mơ mùa thu lá trên sân kết tà
Trắng xưa một thuở quê nhà
Trường xưa một thuở thơ ta yêu người
Ý từ dệt lấy môi cười
Tóc mây hương tóc mấy mươi năm tàn
Thơ rớt thành thơ hàng hàng
Phải chi hóa rượu say nàng áo tơ!!!
Cố Quận
Hỏi Quan!!!
Hỏi quan hồ rượu ngon không
Quanh năm tay chén cười ngông phố này
Ba trăm sáu lăm ngày say
Rồi thơ áo lụa tà bay dưới đường
Hỏi quan sao tứ đổ tường
Sa chi hai vách rượu, hương áo người
Quan nghe em hỏi...quan cười
"Nam vô tửu, sắc sống mười mươi phí đời"
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.12.2014 02:15:44 bởi Cố Quận>
![]()
Em Say! Để Quan Cõng Em
Em say! Để quan cõng em
Chứ em mà cõng tay thèm...chúng quơ
Mười ngón ve vuốt làn tơ
Nâng niu sợi tóc, cọ sờ vành tai
Em say! Dù cõng xệ vai
Quan đây nào xá đường dài cong lưng
Chứ em mà cõng thời chưn
Bước vài ba bước là ngừng...miệng la
Quan sàm sỡ! Bớ người ta
Cố Quận
Phụ Nhau Chi Vậy Tình!!!
Đời không người hiểu ta
Thôi vui với trăng ngà
Với bình hâm rượu nóng
Và gió thoảng, sương sa
Bên hiên nằm co ngủ
Chẳng trách ai phụ mình
Trời triệu nghìn tinh tú
Đâu ai ý giống mình
Người đã không hiểu ta
Thôi vui với rượu, trà
Với áo, hài ngõ trước
Và cây, lá, cỏ, hoa
Phụ nhau chi vậy Tình!!!
Cố Quận
Thu Đây Buồn!
Em à! Thu lá rụng
Vài chiếc khô bên lề
Sương chiều vây Thung Lũng
Hoa Vàng hoa cúc hề
Sân nhà ta chén rượu
Chờ đêm lên trăng lên
Lung linh trời tinh tú
Vần âm thơ nhắc tên
Của người xưa áo trắng
Của tà xưa mềm hương
Tơ vàng tơ vạt nắng
Màu hoàng hôn khói vương
Bây giờ thu em ạ
Đâu còn chân đón đưa
Đi về ai góp lá
Đêm ngồi thơ tiếng mưa
Em à! Thu đây buồn
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2014 18:42:05 bởi Cố Quận>
Tại Áo Người Mà Tôi Mê Thơ
Tại áo người mà tôi mê thơ
Vần âm mang từ đó đến giờ
Đã bốn mươi mùa thu lá đổ
Đầy sân vườn nhẹ nắng vàng tơ
Nghìn tứ thơ về vương vấn ai
Tà sau vạt trước dáng trang đài
Của thuở đầu húi cua mười sáu
Chung trường chưa lần dám so vai
Tại áo người mà tôi mê thơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2014 18:42:38 bởi Cố Quận>
Chờ Người (2)
Chờ người! Chờ đến thiên thu
Từ thuyền xa bến tình ru lấy tình
Em ngồi ngày nắng một mình
Dưới trăng một bóng cùng thinh không sầu
Chờ người! Người hiểu cho đâu
Tình em giăng cõi giang đầu gió sương
Cố Quận
Em Giờ Còn Chờ Thu Không Em!!!
Em có còn thơ chờ thu đến
Em có còn hát tiễn thu đi
Còn chiều chiều ra ngồi trên bến
Dõi mắt nhìn theo bóng chim di!!!
Về nam! Mây trôi về nam
Gió qua ghềnh đá nổi
Thuyền anh vượt sóng Đà Giang
Nối dòng chia hai lối
Em có còn thơ chờ thu tối
Hát lại khúc từ ly
Lời người ba mươi năm xưa nói
Hẹn thu rước vu quy
Em giờ còn chờ thu không em!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2015 05:33:22 bởi Cố Quận>
![]()
Thân Này Kể Bỏ!
Thân này kể bỏ mấy cô ơi
Quậy nát Kiên Giang trả hận đời
Bởi trước đi về chung lối chẳng
Nhìn tôi! Dù sau tiếng chân rơi
Tại cô ác quá mà ác quá
Thư gửi rồi sao vắng nét tình
Vắng màu thư cánh hồi âm kẻ
Ngày tháng theo nhau bóng với hình
Thân này đã bỏ mấy cô ơi
Rạch Giá đêm đêm quậy tối trời...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2014 18:43:12 bởi Cố Quận>
Phong Thư Xưa!
Phong thư hương ngào ngạt
Năm xưa tôi gửi người
Đêm nào nghe tiếng hát
Trời heo may tháng mười
Giờ bài thơ tôi viết
Em còn giữ vần âm
Màu son môi mắt biếc
Vườn tóc xõa không trâm!!!
Phong thư xưa hẳn lạc
Mười, hai, ba mươi mùa
Thu ngoài sân trắng hạt
Mưa tí tách! Ngọn lùa
Tình ta dưới dòng trôi...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2014 18:43:49 bởi Cố Quận>

Tình Xưa! Vỡ Tan Rồi
Rồi cảnh vật đổi thay
Rồi người đã không còn
Rồi tình cũng phôi phai
Rồi kỷ niệm hao mòn
Chỉ còn ta năm tháng
Đi tìm những dư âm
Những dòng thơ lãng mạn
Thời xa xăm...xa xăm
Cảnh vật xưa đâu rồi...
Người ngày xưa mắt, môi
Phai nhòa trong giấc mộng
Tình xưa! Vỡ tan rồi
Cố Quận
Yêu Người Tình Phụ
Yêu người! người nỡ phụ tình.
Để mai xuống bến đò nghìn dặm xa...
Quê chồng mắt dõi quê nhà.
Nhớ hình bóng cũ đấy mà lệ rơi!!!
Cố Quận
Vào Thì Vào Ngán Ai
Vào thì vào ngán ai
Chết dưới gót chân hài
Đời người đâu đã thoát
Vào thì vào đây ai
Cũng mặt hoa da phấn
Cũng mày ngài môi son
Cũng người xinh, tươi tắn
Cũng vóc ngà eo thon
Vào thì vào...chết thôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2014 18:44:32 bởi Cố Quận>
Dư Âm Những Vần Thơ Cũ
Dư âm của những vần thơ năm cũ
Tháng ngày thu quyến rũ tiếng heo may
Đuổi gót chân em giẫm lá phong gầy
Trên lối nhỏ tơ trăng đầy tỏ bóng
Dư âm của những tứ thơ mơ mộng
Tháng ngày thu áo trắng cổng ra trường
Đèo sau xe qua từng ngõ phố sương
Chiều lạnh thấm vai hương làn tóc mượt
Dư âm đó giờ tìm đâu nữa được
Qua rồi em! màu thu trước mù xa
Vần ở bên đây nhớ chữ bên nhà
Âm thơ khóc! Chuyện tình ta cách biệt
Cố Quận
Thu Đã Về Em Có Hay!!!
Em à! Ngoài kia mù sương
Sáng nay hoa cúc vườn hương nụ rồi
Trên cao mây trắng tầng trôi
Dưới sân lá đổ thềm đôi chiếc vàng
Xạc xào gọi tiếng thu sang
Vi vu ngọn gió heo mang thu về
Cùng tha nhân, thơ thu hề
Chữ vần rơi rụng bên lề cỏ thu
Em à! Trời xám, âm u
Sương ngoài kia lối sương mù trắng sương
Ta tay hái nụ trong vườn
Vào bên gối ướp mộng thường gối say
Thu đã về, em có hay
Trong sân chiếc lá vàng bay la đà
Ngủ cho tròn giấc em à
Ngoài kia thu giọt sương sa ướt đường
Cố Quận
Phượng Vĩ
Này hãy nhẹ! Cơn mưa rào mùa hạ
Hoa Phượng đỏ màu, là lúc ta chia xa
Phượng Vĩ! Phượng Vĩ, ngươi vội vã chi mà
Pha sắc áo, dáng gầy bên khóm lá
Quyển lưu bút viết vào, mai góp trả
Nắn nót từng dòng, thương nhớ thiết tha
Ngại mây che, gió thổi mất tuổi ngọc ngà
Tay vói bắt, bóng thời gian qua cửa sổ
Nào hãy chậm! Nắng hè gay gắt đổ
Soi mắt ai buồn thăm thẳm gửi hư vô
Áo trắng rồi đây, chân giong ruổi sông hồ
Trường lớp cũ! Vai gánh sầu vời vợi
Nón Lá ai che, ngõ về đứng đợi
Đừng nói lời chia cách, cố nhân ơi!
Giữ cho nhau dấu ái của một thời
Đem sách vở xếp vào khung kỷ niệm
Phượng Vĩ! Phượng Vĩ, ve sầu vang những tiếng
Như một cung trầm, lạc giấc cô miên
Mộng thấy hoa xưa, dăm mái tóc huyền
Bay lả lướt! Sợi mềm vương nhánh phượng.
Cố Quận













