Em (3)
Em lưu lạc chốn quê nhà
Bắc, Trung, Nam với dưa cà tháng năm
Ta lưu lạc chốn xa xăm
Trời mây viễn xứ đêm nằm nhớ thương
Người xưa áo trắng lên trường
Người xưa áo trắng hạ đường đỏ hoa
Phượng vĩ cánh rụng vương tà
Phượng vĩ cánh rụng mùa là vạt bay
Lần chia tay! Buồn lắm thay
Lần chia tay kẻ kia...này trùng xa
Em lưu lạc chốn quê nhà
Ta lưu lạc đất người mà! Mất nhau
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.310 lượt xem —
Trang 28 / 38
Cô Này...Đi Đâu!!!
Cô này...đi đâu đó
Áo tím, tay nón che
Qua cầu, chân vô ngõ
Nắng chiều soi nhánh me
Cô chờ ai thế cô
E ấp dáng bên hồ
Sen với tà lụa sắc
Ngờ như tranh điểm tô
Người ta nào đã đến
Hẹn rồi sao lại quên
Đò không sang đây bến
Cô về! Trăng bóng lên
Cô tay khăn chấm lệ
Tay vịn nón gió nghiêng
Người ta sao ác thế
Tím tà hiên lối hiên
Cố Quận
Hồ Thu Đây...Người Xưa Đâu!!!
Bên hồ sương trắng lá bay
Người năm xưa áo tà lay đâu chừ!!!
Một chiều thu tiếng tạ từ
Bao lần thu với tương tư dáng hình
Đành ư! Quay bước quên tình
Quên câu thệ ước ba sinh ban đầu
Quên đam mê thủa gặp nhau
Quên vai kề bước đường sau trước đường
Tạ từ hai kẻ hai phương
Ta nam, em bắc yêu thương kia tàn
Nay hồ sương trắng thu vàng
Lá in bóng nước...người sang sông rồi
Cố Quận
Yêu Thầm
Xưa em áo hai tà đến lớp
Vần thơ tôi sắc rợp phượng hồng
Yêu thầm em có biết không
Chiều ai vạt trắng ven sông lối về
Xưa em tóc mân mê sợi tóc
Vần thơ tôi mấy hộc hương làn
Yêu thầm em dưới trăng đang
Ngồi hong gió giữa hiên ngang xóm nhà
Xưa em gót hài qua cửa sáng
Vần thơ tôi lãng mạn câu tình
Yêu thầm em hé nụ xinh
Mỉm môi cười với trời thinh không ngày
Nay vẫn mộng vẫn say hình dáng
Cô nữ sinh của tháng năm nào
Yêu thầm với những hư hao
Vần thơ viễn xứ sầu bao chữ sầu
Yêu thầm em hiểu đâu đã hiểu
Tình thơ tôi âm điệu nửa đời
Bên này, chốn ấy than lời
Bờ tây, đông Biển Thái ơi sao đành
Yêu thầm! Ông nỡ Cao Sanh
Tạo chi cuộc để tình thanh xuân tàn
Cố Quận
Bến Chờ Đợi Khách Tình Chung
Đợi khách tình chung góp ý thơ
Vần âm xưa buổi gió ru bờ
Hiu hiu gợn nước mùa gợn nước
Lấp lánh làn tơ tiết sóng tơ
Màu cây liễu rũ cành xuân đón
Sắc cỏ tranh vươn nhánh tết chờ
Khách tình chung thủa nào đâu để
Vần âm thơ vắng! Bến xưa trơ
Cố Quận
Thuyền Tôi Neo Lái Đợi Người
Thuyền tôi neo lái đợi người
Năm xưa trên bến xuân cười dưới trăng
Bên dòng xuân nước băng băng
Bên trời xuân gió đêm hằng hiu hiu
Bờ trong ai dáng mỹ miều
Lay lay lụa vóc hương kiều đất Kiên
Tôi từ viễn xứ hoài tiên
Về neo sông đợi người tiền xuân nao
Tàn canh! Áo cũ đâu nào
Bến xuân liễu nhánh xạc xào tiễn trăng
Cố Quận
Hẹn Gặp Nhau Trong Mộng
Hẹn gặp nhau trong mộng
Tôi em dưới giàn hoa
Tím màu xưa gió lộng
Rụng cánh! Giọt mưa sa
Cho tình trôi ra biển
Cách hai bờ đại dương
Cho tình xa tăm tiếng
Mờ nhạt! Đêm vấn vương
Em những ngày áo trắng
Tôi lính trận phong trần
Hẹn hò con ngõ vắng
Chân rong phố vai gần
Giờ gặp nhau trong mộng
Dưới giàn hoa giấy xưa
Tím màu cơn gió lộng
Tình rụng cánh dòng đưa
Ra biển! Mình mất nhau
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2019 23:58:49 bởi Cố Quận>
![]()
Người Thu Xưa (2)
Thu xưa lụa tím áo người
Thu nay vắng tiếng ai cười ngõ sau
Lá chưa sắc, cuống chưa màu
Đỏ trời phong đứng soi bàu rượu thơ
Chiều không hanh nắng vàng tơ
Đêm không sương lối thu lờ lững sương
Không gió xào xạc đưa hương
Không mây nhỏ hạt mưa đường ướt mưa
Không vườn cúc nở cành đưa
Vàng hoa hiên trước mùa vừa mới lên
Ta chờ thu chén buồn tênh
Ta chờ thu gót vang nền guốc vang
Thấy thu lụa tím áo nàng
Giật mình! Chỉ lá phong hàng phong rơi
Chiếc như vạt vút lưng trời
Hoá hai cánh hạc chẳng lời từ xa
Cố Quận

Độc Thi
Ý thơ gieo chẳng tiếng
Vần câu rơi không lời
Xa xa âm gió biển
Quanh màu nước, mây trời
Bờ kia không sắc áo
Liễu rũ bóng bên dòng
Không gian sầu ảo não
Trăng đêm ánh buông dòng
Trôi về đâu...người đâu
Xuân giăng bến giang đầu
Khoan thuyền ta thức dõi
Mắt vời vợi canh thâu
Vần câu gieo chẳng tiếng
Tứ thơ rơi không lời
Người năm xưa hoạ tiếng
Người quên ta mất rồi
Ta, trăng, trời! Độc thi
Cố Quận
Thu Gió Cuốn Tà
Em về thu gió cuốn tà
Cuốn dăm sợi tóc mượt mà lên mây
Chiều âm u! một dáng gầy
Đi đâu mà lạc ngõ nầy áo ơi
Em ra nhìn lá vàng rơi
Nhìn hoa cúc nở trắng trời thu hoa
Bổng dưng vần vũ bến phà
Vi vu sông nổi sóng là chuyển mưa
Em về gió đuổi, mây đưa
Cuốn tà với tóc hai vừa rụng hương
Sợi đen lối! Vạt trắng đường
Hạt đầu thu hạt ướt dường chạm vai
Cố Quận

Màu Tím Pansée
Màu hoa khơi nỗi nhớ
Cành hương đọng mong chờ
Đôi tình nhân của thuở
Chiều xưa quay lại bờ
Tháng tư mùa Pansée
Cây nở đoá tím lề
Rừng xanh kia vạn bướm
Trong nắng cánh mềm kê
Đầu nhau câu tình tự
Niềm thương tưởng! Tư tương
Xuân dừng chân khách lữ
Lòng trăm mối tơ vương
Pansée tím màu hoa
Hoàng hôn rũ cánh ngà
Hoài cố nhân dốc cũ
Đồi lộng gió! Sầu hoa
Trăng đã lên...người đâu!!!
Cố Quận
Em Về Thôi
Em về thôi sương đã
Trắng một vườn hoa thu
Em về thôi em nhá
Trời sắc chuyển âm u
Mây đầu mùa đang đến
Heo may ngọn gió lồng
Chân lên đò qua bến
Sông thu nổi sóng dòng
Em về thôi mưa đã
Giọt rơi! Ướt áo tà
Hiên xạc xào cánh lá
Thu rụng gốc phong già
Em buồn tay lửa khơi
Thắp nến...mắt xa vời
Bên kia bờ hắn nỡ
Quên hò hẹn tình ơi
Em về! Đêm thu khóc
Cố Quận


Trăng Đông
Rừng cây cành xác xơ cành
Trăng đêm vàng ánh tơ vành trăng đông
Che màu đất, một màu bông
Tuyết quanh quanh nở cuối đồng cánh hoa
Trà mi ai nở vườn nhà
Đoá hương trắng đoá mượt mà dưới hiên
Nửa bờ vai, nửa đầu nghiêng
Tóc mây người mái đen tuyền tắm trăng
Đông sương khói nhạt cung hằng
Bóng tiên lạc cõi tục tằng đêm nay!!!
Bàu ta chưa cạn đã say
Chén run run chén lụa gầy dáng in
Cố Quận
Hỏi Cô Xuân Xanh Nay Mấy!!!
Muốn hỏi cô kia đứng cạnh rào
Dưới tàng cổ thụ kín cành cao
Xuân xanh nay mấy xinh tươi thế!!!
Tủm tỉm môi son ửng má đào
Chờ ai đưa đón vai gầy tựa
Đợi kẻ chìu nâng liễu bồ trao
Bên rào e ấp cười duyên với
Tình nhân trên ngõ trước chân vào
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2020 18:04:05 bởi Cố Quận>
Ngọn Cỏ Gió Đùa
Em như ngọn cỏ gió đùa
Bông qua hiên nắng mà bùa thơ ta
Ngày hạ chén rượu sân nhà
Vần âm tím vạt áo tà ai bay
Rượu chưa thấm...hồn đã say
Đã nghiêng ngả lối bên này lối đi
Đã chân cao thấp chân thì
Quỵ lăn ra đất đen sì đất đen
Ngày hạ chữ nghĩa phải men
Phải hương phấn cỏ...ý bèn thơ chơi
Gió đừng đùa cỏ gió ơi
Bông qua hiên nắng! Rụng rời chén ta
Cố Quận
Những Người Xưa Đâu Chừ!
Bây chừ người xưa đâu
Hình bóng cũ nhạt mầu
Uá tàn! Nơi ký ức
Đời nửa cuộc bể dâu
Bên đây trời sương tuyết
Thương nhớ cõi nắng mưa
Đêm vần âm vấn nguyệt
Ngày câu ý mây thưa
Rằng trăm năm thoáng chốc
Hai vạn đấy đã rồi
Mái xanh giờ bạc tóc
Còn vạn nữa lên đồi
Theo bước người xưa đi
Hồn thanh thản...bất nghi
Tục trần, tham vọng xoá
Quên lời sân tiếng si
Bây chừ người xưa đâu
Ngồi tưởng bóng dạ sầu
Với tàn phai ký ức
Buồn! Hai chữ bể dâu
Cố Quận
Cô Nhân Tình Tên Lan
Mưa buồn! Nhớ cô nhân tình
Chụp vài bức ảnh đăng hình hoa lan
Thời thư sinh, cảnh cơ hàn
Lòng mơ dạ tưởng...cô nàng chẳng thương
Để duyên ta chữ đơn phương
Để tình ta chữ đoạn trường vậy ai!!!
Mưa buồn! Nhớ tóc buông vai
Giọt rơi ướt sợi ngắn dài cô lan
Cố Quận
Cuối Xuân Hoa Cúc Dại
Tháng tư hoa cúc dại
Nở trắng bên vệ đường
Nhớ người xưa tay hái
Ướp trang vở lên trường
Giờ chơi khoe cánh hoa
Thơ ta tím mực là
Vần câu thương yêu chấp
Cánh tình bay bổng xa
Hoa cúc dại tháng tư
Mùa xưa tiếng tạ từ
Đêm thuyền trôi viễn xứ
Đời hai ngã tình hư
Khách nhìn hoa nhớ ai!!!
Cố Quận

Người Vấn Nguyệt, Kẻ Hỏi Dương
Người vấn nguyệt, kẻ hỏi dương
Lạc chân đất khách...Quê hương nay chừ!!!
Bên bờ tây gánh sầu tư
Bờ đông kia cõi trời hư không trời
Hình xưa nhạt, bóng xưa vơi
Âm xưa rụng, tiếng xưa rơi mất dần
Chiều ai một bóng thất thần
Đêm ai độc tửu trên sân vô hồn
Cố Quận
Cầu Tre Mấy Nhịp
Cây cầu tre mấy nhịp
Cọt kẹt bước chân người
Xưa tôi theo sắp kịp
Nghe khúc khích cô cười
Nhà em bên kia bờ
Lều tôi một bến thơ
Giữa dòng trăng tím chữ
Câu thương nhớ, mong chờ
Cầu tre xưa mấy nhịp
Tay che nón chân qua
Chiều tôi theo chẳng kịp
Áo người xa...áo xa
Sao không chậm bước cho
Vần âm lỡ hẹn hò
Lỡ tình duyên! Lỡ nợ
Người không chậm bước cho!!!
Cầu tre mấy nhịp sầu
Cố Quận
Phượng Tím Trên Đồi Hạ
Bên này phượng vĩ tím cành
Bên kia phượng vĩ đỏ nhành hạ hoa
Bên này bên ấy trùng xa
Tình hai bờ trắng mây tà dương mây
Tình hai bờ nước bể vây
Cho ta dạ với hao gầy, vấn vương
Đêm đêm dưới ánh trăng đường
Vàng soi bóng phượng in tường buồn thiu
Bên này phượng tím rơi chiều
Bên kia phượng đỏ tiêu điều xác trôi
Như tình ta cánh rụng rồi
Mấy mươi năm phượng tím đồi hạ bay
Cố Quận
Bên Này Vấn Nguyệt
Bên này đêm vấn nguyệt
Vầng nằm soi sân nhà
In sau dòng biên biếc
Đò chèo xuôi trăng ngà
Câu hò trên bến sông
Ru con trẻ giấc nồng
Hỏi người chinh phu ấy
Còn nhớ kẻ chợ đông
Bên này đêm vấn nguyệt
Vầng nào soi trên dòng
Quê nghèo năm xưa chiếc
Đò nào xuôi ra dòng
Đưa người đi viễn phương
Đất khách kiếp ly hương
Hai bờ đông tây cách
Tình nhau! Cảnh đoạn trường
Bên này đêm vấn nguyệt
Đò lần đi chưa về
Mấy lần xuân cách biệt
Người giờ quên câu thề
Năm xưa...một đêm trăng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2020 22:36:25 bởi Cố Quận>
Tràng Tiền Mười Hai Nhịp (2)
Cầu mười hai nhịp Tràng Tiền
O qua bên ấy để phiền lại đây
Tôi về nhớ vạt tím bay
Nhớ tay nón lá ngón gầy ngón thon
Nhớ Đồng Khánh! Dạ héo hon
Năm canh tơ tưởng lối mòn guốc ai
Năm canh sợi ngắn sợi dài
Tóc ngang lưng, dáng trang đài thầm thương
Bên này bên đấy Sông Hương
Mười hai nhịp cách! Đoạn trường năm canh
Cố Quận
Tử Đằng Tím Nhánh Bên Dòng
Bên dòng trôi tím nhánh
Tử đằng hoa xuân mầu
Đong đưa làn bấc lạnh
Hoa rơi cánh qua cầu
Mai về đâu mùa ơi
Mây kia khuất lưng trời
Nắng vàng soi nước hạ
Tử đằng nay sắc vơi
Bên dòng ai nhớ hoa!!!
Cố Quận
Tóc Người Xưa
Bây giờ mái cũ bờ xưa
Phơi tia nắng nhạt phơi mưa hạt mầu
Trắng dòng tóc ướt đan nhau
Rối bời sợi trước cọng sau ai rồi
Bốn mươi năm...ngày cứ trôi
Mùa đi tiết đến hình phôi phai dần
Cọng khô! Sợi rụng rơi sân
Gầy hao nửa mái tình nhân thưa đầu
Hương xưa sắc cũ xanh đâu
Làn xuân nắng cháy hè ngâu lạnh làn
Cố Quận
Thu Vàng Thương Nhớ Ai
Thu vàng thương nhớ ai
Bên song giọt vắn dài
Hiên ngoài mưa hạt trút
Trong lệ giòng! Nhớ ai
Heo may xào xạc bến
Chiều mây giăng xám mây
Chuyến tàu xưa định mệnh
Chàng đi! Em ở đây
Nửa đời không âm tiếng
Nửa đời bất hội tương
Tình ta dang dở chuyện
Tình ta nhạt sắc hương
Thương nhớ ai thu vàng
Lệ giòng nhỏ mùa sang
Lá lìa cây...chiếc lá
Rơi lác đác thu đàng
Bên sông ngồi nhớ ai
Mi ướt! Giọt vắn dài
Nhỏ trên dòng thu nước
Mùa cuốn vết tình phai
Cố Quận

Dưới Trăng Ai Tiếng Tiêu Sầu!!!
Dưới trăng ai tiếng tiêu sầu
Âm than oán bến giang đầu véo von
Lưng không một mảnh trăng tròn
Vàng soi bóng nước, gềnh mòn sông Kiên
Hoa xuân cánh rụng rơi triền
Dốc xưa người đã chân miền xa xăm
Thuyền ra một tối trăng rằm
Tình hai ngã rẽ, dâu tằm hai nơi
Dưới trăng tiêu tiếng rã rời
Âm ai oán! Khóc cảnh đời biệt ly
Cố Qu
Đệ Nào Ghẹo Phá Ai!!!
Đâu dám ghẹo phá ai
Tại vần ngắn âm dài
Thơ lòng vòng Facebook
Chứ đệ nào phá ai
Người sớm hôm đăng ảnh
Hoa với lụa hương đời
Trưa chiều cây lá cảnh
Nhật nguyệt ánh giăng trời
Chữ câu sân si tím
Dòng sau trước lụa hoa
Dưới trên hàng luận phiếm
Hình cá lặn, chim sa
Ghẹo phá ai nào dám
Thơ ý! Hắn lôi thôi
Với cây nhành, cỏ đám
Tơ tình tợ nước trôi
Tại thơ...chứ đệ nào
Dám ghẹo phá ai đâu!!!
Cố Quận
Mãn Đình Hồng
Đầu xuân hoa mãn đình hồng
Vườn o nụ thắm cành đong đưa cành
Hoa cười với nắng vàng hanh
Với vi vu gió làn quanh quanh đàng
Sắc mơn mởn, hương nhẹ nhàng
Rù oanh quến yến mùa sang hẹn hò
Mãn đình hồng, sân nhà o
Hoa chưa ai hỏi...xin cho đây vài
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.09.2020 17:03:18 bởi Cố Quận>
Bốn Món Cơm Chiều
Cơm chiều o bốn món
Đây xin một được chăng!!!
Dĩa bò xào lửa ngọn
Nhậu vần âm gió trăng
Nhớ Tràng Tiền dài sáu
Mười hai nhịp ngang sông
Năm nào o tím áo
Đi về trong nắng trong
Cơm chiều o bốn món
Xin một...ngồi rượu mơ
Miếng bò xào lửa ngọn
Mềm hương những câu thơ
Cố Quận









