Tháng Tư Giã Từ
Tháng tư về! Tháng tư
Thua cuộc chiến giã từ
Quê người thân viễn xứ
Nửa kiếp đời tạm cư
Quân bào năm xưa cởi
Giữa đêm thuyền ra khơi
Vượt trùng dương sóng nổi
Xa nhà! Giọt lệ rơi
Những chiều trên đảo vắng
Nhìn mây trời bâng khuâng
Lưu vong! Niềm tủi hận
Ai thấu lòng ta chăng
Tháng tư! Ta đợi chờ
Được lần dụng binh cơ
Đuổi tàn, xua bóng quỷ
Phương Nam dựng lại cờ
Cố Quận
Tháng Tư Giã Từ
36 trả lời, 5.648 lượt xem —
Trang 1 / 2
Những Chuyến Tàu! Những Mảnh Đời
Có những chuyến tàu đi không đến bến
Chìm dưới lòng biển đông
Có những linh hồn thác oan, uổng mệnh
Xác bồng bềnh trôi sông
Có những mảnh đời đánh mất quê hương
Đêm lệ chảy từng dòng
Có những con dân Nước Việt sống tha phương
Buồn một kiếp lưu vong
Cố Quận
Ta Mộng Thấy...
Ta mộng thấy...xưa gãy cánh đại bàng
Tháng tư ngày cuối chiến cuộc sang trang
Hồn ta đi! Ngậm ngùi thương chúng bạn
Cảnh ngục tù, xương thịt gửi chốn rừng hoang
Ta mộng thấy...những con thuyền mong manh vượt biển
Thân xác trôi! trong tiếng gió, sóng gầm
Những oan khiêng chồng chất nỗi hờn căm
Quân giặc cướp tà dâm vùng Vịnh Thái
Ta mộng thấy...mất Trường-Hoàng, mất Nam Quan Ải
Mất từng cột biên, mất đất! Mất cửa nhà
Mất tộc thân, huynh đệ mất mẹ cha
Mất sông, mất núi, mất sơn hà theo năm tháng
Ta tỉnh giấc vầng đông lên trời sáng
Dòng lệ chưa khô! Âm mê sảng vẫn còn
Ôi đến bao giờ ta lấy lại nước non
Qua thời mạt vận, cháu con hồi hương cố quốc
Cố Quận
Mang Xuống Âm Ty
Ta một ngày thua cởi chiến y
Đông Hà ơi! Tay cuốn quân kỳ
Bỏ bến lên thuyền thân viễn xứ
Chưa lời từ tạ buổi biệt ly
Khăn trắng, cánh phượng hồng thêu góc
Bào xanh, quân hàm bạc vết tì
Vong quốc, ta kiếp đời bại tướng
Người ôi! Sầu mang xuống âm ty
Cố Quận
![]()
Băm Sáu Năm!
Băm sáu năm dài chưa gặp lại
Từ buổi em đi cuối tháng tư
Ta hỏi thăm, người quen hải ngoại
Không tầm ra bóng chẳng tin thư
Băm sáu năm rồi em ở đâu
Ảnh của đôi ta nhạt nước, mầu
Góc sờn! Phai nét môi, sóng mắt
Băm sáu năm mình lạc mất nhau
Cố Quận
Nguyện Cầu Cho Việt Nam
Nguyện cầu cho tương lai Việt Nam
Thoát vòng xiềng xích lũ vô thần
Bọn vô nhân cướp ngày, đêm giết
Bán núi sông hầu bỏ túi tham
Bạn cùng tôi dựng cờ chính nghĩa
Ba miền trong máu đỏ, da vàng
Dân chủ, tự do tình thắm thía
Cờ trên tay ta hãy xuống đàng
Nguyện cầu cho Việt Nam tươi sáng
Đuổi lũ cộng nô...phục nước nhà
Nào đứng lên cùng tôi nhé bạn
Vững tay gươm đoạt lại sơn hà
Cố Quận
Xin Bình Yên Dưới Thế
Nghe lời ca hồn lạc
Nhìn vũ khúc thần tan
Nên chữ còn chữ mất
Bình vịm ngã ngổn ngang
Nghe truyện buồn muốn khóc
Thiên thần ơi! Trần gian
Quê tôi loài quỷ độc
Bán nước, cướp đất ngang
Xin bình yên dưới thế
Non nước qua khổ cam
Năm rồng bay xuống bể
Cờ Vàng khắp Việt Nam
Cố Quận

Xuân Nào Ta Trở Lại Quê Xưa!!!
Canh tư trăng lặn sau nhà
Thức đun ấm trà...lòng nhủ xuân chưa
Trông ra màn trắng sương thưa
Nhành đào sân trước trồi vừa mới lên
Hay đời viễn xứ xuân quên
Ta thân lưu lạc! Buồn tênh nơi nầy
Bao giờ quê cũ sum vầy
Cho ta nâng bát rượu đầy mời xuân
Cố Quận
Năm Sau Long Vân Gặp Hội
Năm Sau long vân gặp hội
Non Nước vận đổi xoay chiều
Qua rồi một thời tăm tối
Trời xuân rực ánh quang thiều
Người thân lưu lạc hẹn về
Chung tay dựng lại làng quê
Bạn bè bấy lâu thất tán
Bên sông tay bắt mừng hề
Năm sau long vân gặp hội
Cố Quận
Trả Lại Ta Việt Nam
Xuân lại về...xuân rồi đi
Trả ta buổi, biệt kinh kỳ chinh nhân
Mái tranh! Mẹ đón xuân gần
Đàn em áo mới, lối trần nhành mai
Em áo tơ, tóc xoã dài
Lên chùa thắp nến! Chân hài quai đen
Đầu thôn lân, địa, trống, phèn
Bên đường xác pháo, tiếng kèn đền Ông
Ta nghỉ phép, đò qua sông
Bạc màu áo chiến xuân hồng thăm quê
Trả ta non nước hẹn thề
Xuân xưa thất trận! Nay về đoạt ngôi
Cho cháu con, bước qui hồi
Việt Nam biển, đất, núi, đồi phục thâu
Cố Quận
Việt Nam! Bao Giờ Ta Trở Lại
Ôm nỗi sầu vong quốc
Mấy mươi xuân nhớ nhà
Nhìn hoa buồn dằng dặc
Một bóng dưới áng tà
Bao giờ ta trở lại
Đường phố cũ phương nam
Ngồi đón chờ xuân tái
Sương giăng màu khói lam
Bao giờ ta trở lại
Việt Nam ơi! Việt Nam
Cố Quận
Về Dựng Lại Cờ
Ta đi về dựng lại cờ
Chiếm rừng núi, đoạt bến bờ Việt Nam
Đuổi loài Giặc Cộng Đệ Tam
Biển Đông dìm xác tục phàm Tàu Man
Ta đi về dựng Cờ Vàng
Năm châu viễn khách tụ đàn hồi hương
Cố Quận
Một Thời Binh Lửa
Thương quá Quê Tôi! Dấu lửa binh
Chịu hai lằn đạn kiếp lục bình
Bấp bênh bến nước phù sa cuốn
Bềnh bồng con rạch kéo điêu linh
Xa quê từ buổi tan hàng áo
Bỏ xóm đêm nao đứt đoạn tình
Bao năm vong quốc trời viễn xứ
Nhớ quá làng thôn! Dấu lửa binh
Cố Quận
Ta Kiếp Người Du Mục
Ta kiếp người du mục
Đã bao năm không nhà
Hôm kèn quân đứt khúc
Vong quốc nửa đời là
Ta bên nầy Biển Thái
Non nước nghìn dặm xa
Biết bao giờ trở lại
Đường làng xưa! Gốc đa
Nay nhìn gương, vuốt tóc
Ta gã du mục già
Buồn rưng rưng! Bật khóc
Thương nhớ quá quê nhà
Cố Quận
Ta Người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản
Ta Người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản
Ba mươi tháng tư một chín bảy lăm
Đất khách lưu vong! Sống gửi phận tằm
Thân viễn khách kế thâm chờ vận hội
Ta Người Việt Nam đợi ngày vấn tội
Lũ Cộng Nô Tần Cối bán Nước Non
Đám Đàn Em bán đất, bán biển hòn
Đàn Đoàn-Đảng phấn son phường lừa, điếm
Ta Người Việt Nam khinh Bọn Đeo Chân liếm
Duy, Kỳ theo mong kiếm chút tiền dơ
Chỉ đếm vài tên trở gió thay cờ
Đem bùn trét đầy mặt trơ không biết nhục
Ta Người Việt Nam tấc lòng cung cúc
Hận năm xưa! Thề sẽ phục một ngày
Ánh gươm thiêng nguyền cắt lưỡi chúng bây
Làn đao báu chém đầu mầy, quân bán nước
Cố Quận

Quân Bào Xưa! Ta Vẫn Giữ
Ta muốn bắn vành trăng thu rụng xuống
Heo may đâu tay mượn chút gió trời
Đêm mau qua cho sầu chất ngất vơi
Ta không nhớ mảnh đời ta! Viễn xứ
Ta vỗ giấc đất người! Thân khách lữ
Hồn ta theo mây trắng viếng Phương Nam
Để thấy đồng khô, xơ xác rừng chàm
Và xác tù nhân ngục đàng lao lý
Về Đất Thăng Long lật thây Lão Quỷ
Bắt Đám Âm Binh thọ ký chịu án hình
Gươm báu đưa lấy thủ cấp loài tinh
Quân Bán Nước Non Mình cho Tàu Tặc
Ta bổng khóc máu đỏ khăn lệ mắt
Việt Nam ơi! Ruột thắt, quặn tim đau
Cờ Vàng xưa và hai tấm quân bào
Ta vẫn giữ dẫu bạc màu vẫn giữ
Biết đến bao giờ ta hồi quy cố xứ!!!
Cố Quận
Trả Lại Tôi Sài Gòn
Trả lại tôi nắng sài gòn dạo đó
Đời có em áo tím ngát sân trường
Những lá thư tình, em gái hậu phương
Cao nguyên đất đỏ, tôi bạc màu áo trận
Trả lại tôi quê hương nào mất trắng
Buổi tan hàng! Biệt xứ, đời lưu vong
Ba lăm năm niềm thương nhớ ngập lòng
Sài Gòn hỡi! Biết bao giờ trở lại?
Cố Quận
Tao Là Luật! Luật Là Tao
Tao là luật! Luật là tao
Dã nhân rừng rú, cường hào thời nay
Than phiền...trói cổ Bây ngay
Núi, sông, biển, đất Việt nầy đảng ta
Ba Đình chủ tướng Thây Ma
Xưa kia dắt giặc vào nhà giết dân
Nay tao đảo, thác đem dâng
Lời thay luật! Hậu bạo Tần là tao
Cố Quận
Cành Hoa Trắng Tháng Tư
Cành hoa trắng cho Người
Nhân ảnh xưa giờ mộng
Đêm nằm thấy môi cười
Ngày mơ màng dáng bóng
Cành hoa trắng tháng tư
Khóc nước non tan tác
Ba mươi mấy năm dư
Thương đời ta lưu lạc
Cố Quận
Rằng Thơ Bỏ Phố!!!
Rằng thơ hẳn bỏ Phố rồi
Không! Thơ ngồi ngẩn trông trời tháng tư
Ngẫm từng kỷ niệm hao hư
Đêm đi chẳng tiếng tạ từ năm xưa
Thơ thầm tưởng nắng, mơ mưa
Tháng tư nhớ mấy cho vừa Phố ơi
Nên thơ bàu rót, chén vơi
Hai hàng lệ nhỏ! Khóc đời tha hương
Cố Quận
Ba Mươi Tháng Tư!
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi ngồi ôn chuyện
Đời quân nhân nơi đầu tuyến năm nào
Những đêm dài trên vọng gác xanh xao
Sương rừng thấm chiến bào loang vết máu
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi sầu thảm não
Mất non sông, buông gươm giáo tan hàng
Ba bảy năm đất Việt nhuộm màu tang
Loài chồn cáo, chúng ngược ngang bán nước
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi không ngủ được
Bình rượu vơi, mắt lệ ướt hai hàng...
Cố Quận
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi ngồi ôn chuyện
Đời quân nhân nơi đầu tuyến năm nào
Những đêm dài trên vọng gác xanh xao
Sương rừng thấm chiến bào loang vết máu
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi sầu thảm não
Mất non sông, buông gươm giáo tan hàng
Ba bảy năm đất Việt nhuộm màu tang
Loài chồn cáo, chúng ngược ngang bán nước
Ba Mươi Tháng Tư! Anh, tôi không ngủ được
Bình rượu vơi, mắt lệ ướt hai hàng...
Cố Quận
Biển Đông Ta Về
Xưa Biển Đông tống biệt
Nay mượn sóng ta về
Loài cộng man huỷ diệt
Cho non nước vẹn bề
Hỡi hồn linh oan khuất
Xương dưới làn nước xanh
Theo thuyền ta giăng bắt
Loài cộng phỉ gian manh
Xưa Biển Đông tống biệt
Nay mượn gió ta về
Loài cộng man quyết diệt
Thâu non nước vẹn bề
Cố Quận
Đã Lâu Rồi
Đã lâu rồi tôi có những giấc mơ
Trở lại quê xưa đứng dưới ngọn cờ
Vàng ba sọc đỏ! Vàng ba sọc đỏ
Của một thời mang áo trắng ngây thơ
Tôi thấy chân giày sô, đầu nón trận
Tay súng, tay gươm công tấn chiếm thành
Qua cầu Bến Hải, vượt nước Sông Gianh
Tiến vào Hà Nội xé phanh Lão Giặc
Đã lâu rồi tôi nằm mơ những giấc
Việt Nam xưa cùng dinh thất Cộng Hòa
Suốt ba miền đồng hát khúc hoan ca
Núi sông sạch bóng Đảng Ma, Cộng Quỷ
Cố Quận
Giặc Cộng Giết Dân!
Đây cảnh đau thương[size="3"]
[size="3"]Xác chết trên đường
Trốn [size="3"]loài [size="4"][size="3"]cộng [size="3"]phỉ
[size="3"]Xa giống quỷ vương
Hồn theo non nước
Xương tán đất nhà
Bởi quân bạo ngược
Bán đứng sơn hà
Ba mươi tháng tư
Bảy lăm[size="3"]! Hận ư
Trên đường bỏ xác
G[size="3"]iặc giết dân [size="3"]cư
[size="3"]Nhìn cảnh đau thương
[size="3"]Người chết trên đường
Đạn quân cộng [size="3"]phỉ
Bắn kẻ hiền lương
Bây loài cầm thú
Bây giống quỷ vương
[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]Cố Quận[size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"]
[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]
Gánh Con Đi Trốn
Con à! Cha gánh con đi trốn
Cộng phỉ chúng vào máu thịt rơi
Cướp đất nhà ta, tay bọn khốn
Mai này hận nhớ phục con ơi
Trong gói cha mang lá cờ vàng
Giữa màu ba sọc đỏ giang san
Con sau gìn giữ chờ lấy cuộc
Chiếm lại non sông với xóm làng
Con à! Cha gánh con đi trốn
Cộng phỉ chúng vào máu thịt rơi
Cố Quận
Mình Chạy Giặc Cộng Con Ơi
Nhanh lên! Mình chạy con ơi
Giặc cộng chúng đến gieo trời tang thương
Bom đạn xéo nát quê hương
Xóm làng suối máu, chiến trường núi thây
Chúng nghe theo bọn quan thầy
Tàu Cộng, Nga Cộng mà dày nước non
Nhanh lên con! Lẹ lên con
Chậm chân là mạng chẳng còn con ơi
Cố Quận
Đám Mọi Vô Thành
Thôi rồi Đám Mọi vô thành
Chúng tay xé nát tan tành nước non
Bắc bán ải, nam bán hòn
Cao nguyên, rừng núi, lối mòn chúng buôn
Chúng là lũ chẳng cội nguồn
Tôn thờ Lão Quỷ, cúi luồn Tàu-Nga
Chúng đem cái thuyết gian tà
Cộng Sản Quái Vật vào mà giết dân
Đám Mọi này ác hơn Tần
Cố Quận
Mẹ Mất Con! Mất Luôn Non Nước
Mẹ mất con! Mất luôn non nước
Mất đất đai mồ tổ, ông, cha
Mất làng quê, mất cửa nhà
Dưới tay Giặc Cộng Gian Tà con ơi
Mai mẹ sẽ ra khơi vượt sóng
Đi tìm miền hy vọng Tự Do
Tay bươi đào huyệt, cốt tro
Con nằm yên nghỉ bên gò nghe con
Cố Quận
Anh Cõng Em Đi Anh
Này anh hãy cõng em đi
Kẻo không Giặc Cộng Âm Ty chúng vào
Là em thân ướt máu đào
Dưới cây mã tấu, búa, dao chúng vùi
Mậu Thân xưa Huế ngậm ngùi
Mẹ thường ngồi kể tới lui thuộc lòng
Cộng Sản Dã Thú rừng trong
Chúng ra thành sẽ xiềng gông, quyết hình
Anh ơi gắng cõng em mình
Hướng về đồn trú Quân Binh Cộng Hoà
Cõng em theo với anh nha
Sau em khôi phục nước nhà lại cho
Cố Quận
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà Giết Dân
Việt Nam Cộng Sản Gian Tà
Hồ Tặc học thói Tầu là giết dân
Một đám Đồng Chí Sát Nhân
Một lũ Đoàn Đảng Ngu Đần, Nhở Nham
Bán đất, nhét đầy túi tham
Bán đảo, bán biển, bán Nam Quan rồi
Bán Cao Nguyên, bán núi đồi
Sang, Trọng, Dũng, Triết làm tôi Quan Thầy
Ba Đình còn lộng cái thây
Hồ Tặc khô khốc như cây củi già
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà
Học theo cái thói Tầu, Nga giết người
Cố Quận


















