TRỜI ƠI
Chẳng phải tại ai, chỉ tại tôi
Lửng lơ cánh nhạn, cuối chân trời
Bàn tay chưa nắm, mà nay đã
Vỡ nát tim chiều, khổ thân thôi
Khuya say mấy độ, nắng không lời
Bồi hồi biển sóng, nhừ thân côi
Tình yêu mong manh tựa như gió
Xóa dấu hải hồ, mộng mây trôi
Trèo lên dốc đá, gọi trời ơi
Hỏi rằng ổng có, có ghẹo tôi
Nhẩn nha giấc mộng, chập chùng quá
Giật mình, thao thức. Chẳng thảnh thơi
Triều Âm 131209
Chẳng phải tại ai, chỉ tại tôi
Lửng lơ cánh nhạn, cuối chân trời
Bàn tay chưa nắm, mà nay đã
Vỡ nát tim chiều, khổ thân thôi
Khuya say mấy độ, nắng không lời
Bồi hồi biển sóng, nhừ thân côi
Tình yêu mong manh tựa như gió
Xóa dấu hải hồ, mộng mây trôi
Trèo lên dốc đá, gọi trời ơi
Hỏi rằng ổng có, có ghẹo tôi
Nhẩn nha giấc mộng, chập chùng quá
Giật mình, thao thức. Chẳng thảnh thơi
Triều Âm 131209
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
