Áo Hồng Mùa Xuân
Mùa xuân O vận áo hồng
Hai tà xuân chở gió đồng về đây
Cho người trên phố chén say
Cho thơ trên giấy trắng đầy chữ thơ
Cho lụa hồng vạt vàng tơ
Nắng xuân sợi vuốt ve bờ vai thon
Vuốt tóc, vuốt vành môi son
Hương đời ngây ngất ánh dòn tan rơi
Cho hồ rượu nóng dần vơi
Cho thơ trên giấy rụng rời, lạc âm
Áo hồng O vận đầu năm
Hai tà xuân gió đồng chầm chậm đưa
Cố Quận
Xuân Tái
599 trả lời, 42.825 lượt xem —
Trang 9 / 20
Áo Lục Trong Sân
Chị Tôi màu áo lục
Tà mùa xuân đi đâu
Chậm chân chờ gió chút
Mà sang đấy vườn dâu
Xem con tằm nhả mộng
Tơ làn tơ mỏng manh
Cửi vòng run khung động
Lụa là đan tấm xanh
Mang mai về may áo
Mùa xuân sau tẩm hương
Phố này chân bước dạo
Cho người say đắm hương
Xuân nay khoe áo lục
Xuân sau khoát cánh vàng
Tựa thân cây, vịn trúc
Cho kẻ tưởng...mơ màng
Áo lục là Chị Tôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.05.2016 17:28:33 bởi Cố Quận>
O Đi Mô!!!
O đi mô cầm dù
Tướng yểu điệu, nhàn du
Hai tà bay tha thướt
Lụa màu hoa thẫm nhu
À Thì ra sợ nắng
Tia gay gắt cháy da
Làn mịn màng, sáng trắng
Tay dù che đầu a
O đi mô thế O
Dọc theo bờ quanh co
Sông Kiên dòng lơ lững
Không thấy bóng ai đò
O cười duyên với xuân
Làm chết gã người dưng
Môi hồng hai nụ hớp
Hồn kẻ ấy chùng chưn
O đi mô, về mô
Tôi đi theo...đừng hô
To! Người ta họ ngó
Ngạo tôi, O đi mô!!!
Cố Quận
Cho Tôi Nhìn Thấy Thơ
Ai đăng hình sen trắng
Tôi nhìn hoa muốn thơ
Cảnh hồ ban mai nắng
Vàng tơ cánh vàng tơ
Xuân xanh từng tấm lá
Nước chiều yên, gió yên
Kìa xinh xinh đôi má
Hồng thôn nữ cười duyên
Ai đăng hình đóa sen
Cho nắng gió ngoài ghen
Với hoa, cành tinh trắng
Chưa bụi lấm, bùn hoen
Cho tôi nhìn thấy thơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2016 07:11:49 bởi Cố Quận>
![]()
Cô Áo Vàng Hoa Cúc
Cô áo vàng ơi cô áo vàng
Vội gì mang hoa cúc đò sang
Cho tơ lụa bóng tà hương khuất
Cô mới vừa đây mới bên đàng
Mai này muôn nẻo xa vời vợi
Biết đã lần sau đã gặp không
Xuân tà lụa cúc hoa phơi phới
Cô của lần qua bến đò đông!!!
Vội chi cô hỡi vội chi mà
Bên này sông nước một mình ta
Nhớ áo vàng hương hoa thoáng đấy
Bờ kia sương khói phủ lụa tà
Cố Quận
O À!
O à mới hôm kia váy tím
Đứng bên hoa cười mỉm cùng chàng
Sao nỡ nào không ghé hỏi han
Thơ vần chữ tình tang sắc lụa
O à mới hôm kia hương của
Tóc làm say tay đũa tiệc người
Nhớ xuân hồng ở thủa đôi mươi
Trôi trên sắc lụa màu váy tím
O à mới hôm kia rượu vịm
Ngồi luyến thương kỷ niệm bóng hình
Ai qua rồi! Áo đất Thần Kinh
Ta ngày trước mộng tình nhân mộng
O à! Màu váy o sao giống
Tím tà xưa thơ lộng âm đời
Tím tà xưa thơ giọt mùa rơi
Ta với Huế...O ơi tưởng Huế
Cố Quận
Nụ Hồng Xưa
Xưa em như nụ hồng đang nở
Áo tiểu thư tà trắng mượt mà
Xưa ta theo chân người một thuở
Vần âm thơ tình tứ vậy mà
Em không nói! Không lời thư đáp
Ngày trôi qua...năm tháng trôi qua
Ta chữ câu dưới đèn bạch lạp
Yêu thương rồi dần nhạt...rồi xa
Cánh hồng xưa sắc tàn! Hoa rụng
Trên lối nằm xác nhớ cành xanh
Nhớ trời xuân mưa đầu đọng vũng
Người ngây nhìn hoa nở đường quanh
Xưa em như nụ hồng đang nở
Ta chàng trai còn áo học trò
Sao không nói một lời đi chớ
Tình giữ chi! Lỡ tuổi hẹn hò
Cho giờ em sầu pha mái tóc
Ngồi rưng rưng nhắc chuyện xưa mình
Cho ta nghe về đêm trằn trọc
Ngồi tay thơ thương tiếc cuộc tình
Giờ còn đâu sắc nụ hồng xưa
Cố Quận
Ta Đời Yêu Một Nụ Cười
Ta đời yêu một nụ cười
Lưng mang hình bóng của Người Trăm Năm
Em như cuộn chỉ tơ tằm
Trói đời ta với mi, cằm, mắt, môi
cho vần chữ áng thơ trôi
Cho câu tứ nổi sông đồi chén say
Là xuân vàng nụ cành mai
Đóa hồng xuân thắm cành gầy thắm xuân
Dù nắng mưa, dù gian truân
Ta vui với tuổi lục tuần bên em
Ta đời yêu mái tóc mềm
Người Trăm Năm cánh tay kèm sát tay
Cố Quận
Hoa Sứ Nhà Nàng
Sau sân cành hoa sứ
Đỏ màu hoa thắm hoa
Xuân sang niềm khách lữ
Nhớ người xa chốn xa
Bao giờ ta gặp lại
Cố nhân! Hoài cố nhân
Nhìn hoa lòng tê tái
Chén mềm môi bâng khuâng
Sân sau màu hoa sứ
Đỏ cành xuân nhớ thương
Bao năm đời khách lữ
Còn tiếc người luyến hương
Xưa hoa sứ nhà nàng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2016 18:44:38 bởi Cố Quận>
![]()
Mồi Mình Mồi Ta Đón Tết
Chị Tôi đón tết món dưa
Anh Tôi mắm tép say sưa xuân này
Còn tôi ngồi ở bên đây
Nhớ nhà xuân đến hiên cây mai vàng
Nhớ tiệc bạn cười vang vang
Tay đàn, giọng hát tình tang tang tình
Mắm tép Anh nhậu một mình
Hay khều tay Chị mà xin dưa à!!!
Cố Quận
Ba Đồng Một Nhánh Lan
Ngày xuân cành tím màu hoa
Hỏi cô tím tà hái tặng mình không???
Không! Hoa một nhánh ba đồng
Dành để cưới chồng bên ấy ra giêng
Để sắm vòng bạc, vàng kiềng
Ông chịu hái liền mà bán cho ông
Lan một nhánh...đến ba đồng
Thôi tôi để bạc rượu nồng chén xuân
Cố Quận
Xuân Xứ Người!
Trời hiu gió ngày xuân hiu gió
Vườn đang hoa vàng đỏ màu hoa
Ngày hiên tay chén thanh trà
Đêm hiên tay chén ngà ngà chén say
Trăng mùa đã len mây nửa mảnh
Sao mùa giăng vạn cánh sao gầy
Sương ngoài ngõ khói bay bay
Giọt ngoài không trắng về vây phố nhà
Xuân nay nhớ trời xa...chốn cũ
Nên xuân buồn! Sắc nụ mai hoa
Bên hiên vàng ánh nắng tà
Bên hiên ta giọt lệ nhòa khóc xuân
Cố Quận
Xuân Đã Về
Sân ngoài cành mai lá
Đỏ màu cây nụ đơm
Tiếng oanh ngày xuân đã
Gọi đàn én đầu hôm
Trời xuân yên gió nhẹ
Run run ngọn liễu mềm
Vàng lên màn nắng hé
Tơ rơi ánh bên thềm
Ừ xuân! Người đã xuân
Vạt màu chở bâng khuâng
Vào thơ ta vần chữ
À xuân! Mùa chớm xuân
Cố Quận
Ớ Này Cô
Ớ này cô áo lụa hoa ngày tết
Đã xuân chưa cô tà dệt cành mai
Đã xuân chưa vàng vạt đỏ chân hài
Cô hãy bảo tôi hay tôi thơ nhé
Ơi cô ơi sao môi son chẳng hé
Trả lời tôi bước nhẹ bước qua luôn
Cho tôi quê tôi nghĩ phận mà buồn
Rưng rưng mắt lệ theo luồn bay mất
Bớ cô kia đành lòng ư! Ác thật
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2016 20:06:38 bởi Cố Quận>
Đào Nở Đóa Đầu Xuân
Đào hôm qua đóa nở
À! Ngày xuân đã xuân
Đỏ màu hoa bên nớ
Bên ni buồn rưng rưng
Tình mấy mùa ai biết
Sầu mấy mùa ai hay
Cành xuân xanh biên biếc
Nhành thu úa vàng bay
Đào hoa nở mời xuân
Trời viễn xứ rưng rưng
Giòng ta rơi khóc phận
Đời đất khách gian truân
Hoa đào ơi! Hoa đào
Bên ni, bên nớ sao
Trùng xa...trùng xa thế
Tình tợ giấc chiêm bao
Xuân nào gặp lại em!!!
Cố Quận
Gió Đưa Hoa Nở
Tơ chiều nhuộm sắc tơ vàng
Áng chiều xuân khói mênh mang khói mùa
Cành mai chớm nụ sân chùa
Gió đưa làn gió hoa đua nở rồi
Cố Quận
Sao Chỉ Mình Em???
Xuân chỉ mình em...chỉ mình em
Đỏ một màu hoa lắm người xem
Cho hương với sắc mờ hương sắc
Chỉ mình em! Ừ chỉ mình em
Sao không một bóng hình đọ bóng
Sao chẳng kề đôi đóa sát đôi
Nhành khô thân khóc đời hiu quạnh
Chàng ơi! Sao chỉ một mình em???
Cố Quận
Long Lanh Đáy Nước In Trời
Đầu xuân đỏ một màu hoa
Cành yên in nước hồ a bóng hồ
Giờ xuân người cũ nơi mô
Giờ xuân tà cũ hư vô vắng tà
Khoang thuyền bàu rượu và ta
Chén vơi rồi chén xót xa khóc người
Nhớ ánh mắt, nhớ môi cười
Nhớ xuân của tuổi hai mươi dưới trời
Hoa cành nụ nở nụ rơi
Đỏ màu xuân ấy...sầu ơi thấm sầu
Cố Quận
Đường Hoa
Trời xuân xanh biên biếc
Đường xuân sắc vàng hoa
Mai nào vừa nở chiếc
Hương lừng gió bay xa
Trăng thượng tuần nửa mảnh
Nằm nghiêng nghiêng mái tây
Đầu hôm lung linh ánh
Nghìn tơ in chén cay
Trời xuân trăm đóm sao
Hoa mai nhánh bên rào
Nở vàng đôi ba chiếc
Hương lừng hương vút cao
Đường xuân vắng tiếng người
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.08.2016 19:27:50 bởi Cố Quận>
![]()
Xuân Tàn! Xuân Đáo
Xuân đi! Rồi xuân đến
Mai nở cánh mai tàn
Trời sương giăng giăng bến
Cành đọng giọt hoa vàng
Kìa xuân ngoài đã xuân
Ngày tháng mãi lưu luân
Mười, hai mươi năm lướt
Xuân tàn xuân! Đáo xuân
Cố Quận
Hoa Chanh Cành Nở Tháng Giêng
Hoa chanh cành nở tháng giêng
Nhành xanh trắng nụ cười duyên dưới trời
Xuân nàng ơi, tết nàng ơi
Ngày lên áo lụa vàng phơi vạt vàng
Bờ kia chân xuống đò sang
Bờ đây kìa bóng tình lang đứng chờ
Hoa chanh nụ trắng trời tơ
Nắng chiều xuân nắng tà rơi áo người
Cố Quận
Đêm Xuân Thơ Khóc Tình
Cành xuân màu hoa nở
Trắng ngoài sân đoá hương
Thâu canh dài dạ nhớ
Tình ngàn phương...viễn phương
Tìm đâu ngày tháng cũ
Xuân nào dưới nhành hoa
Hai bóng người thanh tú
Giờ dư ảnh...trùng xa
Đêm xuân thơ khóc tình
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2016 03:07:31 bởi Cố Quận>
Thơ Tiết Trời Xuân Lập
Thơ tiết trời xuân lập
Cành mai thoáng hơi men
Tay lần tường...chân vấp
Hoa rụng đầy đất đen
Thơ ngã rồi! lăn quay
Bớ làng ông thần say
Sáng màu sương đục lối
Nào ai thấy, ai hay
Thơ tiết trời xuân lập
Bùn lem đồ tết dơ
Cố bò lên tam cấp
Ngồi lau, mồm tiếng thơ
Xuân rượu nó hại ta
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2016 21:17:04 bởi Nguyệt Hạ>
Giọt Đọng Búp Đào
Kìa sương giọt đọng búp đào
À xuân! Mùa đã sắp vào ngõ xuân
Ta ngồi tay chén bâng khuâng
Nhớ trời mây cũ phố lừng tóc hương
Lụa người hoa đỏ sắc đường
Guốc hài thêu tím, xanh, hường, vàng quai
Bên kia sương ướt nụ mai
Bên này giọt đọng búp gầy đào hoa
Cố Quận
R
Hoa Xuân
Đầu đông một cội mai
Vàng áo ai chân hài
Khua bụi đường gió cuốn
Hạt vừa chấm trên vai
Cuối bờ tây đào nở
Nụ hồng soi nước trong
Dòng xuân trôi qua nớ
Ni vạt màu phố rong
Đường nào lên xóm bắc
Lối nào dẫn thôn nam
Gửi vần âm thơ sắc
Xuân nhạt chiều khói lam
Ớ nàng mai, o đào
Không dừng lại đây sao!!!
Cùng tôi tay chén rượu
Xuân khai...ớ mai, đào
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.02.2017 06:13:00 bởi Cố Quận>
![]()
Mai Tôi Cành Gầy!
Mai tôi cành viễn xứ
Tội nghiệp! Thân xác gầy
Mai tôi trời khác lữ
Bông nở muộn xuân này
Cố Quận

Đào Người...Mai Tôi
Đào nhà người thì nở
Thắm màu xuân tiết xuân
Mai nhà tôi cắc cớ
Bông thuận...hoa chẳng ưng
Cố Quận
Hay Mai Thiếu Rượu Thân Gầy!!!
Trồng thơ cành lá xum xê
Mai mà bón gốc ủ ê thân gầy
Hay nhành thiếu rượu nên vầy
Năm sau ươm hạt vang tây tưới vào
Hẳn là xuân...hương ngạt ngào
Hoa vàng, nhuỵ đỏ, thân cao, bóng trùm
Cố Quận
Hoa Mai Đất Khách
Mồng ba đất khách mai vàng
Nở hoa một cánh...nhớ làng quê xa
Nhớ xuân một thuở bên nhà
Nhớ người năm cũ áo tà vạt hương
Hoa mai đất khách ngày sương
Đêm mong manh khói canh trường chén say
Mồng ba hiên gió lạnh tay
Hỏi mai có biết nỗi này cho chăng???
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2017 04:23:49 bởi Cố Quận>
Tại Cô Hoa Muộn
Ối giời ơi mồng tám
Nhành mới nở màu mai
Đâu còn xuân mà lãm
Vàng với đỏ anh trai
Tại cô hoa nở chậm
Tà hương tết ngang nhà
Tại cô chân guốc dậm
Bông khiếp vía cô à
Cố Quận








