📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOÀI NIỆM

708 trả lời, 107.299 lượt xem — Trang 17 / 24
Khúc hát ân tình
 
Em xích lại gần anh tí nữa
Có nghe không trái đắng đơm cành
Góc cô đơn hát khúc tương thành
Trong ngóc ngách  hồn xưa diệu vợi
 
Em hãy lại gần anh tí nữa
Cho thời gian đọng lại trong tim
Khúc tình ca chỉ của riêng mình
Giữa đất trời  hai ta quyện một
 
Em xích lại gần anh tí nữa
Có thầm nghe tiếng nói con tim
Ngõ tình nào trải thảm cỏ êm ?
Men đắng  nào không dư vị ngọt ?
 
Em xích lại gần anh nữa nhé
Để nghe lòng dịu những thương đau
Nắng xuân  em ánh mắt thôi sầu
Luân vũ khúc ân tình đắm đuối .
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng xưa
 
Chiều oằn oại
 Trong vòng tay nắng cháy
Xuân qua rồi
 Mà hương vẫn quanh đây
Ngày hòang hôn
 Ôm mảnh nhớ vơi đầy
Bóng tối xuống
Côn trùng lên tiếng hát
 
Trăng đêm nay
Vẫn tròn như năm ngoái
Tháng giêng về
Nguyệt khoe dáng Cung Nga
Chú Cuội ngồi
Thổi khúc sáo gọi Cha
Đêm trần thế
Gió khơi bờ nguồn cội
 
Mầm sinh linh
Từ cội ấy riêng Cha
Làm phận người
Đây bởi nguồn của Mẹ
Bỗng từ em
Ta nhận một chữ tình
Trong phút chốc
Trở thành câu duyên nợ
 
Đời lãng tử
Câu thơ buồn vời vợi
Tiếng xưa về
Lồng lộng khúc hoan ca
Hồn thiêng ơi
Sông núi có trả lời
Như tượng đá
Rong rêu cùng năm tháng
 
 
 
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ  cố Thi sĩ Hữu Loan
 
Bác ra đi bỏ lại màu sim tím
Tím lịm chân trời
Tím cả hoàng hôn
Thơ rưng rưng
Thơ nhỏ lệ đôi hàng
Trong nỗi nhớ
Ngút ngàn rừng sim tím
Bác ra đi
Khi ngày chưa kịp tắt
Và hương xuân
Còn lưu luyến  quanh đây
Trời tháng ba
Xuân đang độ nửa chừng
Nắng gay gắt
Ôm hồn thơ giá lạnh
Bác ra đi
Hay là quay trở lại
Trả hình hài
Khi cạn chén nhân gian
Nợ xong rồi
Tay trắng vỗ tay reo
Màu sim tím
Vẫn là màu ly biệt .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Mai em lại trở về  bên ấy
 
 
Mai em lại trở về  bên ấy
Gởi lại nơi này mảnh nhớ thương
Giọt nắng chiều bỗng chút vấn vương
Dòng sông quê ngút ngàn hoa sóng
 
Mai em lại trở về bên ấy
Góc phố chợt buồn  ánh mắt xa
Sợi gió bâng khuâng ngày chớm hạ
Tách cà phê nguội gót xuân qua
 
Mai em lại trở về bên ấy
Trả lại nơi này những dấu chân
Ánh mắt  chưa quen  mà vội tắt
Chiều về phố thị  chút phân vân
 
Mai em lại trở về bên ấy
Anh gởi làm quà  nắm đất quê
Lời ru năm tháng nồng hương lúa
Là khúc ân tình giữa bến mê .
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-17 23:16:20Viet duong nhan>
Giỗ đầu nhớ Mẹ
 
Thấm thóat  mà nay sắp giỗ đầu
Lòng nghe âm ỉ một niềm đau
Nhìn làn hương tỏa mờ di ảnh
Giọt lệ cay nồng hoen mắt sâu
 
Ba sáu lăm ngày sắp lướt qua
Một năm mà  cứ ngỡ hôm qua
Chiếc khăn tang vẫn còn chưa cũ
Đáy mắt chưa khô – lệ đã nhòa
 
Nẻo ấy Mẹ về thanh thản không ?
Chiều nay nỗi nhớ chợt mênh mông
Bao nhiêu kí ức như dồn nén
Quay quắt trong con những chất chồng
 
Sinh nhật năm nào Mẹ ghé thăm
Nụ cười  che lấp nếp da nhăn
Áo hoa trăng trắng nền tim tím
Mái tóc pha sương điểm nhọc nhằn

Vài nhánh  hoa tươi trước mộ phần
Mờ trong di ảnh  lệ trào dâng
Nụ cười-ánh mắt nheo- làn tóc
Chợt nhớ năm nào lúc đón xuân
 
Mồng một xuân nồng rực sắc mai
Nhang trầm trong gió tỏa hương say
Mâm cơm ngày tết   đầy ăm ắp
Bên Mẹ vây quanh ánh mắt đầy

Giọt nắng xanh xao chiều chớm hạ
Giữa ngày Phật đản Mẹ ra đi
Bỏ lại trần gian bao kỉ niệm
Tạ từ nào chẳng lệ hoen mi .
 
Tháng tư cánh phượng vừa ươm sắc
Cái nắng gắt gao độ chuyển mùa
Xuân đến rồi đi trong nỗi nhớ
Nghĩa trang hiu quạnh gió chiều đưa
 
 R
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Ca mùa hạ
 
Ngày chợt qua đi chiều cũng vội
Tháng năm về nhớ dấu yêu xưa
Rong rêu ơi cái thuở giao mùa
Ngọn gió vi vu nồng sắc hạ
 
Cây phượng ngoài sân chừng đỏ ối
Sầu rơi lả tả cánh hoa tim
Nắng lung linh sợi nắng xuyên cành
Như vết chém hằn ngang nỗi nhớ
 
Ngày trở về tìm trong kí ức
Lạ lùng từng ánh mắt thân quen
Nỗi buồn chợt chắp cánh bay lên
Tĩnh mịch ngôn từ  đau quấn quýt
 
Nắng  đã tắt  hoàng hôn cũng vội
Rán chiều thoi thóp giấc phôi pha
Nửa hồn  rịu rã khúc thương ca
Lỡm chỡm dấu chân buồn sỏi đá .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Đơn sơ và giản dị
 
Hạnh phúc  đơn sơ và giản dị
Chẳng cầu kỳ cũng  chẳng xa xôi
Như dòng nước mát lúc khô môi
Một thóang  qua / nhưng nào để ý
 
 Buổi sáng êm đềm trong nắng ấm
 Ly cà phê nguội / góc thân quen
 Nhìn làn khói thuốc chợt bay lên
 Vài khúc tình ca  .. ôi hạnh phúc
 
Góc phố  vĩa hè  chiều gió nhạt
Bạn bè dăm đứa / chút men cay
Tay chuyền ly rượu  /mượn hương say
Ký ức khơi dòng  nghe  hạnh phúc
 
Cái nhớ  chông chênh  ngày cuối hạ
Nhìn màu hoa phượng chợt bâng khuâng
Mắt thu ai gởi chiều xao xuyến
Hạnh phúc  như len giữa bụi trần
 
Phố phường xao động lúc xuân qua
Họp mặt đầu năm ghé lại nhà
Chậu tắc  cành mai  ánh mắt Mẹ
Mơ màng  hạnh phúc tỏa hương xa
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-07 05:54:44khanhchan>
Lối về
 
Dốc đời thăm thẳm cuốn em đi
Thân phận hồng nhan lệ ướt mi
Ánh sáng đèn màu  ôm kỷ nữ
Men say rươu đắng họa xuân thì
 
Lơi lả nụ cười khách uống đi
Vòng tay khép chặt gót xuân nhi
Phấn son nhòa nhạt  bờ môi ấy
Góc tối con tim mộng ước gì
 
 
Thân này dâng hiến khách mua vui
Cho gió nâng niu bão dập vùi
Qua những nụ cừoi che ngấn lệ
Tiền truồng như nhộng  bạc như vôi

 

 
Đêm tàn lặng lẽ  bước đơn côi
Khi bức màn nhung hạ mất rồi
Chua xót  môi hoang men rượu đắng
Rã rời  phố vắng góc xa xôi
 
Sóng  đời  lôi cuốn giấc mơ hoa
Cho dấu băng trinh biển lệ nhòa
Những trái sầu đong hồn thục nữ
Lối về  nhòa nhạt  gót  xuân qua .
 
               Biên hòa  Thu 2010 .
 



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự ngày Vu lan
 
Tháng bẩy  thu về qua ngưỡng cửa
  Khi sân chùa rộn  tiếng chuông ngân
Gọi mùa báo hiếu chốn nhân gian
Ơn nghĩa sinh thành  công dưỡng dục
 
 Công lao cha mẹ như trời biễn
Như nước trong nguồn tựa thái sơn
Phận làm con chớ có quên ơn
Trọn đạo gắng tròn vuông chữ hiếu
 
Chốn trần  gian giống như cõi tạm
Vòng luân hồi cứ mãi xoay quanh
Cái nghiệp này vì cái duyên xưa
Cát bụi cũng về thân cát bụi
 
Chữ  hiếu  xin ai giữ thật tròn
Vẹn phân hiếu đạo phận làm con
Chớ để ngày sau  câu tiếc nuối
Thời gian nào biết hết hay còn .
 
 
 
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu hạ
 
Ngày xưa em nói yêu màu tím
Anh vẫn cười đùa tím ngẫn ngơ
Dỗi hờn em chợt nghĩ vu vơ
Khóe mắt long lanh từng ngấn lệ
 
Ngày xưa  em chỉ yêu màu tím
Nên bóng chiều về tím xuyến xao
Địa đầu anh gối bóng trăng sao
Nghe  giấc tao phùng dâng nỗi nhớ ..
 
Nét chữ thân thương màu tím nhạt
 Tím hoa cà tím cả trời mơ
Theo anh vào lối mộng  hồn thơ
Có ánh châu soi miền dấu ái
 
Rồi  thời gian cứ trôi nhè nhẹ
Theo bước ngọc ngà năm tháng qua
Núi rừng in gót giấc mơ hoa
Khi nắng hạ chia đôi miền nhung nhớ .
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh KC ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii............. họp mặt bạn thơ lần này xún nhe....[:)]
 
Lâu quá không gặp... anh khỏe ko..
Họp mặt bạn thơ đến xung phong
Đọc thơ ca nhạc giao lưu với,
Anh nhớ đến nè.. em sẽ trông [:D][:D]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
THU


Sáng nay trời bỗng hơi lành lạnh
Dạ hỏi lòng Thu đấy phải không ?
Nhìn làn mây trắng  nghĩ mênh mông
Mây đã chở  Thu về   đấy nhỉ ?

Ừ !
 Có lẽ  mây về  ngang  phố vắng
Tiện đường mây chở  nắng Thu qua
Mượn làn gió lạnh tự phương xa
Mang  chút xuyến xao vào nỗi nhớ
 
Thu  ghé qua miền kí ức xa
Chở bao kỉ niệm ngỡ phai nhòa
Vườn xưa in dấu từng trang nhớ
Giấc mộng  chớm tàn vội nở hoa
 
Thu đến đây rồi em có nghe
Cung đàn xưa ấy khúc đê mê
Nhớ ai hoa nắng vàng xao xuyến
Tình  đã như rồi ..ánh mắt e .
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-01 12:20:43khanhchan>
 
Tình yêu không có Tội
 
Dù em biết là anh đang nói dối
Nhưng  vẫn thèm ba chữ : Anh yêu em
Anh cứ nói dối đi - đừng nói thật
Rằng  trong  anh chỉ có bóng hình em
 
Dù  em  biết  - lời yêu như gió thoảng
Dẫu ngọt ngào và cay đắng bên trong
Nhưng anh ơi !  Em chẳng thể dối lòng
Vì khao khát ngôn từ  Yêu  huyền diệu
 
Em vẫn thích nhìn sâu vào đáy mắt
Tìm bóng mình có hiện hữu trong anh
Còn  ai khác cho hờn ghen trỗi dậy
Để biết mình có phải của riêng anh
 
Em vẫn muốn một mình em trong đó
Trái tim này chỉ  để của riêng em
Anh biết  không ?  là chỉ của riêng em
Dù biết rằng  mình tham lam quá lắm
 
Anh biết không   mỗi chiều vàng nhạt nắng
 Hoàng hôn về là thổn thức trong em
 Trong bóng đêm những nỗi nhớ vơi đầy
Khi da diết-  khi âm thầm cấu xé
 
 
Trong  sâu thẳm dẫu biết mình đến muộn
Nhưng tình yêu nào có mắt đâu anh
Khi yêu anh  em chẳng có nghĩ gì
Vì đơn giản Tình yêu không có tội .
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-10 02:51:16Huyền Băng>
Suối mơ
 
Phố núi ngày xưa nhạt nắng chiều
Có chàng lính trẻ tuồi vào yêu
Xa đời sách vở màu thơ tím
Khóac áo phong trần sắc lá kiêu
 
Mười tám đang  mơ tuổi học trò
Cùng bao ước vọng của ngày thơ
Tâm tư  gói lại công đèn sách
Chợt mộng tan rồi với ngẩn ngơ
 
Nhận mảnh tú tài để vấn vương
Chìêu nao bay bỗng với ngàn thương
Bước theo tiếng gọi hồn sông núi
Bỏ lại sau lưng mái học đường
 
Nắng vẫn trên cao nóng thật gần
Hạ về đỏ lửa gió lan nhanh
Bâng khuâng –trống rỗng  đời  ngơ ngác
Góc phố chơi vơi những ngút ngàn
 
Sáu tháng trao thân miền gió cát
Tám tuần ngây ngất  phố trên cao
Thùy dương cát trắng còn trong nhớ
Xóm đạo  chiều nào vẫn xuyến xao
 
 
Tà áo em bay lộng nắng chiều
Màu hoa cà tím tím liêu xiêu
Giáo đường  rước lễ ai xưng tội
Chân Chúa anh quỳ  chợt biết yêu...
 
Mộng ước bay xa nỗi nhớ đầy
Tìm trong dĩ vãng những men say
Tháng năm rơi xuống qua tờ lịch
Ký ức  lâu rồi khó nhạt phai .
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-10 02:52:52Huyền Băng>
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Suối mơ 2
 
Phố núi trên cao gió lạnh nhiều
Tách cà fê nhỏ giọt buồn thiu
Mưa bay lất phất  ngoài khung cửa
Khói thuốc hững hờ sợi hắt hiu
 
Góc nhớ chông chênh giọt nắng vàng
Nỗi lòng u uẩn mành trời hoang
Chơ vơ  đáy mắt buồn da diết
Có  bước đông về  giữa  ngổn  ngang
 
Góc quán buồn tênh những đợi chờ
Ngập ngừng lên mắt  một trời  mơ
Hình như  đã gặp từ đâu đó
Chẳng biết .. nhưng sao  quá bất ngờ
 
Mái tóc em buông sợi  nuối chờ
Dài thêm trong nhớ một bài thơ
Cho anh run rẫy lời chưa tỏ
Hương gió trêu đùa gã ngẩn ngơ
 
Có phải khi yêu là sẽ nhớ
Đêm ngày canh cánh nghĩ vu vơ
Ghép tên hai đứa tràn lên giấy
Vẽ trái tim hồng với ước mơ
 
 
  Đỉnh nhớ giao nhau những thẫn thờ
  Trăng rừng nửa mảnh bóng chơ vơ
   Xa xa tiếng súng cầm canh vọng
 Chẳng biết  ngày sau có bất ngờ .

                             Nhớ Kontum 73
 
r


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 03:20:30khanhchan>
Suối mơ 3
 
Dừng chân ghé lại Bến sông mây
Chợt thấy trang thơ nỗi nhớ đầy
Nhớ sao là nhớ ngày xưa ấy
Có  bóng ai về  nghe  ấm tay
 
Vũ đình trường  sợi nắng xuyên cây
Nón sắt gối đầu ngắm bóng mây
Hồn nương theo gió về quê cũ
Khói thuốc buồn tênh hoen mắt cay
 
Giã từ phố thị  trốn ngây thơ
Năm tháng hồn nhiên tuổi học trò
Áo trắng  thay màu xanh sắc lá
Nghe chừng như đã hết ngu ngơ
 
Phố núi mù sương mây trắng bay
Trời như gần lại vắt trên cây
Có con chim nhỏ còn say giấc
Chẳng biết từ đâu nó lạc bầy
 
Góc suối thu về  ai có hay ?
Nhìn dòng nước xoáy bóng như say
Đêm qua có lẽ thu vừa đến
Nên chiếc lá vàng  theo gió bay
 
 
Thu đến rồi đi  bởi  gió đông
Mang theo cái lạnh cóng trong lòng
Ông  trời  dậy muộn  nên sương đục
Trắng xóa  ven rừng  ánh mắt chong
 
Cuối tháng đôi ngày về phố thị
Khi thì gặp bạn lúc  buồn tênh
Cà phê thuốc lá trừ cơm bữa
Góc quán thu mình  đợi mắt em
 
May có em rồi nên thấy thương
Cô đơn bỏ lại chốn sa trường
Bao nhiêu gói cả lên màu mắt
Suối tóc em cài sợi vấn vương .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-10 02:36:45khanhchan>
Điệp khúc mùa đông

Sáng chớm đông ông trời dậy muộn
Hoa lười nên ngủ mãi trong sương
Chơ vơ gió đợi nắng bên đường
Ngày cuối thu lững lờ hơi giá lạnh

Góc phố hôm nay chừng lạ lẫm
Vội vàng như tiễn gót thu đi
Đông về gợi nhớ dấu chim di
Chợt ánh mắt ai vừa lén gọi

Có những nỗi buồn không thố lộ
Cho vừa mầu nhớ đã xa xôi
Nghẹn lời gom nhặt tháng năm rơi
Như nốt nhạc trầm ngang dấu lặng

Theo bóng thu đi tìm kỉ niệm
Ngọc ngà xưa đã nhạt màu son
Dấu thương hòa nhịp lời dâu bể
Gian dối nhân gian điệp khúc hồng .

BH vào Đông 2010


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tết ni em nhớ về
 
Tết ni em nhớ về thăm nhé
Có ghé sai gòn hãy nhắn tôi
Chữ tình cho dầu chẳng nên đôi
Thì cũng xót xa vì cái nghĩa
 
Tết ni em nhớ về thăm nhé
Khi đến giao thừa ta đón xuân
Nhìn nồi bánh tét nhớ bâng khuâng
Ánh mắt như bao lời muốn nói
 
Tết ni em nhớ về thăm đó
Mình đón xuân hồng trong nắng mai
Mẹ cười run mép tóc như mây
Lũ trẻ tung tăng  bao giấy đỏ
 
Tết ni  anh sẽ chờ em nhé
Mấy gốc mai vàng  tước lá xong
Ngoài hiên  chậu cúc sắp đơm bông
Khóm trúc đong đưa vờn trước gió
 
Tết ni anh sẽ chờ em đó
Mái ấm  quê nhà  ta đón xuân
Rộn ràng kí ức tiếng xa ngân
Em nhớ nhé !
Tết ni anh sẽ chờ em đó !


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-17 23:10:01Viet duong nhan>
Hương xưa
 
Nhè nhẹ bên chiều sợi gió đông
Nghe hương xuân gợi nhớ trong lòng
Lao xao chiếc lá vàng  trên phố
Nắng lạnh buồn tênh phủ ngập hồn
 
Chợt nhớ thương về góc phố xưa
Hàng me lơi lả bóng lưa thưa
Khép tà áo trắng say trong gió
Suối tóc mây lùa ánh mắt đưa
 
Theo bước  đông tàn trên lối xưa
Chùm hoa nắng  nhạt gió đong đưa
Dấu chân kí ức mòn trong nhớ
Ánh mắt  ai trao chút thẹn thùa
 
Ngày tháng dài thêm nhớ chẳng vơi
Người về  ru lại tiếng chiều ơi !
Rong rêu  nhuộm úa màu đông ấy
Hắt bóng trăng tàn giọt lệ soi

R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 13:47:19Viet duong nhan>
Xuân đã đến rồi .. Mẹ ở đâu ?
 
Xuân đã về rồi Mẹ biết không ?
Cội mai trứơc cửa đã đơm bông
Bụi trầu đâm tược chồi xanh lá
Chậu sứ đong đưa giữa nắng hồng
 
Xuân đã về rồi Mẹ  biết không ?
Có nghe trong gió thoảng bay nồng
Mùi trầm ngây ngất hương nhang tỏa
Mấy chậu tắc vàng Mẹ vẫn mong
 
Khi xưa xuân đến con thường hỏi
Mẹ thích hoa gì  đón tết sang
Nheo nheo ánh mắt thầm khẽ nói
Mẹ thích tắc vàng lá thật xanh
 
….
Xuân đã đến rồi ..Mẹ ở đâu ?
Chậu tắc hôm xưa lá úa màu
Như chia nỗi nhớ cùng năm tháng
Xuân vẫn còn đây .. Mẹ chốn nao …
 
R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 13:43:21Viet duong nhan>
Dấu xuân
 
 
Gió mang hương lạnh về trên phố
Nắng muộn màng  sương trắng nhẹ bay
Ngày tháng cuối năm chừng bỗng lạ
Chờn vờn nghe nỗi nhớ quanh đây
 
Sáng về qua phố chợt đông hơn
Áo ấm em khoe  đượm sắc lòng
Cái lạnh  mơn man từng thớ thịt
Nghe hồn tan loãng giữa thinh không
 
Nhìn  màu hoa nắng vui trong gió
Tự ngóc ngách nào sợi nhớ len
Lớp lớp hương xa  về lén gọi
Tao phùng những  vụn vỡ buồn tênh
 
Mơ màng  tay níu  lại thời gian
Những mảnh chiều xuân chợt võ vàng
Ghép bóng trăng xưa  đà rạn vỡ
Nhạt nhòa gương lệ gót đài trang
 
Rồi mùa xuân đến cũng qua thôi
Bỏ lại sau lưng những dấu đời
Năm tháng  chia vui từng vết sẹo
Ngậm ngùi trau chuốt kiếp rong chơi .
 
R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-25 01:35:45khanhchan>
Về quê ngoại
 
Về thăm quê ngoại một chiều đông
Một chút lao xao tận cõi lòng
Đất bắc  xa xôi ngày giáp tết
Lâu rồi trong dạ vẫn hoài mong
 
Sai gòn dần bé qua ô cửa
Nắng  tắt dần phố xá đục sương
Không khí trong khoang bay lắng đọng
Người người trầm mặc khúc hoài hương
 
Phi trường nhòa nhạt  trốn trong mây
Gió rét căm căm  ủ Nội bài
Nhộn nhịp người về  ôm khách tới
Miệng cười tay bắt  mắt như say
 

 
Đường về làng cũ  khuất trong sương
Gốc rạ chơ vơ  mấy góc đường
Đất vỡ đồng khô ngày cuối vụ
Quê nhà ăm ắp những thân thương .
 
Mấy chục năm rồi chưa trở lại
Làng quê ngày ấy  ủ trong tim
Vòng tay ấm áp  bao xa cách
Ánh mắt  cho ai  chợt thấy mình .
 
                   Bắc ninh ngày 16/1/ 2011
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-11 12:28:08Viet duong nhan>
Xuân về trong nỗi nhớ
 
Đau đáu trong tim một nỗi niềm
Mơ về quê Mẹ cảnh hàn huyên
Bao năm lưu lạc đời xa xứ
Mỗi độ xuân về  gợi nhớ thêm
 
Ngọn gió đêm đông  thổi lạnh lùng
Chong đèn thao thức nghĩ mông lung
Bao nhiêu kí ức ngày xưa ấy
Quay quắt  ngập  hồn nỗi nhớ nhung
 
Nhớ quá năm nao cùng với Mẹ
Giao thừa  rộn rã  đợi xuân sang
Bàn thờ  sắp  lễ  ngoài sân trước
Nồi bánh chưng reo lửa rực vàng
 
Ánh mắt em thơ  lay láy hồng
Tiếng cười  khúc khích  giữa hư không
Gió hiu hiu lạnh đêm trừ tịch
Dưới mái nhà xưa  ấm cõi lòng
 
….
 
Xuân  đến xuân đi rồi lại đến
Dòng đời năm tháng cũng trôi qua
Nhọc nhằn  thân phận  lắm phong ba
Còn lại trong tim là nỗi nhớ .
 
Nguyễn Khánh Chân

R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân trên phố
 
Ngang qua nhà anh
Em  thầm liếc mắt
Nụ cười  mim mỉm
Chợt thấy mùa xuân
 
Xuân về trên phố
Hay đấy là em
Xuân bước qua thềm
Em  hồng trong nắng
 
Hoa nắng lung linh
Sắc hồng lên mắt
Màu xuân dìu dịu
Màu má em xinh
 
Xuân  đến rồi sao ?
Hoa đào nở rộ
Sắc hoa  tươi thắm
Tên em ngọt ngào
 
Chiều nay trên phố
Thấy gót xuân qua
Người người nhộn nhịp
Bóng ai  nhạt nhòa .
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-11 12:23:52Viet duong nhan>
Xuân, Hoa và Em
 
Nhớ em như nhớ một loài hoa
Xuân gợi trong lòng bao thiết tha
Bâng khuâng  níu bóng ngày xưa ấy
Ôm giấc đêm xuân mộng  nhạt nhoà
 
Xuân của ngày nào vẫn thướt tha
Áo tà duyên dáng gót trăm hoa
Hây hây sắc thắm lên màu má
Giữa chốn nhân gian  mãi ngọc ngà
 
Nụ hồng em  chớm  nở  vào xuân
Gót ngọc xôn xao nẻo bụi trần
Hương  ngây trong gió hoa say nắng
Xao xuyến ngập hồn khách thế gian
 
Ngàn hoa e thẹn  đón hương xuân
Sắc thắm khoe nhau chút ngại ngần
Gió lay nhè nhẹ tà xuân mới
Nắng chợt say màu  trước ánh xuân
 
 
……
 
Xuân ở lại đây thêm chút nữa
Cho Hoa thêm sắc được dăm lần
Cho  Em  thoả mộng  tình xuân nữ
Một chén rượu nồng xin kính dâng .
 
Dòng đời ai đếm bao nhiêu xuân
Xuân đến xuân đi được mấy lần
Xuân hỡi xuân ơi đừng ngại nhé
Người người vẫn đợi vẫn mong xuân .
 
Nguyễn Khánh Chân
R





Chúc Tết Việt nam Thư quán
 
Đầu năm khai bút - bút khai bông
Thư quán Việt nam  - ngập nắng hồng
Chúc anh chúc chị cùng gia quyến
Tài lộc xuân này đỏ tựa son .
 
Đầu năm khai khẩu – khẩu khai hoa
Thư quán Việt nam  chữ Thuận Hoà
Thi nhân lãng tử ngàn phương ghé
Hạnh phúc ngập tràn với chúng ta  .
 
Chúc Anh chưa vợ vầy duyên mới
Chúc Chị chửa chồng  gặp đức lang
Hào con hào của nhiều như nước
Lộc  Phước   đầy nhà thêm chữ Sang
 
                Mồng 7 tết Tân mão
 
                        Khánh Chân
 
Nguyễn Khánh Chân

R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tản mạn xuân
 
Tết đã qua rồi xuân vẫn đây
Nỗi lòng  năm tháng có ai hay
Nhìn màu hoa cúc phai trong nắng
Thơ thẩn bên trời mây trắng bay
 
Lăn lóc ngoài hiên mấy cánh mai
Loay hoay trong nắng sắc tàn phai
Run rẫy cuộn tròn bay trước gió
Như chờ  giây phút phải chia tay
 
Bốn mùa  lặng lẽ cứ trôi qua
Những gót xuân xưa ngỡ nhạt nhòa
Chợt gió đông tàn hoa ướm nụ
Nàng xuân khoe sắc giữa trăm hoa
 
 
Vẫn biết xuân qua hoa sẽ rụng
Xuân thì mãi mãi vẫn là xuân
Mà sao nghe nỗi lòng da diết
Đâu đó mảnh đời chẳng có xuân
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Thân phận

Anh nhốt em giữa song sắt vô hình
Rồi trói em bắng lời yêu giả dối
Bao nhiêu năm thân ngục tù vô hạn
Một quãng đời thầm lặng bóng ma trơi

Anh cướp em từ vòng tay kẻ khác
Rồi vụn về thỏ thẻ những yêu thương
Những hứa lần hẹn lựa nở như hoa
Bao mỹ từ tuôn ra từ chỗ trống

Bao nhiêu năm rồi còn bao nhiều nữa
Hoa đã tàn nụ sắp chớm qua xuân
Đêm ngậm ngùi bóng cũ gió mơ trăng
Nghe thân phận gào lên bất hạnh.




Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-06 09:26:30Viet duong nhan>
Tôi yêu đất nước quê hương tôi

Tôi yêu đất nước quê hương tôi
Năm tháng buồn vui lặng lẽ trôi
Dưới tán dừa xanh soi bóng rũ
Chiều về đôi bạn sánh chung đôi

Tôi yêu đất nước quê hương tôi
Lối cũ rộn ràng hoa nắng soi
Khóm trúc lao xao làn gió thoảng
Trưa hè lơ lững tiếng ru nôi


Tôi yêu đất nước quê hương tôi
Ruộng lúa xanh xanh bóng nắng ngồi
Thì thào gió lượn khi chiều xuống
Lộp bộp trên mương cá đớp mồi


Tôi yêu đất nước quê hương tôi
Sân trường nhạt nắng bóng mây trôi
Cánh phượng đong đưa tàn trước gió
Ráng chiều chầm chậm ánh trăng soi


Tôi yêu đất nước quê hương tôi
Bóng mẹ loay hoay cả một đời
Nắng sớm mưa chiều vai kẽo kẹt
Nuôi bầy con nhỏ tuổi ham chơi


Quê hương hai tiếng khắc tim tôi
Ngào ngạt hương thơm toả rạng ngời
Những ngày xưa ấy bao yêu dấu
Nỗi lòng năm tháng vẫn chưa nguôi .

Nguyễn Khánh Chân

R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-06 09:29:24Viet duong nhan>
Chơi vơi

Khi nắng hạ chênh vênh giọt nhớ
Nửa xuân thì mộng đã phai phôi
Người về nhặt lá vàng rơi
Tìm trong kí ức xa xôi một đời

Xưa ai đó bao lời ước hẹn
Dưới vầng trăng thề nguyện nên đôi
Chuyện tình tựa áng mây trôi
Mây bay bay mãi ta hoài ngàn năm .


Thu

Đêm vằn vặt trăng thu chếch bóng
Nghe trong lòng hụt hẫng nhớ ai
Bàng hoàng mộng vẫn chưa phai
Từ trong sâu thẳm hương say dâng trào


Nhậu một mình

Bia đã cạn mà sao sủi bọt
Sóng sánh vàng từng giọt lung linh
Đêm nay tưởng nhậu một mình
Nào ngờ cái nhớ quay thành mồi ngon


Chiều

Nắng đã tắt hoàng hôn cũng vội
Sợi tơ chiều len lỏi trong tim
Con thuyền rẽ sóng êm êm
Mờ trong nỗi nhớ không tên vào hồn

Nhớ

Ôi nhớ quá làm sao nhớ quá
Nhớ một thời cái thuở vàng son
Những chiều đánh trỏng tạt lon
Nằm dài bãi cỏ ngắm hoàng hôn rơi


Đời

Đời nhẹ, như là cơn gió thoảng!
Phù vân, nhưng khó thoát lụy phiền.
Trăm năm buồn nhớ luân phiên
Mai về ngồi toạ, bên triền nhớ nhau.

Nguyễn Khánh Chân

R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
[image][/image]


Khúc hát trần gian

Ta gặp em ngày hoàng hôn vũ trụ
Mái tóc dài tung cánh giữa chiều hoang
Dang hai tay ôm gió lộng ngang trời
Như muốn níu lại mảnh đời cát bụi


Ta gặp em chiều hòang hôn vũ trụ
Lốc cuộn tròn xoáy ước vọng bay xa
Mặt trời đêm gom mây xám chập chùng
Những đôi mắt bừng lên trong bóng tối


Ta gặp em chiều hư vô bảng lảng
Nắng phai mầu từng sợi nắng mong manh
Hoàng hôn reo theo nhịp gió gieo vần
Chốn thiên đường xoay nghiêng rồi tan loãng

Ta gặp em đêm hư không mờ mịt
Ánh nguyệt mờ soi giọt lệ hồng hoang
Vòng tay ôm nghe giá lạnh môi mềm
Nghe khúc hát trần gian gõ nhịp .




Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0