Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOÀI NIỆM

708 trả lời, 107.271 lượt xem — Trang 4 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 03:00:31nguyens>
CÔ BẮC KÌ NHO NHỎ

Ngày ta yêu cô bắc kỳ nho nhỏ
Là một chiều con phố bỗng lạ hơn
Người không quen cũng cảm thấy thật gần
Ai cũng tưởng là có quen nhau thật

Ngày ta yêu con đường như ngắn lại
Mỗi buổi chiều vẫn thả bước chân hoang
Đi xuống đi lên mổi tối mấy lần
Cùng thằng bạn lại tập tành uống rượu

Rồi một đêm - đúng là đêm định mạng
Cởi nỗi lòng thốt hai tiếng yêu em
Miệng ta khô- em.. ánh mắt dại khờ
Ta run rẫy..
Ôi tình yêu sao huyền diệu

Qua đêm đó trang sử tình đã mở
Nối tiếp là những ngày tháng yêu nhau
Bao yêu thương bao cay đắng ngọt bùi
Ta nhận hết
Vì ta yêu cô bắc kì nho nhỏ



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 04:48:55nguyens>
Quên

Anh đã quên rồi ! thật thế sao?
Tình ta đã khép tự hôm nào
Vì ai chối bỏ ân tình cũ
Nên mắt tơ vương mộng ước đầu
Mây thích đi hoang tìm gió mới
Trăng thèm về lại với duyên xưa
Chiều đi - để lại hoàng hôn nhớ
Đếm ánh sao đêm - nhặt nỗi sầu



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 05:08:47Đuyên Hồng>
KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Có thể nào quên chuyện đó sao
Thề non hẹn biển với trăng sao
Ly hương loạn lạc xa tình cũ
Cơm áo gao tiền bỏ chốn xưa
Mây vẫn bay về bên ấy gọi
Trăng còn thấp thoáng cạnh bờ ao
Sông ơi! Chở hết niềm thương nhớ
Tinh ấy ngàn năm vẫn dạt dào!

13.05.2006
ĐH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 10:42:13nguyens>
CƠN GIÓ LẠ

Em phụng phịu
Chiều qua cơn gió lạ
Lén sổ sàng
Hôn phớt cánh môi ngoan
Để giữa đêm
Em thao thức mơ màng
Tay xoa nhẹ bờ môi
Tìm dấu vết
..........
Rồi khi chiều về
Lang thang trên phố
Chợt nhớ thầm
Cơn gió lạ hôm xưa
Tim bâng khuâng
Và xao xuyến lạ thường
Nghe ấm áp
Một cái gì sao... dễ chịu



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Khóc mẹ

Mẹ hiền ơi hỡi ! mẹ hiền ơi !
Âm cảnh dương gian cách bịêt rồi
Thắp nén nhang thơm lòng khấn nguyện
Nhìn làn khói mỏng lệ tuôn rơi
Công lao dưỡng dục như non biển
Ân nghĩa cưu mang tựa đất trời
Hiếu tử dập đầu xin bái lạy
Hương hồn từ mẫu mãi an vui.

Tặng Hà thế vũ.
Biên hòa ngày 14/05/2006



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Khóc Mẹ

Mẹ đã đi rồi! Mẹ quý ơi
Còn ai phụng dưỡng nữa trời ơi!
Nhìn làn hương khói đau như cắt
Chít mảnh khăn tang lệ ướt rơi
Công biển ơn trời chưa trả được
Âm dương đôi ngả cách xa rồi
Con thơ baó hiếu nào đâu mẹ
Thắp nén nhang thơm dạ rối bời

15.05.2006
ĐH
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ !

Ừ thôi ! em nhé.. đành thôi vậy !
Tàu lỡ..sân ga mãi đứng chờ
Lặng lẽ tàu đi vàng bến mộng
Âm thầm ga đợi nhạt trời mơ
Người đi nhớ lại hồn thơ vỡ
Ta đứng nhìn theo bóng nguyệt mờ
Ai oán đàn ru hồn mặc khách
Tơ chùng phím nhặt khúc duyên thơ




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 06:02:34nguyens>
HÓNG GIÓ

Sợi gió hiu hiu lạnh cả trời
Con thuyền không bến lững lờ trôi
Trên sông hơi nước bay mù mịt
Dưới bến lục bình dạt mấy đôi
Gió lộng sương pha mềm nỗi nhớ
Lệ nhòa mắt ngọc nhạt tình phôi
Mười năm ân ái duyên nồng thắm
Tình nghĩa đôi mình há thế thôi??



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 10:35:00Đuyên Hồng>
Trích đoạn: nguyens

Ừ !

Ừ thôi ! em nhé.. đành thôi vậy !
Tàu lỡ..sân ga mãi đứng chờ
Lặng lẽ tàu đi vàng bến mộng
Âm thầm ga đợi nhạt trời mơ
Người đi nhớ lại hồn thơ vỡ
Ta đứng nhìn theo bóng nguyệt mờ
Ai oán đàn ru hồn mặc khách
Tơ chùng phím nhặt khúc duyên thơ


Chia Xa

Lẽ nào tàu đã bỏ ga xưa
Tàu có đi xa ga vẫn chờ
Hun hút tàu đi buồn dậy sóng
Âm thầm kẻ đứng nhớ tràn thơ
Người đi xao xác hồn mơ vỡ
Ta dõi nhìn theo nước mắt mờ
Một bóng bẽ bàng ga rét mướt
Hai hồi còi rú nát đêm mưa...

15.05.2006
ĐH
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI BANH

Ngẫm đời như một trái banh da
Kẻ hứng người tung khắp cả nhà
Năm ngoái vui.. mang ra trứơc cửa
Chiều nay buồn.. ném lại sau nhà
Khi vui khi thích thì ôm ấp
Lúc giận lúc buồn lại đá xa
Thế sự trăm phương tình vạn kiểu
Ngẫm đời như một trái banh da




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-16 10:04:33Đuyên Hồng>
TRÁI BANH

Sự đời chẳng khác trái banh da
Vui vẻ đá tung khắp cả nhà
Giải nọ người bày ra trước bãi
Mùa này kẻ đá ở sân xa
Khi không muốn nhặt thì ôm lấy
Lúc hứng đá vào lại nhảy ra
Ngẫm thế mới hay đâu muốn được
Sự đời chẳng khác trái banh da!

16.05.2006
ĐH
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI NHỎ GỬI NGƯỜI
Tặng nguyens

Em gửi chút tin yêu
vào rộng dài cuộc sống
để trái tim bé bỏng
đến bên người thiết tha

Em với ngọn gió xa
em vin vầng mây ấm
mong tình ai mở rộng
để buồn đau trôi xa...

Tặng anh màu nắng say
khúc mưa êm biết mấy
Anh ơi anh có thấy
Đời sống thật hiền hòa!

Đất trời này bao la
Đời người mộng thoảng qua
Sớm mai còn thức dậy
Nắng xanh trong lòng ta!


HN một ngày mưa
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI NHỎ GỬI NGƯỜI
Tặng nguyens

Em gửi chút tin yêu
vào rộng dài cuộc sống
để trái tim bé bỏng
đến bên người thiết tha

Em với ngọn gió xa
em vin vầng mây ấm
mong tình ai mở rộng
để buồn đau trôi xa...

Tặng anh màu nắng say
khúc mưa êm biết mấy
Anh ơi anh có thấy
Đời sống thật hiền hòa!

Đất trời này bao la
Đời người mộng thoảng qua
Sớm mai còn thức dậy
Nắng xanh trong lòng ta!


HN một ngày mưa



CẢM ƠN Quỳnhmai nhiều nha bài thơ hay lắm.

Dấu vết

Thành nội chiều qua lất phất mưa
Cho ai se sắt tuổi giao mùa
Bâng khuâng mắt với làn mây ấm
Lặng lẽ tay vờn sợi gió đưa
Gửi giọt nắng hồng mơ bóng cũ
Trao cành hoa thắm mộng người xưa
Sáng mai thức dậy nghe chim hót
Dấu vết tình xa...chút thẹn thùa







Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa màu nhớ

Kể sao cho xiết nỗi lòng này
Hỏi anh còn nhớ tháng năm phai
Anh vẫn còn yêu em một thưở
Nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ ai
Hạ đã sắp về mùa phượng đỏ
Chờ anh mai mốt đón em sang
Hoa cưới trầu cau duyên thắm ngỏ
Anh nhớ đừng quên để lỡ làng
Người yêu anh hỡi nhớ miên man


Miên Thụy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-27 02:02:17nguyens>
MƠ ƯỚC

Em muốn anh chỉ là thi sĩ
Của riêng em và chỉ của riêng em
Những vần thơ như suối tóc mượt mà
Ru em vào lòng đêm nhiều mộng mị

Em mơ ước anh sẽ là thi sĩ
Để trọn đời em được sống trong thơ
Từng câu thơ như trái cấm ngọt ngào
Em bồng bềnh ngất say hồn ngọc nữ

Anh mãi mãi chỉ là chàng thi sĩ
Gói nỗi lòng qua nét chữ lời thơ
Dấu tình xa năm tháng vẫn miệt mài
Giấc mộng du lắng chìm trong hoang vắng

Ừ ! thế nhé.. anh sẽ là thi sĩ
Vì thơ anh.. em đã trót yêu rồi
Yêu thơ rồi.. em lại lỡ yêu anh
Nên em muốn anh mãi là thi sĩ



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
PHƯỢNG HỒNG

Trong nắng ấm hạ về rực rỡ
Tiếng ve sầu nức nở kêu vang
Sân trường cánh phượng lang thang
Người về nơi ấy còn mang nỗi lòng

Hoa phượng thắm một mầu nhung nhớ
Gói nỗi lòng kẻ nhớ người mong
Chiều tà chờ đợi hoàng hôn
Có đôi mắt ướt bên song cửa hồng





Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

MƠ ƯỚC

Em muốn anh chỉ là thi sĩ
Của riêng em và chỉ của riêng em
Những vần thơ như suối tóc mượt mà
Ru em vào lòng đêm nhiều mộng mị

Em mơ ước anh sẽ là thi sĩ
Để trọn đời em được sống trong thơ
Từng câu thơ như trái cấm ngọt ngào
Em bồng bềnh ngất say hồn ngọc nữ

Anh mãi mãi chỉ là chàng thi sĩ
Gói nỗi lòng qua nét chữ lời thơ
Dấu tình xa năm tháng vẫn miệt mài
Giấc mộng du lắng chìm trong hoang vắng

Ừ ! thế nhé.. anh sẽ là thi sĩ
Vì thơ anh.. em đã trót yêu rồi
Yêu thơ rồi.. em lại lỡ yêu anh
Nên em muốn anh mãi là thi sĩ


Thi sĩ

"Ai bảo yêu thơ là lãng mạn
Tôi xin một lần lãng mạn để yêu thơ"


Bao tâm tư trong cuộc sống vô bờ
Vì em đó, tôi muốn làm thi sĩ
Hòa vào thơ bóng hồn tôi mộng mị
Khối xoay vần trăm ý nghĩ về em
Tôi tận cùng tôi muốn hóa nam châm
Muôn ý nghĩ là muôn ngàn vụn sắt
Lực từ trường bao la tôi muốn hút
Những dòng hay cuộn sóng giống lòng tôi
Những lời thương như cây lá đất trời
Cùng hòa quyện thành bài thơ tình vị

Vì em đó, tôi bỗng thành thi sĩ
Biến cả đất trời thành tình ý gửi em

PhamHongLam
(Giảng đường ĐHKH Huế, tháng 08/1998)

Bất chợt bạn hóa thân thành thi sĩ
Cũng chỉ vì tình ý với người thương
Trác tuyệt chi? lời chân thật bình thường
Thơ là đó! Là nỗi niềm trao gởi

Ngôn từ đẹp chẳng qua là giấy gói
Món quà dâng - thi vị ở trong tâm
Là tình người sau con chữ mênh mông
Mơ thi sỹ? người bạn tôi chẳng mộng

Thi sỹ cũng vì... tình ý gửi ai!!

Bất chợt nhớ cố nhân!
TT


"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-03 10:17:24Huyền Băng>
HẠ VỀ

Hạ về lại nhớ hạ chiều xưa
Ngày đó em đi gió đổi mùa
Hai góc trời xa chia bóng cũ
Đôi bờ biển rộng nối hương xưa
Làn môi mười tám chừng e ấp
Ánh mắt năm mươi thoáng thẹn thùa
Tìm chút dư âm còn sót lại
Dạt dào hoa mộng lối trăng thưa

r



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-03 10:16:07Huyền Băng>
TỰ CẢM

Hồng trần vốn dĩ sắc như không
Cuộc sống xin nhau ở tấm lòng
Ai ghét ai chê thì cũng....mặc
Người thương người thích thỏa tình..xong
Tìm vui trọn kiếp cùng thơ nguyệt
Chẳng thẹn một đời với núi sông
Danh lợi phù du - về cát bụi
Hình hài nhân thế -tiếp hư không

r



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-31 02:41:27nguyens>
MƯA

Mưa từ đâu đến hả mưa ơi?
Mưa xuống thật nhanh tối cả trời
Mưa lấp nắng vàng đang rực rỡ
Mưa vùi hoa thắm lúc xanh tươi
Mưa trôi trong dạ niềm u uất
Mưa đổ ngoài hiên giọt rối bời
Mưa ngập chiều hoang -tràn nỗi nhớ
Khơi nguồn kí ức - thuở rong chơi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 05:10:13nguyens>
THÁP ĐỜI

Sừng sững cao xanh đứng giữa trời
Ngàn năm đỉnh tháp bóng mây trôi
Ngọn cao thăm thẳm vài viên đá
Đáy rộng bao la vạn bóng người
Phú quý hồng trần thiên thạch tọa
Nhọc nhằn nhân thế mảnh đời trôi
Khen ai khéo tạo hình tam giác
Đáy đỡ đỉnh vươn dáng khó dời



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 07:20:50Đuyên Hồng>
Trích đoạn: nguyens

MƯA

Mưa từ đâu đến hả mưa ơi?
Mưa xuống thật nhanh tối cả trời
Mưa lấp nắng vàng đang rực rỡ
Mưa vùi hoa thắm lúc xanh tươi
Mưa trôi trong dạ niềm u uất
Mưa đổ ngoài hiên giọt rối bời
Mưa ngập chiều hoang -tràn nỗi nhớ
Khơi nguồn kí ức - thuở rong chơi



Mưa

Mưa đến cho cây hê hả cười
Mưa về tốt lúa ruộng xanh tươi
Mưa mang nước ngọt tràn đồng hạn
Mưa tưới ngọc trời ngập giếng khơi
Mưa hớn hở reo cùng ếch nhái
Mưa ào ào hát với sân chơi
Mưa nhòa nỗi nhớ mờ hương phấn
Mưa ướt má ai mải đứng cười

ĐH
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
MƯA

Mưa buồn vì gió chẳng qua đây
Mưa có hiểu đâu gió chốn này
Mưa giận chẳng thèm.. mong gió nữa
Mưa ngờ nên nghĩ.. nhớ mưa thay
Mưa rơi se sắt làn mây lặng
Mưa khỏa ưu sầu sợi tóc bay
Mưa ướt tình xa -chiều phố thị
Mưa tràn nỗi nhớ - gió như say



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều rướm lệ nghĩa trang buồn hiu hắt
Cỏ xanh mầu ôm nấm mộ hoang sơ
Hòang hôn rơi trên sợi khói nhang mờ
Dưới huyệt đạo một mốI tình ngang trái



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-07 03:57:47nguyens>
GIÓ

Gió buồn vì tóc đã thôi bay
Gió nhớ chiều qua..cũng chốn này
Gió lén vuốt nhanh làn tóc bạc
Gió thầm hôn nhẹ cánh môi phai
Gió mang mưa tới.. che trăng mộng
Gió chở mây về.. lấp nắng say
Gió hỡi gió ơi đừng khỏa nữa
Gió gieo nhung nhớ mãi ai hoài



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

ĐỘC HÀNH

Ôm niềm thương làm hành trang vào nhân thế
Em độc hành tìm lại dấu chân xưa
Chiều lang thang đón gió lúc sang mùa
Mây hiu hắt chân trời pha sắc lạnh

Em vẩn biết yêu anh là dại dột
Nhưng tim lòng em chẳng thể khiến sai
Bụng bảo quên nhưng dạ cứ nhớ hoài
Biết làm sao khi không người thay thế

Ngày xưa đó mình bao nhiêu kỉ niệm
Tập tành yêu cho ra vẻ lớn rồi
Cũng đường hoàng cũng đạo mạo như ai
Tưởng vui thôi..ai ngờ mình yêu thật

Một ngàn ngày yêu ba ngàn ngày xa cách
Rồi một chiều , anh lặng lẽ ra đi
Lá thư xanh theo ngày tháng vơi dần
Còn lại đây dấu chân buồn trên cát

Từng buổi chiều chờ hoàng hôn trên biển
Nắng lịm dần , nắng đẹp thật anh ơi !
Đôi hải âu đùa bọt sóng tìm mồi
Ôi ! giá chúng mình là đôi hải âu anh nhỉ?




Này bàn tay đẹp
đẹp để làm gì
Khi anh quay gót
hững hờ bước đi

Này đôi môi xinh
như hoa bình minh
Anh không đứng ngắm
Môi cười một mình!

Này mái tóc mây
xòa vào năm tháng
Đò chiều đã vãn
còn ngóng người sang...

Này người đã bạn
của tôi một thời
Sao như gió thoảng
sao như mây trôi
sao người gian dối
phụ tấm tình tôi...

Hạnh phúc là thế
như trò ú tìm
Xa rồi mới rõ
có người trong tim!

Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Nguyên

An Giang là lính mới tò tí toe, cái gì cũng lạ, ghé thắm anh
chúc vui
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Nguyên

An Giang là lính mới tò tí toe, cái gì cũng lạ, ghé thắm anh
chúc vui


Rât hân hạnh khi An giang ghé chơi. chúc An giang thật vui với thư quán và sáng tác thật nhiều nha.
Thân mến



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC MỪNG THƯ QUÁN

Việt Nam Thư Quán rạng trời đông
Sinh nhật năm nay bốn tuổi hồng
Mặc khách muôn nơi cùng góp sức
Thi nhân vạn nẻo lập kỳ công
Á - Âu nào riêng dòng tâm huyết
Nam -Bắc cùng chung giống Lạc -Hồng
Sử sách ngàn năm dân Nước Việt
Thi ca vạn sắc giống Tiên- Rồng



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

TÌM ĐÂU

Về đây nhặt lại ánh trăng thâu
Tìm chút dư âm nhuộm nôĩ sâù
Tri kỉ chàng ơi thôi luyến tiếc
Cố nhân ngươì hơĩ chớ buồn đau
Se làn gió rét hôn lên tóc
Đếm giọt mưa ngâu rụng xuống đầu
Nguyệt tỏ , nguyệt mờ , rôì nguyệt lặn
Dật dờ cánh nhạn biết tìm đâu????




Hoài niệm...


Trăng ngả dần về Tây
Thời gian đấy!

Hiện tại thành quá khứ
nỗi nhớ thành niềm đau
Ai đem sao rớt xuống trời sâu
Dòng sông chảy biết đâu nguồn cội

Phía Tây
Bên kia dãy núi
hoàng hôn vỡ
bốn bề mảnh vụn...
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»