📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím - Alfred Hitchcock (Hết) 🔒

24 trả lời, 1.785 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 01:06:59 bởi casau>
Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím
Tác giả: Alfred Hitchcock
Người dịch: Đài Lan
 
Vài lời của Alfred Hitchcock
 
Xin chào các bạn ưa thích bí ẩn!
Một lần nữa tôi hân hạnh được viết lời tựa cho một cuộc điều tra mới ly kỳ và hồi hộp của Ba Thám Tử Trẻ.
Trước hết, tôi xin phép được giới thiệu ba nhân vật chính của ta. Có Hannibal Jones, là thám tử trưởng, một cậu bé mập mạp, thích thú hai việc sau đây như nhau: ăn một bữa ăn ngon cũng như giải một vụ bí ẩn hấp dẫn. Trí nhớ và khả năng suy luận đã giúp cho Hannibal thoát khỏi nguy hiểm và rắc rối. Rồi có Peter Crentch, thám tử phó, cao lớn và vóc dáng như lực sĩ; Peter không bao giờ cố tình đi tìm nguy hiểm, nhưng biết đối mặt với nguy hiểm khi gặp. Cuối cùng là Bob Andy: trầm tĩnh và tự tin, lo về Lưu trữ và Nghiên cứu. Hannibal và Peter không thể thiếu Bob được.
Lần này Ba Thám Tử Trẻ điều tra vụ bí ẩn Hải Tặc Tím và tấn công vào tận sào huyệt của hắn. Thật vậy, nhiều sự kiện lạ lùng khiến ba thám tử của ta nghĩ rằng một tên hải tặc thời xưa vẫn còn sống và lảng vảng trong hải cảng hải tặc Californie.
Ba Thám Tử Trẻ gặp nhiều rắc rối và nguy hiểm trong cuộc phiêu lưu bí ẩn này. Tôi mời các bạn độc giả thử tài xem mình có khả năng giải vụ bí ẩn tên Hải Tặc Tím nhanh hơn Hannibal, Bob và Peter không.

Alfred Hitchcock

📎 vbakbhtt
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 01:55:26 bởi casau>
1.    Hải tặc, cướp và trộm!
 
Chuông đồng hồ báo thức reng lên. Peter Crentch mở một con mắt rồi rên rỉ. Mới sang tuần thứ hai của kỳ nghỉ hè và Peter đang hối hận vì đã nhận lời chăm sóc vườn cho hàng xóm trong khi họ đi vắng. Quỹ của Ba Thám Tử Trẻ đã không chịu nổi chuyến đi chơi Disneyland kỷ niệm kết thúc một năm học của nhóm, và bây giờ cần phải làm việc để gây quỹ cho mùa hè. Bob Andy đang làm việc bán thời gian ở thư viện, còn Hannibal Jones đã nhận làm thêm việc ở Thiên Đường Đồ Cổ, nơi cậu sống cùng chú thím.
Thêm một tiếng rên nữa, rồi Peter chui ra khỏi giường. Peter thay quần áo thật nhanh, rồi đi xuống nhà bếp, nơi ba đang ăn sáng.
- Cậu dậy sớm thế! - Ông Crentch chọc con trai.
- Con phải đi chăm lo cho khu vườn đáng nguyền rủa kia. - Peter vừa càu nhàu vừa đi lấy nước cam trong tủ lạnh.
- Ba rất hiểu là thanh niên cần tiền cho mùa hè, nhưng có thể có những cách kiếm tiền dễ hơn. Con xem ba lấy được gì trong thùng thư sáng nay đây.
Ông Crentch đặt một tờ giấy vàng trước mặt Peter. Peter ngồi xuống bàn, vừa liếc đọc vừa uống ly nước cam mới rót. Đó là một tờ quảng cáo, mà các nhân viên tiếp thị bỏ vào từng nhà. Peter rất hay bị ấn tượng khi đọc.
HẢI TẶC! CƯỚP!
THÔNG ĐIỆP NÀY GỬI ĐẾN NHỮNG BẠN YÊU THÍCH PHIÊU LƯU!
ĐẾN CÁC NHÀ SỬ HỌC! ĐẾN CÁC CON MỌT SÁCH!
HBVHTCT (Hội Bảo Vệ Hải Tặc, Cướp và Trộm) sẽ trả 25 đô-la một giờ cho bất kỳ ai có thể cung cấp thông tin chi tiết về các tên cướp đường và hải tặc đã từng gây sóng gió trong quá khứ muôn hình muôn vẻ của bang Californie.
Mời các bạn đến số 1995, đường La Vina bất cứ ngày nào trong tuần từ 18 đến 22 tháng sáu từ 9 đến 17 giờ.

TRỘM! NHỮNG KẺ SỐNG NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT!
- Úi chà! - Peter kêu lên - Thám tử tụi con sẽ trở thành tỷ phú mất! Tụi con biết khá nhiều về những tên hải tặc từng hoành hành vùng này, nhất là Hannibal. Con phải đưa cho Hannibal và Bob xem ngay cái này. Hôm nay là ngày 18 và đã gần tám giờ rồi.
- Khoan đã - Ông Crentch nói - Trước khi trở thành tỷ phú, con phải ăn sáng cho xong chứ.
- Nhưng ba ơi! Con còn phải tưới cỏ và...
- Ở tuổi con, phải có thức ăn trong bụng thì mới suy nghĩ sáng suốt được. Dường như Hannibal cũng nghĩ như thế. Con cố gắng nuốt một cái gì đi.
Peter tự nhủ, nếu cố gắng, mình sẽ ăn được ít cháo. Nhưng khi ba đặt trước mặt con trai một dĩa trứng, Peter đồng ý cố gắng thêm một chút và ăn hết dĩa. Sau một phút lưỡng lự, Peter ngốn thêm dĩa thứ nhì, rồi cậu lấy tờ quảng cáo, chạy ra ngoài.
Bên nhà hàng xóm, Peter tưới cỏ thật nhanh, lượm sơ vài cây khô và lá khô. Xong việc cậu nhảy lên xe đạp, đạp cực lực đến nỗi chưa đầy chín giờ đã đến hàng rào gỗ dài bao quanh Thiên Đường Đồ Cổ. Hàng rào được trang trí bởi các họa sĩ địa phương và trông khá nổi bật! Trong góc, có một chiếc thuyền đang chống chọi trong sóng gió bão táp của đại dương, với con cá đang giương mắt nhìn theo thuyền. Peter ấn vào mắt con cá, tấm ván có sơn con cá xoay vào: đó là ngả mà ba thám tử gọi là cổng Xanh Lục số một.
Sau khi chui qua hàng rào, Peter đến xưởng sửa chữa vặt mà Hannibal đã bố trí ngoài trời, ở đó có một cái ống nước cũ, quá nhỏ để người lớn có thể chui vào. Peter bò vào ống: đó là “đường hầm số hai”. Đường ống đi qua dưới một đống đồ linh tinh bao quanh một chiếc xe lán mà không ai nhớ đến nữa và dẫn lên một cửa sập. Khi đẩy cửa sập lên, thì vào được bên trong xe lán là bộ tham mưu của Ba Thám Tử Trẻ. Ba bạn đã trang bị thiết bị và bàn ghế đầy đủ để sử dụng trong các cuộc điều tra.
- Các cậu ơi, nhìn này!
Peter chỉ mới chui được có nửa người vào xe lán và huơ tờ quảng cáo màu vàng. Nhưng Peter dừng sững lại há miệng ra: Hannibal Jones, thám tử trưởng, mập tròn nhưng thông minh, đang xem xét một tờ quảng cáo y như vậy, đặt trên bàn trước mặt mình. Còn Bob Andy, lưu trữ viên, nhỏ nhắn, tóc nâu và chăm chỉ, đang đứng tựa vào kệ sách cũng đọc một tờ y như vậy!
Bob thở dài :
- Mình đến đây được năm phút rồi, Peter à, và mình mang đến tin y như cậu vậy...
- Mà mình đã biết tin đó rồi - Hannibal nói thêm - Rõ ràng cả ba ta đã có cùng sáng kiến để kiếm tiền.
Peter chui lên hẳn, rồi thả mình xuống một cái ghế bị tróc sơn mà ba thám tử đã mượn của Thiên Đường Đồ Cổ.
- Dường như cả ba đứa bọn mình đều mệt mỏi vì lao động nặng chân tay. - Peter nói.
- Lao động chưa bao giờ hại ai - Hannibal đáp - Nhưng mình phải thừa nhận là suốt ngày sửa chữa đồ linh tinh còn chán hơn lao động khổ sai nữa. Có thể HBVHTCT sẽ cứu ta.
- Bọn mình sẵn sàng làm bất cứ việc gì để kiếm vài đô-la. - Bob nói.
- Bọn mình sẽ kể về những tên cướp nào với họ đây? - Peter hỏi.
- Trước hết về tên hải tặc Pháp tên Bouchard - Babal nói - Đó là tên hải tặc khét tiếng nhất Californie.
- Có El Diablo [1] nữa, mà bọn mình đã từng phải đối phó. - Peter nói thêm.
- Và bọn lính đã giết chết Don Sebastien Alvaro để chiếm đoạt thanh gươm Cortes [2] - Bob bổ sung.
- Và nhớ tên bạn của Bouchard: William Evans, tên Hải Tặc Tím. - Hannibal kết thúc.
Thám tử trưởng liếc nhìn đồng hồ treo tường cũ mà ba thám tử đã sửa lại.
- Nhưng chắc không phải mình ta biết những câu chuyện này, vậy ta phải nhanh chân lên. - Hannibal nói.
Nói là làm ngay, ba thám tử chui xuống cửa sập, bò trong đường hầm số hai cho đến xưởng sửa chữa. Vừa mới ra ngoài, thì ba thám tử nghe tiếng gọi :
- Hannibal ơi, cháu biến đâu mất rồi? Hannibal!...
- Babal ơi, thím Mathilda gọi đó. - Bob nhận xét.
Đống đồ phế thải chất cao đến nỗi không thấy thím Mathilda đâu hết, nhưng tiếng của thím gần lại dần.
- Chắc là thím có việc bắt bọn mình làm. - Peter càu nhàu.
- Tăng tốc! - Hannibal kêu.
Cả ba lấy xe đạp, lẻn ra Cánh Cửa Xanh Lục, đạp thật nhanh về trung tâm thành phố. Khi gần đến đường La Vina, thì Bob nhớ lại là mình biết số 1995.
- Đó là một biệt thự cũ kiểu Tây Ban Nha, với bức tường đổ nát xung quanh và cửa hiệu nhỏ ở cuối, phần lớn đều bỏ hoang.
Hannibal bắt đầu thở hổn hển.
- Hèn gì HBVHTCT đã chọn chỗ đó, Bob ơi. Chắc là tiền thuê nhà rẻ và lại là nơi lý tưởng để phỏng vấn người ta.
Khi đến khu nhà có số 1995, ba bạn thấy một đám người đứng phía trước cổng bằng gỗ, và cứ đông lên dần. Hannibal, vốn có đầu óc quan sát, để ý rằng đám đông chỉ có vài người lớn và chủ yếu là trẻ em và thiếu niên.
- Người lớn đi làm hết rồi - Thám tử trưởng nhận xét - Họ sẽ đến trễ hơn. Càng có lợi cho ta.
Đúng lúc ba thám tử cột xe đạp vào hàng rào sắt, cổng lớn hé mở ra. Một người đàn ông nhỏ bé ăn mặc khá điệu, có mái tóc bạc trắng và bộ ria rậm, bước ra. Ông mặc áo vét bằng vải tweed, quần cưỡi ngựa và đi ủng cưỡi ngựa, cổ ông quấn khăn lụa, tay cầm roi, giống như sĩ quan đoàn kỵ binh thời xưa. Ông đứng đối mặt với đám đông, đưa cây roi lên cao để yêu cầu mọi người im lặng.
- Tôi là thiếu tá Karnes - Ông nói - Chúc mừng các bạn đến trụ sở Hội Bảo Vệ Hải Tặc, Cướp và Trộm. Chúng tôi sẽ phỏng vấn tất cả mọi người, không bỏ sót ai cả, nhưng các bạn đông quá nên chúng tôi buộc phải ưu tiên cho những bạn từ xa đến. Chỉ những bạn cư ngụ ngoài Rocky mới được phỏng vấn hôm nay. Các bạn kia có thể về nhà. Nếu vẫn muốn phỏng vấn, mời các bạn này ngày mai quay lại.
Tiếng thì thào thất vọng vang lên từ đám đông, đặc biệt là đám trẻ. Chúng bắt đầu xô đẩy người đứng cạnh mình để bước lên phía trước. Karnes định rút lui và đụng vào một cánh cổng, cổng đóng lại và nhốt ông thiếu tá tội nghiệp bên ngoài. Ông bị bao vây, dồn ép đến nỗi muốn nói chuyện cũng không lên tiếng được.
- Chuyện gì vậy?
- Bộ chúng tôi đánh đường đến đây công cốc hả?
- Ông quá đáng lắm!
Bọn trẻ la hét.
- Đồ du côn, cút hết khỏi đây! - Ông thiếu tá hét lên, huơ roi đe dọa những đứa loi choi nhất.
Đám đông giận dữ thêm. Một cậu bé giật cây roi khỏi tay ông thiếu tá, vứt đi thật xa. Những đứa khác lợi dụng cơ hội tiến lên thêm. Ông thiếu tá tái mặt.
- Hubert ơi! Cứu! - Ông la lên.
Ông thiếu tá sắp chết ngạt.
------------------------------------------
[font="verdana"][size="3"][color="#000099"][1] Mời các bạn tìm đọc tập Hang động rên rỉ (cùng tác giả).
[2] Mời các bạn tìm đọc tập Con ngựa không đầu (cùng tác giả).



[/color][/size][/font]
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 05:41:25 bởi casau>
2.    Cách làm không lương thiện lắm
 
- Cứu! - Thiếu tá Karnes vẫn la, trong khi đám trẻ giận dữ vây ép ông vào cổng - Hubert ơi! Cứu với!
Peter quay sang Hannibal.
- Chúng làm hơi quá - Peter nói - Có khi phải cứu ông thiếu tá nhỏ thôi.
Chàng thám tử lực lưỡng nhảy phốc lên mui một chiếc xe đậu bên lề, rồi chỉ đầu đường :
- Cảnh sát đến! - Peter hét lên thật to - Cảnh sát!
Những đứa tấn công dữ dằn nhất thụt lùi ngay lập tức. Hannibal và Bob rẽ đường giữa đám đông đến bên ông thiếu tá, trong khi Peter vẫn tiếp tục la :
- Chuồn! Mạnh ai nấy chạy!
Peter nhảy xuống xe bỏ chạy. Một số đứa trẻ chạy theo Peter, một số khác lưỡng lự. Nhưng Bob đã mở được cổng.
- Chú vào đây. - Hannibal vừa nói vừa đẩy ông thiếu tá mặt tái mét vào bên trong.
Một hồi sau, Peter quay về lại cùng Karnes, Bob và Hannibal lẻn vào sân trong. Ba thám tử trẻ đóng cổng lại, trong khi ông thiếu tá thở hổn hển tựa lưng vào tường. Khi đã thở đều lại được, ông gầm lên :
- Hubert! Bọn vô lại! Bọn côn đồ! Hubert ơi! Cho tất cả vào tù! Hubert!...
Sân trong lát những tấm đan to kiểu xưa, xen kẻ có chừa khoảng đất trồng cây tiêu và cây muồng xoan. Tường rào cao được cây leo có hoa che phủ kín ba phía sân; cạnh thứ tư gồm một dãy cửa hiệu nhỏ có vẻ hoàn toàn hoang vắng. Có một chiếc xe tải nhẹ đóng kín đậu trước một cửa hiệu.
Ông thiếu tá rút một chiếc khăn tay màu đỏ ra khỏi túi và lau trán.
- Cám ơn các cậu đã cứu giúp. Nhưng đáng lẽ phải để cho tôi được thấy cảnh sát bắt giữ đám du côn ấy hơn.
- Thưa chú, không có cảnh sát - Peter cười trả lời - Cháu phải nghĩ ra một cái gì đó để làm cho đám đông không chú ý đến chú nữa.
- Và để tụi cháu kịp mở cổng ra! - Bob nói thêm.
Ông thiếu tá mở to mắt.
- Các cậu phản ứng nhanh thật. Để thưởng các cậu, tôi sẽ cho các cậu phỏng vấn trước, cho dù các cậu có ở xa hay ở gần. Hubert ơi! Đồ dốt! Đồ hèn! Ra đây ngay!
- Cám ơn chú nhiều! - Bob và Peter đồng thanh reo lên.
Nhưng Hannibal chau mày :
- Thưa chú, đám đông sẽ tố cáo chú đã ưu tiên cho tụi cháu.
- Tôi không sợ lũ học trò - Ông thiếu tá đang dần dần hồng hào trở lại và trả lời - Hubert, đồ ngu, mày trốn ở đâu rồi?
Cuối cùng cửa của một cửa hiệu mở ra và một người khổng lồ xuất hiện. Hắn chạy lạch bạch đến ông thiếu tá. Trong bộ trang phục tài xế màu xám gồm cả một chiếc mũ kết nhỏ xíu buồn cười kê trên đầu, với khuôn mặt tròn, không rõ tuổi tác, bộ tóc rậm màu hung đỏ, trông hắn như một chú voi bị hóa trang. Cặp mắt xanh nhỏ ti hí để lộ nỗi khiếp sợ.
- Em xin lỗi ông chủ. - Hắn nói lắp bắp.
- Trời, mức độ ngu dốt của nó bằng với độ to xác của nó! Bọn vô lại kia xém giết chết tao. Mày ở đâu vậy?
- Em... em đang sửa máy ghi âm, và do em bị anh Carl la nên em không nghe...
- Thôi, đủ rồi - Ông thiếu tá cắt ngang - Mày ra ngoài đường nói với lũ côn đồ kia là mười phút nữa sẽ mở cửa. Bắt chúng xếp hàng trật tự, trừ những đứa cư ngụ ở thành phố mà tao sẽ không phỏng vấn hôm nay. Những đứa đó không cần phải chờ.
Hubert tuân lệnh và bằng tướng đi nặng nề như voi, hắn bước ra cổng. Ngay khi mở cổng ra, là một tiếng hét vang lên từ đám đông... tiếng hét dứt ngay khi đám trẻ nhìn thấy tên khổng lồ. Trật tự lại như có phép lạ, tất cả ngoan ngoãn xếp thành hàng một dọc theo tường.
Ông thiếu tá nở một nụ cười rộng lên tận hai tai.
- Hubert có tác dụng làm dịu đám đông cuồng nhiệt một cách nhanh chóng lạ lùng.
- Cháu không hề thấy lạ. - Bob nói.
- Ông khổng lồ kia có khả năng dừng cả một chiếc xe tăng. - Peter nói thêm.
- Với điều kiện nó không vấp té - Ông thiếu tá nói mỉa - Các cậu đi theo tôi.
Ba thám tử theo thiếu tá vào giữa cửa hiệu, từ đó ra phòng sau. Phòng này có cửa sổ nhìn ra một cái sân đã trở thành khu đất bỏ hoang có bức tường rào lại. Cửa sổ đóng kín; máy điều hòa kêu ù ù. Bàn ghế chỉ có một cái bàn viết, máy điện thoại và vài cái ghế xếp. Một người đàn ông tóc đen mặc bộ đồ công nhân đang loay hoay bên cái máy ghi âm.
- Trong khi chờ Carl lắp micro, tôi sẽ trình bày cho các cậu về Hội Bảo Vệ Hải Tặc, Cướp và Trộm - Thiếu tá vừa nói vừa gõ gõ xuống bàn cây roi mà Peter đã lấy về cho ông - Người sáng lập HBVHTCT là ông cố của tôi, một người rất giàu và quan tâm nhiều đến tiểu sử của tổ tiên gia đình, là thuyền trưởng Hamilton Karnes, được biết nhiều hơn dưới cái tên Karnes Cá Nhồng. Ông là một hải tặc hoành hành ở vùng biển Caraibes vào thời chiến tranh Độc Lập.
- Ủa, - Bob kêu - cháu chưa bao giờ nghe nói đến hải tặc Cá Nhồng.
- Cháu cũng thế - Hannibal nhận xét - Trong vùng đó, cháu chỉ biết một tên hải tặc khét tiếng, đó là Jean Lafitte.
- Chính vì thế! - Thiếu tá la lên như thể ông vừa mới chứng minh được một cái gì đó - Karnes Cá Nhồng cũng là một người yêu nước và cũng lập chiến công lẫy lừng trong cuộc chiến tranh giành Độc Lập không kém gì Lafitte vào năm 1812, nhưng không hiểu tại sao lịch sử đã quên ông Tôi xin nói rõ: cả Karnes lẫn Lafitte không phải là cướp biển đi cướp của của dân lương thiện, mà là hải tặc chỉ tấn công tàu của phe địch. Karnes tấn công tàu Anh và mang chiến lợi phẩm về cho người Mỹ. Còn Lafitte thì buôn lậu và chỉ tấn công tàu Tây Ban Nha, ông đã liên minh với Andrew Jackson để chống lại người Anh vào năm 1812. Ông cố tôi thấy việc có một số anh hùng được mọi người biết đến trong khi một số khác thì không ai biết tên nên đã bỏ vài triệu cho một tổ chức sẽ lo xuất bản sách và đăng bài báo để chứng minh rằng nhiều tên hải tặc và tên cướp sống ngoài vòng pháp luật thật ra là những ngưới yêu nước bị hiểu lầm, giống như Lafitte và Robin Thảo Khấu Rừng Xanh vậy.
- Chú nghĩ vậy thật à? - Hannibal hỏi lại có vẻ không tin tưởng lắm.
- Chứ còn gì nữa! - Thiếu tá đáp - Suốt nhiều năm, ông cố tôi đã chạy khắp thế giới tìm những chi tiết lịch sử về cuộc đời của những tên cướp danh dự đó. Khi ông mất, tôi quyết định nối nghiệp ông. Và tôi tưởng rằng vùng Californie này là một mỏ những tướng cướp anh hùng không được ai biết đến. Carl ơi, anh làm xong chưa?
Carl gật đầu, thiếu tá hỏi :
- Ai muốn nói trước?
- Cháu! - Peter trả lời - Cháu sẽ kể về cuộc đời của tên cướp El Diablo.
Hannibal đang mở miệng định nói nhưngkhông kịp, đành ngồi xuống bên cạnh Bob. Thám tử trưởng khá thất vọng ngồi nghe Peter được quyền kể về tiểu sử của vị anh hùng Mêhicô đã tấn công quân xâm lăng Mỹ sau cuộc chiến tranh Mêhicô. Nhưng Peter vừa mới bắt đầu trình bày El Diablo là ai, thì bị thiếu tá ngắt lời :
- Tốt lắm. Có lẽ El Diablo là một ứng cử viên lý tưởng và chắc chắn HBVHTCT sẽ xem xét truờng hợp này.
Lần này Hannibal không nhường cho ai nói trước mình.
- Thưa chú, cháu có hai ứng cử viên. Tên hải tặc người Pháp Hyppolite de Bouchard và đồng bọn của hắn là William Evans, sau này được mọi người biết đến dưới cái tên Hải Tặc Tím. Bouchard là thuyền trưởng người Pháp phục vụ cho Argentina, thời nước này đang có chiến tranh với Tây Ban Nha năm 1818. Ông được phái đi tấn công các tàu thuyền và thuộc địa Tây Ban Nha trên chiếc thuyền chiến ba cột buồm Argentina 38 đại bác và chiếc Santa Rosa có 26 đại bác. Ông chỉ huy 285 người. Do ông mạnh hơn thực dân Alta California, ông đã đốt cháy được Monterey, đánh bại được tướng Pablo Sola và sắp tấn công Los Angeles, thì...
- Hay lắm! Tốt quá! - Karnes la lên rồi quay sang Bob nói - Thế còn cậu, cậu sẽ kể cho tôi nghe gì đây?
Bị ngắt lời đột ngột, Hannibal chưng hửng nhìn Peter, trong khi Bob bắt đầu câu chuyện về những người lính của ông đại tá Frémont toan lấy cướp thanh gươm Cortes của Don Sebastien Alvaro. Mà Bob cũng không kể được bao lâu.
- Càng lúc càng hay, các cậu à - Thiếu tá nói - Này cả ba cậu đều giỏi quá. Carl đã ghi âm tất cả rồi. Vậy là ổn cả. Chúng tôi sẽ liên lạc với các cậu sau.
- Chú sẽ... chú sẽ liên lạc sau à? - Peter ngạc nhiên hỏi.
- Nhưng... mà... mà... - Hannibal cà lăm - Tờ quảng cáo của chú hứa là....
Karnes nở một nụ cười rộng.
- Chúng tôi sẽ quyết định xem muốn sử dụng câu chuyện nào sau này và khi đó chúng tôi mới mời các cậu trở lại để phỏng vấn trọn vẹn, giá 25 đô-la một giờ. Số tiền này là khá đối với những cậu bé tuổi các cậu, đúng không? Khi ra, nhờ các cậu nhắn với Hubert mời người kế tiếp vào.
Ba thám tử sửng sốt quay ra cổng và truyền cho Hubert mệnh lệnh của ông thiếu tá. Ba bạn đi qua trước đám đông đang ngoan ngoãn xếp hàng để đến chỗ lấy xe đạp. Cuối cùng Peter bày tỏ suy nghĩ chung của cả ba :
- Các cậu à, bọn mình đã bị lừa.
Bob tức điên.
- Tờ quảng cáo nói là mọi người sẽ được trả tiền mà!
- Dù sao, nó có làm cho ta hiểu như vậy. - Hannibal đồng tình.
- Bọn mình phải thưa kiện ông thiếu tá này mới được. - Bob nói.
- Mình nghĩ ông ta coi thường bọn mình vì tuổi tác chăng. - Peter nói thử.
- Chắc là vậy - Bob trả lời - Chắc là khi tiếp người lớn, thì ông ta phải chịu khó nghe hơn.
- Nếu vậy, - Hannibal nói - thì ta có cơ sở để thưa kiện.
Thám tử trưởng có vẻ cương quyết.
- Các bạn à, - Hannibal nói - mình quyết định theo dõi thật sát ông thiếu tá Karnes. Thi hành ngay.

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 07:11:15 bởi casau>
3.    Cuộc theo dõi có kết quả
 
Bỏ xe đạp lại ở hàng rào, Ba Thám Tử Trẻ đi vòng qua nhà để đến khu đất trống phía sau dãy cửa hiệu. Bob và Peter trèo qua hàng ràu đổ nát, rồi kéo Hannibal qua. Một cây sồi còi yếu và một cây muồng xoan sẽ che giấu ba thám tử và giúp ba bạn nhìn thấy những gì xảy ra ở phòng sau của ông thiếu tá, mà không bị phát hiện.
Có một cậu bé đang trả lời. Thiếu tá hỏi. Carl ghi âm. Cửa sổ vẫn còn đóng và máy điều hòa không ngừng kêu ù ù, nên ba thám tử không nghe được gì, nhưng dễ dàng đoán được chuyện gì đang diễn ra.
- Nhìn kìa! - Peter kêu khẽ.
Ba thám tử thấy khuôn mặt của cậu bé lạ sửng sốt lên, rồi cậu phản đối. Cuối cùng thiếu tá đẩy cậu ra cửa... Đúng y như những gì đã xảy ra với chính ba thám tử.
- Ít nhất, không phải một mình bọn mình bị như vậy. - Bob bình luận.
- Chú ý, - Hannibal vừa mới có sáng kiến và nói - hãy quan sát thật kỹ tên Carl!
- Quan sát khi hắn làm gì, hả sếp? - Peter hỏi, không rời mắt khỏi cửa sổ.
Bob và Peter thấy một chàng trai trẻ vào, nói vài lời, rồi lại bị đuổi đi.
Khi đó Carl bấm một cái nút trên máy, chờ một hồi. Rồi hắn ấn một cái nút khác, và không động đậy nữa, trong khi Karnes tiếp đón ứng cử viên kế tiếp. Khi thấy dấu hiệu của thiếu tá, Carl bấm hai nút cùng một lúc.
- Dường như hắn đã cho tua lui cuốn băng và cho chạy lại từ đầu - Peter chận chạp nói - Mình không hiểu hắn đang làm cái trò gì.
- Dường như hắn sử dụng cùng một mặt băng cassette - Bob nói - Hắn tua lại rồi thâu chồng lên...
- Để xóa sạch những gì hắn vừa mới ghi âm. - Hannibal nhấn mạnh.
- Xóa hả? - Peter ngạc nhiên hỏi lại - Ý cậu muốn nói rằng câu chuyện về El Diablo mà mình đã kể không còn trên băng nữa hả?
- Đúng là như vậy, Peter à.
- Vậy thì làm sao thiếu tá quyết định mời ai trở lại phỏng vấn đầy đủ và trả tiền cho người đó?
- Ông ta sẽ không còn cơ sở nào để quyết định về những gì người ta đã kể cho ông nghe lần đầu. - Bob nói thêm.
- Vậy thì tại sao lại bày ra trò này?
- Câu hỏi rất hay - Hannibal thừa nhận - Khoan đã các cậu ơi: có một người lớn đến kìa. Để xem có gì khác không.
Karnes đón tiếp người lớn tình nguyện này theo cùng kiểu cách giống như những người trước và ra hiệu cho Carl bắt đầu ghi âm. Nhưng khách người lớn này cũng không tiến được xa hơn mấy người trước. Thiếu tá vỗ vai ông lịch sự rồi cương quyết tiễn ông ra cửa. Người đàn ông cũng có vẻ ngạc nhiên như ba thám tử trẻ.
- Mấy người này không biết rằng họ đang bị Karnes lừa - Hannibal nói - Họ tưởng họ sẽ được mời lại và sẽ được trả tiền.
- Đây là một trò lừa đảo Babal à - Bob nói - Nhưng để làm gì?
Hannibal lắc đầu.
- Mình không biết, Bob ơi. In tờ quảng cáo, thu hút bao nhiêu là người đến đây, thâu băng, rồi xóa băng... Dường như chỉ là công dã tràng!
Hannibal không quen thắc mắc lâu và bắt đầu véo môi dưới, dấu hiệu suy nghĩ tột độ..
Đúng lúc đó, hai người mới bước vào phòng sau. Một người đàn cao lớn có râu, mặc bộ đồng phục xanh dương của hải quân, và một cậu bé, nhỏ hơn ba thám tử vài tuổi. Thiếu tá Karnes tỏ ra quan tâm hơn. Thiếu tá bắt tay ông thủy thủ lão luyện, mời ông và cậu bé ngồi xuống, tỏ ra lịch sự đủ điều, rồi cuối cùng ra hiệu cho Carl ghi âm. Thậm chí thiếu tá còn ngồi xuống để nghe ông thuyền trưởng nói chuyện trong micro và cậu bé thỉnh thoảng chêm thêm vài lời.
- Mình biết hai người này! Đó là Jeremy Joy, học cùng trường với bọn mình, ông có râu có lẽ là ba của Jeremy. - Bob nói.
- Ba của Jeremy là Đô đốc hay sao vậy? - Peter hỏi.
- Không có. Ông ấy quản lý một màn trình diễn dành cho du khách có tên là Sào huyệt của Hải Tặc Tím.
- À biết rồi - Peter nói - Giống như công viên Disneyland thu nhỏ. Mình leo lên tàu rồi được xem hải tặc chém giết nhau.
- Mình có nghe nói, nhưng chưa bao giờ đi xem - Hannibal nói - Chỗ đó mở được mấy năm rồi, nhưng không nhiều khách.
- Mình cũng có cảm giác là không thành công lắm - Bob thừa nhận - Nhưng về Hải Tặc Tím, thì thuyền trưởng Joy biết tất cả về chủ đề này, thậm chí có lần bác ấy có đến trường để kể cho lớp nghe.
- Chuyện gì vậy? Thiếu tá bỏ đi! - Peter thốt lên.
Thật vậy, Karnes vừa mới ra ngoài bỏ Carl ở lại với khách. Một phút sau, tiếng la hét giận dữ vang lên từ ngoài đường. Núp kín sau bụi cây, Peter đi vòng qua dãy cửa hiệu và bước ra sân.
Chẳng bao lâu Peter quay về mang một tin lạ lùng.
- Karnes và Hubert đang đuổi mọi người về. Thiếu tá đang treo một tấm bảng ngoài cổng đề: KHÔNG PHỎNG VẤN NỮA. Thêm một vụ lừa đảo nữa!
Thiếu tá đang quay về phòng sau cùng Hubert. Thiếu tá ra hiệu cho tên khổng lồ im lặng rồi ngồi xuống nghe tiếp câu chuyện mà thuyền trưởng Joy đang kể.
- Bọn chúng không có vẻ muốn bắt người này phải ngưng kể. - Peter nhận xét.
- Hiểu rồi - Bob nói - Thuyền trưởng Joy là chuyên gia về Hải Tặc Tím. Cái mà HBVHTCT quan tâm là Hải Tặc Tím và thiếu tá Karnes chỉ muốn nghe kể về chủ đề này mà thôi.
- Mình cũng định kể về Hải Tặc Tím mà - Hannibal bắt bẻ - Nhưng ông không để mình nói.
- Có thể ông ấy biết là sẽ có một chuyên gia. - Bob gợi ý.
- Vậy thì sao không hỏi thẳng chuyên gia? - Hannibal trả lời.
- Mình không biết.... - Bob lắc đầu.
Nhưng Peter có một sáng kiến.
- Hay ông ấy muốn tiết kiệm tiền, Babal à. Ba mình thường nói rằng người ta hay tổ chức các cuộc thi có giải để tiết kiệm chi phí vì rẻ hơn. Ai lại chẳng thích có được một cái mà không phải mất tiền. Mình nghĩ Karnes đã dựng lên trò này để bắt thuyền trưởng Joy nói chuyện mà trả phí rất thấp.
- Cũng có lý. - Hannibal thừa nhận.
Ý kiến vẫn chưa được thuyết phục lắm. Các mảnh của trò chơi ghép chưa khớp hẳn. Nhưng Hannibal không bình luận gì thêm. Thuyền trưởng và con trai ông vẫn đang được ghi âm. Đến khoảng 11 giờ 30, thì ông Joy nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng dậy. Thiếu tá lấy vài tờ giây bạc trong túi ra, đưa cho thuyền trưởng Joy. Lúc đầu ông Joy từ chối không nhận, nhưng rồi cuối cùng cũng nhận một cách miễn cưỡng Karnes niềm nở bắt tay ông, xoa đầu Jeremy. Ông râu cao ông thiếu tá nhỏ và cậu bé cùng bước ra. Thiếu tá có vẻ mừng rỡ. Ba thám tử rời khoảng đất trống, đi vòng qua dãy cửa hiệu, đến sân trong.
Qua cánh cổng mở, ba thám tử thấy ông Joy và Jeremy đi về phía một chiếc xe cũ kĩ đậu bên kia đường. Xe sơn màu tím và có dòng chữ vàng:
SÀO HUYỆT HẢI TẶC TÍM
Hãy trở thành hải tặc trong một ngày!
Ông Joy quay lại nhìn cổng, nơi Karnes, Carl và Hubert đang đứng.
- Đồng ý tối nay chín giờ nhé! - Ông nói với theo.
Rồi hai cha con leo lên xe tím và rồ máy.
- Tối nay chín giờ hả? - Peter khã nói lại.
- Chắc là phỏng vấn tiếp về Hải Tặc Tím. - Bob nói đại.
- Nhưng mà... - Hannibal ngập ngừng định nói điều gì.
Đúng lúc đó, chiếc xe tải nhẹ đậu ở sân trong chạy ra với Carl ngồi tay lái. Hubert đóng cổng lại, rồi quay về phòng sau với thiếu tá.
Ba thám tử trẻ cong người làm hai và chạy nhanh về chỗ trốn. Qua cửa sổ, ba bạn nhìn thấy Karnes và Hubert đang cúi xuống bàn chăm chú xem xét một tài liệu.
- Hình như là sơ đồ hay bản đồ gì đó.  - Bob nói.
Ba thám tử không kịp thấy gì nhiều hơn. Một chiếc xe đến đậu ở sân trong, ba bạn không thấy được nhưng nghe tiếng máy xe rất rõ. Một người mới thấy lần đầu bước vào phòng sau của cửa hiệu. Người này thấp, mập, đầu trọc và bộ ria đen đẹp. Ông chạy đến thiếu tá với thái độ kích động tột độ rồi chỉ một cái gì đó trên bản đồ. Chẳng bao lâu cả hai ông phá lên cười vui vẻ. Vẻ mặt của Hubert như cũng rạng rỡ hẳn lên.
Thất vọng vì không nghe được chuyện gì, ba thám tử thấy Karnes bước đến chỗ máy ghi âm và bấm nút “xóa”.
- Ủa Babal ơi, - Peter kêu - có phải cuộn băng ghi âm lời thuyền trưởng Joy và Jeremy không?
Sau khi liếc nhìn thám tử phó, Hannibal và Bob nhìn trở lại thiếu tá đang cúi xuống máy ghi âm.
- Chắc chắn Carl còn bỏ cuộn băng cassette trên máy - Bob nói - Mình còn nhớ. Sau khi thuyền trưởng Joy ra, không có ai vào phòng, thiếu tá và Hubert không đụng đến máy cho đến bây giờ. Tóm lại, thiếu tá đang xóa cả câu chuyện về Hải Tặc Tím.
Bob chớp chớp mắt ra vẻ không hiểu.
- Nhự vậy có nghĩa bọn chúng cũng không quan tàm đến câu chuyện này luôn. - Hannibal suy luận..
- Vậy mà bọn chúng để ông Joy thao thao bất tuyệt suốt nửa tiếng. - Peter nhận xét.
- Và bọn chúng đuổi các ứng cử viên còn lại. - Bob nói thêm.
- Vậy cái bọn chúng tìm có liên quan đến thuyền trưởng và con trai. - Hannibal kết luận.
- Nhưng đó là gì? - Bob hỏi.
- Dù thế nào đi nữa, thì chuyện này mờ ám quá. - Peter nhận xét.
- Mà nghề của ta, - Hannibal nói tiếp - là gỡ rối những điều mờ ám. Bây giờ thì bao tử mình đang báo cho mình biết rằng sắp đến giờ ăn trưa. Ta hãy về Thiên Đường Đồ Cổ ăn một cái gì đó. Chiều nay chương trình của ta là tăng cường theo dõi thiếu tá Karnes và đồng bọn. Ngoài ra, ta sẽ kín đáo liên lạc với thuyền trưởng Joy.
Hannibal mỉm cười với Bob và Peter
- Nếu mình không lầm, - Thám tử trưởng thông báo - thì Ba Thám Tử Trẻ lại có việc làm!


0
4.    Sào huyệt Hải Tặc Tím
 
Phiêu lưu ly kỳ cho cả gia đình!
Sào huyệt có mục đích thu hút du khách và nằm trên một bán đảo nhỏ nhô ra vịnh, qua khỏi một khu đánh cá. Hàng rào gỗ cong queo bảo vệ Sào huyệt trên đất liền. Bãi đậu xe trải dài trước hàng rào.
Còn hơi sớm và có rất ít xe đậu ở đó. Nhiều cặp đang uống nước chanh chờ trước quầy bán vé, trong khi trẻ con chạy nhảy và la hét. Phía trên quầy có treo bảng cho biết giờ xuất phát của chiếc Hắc Diều Hâu: mười hai giờ trưa, một giờ, hai giờ, ba giờ, bốn giờ. Phía sau quầy bán vé có một người đàn ông to khỏe, khuôn mặt rám nắng đang đứng. Khó có thể đoán ra tuổi ông, vì da ông bị mưa nắng làm nhăn nheo. Ông mặc áo thủy thủ sọc, có miếng vải che một con mắt và cái khăn đỏ trùm đầu. Ông quảng cáo chuyến du ngoạn bằng một giọng khàn khàn :
- Quý bà, quý ông và các bạn nhỏ có thể trở thành hải tặc trong một ngày tại Sào huyệt Hải Tặc Tím! Hãy vượt qua vịnh Hải Tặc dưới lá cờ đen hình đầu lâu trên chiếc thuyền Hắc Diều Hâu. Quý khách có đủ can đảm đến quần đảo Ngọn Gió để bắn súng không? Ở đó quý khách sẽ được ngửi mùi thuốc súng và chứng kiến hải tặc tấn công thuyền lạ! Chỉ còn vài vé thôi. Hắc Điều Hâu sẽ nhổ neo trong hai mươi phút nữa. Đừng ở lại trên bờ!
Du khách nhìn nhau tự hỏi không biết ai có thể mua hết vé nổi. Rồi mọi người ra xếp hàng trưóc quầy. Peter và Hannibal cũng hòa vào đám du khách. Khi đến lượt mình, Hannibal nói bằng một giọng trầm và nghiêm trang :
- Chúng tôi cần gặp ngay thuyền trưởng Joy. Có chuyện khẩn cấp và nghiêm trọng.
Ông bán vé trừng con mắt duy nhất nhìn Hannibal.
- Trong khi có trình diễn, ông thuyền trưởng không nói chuyện với ai cả!
- Nhưng buổi trình diễn chưa bắt đầu mà...
- Anna ơi! Thuyền trưởng đã lên tàu rồi! - Ông thủy thủ la lên.
Rồi ông biến mất trong khi một cô gái trẻ đến thế ông ở quầy.
Cô có nước da nâu sậm và thắt hai bím tóc đen.
- Mấy vé? - Cô hỏi với giọng Tây Ban Nha nặng.
- Thưa chị, chúng tôi cần gặp ngay thuyền trưởng Joy. - Hannibal trả lời.
- Tôi. Hai vé?
- Không ổn rồi - Peter nói - Bọn mình làm gì bây giờ?
- Cứ lấy vé rồi lên thuyền Hắc Diều Hâu. Nếu gặp may, biết đâu ta sẽ nói chuyện được với thuyền trưởng và biết thêm về vụ mà ta đang quan tâm.
Sau khi mua vé, Hannibal và Peter đi qua hàng rào chắn làm bằng dây kẽm gai rồi vào một lối đi giữa hai tòa nhà bằng gỗ thấp và dài. Lối đi này dẫn đến bến tàu có chiếc Hắc Diều Hâu đang neo. Con tàu trông rất giống tàu hải tặc: sơn màu đen, buồm vuông vức, trên cột buồm cao nhất có lá cờ đen vẽ hình đầu lâu nằm trên hai khúc xương bắt chéo. Rõ ràng hai tòa nhà hai bên lối đi xưa kia dùng làm chuồng ngựa hay nhà xe. Tòa nhà bên trái được chia làm ba cửa hiệu nhỏ cách ly nhau hẳn: Tiệm thứ nhất bán nước giải khát và kem, tiệm thứ nhì bán quà lưu niệm, còn tiệm thứ ba bán cà phê và xúc xích. Tòa nhà bên phải, mở phía trước, là một nhà bảo tàng đầy những dụng cụ đi biển làm cho khách nghĩ đến thế giới hải tặc. Cờ hải tặc phấp phới trên mỗi tòa nhà và trên cổng vào. Mọi thứ đều có vẻ nghèo nàn, cũ kỹ, tồi tàn và cần được sơn mới lại.
Bên phải phía sau lưng nhà bảo tàng, hai thám tử nhìn thấy một hàng cây sồi dẫn đến nhà kho tàu, và xa hơn nữa đến một cái tháp cao bằng đá... Không xa bờ lắm có một loạt bốn hòn đảo, quá nhỏ để dân có thể sống trên đó. Xa hơn đảo, có một chiếc thủy phi cơ đang bay lên trời: nó vừa mới rời khỏi sân bay nằm phía bên kia vịnh.
- Sào huyệt Hải Tặc Tím không có gì ghê gớm lắm. - Hannibal nhận xét.
- Bob có nói là công việc làm ăn của thuyền trưởng Joy không được phát đạt lắm mà - Peter nói - Có thể có liên quan đến mưu đồ của ông Karnes.
- Rất có thể. - Hannibal đồng tình.
Hai thám tử theo lối đi giữa hai tòa nhà và liếc nhìn nhà bảo tàng bên phải. Có những thanh gươm đầy bụi và những cây súng bị sét rỉ, có những tượng hải tặc và thuyền trưởng đúc thô sơ bằng sáp vàng khè trong bộ trang phục trông giống đồ chơi trẻ em hơn là vật chưng bày ở nhà bảo tàng. Khi đến gần bến tàu, hai thám tử nhìn thấy một cậu bé mặc áo sơ mi rộng thùng thình và quần hải tặc.
- Ủa Jeremy Joy! - Peter kêu.
Không nhìn thấy Peter, Jeremy trèo nhanh lên cái thang bắc lên tàu. Còn chính thuyền trưởng Joy thì đang bước qua bước lại trên boong sau của chiếc Hắc Diều Hâu. Râu bay phất phới trong gió, ông mặc áo vét đen dài, đi ủng, thắt dây lưng bản rộng có dắt dao găm và trên đầu đội cái mũ có ghim lông chim đỏ. Ông tay trái của ông không tận cùng bằng một bàn tay mà bằng cái móc sắt. Ông đang giục đám du khách leo lên tàu :
- Hô hô hô! Lên tàu, lên tàu, nhanh lên! Một chiếc thuyền chở vàng đang chạy ngoài khơi kìa! Thủy triều đang thuận! Ta sắp nhổ neo và đi cướp đoạt một đống vàng to!
Hannibal và Peter ngoan ngoãn lên tàu cùng du khách. Đột nhiên tiếng bọn hải tặc hát bài hát thủy thủ và hô nhưng tiếng man dại vang lên: đó là âm thanh phát ra từ những cái loa giấu trong buồm chão. Đồng thời những hình bóng cắt trong giấy carton hiện ra tứ phía trên boong tàu: đeo băng trên một con mắt, con dao găm kẹp giữa hai hàm răng, không thể lầm được, đúng là hải tặc. Một cánh buồm duy nhất phất phới ở cột buồm phía trước, rồi chiếc Hắc Diều Hâu khởi hành, tất nhiên là bằng mô-tơ.
- Trông không thật chút nào - Peter nói - Tàu máy và nhạc phát từ băng cassette!
Các du khách còn lại cũng không có vẻ thích thú lắm với mấy tên hải tặc bằng giây cứng và cánh buồm độc nhầt bay trong gió phía trước. Bây giờ loa lại phát tiếng sóng vỗ và tiếng trời bão. Với âm thanh nền như thế, pha với tiếng hát và tiếng la hét man dại, thêm tiếng máy tàu kêu ù ù, Hắc Diều Hâu tiến ra Vịnh Hải Tặc.
- Không hiểu tại sao Karnes và đồng bọn lại quan tâm đến cái chỗ dỏm này! - Peter nhận xét.
- Mình cũng đang tự hỏi - Hannibal trả lời - Ta hãy cảnh giác nhé!

0
5.    Phát minh của Bob
 
Khi Bob đến sân trong trước dãy cửa hiệu ở đường La Vina, thì cổng gỗ bị đóng. Bob đi vòng ra phía sau và lại trèo qua tường. Bob thận trọng lẻn giữa các bụi cây và bụi gai trên bãi đất trống, rồi liếc nhìn phòng sau mà ba thám tử trẻ đã quan sát hai ngày trước đây. Lần này, phòng không có ai. Bob đành ngồi giữa bụi cây chờ.
Khoảng mười lăm phút sau, Bob nghe tiếng cổng kêu rắc rắc đang mở ra. Có lẽ có xe đang tiến vào sân... Chẳng bao lâu, thiếu tá Karnes bước vào. Ông đi một mình và có cầm túi giấy. Ông ngồi vào bàn, lấy một ca cà phê từ trong túi giấy ra uống. Khi uống xong, ông tìm một tờ giấy trong túi và trải xuống bàn.
Ông dùng cây thước đo vài chỗ trên giấy và ra vẻ thích thú với kết quả đạt được, ông viết một cái gì đó vào sổ tay. Rồi ông đứng dậy lắng tai nghe. Bob nghe tiếng một chiếc xe thứ nhì tiến vào sân. Karnes chạy ra trước. Bob vẫn núp các bụi cây chạy ra liếc nhìn ở sân trước: một chiếc xe tải khá to - đang vượt qua cổng.
Xe tải đậu cạnh hai chiếc xe kia: xe tải mà Carl lái cách đây hai ngày và xe con có thùng sau bán kem. Xe tải đứng ở chỗ có thể cho lên xuống tùy ý và mang dòng chữ VUỜN ƯƠM ALLEN bên hông. Thiếu tá Karnes đang nói chuyện nhỏ với hai người lái: một ông bán kem mặc đồ trắng và một ông làm vườn mặc bộ áo liền quần xanh lục có đồ nghề đeo ở thắt lưng. Hai ông này quay lưng lại với Bob, nhưng hình dáng quen thuộc. Bob vẫn còn đang tự hỏi xem đã từng thấy hai ông ở đâu, thì cả hai leo lên xe và rời khỏi sân trong, để cổng mở.
Thiếu tá quay trở vào cửa hiệu. Bob rời khỏi chỗ núp lẻn đến cửa kính. Bob nghe thiếu tá hét trong điện thoại :
- Được rồi đồ ngu. Tao cho mày thêm mười phút.
Karnes gác máy xuống thật mạnh. Bob lấy cái thiết bị theo dõi ra khỏi túi, chạy ra chiếc xe tải nhẹ còn đậu ngoài sân. Bob bò sát đất, gắn nam châm dưới khung gầm bằng thép, cái nhỏ giọt hướng xuống dưới. Rồi Bob lại nhào vào bụi cây. Lần này Bob không phải chờ lâu.
Ông thiếu tá nhỏ bé ra khỏi cửa hiệu, leo lên xe tải và cho xe chạy ra khỏi cổng. Rồi ông xuống xe để khóa cổng lại. Sau đó Bob nghe tiếng xe chạy đi. Bob chạy nhanh về bức tường quen thuộc, trèo qua tường. Bob lấy xe, đạp nhanh ra cổng. Đến đó Bob bật đèn pin đặc biệt lên.
Những chấm nhỏ sáng tím tím hiện rõ trên mặt đường: chúng tạo thành một hướng đi dẫn về hướng phải. Bob mừng rõ bắt đầu cuộc theo dõi.
Đường đi màu tím đi về hướng bờ biển trước, rồi về hướng đường cao tốc. Bob lo lắng. Nếu Karnes rẽ vào đường cao tốc, thì không thể nào chạy xe đạp theo được. À! Không có! Mấy chấm nhỏ lại đổi hướng và ra đến trung tâm thương mại.
Có hàng trăm chiếc xe đậu ở đó và Bob bị lạc mất chiếc xe tải nhẹ. Bob biết rõ mình có vẻ kỳ quặc với cái đèn pin bật sáng giữa ban ngày để tìm kiếm một cái gì đó dưới đất. Bob thầm mừng rằng phần đông người mua đang bận bịu trong cửa hàng. Chẳng bao lâu, Bob tìm thấy lại dấu vết sáng dẫn đến một cửa hàng ngũ kim. Chiếc xe của Karnes đậu trong góc, cửa mở toang, chính Karnes đang bước ra khỏi cửa hàng ngũ kim cùng tên khổng lồ Hubert vác theo những bao khoai tây.
Khi đã cho các bao lên xe, hai người trở vào cửa hàng ngũ kim. Bob rất muốn tham quan chiếc xe, nhưng không dám. Cũng may cho Bob. Karnes và Hubert trở ra gần như ngay sau đó. Lần này Hubert ôm một đống pin dành cho loại đèn pin cỡ to. Đống pin cũng được cho lên xe cạnh các bao, rồi cửa xe đóng lại.
- Nhanh lên, đồ ngu! - Ông thiếu tá nhỏ gầm hét - Tao đói bụng rồi, đồ ngu!
Hai người leo lên xe. Bob chờ chiếc xe chạy khuất, rồi lại đi theo dấu vết phát hùynh quang. Bob đang đạp nhanh hết tốc độ, thì ở khúc quẹo, xém tông vào chiếc xe tải nhẹ đang đậu trước một quán ăn. Hai người đàn ông ngồi trong đó, gọi các món ăn.
- Ôi! - Bob kêu.
Cơ hội tốt không thể bỏ qua. Bob mạnh dạn mở cửa sau xe ra, xem xét những gì chất bên trong.
Bob nhận ra ngoài đống bao khoai tây và pin, còn rất nhiều cuốc và xẻng bị dính đất, rõ ràng đất vừa mới đào xới!

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 05:40:31 bởi casau>
6.    Hải Tặc Tím xuất hiện
 
Trong khi chiếc Hắc Diều Hâu đang chạy hết tốc lực qua Vịnh Hải Tặc, giọng nói của thuyền trưởng Joy vang lên từ các loa, át tiếng bão và tiếng la hét của cướp biển.
- Chào mừng quý khách đến Sào huyệt Hải Tặc Tím. Quý khách sắp được sống qua cuộc phiêu lưu hấp dẫn nhất và có tính giáo dục nhất miền bắc Los Angeles này. Quý khách sẽ được chứng kiến những cuộc tấn công của Hải Tặc Tím và đồng bọn. Câu chuyện bắt đầu năm 1818, vào ngày hai chiếc thuyền sơn màu đen thả neo ngoài khơi bờ biển Alta California. Đó là tàu Argentina, 38 đại bác, do hải tặc người Pháp Hyppolite de Bouchard chỉ huy, và tàu Santa Rosa, 26 đại bác, do hải tặc Pedro Conte chỉ huy cùng một thuyền phó tên là William Evans.
Hai thuyền có 285 người và mang cờ của nước Argentina. Vào năm 1818, Argentina đang có chiến tranh với Tây Ban Nha và đã thuê mấy tên hải tặc đáng gờm kia để tấn công các thành phố và tàu của Tây Ban Nha. Phải nói rằng vào năm 1818 bang Californie còn thuộc Tây Ban Nha. Rạng sáng ngày 21 tháng mười một hai chiếc tàu này nã súng vào Thống đốc Sola và thành phố Monterey.
Đùng!
Peter giật mình: một khẩu đại bác ngay bên cạnh Peter vừa mới bắn. Khói bay ra tràn khắp boong tàu khiến mọi người bắt đầu nhảy mũi.
- Súng trên bờ bắn trả. - Thuyền trưởng Joy kể tiếp.
Pằng! Pằng!
Chiếc Hắc Diều Hâu đang đến hòn đảo đầu tiên trong bốn hòn đảo rải ngoài vịnh Hải Tặc. Hannibal và Peter nhìn thấy những cầu nhỏ nối các hòn đảo với nhau. Khi tàu vượt qua hòn đảo đầu tiên, bốn tên lính Tây Ban Nha bằng giấy cứng bị mưa nẩng làm hư khá nhiều văng ra từ bụi cây: Người ta làm chúng hiện ẩn tùy ý. Một khẩu đại bác nhỏ đặt trên một bánh xe lung lay hiện ra trên mỏm đá hòn đảo và kêu: Xììì!
- Tiếp theo đó một cuộc đấu súng kịch liệt diễn ra! - Thuyền trưởng Joy nói tiếp.
Đùng! Đại bác của chiếc Hắc Diều Hâu lại kêu và làm bay ra một đám khói.
Xììì! Đại bác trên đảo bắn trả, và xém bị ngã luôn.
- Chẳng bao lâu hải tặc Bouchard lên bờ tấn công. Quân của Bouchard đông hơn đã đánh tan dược quân của Thống đốc Sola.
Hai hải tặc ngậm con dao gỗ giữa hai hàm răng đứng trên boong trước của Hắc Diều Hâu nhào lên đảo khi tàu chạy chậm lại. Những sợi dây đưa họ vào bờ. Đến đó cả hai rút dao găm ra khỏi miệng, rồi vừa la chửi bằng từ ngữ của dân thủy thủ vừa lao vào đám lính Tây Ban Nha bằng giấy, mấy tên lính biến mất vào bụi cây. Hai tên hải tặc - tất nhiên là ông bán vé và Jeremy - phất lá cờ hải tặc bằng giấy để mừng chiến thắng.
- Bây giờ thì mình hiểu tại sao thuyền trưởng Joy làm ăn không khá rồi. - Peter nói.
- Mình cũng vậy. - Hannibal trả lời.
Tiếng loa vẫn vang lên :
- Hải tặc đốt hết mọi ngôi nhà ở Monterey ngoại trừ nhà truyền giáo và nhà hải quan, rồi cho tàu chạy về hướng nam. Bọn chúng nhanh chóng đến được vịnh Refugio và trang trại Ortega. Gia đình Ortega cất hết mọi của cải vào rương rồi đi qua đèo Refugio đến ẩn náu an toàn trong nhà truyền giáo Santa Inès.
Bây giờ Hắc Diều Hâu đang đến hòn đảo thứ nhì. Hai hình bóng xuất hiện trên đất liền đội mũ và mặc áo cao bồi. Rõ ràng Jeremy và ông bán vé đã dùng cầu chạy sang đảo này để đóng vai thực dân Tây Ban Nha. Cả hai đang mang cái rương chạy, trong khi loa phát tiếng đoàn ngựa chạy và tiếng la hét của của bọn rượt theo.
- Bọn hải tặc đã đổ bộ và đốt hết trang trại Ortega.
Sau khi mặc lại trang phục hải tặc, ông bán vé và Jeremy tái xuất hiện, với những cây đuốc giả làm bằng những cán chổi có gắn đèn pin màu đỏ ở đầu. Một cái hộp tạo khói phà một làn khói ra và những tòa nhà trang trại bằng giây cứng sơn màu sáng đỏ lên thấy rõ từ bánh xe có máy đèn chiếu. Hai tên hải tặc nhảy múa quanh đám cháy.
- Rồi hai con tàu đi tiếp theo bờ biển, đi đến đâu là đốt cháy và cướp bóc đến đó, cho đến ngày chúng đến cái vịnh này, hồi xưa có tên là vịnh Buenavista. Tại đây các địa chủ Tây Ban Nhà lớn nhất vùng đã quyết định tự vệ để cứu Los Angeles và những thành phố khác của mình.
Con tàu đang đên hòn đảo lớn nhất vịnh. Cả một đội quân hình bóng bằng giấy cứng mặc các bộ y phục Tây Ba Nha xuất hiện trên gờ đá. Rất tiếc họa sĩ vẽ không có khiếu lắm và màu sắc đã phai mờ nhiều. Nhiều thằng hình giấy gần như không đứng vững nữa. Một hàng hải tặc, cũng trong tình trạng hư hỏng như thế, xuất hiện trên bờ. Rồi loa phát ra âm thanh đánh nhau. Cuộc chiến diễn ra khá lâu, đệm nhiều tiếng đại bác, tiếng súng, tiếng la hét, tiếng chửi bằng tiếng Tây Ban Nha, tiếng kiếm chạm vào nhau, tất cả đều từ băng ghi âm. Du khách kiên nhẫn đợi, nét mặt chán chường mong cho cuộc chiến không hấp dẫn này chóng kết thúc.
- Các nhà quý tộc Tây Ban Nha ở Alta Califoria chiến đâu rất dũng cảm, nhưng bị bọn hải tặc đánh bại; vì vậy mà bây giờ có cái tên vịnh Hải Tặc. Bouchard và đám hải tặc đi càn quét các trang trại, cướp bóc nữ trang, vàng bạc, rồi tiếp tục đi về phía nam, giết người cướp của hết thành phố này đến thành phố kia, cho đến lúc biến mất không bao giờ trở lại. Phía sau lưng, bọn chúng không chỉ để lại tên vịnh và những trang trại bị đốt cháy, chúng còn để lại Hải Tặc Tím!
Bằng một động tác đầy kịch tính, thuyền trưởng Joy chỉ hòn đảo cuối cùng. Trên đảo có một bức tượng uy nghi tay huơ dao găm, dựng trên cái đế xi-măng. Người đàn to khỏe và vạm vỡ mặc toàn đồ tím, từ cái lông vũ tím trên cái mũ tím cho đến mặt giày màu tím của đôi ủng tím. Áo choàng màu tím có viền vàng, nhưng quần cùng tím. Ông đeo chiếc mặt nạ tím trên bộ ria rậm. Hai khẩu súng cũ xỏ qua dây nịt tím và tay cầm của một con dao lòi ra khỏi một chiếc ủng tím.
- Thuyền phó Evans thuộc tàu Santa Rosa, nổi loạn chống lại Bouchard và ám sát Pedro Conte, cho tàu trở về vịnh Hải Tặc. Hắn đặt cơ sở hoạt động chính tại nơi này. Hắn đặt tên mới cho tàu là Hắc Diều Hâu và ức hiếp cả vùng duyên hải này suốt mấy năm liền. Hắn luôn mặc đồ tím từ đầu đến chân và trở nên khét tiếng dưới cái tên Hải Tặc Tím. Hắn cướp bóc đây đó, trên đất liền và trên biển, hắn đánh bại mọi toán quân đội. Hắn nhiều lần thoát khỏi pháo đài đá của hắn, vẫn còn ở trên đảo này: chính là cái tháp mà quý khách nhìn thấy bên tay phải. Cuối cùng vào năm 1840, có một ngày hắn bị bao vây và tân công. Nhưng không bị mắc bẫy. Hắn biến mất một cách bí ẩn và người ta không bao giờ gặp lại hắn. Gia đình Evans vẫn còn sở hữu bán đảo và tháp.
Trong khi thuyền trưởng Joy kể câu chuyện về Hải Tặc Tím, chiếc Hắc Diều Hâu quay lui và đi dọc theo bốn hòn đảo nhỏ nữa. Hannibal và Bob thất vọng khi nhìn thấy tháp bằng đá: ba tầng tháp có vẻ hoang vắng và không có gì hấp dẫn.
Trên đường về, là màn trình diễn tiếp tục để minh họa những đợt càn quét và cướp bóc của William Evans, ông bán vé và Jeremy diễn tất cả các vai. Cả hai cứ chạy từ đảo này sang đảo khác trên cầu nối cho đến lúc màn trình diễn tồi tệ đó châ'm dứt tại bến tàu. Đúng lúc đó, một chiếc thủy phi cơ bay qua vù vù trên đầu du khách như để làm tiêu tan vài ảo tưởng cuối cùng mà du khách có thể còn có.
- Thưa quý khách, cuối cùng ta đã đi hết chuyến du ngoạn và nghe hết tiểu sử tên Hải Tặc Tím khét tiếng ở Californie. Khi xuống tàu, bên phải quý khách sẽ thấy cửa hàng bán quà lưu niệm và nước giải khát. Xin quý khách cứ thong thả. Chuyến đi kế tiếp sẽ khởi hành trong vòng mười lăm phút nữa.
Vài tiếng cưới và tiếng thì thầm vang lên, nhưng phần lớn du khách lặng lẽ bước xuống tàu. Một số khách dừng lại trước các mô hình tàu thu nhỏ, các dao găm và một số mặt hàng của Hồng Kông. Cô gái Mêhicô không bán vé nữa mà phục vụ khách mua hàng. Nhiều đứa trẻ đòi cha mẹ phải mua Coca và xúc xích. Peter và Hannibal vừa chờ thuyền trưởng và Jeremy vừa nhìn cửa hiệu lẫn lối đi dẫn ra bến tàu, nhưng không thấy hai cha con Joy xuất hiện lại.
- Chắc là hai cha con ở gần đây. - Hannibal đoán.
Hai thám tử đi vòng ra phía sau ngôi nhà bảo tàng nghèo nàn. Bên đó chỉ có những cây sồi viền theo lối đi và cái tháp. Ngược lại phía sau ba cửa hàng, hai bạn tìm thấy chiếc xe lán to. Trên đó có bảng đề:
THUYỀN TRƯỞNG MATTHEW JOY
Hannibal gõ cửa. Không có ai trả lời.
- Hay thuyền trưởng vẫn còn trên tàu. - Peter nói.
- Mình nghĩ thuyền trưởng đang ở bên trong và không nghe ta. - Hannibal trả lời.
Cửa sổ phía trước xe lán có màn sáo, nhưng phía sau lại có một cửa nhìn vào được. Hannibal đến đó nhìn vào trong. Đột nhiên có tiếng kêu :
- Ba-ba-ba-bal! - Peter cà lăm.
Thám tử trưởng vội quay lại. Phía sau lưng hai bạn chính là Hải Tặc Tím đang đứng nhìn, không hề có vẻ thân thiện. Đột nhiên hắn huơ dao và hét lên một tiếng điếc tai, rồi lao đến hai thám tử :
- Cứu! - Peter la lên.
Hai thám tử bị dồn vào xe lán và con dao Hải Tặc rạch không khí chỉ cách cổ họng hai thám tử có vài phân.


0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 05:07:09 bởi casau>
7.    Bob gặp rắc rối
 
Hai thám tử vẫn đang bị Hải Tặc bắt giữ và hắn có vẻ kiên quyết tỏ ra hung dữ không kém gì Hải Tặc Tím thật.
- Lần này thì tóm được rồi và ngay giữa ban ngày nữa! - Hai thám tử nhận ra giọng nói the thé của ông bán vé trốn sau mặt nạ Hải Tặc.
- Chúng tôi chỉ muốn tìm gặp thuyền trưởng Joy thôi, thưa ông. - Peter ấp úng - Lúc mua vé ngoài cổng chúng tôi đã nói...
- Chúng nhìn qua cửa sổ! Chúng đến rình rập vào ban đêm! - Người đàn ông đeo mặt nạ càu nhàu.
- Ban đêm à? - Hannibal ngạc nhiên hỏi lại - Có kẻ đến rình rập ông ban đêm à?
- Thì cậu cũng thừa biết, vì chính cậu là...
Đúng lúc đó Jeremy Joy đến.
- Peter Crentch? Hannibal Jones? Hai anh làm gì ở đây với Hải Tặc của ba em?
- Jeremy ơi, bọn anh đến gặp ba của em. - Peter nói nhanh.
- Cậu biết hai tên này à? - Ông bán vé vẫn nghi ngờ nói.
- Biết, chú Sam à. Hai anh này học cùng trường với cháu. Chú bỏ dao xuống đi.
Ông bán vé không vui vẻ lắm, cất dao vào bao, tháo mặt nạ ra.
- Mấy đêm nay có quá nhiều người lảng vảng quanh đây. - Ông càu nhàu.
- Ai chú Sam cũng nghi ngờ cả - Jeremy mỉm cười nó rồi giới thiệu - đây là chú Sam Davis, còn đây là Hannibal Jones và anh Peter Crentch. Chú Sam, tức chú Sam Thuyề Ga-le, làm phụ tá cho ba em.
- Chú Sam Thuyền Ga-le! - Hannibal lặp lại - Biệt danh này nghe rất thủy thủ.
- Tôi đã làm việc ở hải quân hai chục năm. - Sam trả lời.
- Đây là lần đầu tiên tụi cháu đến đây - Hannibal giải thích - Tụi cháu muốn xin gặp thuyền trưởng Joy để nói chuyện về thiếu tá Karnes.
- Ba em đang thử sửa cái máy nuớc mát. Đến tiệm bán nước sẽ gặp ba em.
Thật vậy thuyền trưởng Joy đang loay hoay trong cửa hàng nhưng đối thủ chính của ông không phải là máy nước lạnh bị hư mà là ông khách giận dữ đang nói thẳng sự thật vào mặt thuyền trưởng Joy.
- Màn trình diễn của ông dở ẹc hà, ông ơi! Du khách chúng tôi coi như đã bị móc túi. Hãy trả tiền lại đây cho chúng tôi.
- Thưa ông, tôi rất tiếc là ông không thích màn trình diễn, - Thuyền trưởng bình tĩnh trả lời - nhưng chúng tôi khồng có dự kiến là sẽ hoàn tiền. Không thể nào làm vừa ý tất cả mọi người.
Người đàn ông giận dữ.
- Tôi sẽ thưa kiện! - Ông gầm lên - Ông sẽ còn nghe nói đến tôi! Ông là một tên lừa đảo!
Ông ra hiệu cho vợ con theo mình, rồi bước nhanh ra bãi đậu xe. Thuyền trưởng Joy lau trán bằng một chiếc khăn tay màu tím.
- Không biết ta còn có thể tiếp tục làm việc bao lâu nếu không kiếm được nhiều tiền hơn hiện nay. - Ông nói với Jeremy.
- Có lẽ đã đến lúc đóng cửa rồi, thuyền trưởng à - Sam Thuyền Ga-le nói - Số tiền ít ỏi còn lại, anh phải giữ để sống chứ.
Jeremy giận dữ nhìn Sam.
- Không ba à - Jeremy nói - Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Thuyền trưởng thở dài.
- Nếu cứ tiếp tục kể chuyện hải tặc cho thiếu tá Karnes với giá 25 đô-la một giờ, có thể cuối cùng ta sẽ gôm được đủ tiền để thực hiện vài sửa chữa và thu hút nhiều khách hơn.
- Tất nhiên rồi ba.
- Thưa bác, tụi cháu đến gặp bác chính vì vấn đề này.
- Gặp tôi à? - Thuyền trưởng ngạc nhiên - Nhưng các cậu là ai vậy?
- Đây là anh Peter Crentch và anh Hannibal Jones - Jeremy giới thiệu - Bạn học cùng trường với con.. Hai anh muốn nói chuyện với ba về thiếu tá Karnes.
- Các cậu muốn nói gì về thiếu tá Karnes?
- Thưa bác tụi cháu thấy thiếu tá rất khả nghi.
- Chuyện bậy bạ gì nữa đây? - Thuyền trưởng phẫn nộ - Hết du khách kiếm chuyện, rồi đến phiên các cậu thấy thiếu tá Karnes khả nghi! Thôi, các cậu đừng có xía vào chuyện người khác.
Sau khi phát hiện mấy cái bao và các dụng cụ trong xe, Bob chờ Karnes và Hubert ra khỏi quán ăn. Khi cả hai đã lên xe lại, Bob bật cái đèn đặc biệt và tiếp tục đi theo. Lần này hàng chấm sáng dẫn Bob đến vịnh Hải Tặc!
Qua khỏi bãi đậu xe và cổng vào của Sào Huyệt Hải Tặc Tím, dấu vết dẫn vào rừng. Ngoài bãi đậu xe chỉ có vài chiếc xe và hai người khách đang mua kem của một ông bán kem đậu chiếc xe kem màu trắng. Trong rừng, Bob thấy một chiếc xe tải mang dòng chữ VƯỜN ƯƠM ALLEN. Trên khay đứng di dộng, có một người đang đứng tỉa cây. Khay đứng nâng cao đến nỗi người đàn ông đó đang đứng gần như ngang hàng với đỉnh tháp phía bên kia đường, qua khỏi hàng rào gỗ bao quanh Sào Huyệt Hải Tặc Tím. Không thấy xe tải nhẹ của Karnes đâu hết, nhưng theo dấu vết dường như thiếu tá đã dừng chỗ ông bán kem trước, rồi chỗ ông làm cho hãng vườn ươm, sau đó đi xa hơn vào rừng.
Bán kem? Vườn ươm? Nhưng hai người này đã từng tiếp xúc trước với thiếu tá khi sáng mà? Có lẽ thiếu tá Karnes chỉ đên vịnh Hải Tặc để gặp lại hai người này!
Bob giấu xe đạp sau bụi cây, rồi thận trọng trở về xe tải. Ông làm vườn đang đứng tuốt trên cao, dáng vóc to cao và mái tóc đen... nhưng chính là Carl! Chính người thực hiện phần thu âm các buổi phỏng vấn ở phòng sau! Còn ông bán kem... Bob thấy rõ mặc dù khoảng cách khá xa: chính là người phụ tá kia của thiếu tá Karnes, người đàn ông nhỏ đầu trọc và có ria rậm, người đã vào cửa hiệu sau cùng.
Thì ra đây là một nhóm theo dõi đang cải trang để hoạt động. Có lẽ người đàn ông trọc đầu cũng đã có mặt ở đó hôm Carl và Hubert đang ở đường La Vina cùng thiếu tá. Và có thể Hubert đã được phân công theo dõi buổi sáng nay, trong khi Carl và ông trọc đầu đang nói chuyện với thiếu tá ở Rocky. Tóm lại, cả bọn đã bố trí để theo dõi Sào huyệt Hải Tặc Tím hai mươi bốn trên hai mươi bốn.
Bob liếc nhìn ông làm vườn trên khay đứng và thấy Carl đang nhìn ống nhòm. Hắn chĩa ống nhòm vào một cái gì đó bên trong Sào huyệt, nhưng hàng rào quá cao để Bob có thể nhìn thấy đó là gì. Có nên tiếp tục theo dõi Karnes và Hubert không? Không. Dấu vết của hai người này sẽ không dễ bị xóa mất. Bob nghĩ rằng khẩn cấp nhất là xác định mục tiêu nhìn của Carl.
Bob núp từ cây này sang cây kia để quay lui về hướng Sào huyệt. Ông nhòm có vẻ chĩa thẳng vào cổng. Chỉ còn cách phải vào được Sào huyệt mà không gây chú ý. Bob không lo sợ đi qua trước mặt ông bán kem. Ông đầu trọc chưa bao giờ thấy mặt Ba Thám Tử Trẻ. Quầy bán vé đóng cửa, nhưng cổng còn mở. Bob bước vào, rẽ tay phải, về hướng mấy cây sồi và cái tháp xa xa.
Bob đến được chỗ cây sồi, và từ đó quan sát cái tháp. Tháp cao ba tầng, có mái phẳng với lan can và dựng đứng ngay bờ vịnh, phía bắc bán đảo. Có hàng rào gỗ ngăn cách tháp với con đường, giống như Sào huyệt. Xung quanh, chỉ có bãi cỏ rộng trải dài cho đến cây sồi và hàng rào. Bên chân tháp, có một nhà đậu tàu cũ và sụp đổ một nửa. Vậy Carl quan sát cái gì? Tháp? Nhà đậu tàu? Bob quyết định vào nhà chứa tàu xem.
Nhà làm bằng những ván gỗ thô và xám đi do mưa gió, phía trước có một cửa vào hai cánh và một cửa sổ. Tất cả bị nghiêng nhiều về phía trái và thậm chí nhiều tấm ván đã bị tháo ra. Dường như nhà này cũng có từ thời Hải Tặc Tím.
Bob liếc nhìn qua cửa sổ, nhưng bên trong chỉ có mặt nước đen lóng lánh. Bob đẩy thử cửa.
Đột nhiên một vật cứng chạm vào hông Bob và một giọng trầm vang lên phía sau :
- Quay lại! Nhưng chậm chậm! Rất chậm!
Bob quay lại.
Một người đàn ông cao trung bình, vai rộng, mang dép dây, mặc quần trắng và áo mai-dô xanh đang nhìn Bob. Phiền nhất không phải là người đàn ông, mà là khẩu súng mà ông đang cầm trong tay.

0
8.    Thuyền trưởng Joy từ chối
 
Thái độ của Thuyền trưởng Joy không được khích lệ lắm. Hannibal và Peter đang cúi đầu bỏ đi, thì Jeremy nói với ba.
- Ba con, con biết hai anh này mà. Ít nhất ba cũng phải để hai anh nói thử.
- Tôi cũng biết hai cậu này - Sam Thuyền ga-le nói - Bọn du côn thôi.
- Tôi có rất nhiều việc - Thuyền trưởng nói - nhưng nếu hai cậu là bạn học của Jeremy, thì tôi sẽ dành cho các cậu năm phút. Sam, anh lo vé giúp tôi nhé. Các cậu theo tôi
Thuyền trưởng bước về xe lán. Hannibal và Peter thấy xe lán được trang bị đầy đủ y như cái nhà, nhưng bàn ghế đều có kích thước nhỏ và vừa khít với căn phòng xe lán. Thuyền trưởng chỉ một cái đi-văng nhỏ xíu. Hannibal và Peter ngồi xuống. Jeremy ngồi trên tay gác của một cái ghế bành bé tí. Thuyền trưởng vẫn đứng.
- Sao? Nói đi chứ! Các cậu có điều gì phàn nàn về thiếu tá Karnes?
Hannibal trình bày lại tất cả những gì đã thấy mấy ngày trước đó, đặc biệt là cách các cuộn băng cassette đều bị xóa đi. Hannibal nói rõ rằng không ai được trả tiền, ngoại trừ thuyền trưởng. Ngược lại với lời hứa trong tờ quảng cáo. Hannibal khẳng định suy nghĩ của mình: thiếu tá không hề có ý định phỏng vấn những ứng cử viên đến sau ông thuyền trưởng.
- Này Hannibal, cậu tên là Hannibal phải không? Tôi không thấy gì khả nghi trong tất cả những gì cậu vừa mới kể - Thuyền trưởng nói - Thiếu tá Karnes đã tìm được đúng cái ông muốn. Tại sao lại phải mất thời gian phỏng vấn thêm?
- Tờ quảng cáo nói rằng tất cả mọi người sẽ được trả tiền. - Peter bắt bẻ.
- Chính cậu mới hiểu sai tờ quảng cáo, Peter à. Tên cậu là Peter đúng không? Hoặc thiếu tá nói không rõ. Đó không phải là phạm tội.
- Nhưng tại sao lại đuổi người ta đi, mà không thèm nghe người ta nói? - Hannibal phản đối.
- Bởi vì có quá đông người. Tôi thấy cách thức giữ những người đến từ xa nhất là hợp lý và đúng đắn
- Nhưng ba ơi, không phỏng vấn những người có nhà ở thành phố có hợp lý và đúng đắn không ba? - Jeremy hỏi.
- Thì...
Thuyền trưởng có vẻ phân vân về điểm này.
- Và gửi tờ quảng cáo đi để làm gì, nếu biết trước là thiếu tá sẽ không phỏng vấn phần lớn những người sẽ đến? - Hannibal hỏi.
- Bởi vì ông ấy không biết rằng Jeremy và tôi sẽ có thể kể được tất cả những gì thiếu tá cần biết! Thế thôi! - Thuyền trưởng đắc thắng thông báo.
Jeremy thắc mắc nhìn hai bạn mình: chẳng lẽ hai anh đã lầm?
- Thưa bác, nếu vậy, thì tại sao ông thiếu tá lại xóa đi những cuộc phỏng vấn của bác, giống như các cuộc phỏng vấn trước? - Hannibal nói.
- Phỏng vấn của tôi?
- Tụi cháu đã thấy ông thiếu tá làm như thế. - Peter nói rõ.
- Không thể có chuyện đó được. Hai cậu đang muốn ám chỉ điều gì vậy? Hai cậu đang âm mưu lôi kéo tôi vào vụ đen tối gì vậy?
- Ba ơi, - Jeremy can thiệp vào - lỡ hai anh nói đúng thì sao? Có thể có điều gì đó không hay trong chuyện này. Ba biết không, anh Hannibal và anh Peter là thám tử mà!
- Thám tử?! - Thuyền trưởng thốt lên - Ý con muốn nói là hai cậu này chơi trò Sherlock Holmes, khi đã chán chơi làm Tarzan chứ gì?
- Dạ không, ba à, hai anh là thám tử thật mà. Hai anh cho ba em xem danh thiếp đi.
- Tụi cháu là thám tử... nghiệp dư, - Hannibal nói - và tụi cháu đã giải được vài vụ án rồi.
Hannibal đưa danh thiếp và một tấm thẻ, được thuyền trưởng đọc với vẻ mặt hoài nghi.
Danh thiếp đề như sau:

Ba Thám Tử Trẻ
Điều tra các loại
? ? ?
Thám tử trưởng: Hannibal Jones
Thám tử phó: Peter Crentch
Lưu trữ và nghiên cứu: Bob Andy
Thuyền trưởng nói lầm bầm không rõ rồi đọc tấm thẻ:

THẺ XÁC NHẬN
“Chúng tôi xác nhận rằng người cầm thẻ này là trợ lý trẻ tình nguyện hợp tác với lực lượng cảnh sát thành phố Rocky. Tất cả những ai gúp đỡ người mang thẻ này sẽ được cảnh sát biết ơn”.
Samuel Reynolds
Cảnh sát trưởng
Ông Joy nghiêng cái đầu râu và nhìn hai thám tử với vẻ mặt thiện cảm hơn.
- Tôi thấy cảnh sát trưởng Reynolds có ấn tượng tốt về hai cậu, - Thuyền trưởng Joy nói - và tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ ý định của hai cậu. Bây giờ thì tôi biết các cậu có ý tốt và đáng lẽ tôi không nên nghi ngờ vì các cậu là bạn của Jeremy. Nhưng tôi tin chắc các cậu sai lầm, hoặc có sự hiểu lầm nào đó.
- Nhưng ba ơi, tại sao thiếu tá lại xóa cái băng cassette đầu tiên của ba?
- Có thể là vì lý do kỹ thuật nào đó - Thuyền trưởng nói - Có thể ông Karnes muốn dùng một cuộn băng đặc biệt cho cuộc phỏng vấn thật. Hoặc có thể thiếu tá thích ta bắt đầu câu chuyện kiểu khác. Ta ghi âm được hai ngày rồi và ba tin chắc là ông ấy không đụng gì đến mấy cuộn băng này.
- Còn phải kiểm tra, thưa bác. - Hannibal nói.
- Hannibal à, cậu lại tưởng tượng chuyện gì nữa đây.
- Cháu nghĩ việc tổ chức phỏng vấn chỉ nhằm mục đích tạo điều kiện cho thiếu tá nói chuyện với bác và Jeremy.
- Nhưng chúng tôi không hề quen biết ông Karnes mà! Chúng tôi chưa bao giờ nghe nói đến ông! Ông ấy có thể cần gì ở chúng tôi? Chúng tôi không có gì cả! Chúng tôi chỉ sống được qua ngày nhờ chương trình biểu diễn này và nếu không tìm được tiền để nâng cấp nó, thì chúng tôi sẽ chết đói mất.
- Có thể chính vì vậy mà ông thiếu tá muốn lấy đất đai của bác. - Peter nói.
- Nhưng đất đâu phải của tôi. Tôi thuê của Evans.
- Evans à? - Hannibal hỏi lại.
- Đúng! Đất thuộc một người con cháu của Hải Tặc Tím.
- Cháu tưởng Hải Tặc Tím biến mất không để lại dấu vết. - Hannibal nói.
- Phải, - Thuyền trưởng mỉm cười nói - nhưng sau đó hắn đã xuất hiện lại và thậm chí đã lập gia đình. Nhưng câu chuyện sẽ có vẻ bi kịch hơn nếu không bao giờ thấy lại hắn: nhờ vậy hắn trở thành một nhân vật truyền thuyết.
Hannibal hỏi :
- Còn những kẻ rình rập mà chú Sam Thuyền Ga-le nói đến là ai vậy?
- Tôi cũng không biết là có hay không nữa - Thuyền trưởng trả lời - Có mấy người đã qua đêm ở đây, nhưng có thể là những người ăn mày vô gia cư thích ngủ chỗ chúng tôi hơn là ngủ ngoài trời. Các cậu nghe này, một lần nữa, tôi tin chắc là các cậu lầm rồi. Thiếu tá Karnes và người của ông không thể nào muốn hại chúng tôi được.
- Ba ơi, - Jeremy nói - ba có nghĩ nên thuê Ba Thám Tử trẻ để lo vụ này không? Như vậy sẽ biết chắc hơn.
- Không bao giờ, - Thuyền trưởng phán - Hannibal và Peter chỉ vạch lá tìm sâu chỗ không có, còn gia đình ta thì cần tiền của thiếu tá Karnes. Tôi không muốn mạo hiểm và mất đi nguồn thu nhập này. Hai cậu sẽ ngưng không xía vào chuyện riêng của thiếu tá nữa. Rõ chưa?
Hai thám tử thất vọng không kịp trả lời. Một giọng nói giận dữ vang lên bên ngoài xe lán :
- Joy! Mở cửa ra! Tôi đã cảnh cáo anh rằng tôi không muốn có người lảng vảng quanh nhà tôi mà!


0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 03:17:23 bởi casau>
9.    Cảnh cáo
 
- Đó là Josué Evans. - Thuyền trưởng thông báo.
Thuyền trưởng mở cửa ra. Một người đàn ông vạm vỡ mặc quần trắng và áo mai-dô bước vào. Mặt ông đỏ gay vì giận dữ.
- Joy à, tôi đã cảnh cáo anh rồi mà. Tôi không muốn ai lảng vảng gần tháp của tôi cả. Vậy mà tôi bắt quả tang một thằng lưu manh định đột nhập vào nhà chứa tàu của tôi. Nó tự xưng là thám tử trẻ tuổi do anh thuê để lo một vụ án điên rồ nào đó.
- Bob! - Hannibal và Peter đồng thanh kêu.
Người mới đến quay sang Hannibal và Peter, và đồng thời lôi cổ Bob vào xe lán.
- Anh có biết tên du côn này không? Còn hai thằng kia cũng là bọn du côn quậy phá hả Joy?
- Chúng tôi không phải là du côn, và Bob cũng vậy. - Peter đáp.
- Không ai nói chuyện với mày - Josué Evans gầm lên - Tại sao hai thằng của anh lại quen với thằng tôi vừa mới tóm được hả anh Joy?
- Anh Evans, tôi rất lấy làm phiền vì anh đã bị quấy - Thuyền trưởng nói - Hai cậu bé này là bạn của Jeremy, đến gặp để nói...
- Về Hải Tặc Tím, thưa chú - Hannibal xen vào - Lớp học của tụi cháu đang thực hiện công trình nghiên cứu về tên hải tặc này. Tụi cháu có hẹn sẽ gặp lại Bob, và có lẽ bạn Bob đi lạc vào nhà chú do nhầm lẫn thôi. Chắc chắn Bob không hề có ý định quậy phá gì đâu. Vậy chú tên là Evans và chú ở trong tháp à? Có phải chú là con cháu của William Evans, Hải Tặc Tím không ạ?
Evans nhìn thám tử trưởng không mấy thiện cảm.
- Bộ mày tưởng mày thông minh lắm hả thằng mập? Tôi không cần biết gì về mấy cuộc nghiên cứu lịch sử cả, tôi không muốn ai vào đất nhà tôi, vậy thôi. Có một hàng cây sồi giữa tháp nhà tôi và gánh xiếc của ông Joy. Tôi cấm không ai được vượt qua ranh giới đó. Còn anh - Ông quay sang thuyền trưởng - lần này tôi sẽ thả thằng du côn này ra, nhưng anh hãy nhớ rằng tôi không tiếp khách hay bạn bè gì của anh trên phần đất của tôi.
- Sẽ không quấy rầy anh nữa. - Thuyền trưởng hứa.
- Anh nên chú ý để tôi không bị phiền. - Evans nói rồi dập cửa đi ra.
Ngay khi ông ra khỏi, thuyền trưởng Joy quay sang Hannibal :
- Tại sao cậu không muốn ông ấy biết lý do cậu đến đây?
- Cháu không thích nói về những nghi ngờ chưa có bằng chứng làm cơ sở, thưa chú - Hannibal trả lời - Ngoài ra, cháu không biết gì về ông Evans và cháu nghĩ không nên, khi chưa biết mình nói với ai.
- Ừ. - Thuyền trưởng gật đầu đồng tình.
- Ông ấy không thích người ta xâm phạm vào đất mình. - Hannibal nhận xét.
- Đó là quyền của ông ấy. Đất này là của ông ấy.
- Cháu thắc mắc một chuyện - Peter nói - làm thế nào mà một tên hải tặc, kẻ sống ngoài vòng pháp luật lại có thể để gia tài lại cho con cháu?
- William Evans khôn lắm, Peter à - Thuyền trưởng mỉm cười nói - Cậu hãy nhớ rằng hắn không hề bị bắt. Chỉ có là vào một ngày đẹp trời năm 1840, hắn biến mất khỏi cái tháp. Vợ con hắn ở lại tại chỗ, còn hắn thì tái xuất hiện vào năm 1848 với tư cách là người lính Mỹ nhập ngũ trong cuộc chiến tranh chống Mêhicô. Và chính phe ta đã thắng: Californie trở thành một vùng của Hoa Kỳ, và Evans đã nhận lại đất đai của mình dưới dạng phần thưởng vì đã phục vụ cho chính phủ Mỹ. Không ai có thể chứng minh được rằng hắn từng là Hải Tặc Tím. Thời đó không có dấu vấn tay, và do Hải Tặc Tím chưa bao giờ bị bắt, người ta không có chân dung gì của hắn, ktiông biết hắn có dấu vết riêng hay dị hình gì. Trong thế kỷ vừa qua, con cháu của hắn đã bán hết đất đai cho đến lúc chỉ còn lại bán đảo và cái tháp trên đó. Tôi thuê phần đất này của mẹ Josué cho đến khi bà mất. Josué đi xa nhiều năm nay, nhưng mới đây đã về.
- Về được bao lâu rồi ạ? - Hannibal hỏi.
- Khoảng một năm.
- Lâu thế à? - Hannibal thất vọng hỏi lại.
Thuyền trưởng nhìn đồng hồ.
- Con về ngay ba ơi.
Jeremy bước ra để tiễn Ba Thám Tử Trẻ. Bốn bạn đứng đó dưới ánh nắng đầu giờ chiều và quan sát vài người khách đang bước qua cổng và đi xuống cầu tàu.
- Mấy anh thật sự nghĩ rằng thiếu tá Karnes đang lừa cha con em hả? - Jeremy hỏi.
- Anh chắc chắn như thế. - Hannibal trả lời.
- Còn anh càng chắc hơn nữa, sau những gì đã phát hiện ngày hôm nay. Nghe này. - Bob kêu.
Bob mô tả Carl và tên đồng lõa kia của thiếu tá cải trang như thế nào để theo dõi Sào huyệt Hải Tặc Tím; Bob nói rõ rằng, theo chính Bob, thì có lẽ Sào huyệt bị theo dõi ngày và đêm, rồi Bob kể về bao, cụcpin và dụng cụ mà Bob đã thấy trên xe tải nhẹ.
- Cần phải kể cho ba em nghe hết. - Jeremy la lên.
- Anh có cảm giác rằng kể ngay bây giờ sẽ không ăn thua gì đâu - Hannibal lắc đầu bắt bẻ - Ba em không chịu tin bọn anh và cần phải có bằng chứng mới thuyết phục được ba em. Đã đến lúc ta phải tìm manh mối về mục đích thật cua thiếu tá Karnes và đồng bọn. Bob, cậu sẽ nghiên cứu lịch sử địa phương về Hải Tặc Tím. Peter, cậu sẽ thu thập tất cả mọi thông tin có được về vịnh Hải Tặc. Còn mình sẽ tìm hiểu về quá khứ của thuyền trưởng Joy. Jeremy, bọn anh có thể trông mong vào sự hợp tác của em để làm sáng tỏ vụ bí ẩn này không?
- Sẵn sàng - Jeremy trả lời - Em phải làm gì?
- Trước hết em hãy thử nhớ lại xem trong quá khứ ba em có gì có liên quan đến thiếu tá Karnes không, chuyến du ngoạn cuối cùng của Hắc Diều Hâu là vào bốn giờ phải không? Mấy giờ thì em có thể đến gặp bọn anh ở kho bãi đồ linh tinh của chú anh?
- Chắc là khoảng năm giờ rưỡi.
- Tốt. Thống nhất như vậy nhé?
Peter và Bob đều đồng ý.
- Nếu vậy, bắt tay vào việc, rồi hẹn gặp nhau tại bộ tham mưu lúc năm giờ rưỡi!
Thám tử trưởng đã quyết như thế.

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 03:39:04 bởi casau>
10.    Hannibal có sáng kiến
 
Jeremy Joy chạy xe đạp vào Thiên Đường Đồ Cổ đúng năm giờ rưỡi. Dù có nhìn hướng nào đi nữa, Jeremy cũng không thấy dấu vết Ba Thám Tử Trẻ đâu hết. Jeremy tìm phía sau hàng chục các máy móc cũ và bộ phận lấy từ hàng trăm các tòa nhà sắp bị đập, nhưng không thấy gì giống một bộ tham mưu cả, ngoài trừ văn phòng giao dịch của kho bãi.
- Cậu bé tìm gì vậy?
Một giọng nói kêu như sấm vừa mới vang lên phía sau lưng Jeremy. Cậu bé quay lại và nhìn người phụ nữ to khỏe đang nói chuyện với mình.
- Cháu... cháu tìm anh Hannibal, anh Bob và...
- Tôi cũng đang tìm Hannibal đây, cháu bé à, và do tôi là thím Mathilda của Hannibal, nên cháu sẽ phải chờ thôi. Tôi có chuyện cần nói với cái đám lười biếng biến mất suốt.
- Vậy thím đã nhìn thấy các anh à? Tại đây à?
- Chính tại đây, cách đây chưa đầy năm phút. Cái đám làm biếng đó có máy radar phát hiện trước công việc mà tôi muốn giao cho chúng, thậm chí trước khi tôi kịp dò ra công việc đó là gì nữa.
Thím Mathilda đang càu nhàu, nhưng thím vẫn khâm phục cậu cháu mình và đám bạn của nó.
- Không thể nào biết được nó sẽ xuất hiện lại lúc mấy giờ. Có khi cháu nên ghé sau thì hay hơn.
- Nếu không phiền thím, thì cháu sẽ chờ.
- Tùy cháu thôi. Xưởng của Hannibal đằng kia kìa, nhưng thím không nghĩ cháu sẽ gặp được đâu: bọn chúng biết thím giao việc.
Thím Mathilda vừa cười vừa quay về văn phòng. Jremy mỉm cười băng qua kho bãi. Jeremy đoán biết rằng thím không dữ như vẻ bên ngoài.
Bên cạnh xưởng có một núi đồ phế thải. Không thấy ba thám tử đâu. Jeremy ngồi xuống một cái ông to chui ra khỏi núi đồ để chờ. Jeremy nhìn xung quanh.
- Jeremy...
Một giọng nói đang thì thầm bên cạnh Jeremy. Jeremy nhảy phốc dậy.
- Không phải ở ngoài. Ở trong.
Giọng nói như phát ra từ núi đồ linh tinh.
- Anh Peter? - Jeremy ấp úng - Anh Hannibal hả?
- Sụyt - Giọng nói lên tiếng tiếp - Thím Mathilda đang tìm tụi anh để giao việc. Nếu bị thím phát hiện, thì ai sẽ giải vụ bí ẩn Karnes?
Jeremy chưng hửng nhìn tứ phía nhưng không thấy ai.
Giọng nói vô hình phá lên cười :
- Em hãy kiểm tra chắc là không có ai đang nhìn em, rồi em hãy vào bên trong cái ống.
Jeremy nhìn cái ống. Khi biết chắc rằng không ai thấy mình, Jeremy làm đúng theo mệnh lệnh. Peter đang nhe răng cười chờ Jeremy trong bóng tối.
- Đây là Đường Hầm số Hai - Peter giải thích - Bọn anh có những cách khác để vào bộ tham mưu, nhưng ngả này là tiện nhất.
- Bộ tham mưu hả? - Jeremy kêu lên - Bộ tham mưu của các anh là đống rác này sao?
- Đúng và không đúng - Peter cười trả lời - Bò tới đi.
Jeremy bò theo Peter ra khỏi ống và đến dưới một cửa sập; leo lên qua khỏi cửa sập, Jeremy vào một gian phòng nhỏ đầy bàn ghế, hồ sơ và đủ thứ đồ kể cả một con quả nhồi rơm. Bob và Hannibal mỉm cười đón tiếp Jeremy.
- Ủa, đây là một phòng thật - Jeremy ngạc nhiên thốt lên - À bây giờ em hiểu rồi. Bò qua ống là đi qua dưới đống đồ phế thải và bây giờ ta đã vào nhà trở lại.
- Sai - Hannibal nói với ánh mắt long lanh tinh nghịch - Hiện em đang ở ngay trung tâm núi đồ linh tinh.
- Nhưng mà... làm sao các anh lại nhét được một văn phòng dưới một cái núi đồ được?
Ba thám tử phá lên cười.
- Dễ thôi - Bob trả lời - Bọn anh đã cho cái núi lên văn phòng. Em đang ở trong một chiếc xe lán, giống như xe lán của em vậy đó, nhưng nhỏ hơn nhiều. Tụi anh cho xe lán đậu ở đây rồi vứt đống rác này lên trên đó, phủ lại!
- Không ai biết bọn anh đang ở trong đây, nhưng bọn anh thấy được tất cả nhờ kính tiềm vọng! - Peter nói thêm.
- Nhờ vậy bọn anh trốn được thím Mathilda và công việc của thím. - Hannibal kết thúc.
Thám tử trưởng khai mạc buổi họp.
- Sao Jeremy, em có nhớ ra được cái gì trong quá khứ ba em để giải thích được cho những hành động của thiếu tá Karnes không?
- Không có gì hết, anh Babal à. Em đã suy nghĩ suốt buổi chiều. Suốt đời em chỉ sống ở Rocky. Ba em chưa bao giờ bị rắc rối với cảnh sát. Ba em chưa hề có hoạt động gì mờ ám. Trước đó thì ba em sống ở San Francisco vì ba em làm trong hải quân. Khi mẹ em mất, thì gia đình em dọn đến đây ở. Lúc đầu ba em có chiếc tàu đánh cá. Sau đó ba em thuê miếng đất của ông Evans để làm Sào huyệt Hải Tặc Tím.
Hannibal gật đầu.
- Anh cũng đã đi đến kết luận giống như vậy. Không có gì đặc biệt cả. Còn Bob, có thông tin gì về Hải Tặc Tím không?
- Không gì mới so với những gì thuyền trưởng Joy kể. Người Tây Ban Nha tin chắc về danh tánh của Hải Tặc Tím, nhưng chưa bao giờ bắt được William Evans để chứng minh đúng là hắn được. Nhiều lần họ nghĩ đã bẫy được hắn trong tháp, nhưng hắn luôn thoát được. Rồi khi trở về cùng đám lính Mỹ, thì hắn đã trở thành một công dân lương thiện như mọi người rồi.
- Có đăng nhiều bài về vịnh Hải Tặc - Đến lượt Peter báo cáo - Hai quyển sách to và vô số bài báo! Đâu có một mình Hải Tặc Tím sử dụng cái vịnh này: có cả bọn buôn lậu, bọn cướp và bọn sản xuất rượu whisky lậu, trong những năm cấm rượu. Có khá nhiều chuyện mờ ám xảy ra trong khu này, nhưng không thấy dấu vết một Joy, tên Karnes hay thậm chí tên Evans nào, ngoại trừ Hải Tặc Tím.
- Ta giậm chân tại chỗ rồi - Hannibal chau mày nói - Ngoài tên Hải Tặc Tím ra, không có manh mối nào. Ta đã biết rằng Karnes và đồng bọn có đào bới, nhưng ta chưa biết tại sao bọn chúng theo dõi Sào huyệt, và tại sao bọn chúng tổ chức mấy buổi phỏng vấn với ba của Jeremy.
- Có lẽ Karnes nghĩ đâu đó có kho báu hải tặc, - Peter giả thiết - và hắn muốn làm cho nhà Joy phải tránh xa ra, để hắn tìm ra trước.
- Hoặc sợ ông Joy và Jeremy thấy và đòi là của mình. - Bob nói.
- Hoặc, - Hannibal tưởng tượng - thuyền trưởng biết một cái gì đó mà thiếu tá cần biết để đào đúng chỗ. Thậm chí chính thuyền trưởng cũng không biết đó là gì, và thiếu tá Karnes cứ hy vọng rằng khi làm cho thuyền trưởng nói chuyện nhiều về Hải Tặc Tím, thì cái chi tiết quý báu sẽ lộ ra.
- Có thể đã lộ ra rồi. - Jeremy nói.
Nhưng Hannibal bắt bẻ :
- Nếu thuyền trưởng đã chỉ chỗ có kho báu, thì tiếp tục phỏng vấn để làm gì? Mặt khác, nếu chính thuyền trưởng không hay rằng thuyền trưởng biết một cái gì đó, thì tại sao Karnes và người của hắn theo dõi Sào huyệt Hải Tặc Tím ngày và đêm? Phần ta, ta sẽ cần biết được tất cả những gì thuyền trưởng nói, đã nói và sẽ nói trong các cuộc phỏng vấn.
- Em có thể lo chuyện này - Jeremy nói - Một: là em có thể chôm một cuộn băng cassette. Hoặc hai là: em mang theo máy ghi âm nhỏ để thu những gì cha con em sẽ nói.
- Cha con em hả? - Hannibal ngạc nhiên - Phải. Tối hôm qua em có đi theo ba em. Anh biết bởi vì... ơ ơ... anh có thiết lập một trạm theo dõi gần mục tiêu.
- Tất nhiên là em đi theo ba em - Jeremy ngạc nhiên nói - Tại sao không? Ông thiếu tá rất muốn em phải có mặt. Ông ấy nói rằng nếu em được nghe ba kể chuyện từ mấy năm nay rồi, thì em sẽ nhắc ba để không bị sót gì.
Mắt Hannibal sáng lên.
- Anh dám cá ông thiếu tá Karnes không có mặt ở các buối phỏng vấn tối. Đúng không?
Jeremy gật đầu.
- Còn chú Sam Thuyền Ga-le, chú ấy ngủ ở đâu?
- Chú có thuê phòng ở trong thành phố.
- Tóm lại, ba em và em là những người duy nhất ở tại Sào huyệt Hải Tặc Tím?
- Còn Josué Evans nữa.
- Thêm một câu hỏi nữa, Jeremy à. Thường thì các buổi ghi âm kéo dài bao lâu?
- Từ chín đến mười một giờ đêm.
- Jeremy à, tối nay em cứ đi phỏng vấn ghi âm như thường lệ, nhưng em hãy cố thuyết phục người của Karnes tắt máy lạnh và mở cửa sổ ra. Anh sẽ núp bên ngoài để nghe.
Cả ba ngạc nhiên nhìn Hannibal.
- Dường như mình đã biết đầu đuôi câu chuyện rồi - Thám tử trưởng khiêm nhường nói - Nếu may mắn, thì tối nay vụ bí ẩn sẽ được giải xong.

0
11.    Phục kích ban đêm
 
Lúc tám giờ tối, Ba Thám Tử Trẻ lại tập hợp ở bộ tham mưu mật để bắt đầu thực hiện kế hoạch của Hannibal.
- Ta sẽ hành động như thế này - Thám tử trưởng nói - Jeremy sẽ đi theo ba để phỏng vấn. Mình sẽ núp phía sau để nghe nhìn. Peter sẽ theo dõi Sào huyệt Hải Tặc Tím. Máy bộ đàm mới đây có tầm hoạt động năm cây số. Nhưng từ đường La Vina đến Sào huyệt Hải Tặc Tím cũng phải tám cây số. Vậy Bob sẽ đứng ở giữa hai điểm này và bảo đảm liên lạc giữ hai nơi. Rõ chưa?
Bob và Peter gật đầu, rồi lấy xe đạp để vào vị trí.
Trời đã gần tối khi Peter đi theo một con đường phụ đến Vịnh Hải Tặc. Peter tắt đèn xe đạp rồi lặng lẽ chạy đến lùm cây mọc đối diện cổng vào Sào huyệt Hải Tặc Tím. Peter chờ một hồi để cho mắt quen với bóng tối. Rồi Peter nhìn vào bóng đêm và thấy chiếc xe tải vườn ươm Alien vẫn còn đậu bên kia đường, đối diện với tháp đá. Điểm sáng của một điếu thuốc khi đỏ khi tắt cho biết người lái đang ngồi trên xe và không ngủ. Peter thì thầm vào bộ đàm :
- Bob ơi, hãy báo cáo sếp rằng Carl vẫn ở đúng vị trí tại Sào huyệt.
Cách đó chưa đầy năm cây số, trên một chỗ đất nhô nhìn xuống con đường phụ, Bob lại cúi xuống bộ đàm trong màn đêm.
- Sếp ơi, Peter báo cáo rằng Carl đang theo dõi Sào huyệt.
Cách Bob ba cây số, Hannibal, đang ngồi chồm hổm sau bụi cây gần phòng sau của cửa hiệu trên đường La Vina, trả lời :
- Tốt lắm, Bob à. Karnes, Hubert và tên trọc đầu đang có mặt ở đây. Dặn Peter phải thận trọng.
Peter đang núp trpng bóng cây và không cần lời căn dặn của sếp. Peter biết quá rõ rằng Carll chỉ cách mình có khoảng vài trăm mét. Peter ngồi tựa lưng vào cây để xem xét xung quanh: bãi đậu xe, cổng, hai tầng trên cùng của tháp và chiếc xe vườn ươm với kẻ đơn độc ngồi trong đó.
Chút sáng cuối cùng của ban ngày vừa mới lặn đi thì đèn đường sáng lên tự động bên trên cửa vào Sào huyệt. Bên trong có tiếng xe rồ máy. Thuyền trưởng Joy và Jeremy chạy ra. Jeremy xuống xe để khóa cổng lại, rồi trở lên. Xe chạy mất Peter liếc nhìn hình bóng không rõ của xe tải vườn ươm: không thấy động tĩnh gì ở hướng đó; Carl vẫn ngồi trên xe hút thuốc.
Peter báo cáo :
- Thuyền trưởng Joy và Jeremy vừa mới rời khỏi Sào huyệt. Carl vẫn ngồi yên quan sát.
Bob chuyển bức thông điệp của Peter cho Hannibal. Nhưng Bob vừa mới nói xong, thì thấy chiếc xe của Sào huyệt chạy qua trước mặt mình, đi về hướng Rocky.
Phía sau cửa hiệu, Hannibal lắng nghe những gì Bob nhắn lại, đồng thời theo dõi ba gã đàn ông. Bob vẫn còn đang nói, thì thiếu tá Karnes nhìn đồng hồ, đứng dậy bước ra cửa.
Hubert Con Voi cũng bước ra theo. Ông đầu trọc có ria ở lại một mình.
Hannibal nhanh nhẹn di chuyển giữa các lùm cây trên bãi đất trống, ra liếc nhìn sân trước. Karnes và Hubert đang leo lên xe tải nhẹ chứa bao và dụng cụ. Xe bắt đầu chạy.
Hannibal báo tin cho Bob, rồi trở về vị trí. Ông đầu trọc đang kiểm tra máy ghi âm, bỏ cuộn băng vào máy, đặt hai cái ghế trước bàn. Hannibal nghe tiếng xe chạy vào sân Chẳng bao lâu thuyền trưởng Joy và Jeremy bước vào phòng Jeremy làm động tác xoa hai vai, như đang bị lạnh, rồi nói vài lời với ông trọc đầu. Hắn đành phải tắt máy lạnh và mở cửa sổ ra. Trong khi hắn mời thuyền trưởng ngồi xuống Jeremy bước ra cửa sổ nhìn ra ngoài: Jeremy đang thử tìm Hannibal.
Nhưng Jeremy hiểu ngay rằng mình có thể làm bể mánh và vội trở về bàn. Ông trọc đầu không có ý gì khả nghi.
- Ông Santos à, - Thuyền trưởng nói - tôi muốn nghe lại nhưng cuộn băng đã thâu rồi.
- Rất tiếc - Ông Santos nói - Ông thiếu tá thường mang về phòng làm việc.
- Để làm gì? - Jeremy hỏi.
- Có lẽ là để làm việc. Ông ấy phải sao lại cho các giám đốc hãng. Bây giờ ta bắt đầu làm việc nhé?
Santos cho Jeremy ngồi trước bàn rồi bấm nút “ghi âm” trên máy. Rồi hắn ra ngồi một góc đọc truyện tranh, trong khi thuyền trưởng bắt đầu kể chuyện hải tặc.
Thám tử trưởng vẫn núp trong bụi cây quan sát hai cha con thuyền trưởng. Thiếu tá Karnes và Hubert bỏ đi đâu? Bọn chúng để Carl rình rập Sào huyệt Hải Tặc Tím, còn Santos thì ghi âm mấy mẩu chuyện của cha con ông Joy với giá 25 đô-la một giờ. Đây là một phương thức trả thù lao khuyến khích thuyền trưởng kể càng chậm càng tốt. Để làm gì? Hannibal nghĩ rằng mình đã hiểu tại sao rồi. Thậm chí thám tử trưởng còn nghĩ mình biết hiện Karnes và Hubert đang ở đâu.
Đèn đường độc nhất ở Sào huyệt chiếu sáng yếu ớt cổng bị khóa và quầy bán vé. Xung quanh không có gì động tĩnh... cũng như ở bãi đậu xe. Điểm sáng điếu thuốc Carl trên xe tải vườn ươm vẫn lóe lên và yếu đi đều đặn: Carl vẫn còn đang theo dõi. Thỉnh thoảng Peter nghe tiếng một chiếc xe chạy qua. Một lần có thủy phi cơ taxi bay lên trên vịnh.
Một chiếc xe tải nhẹ chạy từ từ, gần như im lặng, từ Rocky đến. Xe chạy vào bãi đậu xe, đèn pha tắt hết, dừng trước cổng bị khóa của Sào huyệt. Cửa xe mở ra. Karnes và Hubert nhảy xuống xe.
- Bob! - Peter kêu khẽ trong bộ đàm - Thiếu tá và Hubert vừa mới đến!
Ở đường La Vina, Hannibal chăm chú nghe báo cáo của Peter được Bob chuyển lại.
- Đúng y như mình đã dự kiến, Bob à - Thám tử trưởng reo lên - Mấy buổi ghi âm này chỉ nhằm một mục đích: lôi kéo hai cha con thuyền trưởng ra khỏi Sào huyệt, để Karnes và đồng bọn đào bới. Cái bọn chúng tìm có ở đó hay không? Đây là chuyện khác nữa.
Giọng nói của Bob kêu rè trong máy.
- Peter nói rằng Karnes và Hubert đang chờ trước cổng.... Bây giờ Carl đã băng qua bãi đậu xe và đang đứng cùng.... Dường như Carl đã móc ổ khóa... Karnes và Hubert lại leo lên xe và đi vào.... Babal ơi, bọn chúng chạy hết sức chậm và tắt đèn pha... Carl đóng cổng lại rồi quay về xe vườn ươm. Peter không thấy xe lẫn Karnes nữa.
Hannibal véo véo môi dưới.
- Bob ơi, nói với Peter là phải đi theo bọn chúng. Nhất định Peter phải vào Sào huyệt.
Ở chỗ bên kia, Peter trốn dưới cây lắc đầu.
- Làm sao mình vượt qua cổng này nổi. Carl đang đứng trên cái khay xe và chắc chắn sẽ nhìn thấy mình. Cũng không thể trèo qua hàng rào được: nó quá trơn và quá cao. Carl sẽ nhìn thấy khi mình ở trên hàng rào.
- Babal nói là thế nào cũng có cách để vào xem bọn chúng làm gì. - Trạm tiếp âm Bob nói.
Mắt Peter nhìn láo liên. Làm thế nào để vào được Sào huyệt mà không bị phát hiện?
- Cùng lắm, - Cuối cùng Peter nói khẽ sau một hồi im lặng - mình có thể đi vòng qua khu đánh cá. Hàng rào chạy đến chỗ đó. Nhưng nếu mình leo lên cầu tàu rồi bơi đến Sào huyệt, thì sẽ không bị Carl phát hiện.
Trong màn đêm im lặng, Peter chờ đợi bộ đàm trả lời. Phía bên kia hàng rào, không có ánh đèn nào, không có một tiếng động nào.
- Sếp bảo cậu cứ đi liều, - Giọng nói của Bob vang lên trong bộ đàm - nhưng liều một cách thận trọng!

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 04:04:29 bởi casau>
12.    Mười cái bao đầy...
 
Peter vẫn núp nhìn chiếc xe tải vườn ươm cách đó vài trăm mét. Điểm sáng đỏ của điếu thuốc hiện đang ở trên cao: có lẽ Carl đang đứng trên cái khay thủy lực ở vị trí cao để theo dõi những gì xảy ra phía bên kia hàng rào.
Thám tử phó xem xét đường và bãi đậu xe vắng vẻ. Nếu Peter vẫn ở phía bên đường hiện đang đứng và chỉ băng qua đường khi đến khu đánh cá, thì sẽ không bị Carl thấy.
Sau khi liếc nhìn lần cuối để kiểm tra chắc rằng Carl vẫn còn trên cao, Peter lao chạy. Nhanh nhẹn, cúi gập người lại, núp sau cây, Peter chạy đến một điểm phía bên kia khu đánh cá. Tại đó, Peter băng qua đường. Peter đã ra khỏi tầm nhìn của Cari. Peter ở đó, bất động, lắng tai nghe. Không có tiếng động nào, không có sự chuyển động nào cho thấy rằng Peter đã bị lộ.
Khi đó, Peter men theo vách tường khu đánh cá cho đến hết. Rồi Peter leo lên đến các dầm và gờ nhô ra phía trên và đứng cao hơn hàng rào phân chia khu đánh cá với cầu tàu bằng gỗ. Sau khi nghỉ một chút, Peter nhảy nhẹ nhàng xuống ván. Cậu mò mẫm tiến ra cầu tàu. Nước vịnh màu đen sáng óng ánh. Bán đảo và các tòa nhà của Sào huyệt hiện rõ cách đó vài chục mét, phía bên kia mặt nước.
Peter hiểu ra ngay rằng không có cách nào khác để băng qua mặt nước, ngoài cách nhảy xuống bơi. Cậu mò dưới cầu tàu tìm thấy sợi dây dài dùng để cột tàu. Peter kéo dây về phía mình và nhận thấy đầu kia cột vào một vật cố định. Peter thở dài thật mạnh và rùng mình khi nghĩ đến cái lạnh của đêm tháng sáu này, rồi trèo xuống bên hông cầu tàu cho đến khi chạm mặt nước.
Khi đó, Peter lưỡng lự một hồi lâu, rồi tập trung ý chí can đảm với ý nghĩ sẽ nhảy xuống nước biển đen lạnh, và cuối cùng thả mình xuống.
Một hồi sau, Peter đang đứng dưới đáy, nước biển ngang mắt cá chân!
Peter đỏ mặt xấu hổ, kiểm tra xem có ai chứng kiến cú nhào anh dũng của mình xuống năm centimét nước không? Rồi cậu lội nước sang lãnh thổ Sào huyệt Hải Tặc Tím.
Peter chạy nhanh đến xem chuyện gì đang xảy ra phía xe lán nhà ở của thuyền trưởng Joy và con trai. Không thấy gì.
Chiếc Hắc Diều Hâu đậu ở cầu tàu kêu rắc rắc trong đêm khuya. Phía bên này cũng yên tịnh. Peter bước theo lối đi chạy giữa hai bên là nhà bảo tàng hải tặc và tiệm bán đồ lưu niệm.
Các cửa đều đóng kín. Không thấy chiếc xe tải nhẹ của thiếu tá đâu.
Peter đi vòng qua nhà bảo tàng đến chỗ boong mũi của chiếc tàu tạo thành một phần nhô ra trong đêm. Peter cúi xuống máy bộ đàm.
- Mình đang ở bên trong hàng rào. Mình đã quan sát xe lán, nhà, tàu, nhưng không thấy gì, không nghe gì. Không có xe tải đâu cả. Mình không hiểu như vậy nghĩa là sao, nhưng không thấy mấy tên kia đâu hết.
Một phút sau, giọng nói của Bob vang lên.
- Sếp nói rằng bọn chúng không thể bốc hơi mất được. Cậu tiếp tục tìm đi.
Peter càu nhàu, nhưng cũng quay lui đi về chỗ cây sồi phân chia lãnh vực dành cho du khách với tháp đá và nhà tàu dành riêng cho Josué Evans. Không có tiếng động nào ngoài cơn gió nhẹ và tiếng sóng biển vỗ vào bờ. Không có ánh đèn nào ngoài cửa sổ độc nhất có đèn ở tháp: nhưng cửa sổ tầng trệt nhìn về hướng hàng rào Sào huyệt.
Thám tử phó thì thầm :
- Có đèn sáng ở tháp của Evans, mình sẽ đến đó xem.
Peter đi giữa mấy cây sồi đến hàng rào, rồi dùng hàng rào để núp đi đến gần tháp. Đến đó Peter nằm xuống đất bò. Trong tháp chỉ có một mình Evans. Ông đang ngồi trong ghế bành đọc sách. Trong khi Peter quan sát ông, nhiều lần ông ngẩng đầu, như để nghe. Peter lo sợ: chẳng lẽ Peter có gây ra một tiếng động nào đó mà không hay? Cậu vội vàng rút lui. Chân Peter chạm phải cái bình tưới cây, làm nó lăn ồn ào trong đêm.
Peter nằm áp mình xuống đất, không động đậy nữa.
Cửa tháp đột nhiên mở ra và Josué Evans hiện rõ trong khung cửa sáng, tay cầm khẩu súng. Gã đàn ông to cao vạm vỡ đang nhìn dò xét bóng đêm. Peter run. Lỡ Evans đi về phía Peter thì...
- Meeeeeeoooo!
Một chú mèo đen bắn ra không hiểu từ đâu, đến cạ chân Evans. Ông cười, hạ súng xuống.
- À! Thì ra là mày hả Black. Tao già rồi, nên lẩm cẩm Black, vào nhà đi!
Evans ẵm con mèo lên, trở vào tháp. Peter vẫn còn ớn lạnh với ý nghĩ chuyện gì có thể xảy ra nếu con mèo không xuất hiện. Thám tử vội bò về hàng rào, rồi chạy đến hàng cây sồi. Peter thì thầm hổn hển vào bộ đàm :
- Bob ơi, nói lại với Babal rằng ông Evans ngồi đọc sách buổi tối: vì vậy mà có đèn sáng ở tháp. Còn Karnes và Hubert thì không thấy đâu hết. Có thể bọn chúng đã bốc hơi thật rồi.
Núp trên khu đất bỏ hoang, Hannibal không còn hiểu gì.
- Bob à, nhưng mà phải có chiếc xe tải đâu đó chứ!
Hannibal nhìn đồng hồ: gần mười một giờ rồi. Bob trả lời khẽ :
- Peter nói rằng mấy chuồng ngựa cũ có cửa hai cánh phía sau, đủ rộng để xe tải nhẹ qua được. Nhưng nếu Peter thử vào đó mà có bọn chúng, thì Peter sẽ bị tóm mất.
- Không được làm vậy - Thám tử trưởng trả lời - Khi chưa biết bọn chúng đang âm mưu gì, thì ta không được để chúng thấy ta. Peter có thể làm gì khác được không?
Ở phòng sau cửa hiệu, Santos đang mở một bao giấy ra mời thuyền trưởng và Jeremy ăn bánh chiên. Bob truyền lại ý kiến mới của Peter.
- Thám tử phó nghĩ rằng cách hay nhất là trốn gần cổng và chờ: như vậy sẽ thấy xe từ đâu chạy ra.
- Đúng là giải pháp hay nhất - Hannibal đồng tình - Khoan đã! Dường như buổi phỏng vấn sắp kết thúc. Phải, bây giờ là mười một giờ và cha con Joy chuẩn bị về.
Đứng ở góc nhà bảo tàng, gần cổng Sào huyệt, Peter đang nằm úp sát dưới đất. Từ chỗ núp, Peter thấy được lối đi dẫn ra chiếc Hắc Diều Hâu. Cậu chỉ nghe gió, sóng biển và tiếng kêu của con tàu, tiếng kim loại chạm vào gỗ.
Peter bắt đầu ngủ gật. Để giữ mình tỉnh táo, Peter ngẩng đầu dậy, chống cằm chớp chớp mắt thật nhanh. Đột nhiên chiếc xe tải xuất hiện trở lại, đèn pha tắt hết. Peter không nghe xe nổ máy. Cậu liếc nhìn đồng hồ: mười một giờ.
Peter cố thu mình thật nhỏ trong bóng đêm, trong khi chiếc xe tải lặng lẽ dừng trước cổng. Hubert xuống xe, đẩy cổng ra. Xe tải vượt qua cổng rồi dừng lại để chờ Hubert. Đúng lúc đó, hai cánh cửa sau xe mở ra. Hubert chạy đến đóng lại, nhưng do đèn trên cổng Sào huyệt bật sáng, Peter thấy được bên trong thùng xe: những cái bao đầy cảng chất thành hàng.
Giọng của thiếu tá Karnes ngồi sau tay lái vang lên :
- Đồ ngu! Đồ khờ! Mày quên khóa cửa xe! Khóa nhanh lên, rồi lên xe mau.
Tên khổng lồ cố thực hiện mệnh lệnh cho thật nhanh. Tuy nhiên trước khi trở lên ghế xe, hắn nhìn chằm chằm vào đúng chỗ Peter đang núp. Peter nín thở.
- Lên xe đi, đồ ngốc! - Tiếu tá Karnes hét lên.
Tên khổng lồ gãi đầu leo lên xe. Đèn pha sáng lên, xe chạy đi. Peter nói vào bộ đàm :
- Karnes và Hubert vừa mới đi. Có thể Hubert đã nhìn thấy mình. Mình không biết bọn chúng từ đâu ra và đi đâu, nhưng mình thấy bên trong xe tải: đầy những bao căng tròn không hiểu chứa gì.
Hannibal vẫn núp trong bụi cây ở đường La Vina và nhìn thấy cha con Joy rời khỏi phòng sau và nghe tiếng máy xe. Ngay khi hai cha con đi rồi, Santos đóng cửa sổ lại, bật máy lạnh lên. Hắn cho tua lại mấy cuộn băng của thuyền trưởng rồi đặt sẵn một cuộn trở vào máy để sử dụng lại: rõ ràng các buổi ghi âm không để làm gì.
Khi Bob truyền thông tin về chiếc xe tải nhẹ và những cái bao, thám tử trưởng ngạc nhiên.
- Bao đầy căng hả? Đầy gì? Có lẽ là cái mà thiếu tá Karnes đang muốn lấy! Peter có đến gần mấy cái bao được không? Để xem trong đó có gì?
- Không được, Babal à. Xe đã chạy xa rồi. Peter nói rằng Carl vẫn còn ở vị trí để theo dõi. Nên Peter buộc phải đi về theo ngả cũ và sau đó gặp lại ta ở bộ tham mưu.
- Đồng ý - Hannibal nói và véo môi - Bob ơi, cậu cố về đây thật nhanh. Mình vẫn còn ở đường La Vina.
Không đầy mười lăm phút sau, Hannibal nghe tiếng xe chạy vào sân. Rồi thiếu tá Karnes bước vào phòng cùng với Hubert. Thiếu tá Karnes và Santos trao đổi vài lời với nhau, trong khi Hubert ngồi ăn hết gói bánh chiên, mắt lơ đờ nhìn vào màn đêm tháng sáu. Hannibal vẫn ngồi chồm hổm sau bụi cây. Rồi Santos ra hiệu cho Hubert và bước ra cùng với tên khổng lồ có vẻ không hăng hái lắm. Đối với Hannibal, chuyện rất rõ: Santos và Hubert sẽ đi thay ca cho ông bán kem và Carl.
Phía sau Hannibal, đột nhiên có tiếng kêu rắc. Thám tử trưởng vội vàng quay lại để xem tiếng động xuất phát từ đâu.
Trong màn đêm, xuất hiện một bàn tay trắng phía trên cao bức tường, rồi thêm một bàn tay khác nữa. Làm thế nào để tự vệ đây? Hannibal tìm thấy một cành cây lớn.
Một cái đầu ló ra, Hannibal nhìn thấy tóc, cặp mắt kiếng... Mắt kiếng hả?
- Sếp ơi, mình về tới đây! - Bob kêu khẽ khi rơi xuống cạnh Hannibal đang thở phào nhẹ nhõm.
- Bob à, chưa bao giờ mình cảm thấy mừng đến thế khi gặp cậu. Cậu ở lại đây thay mình đi. Mình sẽ đi thăm mấy cái bao kia và lấy lại máy theo dõi của ta. Nếu thấy thiếu tá Karnes đứng dậy đi ra, thì báo cho mình nhé.
Trong đêm khuya yên lặng, Hannibal bò ra sân. Trong khi đó Bob nhìn thấy thiếu tá Karnes đứng dậy đi qua đi lại, như suy nghĩ điều gì. Thỉnh thoảng ông dùng roi đập vào ủng. Giọng của Hannibal vang lên khẽ trong bộ đàm của Bob.
- Ổn cả. Mình đã lấy lại được cái máy theo dõi và đã kiểm tra bao chứa gì. Quay về bộ tham mưu.
- Hannibal! - Bob gần như kêu lớn tiếng - Trong bao có gì vậy?
Nhưng Hannibal không còn nghe nữa. Cậu đã ra ngoài cổng và tìm lại xe đạp. Bob gần như phải chạy theo Hannibal rồi cả hai cùng đạp về Thiên Đường Đồ Cổ, chẳng bao lâu Peter cũng về tới.
Khi đã vào xe lán, Hannibal đưa cái máy theo dõi cho hai bạn xem. Máy đã đụng một chướng ngại vật trên đường và không còn dùng được nữa.
- Và bọn mình không còn tiền để mua cái khác. - Bob thở dài.
- Nói chuyện máy làm gì! - Peter nóng lòng la lên - Mình rất muốn biết trong bao có gì. Sao hả Babal?
- Đất. - Babal nói.
- Đất hả? - Peter và Bob đồng thanh hỏi lại.
- Đất và sỏi - Hannibal xác nhận - Mười cái bao đất khô và sỏi, đó là những gì thiếu tá Karnes mang về từ Sào huyệt Hải Tặc Tím.
- Nhưng để làm gì? - Peter hỏi.
- Để không ai biết hắn đang đào bới. Hắn muốn xóa mọi bằng chứng về hoạt động của hắn.
Hannibal nói một cách trịnh trọng.
- Tuy nhiên, ngày mai ta sẽ quay lại Sào huyệt và sẽ chứng minh với thuyền trưởng Joy rằng Karnes đang lừa ông! Rồi ta sẽ tìm ra địa điểm đào bới. Địa điểm và mục tiêu!

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 04:14:29 bởi casau>
13.    Tìm kiếm chỗ đào bới
 
Sáng hôm sau, khi Bob đến bộ tham mưu, thì Hannibal đang gác máy điện thoại xuống.
- Peter không đến được. Ba Peter bắt cậu ấy phải đi tỉa bụi cây cho nhà hàng xóm. Ta phải tiến hành kế hoạch mà không có Peter. Peter sẽ đến gặp ta sau ở Sào huyệt, ngay khi đi được.
- Chắc là Peter tức lắm. - Bob mỉm cười nói.
- Peter có vẻ không vui lắm - Hannibal thừa nhận - Mà mình cũng không vui nữa. Chỉ còn hai đứa để tìm kiếm chỗ Karnes đào bới, và mình đoán trước là sẽ không dễ đâu. Có thể ta sẽ phải chia nhau ra để tìm. Ta hãy mang theo ba bộ đàm.
Bob cất ba cái máy vào túi, rồi hai thám tử trẻ đẩy xe đạp ra ngả Hàng Rào Xanh Lục số một. Ra tới đường, hai bạn leo lên xe đạp, chạy thận trọng trong sương mù ban mai về hướng Sào huyệt Hải Tặc Tím. Ở trên vịnh Hải Tặc, sương mù còn dày hơn nữa. Không nhìn thấy ai ở đường chân trời.
- Mình có gọi điện thoại cho Jeremy - Hannibal nói - Jeremy sẽ báo trước cho thuyền trưởng rằng ta đang đến.
Khi đến cổng Sào huyệt đang mở, Bob nói khẽ :
- Xe ông bán kem giả đang đậu đằng kia, trên đường. Và mình có cảm giác hắn đang cố núp giữa cây.
Hannibal nhìn hướng Bob chỉ, rồi mỉm cười.
- Cậu nói đúng. Hubert đang trốn kín như một con cá voi trốn trong bồn tắm. Hắn cứ lấp ló hoài, làm sao mà không thấy được!
Vào Sào huyệt, hai bạn đi vòng ra sau tiệm bán nước giải khát đến xe lán. Cửa mở ra trước khi hai thám tử kịp gõ cửa.
- Hai anh vào đi - Jeremy có vẻ kích động mời - Em đã báo với ba rằng các anh đã giải ra vụ bí ẩn.
Thuyền trưởng đang ăn sáng. Ông mời cà phê, nhưng hai bạn lễ phép từ chối..
- Tôi đã bảo các cậu để cho thiếu tá Karnes yên thân mà. - Ông nhìn qua tách cà phê nói.
- Dạ đúng - Hannibal thừa nhận - Ông thiếu tá Karnes hoàn toàn được yên thân, ông không hề biết rằng tụi cháu đang điều tra về những hoạt động của ông.
- Hy vọng như thế - Thuyền trưởng nói - Nghe Jeremy nói các cậu đã giải được vụ bí ẩn rồi, vậy các cậu hãy kể cho tôi nghe xem các cậu đã phát hiện được gì nào.
- Thưa bác, Jeremy hơi lạc quan quá - Hannibal trả lời - Tụi cháu chưa giải ra vụ bí ẩn, nhưng tụi cháu có thể chứng minh được là có bí ẩn.
Rồi thám tử trưởng kể lại những gì Ba Thám Tử Trẻ đã phát hiện tối hôm qua. Khi Hannibal kể xong, thuyền trưởng rót thêm một tách cà phê nữa và nhâm nhi với nét mặt đăm chiêu.
- Giả thuyết của cậu là Hội Bảo Vệ Hải Tặc, Cướp và Trộm chỉ có một mục đích: ngăn không cho Jeremy và tôi có mặt ở đây trong khi thiếu tá Karnes thực hiện công việc đào bới.
- Dạ phải, giả thiết của cháu là như vậy. - Hannibal thừa nhận.
- Nhưng vấn đề là gì? Tại sao phải theo dõi như thế?
- Cháu chưa biết, nhưng cháu nghĩ như thế này. Có lẽ Hải Tặc Tím có giấu vàng đâu đó, và thiếu tá Karnes biết. Thậm chí thiếu tá Karnes có bản đồ chỉ vị trí đó.
Hannibal nói với thuyền trưởng về tài liệu mà thiếu tá Karnes nghiên cứu và đo đạc, rồi nhấn mạnh thêm rằng cả bọn đào bới được ba ngày rồi.
Thuyền trưởng có vẻ không tin.
- Từ một trăm năm nay, chưa có ai nói rằng có thể có kho báu giấu ở Vịnh Hải Tặc. Sau khi William Evans chết, dân địa phương có đào bới lung tung, nhưng không tìm thấy gì và chưa bao giờ có ai nói lại về kho báu trong vùng.
- Có thể không phải là kho báu - Hannibal thừa nhận - Nhưng thưa bác, ông Karnes và đồng bọn chắc chắn đang tìm một cái gì đó! Cháu đề nghị thử tìm chỗ đào bới.
- Sau ba ngày, thì chắc phải có cái hố to lắm! - Jeremy nói.
- Nếu vậy, thì dễ tìm thôi. - Thuyền truởng nói.
- Cháu không chắc - Hannibal trả lời sau khi do dự một hồi - Nếu bọn chúng mang đất đi để che giấu công việc đào bới, thì có nghĩa cái hố không nằm ở một chỗ mà bất cứ ai cũng có thể thấy hay thậm chí tình cờ thấy.
- Cháu sẽ đi cùng Jeremy, - Bob đề nghị - còn Babal có thể đi với bác thuyền trưởng. Bác và Jeremy đều biết rõ vùng đất này.
Hannibal đồng ý.
- Trước hết, Jeremy và cậu sẽ xem xét vùng đất giữa tiệm nước giải khát và vịnh, còn bác thuyền trưởng và mình sẽ khám xét bên trong nhà.
Mọi người thống nhất gặp tại nhau bên chiếc Hắc Diều Hâu.
Khi thuyền trưởng và Hannibal bước về khoảng tìm kiếm của mình, sường mù ban mai cuộn ra phía sau lưng.
- Lúc đầu, tòa nhà này và nhà bảo tàng là chuồng ngựa - Thuyền trưởng giải thích - Thời đó có một ngôi nhà lớn ở đằng kia, giữa mấy cây chỗ chưa xây con đường ra vịnh. Hai tòa nhà này đều có cửa hai cánh cho mỗi chuồng ngựa.
Thuyền trưởng mở cửa hai cánh thứ nhất. Bên trong có những thùng nước và thức ăn chất đến tận trần nhà. Xe tải nhỏ vẫn có thể trốn vào, nhưng không thấy dấu bánh xe hay dấu vết đào bới gì dưới nền đất nện. Hai phần còn lại của tòa nhà cũng vậy. Chẳng bao lâu bốn người tìm kiếm lại gặp nhau gần Hắc Diều Hâu.
- Phần chúng tôi không thấy gì - Bob nói - Chúng tôi đã nhìn kỹ từng tấc đất giữa nhà và biển.
- Xe tải có thể giấu trên chiếc tàu Hắc Diều Hâu không?
- Không! Xe không thể qua cầu thang lên tàu được! - Thuyền trưởng Joy xem đồng hồ.
- Đến giờ làm việc rồi - Ông nói - Sam Thuyền Ga-le đâu rồi? Vậy Anna phải lo bán vé. Nếu khách đông, thì có thể tôi sẽ thuê các cậu để đóng vài vai.
Mắt Hannibal sáng lên.
- Thưa bác, cháu đây có kinh nghiệm diễn viên. Thậm chí có thể khi lớn lên, cháu sẽ trở thành diễn viên, chứ không làm thám tử.
- Trong khi chờ được xem phim cậu đóng, - Bob nói mỉa - ta hãy thử giải vụ bí ẩn Karnes trước đã. Thưa bác, tụi cháu có thể mượn chìa khóa nhà bảo tàng được không ạ?
Thuyền trưởng trao chìa khóa rồi đi với Jeremy để bắt đầu buổi trình diễn đầu tiên trong ngày. Khi hai cha con Joy đi rồi, Bob và Hannibal băng qua lối đi, mở khóa cửa nhà bảo tàng ra. Ở phần trước, các vách đã bị đập bỏ để nhà bảo tàng chỉ còn một phòng rộng lớn duy nhất, nhưng phía sau vẫn còn ba gian riêng biệt.
- Ta hãy tìm dấu bánh xe hay dấu vết đất bị xới lên. - Hannibal ra lệnh.
Trong gian thứ nhất, hai thám tử không thấy gì: không có dấu bánh xe, không thấy đất cục, không có lỗ dưới nền đất. Phòng thứ nhì, cũng tối tăm như phòng đầu tiên, và cũng không có gì. Hai bạn sắp ra ra khỏi đó, thì Bob lo sợ đưa tay lên.
Bên ngoài, trong sương mù, có người đang đến gần.
Người đó bước rón rén và đi thẳng về nhà bảo tàng.

0
14.    Hải Tặc Tím trở nên hung dữ lại
 
- Nhanh! - Hannibal kêu khẽ - Ra sau cửa!
Nhưng hai thám tử không kịp núp. Một cái bóng phóng vào, sà xuống Hannibal. Thám tử mập và cái bóng lăn xuống đất. Rồi chỉ còn là một mớ hỗn độn những tay và chân huơ chĩa tứ phía. Bob nhảy vào lưng kẻ tấn công và cũng hòa vào mớ lộn xộn.
- Mình bắt được cái chân! - Bob la lên.
- Mình nắm được tóc! - Hannibal hổn hển kêu.
- Còn mình tóm được cổ! - Peter hét lên.
Cả ba ngưng động đậy.
- Peter hả? - Bob hỏi.
- Thám tử phó hả? - Hannibal hỏi thêm.
- Mình đây - Peter thở dài - Mình vừa mới đến Sào huyệt. Mình thấy có người trong nhà bảo tàng và đến xem có chuyện gì trong đây. Babal ơi, cậu làm ơn thả tóc mình ra được không?
Hannibal xấu hổ đứng dậy.
- Bọn mình nghe tiếng chân người lén lút đến gần đây. - Bob giải thích.
- Bob à, - Peter trả lời - nếu cậu thả chân mình ra thì mình hứa sẽ không bao giờ bóp cổ cậu nữa.
- Tất cả ta đã bị lầm - Hannibal kết luận - Thuyền trưởng và Jeremy không nói với cậu rằng Bob và mình đang ở đây à?
- Không, bởi vì mình không gặp. Có tin gì mới không? Các cậu đã tìm ra chỗ đào bới của cha Karnes chưa?
Hannibal lắc đầu.
- Còn một gian chưa xem trong nhà này.
Ba thám tử mở khóa phòng thứ ba. Kết quả cũng vậy. Không thấy dấu vết đào đất.
Ra ngoài, Ba Thám Tử Trẻ tỏa ra thành hình quạt giữa nhà bảo tàng và hàng cây sồi phân chia Sào huyệt với tháp cùa Josué Evans. Vài du khách đang bước về chiếc Hắc Diều Hâu. Thuyền trưởng đang đứng sau quầy, tự mình bán nước giải khát. Ba thám tử xem xét từng tấc đất từ vịnh đến hàng cây sồi.
- Không ai đào bới chỗ này. - Bob nói.
- Vậy mà Karnes và Hubert có đào ở đây. - Peter bắt bẻ.
- Hai điều này không đồng thời đúng được. - Hannibal tuyên bố.
- Trừ phi Karnes quay lại đây giữa đêm khuya để lấp cái lỗ lại. - Peter nói.
- Ta không tìm thấy dấu vết đất mới đào - Hannibal trả lời - Không thấy! Ta đã tìm khắp nơi, vậy mà không hiểu sao, có lẽ ta lại bỏ sót...
- Chưa phải là khắp nơi - Bob xen vào - Còn tháp và nhà tàu, phía bên kia hàng sồi.
Qua lỗ hở giữa hai cây sồi cong queo, ba bạn nhìn thấy tháp đá và nhà tàu sắp sụp đổ. Khoảng trống giữa hai cây đủ rộng để cho xe tải đi qua.
- Nhưng không thể đào đất trong đá hay trong nước được.
- Đúng, nhưng giả sử cửa vào đủ rộng, vẫn có thể giấu một chiếc xe tải nhẹ trong nhà tàu nổi - Hannibal trả lời - Bob nói đúng: ta phải đi xem.
- Khoan đã - Bob nói - Mình không hề nói là phải đến đó xem. Hôm qua ông Evans đã nổi giận lúc bắt được mình trên đất nhà ông. Có lẽ nên chờ thuyền trưởng Joy.
- Đúng. - Hannibal bình luận.
- Cha Evans không có trong tháp - Peter nhận xét - Lúc đến đây, mình thấy ông đi bằng xe ôtô.
- Vậy thì ta đi. - Hannibal quyết định.
Khi vượt qua hàng cây, Ba Thám Tử Trẻ thấy thuyền trưởng đang đứng trên tàu, vừa nói chuyện với du khách vừa xem đồng hồ. Ở ngoài cổng Anna vẫn đang bán vé. Ba thám tử thử xem xét nhà tàu trước. Phía đất liền có cửa hai cánh, không khóa. Bên trong có đủ chỗ để đậu một chiếc xe tải nhẹ, nhưng ba bạn không thấy dấu bánh xe và dấu dầu nhớt gì. Có một cầu tàu nhô ra mặt biển, mỗi bên có chỗ cho một chiếc tàu. Nhưng không có tàu. Ở phía bên kia có một cửa đủ rộng cho tàu nhỏ gần như chạm mực nước. Kho buồm đặt phía trên cầu tàu có chứa buồm, cột và dây. Dưới cầu tàu nước biển vỗ bập bềnh vào ván gỗ. Vẫn không thấy dấu vết đào bới đâu cả.
- Peter, - Hannibal ra lệnh - cậu hãy ra gác chỗ mấy cây sồi. Lấy bộ đàm và túi đây. Nếu thấy Josué Evans, thì báo. Bob và mình bật bộ đàm sẵn.
Hannibal bước về hướng cái tháp, không quên nhìn xung quanh. Tầng trệt gồm hai cửa và nhiều cửa sổ. Tầng một và tầng hai mỗi tầng chỉ có một cửa sổ. Tầng thứ ba toàn là kính giống như hải đăng. Giữa những tấm kính đó, đá nhô vào mái bằng có sân thượng.
Hannibal thử cửa chính. Cửa mở ra, dẫn thẳng vào một phòng khách nhỏ, giống như mọi phòng khách trên thế giới, trừ hình dạng giống như một phần bánh với vách tường tròn. Bên phải là phòng ngủ, giống như phần bánh thứ nhì, còn bên trái là nhà bếp cũng hình thù như vậy. Có cửa phụ dẫn vào nhà bếp, khóa từ bên trong. Giống như các gian khác, nhà bếp có hai vách tường trong. Dọc theo một vách tường, có một cầu thang gỗ dẫn xuống tầng hầm. Vách tường kia có đục một cánh cửa dẫn ra giếng ngay giữa tháp. Trong cái giếng này có cái thang cho phép lên tầng trên.
- Ta hãy thử tầng hầm trước. - Hannibal quyết định.
Bob và Hannibal bước xuống những bậc thềm gỗ cũ kỹ. Trong đó tối thui như hũ nút. Hannibal tìm công tắc.
Bóng đèn treo trên trần tỏa ra một thứ ánh sáng nhợt nhạt nhưng đủ để hai bạn thấy được những gì có trong một gian hình nửa vòng tròn, có trần rất tháp, nền bằng đất nện và tường bằng đá thô. Nền đất có vẻ cứng như bê tông. Còn lớp bụi trên tường như có ở đó từ một thế kỷ nay.
- Không ai đào bới ở đây. - Bob nhận xét.
- Mình cũng nghĩ như thế. - Hannibal thừa nhận như hối tiếc.
Một cánh cửa dẫn vào một phòng tầng hầm thứ nhì dùng làm kho chứa đầy bàn ghế cũng phủ đầy bụi. Hai thám tử nhìn mọi bàn ghế, tìm dấu vết đào bới.
- Lần này cũng không may mắn. - Bob kết luận.
Hannibal cúi đầu, thở dài buồn bã.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm hét vang lên phía sau lưng hai thám tử. Hai bạn quay lại. Hải Tặc Tím đang đứng trong tầng hầm, con dao hắn phản chiếu lại ánh sáng nhợt nhạt của bóng đèn.
- Xin lỗi ông Davis, chính tụi cháu nữa đây. - Bob hơi khó chịu nói.
Tại sao Sam Thuyền Ga-le lại cảm thấy cần thiết phải hét lên như thế?
Hải Tặc Tím không trả lời. Mắt hắn sáng lên giữa hai khe mặt nạ tím, phía trên cái ria đen rậm.
Hắn đột nhiên huơ dao lao tới. Bob nhảy sang một bên, qua một cái tủ thấp to. Hannibal nhảy sang bên kia, giữa hai cái ghế bành. Hải Tặc Tím vấp trên chân của Bob và ngã dài trên hai cái bàn bằng gỗ sồi. Bàn bóng láng đến nỗi hắn trượt cho đến tận cuối tường.
Hannibal và Bob không chờ thêm và chạy nhanh vào phòng hầm đầu tiên, và từ đó lên cầu thang dẫn lên bếp. Đột nhiên giọng Peter như rất gần vang lên từ bộ đàm.
- Báo động! Evans đang về. Báo động nhé!
Cửa sau vừa bị khóa từ bên trong và bên ngoài. Trong khi đó, Hải Tặc Tím đã ngồi dậy và nghe tiếng hắn leo lên cầu thang. Còn bên ngoài, thì Josué Evans đang đến.
Biết trốn ngả nào?

0
15.    Mắc bẫy
 
Peter trốn giữa mấy cây sồi nhìn thấy Josué đến trong sương mù.
- Báo động! Evans về đến! Ra đi!
Không có trả lời.
Josué Evans vẫn tiến tới. Hai thám tử có còn đủ thời gian để thoát mà không bị thấy không?
- Babal! Bob! Báo động! Chạy đi!...
Peter thấy cửa trước mở ra. Tốt. Hannibal và Bob sắp ra. Nhưng không. Không thấy ai xuất hiện. Peter nheo mắt thấy cửa mở ra một mình, như thể Hannibal và Bob không đóng kỹ. À! Hóa ra là con mèo đen của Evans. Nó vừa mới đẩy cửa và đang đi ra vịnh. Còn hai thám tử vẫn còn ở trong.
Peter cảm thấy tuyệt vọng :
- Bob! Babal! Evans đang...
- Evans đang làm gì? Đồ du côn!
Peter ngước mắt lên. Josué Evans đang tức giận nhìn chằm chằm Peter.
- Cậu lại xâm phạm vào đất nhà tôi, trong khi tôi đã bảo cậu đi chỗ khác chơi mà! Trời! Các cậu muốn gì ở tôi? Mà cậu đang nói chuyện với ai bằng cái máy này?
Peter nuốt nước bọt.
- Tụi cháu... Tụi cháu đang tìm chỗ đào bới, thưa chú. Ý cháu muốn nói rằng bọn chúng đang tìm kho báu và tụi cháu đang tìm những gì bọn chúng đang tìm. Cháu không biết cháu nói có rõ không, nhưng thám tử trưởng nghĩ rằng có thể kho báu đang ở trong tháp của chú...
Josué Evans liếc nhìn tháp, có cánh cửa vẫn còn mở.
- Đào bới? Kho báu? Mà “bọn chúng” là ai vậy?
- Dạ, thì là thiếu tá Karnes và đồng bọn: Hubert, Carl và Santos đầu trọc.
Josué Evans vẫn chưng hửng nhìn tháp.
- Nhưng cậu chưa tìm ra chỗ đào bới hả?
- Dạ chưa - Peter thừa nhận - Tụi cháu đã xem khắp nơi ngoại trừ...
Có tiếng động khẽ phát ra từ bộ đàm: tiếng xì xì gần nhưng không nghe được. Peter kê máy lên tai.
- Babal? Bob?
- Có người đang ở trong tháp, Peter à, đang rượt theo Bob và mình - Hannibal nói với giọng hạ rất thấp - Bọn mình đã thoát ra được tầng hầm, nhưng không thể ra vì sợ bị Josué Evans thấy. Cửa sau thì khóa rồi, nên bọn mình buộc phải đi lên trên thôi. Hiện bọn mình đang ở lầu một. Trên đây chỉ có vài cái thùng cũ...
Có hồi im lặng, rồi Hannibal nói tiếp :
- Mình nghe hắn đi lên. Bọn mình sẽ phải trốn lên lầu hai.
Rồi lại im lặng.
Ở tầng một của cái tháp, Hannibal và Bob đã nghe tiếng chân bước chậm và nặng nề của tên Hải Tặc Tím đang leo lên cái thang, thở hổn hển.
- Nhanh! - Hannibal nói.
Cửa sổ nhỏ độc nhất chiếu đủ sáng để hai thám tử tìm ra cái thang thứ nhì, ở cuối phòng, dẫn lên lầu hai. Hai bạn cố leo thật nhanh. Hannibal bắt đầu hổn hển. Tầng hai chỉ gồm một gian duy nhất, chất đầy thùng phuy và thùng gỗ với lớp bụi như tích lũy cả thế kỷ. Hannibal và Bob ngồi xuống hai cái thùng, ở tầng dưới, Hải Tặc Tím đang gây ồn ào dữ dội.
- Người đó là ai vậy Babal? - Bob hỏi - Ý mình muốn nói: đó đâu phải là Sam Thuyền Ga-le.
- Và nếu là Sam Thuyền Ga-le thì tại sao lại tấn công ta? - Hannibal nói thêm.
Tiếng ồn ào vẫn tiếp tục vang lên.
- Bob ơi - Hannibal đột nhiên nói - Mình có cảm giác Hải Tặc Tím không rượt theo ta. Hắn chỉ đang lục soát.
- Dưới tầng hầm, hắn có rượt theo mình.
- Đúng, nhưng hình như hắn không còn rượt theo nữa. Có thể hắn tưởng ta đã đã trốn qua cửa.
- Có thể chính là thiếu tá Karnes. - Bob gợi ý.
Hannibal lắc đầu.
- Hắn cao hơn thiếu tá Karnes và nhỏ hơn Hubert. Có thể là Carl hoặc Santos... ít nhất, ta cũng biết là không phải Josué Evans, vì ông ấy vẫn còn đang ở ngoài..
- Im đi, Babal; mình nghe Hải Tặc Tím đang lên.
Lại phải trốn nữa. Cái thang dẫn lên lầu ba kết thúc bằng một cửa sập. Hai thám tử đẩy cửa, rồi từ bóng tối chuyển ra ánh sáng. Tầng cuối cùng của tháp là chỗ nhỏ nhất, nhưng có kính tứ phía. Hai thám tử đóng cửa sổ lại chạy ra cửa kính và nhìn thấy vịnh, chiếc Hắc Diều Hâu vẫn chưa đi chuyến đầu tiên trong ngày, nhìn thấy biển và mặt trời đang xua tan sương mù.
- Nếu hắn lên đây, thì bọn mình sẽ làm gì hả Babal? - Bob hỏi.
Nền đất trông rất xa và không có cách nào để xuống dọc theo tháp. Gian này sáng sủa không chứa bàn ghế gì, không có một chỗ trốn nào. Phía dưới có cửa sập. Phía trên có trần nhà. Vậy thôi.
- Mình cũng không biết nữa - Hannibal nói bằng một giọng không tự tin lắm - Nhưng ta phải tìm ra một cách nào đó, bởi vì hắn đang leo lên thang.
- Và cứ tiếp tục leo! - Bob ấp úng.
Giữa những cây sồi, Peter và Josué Evans đang dán mắt nhìn tháp và chờ bộ đàm lên tiếng nữa.
- Ta có thể đến đó xem hai bạn đang làm gì. - Peter gợi ý.
- Cậu tên gì? - Evans hỏi khẽ.
- Peter - Thám tử phó trả lời - Peter Crentch.
- Peter à, ta không biết ai đang ở trong đó với hai bạn của cậu bao nhiêu người đang đe dọa hai bạn. Những người đó đang ở giữa hai bạn của cậu và ta. Sợ ta sẽ làm cho hai bạn nguy hiểm thêm nữa.
- Chú... chú nói đúng. Nhưng nếu...
Evans đột nhiên chỉ trên cao tháp :
- Nhìn kìa!
Peter nhìn thấy Bob và Hannibal đang ló đầu ra một cửa sổ tầng cuối cùng. Peter định chạy đến, ra hiệu, nhưng bị Evans giữ lại và hai thám tử trên tháp không thấy Peter.
- Cẩn thận, Peter ơi - Evans nói - Không nên làm cho kẻ thù chú ý đến hai bạn kia.
Peter nuốt nước miếng và ra hiệu mình đã hiểu. Dù sao cũng không còn thấy Bob và Hannibal nữa. Evans nắm lấy cánh tay Peter, rồi lại chỉ phía trên cao tháp. Qua cửa sổ tầng cuối, thấy rõ Hải Tặc Tím với bộ ria đen và mặt nạ tím, lông vũ tím và áo choàng tím viền vàng.
- Trên đó có chỗ trốn không? - Peter hỏi.
Josué Evans lắc đầu.
- Không có, Peter à. Không có tủ, không có bàn, không có gì cả. Hai bạn kia bị mắc bẫy rồi.

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 05:29:18 bởi casau>
16.    Cuộc điều tra tiến triển
 
Peter và ông Evans nhìn cái tháp im lặng. Hải Tặc Tím đã biến mất. Kính phản chiếu ánh nắng mặt trời trưa. Evans thở dài.
- Chắc là hắn đã bắt được hai bạn rồi, Peter ơi.
- Vậy thì phải chạy đi giải cứu cho hai bạn!
- Đừng hấp tấp, cậu ơi. Sợ ta sẽ làm cho tình thế hai bạn trở nên nghiêm trọng hơn khi hành động vội vã như thế. Tôi nghĩ rằng nếu...
- Peter ơi? Hắn đi chưa? - Bộ đàm lên tiếng - Mà cậu có thấy hắn không?
- Babal! Cậu đang ở đâu vậy?
- Trên đỉnh tháp. Nhìn lên đi, cậu sẽ thấy.
Evans và Peter căng mắt nhìn, nhưng không thấy gì qua kính tầng trên.
- Chúng tôi không thấy gì Babal à.
- Nhìn cao hơn - Hannibal cười thích thú nói - Cao hơn nữa!
Khi đó, Peter phát hiện hai gương mặt đang cười phía trên lan can chạy quanh mái tháp. Hannibal và Bob đã xoay xở để chui qua cửa sổ và leo lên trên đó, ở cách mặt đất bốn tầng nhà.
- Các cậu làm cách nào để lên được? - Peter hỏi.
- Tốt hơn là cậu phải hỏi Bob và mình sẽ làm cách nào để xuống đây. - Hannibal rầu rỉ chỉnh.
Bob xen vào.
- Peter ơi, lúc nãy, cậu nói “chúng tôi”. Có ai đang ở với cậu à?
- Ông Evans và ông ấy rất tử tế. - Peter trả lời.
Đến lượt Josué Evans lấy bộ đàm.
- Peter đã giải thích cho tôi biết các cậu đang làm gì và tôi muốn giúp các cậu tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra trong nhà tôi. Các cậu nghĩ rằng Hải Tặc Tím đã ra khỏi tháp rồi à?
- Tụi cháu có nghe hắn trở xuống lầu hai rồi, - Bob trả lời - còn xa hơn nữa, thì tụi cháu không chắc.
- Được rồi, - Evans nói - chúng tôi sẽ đến xem. Các cậu cứ ở yên tại đó.
Peter và ông Evans thận trọng bước đến cửa chính. Không có tiếng động nào trong tháp. Cửa sau nhà bếp vẫn khóa từ bên trong, Peter và Evans kiểm tra chắc. Nếu tên Hải Tặc Tím đi ra ngả trước, thì cả hai đã thấy rồi. Evans và Peter cảm thấy khó hiểu và xuống khám xét tầng hầm, rồi trở lên xem lầu một và lầu hai. Hải Tặc Tím đã biến mất. Cuối cùng Evans và Peter lên đến tầng cao nhất. Bob chui qua cửa sổ xuống cùng cả hai.
- Babal đâu? - Peter hỏi.
- Vẫn còn trên nóc nhà - Bob cười trả lời - Babal không xuống được một mình, còn mình thì không thể bế sếp trên tay nổi.
- Các cậu làm thế nào để leo lên trên đó? - Evans ngạc nhiên hỏi.
- Để cháu chỉ. - Bob trả lời.
Bob cúi ra cửa sổ mới vào; Peter và Evans cũng cúi ra ngoài theo và nhìn thấy một loạt đá nhô ra tạo thành chỗ bám vào để leo lên mái tháp.
- Có lẽ chính tổ tiên chú đã xây như thế này để leo lên trên cao. - Bob nói.
- Vậy mà Babal mập đã bám vào đá này leo lên trên đó hả?
Peter không dám tin.
Bob mỉm cười :
- Hải Tặc Tím đang rượt theo mà. Đó là cách duy nhất Khi đang hoảng sợ, con người ta có khả năng làm được nhiều chuyện lắm!... Nhưng bây giờ thì không có ai rượt theo Babal hết và Babal nói cậu không xuống được.
- Giống y như con mèo Black của tôi - Ông Evans nhận xét - Nó leo lên cây, nhưng phải nhờ lính cứu hỏa đến bắt nó xuống.
- Vậy thì cứ gọi lính cứu hỏa để bắt Babal trở xuống. - Peter cười khúc khích đề nghị.
- Mình nghĩ có một sợi dây to là được rồi - Bob trả lời - Trong tháp chú có dây to không?
- Có, tôi đi lấy đây.
Evans trở lại cùng dây. Bob và Peter leo lên mái nhà. Hannibal đang đứng trên đó giữa nắng và dường như đang quan sát Hắc Diều Hâu chạy từ đảo này sang đảo kia: chuyến xuất phát đầu tiên trong ngày đã bị trễ rất nhiều. Kết quả là đông khách hơn xem các cuộc tấn công hải tặc do Jeremy và Sam Davis diễn.
- Một câu hỏi - Hannibal nói - Một người đi ủng có gây ồn ào khi đi xuống cầu thang gỗ không?
- Chắc là có chứ. - Peter nói.
- Thậm chí khá ồn ào nữa. - Bob nói thêm.
- Được rồi. Còn cậu, Peter, cậu không thấy ai ra vào cửa chính hả?
- Có: con mèo chạy ra ngay sau khi chú Evans đến. Có lẽ các cậu không đóng kỹ cánh cửa.
- Điều này giải thích tại sao Hải Tặc Tím tưởng mình và Bob đã thoát ra ngả đó. - Hannibal nói.
- Vậy bọn mình rất may mắn là có con mèo trong tháp. - Bob nói.
- Sự may mắn là biết dự kiến các sự kiện để lợi dụng sao có lợi cho ta - Hannibal dõng dạc tuyên bố - Tuy nhiên, - Thám tử trưởng thừa nhận một cách khiêm tốn hơn - đôi khi điều này xảy ra do ngẫu nhiên, khiến ta rất lấy làm vui.
- Nói chuyện triết lý đủ rồi, - Peter nói - sếp sẵn sàng xuống chưa?
- Xuống hả? - Hannibal la lên - Không thể nào xuống bằng cái ngả dành cho ruồi và kiến như thế này. Thà ở luôn trên đây. Các cậu hãy về nói với thím Mathilda và chú Titus cho mang cái giường của mình và đồ ăn đến đi.
- Giải pháp khác nữa là trực thăng, - Bob trả lời - nhưng mình nghĩ dây cũng được rồi.
- Dây hả? Bộ cậu tưởng mình là Tarzan à?
- Không. Nhưng bọn mình sẽ cột dây quanh eo cậu - dây đủ dài mà - rồi Peter và mình sẽ cầm dây thật chặt trong khi cậu trèo xuống.
Hannibal nhìn sợi dây, rồi nhìn chiều cao tháp, rùng mình.
- Thôi được - Thám tử trưởng nói - Có lẽ khi mưa, thì ngủ trên đây không hay lắm. Cột dây được!
Peter và Bob luồn dây quanh eo Babal, cột gút lại, rồi giữ chặt đầu bên kia, hai chân tỳ vào lan can nhỏ vòng quanh mái tháp. Hannibal quay lại đối mặt với hai bạn, quỳ xuống lan can, hít thở thật sâu, rồi thận trọng thò một chân qua, sau đó là chân kia. Hannibal đặt chân, rồi tay vào những chỗ đá nhô, mò mẫm trèo xuống, ở tầng trên cùng có Josué Evans đón và giúp Hannibal chui qua cửa sổ. Bob và Peter xuống nhẹ nhàng hơn và chẳng bao lâu tất cả gặp nhau lại ở tầng trệt.
- Babal à, cậu nghĩ tên Hải Tặc Tím chỉ muốn làm cho bọn mình sợ để đuổi bọn mình ra khỏi tháp à? - Bob hỏi.
- Mình tin chắc là như vậy. - Thám tử trưởng trả lời.
- Cậu có nghĩ tên Hải Tặc Tím đó là ai không? - Evans hỏi.
- Thưa chú, lúc đầu cháu nghĩ là chú - bởi vì Karnes thì quá ốm, Hubert thì quá mập nhưng chú ở bên ngoài cùng với Peter rồi.
- Cũng may cho tôi! - Evans cười nói.
- Nói cách khác, thì chú có chứng cớ ngoại phạm - Hannibal nói tiếp bằng một giọng nghiêm túc - Bất cứ một người tầm vóc trung bình nào cũng có thể là Hải Tặc Tím.
- Nhưng tại sao hắn lại nhọc công đuổi các cậu ra khỏi tháp?
- Để tìm một cái gì đó, mà hắn nghĩ là có giấu trong đây.
- Giấu hả? Ý cậu định nói là chôn chứ - Bob chỉnh - Bọn mình đã biết rằng Karnes và đồng bọn đang đào bới để tìm một kho báu chôn đâu đó mà.
- Không, mình nghĩ ngược lại. Cái bọn chúng đang tìm không chôn mà chỉ giấu.
- Vậy thì bọn chúng đào bới để làm gì? - Peter phản đối.
- Mình nghĩ rằng nếu trở xuống tầng hầm, - Hannibal nói - thì mình sẽ có thể chỉ cho mọi người xem chỗ thiếu tá Karnes đào bới nằm ở đâu, và giải thích tại sao hắn lại bỏ thời gian chơi cái trò đó.

0
17.    Một phát hiện kinh ngạc
 
Tiếng chân bước vang lên từ cầu thang dẫn xuống một tầng hầm tối tối.
- Bob ơi, - Hannibal nói - cậu có nhớ lúc ta nghe tiếng Hải Tặc Tím ở chỗ này không?
- Mình nhớ rất rõ Babal à. Bọn mình đang ở đằng kia, trong cái gian kho chứa. Hắn rú lên, bọn mình quay lại và thấy hắn.
- Đúng. Chỉ dẫn đầu tiên mà ta có về sự hiện diện của hắn là tiếng gầm rú. Vậy mà cách đó một phút, ta đã gây ồn ào dữ dội khi bước xuống cầu thang này. Mà ta thì đâu có đi ủng! Tại sao ta không nghe tên Hải Tặc Tím đi xuống?
- Hắn đi rón rén. - Bob nói.
- Cũng chẳng giúp ích được gì với mấy cái bậc thềm cũ kêu rắc rắc này. Nhưng mình có một câu hỏi khác. Peter, tại sao cậu không báo cho Bob và mình biết khi tên Hải Tặc
- Bởi vì mình không hề thấy hắn vào!
- Rất đúng - Hannibal nói tiếp - Cậu không thấy ai vào; Bob và mình không nghe ai bước xuống; còn cửa nhà bếp thì khóa từ bên trong: mình đã kiểm tra.
- Rồi sao nữa? - Peter hỏi - Như vậy chứng minh được điều gì?
- Chứng minh rằng, - Hannibal dừng một hồi như để gây tác dụng... - như vậy chứng minh rằng tên Hải Tặc Tím tấn công ta không xuống tầng hầm bằng cầu thang và không vào tháp bằng cửa.
- Nhưng đâu có cách nào khác để vào tháp và xuống hầm. - Bob bắt bẻ.
- Ta hãy suy nghĩ lôgíc - Hannibal nói - Chắc chắn phải có. Chắc chắn phải có một cách để vào tầng hầm trong tháp. Vào trực tiếp từ bên ngoài. Chính để bảo đảm cách thức này mà người của Karnes đã...
- Đào đường hầm hả? Phải không? - Bob kêu.
- Đào à? Mình không nghĩ thế - Hannibal nói - Đúng hơn là khôi phục lại. Các cậu có nhớ là khi bị vây hãm, Hải Tặc Tím luôn biến mất vào trong tháp không? Ý mình muốn nói: Hải Tặc Tím thời xưa. Mình chỉ thấy cách giải thích: đường hầm Đâu đây trong tầng hầm, phải có đường hầm dẫn ra ngoài.
- Hannibal nói đúng - Josué Evans nói - Tôi biết là có đường hầm để rời khỏi tầng hầm này. Nhưng nghe nói là do sụt lở, không còn qua đó được nữa. Dù gì, tôi cũng không biết ngả vào chỗ nào.
- Vậy thì tìm. - Peter kết luận.
Ngay lập tức, Ba Thám Tư Trẻ và Josué Evans - khá xúc động - bắt đầu xem xét các vách tường cũ, dùng ống hoặc ván lượm được trong phòng kho gõ vào tường, tìm những viên đá không chặt hoặc những nơi giống bản lề.
- Có thể dưới đất có dấu chân. - Hannibal nhận xét.
Nhưng đất sét khô dưới đất quá cứng, không thể tìm ra dấu vết gì.
- Còn ở đây? - Josué Evans nói.
Ông lại gõ gõ vào đá ngay đối diện cầu thang. Có tiếng rỗng, dường như phía sau có khoảng trống, tạo âm vang. Ba Thám Tử Trẻ xúm lại bên chủ nhà. Nhưng mặc dù nỗ lực tìm, vẫn không thấy cửa hay đá rời nào. Hannibal nheo mắt để cố nhìn trong bóng tối.
- Nếu có lối đi mật, thì ngõ vào phải giấu kỹ lắm - Hannibal nói - Nhưng cửa phải mở về phía này và mở thật nhanh. Khi Hải Tặc Tím cần ra ngả này, thì tức là cần ra gấp. Hắn chạy xuống cầu thang, mở cửa thoát hiểm thật nhanh. Xem cầu thang nào.
Ba Thám Tử Trẻ và ông Evans xem kỹ từng bậc thềm gỗ và vách tường dọc theo cầu thang. Ở ngay giữa, Peter tìm thấy một cái vòng nhỏ bằng sắt. Vòng sắt cho phép kéo một khối đá ra khỏi tường. Trong khoảng trống phía sau đá có một cần gạt bôi dầu tốt. Peter kéo thử. Phần tường nằm đối diện cầu thang xoay ngay.
- Trời đất! - Josué Evans kêu - Tôi sinh ra tại đây, vậy mà không hề biết là có cửa mật trong tầng hầm nhà mình!
Josué Evans lấy một cái đèn pin, bước vào đường hầm. Đường hầm vừa đủ rộng và đủ cao cho một người đàn ông cao bằng Peter, ở cửa đường hầm, trên tường, có một cần gạt khác nữa.
- Có lẽ để đóng mở cửa khi đang ở trong đường hầm. - Hannibal bình luận.
Đường hầm có nền đất nện, tường đá và vòm đá. Một số đá vòm bị rơi. Sau hai mươi mét không còn đi được nữa: có một đống đá sụt lở chắn kín đường đi.
- Ba tôi nói rằng người ta không còn qua được nữa bởi vì chỗ này bị sụp đổ trước khi tôi ra đời - Evans nói - Vùng này có bị mấy trận động đất mà.
Không qua được nữa à? Sai! vẫn còn qua được. Có một lỗ xuyên qua đống đá sụt lở và một người khá to có thể bò qua được. Josué Evans và Ba Thám Tử Trẻ lần lượt bò qua. Sau khi qua được đoạn khó khăn, Evans và ba thám tử đến một đường hầm rải đầy đá rơi, nhưng đi được, rồi khoảng hai mươi mét nữa có một cánh cửa bằng bốn tấm ván to với mấy chỗ hàn bằng sắt đã rỉ sét. Hai ổ khóa bằng đồng giữ cố định cánh cửa trong khung dầm lồng trong vách.
Peter và Bob mở thử khóa. Cánh cửa sập xuống như một cái cầu rút. Đèn pin của Josué Evans chiếu sáng mặt nước đen thui. Xa hơn nữa, tưởng như đường hầm đi tiếp, nhưng vách và trần bằng gỗ thay vì nền đất là mặt nước.
- Ta đang ở trong nhà tàu! - Hannibal la lên - Và ta đang ở ngay dưới cầu tàu.
- Trời đất! Hannibal nói đúng. - Josué Evans nói.
- Muốn ra, thì phải bơi. - Bob nhận xét.
- Chưa chắc. Có khi đi dưới nước được. - Peter bắt bẻ, vẫn còn xấu hổ khi nhớ lại chuyện xảy ra ở đó.
- Trước khi đi tiếp, - Hannibal nói - ta nên đóng cửa đường hầm lại. Không nên để thiếu tá Karnes biết rằng ta đã biết!
Bob và Peter kéo bốn tấm ván lên, rồi đóng khóa lại bằng chốt gỗ.
- Hèn gì ta không để ý thấy cánh cửa này sớm hơn - Bob nói - Tưởng như đây chỉ là bốn tẩm ván bình thường nâng đỡ cầu tàu.
Josué Evans và ba thám tử đặt chân xuống nước cạn, rồi leo lên cầu tàu. Trong nhà tàu tối om. Chỉ có một chút ánh sáng lọt qua vài khe hở và qua cửa sổ nhỏ xíu dơ bẩn phía trước. Hannibal bước ra qua cửa hai cánh, rồi quay lại nhìn đăm chiêu.
- Bob nói đúng. Không thể nào phát hiện đường hầm bằng sự ngẫu nhiên nổi. Điều này có nghĩa rằng thiếu tá Karnes phải biết trước là có đường hầm ở đây.
- Cậu có nhớ thiếu tá Karnes nghiên cứu tài liệu gì ở phòng sau cửa hiệu không? Mình dám chắc đó là bản đồ có vẽ đường hầm.
- Có thể. - Hannibal thừa nhận.
Cả bọn đi qua khóm cây sồi để ra chỗ chiếc tàu Hắc Diều Hâu đang về từ chuyến đi biển đầu tiên trong ngày. Thuyền trưởng Joy, Jeremy và Sam Thuyền Ga-le còn đứng trên boong. Thuyền trưởng giật mình khi thấy ông Evans đi cùng Ba Thám Tử Trẻ.
- Thưa anh Evans, tôi đã dặn bọn chúng rồi...
Josué Evans ngắt lời ông.
- Ổn cả, anh Joy à. Bây giờ tôi biết rõ ý đồ các cậu. Và tôi rất muốn vụ bí ẩn thiếu tá... thiếu tá gì nhỉ?
- Thiếu tá Karnes, thưa chú. - Hannibal nói.
Không để cho Josué Evans kịp nói hết câu, Hannibal quay sang thuyền trưởng Joy nói :
- Thưa bác, cháu xin hỏi bác kết thúc chuyến đi biển lúc mấy giờ ạ?
- Cách đây khoảng bốn mươi lăm phút, do lỗi Sam Thuyền Ga-le, thuyền trưởng trả lời và trừng mặt giận dữ nhìn ông Davis. Chúng tôi đã chờ ông ấy lâu quá, nên rốt cuộc đành phải bắt đầu mà thiếu ông ấy, nhưng cũng may là ông ấy đến hòn đảo đầu tiên vừa kịp thời gian.
Peter không nhịn được nữa.
- Thưa bác, tụi cháu đã tìm thấy chỗ đào bới của thiếu tá Karnes! Và tụi cháu biết tại sao hắn và đồng bọn muốn bác vắng mặt khỏi chỗ này. Bọn chúng đã mở lại được một đường hầm cũ nối liền tháp với nhà tàu!
Hai thám tử kia cũng xen vào để giải thích chuyện xảy ra buổi sáng và không quên nói về chuyện bị Hải Tặc Tím rượt đuổi.
Rồi Hannibal quay sang Sam Davis.
- Tại sao chú bị trễ sáng nay?
- Cậu bé à, đó không phải là chuyện của cậu, nhưng tôi vẫn nói: tôi không nổ máy xe được. May mà tôi vừa kịp chạy đến đảo.
- Thưa bác, - Hannibal hỏi - bác giữ bộ trang phục Hải Tặc Tím ở đâu?
- Trong một nhà chòi trên đảo. Cùng với mọi trang phục. Đó là cách hay nhất.
- Nhà chòi có khóa không?
- Không.
- Vậy thì bất cứ ai biết trang phục ở trong đó đều có thể dùng được à?
- Có lẽ là vậy, Hannibal à.
- Vậy thì ta không biết được gì thêm nhiều. - Thám tử trưởng thở dài.
Rồi Hannibal đột ngột vui lại :
- Nhưng cái chính là ta đã biết thiếu tá Karnes đang đào chỗ nào rồi. Câu hỏi thật sự duy nhất là: hắn tìm cái gì? Có lẽ là một vật giấu trong tháp, thưa chú Evans, hoặc trong đường hầm.
Josué Evans nhún vai.
- Không biết là gì.
- Còn bác, - Hannibal hỏi thuyền trưởng - bác có nghĩ ra được là gì không?
- Chắc là một kỷ niệm về Hải Tặc Tím, mà mọi người đã lùng tìm khắp nơi cách đây một trăm năm.
- Kỷ niệm của Hải Tặc Tím à? - Hannibal lặp lại - Đó là điều có thể nhất, nhưng ta không nên quên bọn buôn lậu và các hoạt động tội ác khác hoành hành quanh vịnh này.
- Dù sao, hy vọng vật ấy vẫn còn đó, Babal ơi - Bob nói - Cậu hiểu ý mình chứ? Ta không biết băng Karnes đã kết thúc công việc đào bới chưa.
- Ta biết rằng tối hôm qua bọn chúng vẫn còn tìm - Hannibal trả lời - Peter ơi, cậu thử đi xem xem hệ thống theo dõi của bọn chúng còn không.
Peter chạy ra cổng. Josué Evans ngạc nhiên nhìn theo.
- Theo dõi à? - Ông hỏi lại - Theo dõi gì vậy?
- Thiếu tá Karnes có bố trí người theo dõi - Bob giải thích - Bọn chúng quan sát Sào huyệt Hải Tặc Tím ngày và đêm. Đôi khi có hai tên, đôi khi chỉ có một, nhưng Sào huyệt bị theo dõi hai mươi bốn trên hai mươi bốn.
- Vậy hả! - Josué Evans gãi cằm kêu.
- Đó là một khía cạnh lạ nhất của vụ này - Hannibal nhận xét - Dường như thiếu tá Karnes sợ người khác tìm ra vật đó trước ông. Vậy ông ấy có cơ sở để nghĩ rằng không phải một mình ông muốn chiếm đoạt vật đó.
- Có thể là một trong những địch thủ của thiếu tá Karnes đã giả danh làm Hải Tặc Tím lúc nãy. - Bob gợi ý.
Peter chạy về :
- Ông bán kem có mặt tại chỗ, sếp à.
- Bác ơi, - Hannibal hỏi thuyền trưởng - tối này bác còn buổi ghi âm nào không?
- Tất nhiên. - Jeremy trả lời thay ba.
- Vậy, - Hannibal lạnh lùng nói - cháu đề nghị ai nấy về nhà mình để nghỉ ngơi. Sợ buổi tối này sẽ kéo dài.
Hannibal quay sang Josué Evans và Sam Davis.
- Có thể, - Hannibal nói thêm - chú Evans và chú Davis cũng muốn tham gia cùng tối nay. Sợ chuyện này trở nên quá nguy hiểm cho thanh niên tuổi tụi cháu. Các chú chịu không?

0
18.    Ba Thám Tử Trẻ lâm nguy
 
Ba Thám Tử Trẻ đến Sào huyệt bằng xe đạp, có trang bị bộ đàm và đèn pin, vào giờ các du khách cuốĩ cùng đang ra về. Ba thám tử mặc áo màu sẫm, trà trộn vào đám du khách đang ra để cho Carl trên chiếc xe vườn ươm không thấy. Khi vào Sào huyệt, ba bạn dẫn đến xe lán. Tại đó, ba bạn cùng ăn tối với hai cha con Joy: những cuộc phiêu lưu ban ngày đã kích thích sức ăn của mọi người.
Một giờ sau, Sam Davis về với mọi người, ông Evans ở lại trong tháp, thỉnh thoảng xuất hiện để cho Carl đang đứng trên khay di động của xe, tưởng rằng mọi việc vẫn diễn ra như thường ngày. Do trời đã gần tối hẳn, thuyền trưởng Joy và Jeremy khóa cổng lại, rồi lên đường đến cuộc ghi âm ở Rocky.
- Đến giờ rồi các bạn ơi. - Hannibal nói khẽ.
Ba Thám Tử Trẻ thận trọng núp trong bóng tối và cùng bước ra khỏi xe lán. Nếu Karnes và đồng bọn vẫn hành động giống như tối hôm qua, thì ba thám tử và Sam Thuyền Ga-le có mười phút để đến nhà tàu, nhưng tất cả biết rõ rằng Carl đang theo dõi. Tuy nhiên áo màu sẫm khiến ba thám tử gần như vô hình trong đêm khuya.
Khi vào được nhà tàu rồi, Bob, Peter và Sam Davis leo lên kho chứa buồm phía trên, trong khi Hannibal nhảy xuống nước và đứng dưới cầu tàu. Sau khi mở cầu rút rồi kéo lại phía sau, thám tử trưởng đi theo đường hầm, rồi kéo cần gạt trên tường. Hannibal bước qua cửa mật, đóng cửa lại, xuống tầng hầm cùng Josué Evans.
Bob và Peter nằm trên kho buồm trong bóng tối, ngay phía trên cửa, có lẽ cửa sẽ mở ra để cho chiếc xe tải nhẹ của Karnes vào. Sam đang ở phía bên kia kho buồm: từ đó ông có thể theo dõi vịnh, phòng trường hợp có kẻ đến từ ngả đó. Khi đã vào vị trí, tất cả chuẩn bị chờ đợi.
Bên ngoài, trong màn đêm mát mẻ tháng sáu, thỉnh thoảng có xe chạy qua trên con đường vịnh. Tiếng chó sủa trong một ngôi làng nằm phía bên kia biển. Đâu đó có người đang hát. Một tia sáng: đó là taxi thủy phi cơ đang cất cánh. Tiếng cửa xe đóng lại... tiếng thắng kêu rít... tiếng leng keng kim loại va vào kim loại... tiếng máy kêu ù ù... im lặng.
Đột nhiên hai cánh cửa mở ra.
Peter và Bob nín thở. Tiếng ù ù kêu lại, nhưng lần nà kêu trong nhà tàu. Mui xe tải nhẹ xuất hiện dưới mất ha thám tử. Thiếu tá Karnes và Hubert bước xuống xe, đóng hai cánh cửa nhà tàu lại. Bob thổi ba lần vào bộ đám: đó là tín hiệu đã thỏa thuận.
Bob nghe tiếng khẽ hồi âm: Hannibal vừa mới gõ ngón tay vào máy mình.
Ngay khi cửa nhà tàu đóng lại, ông thiếu tá nhỏ bé và tên Hubert khổng lồ chạy ra cầu tàu, nhảy xuống nước. Đèn pin giúp hai tên định hướng dưới cầu tàu, về hướng ngõ vào đường hầm. Đúng lúc đó...
Đùng!
Tiếng kêu rắc khủng khiếp vang lên trong nhà tàu.
- Ngàn lần trời đánh! - Sam Thuyền Ga-le la lên.
Sam tội nghiệp đã làm một động tác sai, thế là bị cả một đống ván gỗ cũ sụp xuống mình. Peter và Bob không kịp động đậy, thì lại bị một cột buồm do ván gỗ lôi kéo làm bất động một hồi. Thêm vào đó, ánh đèn pin đến rọi vào chỗ trốn và dán vào hai gương mặt.
- Xuống ngay! - Giọng của Carl vang lên.
Carl đang đứng gần xe tải, một tay cầm đèn pin còn tay kia cầm súng!
Bob và Peter xấu hổ trượt xuống cái thang. Trong khi đó thiếu tá Karnes và Hubert đã trở lên cầu tàu và đang đứng trong một vũng nước phía sau lưng Carl.
- Đồ ngốc, - Thiếu tá Karnes ra lệnh - mày hãy lên trên đó xem còn ai không.
Tên khổng lồ leo lên cái thang, khiến nó kêu dưới trọng lượng hắn. Thiếu tá Karnes trừng mắt nhìn hai tù nhân.
- Tôi đã gặp hai cậu này ở đâu đó rồi. À, nhớ ra rồi! Chính các cậu đã giải cứu tôi khỏi móng vuốt của đám đông ngày phỏng vấn đầu tiên. Và các cậu đã kể chuyện hải tặc. Nhưng tôi nhớ là có ba đứa mà. Bạn hai cậu đâu rồi? Thằng mập nhất và nói nhiều nhất. Mà tại sao các cậu lại trốn trong kho buồm kia?
- Tụi-tụi cháu không-không... - Bob ấp úng.
Hubert nhìn khắp kho buồm tìm thêm một người đồng lõa.
- Sếp ơi, - Hắn la lên - ở đây không còn ai nữa.
Không còn ai nữa à? Bob và Peter nhìn nhau. Vậy Sam Thuyền Ga-le đâu rồi? Có lẽ ông ấy đã trốn qua cửa sổ nhỏ kho buồm, sau khi gây ra thảm họa.
- Nhìn kỹ hơn đi, đồ ngốc! - Thiếu tá Karnes hét lên - Chắc chắn phải có một tên côn đồ thứ ba trên đó.
Thiếu tá Karnes quay trở sang hai thám tử.
- Sao? Tại sao các cậu lại trốn?
- Tụi cháu không trốn - Bob trả lời - Tụi cháu ngủ quên. Chú biết không, tụi cháu đi chơi trên chuyến tàu hải tặc, rồi bị mệt quá. Nên tụi cháu đến đây nghỉ... vậy thôi. Chính các chú đến đã đánh thức tụi cháu.
Hubert đang trở xuống. Hắn bước hụt mất nấc thang thứ ba, ngã lăn xuống đất, kéo theo Peter khi té.
- Đồ ngốc! - Thiếu tá Karnes lại hét lên.
Hubert ngồi dậy, rồi đỡ Peter dậy. Thậm chí hắn còn xin lỗi Peter và phủi quần áo dùm Peter. Rồi hắn quay sang thiếu tá Karnes.
- Sếp ơi, ông có nhớ là tối hôm qua em nói là em có thấy một thằng bé đang rình rập cạnh cổng không? Thì thằng bé chính là thằng này đây. Em nghĩ thế.
- Được rồi! - Karnes nói - Carl lục soát người hai cậu này.
Carl lục soát Bob và Peter, tìm thấy đèn pin, danh thiếp và bộ đàm.
Karnes đọc danh thiếp.
- A! Các cậu là thám tử! A! Các cậu đã phát hiện chúng tôi! A! Các cậu đã theo dõi chúng tôi! Còn tên thứ ba chờ các cậu báo cáo lại xem chúng tôi làm gì, đúng không?
Thiếu tá Karnes giật bộ đàm của Peter.
- Nghe kỹ đây, cho dù cậu đang ở đâu. Chúng tôi đã bắt được hai bạn của cậu rồi. Chúng tôi sẽ trói hai cậu ấy lại và cho người canh giữ. Đừng hòng xen vào chuyện của chúng tôi, nếu không sẽ phải hối hận đây!

0
19.    Đảo ngược tình thế
 
Trong phòng khách của tháp, ông Evans và Hannibal đã nghe hết qua bộ đàm của Hannibal, để sẵn trong tình trạng thu. Tất cả, đặc biệt là lời đe dọa của thiếu tá Karnes
- Bạn cháu bị bắt rồi. - Hannibal tuyệt vọng nói.
- Bình tĩnh đi, Hannibal. - Ông Evans nói khẽ.
- Ta phải làm một cái gì đó.
- Chắc chắn rồi, nhưng làm gì đây?
Có người gõ cửa thật mạnh. Hannibal sửng sốt. Josué Evans rút súng ra khỏi túi áo vét. Tiếng gõ vang lên nữa, mạnh hơn. Josué Evans ra mở cửa.
Đó là Sam Davis, ướt nhẹp. Ông lao vào trong nhà, sợ sệt nhìn quanh mình.
- Thiếu tá Karnes đã bắt hai cậu bé rồi!
- Chúng tôi biết rồi - Evans nói - Còn anh, làm sao anh trốn được?
- Tôi ở trên kho. Tôi nhảy qua cửa sổ. Nhảy xuống nước! Tôi bị ướt như chuột lột! - Sam hổn hển.
- Anh thật là may mắn, - Evans nói - và có lẽ chúng tôi cũng vậy. Bây giờ anh đã ở với chúng tôi, tôi bắt đầu thấy hướng ta phải làm gì rồi.
- Kế hoạch của chú thế nào ạ? - Hannibal hỏi.
- Ta hãy xuống tầng hầm trước đã.
Khi mọi người đã xuống gian hầm nhỏ tối mờ, Evans yêu cầu Sam trốn dưới cầu thang, rồi ông cùng Hannibal sang phòng nhỏ làm kho chứa.
- Anh Evans ơi, ta sẽ làm gì vậy? - Sam hỏi bằng một giọng khàn khàn.
- Dạ phải, thưa chú Evans. Chiến thuật của ta ra sao? - Hannibal hỏi.
- Hannibal à, - Evans nói - bắt đầu thì tôi phải thú nhận với cậu một điều. Tôi đã...
- Chú đã tìm ra kho báu rồi! - Hannibal la lên - Chú đã quay lại Vịnh Hải Tặc bởi vì chú biết rằng kho báu ở đó!
- Đúng, Hannibal à. Tôi đến tìm kho báu cũ và đã tìm được cách đây một tuần.
- Ý chú nói là kho báu vẫn còn ở đây, trong cái tháp này à?
- Đúng, trong phòng kho chứa này đây. Tôi không hề đụng đến cái rương tàu chứa nó. Cậu biết không, ba tôi đã từng kể về cái tháp này và về kho báu mà tổ tiên tôi đã giấu. Năm nay, lần đầu tiên tôi có thể sắp xếp đi khỏi bờ biển phía đông, nơi tôi sinh sống, để quay lại đây. Tôi đã tìm kiếm rất nhiều và cuối cùng, tuần rồi, tôi đã tìm ra.
- Nhưng thưa chú, tại sao chú không nói cho ai biết hết?
- Bởi vì tôi không biết chính xác tình thế pháp lý của tôi trong vụ này. Trước khi biết chắc kho báu thuộc về tôi, tôi thà giữ im lặng hơn.
- Nó nằm trên đất nhà chú và chính chú đã tìm ra nó: vậy nó phải thuộc về chú. - Hannibal nói.
- Tôi cũng nghĩ vậy. - Sam ở đầu bên kia tầng hầm nói - Ai tìm thì thấy và ai thấy thì giữ!
- Dù gì, tôi không muốn bị tịch thu kho báu, cho dù là bởi thiếu tá Karnes hay bất cứ tên trộm nào khác. - Evans nói.
- Chú sẽ làm thế nào? - Hannibal hỏi.
- Tôi định lừa hắn. Tôi đoán là hiện hắn đang trói bạn của cậu, nhưng một lát nữa hắn sẽ đến đây có vũ trang và có người. Hắn tưởng là sẽ thấy cậu ở đây, Hannibal à, nhưng hắn không biết có Sam trong vụ này. Còn tôi, tôi sẽ thú nhận là tôi đã tìm ra kho báu và đã giấu nó trong kho chứa tầng hầm. Hắn sẽ lao xuống đó cùng người của hắn, hắn sẽ bắt tôi đi cùng để chỉ cho hắn cái rương ở đâu. Hắn sẽ quá xúc động đến nỗi quên mất Hannibal. Khi đó, khi tất cả đã xuống tầng hầm, Sam và Hannibal sẽ phóng ra cửa và khóa cửa lại.
Evans đi lấy ổ khóa trong kho chứa, trong khi Hannibal có ý kiến.
- Thưa chú, nhưng chú sẽ ở lại bên trong với bọn chúng à?
- Tôi có súng, - Evans trả lời và đưa ổ khóa to cho Sam - và tôi nghĩ tôi sẽ thắng thế. Bọn chúng sẽ quá ngạc nhiên, nên khi nghe cửa đóng lại, bọn chúng sẽ lao ra cửa để mở. Người ta luôn phản ứng như thế. Khi đó tôi sẽ rút súng ra và bắt chúng đứng yên cho đến khi cậu đi giải thoát cho Bob và Peter và báo cảnh sát.
- Coi chừng - Sam Thuyền Ga-le nói - Dường như tôi nghe chúng đến.
- Hannibal, núp sau tôi - Evans ra lệnh - Sam ơi, nếu kế hoạch của tôi không thành, thì ta cùng nhảy vào chúng. Tất cả vào vị trí!
Evans đứng ngay giữa tầng hầm đúng lúc cửa mật mỏ ra. Karnes và Carl bước vào, tay cầm súng. Bọn chúng thấy ngay Evans và Hannibal.
- A! Tên du côn thứ ba và chính ông Josué Evans - Thiếu tá Karnes cười khẩy - Đáng lẽ ta phải đoán ra chính mày Evans à, là kẻ điều khiển bọn nhóc. Thôi, không đùa nữa. Tiền đâu?
Ông Evans nhún vai.
- Được rồi, Karnes à, chính mày là người chiến thắng. Mấy cậu bé này không tội tình gì. Cái mày đến tìm đang ở trong kho chứa, trong tủ.
Carl cất súng trở vào bao, lao ra cửa, nhưng bị thiếu tá Karnes gọi lại.
- Carl, khoan đã! Evans, mày đi trước! Nhanh lên!
Thiếu tá Karnes đùng đùng ra hiệu cho Evans đi trước.
Evans bước ngay vào kho chứa, cùng với thiếu tá Karnes và Carl. Karnes không bao giờ rời mắt khỏi lưng của Evans, như thể sợ một cú lừa đảo nào đó nữa. Khi đã vào kho chứa, Carl chạy ra trước trong cơn hấp tấp muốn đến tủ.
Không còn ai nghĩ đến Hannibal nữa, y như Evans đã dự đoán. Sam rời khỏi chỗ trốn dưới cầu thang. Cùng với Hannibal, Sam đẩy cánh cửa nặng nề, rồi khóa lại bằng ổ khóa.
Tiếng tức giận và tiếng chân bước vội vã vang lên. Có ai như muốn bức tay cầm cửa ra, vặn nó xoay đủ chiều. Rồi giọng nói bình tĩnh của Josué Evans vang lên.
- Đứng yên, nếu không tôi bắn. Bỏ súng xuống từ từ... từ từ thôi nhé. Bây giờ quay lại. Tốt lắm. Hannibal ơi, cậu nghe tôi không? Cậu đi gọi cảnh sát đi.
- Cháu đi ngay! - Hannibal la lên.
Thám tử trưởng nghe tiếng cười mãn nguyện của Evans phía bên kia và tưởng tượng bộ mặt thiểu não của thiếu tá Karnes và Carl.

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2014 05:57:17 bởi casau>
20.    Vụ án có vẻ như chấm hết
 
Peter và Bob bị trói tay chân đang ngồi tựa vào xe tải nhẹ, trong nhà tàu tối tăm. Hubert đang canh giữ hai thám tử. Hắn huơ đèn pin bằng một tay run rẩy.
- Các cậu lo mà ngồi cho yên đi nhé - Hắn luôn miệng nhắc nhở - Ông chủ đã nói là các cậu không được rời khỏi đây, cho nên các cậu nên ngồi yên đi.
Hubert bị căng thẳng đến nỗi không ngồi yên được một chỗ. Khi thì hắn chạy ra nhìn mặt nước, như thể ông thiếu tá sắp hiện ra từ biển. Khi thì hắn chạy trở lại chỗ hai thám tử để khuyên hai cậu ngồi yên, khi thì hắn đi kiểm tra cửa nhà tàu, như thể sợ bị tấn công từ ngả đó.
Hubert đang đứng ở cuối cầu tàu thì có tiếng xì xì phát ra từ túi áo của Bob.
- Này, - Peter thì thầm - có phải cậu còn để mở bộ đàm không? Hay cậu chuyển sang chế độ phát đi?
Bob ngọ nguậy một hồi, để xích hai tay bị trói lại gần túi áo khoác. Rồi sau khi cố gắng thêm một hồi nữa, cuối cùng Bob ấn được cái nút qua lớp vải áo. Sau đó Bob nói chuyện lớn tiếng.
- Hubert à, chúng tôi bị trói tay trong nhà tàu này rồi. Không hiểu ông còn sợ gì chúng tôi nữa.
Sau khi tìm thấy nút “nghe”, Bob bấm vào đó và nghe giọng của Hannibal thì thầm :
- Mình hiểu rồi. Nghe kỹ đi. Hãy nói với Hubert rằng Karnes muốn nói chuyện với hắn. Hắn biết rằng Karnes đã lấy được một bộ đàm: nên hắn sẽ đến nghe. Sau đó để mình lo.
Peter gọi :
- Hubert ơi!
- Các cậu không được phép nói chuyện với tôi. - Hubert nói.
- Chúng tôi thì không - Bob trả lời - Nhưng ông thiếu tá vừa mới nói là cần chỉ thị cho ông.
- Ông thiếu tá vừa mới nói à...?
Hubert nhìn quanh hắn, như tưởng thiếu tá vẫn còn trong nhà tàu.
- Ông thiếu tá vừa mới nói qua bộ đàm - Peter giải thích - Ông biết đó, ông thiếu tá có lấy của chúng tôi một cái máy nhỏ.
- À! Hiểu rồi. Thế ông thiếu tá nói qua bộ đàm à?
- Đúng - Bob nói - Ông lại đây nghe đi.
Hubert thận trọng bước lại gần. Hắn sợ một cái bẫy nào đó, nhưng mặt khác hắn cũng sợ Karnes và không dám không nghe lời.
Bộ đàm đột ngột gầm lên :
- Đồ ngốc! Đồ khờ! Mày định bắt tao chờ lâu hả?
Nếu không bị trói, có lẽ Bob và Peter đã nhảy bắn lên trời rồi. Giọng nói của ông thiếu tá được Hannibal bắt chước vô cùng chính xác. Bob và Peter đã biết tài bắt chước của sếp nhưng vẫn kinh ngạc. Hubert tái mặt. Hắn nhìn túi áo của Bob chằm chằm, như thể ông thiếu tá đang nằm trong đó.
- Tuân... tuân lệnh, sếp.
- Đừng cà lăm nữa, đồ ngốc. Nghe tao kỹ đây, đồ khờ. Hãy kiểm tra dây trói của hai thằng bé. Rồi lấy bộ đàm của bọn chúng, đồ ngốc, sau đó xuống đường hầm gặp tao, đồ khờ. Nhanh lên.
Hubert nghiêng mình cúi chào cái túi của Bob :
- Hiểu rồi, thưa sếp. Em đến ngay.
Trong cơn hấp tấp, Hubert tội nghiệp quên kiểm tra dây trói của hai tù nhân. Hắn chỉ lấy bộ đàm, rồi nhảy xuống cầu tàu, vụng về bước vào đường hầm. Ngay khi hắn đi rồi, cửa nhà tàu mở ra và Sam Davis bước vào mở trói cho hai thám tử.
- Thiếu tá và Carl bị nhốt dưới kho chứa rồi - Sam giải thích - Evans đã lừa được bọn chúng, và do Evans có súng nên không sợ gì. Evans đã tìm ra kho báu và chính ông ấy đã dụ được thiếu tá vào phòng kho chứa.
- Ông Evans đã tìm thấy kho báu hải tặc rồi à? - Bob chồm dậy hỏi.
- Ông ấy đã tìm ra trước khi tôi bắt đầu tìm thử. - Sam thú nhận.
- Vậy Hải Tặc Tím chính là ông! - Peter la lên và cởi bỏ dây trói - Ông đi tìm kho báu và toan hù dọa chúng tôi sợ!
Sam cúi đầu.
- Có một đêm, tôi trở lại đây vì bỏ quên đồ và tôi đã thấy bọn chúng bước ra khỏi nhà tàu. Hai ngày sau, tôi phát hiện đường hầm. Tôi muốn biết bọn chúng đang tìm gì. Tôi không làm hại ai cả.
- Để xem sau - Bob nói - Bây giờ ta hãy trốn đã. Sợ Hubert hiểu ra và quay lại đây bây giờ.
Sam và hai thám tử chạy đến tháp, nơi Hannibal đang chờ, cầm bộ đàm trong tay. Ngay khi thấy Bob và Peter Hannibal kê miệng vào máy.
- Đồ ngốc, quay lại nhà tàu ngay đi! Mày khờ quá và bị lừa rồi! Không phải tao nói chuyện với mày đâu, đồ khờ. Quay lui ngay! Nếu hai thằng bé chạy mất thì tao sẽ cạo đầu mày! Đồ ngốc!
Mọi người phá lên cười, trong khi ở tầng trên vang lên tiếng hoảng hốt và tiếng chân bước vội vã.
- Babal à, không ai bắt chước tài như cậu đâu! - Peter kêu.
- Bây giờ làm gì? - Bob hỏi.
Hannibal không kịp trả lời. Bên ngoài, tiếng máy nổ vang lên. Ba thám tử lao ra và thấy chiếc xe tải nhẹ chạy nhanh ra khỏi nhà tàu, quẹo gắt ở lối đi, phóng về phía cổng, và phá tung cổng khỏi bản lề, rồi biến mất trong bóng đêm. Hubert đã bỏ chạy.
- Tưởng như hắn đang bị ma đuổi. - Peter nhận xét.
- Không phải là ma, mà là ông thiếu tá. - Hannibal chỉnh.
Tối hôm đó, cảnh sát trưởng Reynolds làm việc trễ. Viên cảnh sát trực báo cáo lên ông câu chuyện mà Ba Thám Tử Trẻ vừa mới kể lại qua điện thoại. Ngay lập tức, cảnh sát trưởng phái nhiều người đến bắt Santos và đưa thuyền trưởng Joy cùng con trai về “sào huyệt”!
Rồi cảnh sát trưởng báo động lên tổng đài và mọi xe cảnh sát hụ còi chạy về vịnh Hải Tặc. Cảnh sát trưởng vừa mới đến, thì có người báo cáo :
- Vừa mới bắt được Santos!
- Tốt - Reynolds nói - Bây giờ ta sẽ đi bắt bọn còn lại.
Dưới tầng hầm, cảnh sát rút súng ra, trong khi Hannibal mở khóa rồi kéo cửa phòng kho ra.
- Được rồi - Cảnh sát trưởng nói - Tất cả đưa tay lên cao và bước ra.
Carl, vẻ mặt rầu rĩ, và thiếu tá, đỏ mặt vì xấu hổ, đưa hai tay lên cao và bưóc ra. Evans đi theo sau, tay cầm súng. Cảnh sát nhanh chóng xỏ còng cho hai tên tội phạm.
- Chúng tôi phạm tội gì vậy? - Karnes hỏi.
- Tội bẻ khóa đột nhập vào nhà người khác. Tội này cũng đủ bắt ông. - Hannibal nói.
- Chưa kể mưu toan trộm cắp, chứa chấp vũ khí cấm bất hợp pháp và thậm chí có thể cả tội bắt cóc trẻ vị thành niên. - Reynolds nói thêm.
- Bắt hết bọn chúng chưa? - Josué Evans hỏi.
- Còn Hubert? - Bob trả lời và kể lại vụ Hannibal lừa được tên khổng lồ - Chắc là hắn chỉ dám dừng lại khi hết xăng.
Nhưng Jeremy không chịu được nữa la lên :
- Còn kho báu chú Evans ơi! Kho báu đâu rồi?
- Lại đây xem. - Evans mỉm cười trả lời.
Josué Evans bâng qua phòng kho, dừng trước cái tủ, lấy ra cái rương gỗ đen, đánh bóng, có những chỗ trang trí bằng đồng. Trên nắp có khắc tên trung úy William Evans - Josué Evans đặt rương lên bàn, mở nắp ra.
- Trời ơi ! - Jeremy kêu lên.
Mọi người há miệng to nhìn thấy một núi nhẫn, vòng đeo cổ, vòng đeo tay, giá nến vàng, đồ bạc và hàng ngàn châu báu sáng óng ánh dưới ánh đèn yếu ớt. Bob cầm lấy một cái cái áo. Peter và Hannibal thọc tay vào đó. Hannibal lấy lên một chiếc nhẫn, rồi bê thử cái rương tàu.
- Tất cả phải trị giá mấy triệu. - Bob nói.
- Evans, ông thật là may mắn - Reynolds nhận xét - Tôi nghĩ ông nên thuê luật sư để bảo đảm cho vụ này thật hợp pháp nhưng chắc là ổn cả. Đúng là chiến lợi phẩm của hải tặc nhưng bây giờ thì làm sao chứng minh được? Mà chiến lợi phẩm này lại được chính ông phát hiện trên đất nhà ông. Tất nhiên là thời cướp bóc, thì Californie còn thuộc Mêhicô, và có thể chính phủ Mêhicô sẽ thử đòi kho báu, nhưng tôi không nghĩ là được.
- Cám ơn ông cảnh sát trưởng. Tôi sẽ làm theo lời ông. - Evans nói.
Theo lệnh cảnh sát trưởng, Carl và Karnes được đưa về nhà tù Rocky để gặp lại Santos. Cảnh sát trưởng Reynolds phái người đi truy bắt Hubert.
- Một lần nữa, xin có lời khen các cậu, ông nói với Ba Thám Tử Trẻ. Các cậu đã xoay xở rất hay, như mọi khi, nhưng đã đến giờ các cậu phải về nhà. Tôi sẽ đưa các cậu về.
- Phần tôi, Josué Evans, tôi cũng muốn cám ơn các cậu thám tử này. Nếu các cậu rảnh, ngày mai quay lại kiểm kê kho báu giúp, thì tôi sẽ rất vui. Tôi đoán là bọn tội phạm kia sẽ sớm nộp tiền bảo lãnh để được tại ngoại, nên tôi muốn sớm cất kho báu vào ngân hàng cho an toàn.
- Không được đóng tiền bảo lãnh trước ngày mai, mười hai giờ trưa - Cảnh sát trưởng Reynolds trả lời - Và thậm chí lúc đó, tôi không nghĩ bọn chúng sẽ về quấy rầy ông đâu. Nhưng để cho chắc, tôi sẽ cho người ở lại với ông, ít nhất cũng đến lúc bắt được Hubert.
- Còn về chuyện kiểm tra, ba và cháu sẵn sàng giúp chú ngay từ bây giờ. - Jeremy đề nghị.
- Mọi người tử tế với tôi quá, - Evans nói - nên tôi quyết định cũng tử tế lại. Ba Thám Tử Trẻ xứng đáng được thưởng. Mời mỗi cậu chọn một món nữ trang.
Ba bạn vội vàng bu quanh cái rương bằng gỗ. Peter lấy một cái cài áo to bằng vàng có cẩn ngọc bích, Bob chọn một vòng đeo tay vàng trang trí kim cương, còn Hannibal lấy một chiếc nhẫn có hạt kim cương đính giữa những hạt xa-phia nhỏ. Rồi ba thám tử cho xe đạp lên xe hòm cảnh sát và đi về nhà.

0
21.    Chạy trốn!
 
Tám giờ sáng hôm sau, Peter giật mình thức dậy. Có ai đang cào cửa sổ phòng Peter. Peter nhìn kỹ và thấy một cành cây. Điều này khiến Peter cười. Rồi cậu trở người để ngủ lại. Đột nhiên cậu nhảy ra khỏi giường, chạy ra cửa sổ. Peter vừa mới nhớ ra là phía bên này nhà mình không có cây mọc.
Bên ngoài, trong ánh bình minh xam xám, Peter thấy Hannibal và Bob đang vẫy. Đành phải bỏ việc tưới cây vườn hàng xóm. Peter mặc quần áo thật nhanh, rón rén bước xuống nhà để ba mẹ đang ăn sáng trong bếp không nghe thấy. Bob và Hannibal đang đứng chờ trong sương mù, cạnh xe đạp.
- Có chuyện gì vậy? - Peter hỏi.
- Babal nghĩ rằng có chuyện gì xảy ra với thuyền trưởng Joy và Jeremy. - Bob vừa giải thích vừa leo lên xe đạp.
- Cái gì xảy ra? - Peter hỏi.
- Lên xe đạp đi. Ta sẽ nói chuyện trên đường đi. - Hannibal nghiêm trang ra lệnh.
Vừa đạp cật lực, thám tử trưởng vừa giải thích tình hình.
- Mình không biết chuyện gì xảy ra. Mình thử gọi điên thoại cho họ sáng nay, không thấy ai trả lời. Mình thử gọi ông Evans, cũng vậy.
- Nhưng có cảnh sát canh gác ở tháp mà.
- Sai. Mình có gọi điện thoại cho văn phòng chú cảnh sát trưởng Reynolds và được biết Hubert đã bị bắt lúc sáng nay, cách Rocky khoảng một trăm cây số về phía bắc. Do Karnes, Carl và Santos vẫn còn trong tù, nên không còn ai canh gác tháp nữa.
- Mình không hiểu - Peter chau mày nói - Ai có thể hại cha con Joy và ông Evans nếu cả băng Karnes đều đã bị tống vào nhà đá?
- Peter à, theo mình, cả băng Karnes chưa vào nhà đá! - Hannibal trả lời.
Đến vịnh Hải Tặc, ba thám tử dừng trước cổng dẫn vào sào huyện Hải Tặc Tím. Gọi là cổng... chứ thật ra không còn cổng nữa, bởi vì chiếc xe tải nhẹ do Hubert lái đã phá hủy cổng hoàn toàn tối hôm qua.
Khi đã cột xe đạp vào hàng rào, Hannibal nói :
- Bob, cậu đi xem xe lán. Peter và mình sẽ quan sát tháp.
Cửa tháp mở. Bên trong không có tiếng động gì.
- Chú Evans ơi!
- Thuyền trưởng Joy ơi! Jeremy!
Không ai trả lời, Peter leo lên tầng trên. Hannibal lục soát tầng trệt và tầng hầm. không có ai cả, và rương kho báu cũng biến mất luôn. Bob chạy đến cùng Sam Thuyền Ga-le.
- Babal ơi, chú Sam Davis không gặp cha con ông Joy sáng nay. Không có ai trong xe lán. Nhưng xe thì vẫn còn.
Sam tỏ ra hối hận.
- Lỗi tại tôi. Đáng lẽ tôi phải nói cho thuyền trưởng biết là tôi đã tìm thấy đường hầm, thay vì tụi mình muốn tìm hiểu xem bọn vô lại kia đang tìm gì. Phải chi tôi làm vậy thì mọi chuyện đã đâu vào đó rồi.
- Không có, đâu phải lỗi tại chú - Hannibal trả lời tìm cách an ủi Sam - Dù sao bây giờ câu hỏi đặt ra là như thê này: cha con Joy đang ở đâu, còn ông Evans đang làm gì?
- Làm gì à? Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi có thấy ông ấy ra đi bằng xe cách đây khoảng nửa tiếng.
- Chú Davis! - Hannibal kêu lên - Chú có thấy ông ấy mang theo cái gì không?
Sam Thuyền Ga-le khổ sở lắc đầu.
- Làm sao tôi biết được? Nhưng dường như ông ấy chở một hai cái va-li để trên ghế bên cạnh ông.
- Chính là kho báu! - Hannibal nói - Dĩ nhiên là ông ấy muốn giữ lấy nó. Các cậu ơi, ông ấy chuồn mất rồi. Ta đã đến quá trễ. Nhưng hy vọng là không quá trễ để cứu thuyền trưởng và Jeremy, cần phải tìm hai cha con ngay.
- Evans? Kho báu? - Sam ngạc nhiên ấp úng - Tại sao Evans lại chuồn đi với kho báu trước sau gì cũng là của mình?
- Thưa chú Davis, chú đã nói ra đúng chỗ gây cấn. Bây giờ cháu đã biết tại sao Karnes và đồng bọn canh gác sào huyệt ngày đêm và tại sao bọn chúng muốn đột nhập vào tháp mà không bị thấy. Josué Evans đã lừa tất cả chúng ta.
- Ông ấy bỏ trốn nhanh đến nỗi không mang con mèo theo nữa - Sam nói - Nhìn chú mèo tội nghiệp không mở cửa được kia.
Thật vậy, con mèo đen đang ở trong nhà bếp: nó kêu meo meo và dùng chân thử đẩy cánh cửa dẫn vào cầu thang.
- Con mèo này điên rồi - Peter nói - Nó muốn vào trong đó để làm gì? Đâu có ai trên lầu, mà mèo đâu biết leo thang.
Hannibal mở to mắt rồi đột nhiên ra lệnh.
- Bob ơi, mở cửa cho con mèo đi.
Bob tuân lệnh. Con mèo đen chạy thẳng đến vách tường đối diện cửa trong giếng. Nó lại tiếp tục kêu meo meo và cào cào. Nó vừa ngửi ngửi, cạ vào đá tường vừa nhìn Sam và ba thám tử. Dường như nó muốn người ta giúp nó đi xuyên qua tường.
- Babal ơi, có thể trong đó có một phòng mật! - Bob kêu.
- Ta hãy thử tìm một cái vòng sắt đi - Hannibal đề nghị - Và một khối đá có cần gạt, giống như chỗ mở đường hầm.
Chính Peter tìm ra cái vòng: một người thợ khéo tay đã lắp nó trông giống hệt như của cái đèn dầu cũ. Nhưng khối đá có gắn đèn chạy ra rất dễ dàng khi kéo cái vòng. Vách tường mở ra trước mặt con mèo vẫn còn đang kêu meo meo. Sam và ba thám tử bước theo con mèo vào một căn phòng bô trí bàn ghế giống như thư phòng, có sách trên tường và ghế da. Thuyền trưởng Joy và Jeremy đang ngồi trên ghế đi-văng, tay chân bị trói, miệng dán băng keo.
- Thuyền trưởng ơi! - Sam gọi to.
- Jeremy! - Bob và Peter cũng kêu lên.
- Ứ ư ư ư ! - Hai cha con Joy không nói chuyện được. Ánh mắt họ yêu cầu hãy giải thoát cho mình trước khi hỏi gì.
Peter rút con dao xếp ra, cắt dây; trong khi Bob cố mở băng keo trên miệng thật nhẹ nhàng.
- Chính Evans! - Thuyền trưởng Joy vừa la lên vừa kéo băng keo ra khỏi râu - Không hiểu hắn mắc cái chứng gì. Hắn đã...
- Hắn đã mang kho báu đi - Jeremy vừa nói vừa đạp đạp chân cho máu lưu thông lại - Hắn dùng súng đe dọa ép em trói ba em, rồi sau đó hắn trói luôn cả em.
- Cách đây bao lâu rồi? - Hannibal hỏi.
- Khoảng một tiếng - Thuyền trưởng giận dữ nói - Chúng tôi vừa mới kiểm kê xong kho báu của hắn - mất cả đêm - rồi đột nhiên hắn rút súng ra trói chúng tôi lại!
- Hắn có nói hắn đi đâu không?
- Không. Và tôi...
- Ba ơi - Jeremy xen vào - Hắn có gọi điện thoại...
- Đúng con à, nhưng ta có nghe được hắn nói gì đâu. Không biết hắn làm như vậy để làm gì? Kho báu là của hắn mà!
- Bác ơi, bác thử nhớ lại đi: bác có chắc là bác không nghe được chút gì từ cuộc gọi điện thoại đó sao?
- Hoàn toàn không, như tôi đã nói: chúng tôi vừa mới kiểm kê xong kho báu và Jeremy có nói với Evans là kho báu này trông sao sao ấy...
- Sao sao hả? Sao sao như thế nào? - Hannibal hỏi.
- Em cũng không biết nữa, anh Babal à - Jeremy chau mày nói - Có một số chiếc nhẫn và vài thứ khác có vẻ hơi... hơi mới quá.
- Đúng rồi, mới quá! - Hannibal xác nhận.
- Babal ơi, lại xem này!
Bob đứng bên cạnh bàn làm việc có đặt máy điện thoại xem xét quyển sổ nhỏ đặt cạnh danh bạ. Hannibal và mọi người chạy đến. Trên quyển sổ có một hình vẽ, giống như hình người ta hay vẽ vô tình khi đầu óc đang nghĩ đến chuyện khác.
- Thủy phi cơ! - Jeremy la lên - Thấy mấy cái phao để giúp xuống biển không?
- Giống như taxi thủy phi cơ ở vịnh Hải Tặc. - Thuyền trưởng đoán.
- Chắc là hắn gọi một chiếc! - Bob và Peter đồng thanh nói.
Hannibal đã phóng nhanh như chớp ra cửa chính.
- Khoan đã! - Thuyền trưởng nhìn đồng hồ nói - Bây giờ là tám giờ bốn mươi lăm. Văn phòng làm việc của hãng cho thuê taxi thủy phi cơ đóng cửa lúc chín giờ rưỡi. Ta sẽ không bao giờ bắt kịp hắn, cho dù hắn chưa bay đi nữa.
- Bác hãy gọi điện thoại đến hãng - Hannibal đáp - Họ vẫn có thể giữ lại không cho Evans cất cánh. Bác nói với họ rằng Evans là một tên tội phạm nguy hiểm.
Thuyền trưởng tìm thấy số điện thoại trong danh bạ, rồi quay số. Ông giải thích với người trả lời điện thoại rằng có một tên tội phạm nguy hiểm toan bỏ trốn bằng thủy phi cơ. Ông cung cấp nhân dạng của Evans. Người ta trả lời ông rằng có một người như thế đang ở trên một chiếc thủy phi cơ sắp cất cánh.
- Nhờ anh cố gắng giữ hắn lại - Joy nài nỉ - Anh có đài chứ? Vậy anh hãy nói với phi công một cái gì đó để bắt hắn quay lại.
Có một hồi im lặng, thuyền trưởng nhìn Sam và ba thám tử.
- Sao? Phi công không trả lời à? Anh nghĩ rằng Evans có vũ khí và không cho phép phi công trả lời à?
Ông gác máy xuống.
- Họ gọi điện thoại cho cảnh sát trưởng - Thuyền trưởng nói - nhưng thủy phi cơ sắp rời cầu tàu rồi.
Mọi người lao ra ngoài. Thật vậy, phía bên kia vịnh có một chiếc thủy phi cơ đang di chuyển chậm, trên mặt nước.
- Trễ quá rồi ! - Hannibal tuyệt vọng nói - Không thể bắt nó dừng được nữa.
Thuyền trưởng Joy đã ra ngoài cùng mọi người, đứng bên bờ nhìn chiếc thủy phi cơ.
- Có chứ - Thuyền trưởng thốt lên - Ta có thể bắt nó dừng được. - Rồi thuyền trưởng vụt đi như bị ma đuổi. Ông đang chạy về hướng chiếc Hắc Diều Hâu đâu.

0
22.    “Hắc Diều Hâu” tấn công
 
Thuyền trưởng Joy cầm bánh lái chiếc “Hắc Diều Hâu” mắt sáng rỡ. Thuyền hải tặc đang rẽ sóng trong vịnh Hải Tặc. Cơn gió nhẹ xua tan những đám sương mù cuối cùng. Sam Thuyền Ga-le leo lên trạm gác trên cột buồm của tàu và đang la to cách phải lái tàu. Jeremy và Ba Thám Tử Trẻ đứng trên boong trước. Lần đầu tiên trong cuộc đời, chiếc Hắc Diều Hâu tấn công hải tặc thật sự.
- Thủy phi cơ sẽ cất cánh về hướng nào? - Hannibal lo lắng hỏi.
- Thẳng ra ngoài khơi, theo con đường giữa các phao đỏ - Jeremy giải thích - Nó phải làm như thế để đối diện với hướng gió.
Tuốt trên cao Sam Thuyền Ga-le đang la hét.
- Thuyền trưởng ơi, nó đang tăng tốc để đi vào con đường giữa phao.
Trên boong trước, ba thám tử và Jeremy đang ước tính khoảng cách và góc độ, đồng thời theo dõi chiếc thủy phi cơ.
- Không kịp đâu - Peter than - Nó sẽ cất cánh trước khi ta kịp chặn lối đi.
- Kịp mà - Bob đáp - Nó vẫn chưa vào vị trí cất cánh.
- Hơi khó đấy! - Peter ước tính đoạn đường còn phải đi.
- Nếu ta đi hơi xa quá, sợ nó bay qua trên đầu ta. - Hannibal càu nhàu.
- Không. Cột buồm rất cao - Jeremy đáp - Nếu ta kịp đến đường đi giữa phao là đủ rồi.
Thuyền Hắc Diều Hâu đang tăng tốc, buồm căng mạnh, mũi tàu rẽ bọt sóng và động cơ chạy làm rung toàn thân tàu tiến vào giữa vịnh.
Thủy phi cơ đã đến lối đi định giới bằng hai hàng phao màu đỏ. Suốt một hồi, nó không động đậy nữa. Sau đó, ba thám tử thấy rất rõ từ chỗ đang đứng, còn Sam thấy càng rõ hơn nữa, cái chân vịt độc nhất của chiếc thủy phi cơ quay nhanh dần trong khi động cơ tăng tốc. Chiếc thủy phi cơ như rung lên, rồi cuối cùng nó từ từ di chuyển.
Thủy phi cơ đang lướt trên phao nhanh dần dọc theo đường đi giữa phao.
Hannibal đưa tay lên mắt che nắng.
- Mình thấy phi công và hành khách - Hannibal nói - Đúng là Evans, và mình...
Chiếc thủy phi cơ đang lớn dần.
- Cái phao to nhất màu đỏ đánh dấu nửa đoạn đường. - Jeremy nói rõ.
Chiếc thủy phi cơ vượt qua cái phao màu đỏ đúng lúc chiếc Hắc Diều Hâu đến.
Mọi người trên tàu nín thở.
Trên thủy phi cơ, phi công đang tái mặt và há miệng to. Josué Evans cúi ra cửa. Hắn chĩa súng vào thuyền Hắc Diều Hâu vừa mới chắn ngang đường đi.
- Tất cả nằm xuống! - Thuyền trưởng Joy ra lệnh.
Một phát súng, một phát thứ nhì.
Trong giây lát, thời gian như dừng lại, tiếng súng bắn vang lên trong gió. Rồi Hắc Diều Hâu chặn ngang đường đi của thủy phi cơ đang lao đến thật nhanh. Dường như sự va chạm sẽ không thể nào tránh khỏi.
Giây phút cuối cùng, thủy phi cơ rẽ sang một bên rời khỏi đường đi, bị mất một cánh do va vào một cái phao đen, rồi xà vào bên hông vịnh.
Khi đó, chiếc Hắc Diều Hâu lao đi cứu thủy phi cơ bị nạn. Phi công đang bơi để tránh xa thủy phi cơ bị chìm hết một nửa. Khi đi đến ngang tầm, Jeremy ném phao xuống. Mọi người đang lo kéo phi công lên tàu, thì đột nhiên nhìn thấy Josué Evans. Hắn cố sức bơi theo chiều ngược lại, đẩy hai phao bơi phía trước. Trên hai phao là cái rương sơn đen chứa kho báu.
- Mọi người đã cứu mạng sống tôi - Phi công nói - Thằng điên kia có súng. Hắn không cho tôi quay về, không cho tôi dùng đài khi văn phòng gọi. Hắn là ai vậy? Tên cướp ngân hàng hay sao?
- Gần như vậy. - Hannibal trả lời.
Chiếc Hắc Diều Hâu đi tiếp để đuổi theo Josué Evans.
Chủ nhân tháp đá vẫn đang cố chạy trốn và đẩy trước mặt kho báu đặt trên hai cái phao. Nhưng cái rương nặng quá: nó cứ trượt và xém chìm xuống biển dưới ánh nhìn của hành khách trên Hắc Diều Hâu. Cuối cùng Evans hiểu ra là hắn không thể vừa thoát thân vừa cứu kho báu. Hắn bỏ kho báu và cố bơi cho thật nhanh về mũi đất gần nhất. Cái rương còn lại trên phao, trong tư thế hết sức bấp bênh. Thêm một chút nữa là nó sẽ chìm.
- Peter! Bob! - Hannibal ra lệnh - Ra tay đi!
Hai thám tử nhảy xuống nước và chụp được cái rương sắp chìm. Cả hai cùng bơi đẩy rương về tàu. Jeremy cho hạ dây xuống bằng ròng rọc. Peter và Bob quấn dây quanh rương. Rồi rương lắc lư được kéo lên và hạ xuống boong.
- Bây giờ đến lượt Evans! - Thuyền trưởng Joy quyết định trong khi Bob và Peter leo trở lên tàu.
Hắc Diều Hâu tăng tốc để bắt kịp Josué Evans. Hắn đang bơi tuyệt vọng.
Từ trên cao, Sam Thuyền Ga-le hét lên :
- Thuyền trưởng ơi, tôi sẽ ném dây thòng lòng xuống. Các cậu hãy nhảy xuống nước xỏ dây qua cổ hắn.
Hai cha con Joy nhảy xuống nước cùng Peter và Bob, mọi người vây quanh Evans. Hannibal đứng trên boong tàu khuyến khích và ủng hộ tinh thần. Trong khi thuyền trưởng và Peter cố chế ngự Evans, Bob và Jeremy tròng dây thòng lọng qua đầu hắn, lòn dưới nách hắn. Khi đó Sam cho chạy ròng rọc.
Evans đột ngột bị kéo ra khỏi nước, treo lơ lửng trên không. Hắn giãy giụa, huơ tay múa chân, la hét chửi rủa :
- Các ngươi sẽ phải trả giá!
Thuyền trưởng và ba cậu bé lên tàu, ướt nhẹp nhưng đắc thắng. Thuyền trưởng lại cầm tay lái, cho tàu về Sào huyệt Hải Tặc Tím.
- Sao Hannibal, - Thuyền trưởng hỏi - cậu có nghĩ đã đến lúc cậu nói cho chúng tôi biết Evans là ai không?
- Thưa bác, cháu giả thiết rằng Evans là một tên tội phạm chuyên nghiệp, - Hannibal trịnh trọng nói - và là thành viên thứ năm của băng Karnes.
- Buồn cười vậy! - Jeremy kêu - Sao anh lại nghĩ thế hả anh Babal?
- Trước hết là việc kho báu Hải Tặc Tím hoàn toàn không phải là kho báu hải tặc. Có lẽ đó là một bộ sưu tập đồ ăn trộm, mà chính em cũng đã để ý thấy là còn mới.
Josué Evans bị treo lơ lửng ở dây ròng rọc không ngừng giãy giụa và chửi rủa.
- Thằng mập này khùng rồi! Joy à, anh hãy cho tôi xuống ngay, nếu không tôi sẽ nộp đơn kiện!
- Hannibal à, hy vọng những gì cậu giả thiết là đúng. - Thuyền trưởng nói.
- Tất nhiên là cháu tin chắc, thưa bác - Hannibal cương quyết nói - Ngay từ đầu, ta đã không hiểu nổi chuyện theo dõi ngày đêm, có vẻ hoàn toàn không liên quan gì đến kế hoạch làm cho bác rời khỏi Sào huyệt vào những giờ nhất định nào đó. Vậy, rõ ràng là chuyện khác. Nếu không theo dõi bác, thì phải theo dõi người khác.
- Evans! - Bob la lên - Bọn chúng theo dõi Evans!
- Đúng vậy - Hannibal nói - Cháu thú nhận cháu không hề nghĩ ra cho đến lúc Evans tự động cho ta xem kho báu.
- Như vậy thì có gì mới đâu? - Peter hỏi.
- Phải, - Thuyền trưởng Joy nói thêm - tại sao khi thấy kho báu cháu lại đoán ra được sự thật?
Bị treo trên cao, Evans vẫn huơ tay múa chân và la hét. Trong khi đó, thuyền trưởng đang cho tàu cập bến dọc theo cầu tàu.
- Đơn giản thôi - Hannibal trả lời - Khi Evans khoe kho báu trong rương, cháu đã cảm giác ngay là chuyện không ổn. Mấy miếng đồng trang trí quá bóng sáng, còn rương thì có vẻ nhẹ quá. Thời nay, người ta cho một lớp véc-ni lên trên để giữ cho đồng sáng bóng, nhưng thời xưa thì chưa biết làm việc này. Cho nên đồng cổ xưa luôn bị dính màu xanh hoặc màu đen, hoặc không còn sáng bóng nữa. Đó là loại đồng thời hiện đại. Còn rương làm bằng ván ép. Giữa thế kỷ thứ XIX, người ta chưa phát minh ra ván ép. Tóm lại, chiếc rương là một vật thời nay và tên William Evans chỉ được khắc lên đó để đánh lừa ta mà thôi.
- Đó cũng có thể là một kho báu cổ chứa trong cái rương hiện đại. - Thuyền trưởng bắt bẻ.
- Nếu Evans vừa mới tìm ra thì không thể vậy được - Hannibal trả lời - Ngoài ra khi Evans đề nghị mỗi đứa chọn một món nữ trang làm phần thưởng, thì cháu đã chọn một chiếc nhẫn có vẻ hiện đại và sáng sớm nay cháu mang đến cho ông Grandolfi, chủ tiệm vàng xem. Chú ấy giận dữ vì bị cháu đánh thức trước tám giờ, nhưng rồi chú ấy cũng cho cháu biết rằng chiếc nhẫn cổ không quá năm năm. Vậy rõ ràng kho báu này thuộc loại hiện đại. Chắc chắn Evans biết điều này vì có lẽ chính hắn đã mang kho báu vào tháp. Và do rõ ràng Karnes biết Evans đang gửi một kho báu, nên hắn cũng biết rõ rằng đó là đồ thời nay, chứ không phải là kho báu hải tặc.
- Đồng ý, - Bob nói - nhưng nếu bọn chúng biết rằng đó không phải là kho báu hải tặc thì...
- Tại sao bọn chúng lại chịu để bị nhốt mà không nói gì cho ta biết hả? Tại sao bọn chúng lại để cho Evans làm cho ta tưởng rằng đó đúng là kho báu hải tặc hả? Chỉ có thể có một cách trả lời thôi, Bob à. Bởi vì đó là đồ ăn trộm. Đồ mà Karnes và đồng bọn sẽ bị mất ngay nếu khai ra nguồn gốc xuất xứ. Chính lúc đó mình đã nhìn thấy sự thật.
- Đừng có nghe thằng mập làm tàng kia - Josué Evans bị treo ở ròng rọc gầm lên - Nó không biết gì đâu! Chính anh thuyền trưởng sẽ bị đi tù đây!
- Và sự thật là gì vậy anh Babal? - Jeremy hỏi.
- Sự thật là Karnes và đồng bọn không thể tiết lộ ra rằng kho báu đã bị ăn cắp bởi vì chính bọn chúng đã ăn cắp nó. Và Evans biết điều này, vì hắn cũng thuộc băng đó. Nhưng hắn đã ôm kho báu bỏ trốn, và bọn còn lại đã phải đuổi theo hắn để lấy lại phần.
- Hannibal nói đúng - Giọng của cảnh sát trưởng Reynolds vang lên - Như mọi khi, Hannibal lại nói đúng.
Cảnh sát trưởng cùng bốn người của ông đang đứng trên cầu tàu nhìn chằm chằm chiếc Hắc Diều Hâu và Josué Evans đang bị treo lơ lửng.
- Cảnh sát trưởng ơi, bọn chúng điên rồi! - Evans la lên và vẫn giãy giụa vô ích - Hãy bắt lấy chúng, chúng nói bậy.
- Tôi đến đây để tiến hành bắt người - Cảnh sát trưởng Reynolds nói bằng một giọng nghiêm khắc - nhưng không phải bắt giữ mấy cậu bé này.
Cảnh sát trưởng không rời mắt khỏi Evans.
- Nhờ Hannibal, nhờ thuyền trưởng Joy, nhờ mọi người hành động nhanh, chúng tôi đã đến kịp thời. Đúng Hannibal à, Karnes và đồng bọn là một băng trộm nữ trang khét tiếng ở bờ biển phía đông và bị truy nã tại ít nhất sáu bang. Băng này đã biệt tích cách đây khoảng một năm và mọi người cứ nghĩ bọn chúng đã bỏ trốn cùng chiến lợi phẩm.
- Chú đã gửi dấu vân tay của bọn chúng về Washington, phải không ạ? - Hannibal nói.
- Chúng tôi luôn luôn làm như thế, và dấu vân tay đúng là của các thành viên băng này. Chỉ có một điều không khớp: các báo cáo đều cho biết là cả băng gồm có năm tên, chứ không phải bốn. Chắc chắn dấu vân tay của Evans sẽ khớp với tên thứ năm. Các anh hãy bắt lấy hắn!
Sam Thuyền Ga-le ôm bụng cười và cho hạ ròng rọc xuống.
Josué Evans rơi đúng chỗ cảnh sát đang chờ hắn. Thế là người cháu của Hải Tặc Tím bị nhốt vào xe cảnh sát, trong khi cảnh sát trưởng Reynolds hết lời khen ngợi Ba Thám Tử Trẻ.

0
23.    Ông Hitchcock nói lời cuối cùng
 
Vài ngày sau, vào một buổi sáng tháng sáu nhiều sương mù, Ba Thám Tử Trẻ đến trình diện nhà đạo diễn lừng danh Alfred Hitchcock.
Ông tử tế đón tiếp ba bạn. Sau khi đọc xong bản báo cáo của nhóm, ông nói :
- Lần này tôi cũng đồng ý giới thiệu truyện này cho các bạn đọc giả, nhưng tôi muốn biết thêm vài chi tiết. Tôi đoán rằng tên Josué Evans đúng là người thuộc băng Karnes phải không?
- Dạ đúng, thưa bác - Hannibal nói - Washington rất quen thuộc với dấu vân tay của hắn. Khi Evans vào tù rồi, Karnes hiểu ra rằng hắn chẳng còn gì để mất nữa và đã khai ra hết câu chuyện. Bọn chúng hoành hành tại bờ biển phía đông Hoa Kỳ mấy năm rồi. Evans đã vơ vét toàn bộ số nữ trang bọn chúng đã cùng nhau gom góp, rồi bỏ trốn.
- Bây giờ thì tất cả bọn chúng đều bị tù, vì một số tội nào đó đúng không?
- Chắc chắn rồi - Peter kêu - Sáu bang đang tranh dành nhau xem bang nào sẽ được xử bọn chúng trước.
- Đó là chuyện xảy ra khi người ta quá nổi tiếng. - Ông Hitchcock nhận xét - Nếu tôi hiểu đúng, thì toàn bộ vụ H.B.V.H.T.C.T. chỉ có một mục tiêu là làm cho cha con Joy rời khỏi xe lán một khoảng thời gian nào đó à?
- Dạ đúng, thưa bác - Hannibal trả lời - HBVHTCT không hề có thật.
- Tiếc quá! - Ông Hitchcock thở dài - Sáng kiến cũng hay. Vậy chuyện theo dõi liên tục là để kiểm tra xem Evans có ôm kho báu bỏ trốn lần nữa hay không à?
- Chính xác là như vậy - Bob nói - Và Evans trói thuyền trưởng Joy và Jeremy vì sợ hai cha con đoán ra được sự thật, từ lúc Jeremy đã để ý thấy nữ trang trông còn rất mới.
- Tội nghiệp Jeremy, nó nói xong là không còn nghĩ gì nữa - Peter nói thêm - Tính Jeremy không đa nghi.
- Khi có tội người ta hay phạm sai lầm - Ông Hitchcock nói - Rồi bị căng thẳng, lo sợ... Chắc là hắn nghĩ ra trò này vào lúc cuối cùng hết.
- Chắc chắn là như vậy - Hannibal nói - Chính tụi cháu đã giúp hắn có sáng kiến này khi nói về kho báu hải tặc. Khi hiểu ra là đã bị Karnes và đồng bọn phát hiện và không thể ôm kho báu bỏ trốn mà không bị bọn chúng tóm, hắn đã quyết định dùng bên này chống lại bên kia. Hắn đã thừa thời gian mà khắc cái tên William Evans lên rương rồi giấu vào kho báu.
- Cũng hay, cũng hay - Ông Hitchcock nói - Nắm lấy thời cơ, lợi dụng tình huống phải có trí thông minh mới làm được. Thật đáng tiếc là hắn đã sử dụng trí thông minh vào mục đích tội ác.
- Thuyền trưởng cũng đã tỏ ra rất thông minh - Bob nhận xét - Cách bác sử dụng Hắc Diều Hâu để chặn thủy phi cơ thật đáng khâm phục. Và bác thuyền trưởng đã được thưởng. Nhiều công ty bảo hiểm đã treo tiền thưởng cho bất kỳ ai giúp lấy lại được nữ trang. Thậm chí bác thuyền trưởng còn đòi chia số tiền thưởng với tụi cháu, nhưng tụi cháu đã đề nghị bác cứ giữ để cải tạo lại Sào huyệt Hải Tặc Tím thành một điểm giải trí tốt hơn.
- Vậy nếu tôi hiểu đúng, thì trước đó thuyền trưởng làm ăn không được tốt lắm. - Ông Hitchcock bình luận.
- Rồi bác thuyền trưởng tặng cho chúng cháu cái máy theo dõi mới - Peter nói - Bác ấy thật tử tế. Và bác nhận nuôi Black, con mèo của Evans, vì nó không còn nhà, không còn chủ nữa. Bác ấy nghĩ rằng một con mèo đen sẽ tạo thêm không khí ở Sào huyệt Hải Tặc.
- Còn các tài liệu mà Karnes và đồng bọn thỉnh thoảng lôi ra nghiên cứu? - Ông Hitchcock hỏi - Là tấm bản đồ hả?
- Chỉ là bản đồ vịnh Hải Tặc - Bob trả lời - Thiếu tá không có bản đồ chỉ vị trí đường hầm.
- Nhưng trong bản tường thuật các cậu lại nói là không thể nào tìm ra đường hầm nếu không biết nó nằm ở đâu. Vậy thì làm sao Karnes tìm ra được?
Hannibal cười :
- Chính Evans đã nói cho thiếu tá biết về đường hầm và tháp cách đây vài năm, khi bọn chúng đang chạy trốn cảnh sát. Nhưng Karnes không biết tháp nằm ở đâu, còn Evans không biết vị trí đường hầm ở đâu. Evans có nghe cha nói là có đường hầm, nhưng đã bị sụt lở và không dùng được nữa. Nên Evans không thèm bỏ công tìm thử. Khi Evans quay về tháp cùng với nữ trang ăn cắp, đồng bọn phải mất hết một năm mới tìm lại dấu vết Evans. Mà do cứ ráo riết tìm kho báu trong khu đất tháp, cuối cùng Karnes đã phát hiện ra cửa vào đường hầm, bên cạnh nhà tàu. Khi đó thiếu tá và Hubert đã tiến hành đào đến tháp và tìm kho báu trong tháp.
- Rồi chuyện gì đã xảy ra giữa Evans và Karnes khi bọn chúng gặp lại nhau trong kho chứa?
Chính Bob trả lời.
- Evans chỉ nhắc lại với Karnes rằng nếu Karnes tố cáo Evans với cảnh sát, thì không còn ai hưởng được kho báu nữa. Karnes không có cách lựa chọn nào khác: kho báu và trắng tay, hoặc im lặng và để Evans tự do. Có lẽ Karnes tự nhủ rằng giải pháp thứ nhì hay hơn: hắn đã từng tìm lại được Evans, thế nào hắn cũng sẽ tìm lại được nữa.
- Tóm lại, không hề có kho báu Hải Tặc Tím - Ông Hitchcock kết luận - Tuy nhiên ta có thể nói rằng kẻ xấu xa ấy đã để lại một gia tài.
- Gia tài nào, thưa bác? - Hannibal hỏi.
- Gia tài cho Hải Tặc Tím, trung úy William Evans để lại cho người chắt là Josué Evans. Gia tài về tính trộm cướp. Bởi vì tuy không phải là hải tặc, nhưng người nối dõi đã tỏ ra hung hăng không kém gì tổ tiên mình!
 
HẾT
0
Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím - Alfred Hitchcock
 
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn casau đã góp sức cho thư viện nha
 
Chúc vui
 

📎 thank-you3




0