Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Tản mạn về tiểu thuyết và phim truyền hình Kiếm hiệp Kim Dung

0 trả lời, 18 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2014 03:22:49 bởi Bạch vân thư sinh>
  Việt Nam thư quán là địa chỉ quen thuộc mỗi trước khi đi ngủ. Từ những buổi đầu tò mò về "Anh hùng xạ điêu", " Tiếu ngạo giang hồ" trong truyện tác giả viết khác thế nào so với trong phim ? Tôi thường tự hỏi câu hỏi "bên nào hay ?"
Rồi sau đó, nhận ra rằng...mình  thật ngốc, cả hai đều hay, không ! Phải là rất hay, còn bên nào hay hơn thì thật ra rất khó trả lời. Tôi đành cho là thích vậy, nhìn bằng con mắt và suy nghĩ của người hâm mộ.

 
  Câu chuyện bắt đầu đến cao trào khi từ xem bằng điện thoại tôi đã chuyển sang sưu tầm sách Kim Dung - từ một vài tiệm sách cũ khắp Sài Gòn và nhà sách Phương Nam ở Nguyễn Oanh quen thuộc (nơi mà trước đó thôi thường chỉ...trốn nắng).
  1. Khi so sánh thì tôi dễ dàng nhận thấy các nhà làm phim đã bỏ qua nhiều chi tiết hay (đôi khi vì tốn kinh phí -như đoạn Ngũ Hành Kỳ của Minh Giáo ra oai -rất công phu và khủng khiếp về độ tàn phá). Như Chi tiết Trương Vô Kỵ đánh lục phái vẫn thường bị cắt nhiều, hay như đại chiến ác liệt của Dương Quá - Cừu Thiên Nhẫn (chứng tỏ được chàng Dương đứng vào hàng Võ Lâm ngũ bá)
  2. Là các đạo diễn phim đã chế quá độ. Cái này khỏi bàn nhiều như gần đây là câu chuyện của diễn viên chính - Đông phương bất bại yêu chàng lãng tử Lệnh Hồ.
Cái đáng kể khác là : Làm gì có đại chiến Nhậm Ngã Hành vs Nhạc Bất Quần (Tiếu ngạo giang hồ), Ngũ Nhạc làm gì có thực lực dám tấn công Ma giáo.
  3. Cái này chính là cái thú vị. Trong truyện Thần Điêu Hiệp Lữ ta thấy đánh nhau rất ác còn những cảnh yêu đương thì hơi nhảm - điển hình như họ Dương đang đánh nhau với Kim Luân Pháp Vương còn lo nhìn lưu luyến Tiểu Long Nữ 
  Nhưng - trong truyện thì những điều về tình yêu trong Thần Điêu Hiệp Lữ lại mới là hay nhất (lần đầu tiên tôi phải công nhận trong Kiếm hiệp), như cảnh trên - chính sự chia ly mới phát huy uy lực của "Ám nhiên tiêu hồn chưởng" mà Dương Quá mới có một cuộc đảo ngược tình thế ngoạn mục ( Ám nhiên tiêu hồn – trạng thái đau khổ tận cùng, chưởng pháp mà Đông tà phải chịu thua sau màn so tài chưởng pháp và xếp ngang Giáng long thập bát chưởng)
Sau khi đọc nhiều bản dịch và xem các phiên bản truyền hình kiếm hiệp Kim Dung thì tôi rút ra: Muốn xem hay hơn, hiểu hơn thì hãy đọc các nguyên bản, và đọc truyện tác giả viết hay hơn phim rất nhiều.
  Trừ một trường hợp mà tôi cho là ngoại lệ: Phiên bản Tiếu ngạo giang hồ 2001 – có cốt truyện, tình huống hay hơn : Hai bên chính tà chênh lệch ít hơn, nhất là khi Lệnh Hồ Xung xuất hiện, Nhạc Bất Quần thay vì chỉ chết lãng nhách nay oai hùng hơn, lãnh đạo Ngũ Nhạc cùng Tịch Tà Kiếm quần tơi tả ma giáo, cái kết của phim cũng bi hùng hơn rất nhiều so với nguyên bản hơi…chớt quớt : Đang hồi hộp thì vì lão Nhậm giáo chủ chết vì già, toàn bộ lo cuốn gói để...chuẩn bị đám cưới. Hết ^^
  Sưu tầm những cuốn sách cũng là một công trình thú vị. Hồi xưa đọc từng cuốn “sách cổ” không dám lật mạnh, nay thì cả bộ có vài trăm ngàn. Hay ngồi ở nhà sách cũng mấy thằng bạn bình tiểu thuyết Kim Dung, nhiều câu chuyện thú vị : Võ công, tình tiết, nhân cách, vẻ đẹp trong phim cổ trang, sự khác biệt trong các tác phẩm...
  
Các nhà sách hiện nay có nhiều bản dịch tiểu thuyết Kim Dung
Bạch vân thư sinh !
Trọn bộ tiểu thuyết Kim Dung
Thư Kiếm Ân Cừu Lục
Anh Hùng Xạ Điêu
http://nhasachphuongnam.com/sach/truyen-kiem-hiep/


Đăng nhập để trả lời
0