Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

BA VỤ ÁN BÍ ẨN - Robert Van Gulik - HẾT 🔒

34 trả lời, 2.082 lượt xem — Trang 2 / 2
Một cuộc tiếp khách bất ngờ.
Tái Công ra lệnh tiến hành tái khám nghiệm.
 
Tái Công đứng lên đi tới lò sưởi. Đang hơ tay thì nghe thấy tiếng mở phía sau ông. Bực mình quay lại, ông thấy phu nhân A Quốc bước vào.
Ông mỉm cười nhợt nhạt:
-          Ta lúc này dang rất bận, phu nhân A Quốc à! – Ông dễ dàng nói – Nếu bà có điều gì muốn trình bày thì xin hãy gặp viên Thừa chỉ.
Bà A Quốc chẳng tỏ ra ý gì muốn rút lui. Bà yên lặng môt lúc, hai mắt nhìn xuống rồi nhỏ nhẹ nói chỉ vừa đủ nghe thấy:
-          Thiếp được biết là Đại nhân sắp từ biệt mọi người để ra đi nên tới để tỏ lời đa tạ về tấm lòng tốt của ngài đối với phu quân thiếp và cả với thiếp.
Ngài pháp quan quay về phía cửa sổ. Ánh tuyết trắng êm đềm rọi qua tấm giấy dầu. Gắng sức vượt bản thân mình, ông nói:
-          Xin đa tạ phu nhân A Quốc! Ta đánh giá cao sự trợ giúp mà chồng bà và bà đã mang lại trong suốt thời gian ta trị nhậm ở Phối Châu.
Không quay người, ông chờ cánh cửa khép lại sau bà khách.
Nhưng ông lại chỉ thấy thoang thoảng phía sau lưng mùi thơm nhẹ của những cây cỏ phơi khô rồi một tiếng nhỏ nhẹ cất lên:
-          Thật là điều rất khó khăn cho một người đàn ông để hiểu được những gì diễn ra trong đầu một phụ nữ.
Tái Công đột ngột quay người lại và bà A Quốc vội nói thêm:
-          Đàn bà có những điều bí ẩn mà đối với đàn ông lại là những bí mật chẳng kém. Làm sao mà Đại nhân có thể khám há ra được điều bí ẩn của mụ Lỗ.
Bước đến gần, Tái Công hỏi bà, giọng căng thẳng:
-          Phải chăng phu nhân muốn nói là đã khám phá ra được một tang tích mới?
Bà A Quốc thở dài:
-          Không có một dấu tích nào mới cả - Bà nói – Nhưng thiếp chợt nghĩ tới một cách thức cũ để loại bỏ một người chồng đáng ghét. Cái đó có thể giải thích được sự ra đi đáng ngờ của chồng mụ Lỗ chăng?
Tái Công nhìn bà dò hỏi:
-          Hãy nói với ta điều gì phu nhân biết đi!
Bà A Quốc quấn chặt thêm chiếc áo khoác vào cái thân hình mảnh dẻ đang run run. Rồi bà nói tiếp giọng mệt mỏi:
-          Trong những lúc chúi đầu chúi mũi vào cái công việc nhàm chán hàng ngày: khâu lại những đế giày vải cũ hoặc vá lại những tấm áo quần chẳng bõ công vá víu, tâm trí của chúng tôi lang thang, lang thang… Đôi mắt mệt mỏi dưới ánh sáng chập chờn của ngọn nến, chúng tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời mình cứ thế này mãi sao?... Đế giày thì rắn, tay thì yếu, các ngón tay nhói đau. Làm sao đây? Chúng tôi lấy một chiếc đinh dài, chúng tôi cầm chiếc búa gỗ và chúng tôi đóng lỗ này sau lỗ khác vào rìa đế, những lỗ nhỏ lần lượt đón mũi kim xuyên qua dễ dàng.
Nhìn cái bóng dáng mảnh mai đang ngồi, đầu cúi trước mặt mình, như đang chìm đắm trong một nỗi buồn vô tận, Tái Công muốn lựa lời an ủi và khích lệ. Nhưng bà A Quốc vẫn cái giọng buồn buồn đó nói tiếp:
-          Chúng tôi rút kim lên, cắm kim xuỗng, rút lên, cắm xuống… và những ý nghĩ đen tối như lên, như xuống theo mũi kim, nó bay lên, lượn xuống… Nó lượn không mục đích như những con chim lạ lượn bay xuống quanh một chiếc tổ bỏ không.
Bà ngửng đầu nhìn Tái Công. Ngài pháp quan đẫn đờ kinh ngạc khi nhìn thấy ngọn lửa bất ngờ long lanh trong đôi mắt mở to của người thiếu phụ. Chậm rãi hơn, bà A Quốc tiếp tục:
-          Rồi một đêm, một ý nghĩ chợt đến trong đầu người đàn bà, ý nghĩ này xâm chiếm mụ. Mụ ngừng khâu, cầm lên trong tay chiếc đinh sắt dài và ngắm nó rất lâu, làm như là lần đầu tiên mụ nhìn thấy nó. Chiếc đinh này đã che chở cho những ngón tay khỏi đau đớn, người bạn đồng hành trung thành trong bao giờ phút cô đơn trôi qua trong những giấc mơ rầu rĩ.
-          Có phải ý phu nhân muốn nói… - Tái Công chợt kêu lên.
-          Phải – Bà vẫn đáp với một giọng đều đều – Những chiếc đinh dài này có cái mũ rất nhỏ. Khi đóng nó xuống bằng một cái búa gỗ, mũ của nó sẽ bị lút trong những sợi tóc giữa đỉnh đầu. Một chiếc thôi là đủ! Chẳng có ai biết được là mụ đã giết chồng như thế nào… và cuối cùng mụ vẫn tự do!
Tái Công đặt lên người đối thoại của ông một cái nhìn nóng bỏng:
-          Phu nhân A Quốc! – Ông kêu lên – Phu nhân đã cứu sống ta! Tất cả đã rõ ràng. Ta bây giờ mới hiểu tại sao mụ Lỗ lại sợ các cuộc khám nghiệm đến thế! … Và… tại sao cuộc khám nghiệm vừa qua lại bỏ sót!
Một nụ cười mở rộng làm sáng khuôn mặt đăm chiêu, ông nói thêm:
-          Phu nhân đã có lý, chỉ đàn bà mới có thể hiểu được cái đó.
Bà A Quốc lặng lẽ nhìn ông. Tái Công vội thêm:
-          Nhưng tại sao phu nhân lại buồn như vậy? Ta nhắc lại, chắc chắn là phu nhân đã nói đúng. Đó là đáp án duy nhất.
Bà A Quốc kéo xụp thêm chiếc mũ trùm trên đầu, mỉm cười buồn bã và nói:
-          Vâng, ngài đã khám phá ra: đó là lời giải duy nhất.
Và không nói thêm một lời nào nữa, bà đi ra khỏi phòng.
Ngài pháp quan im lặng một lúc lâu, mắt dán vào cửa ra vào rồi, đột ngột, mặt ông tái xanh. Ông cau đôi lông mày rậm và cất tiếng gọi một vệ binh, hạ lệnh cho hắn đi vời ngay những phụ tá hộ vệ của ông tới ngay.
Ba người tới với dáng vẻ buồn thiu, nhưng khi nhìn điệu bộ Tái Công, khuôn mặt họ lập tức sáng bừng.
Ngài pháp quan đứng thật thẳng trước bàn, cánh tay khoanh lại trong ông tay áo rộng:
-          Lúc này ta đã chắc chắn nắm được giải pháp cho vụ án Lỗ Minh. Chúng ta sẽ tiến hành một cuộc khám nghiệm lần thứ hai.
Mã Tôn sửng sốt nhìn các bạn, nhưng hầu như ngay tức thì, khuôn mặt anh sáng lên với một nụ cười rộng, nói:
-          Đại nhân nói như vậy, thế tức là vụ việc đã được giải quyết! Khi nào thì tiến hành cuộc khám nghiệm?
-          Càng sớm càng tốt – Tái Công đáp – Nhưng lần này chúng ta không cần đi tới nghĩa địa. Ta sẽ cho khiêng quan tài đó về công đường.
Triệu Thái gật đầu tán thành và nói:
-          Dân chúng Phối Châu, thời gian này dở chứng thích gây gổ. Trong công đường dễ để mắt tới họ hơn là ở nơi bãi trống.
Tào Can có dáng hoài nghi, lo lắng.
-          Khi hạ chức lệnh cho lính vệ binh chuẩn bị đi dán những cáo thị, họ đã biết nội dung nói gì. Tiếng đồn đã lan đi mau chóng, thưa Đại nhân. Và toàn huyện Phối Châu đều đã biết việc treo ấn từ quan của ngài. Hạ chức sợ rằng có thể nổ ra một cuộc bạo động khi tiến hành khám nghiệm lần thứ hai.
-          Ta biết tất cả những cái đó, nhưng vẫn sẵn sàng mạo hiểm. Hãy bảo A Quốc chuẩn bị tất cả mọi thứ cho việc này tại ngay phòng xử án của công đường. Mã Tôn và Triệu Thái, các ngươi tới ngay nhà trùm phường thịt lợn và nhà Hội trưởng Lưu, báo cho họ biết quyết định của ta và theo các ngươi tới nghĩa địa làm chứng cho việc khai mở nấm mồ và việc đưa quan tài về công đường. Nếu chúng ta hành động nhanh và không rầm rộ khua chiêng gõ trống thì dân chúng Phối Châu sẽ bị bất ngờ. Khi biết tin thì óc hiếu kỳ sẽ vượt lên trên lòng căm ghét ta, họ sẽ ở yên và chờ xem. Vả lại còn có các trùm phường ở đó để ngăn giữ họ khỏi phạm phải điều vô phương cứu vãn. Ít ra thì ta hy vọng như thế.
Ông nở một nụ cười trấn an các phụ tá hộ vệ và cho họ lui.
Nhưng khi chỉ còn lại một mình, Tái Công lại trầm ngâm ủ dột. Ông phải cố gắng lắm mới tạo cho mình vẻ lạc quan trước thuộc hạ của mình. Ông thong thả đi tới phía án thư, đặt phịch người trên ghế bành và vùi đầu, mặt vào giữa hai bàn tay.
 
0
Một buổi thiết đường kỳ lạ.
Nỗi niềm giấu kín của thiếu phụ được tỏ bày.
 
Đến trưa, Tái Công vẫn chẳng ăn gì cả mà chỉ thong thả uống cạn chén trà.
Theo tình báo cuối cùng của A Quốc thì cỗ áo quan đã được đưa về công đường an toàn nhưng đám đông lúc này đang tập trung trước cửa lớn la hét giận dữ.
Mã Tôn và Triệu Thái tới, khuôn mặt đượm lo âu.
-          Những người đã vào được công đường đều có thái độ đe dọa, thưa Đai nhân – Mã Tôn trình bày – Còn những kẻ không còn chỗ để vào bên trong thì chửi rủa ầm ĩ và ném đá vào cánh cổng.
-          Cứ để mặc họ - Tái Công khô khan bảo.
Mã Tôn đưa mắt khuyến khích bạn nói tiếp, và Triệu Thái chắp tay thưa:
-          Xin Đại nhân cho phép hạ chức báo cho đội tuần cảnh. Người của họ có thể tạo thành một vòng bảo vệ quanh công đường và…
Tái Công nắm tay đấm mạnh xuống mặt bàn:
-          Ta còn có là vị pháp quan ở đây nữa không? – Ông giận dữ nói to – Chính trên đầu ta mà trách nhiệm duy trì trật tự rơi xuống và ta sẽ điều hành tốt công việc này một mình ta thôi!
Hai người im tiếng. Tranh luận nữa chẳng ích gì. Nhưng họ lo là liệu lần này người thầy của họ có mắc một sai lầm khủng khiếp không?
Ba tiếng chuông rền vang.
Tái Công đứng lên và theo sau là các phụ tá hộ vệ, đi dọc theo hành lang dẫn tới công đường. Thấy ông ngồi vào phía sau bục gỗ, một sự im lặng đầy đe dọa đón chào ông.
Phòng xử án chật ních, những vệ binh lo lắng thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn ra xung uanh. Bên trái bục gỗ, Tái Công nhìn thấy cỗ quan tài Lỗ Minh và phía sau là người chủ thầu việc chôn cất cùng những người giúp việc của gã. Mụ Lỗ dựa vào chiếc gậy chống đứng phía trước. Tào Can và A Quốc đứng cạnh bàn lục sự.
Tái Công gõ búa gỗ lên mặt bàn tuyên bố:
-          Khai thiết công đường!
Ngay tức thì mụ Lỗ kêu to:
-          Dựa vào quyền gì mà một viên pháp quan đã treo ấn mở phiên tòa?
Tiếng xì xào hưởng ứng nổi lên trong phòng.
-          Phiên tòa này – Tái Công nói – có mục đích làm rõ việc Lỗ Minh đã bị ám sát một cách vô cùng hèn hạ.
Nghe câu này, mụ Lõ trèo ngay lên bục gỗ ngoảnh lại phía cửa tọa kêu lên:
- Các vị lại cho phép tên viên chức chó má này xúc phạm một lần nữa thân thể của chồng tôi ư?
Đám đông ùn ùn dồn lên phía trước. Từ mọi phía nổi lên tiếng thét: "Đả đảo viên pháp quan!" Mã Tôn và Triệu Thái đặt tay lên đốc kiếm giấu trong tà áo dài. Đám người đứng ở hàng đầu xô đẩy các vệ binh sang một bên.
Một tia sáng ác độc lóe lên trong đôi con ngươi mụ Lỗ. Giây phút giành chiến thắng của mụ đã tới gần. Dòng máu Tacta chảy trong huyết quản làm mụ mừng rơn lên trong ý nghĩ: một cuộc tàn sát đẫm máu sắp xảy ra. Mụ giơ tay. Đám đông dừng lại, tất cả các con mắt đổ dồn vào cái bóng dáng ngạo mạn của mụ. Ngực mụ vồng cao lên. Chỉ tay vào Tái Công, mụ bắt đầu:
-          Cái tên viên chức chó má này…
Đúng cái lúc mụ dừng lại để lấy hơi, Tái Công, chẳng cần cất cao giọng, bảo mụ:
-          Ngươi hãy nên nghĩ đến những chiếc đế giày vải của ngươi đã!
Thốt lên một tiếng kêu nhỏ, mụ Lỗ nhìn nhanh xuống chân mình. Khi mụ ngẩng đầu lên, Tái Công lần đầu tiên nhìn thấy một sự sợ hãi thực sự hiện trong đôi mắt mụ. Những người đứng ở hàng đầu truyền đi lời nhận xét lạ lùng của ngài pháp quan tới những người ở phía sau. Tiếng ồn ào càng mạnh. Trong khi mụ Lỗ cố gắng lấy lại tư thế của mình, người nào đó ở cuối phòng cất tiếng hỏi to: "Ông ta nói gì vậy?" Mụ Lỗ vừa mở miệng thì tiếng búa nện át đi chẳng ai nghe rõ mụ nói gì. Được Tào Can giúp vào một tay, người chủ thầu việc chôn cất đặt tấm ván thiên xuống đất.
-          Cuối cùng, tất cả các người sẽ biết sự thật! – Tái Công nói to, và câu nói được truyền đi khắp công đường.
-          Xin đừng nghe hắn! – Nó… - Mụ Lỗ lại kêu lên, nhưng dừng lại ngay vì thấy đám đông còn đang mải chú ý đến cái xác được nâng từ áo quan ra và đặt nhẹ nhàng xuống chiếc chiếu cói.
Mụ Lỗ lùi lại, dán mắt vào cái thi thể chẳng có gì là hứa hẹn của chồng mụ.
Tái Công đập mạnh mấy tiếng búa gỗ xuống bàn rồi thông báo:
-          Hôm nay, người khám nghiệm tử thi chỉ xem xết cái đầu của người quá cố. Ông ta sẽ đặc biệt chú ý tới đỉnh sọ và sẽ nhìn kỹ khoảng giữa những sợi tóc.
Lúc A Quốc quỳ xuống cạnh xác chết, im lặng hoàn toàn ngự trị trong gian phòng công đường. Người ta chỉ nghe thấy rất chát chúa những tiếng la thét ngoài phố, của những kẻ bất mãn.
Bỗng nhiên, A Quốc đứng bật lên, mặt tái xanh không còn một hột máu, xúc động nói:
-          Xin kính báo với Đại nhân, giữa đỉnh đầu, cạnh chân những sợi tóc, hạ chức thấy một vật tròn nhỏ bằng sắt, như là đầu của một chiếc đinh.
Mụ Lỗ trấn tĩnh lại:
- Đó là một âm mưu! – Mụ gầm lên – Quan tài đã được bí mật mở ra trước!
Nhưng lúc này trí tò mò khống chế toàn công đường và một anh hàng thịt to lớn thét:
-          Có câm miệng lại không nào! Chính tự tay ông trùm của tôi đã niêm phong cỗ áo quan. Chúng tôi muốn biết ông A Quốc đã tìm thấy cái gì đây!
-          Hãy tiếp tục kiểm tra! – Tái Công ra lệnh cho người chuyên khám tử thi.
A Quốc lấy từ ống tay áo của mình ra một cái kìm nhỏ. Mụ Lỗ muốn nhảy xổ vào ông nhưng viên vệ úy tóm lấy cánh tay và kéo mụ ra phía sau. Trong khi mụ giãy giụa như một con mèo hoang thì A Quốc rút từ sọ Lỗ Minh ra một chiếc đinh sắt dài. Ông giơ nó lên cao một lúc cho tất cả mọi người nhìn rõ rồi đặt xuống trên bàn ngài pháp quan.
Sức lực hầu như rời bỏ khỏi thân thể mụ Lỗ. khi viên Vệ úy buông tay, mụ tập tễnh tiến đến bàn lục sự, víu tay vào mép bàn, đứng yên, đầu cúi.
Những người dự xem ở hàng đầu vội vã kể lại những gì trông thấy với những người phía sau. Tất cả mọi người đều đua nhau nói cùng một lúc. Rồi những người đứng phía cuối phòng nhảy bổ ra bên ngoài để đưa tin.
Tái Công đập búa gỗ xuống mặt bàn và đợi cho phòng xử trở lại trật tự, ông hỏi mụ Lỗ:
-          Nhà ngươi có thú nhận là đã ám sát Lỗ Minh, chồng của ngươi bằng cách đóng sâu một cái đinh vào đỉnh sọ không?
Mụ chậm rãi ngẩng đầu lên, người run bắn và gạt mớ tóc phủ xuống trán ra một bên rồi nói giọng khản đặc:
-          Tôi xin thú nhận.
Những tiếng xì xào khác nhau dâng lên trong phòng sau lời thú nhận này. Ngài pháp quan ngả người trên ghế đợi cho sự yên tĩnh trở lại để nói bằng một giọng mệt mỏi:
-          Bây giờ ta đợi lời thú tội đầy đủ của nhà ngươi.
Mụ Lỗ quấn chặt tấm áo dài quanh tấm thân mỏng mảnh.
-          Chuyện đó đã qua rất lâu rồi… Nó còn có gì kể là quan trọng nữa? – Bằng giọng ưu uất, rầu rĩ mụ hỏi.
Mụ lại tựa vào cạnh bàn, đưa mắt nhìn lên khung cửa sổ trên cao của bức tường.
-          Lỗ Minh, chồng tôi là một người đàn ông ngu đần, chán ngắt… Hắn có hiểu được cái gì đâu. Làm sao mà tôi tiếp tục chung sống với hắn được? Tôi, người chỉ muốn tìm kiếm…
Mụ cất tiếng thở dài rồi nói tiếp:
-          Tôi đã có với hắn một đứa con gái và bây giờ hắn muốn có một đứa con trai. Tôi không thể nào chịu đựng được nữa! Một hôm hắn kêu bị đau ở vùng dạ dày, tôi cho hắn uống rượu coi như uống thuốc, trong đó tôi hòa vào một liều thuốc ngủ mạnh. Khi hắn ngủ say, tôi lấy chiếc đinh sắt dài vẫn dùng để dùi những đế giày vải và bằng một chiếc búa gỗ nhỏ tôi đóng chiếc đinh đó vào đỉnh sọ hắn cho đến khi chỉ còn cái mũ đinh là có thể còn nhìn thấy được.
-          Giết chết con chó cái ấy đi! – Một người dự phiên tòa kêu lên.
Những tiếng kêu giận dữ khác cũng cất lên. Nhanh chóng thay đổi thái độ, đám đông lúc này quay trút giận dữ sang mụ Lỗ.
-          Trật tự! – Tái Công hét lên như sấm và đập mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn.
Mọi tiếng ồn lập tức im bặt. Uy tín của pháp viện đã được vãn hồi.
-          Pháp y Quang tuyên bố đó là một cơn đau tim – Mụ Lỗ tiếp. Rồi mụ khinh bỉ nói thêm: - Tôi phải trở thành tình nhân của con người đó để nhận được sự thông đồng giúp đỡ của y. Y nói là biết tất cả bí quyết tà thuật của dân tộc Tacta chúng tôi nhưng y chỉ là một tên khoe khoang dị hợm. Từ lúc y đã ký nhận vào tấm giấy khai tử, tôi bèn cắt đứt ngay quan hệ. Cuối cùng tôi được tự do! Rồi, cách đây khoảng một tháng, khi từ cửa hàng của tôi đi ra, tôi trượt chân trên tuyết ngã và bị sai khớp xương chậu. Một người đi qua đã đến nâng tôi dậy và dìu tôi về tận nhà. Tôi ngồi trên chiếc ghế dài đặt ở cuối cửa hàng và người đó xoa bóp mắt cá chân cho tôi. Cứ mỗi cái ấn mạnh của bàn tay người ấy, tôi lại cảm thấy sinh lực tỏa ra từ người ấy chảy vào mỗi mạch máu thớ thịt của cơ thể tôi. Thế là cuối cùng tôi đã tìm được người mà tôi hằng mong đợi! Tôi tập trung tất cả ý chí và sự khéo léo của một góa phụ còn trẻ trung để kéo người ấy lại với tôi, nhưng người ta chống lại, không chịu. Thế nhưng lúc người ấy bỏ đi, tôi biết là sao rồi cũng sẽ trở lại.
Mụ Lỗ lấy lại được một chút nào đó đức tự tin, tính chủ động cũ và nói thêm:
-          Và người ấy trở lại thật. Tôi đã thắng! Con người ấy như một ngọn lửa nóng bỏng. Hắn yêu tôi và cùng lúc lại ghét tôi. Hắn cũng lại tự ghét mình vì đã yêu tôi… và tuy nhiên hắn cũng yêu tôi thật! Bản thân những mãnh lực của cuộc sống đã kết nối chúng tôi lại với nhau…
Mụ im bặt, cúi đầu xuống và bằng một giọng mệt mỏi trở lại, mụ kể tiếp:
-          Rồi tôi bỗng nhận thấy là tôi đang mất hắn. Hắn kết tội tôi là phá hoại sinh lực của hắn, làm nhiễu loạn nguyên tắc cuộc sống rất nghiêm ngặt hắn đã tự đề ra trước khi gặp tôi. Một hôm, hắn tuyên bố: tốt hơn hết là nên chia tay… Tôi vô cùng thất vọng. Tôi không sao sống nổi khi thiếu người ấy. Không có người ấy, tôi cảm thấy sự sống rời bỏ các huyết quản của mình… Tôi dọa sẽ giết hắn như đã giết chồng nếu hắn ruồng bỏ tôi.
Mụ buồn bã lắc đầu:
-          Lẽ ra tôi chẳng nên nói ra điều đó. Tôi biết hắn đã quyết qua cái nhìn hắn ném cho tôi. Thế là hết… Chỉ còn mỗi việc là giết hắn! Tôi rắc chút bột độc dược vào một bông hoa nhài và cải trang thành một thanh niên Tacta, tôi đến khu nhà tắm. Tôi nói với hắn là đến để xin tha lỗi đã dùng những lời lẽ thô bạo và mong là được chia tay trên tình bạn. Hắn vẫn lạnh lùng và xa cách và vì hắn không hứa là sẽ giữ kín mối quan hệ của hai người, tôi đã thả bông hoa nhài vào chén uống nước của hắn. Khi thuốc độc bắt đầu ngấm, hắn ném cho tôi một cái nhìn khủng khiếp. Hắn muốn nói. Không một tiếng nào thoát ra khỏi miệng. Nhưng chẳng cần. Tôi biết hắn sẽ chỉ nguyền rủa tôi và như thế thì tôi nguy… Nói có Trời cao Đất dày, hắn là người duy nhất mà tôi yêu tha thiết, và… tôi đã phải giết hắn!
Bất thình lình, mụ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt viên pháp quan:
-          Tôi đã chết từ giờ phút này rồi! Cái thân xác này ngài muốn làm gì thì làm.
Tái Công kinh hãi nhìn sự thay đổi nhanh chóng bất ngờ của vẻ ngoài mụ Lỗ. Những nếp nhăn sâu hiện trên khuôn mặt vốn phẳng phiu mịn màng. Đôi mắt mất hẳn đi tia sáng ngời ngời vốn có. Chỉ trong vòng ít phút mà mụ già đi đến mười năm tuổi. Lúc này khi mà cái nghị lực không gì chế ngự được của mụ đã rời đi, thì mụ chỉ còn là một cái vỏ ốc không ruột.
-          Ngươi hãy đọc to lời tự thú của bị can – Tái Công bảo viên lục sự.
Cả công đường lắng nghe trong yên lặng.
-          Lời tự thú của ngươi có được trung thành ghi lại không? – Tái Công hỏi.
Mụ Lỗ gật đầu công nhận rồi áp ngón tay cái điểm chỉ dưới thư bạ.
Tái Công tuyên bố bãi đường.
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2014 09:32:38 bởi khachxa>
Tái Công bí mật tới thăm nghĩa địa.
Ông đến đồi Dược Thảo lần thứ hai
 
Một vài cái vỗ tay bẽn lẽn hướng về phía Tái Công khi ông rời công đường, theo sau là ba phụ tá hộ vệ. Khi đã ở trong hành lang, Mã Tôn bất ngờ đấm mạnh vào lưng Triệu Thái. Hai người không sao ngăn được niềm vui. Cả Tào Can cũng cười thầm một mình khi bước vào thư phòng Tái Công.
Nhưng một bất ngờ chờ đợi họ. Lúc ngài pháp quan quay lại với những người cộng sự, ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm nhiên và lạnh lùng của suốt phiên xử.
-          Thật là một ngày vất vả - Ông điềm tĩnh nói – Triệu Thái, Tào Can, các ngươi hãy về nhà nghỉ ngơi đôi chút đi. Còn ngươi, Mã Tôn, rất tiếc là ta vẫn còn cần tới nhà ngươi.
Ngạc nhiên, hai người rời khỏi thư phòng. Tái Công cầm lấy lá đơn xin từ quan xé vụn, ném vào lò sưởi. Ông buồn rầu nhìn những mảnh giấy cháy bùng lên trong lò, đợi cho chúng biến hẳn thành than rồi ông bảo Mã Tôn:
-          Mặc bộ đồ đi săn vào rồi ngươi đi bảo giám mã thắng yên cương vào hai con ngựa và dắt ra đợi ngoài sân trước.
Rất ngạc nhiên, Mã Tôn vừa định cất tiếng hỏi nhưng nhìn thấy vẻ mặt khép kín của chủ, ông lại vội vã đi ra.
Ngoài sân, những bông tuyết rơi mau, trắng xóa. Tái Công ngước nhìn lên bầu trời nặng trĩu, bảo người phụ tá hộ vệ:
-          Phải mau mau lên mới được. Với thời tiết này, sợ là chẳng mấy chốc đất trời mù mịt, chẳng nhìn ra đường đi nữa đâu.
Ông kéo khăn che kín miệng, nhảy lên lưng ngựa và hai người rời khỏi pháp viện bằng một cửa ngang.
Trên đường phố chính, người người chen chúc trước các sạp hàng mặc cho tuyết rơi, gió buốt. Dưới những mái che tạm bằng vải dầu, họ sôi nổi bàn luận về phiên tòa đầy yếu tố bất ngờ mà họ vừa được xem. Chẳng có ai để ý đến hai kỵ sĩ.
Khi hai thầy trò tới trước Bắc Môn, gió lạnh từ bình nguyên thổi tới như quất vào mặt. Tái Công kìm ngựa, dùng cán roi gõ vào cánh cửa trạm gác. Lúc một tên lính thò đầu ra, ông bảo hắn lấy đưa cho Mã Tôn một chiếc đèn che bằng giấy dầu dày.
Ra khỏi trấn thành, họ đi theo hướng Tây. Trời gần tối, tuyết cũng ngừng rơi.
-          Có còn đi xa không thưa Đại nhân? – Mã Tôn lo lắng hỏi – Có thể chúng ta sẽ bị lạc trong cái trận đồ bát quái toàn những đồi trắng trập trùng này.
-          Ta biết đường – Tái Công đáp ngắn gọn – Sắp tới rồi!
Một lát sau, đã nhìn thấy khu nghĩa địa và họ giục ngựa đi vào.
Khi đã ở bên trong, Tái Công cho ngựa đi chậm để nhìn ngắm mỗi ngôi mộ trên đường đi. Họ vượt qua ngôi mộ còn để ngỏ của Lỗ Minh và vẫn tiếp tục đi tới tận cuối nghĩa địa. đến đây thì Tái Công xuống ngựa và Mã Tôn bám sau, ông vừa lách đi giữa những ngôi mộ cỏ mọc xanh rì vừa lẩm bẩm những câu gì nghe chẳng rõ.
Thình lình, ông dừng bước. Ông dùng tay áo phủi hết tuyết bám vào một tấm bia mộ và sau khi đọc tên "Hoàng" khắc trên đó, ông bảo Mã Tôn:
-          Thế là tìm thấy rồi! Nhà ngươi giúp ta mở ngôi mộ này. Có hai chiếc thuổng nhỏ trong túi bên yên ngựa.
Sau khi gạt hết tuyết và đất cát chồng chất xung quanh tấm đá mồ, hai người ra sức lay tấm đá rất nặng. Thật khó khăn, nhưng cuối cùng họ cũng đẩy được tấm đá sang bên. Trời tối đen, vầng trăng lại bị những đám mây dày che khuất.
Mặc dù trời rất lạnh, Tái Công cũng phải lau mồ hôi trán. Ông cầm lấy đèn từ tay Mã Tôn và khom lưng chui vào hầm mộ.
Bên trong xông lên một mùi tanh tưởi, ẩm mốc. Tái Công giơ cao đèn và nhận thấy có ba cỗ áo quan.
Ông nhìn những chữ khắc trên mỗi cỗ, rồi dừng lại trước cỗ cuối bên tay phải.
-          Cầm lấy đèn này! – Ông bảo nhỏ Mã Tôn.
Mã Tôn lo lắng nhìn vẻ mặt đầy xúc động của ông được ánh đèn chiếu sáng. Anh trông thấy ngài pháp quan lấy từ trong ống tay áo một chiếc đục sắt rồi dùng cái thuổng thay búa ông cắm sâu dụng cụ đó vào khe nắp áo quan. Tiếng đập của cái thuổng vào đục sắt trong hầm mộ gây thành những tiếng vang to âm u.
-          Ngươi hãy nạy nốt phía bên kia – Tái Công bảo người phụ tá.
Những ý nghĩ lộn xộn quay tròn trong đầu Mã Tôn lúc anh đặt cái đèn xuống đất và luồn lưỡi chiếc thuổng vào khe nắp quan tài. Họ đang làm cái việc luật pháp không cho phép: xúc phạm một ngôi mộ!
Dù trong hầm mộ hầu như nóng ấm, nhưng người run bắn, anh không còn biết đã mất bao nhiều thời gian để bật được cái nắp đậy đáng nguyền rủa này. Lưng anh đau nhói khi hai người cùng dùng chiếc thuổng như những đòn bảy làm bật ra được tấm ván thiên.
-          Đặt nó xuống đất! - Tái Công hổn hển bảo người phụ tá của mình.
Tái Công bịt chặt mũi và miệng bằng chiếc khăn của mình. Mã Tôn làm theo. Rồi Tái Công giơ cao đèn soi. Một bộ xương, từng chỗ hãy còn vương những mẩu vải liệm, nằm xẹp dưới đáy hòm.
Mã Tôn lùi lại. Tái Công đưa đèn cho anh rồi cúi xuống, thận trọng sờ tay vào phần trên của bộ xương. Thấy cái hộp sọ rời ra khỏi thân, ông đưa hẳn nó ra ngoài và xem xét kỹ lưỡng. Dưới ánh sáng chập chờn của chiếc đèn bao bằng giấy dầu, Mã Tôn tưởng thấy một lúc nào đó hai cái hó mắt rỗng không, nhìn viên pháp quan vẻ giễu cợt. Tái Công bất ngờ lắc mạnh cái hộp sộ và nghe như có tiếng của kim khí kêu lách cách. Ngài pháp quan lấy ngón tay sờ nhẹ lên đỉnh cái vật gớm ghiếc đó rồi nhẹ nhàng đặt lại vào trong áo quan.
-          Ta đã thấy cái muốn tìm! - Ông nói – Đi về thôi!
Khi trở lại trên mặt đất, giữa bầu không khí trong lành, họ nhận thấy những đám mây đã biến đâu cả rồi và sánh sáng bạc của vầng trăng chiếu dọi trên các nấm mồ.
Tái Công thổi tắt đèn bào:
-          Để lại tấm đá vào chỗ cũ.
Họ mất một lúc lâu để sắp xếp các thứ theo trật tự cũ, vun lại đất cát và những bông tuyết lên trên và quanh tấm đá. Rồi không nói một lời, Tái Công trèo lên lưng ngựa đi ra phía cổng nghĩa địa.
Lúc ra tới gần bức tường cao, không nén được trí tò mò thêm nữa, Mã Tôn hỏi:
-          Người được chôn trong hầm mộ đó là ai, thưa Đại nhân?
-          Ngày mai, nhà ngươi sẽ rõ – Tái Công bảo – trong phiên thiết đường buổi sáng, ta sẽ mở một cuộc điều tra mới về một vụ án đã xảy ra cách đây khá lâu rồi.
Khi tới cổng Bắc thành, Tái Công kìm ngựa và bảo viên phụ tá hộ vệ:
-          Ngươi hãy trở về công đường. Ta muốn đi dạo một chút trong cái đêm trăng sáng rất đẹp này cho đầu óc minh mẫn thêm một chút.
Trước lúc Mã Tôn có thời gian để mở miệng thì người thầy anh đã giục ngựa phóng thẳng về hướng Tây. Khi tới chân đồi Dược Thảo, ông dừng ngựa. Cúi người xuống, ông xem xét những dấu vết in trên tuyết, rồi xuống ngựa, buộc dây cương vào một thân cây và bắt đầu trèo dốc.
Một bóng người mảnh dẻ khoác áo choàng lông đứng tựa vào thành lan can. Nàng lặng ngắm dải bình nguyên trắng xóa trải rộng xa xa.
Khi nghe tiếng băng vỡ lạo xạo dưới đôi ủng ngài pháp quan, nàng từ từ quay lại.
-          Thiếp biết là thể nào ngài cũng đến – Nàng nói – Thiếp đang chờ.
Thấy Tái Công vẫn tiếp tục nhìn nàng mà chẳng nói gì, nàng nhanh nhẩu bảo:
-          Kìa! Áo của ngài lốm đốm vết bẩn và đôi ủng cũng đầy bùn! Ngài đã tới nơi đó phải không?
-          Phải – Tái Công chậm rãi đáp – Ta đã đến đó cùng với Mã Tôn. Pháp đình thấy cần phải mở một cuộc điều tra về vụ án cũ đó.
Nàng mở to đôi mắt. Ngài pháp quan ngoảnh mặt đi. Ông chẳng biết nói thế nào.
Nàng quấn chặt áo choàng quanh người.
-          Thiếp biết việc đó rồi thể nào cũng tới – Nàng nói với giọng đều đều yếu đuối – Thế nhưng…
Nàng im lặng một lát ngắn rồi tiếp tục cũng vẫn bằng một giọng nhỏ nhẹ buồn buồn:
-          Ngài không biết là…
-          Ta biết! – Tái Công tàn nhẫn ngắt lời – Ta biết cái gì đã thúc đẩy phu nhân hành động như thế cách đây năm năm, và ta biết là phu nhân… ta biết phu nhân đã tuân theo tình cảm nào mà nói với ta những điều… như phu nhân đã nói với ta.
Nàng cúi đầu, thút thít khóc, khóc rất khẽ, không thành tiếng.
-          Trật tự cần phải được vãn hồi! – Tái Công nói, giọng như vỡ ra – Dù rằng vì đó mà chúng ta bị phương hại. Hãy tin ta, cần phải tuân phục cái sức mạnh nó vượt quá sự chịu đựng của chúng ta. Nếu không, cuộc sống sẽ mau chóng trở thành một địa ngục đối với phu nhân… và cả với ta nữa. Ta muốn có thể hành động khác đi biết chừng nào! Nhưng không thể được… Và, chính là… phu nhân đã cứu ta! Hãy tha lỗi cho ta! Ta xin phu nhân!
-          Ngài chẳng nên nói như vậy! – Nàng kêu lên rồi, cười qua dòng lệ, nàng nói thêm - Thiếp biết là ngài sẽ làm gì, nếu không thì đã chẳng nói gì với ngài. Thiếp chẳng muốn ngài sẽ hành động khác đi!
 

 
Tái Công muốn cất tiếng nhưng sự xúc động mạnh như chẹn lấy cổ họng. Ông nhìn nàng thất vọng.
Nàng đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
-          Xin đừng nói gì cả - Nàng thủ thỉ - Và xin đừng nhìn thiếp như thế! Thiếp không sao chịu đựng nổi khi thấy…
Nàng vùi mặt vào hai bàn tay. Tái Công đứng lặng. Ông có cảm giác như đang bị một lưỡi kiếm dài từ từ cắm vào giữa trái tim.
Bất chợt nàng ngẩng đầu lên. Tái Công định nói nhưng nàng đặt một ngón tay lên môi ông và rủ rỉ:
-          Xin đừng nói gì cả! – Và phác một nụ cười, nàng nói thêm: - Tốt hơn là hãy nghĩ đến bài thơ của chúng ta, bài thơ về những cánh hoa rơi trên tuyết trắng. Hãy lắng nghe… xin hãy lắng nghe, ngài sắp được nghe thấy đó.
Và vui vẻ đưa ngón tay chỉ vào cái cây mọc ngay phía sau ông, nàng bảo:
-          Ngài hãy trông kìa! Hoa cây mận mùa đông vừa hé nở. Thiếp xin ngài… trông kìa!
Tái Công quay người lại. Ông ngẩng đầu lên sững sờ:
Cảnh đẹp huy hoàng phô bày ra trước mắt làm ông nghẹt thở. Cây mận, với hàng trăm những bông hoa nhỏ màu hồng bám vào những cành óng ánh bạc như ngần ấy đồ trang sức châu báu, nổi bật trên nền trời đẫm ánh trăng huyền ảo. Một làn gió nhẹ làm xao động bầu không khí lạnh. Dăm cánh hoa rời cành bay là là đậu xuống làn tuyết trắng.
Bỗng Tái Công nghe tiếng rắc rắc phía sau mình. Ông vội vã quay lại. Hàng lan can làm bức rào chắn bị gẫy đổ…
Tái Công còn lại một mình trên ngọn đồi dốc đứng.
 
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2014 09:34:11 bởi khachxa>
Tâm sự bất ngờ của người chuyên khám nghiệm tử thi
Tái Công cũng được khách đến thăm bất ngờ chẳng kém
 
Ngày hôm sau, Tái Công dậy muộn sau một đêm không ngủ. Người nha lại mang trà sáng đến cho ông buồn rầu báo tin:
-          Vợ người khám nghiệm tử thi của pháp đình vừa bị tai nạn, thưa Đại nhân. Chiều tối qua, như thường lệ, bà ấy tới đồi Dược Thảo để hái thuốc. Hẳn là bà ấy đã tựa mạnh vào rào chắn và nó bị gẫy… Sáng sớm, một người thợ săn đã thấy thi thể của bà phía dưới dốc đá.
Ngài pháp quan tỏ lời buồn tiếc rồi bảo y đi tìm Mã Tôn. Khi chỉ còn có hai người, ông nghiêm giọng nói:
-          Đêm qua, ta đã phạm sai lầm, Mã Tôn à. Nhà ngươi chớ nói với một ai chuyến đi của chúng ta tới nghĩa địa. Hãy quên hẳn chuyện đó đi.
Mã Tôn khẽ lúc lắc cái đầu to của mình, đáp:
-          Nghĩ ngợi đến những điều phức tạp không phải là sở trường của hạ chức, nhưng để tuân theo một lệnh lệnh đã ban thì lại nghiêm chỉnh chẳng ai bằng đó, thưa Đại nhân! Nếu ngài bảo hạ chức quên đi, thế tức là đã quên rồi!
Tái Công ném một cái nhìn đầy yêu thương cho người thuộc hạ trung thành rồi cho lui.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa và A Quốc bước vào. Ngài pháp quan vội đứng lên, bước tới đón và ngỏ lời phân ưu thống thiết với người cộng tác đắc lực của mình về sự mất mát to lớn vừa phải chịu đựng.
Người chuyên khám nghiệm tử thi ngước nhìn ông bằng đôi mắt to buồn.
-          Đó không phải là một tai nạn, thưa Đại nhân – A Quốc bình tĩnh nói – Phu nhân của tôi thuộc nơi đó như trong lòng bàn tay và hàng rào lan can thì vững chắc. Tôi biết là bà ấy đã tự vẫn.
Thấy ngài pháp quan chỉ nhướng đôi mày; A Quốc nói tiếp, cũng vẫn bằng cái giọng bình tĩnh đó:
-          Xin thú thực tôi đã là đồng phạm với một tội đáng chết, thưa Đại nhân. Khi tôi ngỏ lời cầu hôn, bà ấy thú nhận với tôi là bà đã giết chồng. Tôi trả lời là cái đó chẳng làm tôi đổi ý vì tôi biết rất rõ con người đó, một đồ súc sinh, một con người cục súc và thô bạo có cái thú quái gở là thích hành hạ những sinh vật yếu đuối! Tôi đinh ninh là phải loại tất cả những con quỷ loại đó ra ngoài cuộc sống nhân loại, dù rằng tôi không đủ lòng can đảm cần thiết để làm việc đó, thưa Đại nhân.
Ông giơ hai tay lên trời vẻ chán nản rồi tiếp:
-          Chúng tôi chẳng bao giờ đề cập tới chuyện đó nữa, nhưng tôi biết là bà ấy luôn luôn nghĩ tới và luôn băn khoăn day dứt về hành vi của mình liệu có phải là chính đáng hay không? Lẽ ra, tôi phải khuyên bà ấy ra tự thú. Nhưng tôi yêu vợ, thưa Đại nhân. Cái ý nghĩ phải mất bà ấy, tôi không sao chịu nổi, và…
Ông ta cúi mặt, đôi môi run run.
-          Tại sao hôm nay nhà ngươi lại đến kể với ta tất cả những chuyện đó? – Tái Công hỏi.
A Quốc ngửng đầu:
-          Vì bà ấy muốn vậy, thưa Đại nhân. Bà ấy bị xúc động sâu sắc về vụ án mụ Lỗ, cảm thấy cần phải tự trừng phạt và đã chọn cách tự sát. Đó là một người đàn bà trung thực tuyệt đối, thưa Đại nhân và tôi biết là bà ấy muốn tội của mình cần được pháp đình công khai và ghi vào hồ sơ. Cả vợ tôi và tôi đều là tội phạm và đều phải được xét xử.
-          Nhà ngươi đã bao che cho một kẻ sát nhân, A Quốc! Và đó là tội tử hình, nhà ngươi biết chứ?
-          Tôi biết – A Quốc điềm nhiên đáp. Vợ tôi cũng không phải không biết là khi bà ấy ra đi thì cuộc sống của tôi cũng còn đâu ý nghĩa.
Tái Công lặng lẽ vuốt râu. Ông cảm thấy cái gì đó như một sự xấu hổ trước sự trung thực cực kỳ này. Sau một phút im lặng, ông bảo:
-          Ta không thể khởi tố đối với một người đã chết, A Quốc à. Bà ấy chẳng có khi nào nói với chúng ta là đã giết người chồng đó như thế nào và ta cũng không thể cho đào một ngôi mộ để tiến hành khám nghiệm chỉ theo lời đồn đại. Vả lại, vợ nhà ngươi nếu thật sự muốn tội của mình phải được pháp luật biết tới thì sao không để lại lời thú tội bằng văn bản?
-          Đúng như vậy – A Quốc công nhận, vẻ nghĩ ngợi – Tôi không nghĩ tới chuyện này. Đầu óc cứ rối mù… - Rồi ông ta nói nhỏ, như muốn nói với chính mình. – Thế là từ nay ta đơn độc!
Tái Công đứng lên, bước tới gần hỏi:
-          Còn cháu bé, con gái mụ Lỗ vẫn ở chỗ ngươi chứ?
-          Thưa vâng – A Quốc đáp – Con bé mới ngoan ngoãn dễ thương làm sao! Vợ tôi rất thương yêu nó, thưa Đại nhân.
-          Trong trường hợp này, bổn phận của ngươi đã rõ ràng – Pháp quan nói, giọng chắc nịch – Khi vụ án mụ Lỗ khép lại, nhà ngươi sẽ chính thức nhận nó làm con nuôi.
Ông già gù lưng, ngước nhìn Tái Công vẻ biết ơn rồi, đột nhiên, thay đổi thái độ, ân hận nói:
-          Mong là ngài pháp quan tôn quý thứ lỗi cho tôi, vì quá bối rối nên quên tạ tội cùng ngài là đã không nhận ra có chiếc đinh sắt cắm trên đỉnh sọ nạn nhân trong khám nghiệm lần đầu. Mong rằng…
-          Hãy quên tất cả những chuyên đó đi! – Tái Công vội chặn lại không để A Quốc tiếp.
A Quốc quỳ xuống trước ông cúi đầu trán chạm đất ba lần, đứng lên khẽ nói:
-          Xin đa tạ… Đại nhân là một con người cao cả và rất mực khoan dung.
Câu nói của A Quốc như một nhát roi quất vào giữa mặt Tái Công, và trong lúc ông già gù lưng rời khỏi gian phòng, ông chập choạng đi tới sau án thư và đặt phịch người xuống chiếc ghế bành.
Chợt ông nghĩ tới những gì A Quốc vừa nói về những hối hận day dứt của người vợ. "Hận sầu ở lại, hạnh phúc rời xa". Vậy là bà ta thuộc lòng toàn bài thơ. "Mong cây mận kìa lần nữa nở hoa. Mối tình mời…". Ngài pháp quan lấy hai tay ôm đầu.
Ông ở trong tình trạng liệt nhược một lúc lâu rồi, bỗng một cuộc nói chuyện với thân phụ ngày xưa trở về trong trí nhớ… Ba mươi năm trước đây khi lần đầu lều chõng đi thi, ông đã nói với thân phụ những nguyện vọng ước mơ của mình đầy vẻ lạc quan tươi trẻ. "Ta chắc con sẽ có những bước đường hanh thông". Cha ông bảo và nói thêm: "Nhưng cũng phải thấy trước là có nhiều gian truân trên đường chờ đợi con, và khi đã đạt tới chót đỉnh thì… con sẽ cô đơn". Và ông, với đầy niềm tin lúc đó đã đáp lại cha: "Niềm đau và nỗi cô đơn giúp con sống mạnh mẽ". Thời đó ông chưa hiểu được ý nghĩa của nụ cười đượm buồn của thân phụ mình. Nhưng lúc này, ông hiểu.
Giữa lúc đó, một nha lại mang đến cho ông một ấm trà mới. Ông rót ra chén, uống chầm chậm, bất giác ông ngạc nhiên: "Thật lạ lùng! Cuộc sống cứ trôi đi như chẳng có gì xảy ra. Thế mà, đinh lại Hồng đã qua đời; một người đàn bà và một người đàn ông đã làm cho ta tự xấu hổ với bản thân mình… Còn ta, ta ngồi đây đang uống trà. Cuộc sống cứ trôi, nhưng ta thì chẳng còn muốn tham dự vào những gì xảy ra trong đó".
Ông cảm thấy vô cùng mỏi mệt. Cuộc sống bình lặng! – Ông nghĩ – Sống ẩn dật, xa tất cả! Nhưng ông biết rất rõ là không thể được. Còn bao nhiêu mối ràng buộc. Ông đã từng thề phục vụ Đất nước, phục vụ Nhân dân. Ông đã kết hôn, là cha của nhiều đứa con. Ông không thể mắc sai lầm trong công việc, trốn tránh như một tên hèn nhát từ chối không muốn trả khoản nợ đời. Không, ông phải tiếp tục bước đi trên con đường đi của mình.
Quyết định như thế rồi, viên pháp quan đang đắm mình trong suy nghĩ thì cửa thư phòng chợt mở, ba phụ tá hộ vệ của ông bước vào.
-          Thưa pháp quan tôn kính – Tào Can đầy xúc động kêu lên – Có hai vị đại thần mới từ kinh thành tới! Các vị đã đi suốt đêm!
Tái Công ngạc nhiên nhìn họ và lệnh cho mời các vị khách quý tới nhà khách. Ông sẽ ra tiếp kiến sau khi đã chỉnh tề y phục.
Khi tới phòng lễ tân, ông nhìn thấy hai người trong phẩm phục bằng gấm thêu phong phú. Với những hình thêu trên mũ, ông biết đó là hai viên quan Ngự sử thuộc Ngự sử đài của Triều đình. Tim ông thót lại khi đặt gối quỳ trước họ. Tình hình nghiêm trọng đây!
 

 
Vị cao tuổi hơn trong hai người bước tới gần giúp Tái Công đứng lên bằng cử chỉ tôn kính nói:
-          Xin Đại nhân, ngài chẳng cần phải quỳ trước những thuộc hạ của ngài làm chi!
Ngơ ngác, Tái Công để mặc họ đưa mình ngồi trên ghế danh dự.
Rồi vị quan Ngự sử cao tuổi bước tới hương án đặt sát tường phía trong cùng. Một cuộn giấy màu vàng tươi đã được đặt trên đó. Ông thận trọng cầm lên bằng hai tay trịnh trọng trao cho Tái Công.
-          Bây giờ Đại nhân sẽ biết chỉ dụ của Thánh thượng.
Tái Công quỳ lạy theo nghi lễ của Triều đình rồi đứng lên khẽ nghiêng mình tiếp nhận thánh chỉ. Ông thong thả mở ra, chú ý để dấu quốc ấn đóng trên đầu đạo sắc luôn luôn ngang tầm mắt của mình.
Đó là sắc chỉ của Hoàng thượng phong Tái Thiện Trí chức Đô sát Ngự sử đài vì những công tích vừa qua. Sắc chỉ mang chính bút tích của Hoàng đế viết bằng bút son.
Ngài pháp quan cuộn tấm sắc phong đặt lại trên hương án. Rồi quay về hướng kinh thành ông quỳ gối dập đầu chín lần tạ ơn vua.
Lúc ông đứng lên, hai viên Ngự sử cúi người rất thấp trước ông.
-          Hai tiện chức có mặt trước ngài đây – Vị Ngự sử lớn tuổi hơn nói – đã được Triều đình chỉ định làm thuộc hạ của Đại nhân. Chúng tôi đã mạn phép bảo viên Thừa chỉ chép lại đạo sắc phong tước hiệu của ngài đem dán khắp trấn thành rồi. Sáng mai, chúng tôi sẽ tháp tùng Đại nhân tới tận kinh thành.
-          Người kế nhiệm Đại nhân – Vị trẻ tuổi hơn nói rõ – đã được chỉ định, và tối nay sẽ tới Phối Châu.
Tái Công lúc lắc đầu:
-          Nếu vậy, xin các vị hãy tạm lui. Bản chức còn phải sắp xếp lại các hồ sơ để bàn giao cho người kế nhiệm.
-          Xin Đại nhân cứ để tiện chức làm công việc đó – Viên Ngự sử già khúm núm xin việc
Đang trên đường đi tới phòng Lục sự thì Tái Công nghe vút lên nổ tung những quả pháo hoa đầu tiên. Phối Châu tưng bừng mở hội ăn mừng thắng lợi của ngài pháp quan của toàn dân huyện nhà.
Viên Thừa chỉ đến gặp ông. Toàn nhân sự pháp đình tụ họp trong công đường chờ ông tới để chúc mừng.
Khi trèo lên bục, Tái Công cảm động thấy tất cả các nha lại, lục sự, vệ binh đều quỳ trước mặt ông. Lần này, ba người phụ tá hộ vệ đều ở bên cạnh họ.
Sau khi tỏ lời cảm tạ mọi người và hứa sẽ có những phần thưởng xứng đáng cho tất cả, ông trìu mến nhìn ba người phụ tá rất mực trung thành và thực sự đã trở thành những người bạn thân thiết của mình. Ông tuyên bố phong cho Mã Tôn và Triệu Thái làm Tả và Hữu Hiệu úy chỉ huy lính cận vệ của Ngự sử đài và Tào Can làm Đệ nhất Thiêm sự của ông.
Tiếng reo mừng hoan hô của nhân viên, chức dịch pháp đình hòa lẫn với sự hoan hỉ rầm rộ của đám đông tạp trung trước cổng công đường. "Chúc ngài pháp quan của chúng ta vạn phúc, vạn phúc!". Người ta hô lên khắp mọi phía. Tái Công chua chát nghĩ: "Cuộc đời, cuối cùng chỉ là một màn hài kịch!".
Ông trở về thư phòng được một lát thì ba phụ tá hộ vệ ùa vào để tạ ơn. Họ đứng sững lại khi thấy hai viên Ngự sử đang giúp ông thay đổi phẩm phục. Tái Công, qua đầu hai viên quan, nở với họ một nụ cười nhợt nhạt. Họ lặng lẽ lui ra và Tái Công bỗng buồn bã hiểu rằng những ngày vui vẻ trong tình bạn giữa họ với ông đã là câu chuyện của quá khứ.
Viên Ngự sử già trao cho Tái Công chiếc mũ lông mềm ông ưa thích. Người viên chức này là một người đã quen lề lối trong triều nên rất biết cách che giấu tình cảm của mình. Tuy nhiên y cũng không ngăn khỏi cái cau mày hoài nghi khi ngắm nghía chiếc mũ cũ đã sờn của vị Đô sát mới của Ngự sử đài.
-          Đó là một vinh dự hi hữu – Viên quan trẻ ngọt ngào nói – mà ngài đã được phong thẳng lên cái địa vị cao đó. Thường thì đức Hoàng thượng chọn trong các quan cai trị các tỉnh, các tỉnh thần, và… Đại nhân có thể chưa tới tuổi năm nhăm, hạ chức đoán vậy?
Đúng là một con người có sự nhận xét quá tồi, Tái Công thầm nghĩ. Đáng lẽ hắn phải thấy là năm nay ta vừa tròn tuổi bốn mươi ba chứ nhỉ. Nhưng lúc nhìn vào tấm gương để chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, ông ngơ ngác thấy chòm râu cằm và bộ ria mép đen nhánh của mình chỉ trong mấy ngày vừa qua mà đã nhuốm màu tiêu muối.
Xếp các hồ sơ lên án thư, ông giải thích ngắn gọn cho những phụ tá mới nghe. Khi tới dự án trợ giúp cho các tá điền mà ông thường luôn trao đổi với đinh lại Hồng trước đây, ông không nén nổi tình cảm phấn hứng. Hai phụ tá mới yên lặng nghe nhưng vẻ miễn cưỡng hiện rõ trên nét mặt. Ông thở dài khép hồ sơ lại và lời người cha như văng vẳng bên tai: "Nhiều gian truân chờ đợi, và khi đạt tới đỉnh… thì con sẽ cô đơn".
Ngồi trong trụ sở đội vệ binh xung quanh một đống lửa reo vui trên nền đá lát, ba người phụ tá hộ vệ của Tái Công lúc đầu chuyện trò về nười bạn đồng liêu, đinh lại Hồng đã khuất bóng. Còn lúc này họ lặng yên ngắm ngọn lửa hồng.
Bỗng Tào Can cất tiếng:
-          Tôi tự hỏi không biết hai cái ông lớn mới ở Kinh thành tới đó có chịu cùng chúng ta làm một chầu gieo súc sắc tối nay không nhỉ?
Mã Tôn liếc mắt nhìn lên cao:
-          Với cậu thì chẳng còn chầu gieo súc sắc nào nữa đâu, ngài Đệ nhất Thiêm sự ạ - Anh khuyến cáo – Cần phải vào khuôn phép đi là vừa, anh bạn ạ! Và còn cái áo choàng lem luốc đầy dầu mỡ mà cậu tha đi khắp nơi kia thì cũng liệu mà bỏ xó thôi!.
-          Cậu nhầm rồi đấy! – Tào Can nói, tỉnh như không – Khi nào tới đó, tớ sẽ đem đi lộn, lại thành áo mới toanh. Nhưng còn câu, ngài Tả Hiệu úy! Cậu chẳng còn được cãi vã vì có hay không nữa đâu. Hơn nữa đã tới lúc phải nghĩ tới… Tớ đã nhìn thấy đầu tóc cậu lốm đốm sợi bạc rồi đấy!
Mã Tôn sờ hai đầu gối.
-          Đúng – Anh buồn rầu công nhận – Đôi lúc mình thấy chẳng còn được dẻo dai như trước.
Đột nhiên, một nụ cười rộng mở làm sáng cả khuôn mặt dày dạn tuyết sương, anh kêu lên:
-          Nhưng, anh bạn ạ, với những cấp quan chức mới của chúng ta thì thiếu gì các cô gái kinh thành… chỉ sợ chúng mình không biết chọn ai thôi!
-          Thế cậu quên là ở đó lúc nhúc bọn trai tráng ngô nghê khờ khạo, chúng chẳng biết nể nang gì cậu đâu nhé! – Tào Can nói, vẻ đầy kinh nghiệm.
Mã Tôn nhăn mặt, gãi đầu dáng suy nghĩ.
-          Cái kèo chướng ngại! Vật cản thú vui cổ lỗ! – Triệu Thái bảo Tào Can – Đúng là chúng mình chẳng còn trẻ trung như trước đây và thỉnh thoảng được qua đêm một mình trên giường thì đó lại là một việc đáng hoan hỉ. Nhưng, các bạn đã quên rồi sao, có một thứ luôn luôn… là bạn đồng hành.
Anh làm cử chỉ nâng nâng khuỷu tay.
-          Chất nước cay màu hồ phách! – Mã Tôn kêu to và nhảy dựng lên – Đến đây, các bạn! Tớ biết có một chỗ tốt nhất trấn thành!
Mỗi người vồ lấy một cánh tay Tào Can. Họ lôi anh đi với tốc độ chạy thi chạy thẳng ra cổng lớn Nha môn.
 
HẾT
 
0
BA VỤ ÁN BÍ ẨN - Robert Van Gulik
 
Đã mang vào thư viện
 
cảm ơn khachxa nhiều
 
chúc khachxa luôn vui
 
 




0
«« « 1 2 » »»