Món quà từ trái tim
Đó là đêm Giáng sinh 1954. Tôi đã 16 tuổi và cảm thấy buồn vì nhà không đủ tiền để mua cái váy tôi thích. Mọi người đã làm xong mọi việc sớm hơn thường nhật và nghĩ rằng Ba muốn có nhiều thời giờ hơn để đọc Kinh thánh cho gia đình.
Sau bữa tối, tôi cởi giày ủng, nằm trãi dài bên cạnh lò sưởi và đợi Ba bắt đầu.
Tôi cảm thấy tủi thân và không có tâm trạng thích nghe Kinh thánh. Nhưng Ba không lấy Kinh thánh, thay vì, Ba lại khoác áo lạnh vào và đi ra ngoài. Tôi không thể hình dung và không thể hiểu, vì chúng tôi đã lo xong mọi việc mà!
Đêm đó trời trong sáng nhưng rất lạnh. Khi Ba trở vào, nước đã đóng băng trên râu của Ba.
“Lẹ lên Bayla. Mặc áo lạnh vào. Ở ngoài rất lạnh”
Tôi rất bực mình! Tôi không chỉ không sẳn sàng mà Ba còn kéo tôi ra ngoài lạnh. Tôi mặc áo khoác và mang giày ủng vào. Mẹ cho tôi một nụ cười bí mật khi tôi mở cửa đi ra. Có điều gì sắp xảy ra?
Bên ngoài, tôi càng ngạc nhiên. Đó, trước nhà, là một đội làm việc đã sửa soạn một xe trượt tuyết lớn. Nếu bất cứ việc gì chúng tôi sắp làm, chắc chắn sẽ là không phải một việc nhanh chóng?
Tôi ngần ngừ leo lên ngồi bên cạnh Ba. Hơi lạnh đang thấm vào tôi. Chúng tôi ngừng trước kho củi, dựng lên những tấm chắn và bắt đầu chất củi lên xe. Củi mà chúng tôi đã tốn cả mùa hè kéo cây từ rừng xuống, cưa thành khúc, bữa thành củi.
Cuối cùng, tôi hỏi “Ba...Ba đang làm gì vậy?”
Ba hỏi “ Gần đây con có thấy góa phụ Dona không?
Bà Dona ở cuối đường, cách chúng tôi khoản hai dặm, chồng bà đã qua đời năm trước, để lại một mình bà với 3 đứa con nhỏ.
“Dạ. Nhưng tại sao?”
“Ba đi ngựa ngang qua hôm nay. Thấy bé John bới xung quanh chỗ để củi và cố tìm vài mảnh vụn. Họ đã hết củi rồi, Bayla.”
Ba chỉ nói thế và tiếp tục chất củi lên xe thật cao. Đến nổi, tôi nghĩ rằng, những con ngựa sẽ không kéo nổi.
Rồi Ba vào nhà xông khói mang ra một đùi heo, một mảng thịt hông. Bảo tôi chất lên xe. Ba quay trở lại xe mang theo một bao bột mì trên vai phải và tay trái cầm một bao nhỏ.
“Cái gì trong bao nhỏ?” Tôi hỏi.
“Giày. Họ không có giày. Bé John đã dùng bao bọc súng để bao chân khi nó ra ngoài tìm củi vụn. Ba cũng đã mua ít kẹo cho mấy đứa nhỏ. Giáng sinh không thể không có kẹo.”
Chúng tôi đánh xe khoản hai dặm đến nhà bà Dona trong im lặng. Tôi cố gắng suy nghĩ Ba đang làm gì? Thật ra chúng tôi có một đống củi lớn, thịt và bột mì; do đó có thể sang xẻ; nhưng tôi biết nhà không có tiền. Hơn nữa bà Dona còn có những người hàng xóm gần hơn chúng tôi mà. Tại sao chúng tôi phải bận tâm?
Chúng tôi bỏ củi xuống phía sau nhà bà Dona và gỏ cửa. Kọt kẹt, cánh cửa mở ra từ từ và một giọng nói rụt rè “Ai đó?”
“Jim Thompson thưa bà và con gái tôi, Bayla. Có thể chúng tôi vào một chút không?”
Bà Dona mở cửa. Bà có một cái chăn quấn ngang vai. Ba đứa bé đang co ro bên dưới một tấm chăn khác, ngồi trước đống lửa loe lói trong lò sưởi. Bà Dona lóng ngóng lấy que diêm và thắp đèn.
“Chúng tôi đã mang đến một vài thứ, thưa bà.” Ba nói và đặt bao bột và thịt lên bàn. Ba đưa bà cái bao khác. Bà ngần ngừ mở cái bao và lấy ra những đôi giày, mỗi lần một đôi. Một đôi cho bà, một đôi cho từng đứa bé. Những đôi giày rắn chắc, sẽ bền bỉ lâu dài.
Bà cắn môi dưới để giữ nó không run lên khi nước mắt chảy dài trên đôi má khô cằn. Với đôi mắt buồn, bà nhìn Ba như thể muốn nói điều gì, nhưng không phát ra lời.
“Chúng tôi cũng có chở theo một lô củi, thưa bà” Ba nói. Ba quay sang tôi và nói “ Bayla hãy đem ít củi vào đủ dùng một lúc. Hãy dấy ngọn lửa đó lên và sưởi ấm nơi nầy.
Tôi không còn giống như trước khi đi ra ngoài lấy củi. Cổ tôi nghẹn lại và nước mắt đang rơi.
Chẳng mấy chốc ngọn lửa bùng cháy và tinh thần của mọi người vui lên. Ba đứa bé cười khúc khích khi Ba đưa cho chúng mỗi đứa một cây kẹo khi bà Dona nhìn với một nụ cười mà có lẽ đã lâu lắm rồi đã không xuất hiện trên khuôn mặt lo âu của bà.
“Xin Chúa ban phước cho ông” bà nói “ Tôi biết Chúa đã sai ông. Các con và tôi đã cầu nguyện với Chúa rằng, Chúa sẽ gởi một trong những thiên thần để giải cứu chúng tôi”
Ba yêu cầu mọi người hãy thử giày trước khi chúng tôi về. Tôi rất ngạc nhiên khi những đôi giày rất vừa vặn cho mỗi người. Tôi tự hỏi làm thế nào mà Ba biết được những cỡ giày của mỗi người? Nhưng sau đó, tôi đoán rằng, nếu Ba đã làm việc vì Chúa, thì Chúa đảm bảo Ba sẽ làm đúng mọi việc.
Ba vòng từng đứa bé trong hai cánh tay to lớn của mình và ôm chúng vào lòng. Chúng đeo bám Ba và không muốn chúng tôi ra về. Tôi có thể thấy rằng, chúng nhớ ba của chúng, và tôi rất sung sướng vì tôi vẫn còn có Ba của mình.
Tại cửa Ba quay sang bà Dona và nói "Vợ tôi muốn tôi mời bà và bọn trẻ đến dự bữa tối đêm Giáng-sinh vào chiều mai. Con gà tây sẽ quá nhiều cho ba chúng tôi và một người đàn ông có thể bị điên nếu ông ta phải ăn gà tây nhiều lần.”
“Chúng tôi sẽ đón bà vào lúc 11 giờ. Sẽ rất vui nếu có những bé xung quanh” Ba nói thêm.
Với một cái nhìn biết ơn sâu sắc, bà Dona gật đầu và nói "Cảm ơn ông Thompson, tôi không cần phải nói - Cầu xin Chúa ban phước cho ông - vì tôi biết chắc chắn rằng Chúa sẽ làm”
Trên xe Ba giải thích rằng, Ba và Mẹ đã tích cóp tiền từ từ cả năm trời để mua cho tôi một chiếc váy vào Giáng-sinh.
“Hôm qua, khi nhìn thấy bé John đã dùng bao bọc súng để bao chân, Ba biết mình phải làm gì. Ba đã dùng số tiền đó để mua bốn đôi giày và ít kẹo cho những đứa bé. Ba hy vọng con hiểu " Ba nói.
Tôi đã hiểu rất rõ!
Ba đã tặng tôi một món quà lớn hơn nhiều so với một chiếc váy. Ba đã cho tôi cái nhìn trên khuôn mặt của bà Dona , những nụ cười hạnh phúc của ba đứa con bà ấy.
Đó là kỷ ức Giáng-sinh tuyệt vời nhất trong đời tôi!.
Đêm vẫn trong sáng, tuyết đang tiếp tục rơi, lấp đi những vết xe đã đi qua!
Duyên Nam
Giáng-sinh 2021