Lá Me Ngậm Ngùi
Thoáng ngậm ngùi khi nhìn con đường cũ
Hàng me già đan lá rũ phong sương
Anh chờ em mưa nắng cuối con đường
Ngọn đèn đêm ... vẫn xưa, buồn, loe loét
Trái tim côi cuộn bão giông gầm thét
Nỗi nhớ nhung như núi lửa dâng trào
Bàn tay gầy, chai sần, ngón xanh xao
Chải lá me vương bờ tóc sương khói
Trăng đêm nay ủ mình sầu le lói
Khép cửa lòng đau nhói lệ chua cay
Anh thờ thẩn nhặt lá me đếm ngày
Hai bàn tay vun đầy đêm lạnh vắng
Tiếng côn trùng xé thời gian yên ắng
Lê gót mòn thầm lặng bước vào đêm
Những lá me nằm đơn lẻ bên thềm
Người xưa ơi ... bao giờ em trở lại
Thoáng ngậm ngùi khi nhìn con đường cũ
Hàng me già đan lá rũ phong sương
Anh chờ em mưa nắng cuối con đường
Ngọn đèn đêm ... vẫn xưa, buồn, loe loét
Trái tim côi cuộn bão giông gầm thét
Nỗi nhớ nhung như núi lửa dâng trào
Bàn tay gầy, chai sần, ngón xanh xao
Chải lá me vương bờ tóc sương khói
Trăng đêm nay ủ mình sầu le lói
Khép cửa lòng đau nhói lệ chua cay
Anh thờ thẩn nhặt lá me đếm ngày
Hai bàn tay vun đầy đêm lạnh vắng
Tiếng côn trùng xé thời gian yên ắng
Lê gót mòn thầm lặng bước vào đêm
Những lá me nằm đơn lẻ bên thềm
Người xưa ơi ... bao giờ em trở lại






