<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2015 21:50:00 bởi Thương Hoàng>
Đêm Sầu Lữ Khách
Những hạt mưa vỡ òa trên suối mắt
Dội vào tim réo rắt những thanh sầu
Tụ đáy hồn sương phảng phất mưa ngâu
Người lữ khách giữa đêm trầm cô tịch
Tiếng quạ kêu xé không gian tỉnh mịt
Ai oán hồn cây trụi lá đong đưa
Thân chơ vơ lặng lẽ nhả khói lùa
Những nhớ nhung vào vùng xa ký ức
Quê hương ơi muộn dặm trường ray rức
Biết có còn áo dài tím nên thơ
Hàng me ngoan vương suối tóc thẩn thờ
Ngón tay xinh chải mắt sầu lưu luyến
Ngồi nơi đây ngắm thời gian hiện diện
Trên vai gầy màu sương trắng tang thương
Những vết nhăn như là vạn nẻo đường
Trên quê hương đêm rạt rào thổn thức
Những hạt mưa vỡ òa trên suối mắt
Dội vào tim réo rắt những thanh sầu
Tụ đáy hồn sương phảng phất mưa ngâu
Người lữ khách giữa đêm trầm cô tịch
Tiếng quạ kêu xé không gian tỉnh mịt
Ai oán hồn cây trụi lá đong đưa
Thân chơ vơ lặng lẽ nhả khói lùa
Những nhớ nhung vào vùng xa ký ức
Quê hương ơi muộn dặm trường ray rức
Biết có còn áo dài tím nên thơ
Hàng me ngoan vương suối tóc thẩn thờ
Ngón tay xinh chải mắt sầu lưu luyến
Ngồi nơi đây ngắm thời gian hiện diện
Trên vai gầy màu sương trắng tang thương
Những vết nhăn như là vạn nẻo đường
Trên quê hương đêm rạt rào thổn thức
