📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.147 lượt xem — Trang 41 / 49
Xuân Tha Hương Nhớ Mẹ

Những hạt mưa đong đầy trên phiến lá
Kéo nhánh sầu rơi xuống giọt tương tư
Khóe chân chim cay xót sương dạ từ
Xuân sắp về trên ngọn đồi viễn khách

Nhớ cành đào cội mai già xa cách
Nhớ dưa hành thịt mở bánh chưng xanh
Lý rượu mừng tiếng pháo nổ tạch tành
Thoáng ngậm ngùi ngổn ngang sầu viễn xứ

Xuân nơi đây tuyết lạnh hồn cô lữ
Nên chẳng về sưởi ấm trái tim đơn
Tiếng đàn lòng ngân nga khúc dỗi hờn
Nhớ quê hương và bài ca vọng cổ

Tháng chạp về vất vả đời thương khổ
Nhớ mẹ già tuổi hạc sống bơ vơ
Mẹ thương con xin hãy gắng đợi chờ
Xuân năm sau con sẽ về bên mẹ
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Thắm

Xuân đã về đơm áo vàng hoa cúc
Nắng thơm hương hợp tấu khúc tương phùng
Muôn sắc màu rực rở khoe cánh nhung
Chim rộn ràng hót vang trên đất khách

Mưa đầu mùa hạt mừng vui ít tách
Ướt cành non cây nẩy lộc đâm chồi
Đàn bướm vàng âu yếm nhau từng đôi
Chú sóc nâu tung tăng mừng ngày mới

Những hạt sương nô đùa vui phơi phới
Bên khe suối róc rách mừng nắng xuân
Giữa lưng đèo tiếng chuông trời vang ngân
Gió hát vang bài tình ca xuân thắm

Xuân xứ người đường xa xôi vạn dặm
Đến từng nhà sưởi ấm lòng giá băng
Người nô nức cùng chào đón nàng xuân
Sống tha hương bồi hồi chờ xuân mới
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Tàn

Thoáng nghe có chút ngậm ngùi
Thoáng nghe phảng phất
cái mùi chua cay

Biết rằng sẽ có hôm nay
Cớ sao ta vẫn
lo ngoài lo trong

Cờ tàn chiến cuộc nát lòng
Thí xe giữ tốt
cầu mong yên bình
Đăng nhập để trả lời
0
Đời!

Hóa ra ta cũng chưa già lắm
Cái tuổi bốn lăm mới tập bò
Ta bò khắp hang cùng ngõ hẽm
Kiếm tiền đong gạo bửa đói no

Ta bò từ trên cao xuống thấp
Rồi ngược từ dưới thấp lên cao
Trượng phu có khi co khi giãn
Sĩ diện bán lẻ được mấy hào

Ta bò từ trong ra tới ngoài
Rồi ngược từ ngoài vào bên trong
Lo cái bao tử hơn tự trọng
No lòng mới nghĩ kế sinh nhai

Thất nghiệp thì ai cũng như ai
Kỹ sư có ngày đi cuốc ruộng
Tự ái thì đổi được mấy lượng
Ông cũng như thằng, thằng như ông

Cái tuổi bốn lăm bò vòng vòng
Ta bò đến chùa cầu bồ tát
Ta quỳ xin ngài chiếc bình bát
Bò đi hóa duyên khỏi làm thằng

Ta bò trốn cuộc đời lăng nhăng
Ta trốn cài phường quân lòi tói
Chén chú chén anh hè nhau tới
Nghe ta ngã ngựa vội bôn đào

Ta bò mà tim óc nhói đau
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Đơn Mùa Xuân

Tôi biết mình cô đơn khi mỗi độ xuân về
Ngắm hoa tuyết nằm ngủ mê trên cánh tay gầy guột
Tôi đứng một mình bên cửa sổ quen thuộc
Đợi một người đã xa như cánh én phương trời

Tôi nghe gió lạnh xuyên qua trái tim rách nát tả tơi
Những hoa tuyết không ngừng rơi trên khoé mắt
Tôi vẫn một mình đứng ôm song sắt
Tôi vẫn đợi một người xa tít trùng khơi

Có bao nhiêu cuộc xum hợp chia ly trong đời
Có bao nhiêu lần buồn vui thương yêu bị hận
Tôi sinh ra nhầm ngôi sao xấu
nên tình duyên lận đận
Cả đời đành ôm trọn kiếp cô đơn

Tôi không trách ai hay khóc hờn
Vì con đường tôi đi là định mệnh
Những nơi tôi đã qua và sắp đến
Là cuộc hành trình
dù muốn hay không tôi phải đi

Cô đơn là những chuỗi trải nghiệm trên mái tóc xuân thì
Bạc trắng trong đêm mưa gió
Tôi buồn vui chỉ mình tôi biết rõ
Nước mắt tôi nhỏ xuống những hoa tuyết sắp tàn

Ôi, cô đơn, niềm đau bất tận trái ngang
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Lỗi

Xin lỗi em những ngày xưa vụng dại
Những lỗi lầm oan trái xót xa đau
Ngày đôi ta còn yêu nhau thuở nào
Trái tim son chưa một lần rỉ máu

Xin lỗi em những ngày tình giông bão
Sóng bạc đầu thương nhớ bóng thuyền xa
Những mảnh vỡ bập bềnh trôi đi qua
Xuôi chúng ta về hai nơi định mệnh

Xin lỗi em vì anh đã lỡ hẹn
Để bây giờ duyên kiếp ta nhạt phai
Xin lỗi em đành hẹn lại kiếp mai
Đón tơ hồng leo khắp vườn hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Chia Đôi

Nắng chia nỗi nhớ chiều tà
Nửa nghiêng đồi núi
nhạt nhòa tìm em

Nửa ru nhánh gió buông rèm
Khơi trăng ngà ngọc
ru đêm lạc loài

Mây che sầu nhớ thương ai
Lệ tình khô cạn
đêm say nhớ người
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Cào Đêm

Đêm nay em nhớ anh vô cùng
Ngồi ngắm bông tuyết lạnh lùng rơi bên hiên vắng
Anh ra đi mang theo những giọt nắng
Nên tim em ngủ đông khi xuân về

Nhớ những lần anh ôm em vân vê
Lọn tóc mây nhung mềm âu yếm
Như ngón tay ve vuốt nốt nhạc trên phím
Anh bảo rằng đang dạo khúc yêu thương

Nhớ những lần em gối đầu lên ngực anh nghe triều cường
Dâng từng đợt sóng vỗ về thay lời muốn nói
Những tiếng thì thầm nhẹ như sương khói
Của tim anh nói với tim em là yêu rất nhiều

Nhớ những lần mình dìu nhau đi dưới nắng chiều
Môi anh ru môi em bằng mật ngọt
Vang lên tiếng chim sơn ca líu lo hót
Nhịp đổ dồn theo vũ trụ xoay vầng

Em nhớ anh trong niềm nhớ lâng lâng
Trong đam mê thuở hồng hoang si dại
Trong đắm đuối chất ngất men tình ái
Em nhớ anh vô cùng khi tuyết lạnh mùa sang
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Mơ Mùa Xuân

Anh đang mơ về một ngôi nhà nhỏ
Trên ngọn đồi thơm ngan ngát cỏ xanh
Có ánh trăng vàng ru giấc mộng lành
Có anh, em, và đàn con thơ dại

Anh đàn em hát bài ca ân ái
Em ngồi đan áo
anh dệt tình thơ
Đễ gió vờn mây đắm đuối thẩn thờ
Tiếng đêm đợi chờ xuân tiêu hò hẹn

Em ngồi hong tóc bàn tay anh lén lén
Vuốt suối mơ lưu luyến ngàn đời
Cho liễu buông mành ngọc nở trên môi
Cho chim yến oanh say sưa tíu tít

Chúng mình ngắm đàn con thơ thỏa thích
Niềm vui cuộc sống hiền hòa thôn quê
Chúng mình dạy con nắn nót ngô nghê
Viết chữ yêu thương vâng lời ba mẹ

Dù biết là mơ nhưng anh hôn khẽ
Lên nỗi nhớ sợ nó vỗ cánh bay
Anh đã yêu em, yêu em từng ngày
Mỗi một phút giây anh mơ hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Có Còn Muốn Yêu Em Nữa Không

Em, người đàn bà sau bao năm lầm lũi
Chôn đời mình, quên ngày tháng nuôi con
Bàn tay gầy vì gian khổ lao mòn
Nhưng các con có đứa nào thương mẹ

Miệng em cười héo hon sầu quạnh quẻ
Vành môi khô lâu lắm chẳng ngày vui
Tóc pha sương màu lam lũ ngậm ngùi
Đời của em còn gì anh yêu nữa

Trái tim em băng giá vì thiếu lửa
Những vết nứt hằn in dấu khổ đau
Lời yêu thương vơi cạn tự thuở nào
Đừng yêu em vì đời anh sẽ khổ

Lệ em rơi nhòe chiếu chăn loang lổ
Những đêm trường em lạc lõng cô đơn
Em dằn lòng cố kiềm nén dỗi hờn
Là đàn bà nhưng em không dám khóc

Này anh yêu nếu không sợ khổ nhọc
Hãy dắt em vào thế giới tình yêu
Để em sống trong vòng tay nuông chìu
Để em được làm người vợ hạnh phúc

Hoa dù đẹp nhưng chỉ trong một lúc
Đời của em như ánh trăng sắp tàn
Hãy yêu em và xin đừng dối gian
Thắp tim em lần sau cùng tỏa sáng
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Xuân Sơn Cước

Xuân đã về lan tỏa vàng nắng mai
Thơm lối cỏ hiền hòa xanh mơn mỡn
Những chú bướm xòe đôi cánh cong cỡn
Níu nụ đào chao lượn đón gió xuân

Chim ca vang líu lo khắp núi rừng
Bầy nai ngoan vui đùa bên dòng thác
Văng vẳng xa rộn ràng những hồi tác
Em bé thơ cười khúc khích trên nương

Tiếng gà gáy nghe lãnh lót lạ thường
Khắp buôn làng nhịp chày đôi giả gạo
Chiếc bánh thơm mùi ngọt ngào vương áo
Bé Buôn Mê rạng rở đón mùa xuân

Mây núi rừng chìm sương vào đôi mắt
Đêm đại ngàn hun hút tiếng vượn tu
Bé thơ ơi, nín đi em đừng khóc
Lửa bập bùng khơi sáng ánh tương lai


Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Mộng

Em là hạt nắng giữa rừng
Đậu trên chồi biếc lộc vừng mắt nai
Vỗ đôi cánh mỏng trang đài
Bay lên cửa động thiên thai đợi chàng

Chở theo lá thắm mai vàng
Về trong xuân sắc giăng màn suối mơ
Anh ơi hãy khép đôi bờ
Cho làn môi mộng thẩn thờ hương trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Tan Vỡ

Duyên không tròn vì đường tình dang dỡ
Vết yêu vỡ cắt cứa nát trái tim
Kỷ niệm đẹp được giấu kín trong giấc mơ hàng đêm
Cùng những ngậm ngùi tiếc nuối tuôn theo dòng lệ

Chửa lành vết thương lòng là điều không thể
Và cũng không dễ gì mình quên được nhau
Hai hướng đời nhưng mang chung một niềm đau
Theo bước chân ta đi đến khi tàn hơi thở

Trách ai đây? trách trời hay duyên nợ
Ta trách người bằng những lý lẽ riêng
Tổn thương nhau bằng lời hằn học cuồng điên
Cứa vết trăm năm quá sâu đến không thể hàn gắn

Trách mùa xuân trời u ám không ánh nắng
Trách ngày giông bão rét mướt hai tâm hồn
Một lời thăm hỏi cũng trở thành mồ chôn
Những ngôn từ là nhát đao nơi pháp trường hành quyết

Khi một mũi tên bắn ra là hủy diệt
Ta giết cuộc tình thơ mộng của hôm qua
Bờ môi nào không rung trên tiếng nấc vỡ òa
Chia ly nào không đau cả đời đắng đót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.02.2016 19:15:10 bởi Thương Hoàng>
Tự Vấn

Ta hỏi lòng có thể tha thứ không
Khi Vết thương khoét sâu hơn đại dương biển cả
Vì ghen tuông người ta thường ích kỷ, bản ngã
Đàn bà ghen ai cũng nộ cuồng giống nhau

Một người ghen làm cả hai phải đau
Đau đến tột cùng khó có thể tha thứ
Từ thiên thần một sớm chiều thành quỷ dử
Xé tâm hồn người bằng nhát dao ngôn ngữ
gán ghép, vô cớ, khù khờ

Ta co rút mình vào sâu tận trong cõi thơ
Ta nhắm mắt hững hờ buông xuôi tất cả
Ta không còn là chính ta
mà biến thành người lạ
Khi còn nữa linh hồn đang thoi thóp thê lương

Có ai yêu mà không muốn thành uyên ương
Nhưng giày dép áo quần còn có số đo kích cở
Nên dù ta cố níu kéo chuyện duyên nợ
Cũng không vượt qua phần số của riêng mình

Ta tự hỏi lòng từ hoàng hôn đến bình minh
Có thể tha thứ nhau
làm lại từ đầu như chưa hề quen biết
Ta tự hỏi cớ sao tình oan nghiệt
Ta tự hỏi mình nhưng không có câu trả lời
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Cát Phù Du

Ta như hạt cát giữa đời
Chờ cơn gió thổi
xa rời nhân gian

Cát bay về với mây ngàn
Đêm nằm ru mộng
trăng vàng lả lơi

Nhặt khoan tiếng trúc sao rơi
Ta làm hạt cát
giữa trời bao lao
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2016 04:22:00 bởi Thương Hoàng>
Trái Tim Còn Ngủ Yên

Biết làm sao đi con đường định mệnh
Khi bàn chân còn vết thương chưa lành
Trái tim đau chi chít mảnh mong manh
Vỡ duyên tình ngập tràn dòng máu đỏ

Bao lâu rồi lá rơi đầy khắp ngõ
Vì chúng mình không còn bước chung đôi
Tim sai nhịp dâng men đắng bồi hồi
Trăng có còn soi vĩa hè đêm vắng

Nhớ khi còn hai tiếng thở thinh lặng
Hòa quyện nhau đốt cháy cả tâm hồn
Bao lâu rồi môi khô chờ chiếc hôn
Hoa còn thơm lối em về ngày ấy

Sương có còn ngủ trên giàn hoa giấy
Ta ôm nhau trong trời đất quay cuồng
Nghe mưa đổ tim tan nát lệ tuôn
Môi nghẹn ngào bặt tiếng yêu muôn thuở

Bao lâu rồi vắng nhau đời dang dỡ
Bao lâu rồi tim nằm ngủ hững hờ
Bao lâu rồi ta chỉ gặp trong mơ
Bao lâu rồi hỏi rằng em có nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi Đá Buồn Không

Phiến đá xanh trơ gan cùng tuế nguyệt
Đứng bên trời che mưa gió phong sương
Đá một mình lạc loài giữa vô thường
Hỏi tháng năm tơ vương lòng mấy khúc

Khói lam chiều hòa quyện cùng sáo trúc
Anh hỏi rằng đá có biết buồn không
Đá thương ai mà đứt đoạn tơ lòng
Nằm chơ vơ trên đỉnh đồi gió hú

Anh đâu biết lệ đá màu huyết dụ
Có linh hồn và cũng biết buồn đau
Cũng nát nhàu nghe tim mình tan vỡ
Anh đâu biết phiến đá sầu dang dỡ

Nốt nhạc lòng ai oán kiếp trầm luân
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Lệ Ngày Vu Quy

Khóc đi em cho vơi nhẹ cõi lòng
Lệ bây giờ không dành xin tha thứ
Tim ta đau không kể bằng ngôn ngữ
Từ tiếng nấc trên bờ môi vô thường

Khóc đi em đời là kiếp đoạn trường
Trong chữ yêu có mầm hận đau thương
Men chia ly nhen nhuốm màu hạnh phúc
Đón tình yêu ở phía cuối con đường

Khóc đi em đừng vương vấn tơ vương
Giọt lệ mừng ngày vu quy xuất giá
Chiếc thuyền hoa rước tình về biển cả
Bến sau cùng là bến đổ trăm năm

Khóc đi em xin chỉ khóc lặng thầm
Phút chênh vênh khi nhớ về ngày ấy
Kỷ niệm đẹp mãi nằm trên trang giấy
Vườn tình yêu hoa cỏ biếc trời mơ

Xa em rồi anh trở thành nhà thơ
Thơ anh viết có đau thương khói lửa
Có nước mắt từ cuộc tình muôn thuở
Có chúng mình yêu nhau mãi ngàn năm
Đăng nhập để trả lời
0
Làm Sao Để Sống

Khi tình yêu đói meo cùng dạ dầy rỗng tuếch
Người ta chọn thứ trước mắt mình cần
Người ta cần thực phẩm nuôi xác thân
Vì không yêu thì người ta vẫn sống

Người ta sống trong chờ đợi hy vọng
Người ta sống trong ảo mộng xa vời
Đố ai chưa một lần nếm chơi vơi
Đố ai đau mà lòng không cắt cứa

Tim sẽ chết khi thiếu đi phân nửa
Vì tình yêu nung bằng lửa ái ân
Nếu vì sống mà người chọn phù vân
Là họ đang bóp nát chính tim họ

Sống để tồn tại thì không khó
Nhưng sống hạnh phúc thì không dể tìm
Làm người thì ai cũng có trái tim
Và trái tìm chỉ hòa một nhịp đập

Ta có thể chọn cách sống vui nhưng lây lất
Hay sống no đủ mà cô đơn
Sống làm sao không hối tiếc ghen hờn
Để đêm về không đắn đo trăn trở
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Lêu Trai

Anh mê em có làn môi ma mị
Cám dỗ anh dắt vào cõi mộng mơ
Anh hóa thành gã thợ săn dại khờ
Rượt chiếc bóng ngây thơ miền dĩ vãng

Đóa hoa môi rực sắc màu tỏa sáng
Khắp tinh cầu đầy ấp trái tim côi
Anh mê em, mê từ lâu lắm rồi
Từ lần đầu môi ngoan cất tiếng hát

Bài ca yêu tràn diễm tình khao khát
Giọt thơm nồng không ngừng rót môi anh
Mình khóa môi lên thiên thai du hành
Chiếc hôn đầu trao cho nhau vĩnh viễn

Anh say em ngàn sau còn lưu luyến
Bờ môi nào chiếm trọn trái tim hoang
Thơm ngan ngát như cỏ hoa thiên đàng
Môi dấu yêu mộng đào yêu muôn kiếp
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Mười Giờ Nở Vội

Anh về đi chị nhà đang ngóng đợi
Chuyện chúng mình chỉ một thời gió dông
Sau cơn mưa biển tỏa sáng vầng hồng
Về làm cha, làm chồng tròn trách nhiệm

Chuyện đôi ta để thời gian tẩm liệm
Câu ái ân xin chôn chặt đáy mồ
Kiếp bèo mây trôi dạt về hư vô
Hãy cố quên và xin đừng lầm lỗi

Chị ở nhà rất đáng thương vô tội
Làm đàn bà trôi nổi mệnh hồng nhan
Ngày ôm con đêm chăn gối võ vàng
Duyên lỡ làng phải đâu vì tiết hạnh

Về đi anh tro còn chưa nguội lạnh
Cơm canh nóng chị dọn lên đang chờ
Các con anh nhớ ba ngủ nằm mơ
Tuổi thơ ngây đâu làm gì nên tội

Hãy quên đi một thời ta nông nổi
Hoa mười giờ nở vội hương chóng phai
Anh về đi em còn lo tương lai
Đời con gái chỉ một lần xuất giá

Trái tim này dành cho anh tất cả
Bờ môi này chỉ nấc nghẹn đêm nay
Hãy ôm em và siết chặt vòng tay
Lần sau cùng mình gọi nhau chồng vợ

Yêu một lần cả đời ta thương vỡ
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp Hoa Lạc Loài

Nửa đêm sấm chớp lập lòe
Con mình sợ hải khóc nhè gọi ba
Anh còn mê mãi trăng xa
Em ru con ngủ lệ nhòa vành khăn

Ba năm hương lửa gối chăn
Em xin anh chỉ một lần này thôi
Con thơ ngủ mớ khóc đòi
Tim em quặn thắt lạc loài giữa đêm

Hồng nhan lá rụng bên thềm
Dập vùi cuống gió nỗi niềm tàn canh
Chờ nhau ru giấc mộng lành
Trăng xưa rộn rịp buông mành khát khao
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi Chờ

Thiếp như nhánh lúa xuân thì
Gió xanh mơn mỡn
rù rì gọi tên

Bướm vàng vỗ cánh chông chênh
Trăng non lơ lững
bồng bềnh trôi ngang

Mùa chiêm thiếp ngóng đợi chàng
Thoáng nghe giá rét
đông sang chạnh lòng

Xuân về lúa trổ oằn bông
Thiếp ngóng tin chồng
hờ hững hạ ngâu

Rơm khô ai đốt đồng sâu
Để khói vương màu
nhung nhớ trăm năm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2016 01:12:15 bởi Nguyệt Hạ>
Sắc Xuân

Em ngồi trên thảm cỏ xanh
Nụ cười lúng liếng
tròng trành bạch vân

Mắt huyền đen láy ngại ngần
Cửa tim vẫn mở
thanh tân đợi chờ

Nắng lên suối tóc đề thơ
Em nghiêng tà áo
liễu mờ sắc xuân

Lời thương dệt biếc mấy vầng
Hương yêu bẽn lẽn
châu trần giao bôi
 
 
r
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Tịnh

Yên Tử hiu hắt mùa ngâu
Đá nghe chuông đổ nhuốm màu thời gian
Ru hồn theo ánh đạo vàng
Từ bi nở giữa đại ngàn thâm sơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.02.2016 23:49:08 bởi Thương Hoàng>
Dòng Sông Nghẹn Ngào

Ngày gió qua sông
Em theo chồng về làm dâu xứ lạ
Trái tim yêu lần đầu tiên gục ngã
Mây hững hờ vỗ cánh mỏng bay theo

Ngày nắng trong veo
Chôn nỗi nhớ đang cồn càu da thịt
Vết thương lòng rỉ máu không ràng rịt
Chảy đỏ dòng ướt đôi mắt hoang mang

Ngày mưa vội vàng
Khói tương tư bay ngang vùng thương hận
Bao năm rồi con đường tình lận đận
Yêu em nhiều nên chẳng dám yêu ai

Ngày gió tàn phai
Tôi gục ngã dưới bóng đời đau khổ
Tôi nằm đó nghe lời yêu sóng vỗ
Cát trăm năm thương xót chít khăn tang

Tôi như con dã tràng
Se kỷ niệm lấp đại ngàn ngăn cách
Em lại về trong từng nhịp mao mạch
Đến bao giờ ta mới quên niềm đau
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc Duyên

Nhấp nhô gợn sóng thuyền nan
Tim yêu lỗi nhịp hoang mang khói mờ
Mái chèo khua nước vu vơ
Đàn trăng réo rắc soi bờ thương đau

Đăng nhập để trả lời
0
Em Hãy Về Đi!

Về đi em để làm tròn bổn phận
Người vợ hiền thuở kết tóc se tơ
Dù người ta từng nông nỗi dại khờ
Nhưng bây giờ đã ăn năn sám hối

Về đi em người ta đang ngóng đợi
Đôi mắt buồn quyện khói thuốc trăm năm
Người ta chờ đợi em trong lặng thầm
Dù biết rằng có khi không về nữa

Bữa cơm chiều nguội lạnh vì thiếu lửa
Các con thơ khát sữa khóc vật vờ
Người ta buồn tựa cửa đứng chơ vơ
Mắt dỏi trông đường chân trời xa tít

Nghĩa phu thê thề trăm năm khắn khít
Như thuở nào yêu vấn vít không rời
Còi ngân dài đoàn tàu sắp ra khơi
Về đi em cơm canh chiều còn nóng
Đăng nhập để trả lời
0
Cà Phê Đơn Lẻ

Sáng nay một mình
Ly cà phê đắng
Khu vườn thinh lặng
Mình ta với ta

Chim không hát ca
Ong thôi hút mật
Hoa lài ngủ gật
Đánh rơi sắc hương

Xuống cõi vô thường
Bàn tay gầy guột
Đan xen ve vuốt
Dấu vết thời gian

Đôi mắt võ vàng
Tình đời đen bạc
Mỏi mòn cánh hạc
Mái tóc sương pha

Ôi ta đã già!
Một mình đơn độc
Nhấp đời ô trọc
Giọt đắng trăm năm
Đăng nhập để trả lời
0
Đuổi Mập 

Anh không phải là một người nghệ sĩ 
Nhưng rảnh rỗi cũng ôm chân gảy đàn 
Cho lũ ca sĩ hợp xướng ca vang vang 
Những nốt đỏ đồ rê mi dầy đặc 

Người lắm tài thì cũng không ít tật 
Hay nổi cáu vỗ đôm đốp lung tung 
Bầy ca sĩ nằm lăn lóc sợ run 
Có vài đứa bị anh tát vêu mõm 

Có vài đứa tính tình ưa nghịch ngợm 
Chờ anh nguôi bay nịnh nọt vo ve 
Anh vỗ tiếp mà chẳng cần răn đe 
Đứa hộc máu, đứa vỡ tim thoi thóp 

Đập muỗi thôi cần gì qua trường lớp 
Ngứa chỗ nào thì bợp một phát liền 
Bị nó chích thánh thần cũng nổi điên 
Nên ở đời, ai chọc anh ... anh đớp 
Đăng nhập để trả lời
0