📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.128 lượt xem — Trang 44 / 49
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2016 19:17:15 bởi Thương Hoàng>
Anh Yêu Em

Nếu một mai trái tim anh ngừng thở
Tình duyên mình không dang dỡ đâu em
Anh chỉ đi trên lối hoa cỏ mềm
Che chở em bằng giọt sương ấm áp

Nếu một mai gặp dòng đời bão táp
Anh để gió cuốn hồn anh bay cao
Từ không gian mình nắm tay nhau
Anh đưa em đi qua vùng tâm xoáy

Nếu một mai nằm ngủ không thức dậy
Anh mong được làm ngọn gió đong đưa
Ta cùng nhau nghe vầng trăng ca hát
Những khúc nhạc tình ái của năm xưa

Mai này đời dù có lúc nắng mưa
Có gian lao nhọc nhằn hay đau khổ
Anh xin hứa không làm lệ em đổ
Anh yêu em đến suốt đời dù có như thế nào

Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Thắm

Anh là thông giữa đại ngàn
Đợi cơn gió thoảng
của nàng mà reo

Bao năm mua nắng cheo leo
Một lần vi vút
tình nghèo thắm duyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2016 15:47:47 bởi Thương Hoàng>
Tình Xanh!

Quanh năm đứng giữa cheo leo
Vi vu thông hát
lưng đèo mướt xanh

Đại ngàn mây trắng trời thanh
Ru cơn gió thoảng
mộng lành duyên nhau

Yêu em yêu đến ngàn sau
Đến khi mây trắng 
bạc màu nhân duyên
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu

Anh yêu em nhiều như lá rừng
Như mùa xuân trăm hoa đua nở
Anh yêu em, yêu từng hơi thở
Yêu nụ cười, yêu mỗi gót chân

Anh yêu em tình yêu thanh tân
Yêu vạn lần, tỷ lần ánh sáng
Như đại dương không bao giờ cạn
Yêu suốt đời, suốt kiếp nghe em

Anh yêu em dù ngày hay đêm
Dù bên nhau hay là xa cách
Anh yêu em qua từng trang sách
Bài thơ tình kể chuyện lứa đôi

Anh yêu em, yêu mãi không thôi
Không đổi dời dù ngàn năm nữa
Xa vắng em tim anh thiếu lửa
Đời lu mờ tâm tối thiên thu

Anh yêu em, không bao giờ đủ
Trong giấc ngủ anh viết tình thơ
Đến với anh đừng để anh chờ
Dâng bằng trắc làm quà sính lễ
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Cấm

Anh yêu em như cây yêu lá rừng
Như nắng yêu hoa, như rễ yêu đất
Anh say em như loài gấu say mật
Nhưng men tình anh say đến thiên thu

Gió cuộn mây trôi bồng bềnh viễn du
Mình dắt tay đi cùng trời cuối đất
Về nguyên thủy cùng hái lượm săn bắt
Những quả tim và lạc thú yêu đương

Mình cùng nhau xây dựng lên khu vườn
Chỉ chúng mình, chùm nho, và chiếc lá
Chỉ chúng mình cùng bầy thú hoang dã
Để một lần nếm trái cấm tình yêu

Anh yêu em bất kể những giáo điều
Chỉ mình em và riêng em suốt kiếp
Tình chúng mình là tình yêu bất diệt
Như quả táo Adam với Eva
Đăng nhập để trả lời
0
Học Yêu

Ta ví tình yêu như lớp học
Có bao nhiêu kẻ đến giảng đường
Họ học vở lòng hai chữ tình thương
Có tốt nghiệp
Có người phải ưu ban mấy bận

Cũng có người tình trường lận đận
Nên học hoài mà kiến thức rỗng không
Cũng có người là thiên bẫm thần đồng
Học nhảy lớp đều đều từ tiểu học lên đại học

Trong tình trường lắm cạm bẫy lừa lọc
Là canh bạc dối trá
Kẻ thắng người thua
Những cuộc tình được đem ra bán mua
Họ ngã giá bằng xác thịt đổi vật chất

Lắm kẻ được cũng không ít người mất
Mất danh dự, tài sản, đến cuộc sống điêu tàn
Chữ tình được viết bằng mực tím trái ngang
Lắm kẻ yêu
Nhiều người hận nhau suốt kiếp

Tôi đến trường này và bước tiếp
Vì biết mình học mãi cũng chẳng xong
Ai cũng có trái tim, máu đỏ, và thịt hồng
Học hay không là khổ nhiều hay ít

Những giáo điều đã trở nên cũ rích
Nhưng khối kẻ vẫn ghi danh học đòi
Học làm người thượng lưu biết ăn chơi
Thực hành tình yêu bằng vá víu tạm bợ

Tôi không học nào phải vì tôi sợ
Vì duyên số trời cao đã an bày
Lớp tình yêu đâu chỉ có đúng sai
Nên học hoài cho đến lúc hết kiếp

Đăng nhập để trả lời
0
Đàn Ông Cũng Khóc

Có ai chưa từng một lần khóc
Có người đàn ông nào không ngốc nghếch khi yêu
Nước sông trồi sụt theo thủy triều
Ngốc ít hay nhiều là thuộc vào duyên số

Lắm khi các ông thường giả ngố
Như vụng về việc bếp núc sôi cơm
Đụng là vỡ nhưng giả vờ ôm đờm
Rửa chén bát, giặt ủi, may vá vợ làm tất

Chuyện nhậu nhẹt thì không trể một khắc
Lúc vô bàn họ là những người hùng
Miệng khề khà phun nhả ngọc lung tung
Say ngất ngưỡng về nhà nằm báo vợ

Trong chữ duyên nợ có chữ nợ
Có nợ nần thì mới được nên duyên
Sông có đò biển lớn thì có thuyền
Xấu đến đâu ông nào cũng có vợ

Quá bê tha thì phải ôm tình lỡ
Nên các ông cũng khóc như đàn bà
Cũng cù cưa như thổi kèn đưa ma
Khi vợ bỏ hỏi ông nào không khóc
Đăng nhập để trả lời
0
Cười

Có ai chưa từng thử một lần cười
Tươi như hoa mùa xuân vừa chớm
Cười chào bình minh buổi sớm
Cười đón hoàng hôn rước đêm về

Cười như con trẻ là cười ngô nghê
Cười như các ông là cười dê xồm, dê xộp
Cười như các bô lão là cười bôm bốp
Cười như các thái giám là the thé nữ nhi

Cười như các cô là cười mĩm chi
Cười như các mẹ là nụ cười đôn hậu
Cười như các chị Hoạn Thư là cười gấu
Cười như các bà cụ là nụ cười thời gian

Cười như kẻ lọc lừa là cười gian
Cười đông người là cưởi cả làng cả họ
Cười bất kể người giàu sang hay khốn khó
Cười khi mở mắt chào đời trên vành môi mẹ cha

Khi vui thì cười tươi như hoa
Khi buồn thì cười ra nước mắt
Khi da thịt tím tái ngắt
Người ta ngậm cười nơi chín suối nhàn du

Cười lên đi cho đời thêm ý nghĩa
Từ lầu son gác tía đến mái tranh
Cuộc sống này vốn dĩ rất mong manh
Cười lên đi cho đời bớt đau khổ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2016 19:00:52 bởi Thương Hoàng>
Gói Mì Đêm Mưa

Khi nhà chỉ còn bốn gói mì
Ta ví mình như Lưu Bị thua Tào bôn tẩu
Mì trụng nước sôi thì cũng sang như lẩu
Ngon như phở dù thiếu thịt với hành ngò

Mấy hủ canh mẹ già nấu cho
Ăn qua loa riết rồi cũng thấy ngán
Mì gói ăn hoài không thấy chán
Mì gói vạn tuế mì gói muôn năm

Xì xoạp húp nước và những cọng lăng quăng
Gói ớt bột sa tế đưa cay lên tới mũi
Ngỡ cao lương mỹ vị không thơm bằng
Nói chắc một câu như vua ban chiếu chỉ

Mì gói là bạn của dân nghèo bình dị
Và những người đàn ông ở giá như mỗ đây
Có lắm khi mâm cao cỗ đầy
Chưa chắc hơn mì trong chiều mưa đói lạnh

Mì muôn năm, mì vạn phúc vạn hạnh
Lòng ta no đặc bỗng hoá thành thơ
Khi bụng rỗng bằng trắc cũng hững hờ
Duyên ta với mì
Chắc không bao giờ ly dị
Đăng nhập để trả lời
0
Ly Cà Phê Đắng

Ly cà phê trên đôi môi rộng mở
Ta uống những giọt buồn trăm năm
Nghe những hạt ngọc lăn trầm
Đen ngạt ngào trong từng hơi thở

Người ta nói nhạt như cà phê công sở
Còn ta cho tình người còn nhạt hơn cà phê
Mới ngày nào còn ân ái đam mê
Mà hôm nay rao bán giữa chợ đời bả cà phê phế thải

Khi đớn đau cả hai cùng nếm trải
Vui sướng gì mà chà đạp lẫn nhau
Một trái tim đau thì cả đôi tim cùng đau
Hạnh phúc gì khi vạch lưng cho người xem thẹo

Nhắn nhủ những ai ghiền cà phê phải khôn khéo
Đừng vì tiếc uống nước dão đôi lần
Vị nhạt thếch như sương khói phù vân
Tình khi cạn trơ trẻn hơn cà phê ráo giọt
Đăng nhập để trả lời
0
Điên

Vách ngăn của người điên và người tỉnh
Là tầm nhìn trong hai thế giới khác nhau
Ai dám nói kẻ điên không biết đau
Hay người tỉnh không cấu cào vô thức

Tỉnh hay điên mà tóc ta đau nhứt
Những bạch cầu nhuộm trắng ngọn tơ tình
Người chết rồi mới được hồi sinh
Còn ta điên, điên hoài sao chưa tỉnh

Điên để quên lời lừa phỉnh
Nghĩa đá vàng nhẹ hơn hiện kim
Điên mới tự chà đạp con tim
Điên mới đi tìm một bóng hình dĩ vãng

Điên cho đời chìm quên lãng
Điên cho nhung nhớ mọc thành thơ
Điên là để quên khái niệm ngày giờ
Điên là để quên hay để nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.04.2016 15:03:05 bởi Thương Hoàng>
Làm Tình Nhân Thì Có Sao?

Sao không làm tình nhân
Vợ chồng chi thế tục
Sống với nhau một lúc
Trong nấm mồ ái ân

Ta cứ làm tình nhân
Đễ dỗ nhau mỗi tối
Ngực anh em làm gối
Vai anh xin tựa đầu

Rót mật ngọt cho nhau
Trên bờ môi mộng thắm
Mắt nhìn nhau say đắm
Yêu dâng tràn ngất ngây

Tình vui theo tháng ngày
Ta yêu nhau mọi lúc
Giờ nào cũng hạnh phúc
Tình nhân vấn vít nhau

Vợ chồng không còn đâu
Những giây phút lãng mạn
Vì khối tình vỡ rạn
Trên ngày tháng chung chăn

Hãy cứ là tình nhân
Yêu muôn đời muôn kiếp
Từng đêm say giấc điệp
Tình ong bướm bay cao
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2016 20:43:54 bởi Thương Hoàng>
Chuyện Cái Chuồng

Ta sinh ra nhầm ngôi sao rất xấu
Nên suốt đời bị nhốt ở trong chuồng
Nhỏ thì cái nôi bằng một thước vuông
Lớn hơn chút là khu vườn nhà trẻ

Những ngày tháng lớn lên rất vui vẻ
Ta thông dông nhặt lá dưới sân trường
Suy đi nghĩ lại, cũng là cái chuồng
Là ô vuông nhưng có phần rộng lớn

Học thì dỡ nhưng có tài cà chớn
Khi ra trường thì về chầu công ty
Cái chuồng xưa cũng có phần giảm suy
Thành cubical hơn thước vuông một chút

Giờ tan sở ta về nhà phủ phục
Chung đầu vô cái chuồng gọi là house
Có chuồng lớn
Có chuồng nhỏ
Có chuồng thấp
Có chuồng cao
Tùy chuồng nào mà cồng lưng trả nợ

Ngẫm mà buồn chờ đến khi tới lúc ... thấy sợ
Rúc cái thân chui vô chuồng gỗ xoan
Bốn tấm dài hai tấm ngắn bào tròn
Chung đi đâu cho thoát được cái củi

Giờ ngồi đây mà ngậm ngùi hờn tủi
Ly cà phê nguội lạnh tự bao giờ
Nhấp vị đắng cho đầu lưỡi nứt thơ
Viết câu giờ chờ lảnh lương rồi dzọt

Nhắn nhủ ai chỉ mấy lời sau chót
Có kiếp sau thì xin chớ làm thằng
Làm trâu ngựa xứ này ít nhọc nhằng
Được chủ nuôi ngày ba bữa
có nhạc
có massage
chuồng có điều hòa nóng lạnh

Ngẫm nghĩ ngựa - người khác chi nhau hoàn cảnh!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Là Gì

Tình yêu là viên thuốc bọc đường
Khi vị ngọt trôi đi thì đắng đót đầu lưỡi
Tình yêu là tấm lưới
Càn vùng vẫy thịt da bị cắt cứa đau đớn nhiều hơn

Tình yêu là dầu bôi trơn
Ta trượt ngả trên chính vết loang mình đổ
Tình yêu là sầu bi đau khổ
Nhưng nhân loại có ai mà không yêu

Yêu mới thấu hiểu ngày buồn đăm chiu
Thấy được nỗi nhớ dài vô tận
Tình yêu sẽ dạy chúng ta ghen hận
Và rèn luyện sự kiên nhẫn chờ mong

Khi yêu nhau mây trời hồng
Chia tay đen kịt mưa gió
Chúng ta học cả đời nhưng không ai rõ
Yêu là gì nhưng ai cũng biết yêu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2016 16:34:48 bởi Thương Hoàng>
Ngày Chúa Nhật Vĩnh Cữu

Chuông nhà thờ vang hai tiếng tình yêu
Tuy không thuộc giáo điều
tôi tin chúa
Vì ngài ghép mảnh tim từ hai nửa
Của hai người chưa quen biết
nhưng sẽ thuộc về nhau

Đến với em, tôi là mối tình đầu
Cũng lần đầu
theo em đi rước lễ
Người ngoại đạo mang trái tim ngạo nghễ
Quỳ trước ngài ngoan ngoản đọc thánh kinh

Em của tôi không đẹp nhưng rất xinh
Nét thơ ngây trên nụ cười thánh thiện
Tôi lạy chúa lòng thành xin khấn nguyện
Được yêu nàng đến phút cuối trăm năm

Ba năm trôi trong lặng lẽ âm thầm
Một sáng nào môi sầu vương mây tím
Đóa hoa trắng thôi cài lên tóc bím
Tôi ôm nàng dỗ giấc ngủ thiên thu

Chuông nhà thờ buồn bã như hát ru
Ngủ đi em
cửa thiên đàng rộng mở
Giọt lệ nào xót thương tình dang dỡ
Hồi kinh đêm lịm tắt bên giáo đường

Em vẫn sống cùng đức mẹ trinh vương
Hoa cỏ mừng tỏa hương thơm ngào ngạt
Chuông nhà thờ ngân hồi dài man mác
Tôi nhớ nàng
dâng thánh lễ Misa
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tình Bông Bưởi Trắng

Em là con gái Bình Dương
Tóc dài da trắng má hường mi cong
Nhà em nằm cạnh nhánh sông
Phù sa bồi đắp vun đồng lúa xanh

Những đêm gió mát trời thanh
Gái trai ca hát duyên lành miền quê
Tuổi em vừa chớm trăng thề
Như bông bưởi trắng ven đê ngạt ngào

Bao nhà mai mối gởi trao
Tim son em giữ môi đào nhớ nhung
Chàng là anh lính tình chung
Ba năm binh lửa khắp vùng chiến khu

Hết hạ rồi lại sang thu
Đông về xuân đến tình thư đi về
Bông bưởi nở trắng triền đê
Lá xanh như ngọc câu thề thắm duyên

Theo chân chàng đến mọi miền
Những lời âu yếm dịu hiền cho nhau
Hẹn khi hết giặc, trầu cau
Thanh bình vui cưới rượu đào thắm môi

Chiến trận đang lúc sục sôi
Bỗng đâu tin dữ, sao rơi giữa trời
Vòng hoa lệ trắng chơi vơi
Chưa lần hoa cười, một đời hoa tang

Bông bưởi sớm nở tối tàn
Thương ai duyên kiếp lỡ làng trăm năm
Đò ngang nửa chuyến lặng thầm
Tim son em khép ôm cầm cô đơn

Ngày kia mưa gió khóc hờn
Em gieo sầu nhớ keo sơn giữa dòng
Em đi bỏ lại nhánh sông
Nhành bông bưởi trắng mênh mông đượm buồn

Những đêm tịch mịch mù sương
Giữa dòng nước đỏ lạ thường sông quê
Có đôi chim nhỏ hẹn thề
Gió lay khóm trúc vân vê trăng tà

Líu lo tiếng hót vang xa
Đôi chim vấn vít xót xa nghẹn ngào
Bông bưởi nở trắng hồn đau
Bến sông còn đó rạt rào nghìn thu

Đăng nhập để trả lời
0
Viễn Vông

Ăn ngồi - đi đứng - ngủ nằm
Đố ai xoa dịu
vết bầm thời gian

Nợ duyên khi đã lỡ làng
Đố ai thấy được
trăng vàng ba mươi

Đố ai giữ được hoa tươi
Đố ai đo được
lòng người bạc đen

Đăng nhập để trả lời
0
Ngược!

Đôi khi muốn giữ phải buông
Lấy lùi làm tiến
vẽ vuông hóa tròn

Vòng đời lẩn quẩn càn khôn
Muốn quên là nhớ
sói mòn tim gan

Chữ duyên không thể buộc ràng
Hết nợ đừng níu
lỡ làng đời nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Sầu Tím Hoa Mua

Ngày buồn chim sáo sang sông
Hoa mua rụng tím
cõi lòng quặn đau

Xin đừng gặp lại mai sau
Hoa mua ai bán
tím sầu thuỷ chung
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Đề

Những hạt nắng lạnh buốt chiều hoang dã
Xa nhau thật rồi
Còn tiếc nuối mà chi
Tình yêu như cánh chim di
Luôn bay tìm vùng trời ấm áp

Chỉ một ngọn gió thổi hàng phi lao ngả rạp
Một phút hoài nghi xé rách đôi mảnh tình
Hoa nở rồi có còn mãi đẹp xinh
Chia tay nhau đừng tiếc chi thời dĩ vãng
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ Thì Chia Tay!

Nắng đã tắt, ngày còn chi tiếc nuối
Đêm đã lên, ánh sáng là hư ảo mà thôi
Khi hai người chia tay nhau rồi
Nợ tình đã hết
Tơ duyên đoạn mối

Mùa thu rụng lá vàng rừng cây xám hối
Nhưng nhánh có xanh lại bao giờ
Chờ mùa đông lạnh lẽo xác xơ
Đến mùa xuân lại đâm chồi mới, nẩy lộc

Thế cho nên dù sầu bi thương khóc
Thì tình xưa có quay lại bao giờ
Mây muôn đời lặng lẻ trôi bơ vơ
Chít khăn trắng cuối trời tang tóc

Mất người yêu nhưng ta được bài học
Sống vui vẻ hay khổ nhọc
Cũng là sống mà thôi
Tình yêu không phải là thứ quý giá nhất trên đời
Còn hơi thở
Con tim vẫn đập
Ta vẫn sống để tiếp tục yêu thương nữa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2016 08:22:13 bởi Thương Hoàng>
Xin Đừng Nhìn Nhau

Khi tro tàn xin đừng ai thổi lửa
Than xỉ nguội không cháy được bao giờ
Thương tròng mắt ám khói sầu chơ vơ
Mặt nám đen bụi mờ thêm chua xót

Khi tình cạn ly men hờn đắng đót
Chưa nhấp môi hồn say khướt lâu rồi
Dòng chảy qua cầu lặng lẽ trôi xuôi
Không thể nào quay ngược bánh xe nước

Chia tay nhau hãy quên lời đính ước
Đừng đòi hỏi ở người sẽ đến sau
Người có thể giống người nhưng tình yêu khác nhau
Sóng rì rào vỗ bờ
Có bãi bồi bến lở

Đường nợ duyên từ nay sẽ cách trở
Nếu gặp lại đừng bỡ ngỡ mà chi
Xin nhẹ gót
Đừng nhìn nhau, cứ đi
Sợ ánh mắt vô tình
Một hạt cát cũng làm đau lòng biển
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Vợ Chồng

Tha thứ cho nhau là một loại cảm giác
Mà người ta chỉ cảm nhận được khi con tim yên bình
Nơi yêu thương đang ngự trị tôn vinh
Nơi ái tình là liều thuốc chữa lành vết thương lòng sâu thẳm

Binh trà nhạt uống hoài cũng thấy đậm
Nên có câu là nhật cữu sinh tình
Tu bảy kiếp mới loan phụng hòa minh
Vợ chồng nghèo/giàu vẫn hạnh phúc

Lòng đại dương sâu cũng có lúc
Khơi bão tố rồi phẳng lặng như tờ
Có ai nằm ngủ mà chưa mơ
Vợ chồng có bao giờ chưa một lần gấu ó

Thứ tha là điều rất bé nhỏ
Nhưng không dễ thực hành
Cây lá thì lúc nào cũng xanh
Vợ chộng giận nhau đến dường nào
Cuối cùng cũng tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2016 03:41:30 bởi Thương Hoàng>
Mai Anh Về

Mai anh về em có ngồi hong tóc
Nắng hanh vàng nghịch ngợm suối nhung mây
Gió mơn man ve vuốt mảnh vai gầy
Ghé môi ngoan thơ ngây cùng luân vũ

Mai anh về mắt có buồn liễu rũ
Vành sương mai che phủ ánh sao mờ
Kề vai nhau gối đầu lên vùng mơ
Đang vỗ nhịp chan hoà duyên đôi lứa

Mai anh về môi có hồng hương lửa
Đốt vầng thơ chớm nở trên môi anh
Những nét chữ tình yêu biếc long lanh
Mười tháp bút dỗ dành duyên đôi trẻ

Mai anh về, hãy chờ anh em nhé
Khép loan phòng cho bỏ ngày nhớ mong
Cả thiên địa thu gọn trong cõi lòng
Ta có nhau là mình có tất cả
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Đau Tình

Mười mấy năm đôi ta như chiếc bóng
Bước song hành lặng lẽ bên đời nhau
Chờ đêm về ru hồn côi gối mộng
Khúc tình xưa vang vọng nhói tim đau

Mình cố quên, quên một thuở xa nào
Em có chồng và anh vui hạnh phúc
Dấu ái yêu chôn sầu vào hồi ức
Một góc khuất đau đáu bóng trăng mờ

Nhưng lắm khi giọt nắng chiều hoang sơ
Cơn gió nhẹ cuộn lên bao niềm nhớ
Góc khuất nào cố nén tình dang dỡ
Người cố quên, ai nhắc nhở thêm buồn

Mình gặp nhau bên gối mộng sầu tuôn
Nửa chiếu chăn lạnh lùng thành xa lạ
Gần gang tấc
mà thăm thẳm biển cả
Góc khuất xạ hoài ray rứt tình đau

Góc khuất nào chúng mình luôn có nhau
Góc khuất nào đi hoài nhưng không tới
Góc khất nào hàng đêm ta mong đợi
Một bờ môi mộng mị lắm chênh vênh
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Bụi Xót Xa

Trời còn mưa mãi
Ướt cánh hoàng lan
Anh còn xa ngái
Duyên ta lỡ làng

Trời mưa trút nước
Xuống mảnh hồn đơn
Gió khóc dỗi hờn
Tình đau rên siết

Trời mưa ly biệt
Rét mướt cả đời
Bong bóng chơi vơi
Ru hời tan vỡ

Hoa thơm chỉ nở
Một lần dấu yêu
Vườn em nắng nhạt
Nhụy tàn cô liêu

Anh hỡi anh yêu
Anh còn xa ngái
Trời làm mưa mãi
Đưa tiễn xe hoa

Lệ em chan hòa
Thấm vào lòng đất
Cuộc tình đánh mất
Trời mưa không dứt
Em khóc nghìn thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2016 19:13:53 bởi Thương Hoàng>
Gió Cát Phong Trần

Ta như xương rồng giữa sa mạc
Đứng chơ vơ gió cát sương mù
Đời dầm dãi trăng lạnh ngàn thu
Ta đứng vững hiên ngang trời đất

Đời ta đã quá nhiều được mất
Đến - đi những chuyến xe phong trần
Những mảnh tình hư ảo phù vân
Tim chai sạn dần theo ngày tháng

Ta nhìn đời cười khinh ngạo mạn
Đời xô ta, ta tự đứng lên
Đạp sỏi đá gập ghềnh chông chênh
Đi khắp những nẽo đường gian khổ

Ta không khóc nhưng hồn loang lổ
Bởi giọt bầm tím của thời gian
Ta vẫn cười ngạo nghể ngang tàng
Cây xương rồng giữa vùng lốc xoáy
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Yêu

Thiếp như hạt cải ngủ xuân
Gió ru mùa hạ
lưng chừng mùa thu

Trở mình dỗ giấc sương mù
Mở đôi mắt biếc
lá du xanh ngàn

Bấy lâu ngóng đợi tin chàng
Chờ ngày e ấp
nụ vàng trao ai

Hương tình vương vấn khó phai
Đôi tim ướp mộng
đắm say men ngồng
Đăng nhập để trả lời
0
Em, 

Mình xa nhau bao năm rồi hỡi em
Cớ vì sao đêm đêm tim thổn thức
Nỗi nhớ em từng cơn đau ray rứt
Cớ vì sao anh không thể quên em

Bao kỷ niệm lùa về trong bóng đen
Anh ôm lấy đôi mắt ngà thân quen
Nếm vị ngọt của tình yêu mật đắng
Trên môi hồng cong cớn anh dấu yêu

Tấm ảnh xưa mờ nhạt đi ít nhiều
Nhưng bóng hình trong tim anh nguyên vẹn
Vẫn trinh nguyên như ngày đầu hò hẹn
Cớ vì sao? hoàn cảnh hay nợ duyên?

Góc khuất nào ta giữ lấy niềm riêng
Trái chung tình nghịch mùa duyên đau buốt
Góc khuất nào sầu lên men đắng đót
Góc khuất nào không ngớt nỗi đau tình
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ Duyên

Có những loài hoa chưa hé nhụy
Trái sầu đã chín tự bao giờ
Có khi vô cớ buồn vu vơ
Lòng chao chạnh thẩn thờ se thắt

Có những loài hoa khoe nhan sắc
Bình minh chưa sáng héo úa rồi
Có những cuộc tình vội chia phôi
Khi hai trái tim chưa hòa nhịp

Có những loài hoa, hoa duyên kiếp
Nay nhà mình, mai vườn người ta
Chiếc áo phong sương cởi bỏ ra
Ta chật nhưng người khác vừa vặn

Yêu nhau đi xin đừng thù hận
Đường vắn dài tùy duyên số thôi
Khi hết nợ tình sẽ chia đôi
Ngày qua rồi chẳng quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0