📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truyện ngắn trong bán nguyệt san "Tuổi Hoa"

7 trả lời, 2.243 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 03:37:10 bởi casau>
Phút kinh hoàng
Tác giả: Hương Kim Long
 
Tôi vừa dựng xe đạp ở thềm nhà, Bé Tý đã vội chạy ra hơ hải :
- Chị Hương ơi, khoan vào nhà đã, dễ sợ lắm, một con rắn lục.
Tôi lạnh toát người thân thể gai nồng nhột nhạt.
- Sao, bình tĩnh nói xem nào, gì mà thở lắm thế.
Nói Bé bình tĩnh, chứ hồn vía tôi lên tận mây xanh. Tôi sợ nhất là rắn.
- Chị biết không, sáng nay má cho người làm cỏ phía vườn bông, đang đào xới, bỗng một con rắn lục thật dài phóng nhanh ra khỏi vườn và tuồn vào nhà. Không biết hiện giờ “nó” ở đâu, cả nhà đang tìm nó.
Tôi bước vào nhà e ngại cảm tưởng ở đâu cũng có nó cả. Nguy hiểm rình rập. Tôi bỏ cặp lên bàn học và nhẹ nhàng vào nhà trong xem. Đúng như lời Bé Tý nói, cả nhà từ Ba tôi, anh Mai, Vân bạn tôi, Má, mỗi người cầm một cây gậy dài đang xỉa xói vào các góc bàn, tủ, giường. Thấy tôi, Ba tôi nói :
- Hương, con làm sao mà mặt mày xanh lét thế. Sợ gì nữa, tìm thì tìm vậy chớ “nó” chắc là không còn ở đây đâu.
- Hương, và Bé Tý xuống nhà kiếm cho Má chút sả, đập nhỏ ra, có mùi hôi nó sẽ chạy ra. - Má tôi tiếp.
Gậy mọi người đã được trang bị bằng một lớp sả ở trên, con Vân gọi là “Mê hồn trận”. Tôi không dám đi mạnh, “sợ động nó bò ra” thì nguy.
Tôi và Bé Tý cứ lẽo đẽo theo sau lưng Má tôi, làm Bà phải gắt :
- Con nhỏ này kỳ không, làm gì mà cứ theo sau lưng người ta thế không sợ con Vân nó cười cho sao?
Vân nhanh nhẩu :
- Dạ thưa Bác, con cũng sợ và run lắm chứ, nhưng làm gan vậy thôi.
Từ nhà dưới lên nhà trên, từ giường qua góc tủ, bàn ghế đều được tìm tòi đến. Nhưng bặt vô tâm tín, nó đã cao bay xa chạy vì có mê hồn hương của Vân, Anh Mai vừa cười vừa bảo thế. Mọi người cùng chán nản trở lại dừng cơm trưa. Vân xin phép về, nhưng Má đã giữ lại ăn cơm.
- Ở lại ăn cơm với Bác, chiều nay thứ bảy, về làm gì.
- Dạ, xin phép Bác, con sáng nay có việc nghỉ học định qua mượn vở Hương chép bài. Không ngờ “mắc kẹt” trong việc này. Giờ Bác cho con về.
Anh Mai tiếp :
- Vân về giờ này có con rắn nó chạy theo đa.
Câu nói hiệu nghiệm ngay. Vân ở lại.
Bữa ăn qua đi trong bầu không khí vui vẻ, mọi người dường như đã quên chuyện con rắn. Riêng tôi chưa thấy, nhưng vẫn còn sợ, nó còn lẩn quẩn đâu đây. Cơm xong tôi trở lại phòng học. Vân hỏi :
- Sáng nay điện học gì mày?
- Định luật Joule, toán khó ghê.
- Chút nữa tao mượn vở nhé.
Tôi trở lại bàn viết, chiếc cặp lúc nãy đi về còn nằm trên bàn, tôi nhặt lên, ờ ô hay qua kẽ hở của mặt bàn nứt, một thân hình rằng ri màu lục nổi lên trong bóng đen của học bàn. Tôi hét lên chạy nhanh ra khỏi phòng. Con Vân nhìn vào hộc cũng la lên: “Con rắn, anh Mai ơi”, tất cả nhà đổ dồn lại tôi không dám nhìn về phía đó nữa, úp mặt vào ngực mẹ tôi. Anh tôi vội đến nhìn vào kẽ hở, anh nói :
- Đúng rồi Ba ơi, con rắn lúc nãy. Má lấy cho con cây gậy có sả.
Mọi người hồi hộp nhìn anh tôi xem làm gì. Anh nhìn chúng tôi và dặn.
- Má, bé Tý, Hương, Vân lên giường hết đi. Ba cầm cây gậy, nó ra là đập liền. Còn con buộc sợi thép vào đầu gậy này và kéo hộc bàn cho nó nhay ra.
Anh đứng cách xa khoảng một mét đưa đầu gậy có sợi thép vào hộc bàn và kéo lần ra. Chúng tôi nín thinh không ai nói với ai một lời, mắt đổ dồn vào hộc bàn. Vân cầm tay tôi run lẩy bẩy. Tôi ôm cứng bé Tý trong vòng tay. Má tôi ôm cả ba đứa vào lòng. Đã hai ba lần mà hộc bàn vẫn chưa được kéo ra. Tức mình anh tôi vội kéo mạnh tay... Một con rắn lục trườn mình lên phóng nhanh, nhưng không chẳng có gì, mọi người đều ngạc nhiên. Anh tôi kéo mạnh hộc bàn thêm nữa. Không có gì, ngoài một quyển sách bìa da rằng ri màu lục. Anh tôi cẩn thận đưa gậy lục soát hộc bàn nhưng chẳng có gì. Anh cầm quyển sách lên và nhìn mọi người :
- Con rắn lục của Hương đây nè!


Tôi chưa hết sợ, anh đã gọi đến :
- Này đến đây xem anh đóng hộc bàn lại em nhìn qua kẽ bàn trông giống con rắn không?
Tôi nhìn vào và thấy thật giống. Bây giờ Vân mới lên tiếng :
- Em quên nói quyển tập Lý hóa của em để trong đó chốc nữa chép bài.
Và Vân cam lên đưa mọi người xem.
Tôi nói :
- Mày thay “quyển vở rắn” ác ôn đó bao giờ thế, mà tao không biết?
Cả nhà cười vang..
 
Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 49, ra ngày 15-07-1966


HẾT
📎 pkh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 01:12:29 bởi casau>
Gia đình tôi
Tác giả: Bích Thảo
 
Đặc điểm của gia đình tôi phải nói đến trước hết là con số những “tiên đồng ngọc nữ” mà Thượng đế đã ban cho ba mẹ tôi. Ngoài ba mẹ tôi ra, chúng tôi có tất cả 12 đứa, một con số đáng kể đấy chứ nhỉ?
Tôi được hân hạnh làm bà chị cả, chúng tôi chỉ cách nhau 1, 2 tuổi nhưng điều đáng nói là đứa nào cũng rất có khiếu về môn “nghịch ngợm”. Các bạn mà vào nhà tôi thì chỉ thấy đông đúc toàn là trẻ con, sàn sàn, bằng nhau, phá phách nô nghịch như lũ giặc con, chẳng nói giấu gì bạn, chính tôi cũng phá phách không kém, mà phải nói là hơn nữa. Mẹ tôi thì cứ luôn luôn nhăn nhó ôm đầu, kêu chóng mặt: “Thôi, thôi cho tôi xin đi các ông tướng các bà tướng ơi, nghịch vừa vừa chứ, có để cho tôi làm ăn cái gì không, tôi phải cho mỗi đứa một trận mới được!!...” Nhìn cái roi mây lăm lăm trong tay mẹ, chúng tôi hơi yên yên được một tí, nhưng chỉ một lúc sau, khi bà đi xuống bếp là lại ồn lên lúc nào không biết. Con gái mà cũng không kém, hò hét ầm ĩ, và mẹ tôi lại phải khổ sở la mắng, chả trách bà cụ cứ gầy gò ốm yếu đi mà lũ con thì cứ mập tròn ra.
Cũng may là đã có ba tôi, ông thật là nghiêm khắc, trái hẳn với mẹ tôi, hay la hét mà chẳng đánh bao giờ, còn ba tôi thì rất ít nói, nhưng chỉ còn quắc mắt lên là đứa nào đứa nấy co rúm lại rồi... có khi đang nô nghịch ầm ầm, mẹ tôi có mắng dọa nạt mấy cũng không làm gì được, nhưng thoáng thấy bóng ba tôi về đến cổng là không cần mẹ phải dục, đứa nào đứa nấy tự động dọn dẹp “chiến trường”, lao xuống bếp rửa mặt mũi, chân tay cho sạch sẽ trước khi ra “trình diện” với ba tôi.
Một lần mấy đứa em tôi, thằng Long với thằng Tiến đang đuổi nhau chẳng biết thế nào mà xô phải tủ làm rơi cái đồng hồ to của ba tôi xuống đất, cái đồng hồ vỡ tan mặt kính, văng vãi lung tung, ốc một nơi, bánh xe một nẻo, mẹ tôi hốt hoảng vội vàng nhặt nhạnh giấu đi, bà thở dài tiếc rẻ: “Đấy! Tao đã bảo mà, chúng mày phá quá lắm, để bữa nay ba mày cho một trận may ra mới chừa, mới sợ!!!...” Chúng tôi không riêng gì thằng Long, thằng Tiến ngồi run lẩy bẩy không yên. Thế nào cũng có một trận đòn chí tử và chắc chắn là sẽ kinh khủng lắm lắm. Quả nhiên vừa mới về đến nhà, ba tôi đã hỏi ngay.
“Cái đồng hồ đây đâu rồi?” Tôi cúi gầm, lí nhí: “Dạ... vỡ rồi ạ”.
Ba tôi trợn mắt. “Đứa nào làm vỡ, sao vậy, đứa nào?”. Hai “tội nhân” run rẩy không dám ngửng đầu, ba tôi hầm hầm nổi giận, không khí thật là căng thẳng, cứ y như là xem phim Hilchook ý! Tôi lo lắng không biết ăn nói làm sao, đổ tội cho con chó vô lý! Tủ cao thì làm sao chó nào đụng tới, hay là mèo? Mà nhà tôi đâu có nuôi mèo, tôi định nói thật rồi đến đâu hay đến đấy thì chợt thấy mẹ tôi từ dưới bếp tất tả chạy lên, tay vẫn còn cầm đôi đũa nấu bếp, ngước nhìn ba tôi:
“Cái gì thế! À, cái đồng hồ hả, tôi đấy mà, không phải đứa nào đâu... gớm, vô ý một tý mà va phải vỡ tan cải đồng hồ, phí của!!..” Ba tôi hơi tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi khẽ nhăn mặt hừ một tiếng, quay đi. Thế là trận đòn kinh khủng ấy đã không giáng xuống, cơn giận dữ của ba tôi đang bừng bừng nổi lên thì bị dập tắt bởi vẻ dịu dàng, đằm thắm của mẹ tôi. Qua mẻ hú vía, chúng tôi len lén ngước nhìn mẹ, bà cười thông cảm thì thầm:
“Này, lần này thì tôi bênh cho đấy nhé, lần sau thì ráng mà chịu đấy các ông các bà!” Bao giờ cũng vậy, mẹ tôi cũng nói câu ấy, dù ngàn lần như một, bà đều tìm cách che chở cho chúng tôi.
Sự đông đúc này đem đến nhiều chuyện thật là bực mình và cũng buồn cười khiến cho tôi mỗi lần nhớ lại phải ôm bụng mà cười lăn. Mỗi lần ba tôi, dắt cả nhà đi chơi, cứ đi được mấy bước lại quay ra đếm xem có đủ số không vì một lần ba tôi cho đi xem ciné, phim thật là dài, mãi đến tối khuya mới về, tới nhà là đi ngủ liền tự nhiên mẹ tôi thấy còn trống một giường, thì ra chỉ có 11 đứa, còn thiếu mất một thằng Thịnh. Mẹ tôi hốt hoảng nhảy lên taxi đi tìm, cả buổi mà vẫn chưa thấy, bà lo sợ đến phát khóc, phải đến trình cảnh sát, sau mẹ tôi mua lại vé vào rạp ciné lúc nãy, đến chỗ cũ, thấy thằng Thịnh còn đang ngồi đó, nhưng đã ngủ gục từ bao giờ, mẹ tôi mừng rỡ nhảy bổ đến, lôi xềnh xệch về, thằng bé ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, thản nhiên dụi mắt líu ríu theo mẹ tôi ra, báo hại làm chúng tôi từ hôm đó ít khi được ba dắt đi chơi chung với nhau nữa.

Ấy thế mà mỗi lần tết đến, những bà bạn của mẹ tôi vừa mới bước chân đến cổng là đã cười cười nói nói: “Năm mới năm me, chúng tôi xin chúc hai bác luôn luôn mạnh khỏe, đầu năm sinh con trai, cuối năm sinh con gái. Đông con nhiều cháu cho vui cửa vui nhà...” Không đợi bà ta nói hết lời, mẹ tôi vội vàng ngắt giọng: “Ấy chết, bác chúc khỏe mạnh thì chúng tôi xin cám ơn bác, còn chuyện đông con nhiều cháu... thì thật tình là chúng tôi không dám nhận ạ...” Hai bà cụ cười hỉ hả với nhau ra chiều tương đắc lắm. Sau một hồi chúc tụng tưng bừng, bà khách của mẹ tôi làm cái công việc mà các em tôi đã mong mỏi từ lúc bà mới vào, bà tươi cười mở ví: “Nào các cháu bác đâu! Ra bác mừng tuổi cho chóng lớn nào!!” Không đợi mẹ lôi ngăn cản, các em tôi lũ lượt ùn ùn kéo ra, xếp hàng dài như một đạo quân hùng hậu lắm, mẹ tôi tái mặt, quắc mắt ra hiệu chúng nó vào, nhưng nó làm ra vẻ không trông thấy thản nhiên đứng chờ... vậy là bà khách dành phải bóp bụng “lì xì” cho lũ cháu quý nghịch ngợm này, có lẽ không bao giờ bà dám chúc mẹ tôi đông con nhiều cháu nữa đâu nhỉ! Hôm đó về, mẹ lôi không ngần ngại mách ba tôi, đánh cho mỗi đứa một trận, làm từ hôm ấy, chẳng đứa nào đám bén mảng ra ngoài, khi có khách đến nữa.
Vào trong nhà tôi thì chỉ thấy toàn giường với chiếu, kê san sát như là một ký túc xá nuôi trẻ con, nguyên mấy cái bàn ghế cũng đã đủ chật nhà rồi, cứ y như là lớp học ấy thôi. Chả trách mỗi lần sắm sửa cho chúng tôi mẹ tôi không khỏi ngại ngùng.
Nhưng không bao giờ tôi thấy bà than thở gì về chuyện đông con cái cả, mà hình như bà còn có vẻ sung sướng, hài lòng với lũ con nghịch ngợm này nữa. Một lần ba tôi bị ốm, nằm cả tháng, chưa dậy đi làm được, mẹ tôi rầu rĩ lo lắng: “Không biết bây giờ ba mày mà mất việc thì mẹ con làm ăn làm sao bây giờ đây..” Không đợi mẹ tôi nói hêt, chúng tôi nhao nhao lên, đứa thì đòi làm cái này, đúa thì đòi lăm cái kia, thằng Thịnh đứa em mới 3 tuổi, cũng bi bô: “Mẹ, mẹ, để con đi bán cà-rem nha mẹ, nhà mình ai muốn ăn bao nhiêu thì ăn, khỏi phải trả tiền, con không lấy tiền đâu! Mẹ chịu không?” Không hẹn mọi người đều quay lại nhìn miệng nó, nguyên bộ răng sún đưa ra, và ai cũng biết rằng đó là hậu quả của cái tính tham ăn kem của nó.
Những câu nói ngây ngô, vô nghĩa thốt ra lừ miệng những đứa trẻ vô tư, thơ dại, nhưng ngập tràn yêu thương khiến cho mẹ tôi cảm động, rưng rưng nước mắt, nguôi bớt cơn phiền muộn đã ám ảnh bà từ mấy hôm nay, mẹ tôi nghẹn ngào: “Thôi thôi, mẹ xin cám ơn các con, mẹ chỉ mong chúng mày chịu khó học hành là được thôi...” Rồi bà âu yếm nhìn tôi. “Còn cái cô này nữa nhé, 15 tuổi đầu rồi đấy, cố gắng học hành nuôi ba mẹ, các em”, bà chép miệng “Không biết ba mẹ nuôi nổi một bầy con mà nữa lớn bằng này đứa có nuôi nổi hai cái thân già này không...” Tôi chỉ biết nhe răng cười trừ, tự nhiên tôi thấy thương ba mẹ quá, tôi chợt nhận thấy cái trách nhiệm của đứa con cả thật nặng nề, chứ không “lợi” như tôi vẫn tưởng. Thế thì từ giờ tôi phải tỏ ra người lớn một tí mới được. Nghĩ thế, tôi lấy giọng kẻ cả, dõng dạc:
“Thằng Long, thằng Sơn, con Vân đi ra học đi, còn mấy đứa kia ra ngoài sân chơi, nô gì mà nô lắm thế, không chịu học hành gì hết!”
Lũ em tôi ngạc nhiên, trước vẻ khác thường của tôi, chúng đứng sững giương mắt nhìn, tức quá tôi lại hét lên:
“Ơ kìa! Tao bảo cái gì có nghe thấy không! Nhìn nhìn cái gì!”
Chúng nó líu ríu dắt nhau ra ngoài, vừa đi vừa quay lại lấm lét nhìn bà chị, tôi quay đi khẽ mỉm cười thích thú, tự nhiên tôi bật cười với vẻ “bà cụ nom” của mình, không hiểu sao tôi lại có thể ra lệnh một cách “oai phong lẫm liệt” thế nhỉ quên mất là chính mình vừa mới lăn bò ra nô với tụi nó.
 
Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 57, ra ngày 15-11-1966

 
HẾT
📎 gdt
Đăng nhập để trả lời
0
Phút KInh Hoàng và Gia đình Tôi
 
Đã mang vào thư viện
 
Chúc casau luôn vui




Đăng nhập để trả lời
0
Thâm tình
Tác giả: Thảo Lang
 
 
Con đường đất ngoằn ngoèo chạy dài dưới bóng mát những tàng cây mận, hai bên là con mương nhỏ có hàng dừa nước oằn trái sà xuống thấp. Đi khuất con đường, băng ngang cây cầu tre bắt qua con lạch nhỏ Thảo vào đến cổng vườn. Ngôi vườn rộng mênh mông đầy những cây ăn trái, nhiều nhất là mận. Nhưng cây mận còn non đươm hoa trắng xào xạc theo gió; sớm hơn những cây mận già đã có trái, những chùm mận sọc đỏ hồng lung linh trong nắng. Nằm giữa khu vườn là căn nhà ngói ba gian, căn nhà đó chị Hà của Thảo đang sống với hai đứa con thơ và gia đình nhà chồng.
Bé Thủy đang chơi nhà chòi dưới gốc cây lựu trước sân, bé Thái giả làm anh phu xe chạy quanh miệng luôn kêu “Bí bo... bí bo...” Chợt nhìn ra thấy dáng Thảo đi vào, hai tay xách đồ, bé Thái trố mắt nhìn rồi kêu to lên :
- Dì Út, chị Thủy ơi dì Út kìa, má ơi má...
Nó chạy vụt vào trong, bé Thủy cũng ngừng trò chơi chạy tới ôm choàng lấy Thảo. Đặt vội đồ xuống đất Thảo ôm con bé vào lòng.
- Trời ơi bé Thủy của dì xinh quá, giống mẹ như đúc. Thủy chóng lớn nhỉ.
Con bé nhìn Thảo chớp mắt bảo :
- Dì Út ở chơi với Thủy lâu chen dì Út, nhớ dì Út quá mà má không dẫn lên thăm.
Thảo mỉm cười hôn lên mặt con bé, trời ơi đôi mắt của Thủy đẹp quá. Đôi mắt quá quen thuộc như đã ở cạnh, chung sống với Thảo hằng ngày. Phải rồi đôi mắt của chị Hà, con bé có đôi mắt giống mẹ in hệt. Đôi mắt đó ngày xưa Thảo đã đón nhận những tia nhìn thương yêu, triều mến biểu lộ sự chăm sóc, che chở thuở chị Hà còn ở nhà. Bây giờ đây bé Thủy cũng với đôi mắt ấy nhìn Thảo thương yêu và bộc lộ những lời khẩn khoản mời mọc.
Chị Hà đã từ trong nhà chạy ra, sau là bé Thái lẽo đẽo theo mẹ. Trông thấy em chị mừng vô hạn, mắt rưng rưng (chị Hà vẫn như ngày xưa dễ cảm xúc).
- Em xuống thăm chị ư, ba má vẫn mạnh hử em?
- Vâng, ba má vẫn manh khỏe và đã cho phép em xuống thăm chị.
Sau giây phút mừng rỡ sung sướng chị Hà đưa Thảo vào chào ông bà Nội của Thủy, Thái.
* * * * *
Buổi chiều bé Thủy đã dẫn Thảo đi khắp vườn chỉ vẽ, với dáng điệu thành thạo bé Thủy luôn mồm nói, nào là :
- Dì Út ơi cây mận này ngọt lắm nè, mận Hồng Đào mà, ông Nội xin giống trồng từ hồi Ba Thủy còn sống lận, ông Nội cưng lắm nhen. Cây ổi này nè dì Út, chèn ơi mùa mưa năm ngoái đó, một hôm có trận mưa to nó bị sét đánh gẫy mất một cành bự vậy đó.
Chỉ đàn con líp nhíp dưới chân Thủy nói tiếp :
- Dì út biết hôn đàn gà này hôm chợ phiên nội mua cho Thủy đó; bà nội mua biểu Thủy tập nuôi rồi giờ đến Tết nội bán cho Thủy tiền sắm đồ Tết nè.
Nhìn gương mặt và nghe giọng nói ngây thơ của con bé Thảo thấy buồn. Từng tuổi đó mà con bé đã sớm mất tình thương của cha, thiếu vắng sự thiêng liêng quý báu. Chợt con bé la to lên rồi cười nắc nắc nẻ :
- Dì Út coi thằng Thái kìa, nó hái mận cho dì Út ăn đó.
Nhìn lại phía sau thì ô kìa tội chưa, bé Thái đang cố gắng nhắc chiếc sào cao lêu nghêu trên đầu có cái lồng lên để hái mận, nhưng khổ nỗi sào thì dài mà bé con lùn xịt không làm sao nhắc cho vững được. Thảo chạy vội lại giúp Thái :
- Thái của dì ngoan hử, thôi để dì hái giúp cho.
Một lát sau dưới gốc cây ba dì cháu chụm đầu ngồi ăn mận, muối ớt cay thỉnh thoảng Thái lại lè lưỡi, lắc đầu trông dễ thương làm sao. Thấy vậy bé Thủy bảo :
- Thái ngồi chờ chị nhen, chị vô lấy muối không cho Thái ăn.
Cử chỉ thương yêu chăm sóc của Thủy làm Thảo chạnh nghĩ đến chị Hà. Ngày xưa chị Hà cũng chăm sóc, chiều chuộng Thảo từng tí như thế. Mỗi buỗi đi học chị đều đưa đón, nhớ có lần áo loang phải vết mực là chị cuống cuồng lên, về nhà bắt cởi ngay ra để giặt cho sạch. Hôm nào mẹ bảo chị đi chợ là thế nào Thảo cũng có quà, không gói chè thì cũng quả mận hay ổi. Nhưng lâu rồi, lâu lắm rồi chị Hà không còn ở bên Thảo, không chăm sóc cho Thảo từng tí nữa. Chị Hà theo chồng, rồi thời gian thay đổi, định mệnh phũ phàng đã làm môi chị biếng cười, đôi mắt long lanh tinh nghịch khi còn con gái đã vương buồn. Chị đã khóc nhiều khi đưa tiễn người thân đi xa vĩnh viễn và bây giờ nét buồn đang lắng đọng vương vất trong đôi mắt ấy. Nét đẹp ngay xưa, trẻ trung thuở nào bây giờ thời gian đã bị lôi đi nhường lại cho sự buồn khổ, lam lũ của người đàn bà quê.
Ăn mận xong bé Thủy lại làm hướng dẫn viên đưa Thảo ra phía cuối ngôi vườn. Ở đây tiếp giáp với bờ sông, ông nội Thủy đã cẩn thận trồng dừa chạy quanh và bên ngoài bao bọc bằng một hàng dạy kẽm gai. Thảo hỏi :
- TKuy biết con sông đây không?
- Sông Định Giang đó dì Út, ông nội bảo ở Mỹ Tho con sông này cũng khá lớn.
Đâu đây có tiếng xuồng máy chạy ầm ầm, tiếng hàng dừa kêu xào xạc mỗi lần một ngọn gió mạnh hắt qua. Trời chiều gần tắt, mặt trời không cồòn rực rỡ như khi trưa mà đã dịu từ từ đễ chờ giờ lui gót. Buổi chiều ở đây âm u lạ, gió dưới sông đưa lên mát lạnh và côn trùng đã bắt đầu lên tiếng. Trên trời vài ba con dơi lượn vòng kêu khe khẽ; khu vườn sắp hòa mình trong bóng tối. Bé Thái từ trong nhà chạy ra, vừa chạy vừa gọi :
- Thủy, mẹ bảo dẫn dì Út về, tối rồi ở ngoài này không nên.
Bé Thủy vội kéo Thảo về, băng qua hai con mương nho nhỏ thì về đến nhà. Trời đã tối, chung quanh côn trùng đã cất tiếng đều đều rên rỉ, bóng tối đã choàng về phủ kín khu vườn.
Sáng hôm sau gà vừa gáy sáng Thảo chỗi dậy ra vườn, bên cạnh bé Thủy còn say ngủ. Ra phía sau nhà đã thấy chị Hà đang lom khom trộn cám cho heo ăn. Thấy Thảo ra chị bảo :
- Không ngủ nữa đi em dậy làm gì cho sớm.
Thảo đến ngồi cạnh bên chị như muốn an ủi, chia xẻ bớt nỗi cực nhọc của chị. Nhìn người chị lam lũ mà nghe lòng chua xót, đôi tay nõn nà ngày xưa không còn nữa, bây giờ đã khô héo cằn cỗi quá rồi. Mái tóc khi còn con gái chị đã chăm sóc, cố gắng để dài phủ lưng, mái tóc đen mướt cả nhà đã từng trầm trồ khen ngợi chị đã búi cao lên. Sự hiện diện của hai đứa con thơ trong đời ngầm bảo chị đã lớn tuổi, những nét đẹp tươi trẻ ngày xưa chị không còn gìn giữ chăm sóc nữa. Chị Hà ba mươi tuổi rồi còn gì, nửa đờỉ người đã vất vả lam lũ, luôn luôn chỉ nghĩ đến người thân mà không thiết đến mình.
- Em ra phía bờ sông chơi đi, gió buổi sáng tốt lắm, một lát nhớ vào ăn cơm sáng đó nhe.
Tiếng chị Hà vẫn đầm ấm thiết tha như ngày xưa.
Đi lần ra vườn để tới bờ sông, một cành mận sà xuống thấp đầy những quả đỏ hồng. Với tay Thảo ngắt lấy một chùm, vừa đi vừa ăn, những quả mận ngọt lịm ăn vào mát rượi. Buổi sáng gió sông đưa hơi nước lên lành lạnh, chọn một chỗ khô ráo Thảo ngồi tựa đầu vào gốc dừa nhìn về xa xa phía bên kia bờ. Dòng sông Định Giang buổi sáng nước chảy xiểt, những hàng dừa vẫn trỗi lên điệu nhạc xào xạc mỗi lần một cơn gió thoảng qua. Bên kia sông ẩn hiện sau tàng cây xanh là những mái nhà lá của dân quê. Từ đó bốc lên làn khói mỏng, lên cao rồi quyện vào gió bay xa. Mặt trời đã nhô lên, dân quê bắt đầu gánh mận ra chợ Mỹ bán, từng nhóm người vừa đi vừa chuyện trò huyên náo.
Một giọng nói trong trẻo nũng nịu làm Thảo giật mình.
- Dì Út ngồi làm gì vậy, dì Út vặn cái xe lửa này cho Thái đi, Thái vặn hoài không chạy.
Gương mặt ngây thơ đang nhăn nhó với chiếc xe lửa trên tay, chiếc xe mà ba Thảo đã gởi làm quà cho Thái.
- Nhưng mà Thái đâu cho chạy ở đây được, nhốp lắm lát vào nhà dì Út vặn cho.
Ngoan ngoãn gật đầu Thái đến ngồi bên Thảo. Thằng bé có gương mặt thông minh lạ, đôi mắt sắc và vầng trán cao biểu lộ sự khôn ngoan lanh lợi.
- Thái thương dì Út không?
- Thương chứ hông ha, hỏi kỳ hôn.
Cảm động Thảo ôm nó vào lòng, mùi tóc khen khét đưa lên mũi.
- Ơ cái đầu Thái khét quá ta, ở dơ ê.
Hai dì cháu cùng cười; Thái cười toe toét để lộ hàm răng sún như anh hề. Từ trong nhà Thủy chạy ra gọi :
- Dì Út mẹ nói về ăn cơm sáng.
Chợt nhớ lời dặn, Thảo vội đứng lên lôi Thái chạy theo Thủy lúc đó đã khuất sau một gốc cây mận.
* * * * *
Mang võng chiếu ra trải dưới gốc cây, Thủy dọn những bát đĩa nho nhỏ ra cùng với con búp bê Nhựt Bổn rồi bảo Thái :
- Em ở nhà nghen, Qua đi chợ à.
Thái vỗ tay cười ha ha, còn Thủy ra vẻ người lớn xách cái giỏ nhỏ đi về phía cuối vườn. (Người ta đi chợ mà lị)
Một lát sau bé Thủy về xách đầy một giỏ mận, bày ra chơi trò nấu ăn. Thảo nói :
- Thủy cho dì Út vài trái ăn nghe.
- Không được thịt cá còn sống mà, để Thủy nấu chín rồi ăn.
Thái lại được một dịp cười to lên, nhìn vẻ hồn nhiên của hai đứa bé Thảo cũng vui lây. Thủy soạn giỏ lấy hết mận ra, dưới cùng là hai quả ổi chín mộng.
- Nè quà chị mua cho Thái nè, còn đây cho dì Út.
Thái cầm quả ổi ăn ngon lành, nhìn bé Thủy không khác gì chị Hà ngày xưa. Bé Thủy chính là chị Hà thuở đó, cũng chăm sóc thương yêu em. Mặc dầu là trò chơi mà Thủy cũng không quên dành quà cho em, bất giác hai hàng lệ lăn dài trên má. Thảo đã khóc. Phải Thảo khóc thương cho hoàn cảnh chị Hà, khóc nuối tiếc những ngày xưa được sống bên chị, khóc cảm động bởi cử chỉ của bé Thủy. Thấy Thảo khóc, Thái trố mắt hỏi :
- Ủa sao dì Út khóc vậy cà, bộ dì Út giận tụi Thái hả?
Thủy cuống quít nói :
- Tại Thủy hông cho dì Út ăn mận hả, thôi nè ăn đi đã bảo đồ ăn chưa nấu mà.
Không nhịn được cười, Thảo cười to lên và ôm cả hai vào lòng. Tình thương ruột thịt lan ra rộng lớn che chở hai đứa bé thơ dại sớm thiếu tình cha.
* * * * *
Ngay vui đã qua rồi, chừ Thảo phải từ giã mẹ con chị Hà để trở lên SàiGòn theo lời dặn của ba mẹ. Dưối bóng mát của ngôi vườn mẹ con chị Hà còn đứng trông theo. Qua khỏi cây cầu nhỏ Thảo quay lại thấy chị Hà và hai cháu vẫn còn đứng chỗ cũ, chị Hà đang đưa khăn thắm lệ, còn bé Thủy, Thái đưa hai tay vẫy vẫy. Thảo cố bước thật nhanh để ngăn chận dòng lệ và để xa dần cái hình ảnh thương yêu kia mà nếu chậm trễ có lẽ nó sẽ giữ bước chân Thảo lại. Cũng con đường đất ngoằn ngoèo hai bên có hàng mương nhỏ, có hàng dừa nước oằn trái và có nhừng tàn mận lấm tấm điểm hoa trắng. Con đường nho nhỏ đã đón nhận bước chân của Thảo lúc đến và hiện đang chứng kiến sự biệt ly nhiều luyến tiếc.

Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 58, ra ngày 01-12-1966
📎 tt
Đăng nhập để trả lời
0
Thâm tình
Tác giả: Thảo Lang
 
đã mang vào thư viện
 
chúc casau luôn vui
 
📎 thank-you-image




Đăng nhập để trả lời
0
Hoa hạnh phúc
Tác giả: Hồ thị Nguyệt Thanh
 
Chép xong nốt bài học Sử, Mây khoanh tay nhìn ra ngoài cửa lớp. Mưa lớn quá, cô không đọc bài được nên chép lên bảng. Quay sang bên cạnh: Thoại An cũng vừa viết xong cái đề bài, cô bé gấp tập lại. Hai đứa nhìn nhau cười. An bảo khẽ :
- Trời mưa lớn quá.
Mây cười hỏi :
- Thế An có thích mưa không?
An nghiêng đầu :
- Thích lắm Mây ơi! Lúc trời mưa, ngồi trong xe, nhìn mưa rơi trên kính, thú lắm cơ.
Mắt Mây thoáng buồn. Nhà An giàu, đi học có xe đưa đón. Còn Mây thì...
Bỗng An kéo tay Mây :
- “Ông” Giám thị vào lớp mình chi vậy?
- Chắc mời cô họp đó.
Thầy Giám thị bước ra khỏi lớp. cô Thúy đứng lên bảo :
- Hết giờ rồi, cô cho các em về.
Mây và An thu dọn sách vở, cùng bước ra cửa. Mưa vẫn chưa tạnh, lại có phần lớn hơn nữa. Hai đứa kéo nhau xuống gần văn phòng đứng. An có vẻ thích thú lắm. Còn Mây thì bồn chồn ghê. Không biết me có đến đón không? Mọi bữa giờ này, mẹ và Mây đang đi trên đường về. Hôm nay giờ cô Thục Trinh, Mây được những mười tám điểm toán. Mây nhìn ra cổng trường: không có gì ngoài cơn mưa trắng xóa. Cô bé rút khăn, lau nhẹ những hạt mưa nhỏ bám trên đầu, bỗng An kêu lên :
- Mây ơi, bố An đến kìa.
Mây nhìn chiếc xe hơi ướt đẫm mưa, vừa dừng lại trước mái hiên. An kéo tay Mây :
- Hai đứa mình về.
Mây ngần ngừ :
- Thôi An về trước, Mây đi sau.
- Mây đợi me hở? Sợ trời mưa này me Mây không đến đón đâu, về với An đi.
Mây lắc đầu, An siết tay bạn :
- Vậy thì thôi, An về trước nhá.
Chiếc xe tiến ra cổng và biến dần sau hàng me. Mây rùng mình, vì lạnh. Mưa vẫn dằng đai, liếc nhanh lên đồng hồ ở văn phòng: 12g25... Mây sốt ruột ghê. Mắt cứ đăm đăm nhìn ra cổng, cô bé hồi hộp: ai mang chiếc áo mưa giống me quá, mà không phải, me của Sương. Đồng hồ đã báo hiệu 12g45 rồi... đến... 12g50. Me vẫn chưa đến. Mây nhìn chung quanh, bạn bè về gần hết, chỉ còn thưa thớt vài người. Vậy là me quên Mây rồi (?) Chắc hẳn giờ này cả nhà đang ăn cơm. Me “không cần biết” con gái của me lạnh vì đợi me. Ba nữa, ba “cũng không biết” con ba buồn lắm nhỉ? Còn mấy anh, chị không nghĩ đến Mây. Nghĩ đến đây, Mậy tủi thân, muốn òa lên khóc. Nhưng Mây nghĩ: “Ba me và mấy người không thèm nghĩ đến mình thì thôi, mình về cũng được, không cần ai đón cả”. Cô bé nhìn ra trời rồi nhìn lên đồng hồ, đã 1g rồi. Mây ngần ngừ, và... Mây bước nhanh xuống thềm.
Cơn mưa lớn phũ phàng ụp xuống Mây, cô bé chạy nhanh ra cổng trước sự ngạc nhiên của mọi người. Mây lầm lũi bước đi. Mái tóc huyền xinh xắn bây giờ ướt đẫm nước. Chiếc áo dài lụa trắng nõn nà lấm tấm bùn. Đôi môi Mây tím ngắt. Lúc băng ngang qua nhà của Thoại An, Mây thấp thoáng thấy đôi mẳt mở tròn ngạc nhiên và tiếng kêu của An. Nhưng Mây bây giờ không cần nữa. Đầu Mây bây giờ nhức nhối vô cùng. Con đường như dài lê thê. Và rồi mái nhà thân yêu cũng hiện ra với khóm Dạ lý của bố, giàn hoa Thiên lý của me, nhưng sao Mây thấy nó như đảo lộn vòng quanh. Cả nhành Tường vi tím của chị Xuân như muốn đổ ụp xuống đầu Mây. Mây bước dần vào ngõ. Bỗng có dáng ba, me chạy ra, tiếng me la lên, Anh Tuấn cuống quýt và Mây chìm đắm trong màu đen vực thẳm đang quay cuồng...
Mây tỉnh dậy, cô bé ngơ ngác nhìn chung quanh, căn phòng thật quen thuộc. Có tiếng me kêu lên mừng rỡ :
- Mây tỉnh rồi hở? Ăn cháo  không? Hay me khuấy sữa cho con nhá.
Nhìn thấy me hốc hác, mắt thâm quầng đen, Mây xúc động. Nhưng nhớ lại chuyện cũ, cô bé giận, quay mặt vào tường. Me lo lắng :
- Mây còn nhức đầu hở?
Tiếng dép ba bước vào phòng và bàn tay mát lạnh đặt lên trán Mây, ba cười hỏi :
- Thấy bớt chưa hở Mây?
Với tay lấy trái cam đã lột sẵn, bố tẻ từng múi trao cho Mây trong khi me hỏi :
- Sao hôm nọ Mây không đợi me đón mà lại dầm mưa về thế?
Nhớ lại chuyện hôm nọ, nước mắt Mây sắp ứa ra, ba cười tiếp :
- Mây dại quá. Mây bệnh làm ba me lo lắng.
Lần này thì Mây òa lên khóc, me hốt hoảng :
- Sao thế? Bệnh lại hở?
Ba vỗ về, hỏi :
- Sao thế? Nói đi Mây?
Mây tức tưởi :
- ... Ba... me không... thương con... không thèm... đến đón con về.
- Rồi con tức, con bỏ về?
Mây nhìn ba, me chùi nước mắt cho Mây cười :
- Có thế mà cũng khóc. Con cái gì dại thế? Ba me mà không thương các con thì còn thương ai nữa chứ?
- Vậy... sao me không đến đón con?
- Trời mưa lớn quá, đợi mưa nhỏ rồi mẹ định đi đón chớ ai bỏ con gái của mẹ?
Mẹ âu yếm vuốt mái tóc rối bời của Mây, ba cười :
- Mây hư lắm! Lần sau mà vậy nữa là ba đánh đó.
Mây e thẹn, vùi đầu vào gối. Tiếng cười ròn rã của ba me, me lên tiếng :
- Mây ngủ đi nhá!
Ba và me ra ngoài. Mây nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Mây tưởng như cô Thúy đang dịu dàng nhìn Mây mỉm cười, thấy Thoại An đang nắm tay Mây tung tăng trên con đường lá me.
Muôn ngàn hoa hạnh phúc đang nở trong hồn cô bé...

Trích từ tạp chí Thiếu nhi số 105, ra ngày 31-08-1973
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc bánh Trung Thu của bé Chi
Tác giả: Nguyễn thị Viễn Ca
 
 
Buổi sáng Mẹ đi chợ về mua cho anh em Chi mỗi đứa một chiếc bánh Trung Thu hình con heo tròn mập với hai con mắt bằng hai hột đậu đen; chiếc bánh được đặt trong hộp kính nhỏ có dán giấy hoa sặc sỡ ở ngoài chứ không phải trong một túi ni lông xoàng xĩnh treo nhan nhản ngoài chợ. Mẹ bảo để dành đến tối ăn chứ đừng ăn trước; cả lũ nghe lời Mẹ song cũng không quên mở nắp hộp hít hà vài cái... Xong, chúng cất phần của mình đi và bốn đứa ra ngồi ở bậc tam cấp tính chuyện ăn Trung Thu tối nay. Thằng Cường lớn nhất ngồi ở giữa, nó hỏi ba đứa kia :
- Tụi bay nghĩ coi có trò gì vui không để tối nay mình làm chơi.
Con Hạnh, thằng Đông nói tự làm lồng đèn, ca múa, kể chuyện chị Hằng chú Cuội... nhưng Cường lắc đầu :
- Thôi, mấy trò đó năm nào cũng nhai đi nhai lại hoài, năm nay mình chơi trò nấu “bánh sáp” không?
Cả lũ nghe xong reo hò đồng ý. Con nít đứa nào cũng khoái trò này, lấy sáp nến đổ đầy vào một chiếc vỏ nghêu, đem nấu cho nến chảy lỏng ra rồi để nguội, lúc đó cạy khéo nến ra, sẽ được một khối sáp hình vỏ nghêu rất đẹp mắt. Trò này là thằng Cường đi học lại được của mấy đứa trong xóm, cứ Trung Thu là ngõ nhộn hẳn lên, đèn lồng đủ kiểu đủ màu, nến thì cứ bẻ ra đem nấu lên để được những phút thích thú ngồi canh lửa, lúc nấu “bánh sáp” thì mặt mày đứa nào cũng hân hoan, miệng nói không ngớt, lăng xăng lấy thứ nọ thứ kia làm như là nấu bánh chưng vào những đêm gần Tết vậy. Bé Chi cũng thèm nấu kiểu này lắm, nhưng ngặt nỗi Mẹ lại ghét. Mỗi lần bắt gặp cả lũ giở trò nấu nướng là Mẹ bắt dẹp hết, “nhỡ cháy nhà thì đứng đấy mà trơ mắt ra”, Mẹ hay bảo vậy? Thế nên, bé Chi chỉ nhìn các anh chị minh tính với nhau thôi chứ không nói gì cả. Một lát, thằng Cường rủ ba đứa ngồi xếp lồng đèn chơi, nó lấy quyển Thiếu Nhi số Trung Thu từ năm kia ra để cả lũ làm theo... nhưng sau một hồi lâu cắt cắt dán dán chả đứa nào làm ra hồn cả nên lại vứt bừa bãi đầy rồi bỏ ra đường chơi. Chi không theo các anh chị mình ra đường, cô bé thích thơ thẩn trong mảnh vườn nhỏ ở sau nhà hơn. Cây ti-gôn dạo này nở nhiều hoa quá khiến vườn đẹp hẳn lên, những cây ngọc lan, sứ trắng, hoàng hậu của Ba cũng đương trổ nụ, rải rác ven tường là vài bụi gừng, húng quế, tía tô, rau dăm... Mẹ trồng để ăn. Mỗi lần Mẹ đào đất trồng cây gừng Chi hay theo Mẹ ra vườn để xem. Chi thấy thật là ngộ nghĩnh, Mẹ chỉ ném một củ gừng nhỏ xuống là chỉ hơn một tuần sau chỗ ấy mọc lên lá xanh thật xanh. Chi nghĩ, chắc là Mẹ có “ảo thuật” gì đấy, chứ thường thường muốn trồng cây thì phải cắm cây ấy xuống trước cơ, như Ba phải cắm một nhánh ti-gôn xuống và bây giờ nó lan rộng ra, cây húng quế cũng vậy, Mẹ mua cây ấy ở ngoài chợ về đoạn cắm xuống... chỉ duy có cây gừng, Chi thắc mắc sao củ gừng đâu có lá gì đâu, vậy mà Mẹ ném xuống lỗ nó lại mọc lên thành cây được. Chi nghĩ, có lẽ ném vật gì dài dài, cứng cứng thì cũng mọc lên cây gừng hết. Thế là Chi đem ngay con chó bằng mica của mình mang ra vườn đem chôn. Cô bé cứ thấp thỏm chờ đợi mãi, thế mà đến nay gần một tháng rồi vẫn chẳng thấy mọc lên cây gừng gì cả. Chi tự bảo thầm chắc là tại lúc “trồng”, Chi không biết cách đặt làm sao cho nó lên “cây” được như Mẹ. Vậy là Chi lại phải đào lên, đem rửa sạch mà trong lòng vẫn không hết thắc mắc. Hôm qua Chi hỏi Cường :
- Anh Cường ơi, sao Mẹ ném củ gừng xuống góc vườn rồi tự phiên nó mọc lên cây gừng, anh nhỉ? Kỳ quá hé?
Cường là chúa “ba xạo”, nó nói trơn một lèo :
- Chứ sao! Ném củ gừng thì nó lên cấy gừng, củ nghệ lên cây nghệ, củ hành lên cây hành... ném cái gì nó mọc lên ngay cây đó!
Chi hỏi ngay :
- Vậy ném con chó bằng mica thì nó lên cây gì?
- Lên cây... “chó”!
- Cây “chó” nó ra sao?
- Thì nó cũng có lá, có cành như cây gừng vậy, nhưng có điều... à... à... mỗi đầu cái lá nó có một con chó. Hì hì, tha hồ mà chơi.
Chi tỏ vẻ thích thú, Cường “dụ” em :
- Chi có tiền không, đưa đây anh trồng cây “tiền” mai mốt mọc tiền tha hồ mà hái.
Không ngần ngại, Chi móc túi áo đưa ngay cho Cường 10 đồng, cô bé lại còn chạy vào nhà mở ngăn kéo lấy hết tiền để dành đưa cho Cường, tuy mời ba tuổi nhưng Chi cũng biết đếm tiền sơ sơ, cô bé giao hẹn :
- Năm mươi hai đồng của em đó nghe! Nếu mai mốt nó hông lên cây “tiền” anh phải trả lại em đó à!
Cường cười tít mắt, cu cậu gật đấu lia lịa :
- Ừ ừ, nhưng mà trồng cây này hơi “khó”! Lúc anh trồng thì Chi phải đi chỗ khác, không được nhìn thì mới “linh”! Thôi, đừng nói nhiều, chiều nay anh trồng dùm cho Chi.
Nói đoạn Cường phóng ra đường mất. Đến hôm nay Chi vẫn không biết anh mình đã trồng dùm cho chưa. Chi quanh quẩn trong vườn mãi, với đầu óc ngây thơ và tưởng tượng phong phú, Chi vẽ ra thật nhiều hình ảnh trong đầu. Chi nghĩ thầm: “Thảo nào, bây giờ mình mới biết làm sao con Thủy, con Hằng có nhiều tiền, mỗi sáng tụi nó có những năm chục đồng, trong khi mình có mỗi 10 đồng, chắc tụi nó trồng cây ‘tiền’ chứ gì. Thôi mình biết rồi, muốn có nhiều thứ gì thì cứ việc trồng ngay thứ đó...” Cô bé sung sướng hát líu lo... và rất nhanh, Chi nghĩ ngay đến chiếc bánh Trung Thu mà lúc nãy Mẹ mua cho mình. “Phải trồng ngay cây bánh Trung Thu mới được; mai mốt ra cây tha hồ mà hái ăn. Sướng quá”. Chi chạy nhanh vào nhà, lấy phần bánh của mình ra, eo ơi, nhưng mà khó quá, Chi muốn lấy cái bay để đào đất mà cái bay lại treo trên bếp gần chỗ Mẹ nấu cơm... làm sao đây? Bỗng ánh mắt Chi nhìn lên tường, ngay chỗ mấy lọ trầu bà của Ba trồng bằng nước treo ngoài phòng khách để trang trí. Chi thích thú reo thầm, à phải rồi, không trồng bằng đất thì mình trồng bẳng cách nào cũng được, mấy lá trầu bà mới hôm nào Ba xin được của bác Tư trông chẳng ra gì thế mà bây giờ xanh tươi rậm rạp gớm. Nghĩ là làm, Chi bắc ghế để trồng “cây” bánh Trung Thu ngay, may quá phòng khách chả có ai, Chi bỏ ngay chiếc bánh vào lọ trầu bà, lòng tràn trề hy vọng... Xong xuôi, Chi vội kê ghế lại như cũ, cô bé thở ra thoải mái...
Trưa hôm ấy nằm ngủ, Chi mơ thấy cây bánh Trung Thu của mình mọc lên tươi tốt, lá của nó màu đỏ thay vì màu xanh giống như những cây khác, ở đầu mỗi ngọn có thêm một chiếc bánh giống hệt chiếc Chi bỏ vào lọ lúc sáng, Chi đứng ở dưới nhìn lên và cô bé đếm được tất cả là mười hai cái...
Tám giờ tối. Cả nhà đã ăn cơm xong, ai cũng vui vẻ đón Trung Thu. Mấy chiếc đèn con bướm, xe tăng, giỏ hoa của anh em Chi đã được Ba đốt lên treo ngoài vườn từ lúc chiều. Mẹ lấy bánh ra chia cho mỗi người một phần. Tụi Chi ăn bánh xong thì sửa soạn chơi Trung Thu, Cường lấy nến ra để nấu “bánh sáp” vì đã xin phép được Mẹ, Hạnh và Đông lăng xăng đi lấy vỏ nghêu, diêm và một cái khay để đựng bánh. Cường bắt chước Ba, rót trà ra bốn cái ly nhỏ để vừa ăn bánh (chiếc bánh Mẹ mua cho lúc sáng) vừa nhâm nhi trà cho “ra vẻ”. Mỗi đứa đều lấy phần bánh của mình ra để bày. Chỉ có Chi là vẫn đứng yên, cô bé không có bánh, Chí phân vân không biết làm sao. Đúng lúc ấy Mẹ đi ra, dịu dàng hỏi Chi :
- Bánh của Chi đâu? Không lấy ra để chơi vời các anh chị à con?
Chi nũng nịu :
- Con không có bánh...
- Sao thế, ăn hết rồi à? Hư quá vậy con?
- Không phải. Con đem trồng rồi để mai mốt nó ra nhiều, tha hồ ăn đó mà Mẹ...
Mẹ mở to mắt nhìn Chi, cao giọng hỏi :
- Chi, con nói gì vậy, Mẹ hỏi con ăn bánh chưa mà? Con bảo trồng cái gì?
Ba ngồi đọc báo gân đấy nhìn Mẹ con Chi đoạn hỏi :
- Mẹ con Chi nói chuyện gì vậy.
Chi vui vẻ kể lại câu chuyện trồng “cây” Trung Thu của mình cho Ba Mẹ nghe; nghe xong Ba cười ngất và ôm Chi vào lòng giảng giải cho Chi biết những thứ gì mới có thể mọc lên thành cây được. Còn Mẹ thì bảo :
- Cũng chỉ tại cái thằng Cường, cứ xí gạt em để cho nó tưởng thật. Vậy tiền bé Chi đưa cho mày đâu rồi hở Cướng?
Cường gãi đầu gãi tai :
- Ơ... con... mua truyện hết rồi!
- Vậy thì mày phải nhịn quà sáng một tuần để trả tiền lại cho bé Chi. Hứ, cây với chả cây...
Trong lúc đó thì Ba gỡ lọ trầu bà xuống, thò tay vào móc chiếc bánh ra cho Chi, chiếc bánh bây giờ bị phủ một màu xanh rêu của lá trầu bà nên nom thật bẩn thỉu, Ba giơ chiếc bánh lên cho cả nhà xem rồi nói với Chi :
- Bây giờ Chi thấy bánh của Chi có đẹp không, lần sau đừng dại đột như vậy nữa nghe con...
Ba cầm chiếc bánh đem vứt vào thùng rác, cả nhà ai cũng cười chế diễu Chi. Chi xấu hổ nói gỡ một câu :
- Mới lúc trưa nay Chỉ còn mơ thấy nó mọc ra mười hai cái...

Trích từ tuần báo Thiếu nhi số 106, ra ngày 07-09-1973
 
 
📎 cbttcbc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2015 21:45:02 bởi Ct.Ly>
Chiếc bánh Trung Thu của bé Chi và Hoa hạnh phúc
 
đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn casau nhiều
 
📎 Thank-You




Đăng nhập để trả lời
0