<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2014 07:03:06 bởi ticonuong>
- Cường vừa đi khỏi chừng nửa giờ. Chỉ có Hoan ở nhà. Anh cần dặn Cường điều gì không?
- Không có gì quan trọng cả. Phiền anh nói với Cường là có 2 cuốn sách của tôi để quên tuần trước.
- Mấy cuốn?
- 2.
- Được. Tôi sẽ nói ngay với Cường.
Điện thoại ngưng bặt. 2 cuốn sách mà chàng vừa nhắc tới trong cuộc nói chuyện là mật ngữ: nghĩa là trong vòng 1 giờ nữa, chàng sẽ đến chỗ hẹn.
Và người vừa nói với chàng là Văn Bình - tức Z-28 của Sở Mật vụ.
Người mà Lê Tùng đã gây sự nhiều lần, và lần sau cùng là trước ngày chàng bị đuổi khỏi Sở, và sa vào vòng tù tội, đã đánh chàng ngã trong văn phòng. Chàng còn nhớ câu nói hăm dọa của chàng:
- Văn Bình, tôi với anh là kẻ thù không đội trời chung. Thế nào tôi cũng giết anh, và tôi sẽ ném xác anh xuống sông Sài Gòn. Nếu không, tôi sẽ không mặt mũi nào sống trên cõi đời này nữa.
Và Văn Bình đáp lại:
- Nể cô Huệ Lan, tôi nương tay. Lần sau, tôi sẽ không khoan hồng nữa.
Tất cả sự ghét bỏ, xích mích và sa đọa ấy chỉ là một màn kịch to lớn mà ông Hoàng là giám đốc sản xuất, Văn Bình là nhà dàn cảnh, và Lê Tùng là diễn viên thượng thặng. Bất giác, Lê Tùng nghĩ đến Huệ Lan:
- Tội nghiệp, nàng chẳng biết gì hết.
Bên ngoài, trời lất phất mưa.
VI. BỜ SÔNG DỊCH THỦY
Lê Tùng vẫn có thói quen đi dưới mưa để nghĩ ngợi, những giọt mưa lăn tăn bay vào mặt chàng. Chàng nghe rõ tiếng giày nện trên vỉa hè đường Hàm Nghi mặc dầu chung quanh ồn ào, náo nhiệt, xe hơi nối đuôi thành đoàn dài.
Bước qua đường, Lê Tùng khựng lại một phút. Ngôi nhà cũ kỹ ở bên tay phải đã kéo cửa sắt kín mít. Mấy tháng trước, chàng đã vào trong nhà vợ chồng người Tàu này uy hiếp lấy tiền, lên đường Hai bà Trưng nướng hết trong sòng xóc đĩa. Để rồi chàng bị bắt, tên tuổi và hình ảnh được trương lên trang nhất báo chí Sài Gòn.
Rồi chàng ra tòa. Rồi vào khám Chí Hòa. Mọi chuyện xảy ra như cơn ác mộng.
Giờ đây, cơn ác mộng đã hết.
Lê Tùng trèo lên xích lô máy. Xe chạy lên đường Pasteur, vòng sang đại lộ Lê Lợi. Chàng xuống xích lô máy, gọi tắc xi dặn lái vào Chợ Lớn. Chàng xuống xe lấn nữa. Lần này, chàng biết chắc không bị ai theo. Ông Hoàng đã dặn chàng cẩn thận: <<trước khi gặp tôi, anh phải bố trí chu đáo, không được để ai theo, dầu kẻ theo anh là nhân viên của tôi. Vì kế hoạch này được giữ bí mật triệt để>>
Chàng gọi một tắc xi khác, trở về Sài Gòn.
Nơi gặp là một tòa biệt thự tối om gần đường Lê văn Duyệt. Trả tiền xe, chàng bước vào rạp chiếu bóng Nam Quang, giả vờ ngắm tấm bảng quảng cáo to tướng, phô trương bộ ngực vĩ đại của một nữ diễn viên thoát y. Chép miệng, chàng đút tay vào túi quần, bách bộ lại đường Trần quí Cáp.
Cánh cổng sơn màu sẫm hiện ra trước mặt. Chàng đẩy ra, và lẻn vào.
Ngoài ánh đèn le lói trên lầu, Lê Tùng không nhìn thấy ánh đèn nào khác trong biệt thự.
Cửa phòng khách mở ra nhè nhẹ, Văn Bình đang chờ chàng.
Chàng nhoẻn miệng cười chào bạn. Văn Bình vỗ vai Lê Tùng, giọng thân mật:
- Ông cụ đang đợi anh trên gác.
Không đáp, Lê Tùng trèo cầu thang. Ông Hoàng đang châm xì gà, bỗng đặt cái bật lửa nhỏ xíu xuống bàn, nhìn Lê Tùng bằng cặp mắt trìu mến. Cái nhìn đôn hậu của ông tổng giám đốc làm Lê Tùng cảm động, quên cả chào hỏi như thường lệ sau nhiều năm xa cách.
Ông Hoàng nói:
- Tôi rất bằng lòng công việc của anh. Thế nào? Phạm Huề đã nói gì với anh?
Lê Tùng giật mình. Chàng không ngờ ông Hoàng đã biết kẻ tiếp xúc với chàng là Phạm Huề. Chàng ngồi xuống ghế, bằng giọng báo cáo đều đều, thuật lại những chuyện xảy ra. Ông Hoàng lẳng lặng nghe, vẻ mặt mơ màng. Trong khi ấy, Văn Bình bâng khuâng với điếu Salem cháy dở và ly uýt-ky đầy ắp.
Đợi Lê Tùng báo cáo xong, ông Hoàng nói:
- Kế hoạch của ta đã hoàn thành được một nửa. Phần còn lại, tôi giao phó cho anh, và anh phải làm một mình. Tôi tin anh có đủ khả năng và gan dạ để thành công.
Nhờ sự hy sinh của anh, chịu khổ nhục kế, bị đồng nghiệp, bạn bè, xã hội khinh rẻ, phỉ nhổ, ta đã phăng ra được một tổ chức quan trọng của địch ở đây. Tổ chức này có nhiệm vụ kết nạp những phần tử bất mãn để mang ra ngoài Bắc.
Phạm Huề không phải là nhân viên chỉ huy. Hắn chỉ giữ vai trò trung gian giữa anh và giám đốc trú sứ (1). Tên thật của hắn là Nguyễn khắc Liêm. Hắn có vợ và hai con, mở cửa hàng bán xe đạp và sửa xe gắn máy ở đường Nguyễn công Trứ. Hắn được tình báo của địch kết nạp từ 12 tháng nay.
- Thưa, còn Lệ Thanh?
- Nàng là nhân viên giao liên tầm thường, không quan trọng bằng Phạm Huề.
- Thưa, ngoài Phạm Huề và Lệ Thanh, tổ chức này còn ai nữa không?
Trong trí ông Hoàng hiện ra tấm hình chụp bằng hồng ngoại tuyến cuộc gặp gỡ trước rạp chiếu bóng Vĩnh Lợi. Lê Tùng không thể ngờ được Sở Mật vụ đã phăng ra gần hết. Song ông Hoàng không thể cho chàng biết hoàn toàn sự thật. Ông nói:
- Ngoài hai người này ra, không còn ai nữa. Vả lại, ta khám phá ra giám đốc trú sứ của họ là đủ rồi.
- Ông có ý định bắt họ không?
- Khi anh về, tôi mới bắt. Nghĩa là tôi cho họ tự do hoành hành hai, ba tháng nữa.
(1) Đại diện một cơ quan tình báo tại một khu vực ở hải ngoại được gọi - theo từ ngữ chuyên môn - là giám đốc trú sứ, tiếng Pháp là Directeur résident.
- Không có gì quan trọng cả. Phiền anh nói với Cường là có 2 cuốn sách của tôi để quên tuần trước.
- Mấy cuốn?
- 2.
- Được. Tôi sẽ nói ngay với Cường.
Điện thoại ngưng bặt. 2 cuốn sách mà chàng vừa nhắc tới trong cuộc nói chuyện là mật ngữ: nghĩa là trong vòng 1 giờ nữa, chàng sẽ đến chỗ hẹn.
Và người vừa nói với chàng là Văn Bình - tức Z-28 của Sở Mật vụ.
Người mà Lê Tùng đã gây sự nhiều lần, và lần sau cùng là trước ngày chàng bị đuổi khỏi Sở, và sa vào vòng tù tội, đã đánh chàng ngã trong văn phòng. Chàng còn nhớ câu nói hăm dọa của chàng:
- Văn Bình, tôi với anh là kẻ thù không đội trời chung. Thế nào tôi cũng giết anh, và tôi sẽ ném xác anh xuống sông Sài Gòn. Nếu không, tôi sẽ không mặt mũi nào sống trên cõi đời này nữa.
Và Văn Bình đáp lại:
- Nể cô Huệ Lan, tôi nương tay. Lần sau, tôi sẽ không khoan hồng nữa.
Tất cả sự ghét bỏ, xích mích và sa đọa ấy chỉ là một màn kịch to lớn mà ông Hoàng là giám đốc sản xuất, Văn Bình là nhà dàn cảnh, và Lê Tùng là diễn viên thượng thặng. Bất giác, Lê Tùng nghĩ đến Huệ Lan:
- Tội nghiệp, nàng chẳng biết gì hết.
Bên ngoài, trời lất phất mưa.
VI. BỜ SÔNG DỊCH THỦY
Lê Tùng vẫn có thói quen đi dưới mưa để nghĩ ngợi, những giọt mưa lăn tăn bay vào mặt chàng. Chàng nghe rõ tiếng giày nện trên vỉa hè đường Hàm Nghi mặc dầu chung quanh ồn ào, náo nhiệt, xe hơi nối đuôi thành đoàn dài.
Bước qua đường, Lê Tùng khựng lại một phút. Ngôi nhà cũ kỹ ở bên tay phải đã kéo cửa sắt kín mít. Mấy tháng trước, chàng đã vào trong nhà vợ chồng người Tàu này uy hiếp lấy tiền, lên đường Hai bà Trưng nướng hết trong sòng xóc đĩa. Để rồi chàng bị bắt, tên tuổi và hình ảnh được trương lên trang nhất báo chí Sài Gòn.
Rồi chàng ra tòa. Rồi vào khám Chí Hòa. Mọi chuyện xảy ra như cơn ác mộng.
Giờ đây, cơn ác mộng đã hết.
Lê Tùng trèo lên xích lô máy. Xe chạy lên đường Pasteur, vòng sang đại lộ Lê Lợi. Chàng xuống xích lô máy, gọi tắc xi dặn lái vào Chợ Lớn. Chàng xuống xe lấn nữa. Lần này, chàng biết chắc không bị ai theo. Ông Hoàng đã dặn chàng cẩn thận: <<trước khi gặp tôi, anh phải bố trí chu đáo, không được để ai theo, dầu kẻ theo anh là nhân viên của tôi. Vì kế hoạch này được giữ bí mật triệt để>>
Chàng gọi một tắc xi khác, trở về Sài Gòn.
Nơi gặp là một tòa biệt thự tối om gần đường Lê văn Duyệt. Trả tiền xe, chàng bước vào rạp chiếu bóng Nam Quang, giả vờ ngắm tấm bảng quảng cáo to tướng, phô trương bộ ngực vĩ đại của một nữ diễn viên thoát y. Chép miệng, chàng đút tay vào túi quần, bách bộ lại đường Trần quí Cáp.
Cánh cổng sơn màu sẫm hiện ra trước mặt. Chàng đẩy ra, và lẻn vào.
Ngoài ánh đèn le lói trên lầu, Lê Tùng không nhìn thấy ánh đèn nào khác trong biệt thự.
Cửa phòng khách mở ra nhè nhẹ, Văn Bình đang chờ chàng.
Chàng nhoẻn miệng cười chào bạn. Văn Bình vỗ vai Lê Tùng, giọng thân mật:
- Ông cụ đang đợi anh trên gác.
Không đáp, Lê Tùng trèo cầu thang. Ông Hoàng đang châm xì gà, bỗng đặt cái bật lửa nhỏ xíu xuống bàn, nhìn Lê Tùng bằng cặp mắt trìu mến. Cái nhìn đôn hậu của ông tổng giám đốc làm Lê Tùng cảm động, quên cả chào hỏi như thường lệ sau nhiều năm xa cách.
Ông Hoàng nói:
- Tôi rất bằng lòng công việc của anh. Thế nào? Phạm Huề đã nói gì với anh?
Lê Tùng giật mình. Chàng không ngờ ông Hoàng đã biết kẻ tiếp xúc với chàng là Phạm Huề. Chàng ngồi xuống ghế, bằng giọng báo cáo đều đều, thuật lại những chuyện xảy ra. Ông Hoàng lẳng lặng nghe, vẻ mặt mơ màng. Trong khi ấy, Văn Bình bâng khuâng với điếu Salem cháy dở và ly uýt-ky đầy ắp.
Đợi Lê Tùng báo cáo xong, ông Hoàng nói:
- Kế hoạch của ta đã hoàn thành được một nửa. Phần còn lại, tôi giao phó cho anh, và anh phải làm một mình. Tôi tin anh có đủ khả năng và gan dạ để thành công.
Nhờ sự hy sinh của anh, chịu khổ nhục kế, bị đồng nghiệp, bạn bè, xã hội khinh rẻ, phỉ nhổ, ta đã phăng ra được một tổ chức quan trọng của địch ở đây. Tổ chức này có nhiệm vụ kết nạp những phần tử bất mãn để mang ra ngoài Bắc.
Phạm Huề không phải là nhân viên chỉ huy. Hắn chỉ giữ vai trò trung gian giữa anh và giám đốc trú sứ (1). Tên thật của hắn là Nguyễn khắc Liêm. Hắn có vợ và hai con, mở cửa hàng bán xe đạp và sửa xe gắn máy ở đường Nguyễn công Trứ. Hắn được tình báo của địch kết nạp từ 12 tháng nay.
- Thưa, còn Lệ Thanh?
- Nàng là nhân viên giao liên tầm thường, không quan trọng bằng Phạm Huề.
- Thưa, ngoài Phạm Huề và Lệ Thanh, tổ chức này còn ai nữa không?
Trong trí ông Hoàng hiện ra tấm hình chụp bằng hồng ngoại tuyến cuộc gặp gỡ trước rạp chiếu bóng Vĩnh Lợi. Lê Tùng không thể ngờ được Sở Mật vụ đã phăng ra gần hết. Song ông Hoàng không thể cho chàng biết hoàn toàn sự thật. Ông nói:
- Ngoài hai người này ra, không còn ai nữa. Vả lại, ta khám phá ra giám đốc trú sứ của họ là đủ rồi.
- Ông có ý định bắt họ không?
- Khi anh về, tôi mới bắt. Nghĩa là tôi cho họ tự do hoành hành hai, ba tháng nữa.
(1) Đại diện một cơ quan tình báo tại một khu vực ở hải ngoại được gọi - theo từ ngữ chuyên môn - là giám đốc trú sứ, tiếng Pháp là Directeur résident.