5 trả lời, 6.907 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 107
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2013
Trạng thái: offline
#1 —
28.04.2014 16:15
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2014 16:17:09 bởi myhoanmy>
Trái tim của Quỷ, Tiểu thuyết - Tác giả: myhoanmy
Phần 1:
Bong,…bong,…bong…
Tiếng chuông trên ngọn tháp Nhà thờ Thánh Landry vang lên,
mở ra một ngày mới.
Tiếng bước chân, tiếng nước từ các vòi sen trong Tu viện
Charenton cạnh nhà thờ lại vang lên như lệ thường,.
Nhưng phía sau những âm thanh lệ thường đó tiềm ẩn một ngày
không bình thường. Các nữ tu, các vị Tư tế hình như có những
hành động thường nhật nhanh hơn, họ vội vàng để mong kịp buổi
cầu nguyện sớm hơn lệ thường…
Cậu Tu sinh Aneka sau khi hoàn thành công việc kéo chuông
trên đỉnh Tháp, vội vàng bước thoăn thoắt theo bậc thang xoắn ốc
như sợ bị trễ giờ,.công việc thường ngày cậu làm đã thành nếp
nhưng hôm nay khác hơn…Cậu nhớ lời Cha Eric - Vị Linh mục
coi quản nhà thờ Thánh Landry- “…Con ngày mai hãy đặt báo
thức, dậy sớm và kéo chuông sớm hơn ba mươi phút, sau đó hãy
mở cửa Cung Thánh cho mọi người vào cầu nguyện,..”
--
Cách Nhà thờ Thánh Landry không xa, trên đường Catinat là nhà
tù Vadies – một nơi giam giữ nổi tiếng được Vua Saint Louis cho
xây dựng năm 1260. Tại đây được ưu tiên giam giữ những phạm
nhân mang trọng tội, mang án chung thân khổ sai trong khi chờ thi
hành án và cả những phạm nhân chờ ngày lên giá treo cổ…
Lúc này ở Nhà tù Vadies cũng có nhiều âm thanh phát ra sớm
hơn lệ thường, nhưng âm thanh nghe không ngân nga, không mời
gọi,..một thứ âm thanh cót két, lẻng xẻng lạnh lùng, rờn rợn phát
ra từ những cánh cửa sắt lâu ngày hoen rỉ,..những vòng xích sắt to
đùng…
Có bốn cảnh binh đi theo sau một viên sĩ quan, họ đến phòng
giam số 3 ngay đầu cầu thang,.Vị sĩ quan mở cánh cửa sắt,..ánh
đèn vàng vọt từ một bóng đèn tròn được treo cạnh lối ra vào hắt
nhẹ, bên trong phòng giam là một bóng người đang ngồi…
Viên sĩ quan dõng dạc:
-Luci, hôm nay Anh phải chịu hình phạt cho tội lỗi của mình theo
phán quyết của Công tố Quận và lệnh của Thị trưởng.
Người ngồi trong phòng giam uể oải đứng dậy,..một viên cảnh
binh đến còng hay tay Luci ra sau, tháo cùm chân,..sau đó hai
cảnh binh khác kẹp tay Luci và dắt ra hành lang.
Luci có dáng dấp cao gầy, có lẽ hơn ba tháng ngồi trong phòng
kín đã làm nước da Luci chuyển sang màu tím tái, đôi mắt như
không còn sức sống.
Luci cố định thần,.. sau khi đã nhìn quen với ánh sáng, cậu vội
ngoái sang, nhìn ra phía quảng trường,..tuy bị các song sắt san sát
che bớt tầm nhìn, Luci vẫn kịp thấy Tháp chuông Nhà thờ, Luci
như cố tìm gì đó từ đỉnh tháp,. Có lẽ cậu ấy mong nhìn được âm
chuông còn sót lại mà cậu đã nghe lúc còn ngồi trong phòng.
Đoàn người một là tâm điểm, còn lại như vệ tinh,..cùng di
chuyển chậm chạp xuống thang. Xuống đến phòng làm việc của Vị
Quản lí trại, cả đoàn người bước vào để hoàn tất vài thủ tục trước
khi hành hình,.Tuy bị kẹp chặt bởi bốn cảnh binh to khỏe, Luci vẫn
kịp thấy một cỗ xe ngựa đang chờ nơi cánh cổng đen sì của trại
giam, Chàng thầm nghĩ “Cả đời ta chưa một lần được ngồi xe
ngựa, hôm nay được ngồi là may mắn lắm rồi…”
Ngồi nghe, lăn tay vào các giấy tờ,..Luci cứ như mất hồn, không
phải do sợ, Luci có cảm giác như nghe được tiếng cầu nguyện,
tiếng đọc kinh từ Nhà thờ vọng lại, Luci mắt nhìn trang giấy nhưng
miệng thì lẩm nhẩm đọc theo..''.Lạy Chúa lòng lành vô cùng, xin
người hãy che chở cho con,..”
Luci được đưa lên xe ngựa, một vị sĩ quan khác còng chân cậu
vào thanh móc sắt mà người ta đã hàn vào thành xe ngựa.
Hai cảnh binh leo lên, ngồi hai bên Luci, sau đó lại có thêm một
cảnh binh leo lên gồi đối diện,..
Đi thôi..Một tiếng hô của một vị sĩ quan…
Xe ngựa lóc cóc lăn bánh, Luci ngoái nhìn..phía trước có hai
Cảnh binh cưỡi ngựa dẫn đường, phía sau cũng có thêm hai cảnh
binh, ai cũng vắt chéo một cây súng trường, ngoặc ra sau lưng.
Khi xe ngựa chạy đến chân quảng trường, Luci chồm người nhìn
ra, một cảnh binh vội chụp áo Luci..
-Không được..
“Tôi muốn nhìn Tháp chuông lần cuối” Luci nói như năn nỉ.
-Không được – viên cảnh binh lại nói.
Lúc này viên cảnh binh ngồi đối dện mới ra dấu cho anh kia như
bảo..”kệ nó”.
Luci kịp nhìn thấy trên bancông Nhà thờ có một nhóm đông cả
các vị chủ tế, phó tế, nữ tu và có nhiều giáo dân đang đứng nhìn
theo, tay họ liên tục làm dấu Thánh..Luci bất chợt theo phản xạ
cũng đưa tay làm dấu Thánh., khi “Amen”, Luci không mất công
chắp tay vì cả hai tay đã bị còng sát vào nhau..
Nơi đặt giá treo cổ như thường lệ, tận chân đồi Sain, cuối phố.
Xe ngựa chạy qua một khu chợ, giờ này mà chợ cũng khá đông do
đây là chợ đầu cung cấp các loại rau quả cho cả Thành phố...
Chỉ còn cách Nơi hành hình hơn 500m, chạy qua một nghĩa trang
là đến...
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, do đã ra ngoại vi nên nhà cửa
cũng thưa hẳn, Luci còn kịp thấy những giọt sương đọng trên các
tán lá cây được trồng dọc theo hàng rào nghĩa trang.
-Chạy chậm thôi..
Tiếng viên cảnh binh nói vọng ra với người khiển ngựa.
Do đêm qua có một trận mưa, đường nơi đây lại là đường đất
và có pha sét trắng nên trơn trượt..Chợt xe ngựa chao mạnh, bánh
xe bên dãy ghế Luci ngồi bị lọt vào một vũng sét trắng, cộng thêm
sự mất cân bằng do ghế có ba người ngồi, cỗ xe ngựa lật nhào...
...Ngược thời gian, cách lúc xe ngựa bị lật hơn ba tháng...
Hết phần 1
Mỹ Libra
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 107
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2013
Trạng thái: offline
#4 —
30.05.2014 16:39
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2014 16:47:53 bởi myhoanmy>
Mar thong thả tản bộ về hướng Tu viện,..
Tuy đã gần bốn mươi tuổi nhưng Mar vẫn chưa có bạn gái, sau giờ làm việc Anh hay ghé quán rượu “Lavies” làm cốc bia và tán gẫu với bạn bè. Nhiều cô gái cũng để ý nhưng Mar vẫn vô tư,..
“Mình không vô tư” – Mar vừa đi vừa cuối xuống như đếm bước.
Một làn gió thổi mạnh, hất tung chiếc nón Cowboy,..Mar vội theo phản xạ chụp lấy khi nó chưa kịp rơi xuống vũng lầy.Mar chợi có cảm giác lành lạnh..“Không lẽ mình già rồi sao?, Mình cũng đâu muốn độc thân, từ khi Cha mất, mình chỉ lao và công việc, rồi khi Frank tốt nghiệp, vì muốn em trai có cơ hội phát triển từ những gì có sẳn, mình giao nó quản lí Văn phòng,..rồi công việc mới ở Hỏa xa cuốn vào, thậm chí có khi cả tháng hai anh em mới có thời gian một lần ngồi với nhau tán gẫu bên vại bia”.
…Mar đến Tu viện đúng lúc Mẹ bề trên đang cầu nguyện nên Chàng xin phép Soeur trực phòng được ra sân xem lại hiện trường…
..Nơi khi trưa là một bãi nhốn nháo, xác chết, băng cấm giăng chồng chéo ,..giờ đây, dưới ánh nắng tà hiếm hoi trong mùa mưa bão này, Mar cảm thấy như nó yên tĩnh và lạnh lẽo như vậy xưa nay, không thể hiện gì là một hiện trường vụ án..
Chàng tiếp tục xem xét từng góc cạnh các viên đá trong Hồ Non bộ, đo tỉ mỉ chiều cao bệ cửa sổ gác xép, rồi chàng chui vào mấy góc vườn xem kĩ các đường thoát nước như muốn tìm gì đó,..
Loay hoay mãi, ánh đèn sảnh Tu viện chợt sáng,..Mar giật mình nhìn đồng hồ “đã gần 18h, nhanh thật” Mar lẩm bẩm., Rồi Mar uể oải đứng dậy định ra về, chợt có một luồn sáng hắt vào mắt làm Mar phải chú ý,.
Lẽ ra cũng là bình thường, nhưng do hiện Mar quay lưng về phía sảnh – và ánh sáng đèn không đến được nơi Mar đang đứng nên khi bị chóa Mar mới chú ý,.Mar lần dò đi đến tường rào trước mặt,..
Dưới nắp hố thoát nước - cách cửa sổ mà Soeur Mary bị ngã chừng một mét - là khe hở được chắn bằng những thanh thép dọc cách nhau khoảng 9mm, theo thời gian đã bị bào mòn, nhưng do là hợp chất nên cũng có màu gỉ sét vì Oxy hóa..Điều làm Mar chú ý đã hiện rõ,.đó là một xâu chuỗi hạt đeo tay, Mar cẩn thận đeo bao tay, nhặt xâu chuỗi bỏ vào bọc nilon..
Không khỏi tò mò, vào đến sảnh, Mar vội xem kĩ,..
Đó là xâu chuỗi mà các Soeur hay đeo cổ tay, bao gồm mười hạt liên tục và một hạt tách riêng, tiếp hạt tách riêng đó là một cây thánh giá nhỏ.
Xâu chuỗi được mạ một lớp lân quang, phát sáng trong bóng tối một màu xanh ngọc rất đẹp,..
Mar xin phép Soeur trực cho mình được gặp Mẹ bề trên,..
“Thưa Souer, Con chỉ làm phiền Soeur một phút thôi”-Mar từ chối khi Mẹ Bề trên mời ngồi..
Mar cẩn thận cầm bọc đựng xâu chuỗi đưa Ma Soeur..
-Nhờ Soeur xem dùm, đây có phải là xâu chuỗi Souer Mary đang dùng (đeo) không ạ?, vì khi chiều con không thấy cổ tay Soeur Mayry có đeo..
Mẹ Bề trên đón lấy bọc nilon, Bà chăm chú quan sát ..
“Vâng, đúng là của Soeur Mary” Mẹ Bề trên nói..
-Thưa Soeur, sao Soeur chắc chắn là của Soeur Mary ạ?
Mẹ Bề trên đưa trả Mar bọc nilon:
-Anh hãy xem phía sau Thánh giá, có chữ M.R..
Mẹ Bề trên đứng dậy “ xâu chuỗi nào của ai là có khắc tên người đó”..Rồi Mẹ Bề trên chợt im lặng, nhìn lên bức tượng Mẹ Maria nơi bàn Thánh..
Mar cuối khẽ..
-Con xin Phép Soeur, con về ạ, cảm ơn Soeur đã dành thời gian..
Mar quay ra, chàng chợi nghe vọng lại tiếng thở dải của Soeur,.Mar hiểu, đó là sự luyến thương của một người Mẹ khi con mình mất đi,…
Mar ra đến cổng, định sẳn dịp qua Nhà thờ,..nghĩ lại chàng thôi không đến đó mà đi thẳng một mạch đến “Lavies”.
…
..Luci không kịp phản xạ, khi xe ngựa lật, tay thì bị còng, chân cũng dính chặt cùm sắt bám vào sàn xe ngựa…Cậu đành nhắm mắt buông xuôi.
Rồi Luci không còn nhớ gì nữa,…
Bốn cảnh binh vội lao đến bên xe ngựa, họ vội vàng phá mở khung sắt cửa sau lúc này đã móp méo không mở được,.
Viên chỉ huy vội ra lệnh một cảnh binh cưỡi ngựa về nhờ người hổ trợ..
…Số kiếp của phạm nhân thì khỏi bàn,..Khi mọi người đến trợ giúp, họ chỉ lo tìm cách đưa các cảnh binh bị thương lên xe ngựa về nhà thương, Luci được họ đến nhìn xem còng và cùm có lỏng hay không thôi, dù bản thân cậu bị nặng nhất do không thể tự giữ thăng bằng khi xe ngựa ngã.
Luci được đưa đến một gốc cây, họ đặt cậu ngồi trên một mô đất và kiểm tra lại còng tay trong khi máu từ mặt cậu vẫn chảy,.cậu bị gãy bốn cái răng,ngón tay cái bàn tay phải bị gãy, nó đã bắt đầu tím bầm,..
Vài phút sau, Viên thống soái cưỡi ngựa đến, Ông nói với viên chỉ huy đội cảnh binh:
-Hãy bổ sung cảnh binh thay thế và tiếp tục thực thi pháp luật, đó là lệnh của Thị trưởng và Thẩm phán.
-Dạ,..Viên cảnh binh vội đứng nghiêm chào.
Khi tay viên cảnh binh vừa đưa tay lên chào, Ngựa của viên Thống soái đã quay ngoắt và tung vó…Có lẽ Chủ của nó tranh thủ về bên chiếc lò sưởi ấm áp, tranh thủ nhấm nháp chai Napoleon đang chờ trên chiếc bàn gỗ Sồi..và có lẽ ông ta cũng không kịp thấy viên cảnh binh chào mình,..
Viên cảnh binh quay lại, ông ra lệnh cho hai viên cảnh binh khi nãy cưỡi ngựa theo sau..
“Lấy xích trong xe ngựa, gong nó vào gốc cây đằng kia”-Viên cảnh binh miệng nói, tay chỉ vào một cây Sồi non có đường kính cỡ một vòng tay người lớn..
.,Hai anh ở đây canh giữ, Tôi sẽ ghé đồn cảnh bên chợ để lấy thêm vài người, có lẽ sẽ dẫn bộ vì khoảng cách đến giá không còn xa,.
Hai viên cảnh binh vội “tuân lệnh” và lập tức thi hành theo chỉ thị…
…Tiếng vó ngựa xẹt..xẹt,..xa dần,.doNgựa cũng thấm lạnh, mệt mỏi, và do chở trên lưng một người đàn ông phốp pháp, bụng như chứa cả phuy bia mà ông chủ “quán Lavies”để đầu quầy..nên ta không còn nghe tiếng lóc cóc như thường ngày khi chân ngựa được co và đưa lên cao..
...Còn tiếp,..
Mỹ Libra
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 107
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2013
Trạng thái: offline
#6 —
10.07.2014 18:08
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2014 18:10:51 bởi myhoanmy>
Hoàn Mỹ trước tiên cảm ơn tấc cả các bạn đã xem và ủng hộ bài viết, thơ và nhạc do Mỹ viết và trình bày,.
Hiện Mỹ viết tiểu thuyết này thật sự chỉ tranh thủ lúc rảnh.
Do gần đây bận việc nhiều quá, không còn quỹ thời gian nên có sự chậm trễ.
Chúc các bạn luôn vui khỏe và sống mãi với hồn thơ, với sẻ chia văn và cảm xúc âm nhạc,....
Hoàn Mỹ
Mỹ Libra
★
★
★
★
★
0