Trích đoạn: vũkimThanh
Trích đoạn: KimGiang
Trích đoạn: Tutang
Chào chàngChàng Nghinh Nguyên ghé bến sông vàngGửi lại nơi này tiếng hát vangGió lặng như nghe chàng gửi gắmSóng êm mời gọi chuyến đò sangChàng ơi ở lại nơi này nhéEm đợi bấy nay nắng đổ vàngKhông lẽ chàng ngao du mãi thếĐể em mong ngóng bãi bờ hoang./.
Bến Đò
Bao năm lưu lạc bốn phương trời
mõi cánh chim bằng vẫn đơn côi
nay về bến cũ mong tìm lại
khung trời kỷ niệm của em tôi
Đây lối mòn xưa, đây bến đò
đây dòng sông Thu vẫn quanh co
khúc lở khúc bồi, khi trong đục
khách vẫn lại qua mấy chuyến đò
Còn đây con đò trên sông xưa
bên ni là bến, bãi bên kia
nhưng Tình - cô lái đâu vắng tá
chẳng đòn người này - khách năm xưa?
Tôi nhìn dòng nươc lững lờ trôi
chạnh nhớ thương về chuyện em-tôi
đôi bóng bao lần soi bến nước
giờ nước xuôi dòng, bến lở bồi.
Nghinh Nguyên
LÀM LY RƯỢU ẤM
Xin khách giang hồ hãy dừng chân
Bến cũ gió mưa đã bao lần
Cô lái yêu kiều ngày xưa ấy
Ðã quyết lấy chồng mặc sông ngân
Thuyền chỏng trơ đây bụi gió leo
Bơ vơ sương xuống phủ tím đèo
Làm ly rượu ấm tình bầu bạn
Kỷ niệm mắc vào ánh trăng treo ….
Vũ kim Thanh
Xin Uống Cạn
Mình vui được uống chén rượu này
Cho hồn tìm được chút tỉnh say
Vói tay bạn rót - mình uống cạn
Để lòng còn có phút nguôi khuây
Mình như dại khờ bước vào thơ
Đi giữa cuộc đời với mộng mơ
Tình yêu đâu chỉ riêng đôi lứa
Yêu những mảnh đời sống bơ vơ
Nhìn cảnh bất công cảnh đói nghèo
Con tim người thơ cũng thót teo
Bao nỗi xót xa luôn đeo bám
Tâm hồn người thơ mãi hắt hiu
Bao nhiêu người thơ đi trước ta
Những người can đảm đã vượt qua
Bao nhiêu khổ đau bao tủi nhục
Để cho vườn thơ mải trổ hoa.
........................................
Nghinh Nguyên
Chàng ơi sao trĩu nặmg tâm tư
Vui với em đây - bỏ hậm hừ
Cay đắng ở đời ai cũng trải
Thôi mình quên hết để...ư...hư./.
Chàng NN ơi!
Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ứ hự anh hùng nhớ chăng?
Tu Tang
NGƯỜI VỀ BẾN THƠ
Những chiều chín nhớ mười mong
Nôn nao tim sóng phải lòng câu thơ
Vô tình ai thả vu vơ
Mà lo giông bão nắng mưa phía người
Câu thơ cõng nhớ ngược đồi
Cõng thương xuống biển mà rồi lạc nhau
Tìm Ô Thước bắc cầu Ngâu
Tầm Xuân nở muộn miếng Trầu vội têm
Có thì thôi cái duyên em
Bỏ thuyền bỏ bến áo xiêm theo chồng
Gửi vào Trăng nhớ mênh mông
Để bồi để lở bến sông vắng người
Rưng rưng mây tụ ngang trời
Giật mình ai đó...Bóng người thơ xưa
Ngổn ngang bao nỗi bây giờ...
Tạ lòng Lữ khách bên bờ dừng chân
Có người em gái đang xuân
Tình em thế chị Thuý Vân thay Kiều
Đền người đành vỡ chữ Yêu
Dứt tơ lòng thả cánh diều bay cao
Kim Giang
GIỮA CÁNH ÐỒNG YÊU
Anh nào đánh vỡ chữ yêu
Chẳng qua trời lộng biển chiều rưng rưng
Hàng trăm con sóng ngập ngừng
Hàng ngàn cảm xúc biết dừng nơi đâu
Cánh diều ai thả ngang đầu
Tơ lòng quấn quyện giữa cầu sương bay
Mộng tình xưa vẫn còn say
Bờ môi êm ấm tháng ngày không phai
Cái ngày hai đứa kề vai
Hồ xanh in bóng một vài giọt mưa
Thương nhau biết nói sao vừa
Ai làm thần tượng giữa mưa gió đời
Hương yêu chất ngất tuyệt vời
Gường mây màn gió sao trời hoa đăng
Một vùng tím ngắt bằng lăng
Một thời hy vọng vầng trăng hát cười
Dòng sông cỏ mát hoa tươi
Con đò nằm đó nhớ người lại qua
Thuý Kiều dẫu có nhạt nhòa
Một lần ân ái ngọc ngà trong tim
Lênh đênh ngày tháng đi tìm
Tơ duyên kỷ niệm đắm chìm nơi nao
Xuân về cánh én liệng chao
Thảo nguyên bát ngát vẫy chào hoang sơ
Cho dù xa bến cách bờ
Bão giông tơi tả thẫn thờ hồn thơ
Cung đàn chẳng dứt tiếng tơ
Bút nghiên đằm thắm giấc mơ tuổi hồng
Cầm tay chạy giữa cánh đồng
Bướm hoa ngào ngạt mênh mông tình người
Vũ kim Thanh
Về Cánh Đồng Xưa
Anh về lại cánh đồng xưa
mùa mưa vừa xuống,
nước vừa dâng lên
mạ non đất mới xanh mềm
ao sen xanh thoáng điểm thêm sắc hồng
phù sa nhuộm thắm dòng sông
bên bờ lau lách dịu mềm lã lơi
gió đưa làn tóc mây trời
đàn bò về phía chân đồi cô thôn
Anh ngây nỗi nhớ qua hồn
nhớ đây một thưở ta còn bên nhau
anh cuối thửa
em đầu bàu
xa trông ánh mắt nhìn nhau tự tình
đưa em qua mấy bờ kinh
đường xe vồng xóc
tưởng mình bổng bay
Một vùng kỷ niệm đượm mầu
nhớ thương đâu dễ tháng ngày khuây nguôi.
Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)




