<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2014 13:21:00 bởi hoclamtho>
Sa Mạc
Người đi mất hay hồn tôi nắng đỗ ?
Phút sau cùng hơi ấm vẫn còn đây
Tóc người xõa hay lưng trời mây phủ
Sao trong tôi sầu chất một rừng đầy !
Chút sương mỏng bay qua vùng trí nhớ
Trong mịt mù khơi dậy mãi lòng đau
Giữa vầng trán căng lên đồi dốc lỡ
Trái tim người, ta lạc ở phương nao?
Chợt hoang vắng bởi xa người bốn cõi
Sa mạc đầy cát bỏng khát môi tươi
Ta điên tiết như thú rừng trổi dậy
Lồng lộn lên khi gặp vết chân người
Bởi đói lạnh giữa bốn bề hư ảo
Phút suy tư cào cấu mãi trong hồn
Quanh tiềm thức phủ đầy gai trái mật
Ta bới tìm vết son đỏ môi hôn.
(Diệp Bá Lan)
Người đi mất hay hồn tôi nắng đỗ ?
Phút sau cùng hơi ấm vẫn còn đây
Tóc người xõa hay lưng trời mây phủ
Sao trong tôi sầu chất một rừng đầy !
Chút sương mỏng bay qua vùng trí nhớ
Trong mịt mù khơi dậy mãi lòng đau
Giữa vầng trán căng lên đồi dốc lỡ
Trái tim người, ta lạc ở phương nao?
Chợt hoang vắng bởi xa người bốn cõi
Sa mạc đầy cát bỏng khát môi tươi
Ta điên tiết như thú rừng trổi dậy
Lồng lộn lên khi gặp vết chân người
Bởi đói lạnh giữa bốn bề hư ảo
Phút suy tư cào cấu mãi trong hồn
Quanh tiềm thức phủ đầy gai trái mật
Ta bới tìm vết son đỏ môi hôn.
(Diệp Bá Lan)