Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Chia sẻ những trích đoạn hay.

14 trả lời, 94 lượt xem — Trang 1 / 1
Chào cả nhà sau mỗi tác phẩm luôn để lại trong chúng ta những câu văn hay đầy ý nghĩa, các bạn thích những câu nào nhất còn riêng mình mình thích những câu dưới dây mà mình sưu tầm được, ai có thì chia sẻ cho mọi người cảm nhận nhé 
Cốc cà phê anh uống lặng thinh chuyện trò cùng đám cặn
Bụi nhắm mắt đóng mình trong hơi ẩm
Chúng mình lặng yên
Trong thiên đường đi mượn
Em co mình ôm hơi ấm của anh.
Trích: Môi - Một người đàn bà (An Hạ)
-----------------------*************-----------------------
Tình yêu đích thực sẽ được thời gian chứng minh thôi, trái tim đôi khi có những lí lẽ riêng, nó loạn nhịp cũng giống như chiếc đồng hồ gặp trục trặc thôi mà, quan trọng phải cho mình thời gian cân bằng cuộc sống và phải thành thực với tất cả”.
 
Trích: Giá quay ngược được chiều năm tháng - Phương Nhung&Dương Thùy

-----------------------*************-----------------------
“Trong chuyến hành trình của cuộc đời, có hai điều quan trọng bạn cần cân nhắc, một là bạn có đủ ý chí để đi cuối đến con đường, và hai là khi đến cuối con đường, bạn có đủ dũng cảm bước vào lối rẽ để đi tiếp hay không?”
 
Trích: Cứ đi rồi sẽ đến - Minh DeltaViet

-----------------------*************-----------------------

"Tình yêu, không phải giống như một đợt dâng trào của cảm xúc, mà là sự lựa chọn gắn kết với một cái gì đó, một ai đó, bất chấp mọi trở ngại và cám dỗ vẫn kiên trì con đường. Và có thể khi thực hiện sự lựa chọn đó, lần này đến lần khác, ngày nọ sang ngày kia, năm này qua năm khác, tình yêu sẽ được nhắc nhủ nhiều hơn là: hoàn toàn không có gì để lựa chọn."

Yêu người ở bên ta - Emily Giffin



Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn trong veo hạt mưa đêm thổn thức
Chạm vào em chạm cả nỗi âu lo
Người em yêu về đường xa mưa ướt
Mang cả tim em theo suốt quãng đường về.

Trích: Môi - Một người đàn bà (An Hạ)
 
Hạnh phúc là một quá trình, không phải đích đến. 
Thật đấy!
Đăng nhập để trả lời
0
Suy cho cùng, không mài sự lãng mạn ra ăn được, nên người ta dần sống như thế. Và quên mất cách cảm động khi đọc một trích đoạn hay, quên mất cách khóc khi đọc một bài thơ tình cổ điển, quên cả cách ngồi cạnh nhau mà không phải nói gì.
 
{ Tập truyện ngắn: Những đêm không ngủ – Minh Nhật }
Đăng nhập để trả lời
0
Phần lớn những người chúng ta gặp, cuối cùng cũng chỉ là những người khách đi qua cuộc đời, vội vã gặp nhau rồi lại vội vã chia xa, có chăng chỉ lưu lại đôi chút kỉ niệm. Có những người, thậm chí còn không để lại chút vết dấu nào.
{ Khách qua đường vội vã – Tác giả: Phiêu A Hề }
Đăng nhập để trả lời
0
Em không biết mình sẽ mất bao nhiêu thời gian để quên anh, càng không dám đảm bảo bản thân thật sự sẽ quên được anh. Em chỉ có thể như bây giờ, không ồn ào, không quậy phá, không vui, cũng không buồn, không nói chuyện cùng anh, và chúng ta cũng chẳng thể nào giao nhau được nữa.
 
[ Dịch : Thiên Lam ]
Đăng nhập để trả lời
0
Vết thương đau đớn nhất thế gian chính là vết thương không đổ máu, không có thuốc hay, cũng không thể chữa khỏi, cho dù bình phục, cũng như ánh trăng trên mặt nước, nhìn thì thật tròn vẹn, yên bình, nhưng mỗi khi gió thổi qua, nó sẽ dễ dàng lộ ra vết rách, âm thầm đau đớn.
 
Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó – Đồng Hoa }
Đăng nhập để trả lời
0
"Người phụ nữ luôn dựa vào đàn ông cuối cùng sẽ bị gục ngã, cho nên, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình"
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng mười đã bao lần làm lòng ta nhớ thương điên đảo? Tháng mười với chút âm u của đất trời, chút buồn buồn của những buổi chiều lãng đãng đã từng bao lần làm lòng ta say?
Tháng mười vội vã giã từ chút hanh hao tháng chín, tạm biệt làn gió heo may se sắt, vài chiếc lá lảo đảo trong gió đầy tiếc nuối trước khi chạm vào lòng đất mẹ. Rồi tháng mười bất chợt ùa về với những cơn mưa.
Tập tản văn: Mùa về trên ngói – Hồ Minh Thông
 Tháng 10 thật đẹp!
Đăng nhập để trả lời
0
 Có đúngko cả nhà ơi!
 Tổn thương cũng là một cảm giác không mới mẻ trong cuộc đời. Từ những sự không hiểu và tổn thương như thế, chúng ta học được vài điều. Và trưởng thành dần lên.
 
Lạc lối giữa cô đơn – Minh Nhật's  Writings 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đàn bà phải thật gai góc mới dễ sống. Càng gai góc, càng khó hiểu, càng nội tâm, càng thu mình lại mới dễ dàng tránh được khỏi những tổn thương. Ấy vậy mà em đã sai lầm, sự trốn tránh và cố che lấp đi càng khiến em trông thật đáng thương.
 Written by Xấu Gái Nhưng Kiêu
Đăng nhập để trả lời
0
Con tim chúng ta đôi lần khó hiểu. Đúng ra phải toàn tâm, toàn ý thuộc về người hàn gắn nó từ từng mảnh vỡ. Vậy mà nó cứ khăng khăng tìm về người từng đập nát mình, hết lần này, lại đến lần khác.
Yêu người yêu người ta – Gia Đoàn
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu, cơ bản cần được xây dựng bằng niềm tin cả hai dành cho nhau.

Khóc giữa Sài Gòn - Nguyễn Ngọc Thạch
---------------**********----------------


Hai chiếc kim một ngắn một dài lại đuổi nhau thành một cuộc hành trình không có điểm dừng. Con người ta rồi cũng như hai cái kim đồng hồ, vội vã, chạm vào nhau rồi tách biệt, lướt qua nhau như chưa từng quen…

Trích dẫn : Khóc giữa Sài Gòn - Nguyễn Ngọc Thạch
---------------**********----------------


Đàn bà là giống loài nhạy cảm. Một chút vô tâm, một chút bất thường, hay quá nhiều những bình thường cũng khiến họ băn khoăn. Nhưng một khi họ cho rằng mối quan hệ có vấn đề, dứt khoát nó có vấn đề.

Trích dẫn : Khóc giữa Sài Gòn - Nguyễn Ngọc Thạch
---------------**********----------------
Đăng nhập để trả lời
0
" Thực ra con người ta số trên đời, bất luận làm nhiều hay ít, chỉ cần cảm thấy niềm vui trong đó là được, khi người ta vui, thế giới của người đó sẽ vui, những người trong thế giới của họ cũng vui. Mỗi người đều có thể giới của mình. Những người có duyên với nhau, thế giới của họ mới có một phần trùng nhau"

(Hoa tư dẫn - Đường Thất Công Tử)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.10.2014 15:02:52 bởi Hà Hằng>
 

Phong cảnh hai bên đường của cuộc đời con người thường khiến người ta phải dừng chân, trên con đường này cũng có vô số ngã rẽ. Khi bạn bị một bụi gai hoặc một đóa hồng bên vệ đường đâm chảy máu, khi người bạn đời bên cạnh bạn quay đầu bỏ đi, sự dừng lại của bạn chỉ khiến cho nhành gai vô tình xuyên sâu vào cơ thể bạn, biến thành con chim ẩn mình chờ chết.                               Dù đau đớn, cũng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi thoát khỏi chúng. Đứng ở ranh giới giữa dịu dàng và hạnh phúc, ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện ra rằng, chúng không thể làm tổn thương bạn dù chỉ một chút.
Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng – Trang Trang
Đăng nhập để trả lời
0
Nghịch lý thường nằm ở chỗ, chúng ta cứ thường phán xét cuộc sống của người khác dựa trên quan điểm cá nhân, rồi lại loay hoay tìm cách sống sao cho hợp với đánh giá theo quan điểm của người khác.
Lưng chừng cô đơn – Nguyễn Ngọc Thạch
Đăng nhập để trả lời
0