<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2014 10:39:20 bởi nkim>
NGƯỜI ĐI TRONG BÓNG ĐÊM
Tập thơ của Nguyễn Kim Na
Người đi trong bóng đêm dài
Sỏi sành cũng đạp, chông gai cũng trèo*
------------------------------------------------- * Câu hát của Hề Gậy trong chèo cổ :
Làm trai cho đáng nên trai
Sỏi sành cũng đạp, chông gai cũng
THIÊN NHIÊN
TẠNH MƯA
Tạnh mưa nắng toả đầy sân
Râm ran cây cỏ, vang ngân chim trời
Lá hoa khoe sắc thắm tươi
Bồng bềnh mây trắng, sáng ngời bờ tre
Tiếng chim thánh thót mê ly
Chuyện trò vui vẻ, người đi rộn đường
Núi sông tràn ngập ánh dương
Không gian ngây ngất mùi hương thơm nồng
8-1964
TRI ÂM
Trời cao mây lượn dịu dàng
Ta nghe chim hót, nghe đàn tri âm
Nghe tình người kết đông tâm
Cuộc đời mở hướng, bội phần sướng vui
1964
**
Ơi ruộng đồng xanh bát ngát
Sao không rộn vang lên tiếng hát ?
Nghe tim dâng một nỗi tràn trề
Đời vui thế, đồng quê ơi, nhớ nhé !
27-3-1964
ĐÔI MẮT
Đôi mắt nhỏ reo cười, suy nghĩ
Đến bao nhiêu thần bí của muôn đời
Tôi vui phấn khởi, ca vang trời
Đầy ánh sáng dọi loài người đau khổ !
8-3-1964
**
Nếu anh có đôi mắt em
Nhìn đời chắc sẽ đẹp lên rất nhiều.
Nếu lòng ủ lửa tình yêu
Mắt em sẽ có, và điều ước mơ …
26-8-1964
ÁNH SÁNG VÀ ƯỚC MƠ
Em thấy,
Em nghe,
Em nghĩ gì
Để mắt buồn kéo rũ làn mi ?
Một ngày vui, mắt em bừng mở
Thấy cuộc đời nở hoa
Thấy nhân loại chói loà
Ánh sáng và ước mơ !
31-3-1964
**
Bao sung sướng
khi hiểu được những tư tưởng vĩ đại
Cảm thấy như mình được tái sinh ra.
Thấy đời tràn ngập tình ca
Những điều khủng khiếp xấu xa tan dần
6-4-1965
TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG
Yên Hoà ơi ! Bóng tre xanh trùm mát
Trường thân yêu vui hát những đàn chim
Tìm chân lý qua từng trang sách mở
Mồ hôi rơi thấm tỏ đất quê hương
Chiều lao động trồng hoa bên cửa sổ
Giữa xưởng trường bỡ ngỡ đôi tay
Đắp con đường, hoa trồng thành nỗi nhớ
Nhớ cổng trường, nhớ dáng bạn thơ ngây
Mắt ta nhớ thầy, tai nhớ tiếng
Thấm vào lòng từng giờ học thiết tha
Hồn say sưa tung cánh chim bay liệng
Tới những chân trời khoa học bao la
Đất nước gọi, tiếng trống trường vang động
Giục ta về cầy lại ruộng quê cha
Đất mới thêm mầu, đồng xanh mộng tưởng
Lòng ta đã hoá quê hương !
Mỗi đêm khuya
Những vì sao nhìn nhau nhấp nháy
Ta mỉm cười
Chào vũ trụ thân yêu !
10-4-1964
ĐƯỜNG MỚI
Hà Nội ơi, thân yêu từng góc phố
Đếm bước chân ta những lối ngõ đơn sơ
Cành phượng đỏ rung rinh vẫy chào thương nhớ
Buổi sáng ra đi, ánh nắng đuổi theo hoài …
Lên đây với núi với rừng
Xông pha mưa gió, coi thường hiểm nguy
Khe sâu suối vắng rầm rì
Lời người hẹn ước khắc ghi trong lòng
Nhà ta dựng giữa núi rừng bát ngát
Đêm liên hoan vui giọng hát điệu hò
Đường mới đắp còn thơm mùi đất cát
Những ngả đường chắp cánh ước mơ
Thầy giáo mới bao dòng tư tưởng mới
Hướng dẫn ta đường khoa học bao la
Nguồn tri thức bao năm chờ đợi
Nay bừng lên kêu gọi chúng ta !
Tiếng máy đâu xa bỗng rền vang rộn rã…
Rừng Lục Nam, Bắc Giang, 25-10-1965
(lớp Máy Tầu thuỷ khoá 5, Đại học GTVT)
CON TẦU RỜI BẾN
Ta muốn làm con tầu rời bến
Vượt trùng dương đi đến muôn nơi
Xem bao cảnh sắc, con người
Khát khao mơ ước bầu trời tự do
Cuộc đời sung sướng ấm no
Dựng xây xã hội, đem cho mọi người
8-12-1964
**
Lòng náo nức như con tàu rời bến
Như đứa xa nhà về đến quê hưong.
Biển trào sóng bao năm ước hẹn
Mong ta về vui giữa Thái Bình Dương
10 - 1965
(Lớp Máy Tàu thuỷ khoá 5,
Trường Đại học Giao thông Vận tải)
**
Người bạn trẻ môi hồng cười mơ mộng
Kể chuyện mai sau thống nhất nước nhà :
Mình sẽ về Cảng Sài Gòn yêu dấu
Với những con tàu, những chuyến đi xa…
10 - 1965
TRĂNG ƠI !
Đêm nay học thi
Trăng sáng quá !
Gió thổi bùng ngọn lửa
Nghĩ gì ? trăng bay đi
Bay đi, trăng bay đi
Sáng mọi nhà khắp cửa
Cho hồn ta lộng gió
Tới những vì sao xa
Tuần trăng sau ta sẽ
Dành cho trăng tất cả
Những gì ta say mê
Những gì ta hẹn thề
Trăng ơi, chờ ta nhé !
13-6-1968
(Mười sáu, tháng Tư, Đinh Mùi)
GỬI NGƯỜI YÊU KHOA HỌC
Cuộc đời không đẹp như ta muốn,
Chính vì vậy mà ta phải sống.
Chàng hãy đến với em bé nhỏ
Đừng để em vò võ một mình
Trong những đêm trăng vàng mờ tỏ
Buổi bình minh rạo rực nước non xinh
*
Chàng và em đã chung số kiếp
Chung tâm tình ngây dại tuổi thơ
Vui với nhau những ngày xuân đẹp
Nụ đào còn e ấp cánh hoa
*
Chàng chớ theo những lời dối trá
Những bóng hình rực rỡ thoáng qua
Đừng đắm say vào cơn mộng ảo
Danh lợi hão huyền hãy lánh xa
*
Quyến rũ của trò chơi nhỏ nhặt
Đừng để chàng phí mất tuổi xuân
Hám con đường phù hoa trước mắt
Quên suốt đời sự thật đau thương
*
Đời chưa đẹp như là ta muốn
Chàng tự mình phải gắng đấu tranh
Diệt trừ những thói hư tật xấu
Chúng còn đang gieo rắc hoành hành
*
Bao tự do chàng còn nhớ đến ?
Giọng sầu ca lưu luyến làm chi ?
Hãy cùng em tháng ngày tu luyện
Hỡi chàng trai quý mến của em
*
Em xin nguyện cùng chàng chung sống
Xây cho thành lý tưởng đời ta,
Chia nỗi niềm khổ đau vui sướng
Trong biển đời bão táp phong ba
*
Đèn trí tuệ thế gian sáng chiếu
Đưa chàng qua núi hiểm sông sâu,
Nuôi mầm những phát minh. cải tiến
Mà chàng hòng thực hiện từ lâu
*
Với triết học chàng hằng tôn kính
Chìa khoá thần mở hiện vừng dương,
Cuộc sống mới chàng đòi chiếm lĩnh
Với nhiệt tình tuổi trẻ yêu đương
*
Trời bừng sáng phương đông vẫy gọi
Đường tương lai chói lọi ánh hồng.
Em cùng chàng xây nên xã hội
Cho đời chàng thoả nỗi ước mong !
1965-1968
QUYẾT ĐỊNH
Thời cơ đến sao ta còn do dự ?
Phút giây thiêng không được phép trù trừ
Chớ góp lại những đêm dài mất ngủ
Một mình còn thao thức mãi tâm tư
Trời đã phán, đừng hòng ta cưỡng nổi
Mà giữ mình ở mãi tuổi thơ ngây.
Đời đổi mới, tương lai vẫy gọi
Hãy bắt tay vào sôi nổi dựng xây
Bắt tay vào không một giây chậm trễ
Dịp may này xin chớ để trôi qua
Hãy chớp lấy mặt trời tuổi trẻ
Lỡ bỏ rồi đêm về xót xa
Đời đã rung chuông báo giờ quyết định.
Hỡi diệu kỳ, trí anh minh thức dậy !
12-11-1967
BÀI CA SÁNG TẠO
Anh và em
Ta đi tìm trong tự nhiên xem,
Hãy hỏi những con người đấy
Niềm tin thức dậy
*
Vũ trụ mở ra
Ngôi sao xa hấp dẫn,
Phá bỏ thành kiến xưa
Sáng chế điều mới lạ
*
Bay lên ! bay lên !
Quên nhọc nhằn gian khó.
Thế giới đầy hiểm hoạ
Thúc giục tuổi xanh
Sáng tạo để vượt lên chính mình
*
Tôi xin hiến dâng
Cuộc đời mình cho sáng tạo hôm nay.
Tháng năm gieo trồng
Ngày vui gặt hái
Ước mơ đang trở thành sự thật
*
Sáng tạo là trí tuệ
Sáng tạo là hạnh phúc
Tài sản đó vô biên
Hãy nhân chúng lên !
*
Anh và em
Đôi kết đôi
Đến thiên đường mới
Ta cùng nhau sáng tạo
Tp.Hồ Chí Minh, 1-6-2005
(soạn ca từ cho bài hát)
* xem và nghe bài hát trên mạng :
Lời bài hát :
SÁNG TẠO ANH SÁNG TẠO EM *
(lời 1) :
Thế giới này còn những miền chưa tới
Thế giới này còn những người nghèo đói
Hãy nghĩ suy, ta vượt lên chính mình
Anh và em, ta đi tìm trong tự nhiên xem
Anh và em, ta đi tìm chân lý mới
(điệp khúc):
Biết bao diệu kỳ khám phá diệu kỳ à a á
Đây rồi đây những gì ta hằng mơ ước
Bao tháng năm gieo trồng vui ngày gặt hái à á a
Xin hiến dâng cho đời, cho tương lai sáng ngời
Ta sáng tạo hôm nay !
(lời 2):
Thiên nhiên này còn bão bùng giông tố
Chắp cánh nào vượt muôn trùng sóng gió
Thế giới đây xanh tuổi xanh chúng mình
Anh và em, ta đi tìm trong tự nhiên xem
Anh và em, ta đi tìm chân lý mới
(vào điệp khúc)
LẬP LOÈ
Đêm đen ơi, có con đom đóm
cứ tưởng mình là Sao Mai !
Những câu thơ
Lập loè trong mơ
Giờ không thể nào tìm thấy
Bóng đêm đã phủ dầy
Là em,
Là ai thiên tài
Giúp tôi tìm lại
Câu thơ xuất thần đang đêm đi đâu ?
7-2-2002
NHỮNG BÀI THƠ ĐÓ BÂY GIỜ Ở ĐÂU ?
Người* đi, bỏ lại ước mơ
Những bài thơ đó bây giờ ở đâu ?
- Người rằng : dưới nấm mồ sâu !
- Hồn rằng : còn gửi mấy câu trên trời !
24-10-2002
-------------------------------------------------------- * Ngọc Khánh trong lần gặp Na ở Lâm Thao lần cuối, đã kể cho Na nghe các bài thơ của Khánh.Nay nghe tin Khánh đã mất !
HƯƠNG TÍCH HỒN MÂY
Một lá thuyền con ta với ta
Rừng thu đổ bóng ánh dương tà
Chập chùng Hương Tích hồn mây khói
Suối Yến vàng ngân, chiều biếc xa …
Chùa Hương Tích, 17-10-1996
ĐƯỜNG RỪNG BAN MAI
Đường rừng hoa dẻ ngát hương
Núi cao ửng đỏ phấn hường ban mai
Líu lo chim hót bên tai
Nhịp nhàng đàn suối ngọt bài tình ca
Bầy ong thức dậy tìm hoa
Đường rừng mải miết chân ta
… tìm mình !
Lục Nam, 25-7-1966
NHỚ NGUYỄN BÍNH
Thu sang cúc nở hoa vàng
Nhớ người thơ ấy bàng hoàng mộng thu
“Một con sông lạnh”* trăng lu
Một hồn biển rộng lãng du tình đời
Tiền Giang, 5-1987
-------------------------------------------------------------------
* xem “Một con sông lạnh” – thơ Nguyễn Bính
QUA ĐÈO
Qua đèo “mặt nhật”* tròn trưa
Hải Vân sóng vỗ nắng lùa nước mây
Chạnh lời gió thoảng hương bay
“Mùa xuân chín”** để ai say biển trời
Đèo Hải Vân, 30-3-1991
---------------------------------------------------------
* Bài “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử có câu :
“Bao giờ mặt nhật tan thành máu”
** Bài “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử
ĐÔNG VỀ
Chiều nay gió rét Đông về
Mưa giăng mây xám não nề tiết Thu
Lờ mờ Tam Đảo trầm tư
Đò ai lạc bến mịt mù khói sương
Sông Lô, 28-10-1980
NẮNG ĐÔNG
Hàng cây chưa thắm xanh
Sao bối rối đường anh ?
Có một đàn sáo hát
Nắng đông vương đầy cành
Thuỷ Nguyên, 1992
LÁ XANH
Cây khô trút cạn nhựa rồi
Gặp mưa xuân bỗng bồi hồi lộc non.
Hỡi ôi ! thép rỉ, son mòn
Nào ngờ xuân đến nhập hồn lá xanh
12-1987
HOA TÍM VEN ĐƯỜNG
Ai vương ai trải ven đường
Những chùm hoa tím đẫm sương bụi dầy
Để cho nắng giỡn gió lay
Hắt hiu bờ lá hao gầy tuyết trinh !
Hoa xinh : đâu lọ ? đâu bình ?
Đường xa mặc khách đa tình
bâng khuâng …
Thái Bình, 21-3-1998
**
HOA TÍM VEN ĐƯỜNG
(lời 2 cho ca từ)
Em yêu hoa tím ven đường
Thương thương cánh mỏng đẫm sương bụi dầy
Mặc cho nắng giỡn gió lay
Vẫn xanh bờ lá vẫn ngây ngất tình
Giữa trời đất vẫn lung linh
Hồn nhiên hoa tím xinh xinh bạn đường
LỜI MÙA XUÂN
Em có nghe
Chồi xuân trỗi dậy
Rừng cây
Dào dạt mưa bay ?
Em có nghe
Rì rầm sông bể
Con sóng vỗ về
Ước mơ ?
Một tiếng chim
Một lời than thở
Thanh nào lặng im
Cung tơ ?
Lời mùa xuân
Nhủ cây mạ bén chân
Nhủ em
Ru anh ngày đêm !
10-2-1998
MỘT Một Ngôi sao
lang thang
Một Vầng trăng
mơ màng
Một Mặt trời
hào quang
Một Địa cầu
vàng
Một Con người
mênh mang …
*
Cô đơn chăng ?
Hấp dẫn chăng ?
20-1-1998
XOAY
Thời gian, không gian là khái niệm
có nghĩa gì trước vũ trụ ?
Trái đất xoay quanh mặt trời ?
- 365 ngày ,
Mặt trời xoay quanh dải ngân hà ?
- 226 triệu năm ,
Dải ngân hà xoay quanh đâu ?
- ? ,
Anh xoay quanh đâu ?
- cuộc đời mấy nỗi ?
25-8-1999
--------------------------------------------------------
Ca dao :
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già ?
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non ?
XÃ HỘI
HỎI NGƯỜI
Ai đang đứng lặng
Bờ xa biển vắng ?
Những đôi lứa yêu
Say ánh trời chiều ?
Đâu còn đổ máu
Dang dở đời nhau ?
26-2-1964
NGƯỜI KHÔNG MANG HỌ *
Người là viên sỏi lăn quạnh quẽ
Dòng đời là những nẻo đường mê
Mịt mờ hư ảo tình nhân thế
Chén vẫn nghiêng say
dốc chẳng hề…!
13-6-1997
---------------------------------------------------------
* Vai diễn Trương Sỏi trong phim “Người không mang họ”.
MƠ
Tặng Lê Thị Q..
Trong cơn mơ em hiện về rực rỡ
Như thuở đến trường hai đứa bên nhau
Chung lớp chung thầy chung cây phượng đỏ
Chung những chiều lao động đuổi trốn nhau
Giờ tìm em nơi đâu, em hỡi
Cho tôi thấy nụ cười cho tôi nghe câu nói
Cho tôi che những chiều dầm mưa,
những trưa dãi nắng
Cho nô đùa hai đứa giữa đêm trăng
Sống ở đâu :
Châu Á, châu Âu, nơi nào trên thế giới
Em có còn nhớ đến ta chăng ?
Khắp đất nước
lửa chiến tranh đang bừng cháy
Vui sum vầy
Tôi có còn được thấy
Em trong mơ ?!
3-11-1967
HỐ BOM
Trên mảnh đất xanh tươi mầu mỡ
Có mây trời nắng gió bình yên
Đã cho tôi óc tim và máu thịt
Bao vui vầy thân thích những ngày thơ
Nhưng quê hương còn đâu thấy nữa :
Hôm nay đây tôi trở về đây
Chân bước đi trên đường đầy vôi vữa
Máu tím bầm, lệ ứa những hàng cây
Những quả bom ném vào lòng mẹ
Như tưởng chừng rạch xé tim con.
Trên mảnh đất nơi tôi sinh đẻ
Giờ đây là sâu hoắm hố bom
Quê hương ơi, dù không thấy nữa
Bao hình ảnh xưa chan chứa trong tim.
Nhưng tất cả đã hoà vào máu thịt
Luyện trong tôi một lý tưởng chói ngời
Nhật Tân - Hà Nội, 13-8-1967
LỬA LÒNG
Nếu có lúc lửa lòng nguội lạnh
Máu ngừng sôi, ráo tạnh căm thù,
Nếu khi đầu óc âm u
Con tim chết cứng , trời mù như đêm
Thì bạn hỡi, đến đây xem
Tìm trong cuộc sống nỗi niềm nghĩ suy
Nơi đây mỗi bước ta đi
Mỗi giây phút sống khắc ghi tình người
Nơi đây : Sinh - Mệnh - Con - Người !
* *
Những Người Mẹ suốt cuộc đời lận đận
Những Người Cha quanh năm tháng khó khăn
Sống giữa trần gian mà như ở âm ty
Những con người ta không thể quên đi !
31-8-1965
GỚM
Tiếc thay sự nghiệp sống còn
Giao cho một đứa trẻ con cầm cờ
Đốt sách vở, đuổi kỹ sư
Chửi bới kinh nghiệm ông cha bao đời.
Gớm cho Tổ chức dùng người
Ghê thay cái bọn coi trời bằng vung !
16-11-1985
(Xí nghiệp Vận tải Từ Liêm, Hà Nội)
THƯƠNG
Quanh vết thương, con ruồi bay nhặng xị
Nó vo ve dai dẳng suốt ngày
Hút máu mủ ta, khen béo nhỉ !
Hòng đem truyền nhiễm bệnh nan y
Thương thay ruồi với chỗ đau
Cùng do cơ thể mỡ mầu sinh ra.
Tình máu mủ cũng chẳng tha
Làm luôn lở loét, ruồi đà kiếm ăn
21-2-1966
HAI CON CHÓ DẠI
Hai con chó dại mắt đỏ gay
Một con ghẻ lở, một con gầy.
Là chó dại thì không thể béo
Bởi vì chúng chạy rông suốt ngày
Những con chó tai cụp, mặt sần
Mũi huyếch, miệng méo đến khổ thân.
Hãy nhìn sâu vào đôi mắt nó,
Vẻ cuồng điên trong mỗi bước chân
Tất cả … tất cả đều là chó !
Nhà văn chớ nhân cách hoá nó thành người
Bao hiểm độc mà nhẹ nhàng như gió
Nọc độc giấu dưới răng nó cười
Có lúc nó nằm yên đâu đấy
Đừng tưởng rằng đã hoá chó nhà.
Bất thình lình nó vùng lén dậy
Nhấy xổ vào cắn cổ người ta !
Lục Nam, 12-1965
LÁ THƯ
Lá thư này xin chớ nói ra
Lá thư đây đầy hận lòng ta
Lá thư này đau đớn xót xa
Để bây giờ nhức tiếng kêu la
Từ nay hãi hùng niềm hy vọng
Từ nay vắng bặt nguồn chờ mong
Từ nay tan tác tâm hồn trẻ
Mảnh xác rơi trên vũng máu hồng
Dao đâm búa bổ cứa thịt da
Không bằng tiếng lũ quỷ kêu la.
Miệng thế nhọn hơn chông mác nhọn
Bầy trò uống máu, lũ yêu ma
Chửa kịp ra đời đã bỏ cha
Mau mau lo liệu cỗ đám ma.
Hôm nay nhớ lấy ngày làm giỗ
Cho mộ phần mai ngát hương hoa
Lục Nam, 3-8-1966
TIẾNG ĐÀN
Tiếng đàn ghi ta xao xuyến mãi
Những buổi chiều chan chứa ước mơ
Giọng núi sông ngọt ngào êm ái
Tiếng đàn ta hay những lời thơ
Tiếng đàn đâu vẳng trong đêm tối
Cứ bập bùng kể nỗi lòng riêng
Nghe sâu xa bao niềm tưởng gợi
Nghe thiết tha tình cảm thiêng liêng
Réo rắt đàn reo trong thanh vắng
Bản hoà âm mầu sắc rạng ngời,
Giữa không gian tràn trề im lặng
Đàn rung lên sức sống tuyệt vời
Mặt trời lên ửng đỏ núi đồi
Tiếng đàn lấn át cõi xa xôi
Tiếng đàn đánh thức tâm hồn dậy
Vọng giữa nhân gian, giữa cuộc đời
16-11-1965
HẠT GIỐNG ĐỎ
Tôi đã sống mỏi mòn nơi xa vắng
Giữa nghèo nàn, đói lạnh, ốm đau.
Tôi đã sống âm thầm không hy vọng
Giữa nhớ thương, day dứt, ưu sầu
Như đứa trẻ lạc vào rừng rậm
Như cây non trên đỉnh núi cao
Bao tin yêu lòng tôi tắt ngấm
Đêm tối trời chẳng một vì sao
Tôi đã sống với lương tâm tàn nhẫn
Giữa một bầy sói độc vây quanh.
Tôi đã sống nặng đầy oán hận
Giữa ngục tù ngự trị trời xanh
Hạt giống đỏ đến mùa xuân chợt nẩy
Kiếp lầm than vùng dậy đấu tranh.
Tin yêu xưa trong tôi bừng cháy
Phô tinh thần và trí tuệ minh anh !
Lục Nam, 27-2-1967
HUNG THẦN ĐAU KHỔ
Thiên hà đâu ? Những bầu trời tan vỡ
Quả địa cầu sụt lở dưới chân ta.
Các ngươi : Lũ Hung Thần Đau Khổ
Đã biến ta thành một hồn ma
Những thần tượng xưa kia kiều diễm
Như men say xâm chiếm hồn thơ,
Rồi lấp lối lòng ta tín niệm
Chắn nẻo đường ta thực hiện ước mơ
Dù mây ngũ sắc kết trên đầu rực rỡ
Mặt mùa xuân tươi thắm hôn ta,
Nhưng thấy gì đâu, bởi Hung Thần Đau Khổ
Ta vẫn lạnh lùng như nấm mộ hồn ma
Chào đón ta bao dáng hình mới mẻ
Đường tương lai tuổi trẻ ca vang
Nhân loại đã trải nhiều thế hệ
Nhưng gông cùm ngươi vẫn khiến ta mang
Hỏi thiên đình : tối cao chân lý,
Hỏi con người : những bậc hùng anh
Hạt nhân nào ta làm vũ khí
Để cùng Thần Đau Khổ giao tranh ?
Mau mau cho trận đấu tung hoành !
Mau mau để chiến thắng ta giành !
11-5-1967
DU THUYỀN TỴ NẠN
Cuộc ra đi để lại
Anh với nhiều ưu ái,
Vì rằng đã gặp em
Vẫn như thời con gái …
Vẫn ánh mắt đăm đăm
Chứa chan niềm thương nhớ,
Vẫn gương mặt rạng rỡ
Nét môi cười hớn hở
Thái Bình Dương bão tố
Gọi nhau át sóng gầm
Nhịp chèo vẫn kiên tâm
Những du thuyền tỵ nạn
Ra đi tìm tự do ?
Ra đi tìm hạnh phúc ?
Anh gặp em bất ngờ
Ước mơ xưa sáng rực
…
Giấc chiêm bao để lại
Anh với nhiều ưu ái …
Đêm 20-9-1980
(Hội nghị Quốc tế về người tỵ nạn
Việt Nam, họp ở Giơ ne vơ)
CÒN GÌ ?
Thất tình, thất vọng, thất cơ
Bao nhiêu thất bại, vận lơ mất rồi
Nổi chìm mạch đập dòng đời
Hỏi còn chi nữa, tim tôi còn gì ?
12-1987
VỀ ĐÂU ?
Thất tình, thất vọng, thất cơ
Bấy nhiêu thất bại, ngẩn ngơ một thời
Bốn phương bụi đỏ đầy trời
Ngược xuôi, xuôi ngược, người người về đâu ?
( Sửa bài “Còn gì?”)
CON ĐƯỜNG MỞ
Ta tìm xuân, lạc cõi u sầu
Đầy trời mưa gió thấy xuân đâu ?
Chợt như trước mặt : Con Đường Mở
Lại bước hiên ngang,, bước ngẩng đầu !
20-1-1990
CHO TIỀN GIANG NỐI SÔNG HỒNG
Nắng bừng tượng Nguyễn Hữu Huân
Tầu Từ Liêm * đã xa dần Mỹ Tho
Sóng xô ướt cửa tò vò
Mắt nhoà dõi bóng vườn hoa Lạc Hồng
Châu Thành, Cai Lậy, Gò Công
Nâng niu từng hạt thóc vàng đi xa.
Con tầu là cuộc đời ta
Say mê biển rộng, thiết tha sông dài
Triều dâng, gió chướng, mù khơi
Những bờ bến của ngày mai đợi chờ
Nhớ từ mơ ước tuổi thơ
Đóng tầu đi khắp bến bờ Biển Đông
Cho Tiền Giang nối sông Hồng
Con tầu đi nối tấm lòng Bắc Nam
Mỹ Tho, 26-6-1987
-------------------------------------------------------------------
* Tầu “ Từ Liêm 02” là tầu pha sông biển, chạy thẳng từ Hà Nội- sông Hồng vào Mỹ Tho-Tiền Giang. Tầu này do tôi tìm mua máy chính 4NVD26 và phụ trách kỹ thuật
TÂM TƯ
Ký ức gọi tôi về
Mùa đông tái tê
Suy tư đẩy tôi đi
Những ngả đường xa tít
Mùa xuân đang trở lại
Ngày mai …
16-11-2000
HỎI BẾN RỪNG
Thân sao mệt mỏi bơ phờ
Đường lên hạnh phúc ai chờ đợi ai ?
Bến này là “Bến Dừng” chân ?
Đường trần phiêu lãng kiếp thân giang hồ
Qua sông mà chẳng thấy đò
Sóng to gió lớn, người lo kẻ mừng
Bến này xưa gọi “Bến Rừng” ?
Một thời thuỷ quái không ngừng nổi lên
Luật rừng mấy thuở đảo điên
Tu hành mấy bậc đã lên Niết Bàn ?
Thuỷ Nguyên, 23-2-1992
(Nhà máy S/c Tầu biển Nam Triệu, Hải Phòng)
TÔI ĐI
Tôi đi “Cầu Giấy” qua sông
Người vào “cầu lửa” nên không tới bờ.
Sông Tô nước chẩy lờ đờ
Con thuyền xưa ấy bây giờ neo đâu ?
*
Ai lên “Phú Thọ” làm giầu
Trăm năm một cõi theo nhau chầu trời
*
“Tạm Thương” anh chẳng ghé chơi
Dăm ba đồng lẻ em mời đong đưa
*
Tôi vào “Lạc Đạo” tìm mua
Nửa chai rượu trắng làm vua nỗi buồn !
Phố Cầu Giấy, 24-5-1998
**
GỌI HỒN
Buồn xem thơ Chế Lan Viên
Gọi hồn dân nước non Chiêm thuở nào *
Mà nay hồn Việt nơi nao **
Thơ, Người : còn ? mất ? gọi sao chưa về ?
2-1989
---------------------------------------------------------
* Xem “ Đêm tàn”
** Xem “ Cờ lau Đinh Bộ Lĩnh ”
Ô THẤT NGHIỆP
Ô chưa từng là ô
Che nắng mưa gió bụi,
Ô mới thực là ô
Giữa mưa giăng nắng dội
Em thích thú làm ô
Che đầu người quân tử ?
Ông vẫn mê làm ô
Lũ tiểu nhân bợ đỡ ?
Anh luôn đi đầu trần
Tắm mình trong hương xuân
Đường mát tươi hoa lá
Hình bóng kẻ giai nhân
Bao giờ mộng ước xưa
Thành những câu chuyện đẹp
Trời không nắng không mưa
Cụ làm ô thất nghiệp ?!
11-4-1998
TA MANG GÌ CHO NHAU ?
Em mang gì cho ta :
Mùa xuân nhành cỏ dại
Ủ sức hè nắng dãi
Sắc thu vàng phôi pha ?
Em mang gì cho ta :
Mùa đông dài lạnh giá
Bóng đêm hay ngọn lửa
Toả chiếu dặm đường xa ?
*
Cuộc đời là trận chiến
Ta mang về cho em
Nụ hôn nồng ước hẹn
Ai khóc thầm từng đêm ?
*
Hạnh phúc và đớn đau
Mặc thiên đường lầm lỗi,
Một chiều không kịp hỏi :
“ Ta mang gì cho nhau ?”
26-9-1995
Xem và nghe bài hát này trên mạng :
NHẬT KÝ A-LI-CAN-TE *
Ngày 31-5-1999
NHỮNG NGƯỜI ĐI
Trên đường phố A-li-can-te
Những người đi
Như những thiên thần
Tuyệt thế giai nhân
Bước đi mạnh mẽ
Nét mặt tinh anh
Làn da hồng tươi trẻ
Ánh mắt xanh thiêu đốt kinh thành
Ngày 10-6-1999
NHỮNG CON ĐƯỜNG
* Những con đường chia rẽ
Mê mải cách xa nhau
* Những con đường ôm tròn trái đất
Về phía bên kia cho ta gặp nhau
* Ngả đường này đưa anh tới đâu
Tất cả những gì anh muốn
* Con đường nào tới em ?
Ngày 11-6-1999, Barcelona
* MẮT XANH
Mắt xanh thăm thẳm mây trời
Ru hồn ta mãi mộng đời vẩn vơ
* Ớt tây chẳng quả nào cay(*)
Gái tây nào cũng chẳng hay ngoại tình
-------------------------------------------------------
(*) Ca dao Việt Nam :
Ớt nào là ớt chẳng cay
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Ngày 12-6-1999
BAY LÊN CAO
Tôi bay lên
Thoát khỏi tiện nghi ràng buộc từ con người
Bầu trời bao la không hề ranh giới
*
Tôi bay lên
Không thấy đường biên giữa các quốc gia
Chỉ thấy núi sông liền một dải
*
Trên đầu tôi vô vàn sao xanh
Ngôi sao nào sáng chiến tranh ?
Ngôi sao nào sáng hoà bình ?
*
Dưới chân kia mặt đất lô nhô
Núi rừng trắng xoá
Cánh đồng ai sa mạc hoá cằn khô ?
*
Sấm sét luật lệ do con người đặt ra
Những đám mây xã hội do loài người vẽ ra
Những gì sinh ra từ con người
lại huỷ hoại chính con người ??
*
Cởi bỏ trói buộc nào đây ?
Cho ta trở về tự nhiên
Với nền văn minh hôm nay
Với tâm tư khát vọng dịu hiền
*
Bay lên !
Tôi bay cao hơn bầu trời
Thoát khỏi sức hút của trái đất ư ?
Đến những gì xa xăm vũ trụ …
Đường bay Pari-HàNội,
12-6-1999
---------------------------------------------------------
* A-li-can-te là thành phố phía đông nam Tây Ban Nha
DỤC VỌNG
Dục vọng nào lẩn khuất trong anh
Biển bình yên bỗng thành sóng dữ,
Mọi thứ trên đời thành chẳng đủ
Dục vọng nào thiêu đốt thân anh ?
Đồ đạc vướng chân
Tiện nghi nào trở nên bất tiện ?
Mùi giả tạo thơm tho
Mảnh đời dang dở !
Kỳ vọng nào thành thảm hại ?
Mộng mị ngẩn ngơ
Những mâm cỗ đầy ú
Thức ăn còn chưa kịp nhồi nhét.
Trong Đài Hoá Thân Hoàn Vũ
Xác thịt người cháy không kịp khét
Dục vọng nào hoá thành sao sáng ?
Triệu triệu năm
Triệu triệu con người
Vũ trụ chiều nao mời anh đi thăm ?
12-10-2000
CẦN GÌ ?
Cần gì giữa chốn phồn hoa ?
Bao nhiêu ô nhiễm đưa ta vào đời
Chút tình chút nghĩa nhẹ rơi
Thơ ơi đã viết mấy lời thương đau !
Lệ buồn ướt đẫm đêm thâu
Tim nào nhức nhối, nửa đầu tóp teo
Đời cần một mảnh trăng treo
Anh cần thấm giọt lệ nghèo áo cơm
14-12-1998
HẬN MẮT XANH
Đời chưa kịp trải công danh
Đã ôm mối hận mắt xanh hôm nào
Sớm xuân chưa kịp đón chào
Chiều đông hồn đã nhập vào bao la
Ta còn đâu nữa là ta
Mình còn đâu nữa là ta với mình
20-11-1999
TÌNH YÊU
NHỚ
Phỏng thơ Puskin
Nhớ hồi tuổi trẻ ngây thơ
Kể sao cho hết ước mơ đẹp giầu
Hình em chợt thoáng trên cầu
Như mây thắm lượn trên bầu trời cao
Trẻ tươi rực rỡ thanh tao
Giống nàng tiên nữ ước ao diễm kiều
Cớ sao anh chẳng được yêu ?
Cuộc đời quanh quẩn những điều đắng cay.
Lời ca em hát thoảng bay
Đến anh, anh ngỡ, anh mơ những ngày …
Yêu em tha thiết mê say
Bóng hình em vội thoáng bay mất rồi !
Bao nhiêu đêm dài tăm tối
Trôi qua xoá hết ước mơ.
Lòng anh chẳng nhớ, chẳng chờ
Chìm trong đau thương chơi vơi
Ngoài khơi xa nơi hoang vu
Bóng hình em, anh quên đi
Tiếng nói cười, anh quên đi
Con tim, đầu óc mịt mù …
*
… Năm tháng trôi qua khác xưa
Giấc mơ sáng chói đu đưa tâm hồn.
Hình em chợt thoáng trong đầu
Như mây thắm lượn trên bầu trời cao
Trẻ tươi rực rỡ thanh tao
Giống nàng tiên nữ ước ao diễm kiều
Giờ đây anh mới được yêu
Đời anh mới thấy những điều sáng tươi
Con tim đang múa-hát-cười
Đầu anh rạo rực dáng người thân yêu
Dòng nước mắt nóng bấy nhiêu
Cạn khô, vội chảy dâng triều vì em
Tình yêu nồng cháy trong tim
Đã qua, lại đến, anh nhìn say sưa …
11-7-1964
ĐÔT THIÊU ĐI LÁ THƯ NÀY
Phỏng thơ Puskin
Đốt thiêu đi lá thư này
Của nàng, mong trả nghĩa dầy tình sâu
Thư ơi còn nhớ đến nhau
Những lời hẹn ước ghi câu thề nguyền ?
Lá thư em hỡi cháy lên
Cho hồn ta cởi bỏ thiên sử tình
Tan đi hàng chữ đẹp xinh
Mờ đi mặt chiếc nhẫn hình trao tay *
Gửi theo gió bụi hôm nay
Tấm lòng thiếu nữ thơ ngây phũ phàng
Tàn đen trăng trắng chữ nàng
Rung rinh theo ngọn lửa vàng tay ta
Niềm vui nghèo cực xót xa
Tàn thư bóp nghẹt tim ta đời đời
3-10-1968
* Mặt chiếc nhẫn của người gửi thư được in trên si gắn phong bì
BÔNG HOA BỊ BỎ QUÊN
Phỏng thơ Puskin
Tôi chợt thấy bông hoa trong túi áo
Bị bỏ quên, khô héo hết mùi hương,
Bị tàn úa bao sắc mầu kỳ ảo
Khiến hồn tôi bừng nhớ đến hôm nao
Bông hoa nở giữa mùa xuân rạo rực
Còn ấm hơi tay người hái trao người.
Ai e ấp một đoá hồng trước ngực ?
Còn sáng tươi gương mặt ai cười ?
Hoa kỷ niệm ngày vui hẹn gặp ?
Hoa biệt ly chia rẽ đau thương ?
Đường Thanh Xuân dòng người tấp nập
Hoa tìm ai tha thẩn vấn vương ?
Chàng còn sống ? và nàng còn sống ?
Họ có còn nhớ đến nhau không ?
Hay tình yêu cũng bỏ quên vội vã
Như đoá hồng khô héo giữa tim ta ?!
Thanh Xuân, 29-4-1995
HỎI EM
Em xinh xinh tự bao giờ
Mà nay em đến vỗ bờ lòng anh
Sao em chẳng như trời xanh
Để quen từ nhỏ, để thành tình yêu ?
Hỡi người gặp gỡ lưng đèo
Rừng xanh ánh mắt, suối reo điệu cười
Hỡi người thiếu nữ đôi mươi
Đẹp xinh như áng mây trời thanh tao
Hỡi lòng tràn ngập tự hào !
24-10-1965
CON THUYỀN VÀNG
Chia tay anh tặng thuyền vàng
Đưa em đi khắp dặm ngàn biển khơi.
Em đi kiếm lẽ yêu người
Thuyền anh một dạ sáng ngời bên em
Hải Phòng, 9-1970
MAI LÂM
Em đã xa … rừng lá vàng hiu hắt
Nhạt hương đường, ong chạy, sắc hoa phai
Quả ương xanh, gió độc về thui chột
Nhựa tím bầm còn in dấu tay ai
Lạ gì nữa chốn phồn hoa đô hội
Quyến rũ lòng yêu, bạc bội nghĩa tình.
Nhớ chi em nơi núi rừng áo vải
Những trăng rằm, hình ảnh nước non xinh
Ảo tưởng chi chốn phồn hoa đô hội
Rầu rĩ người trai trẻ rừng xanh
Gương thề xưa còn long lanh dòng suối
Đá lặng buồn ngơ ngẩn ánh trăng thanh
Cánh hoa trôi mang hồn người mong đợi
Theo nước nguồn chảy tới bên em.
Sóng đánh tan những bóng hồng tội lỗi
Dòng thời gian thầm nhắc gọi tên em !
Rừng Lục Nam, 29-3-1967
BIỆT LY LÀ TIẾT TÀN ĐÔNG
Đêm nay em bước về đâu
Trời mưa có dịu nỗi đau xé lòng ?
Biệt ly là tiết tàn đông
Nước mưa nhoà lệ chảy ròng thân em !
Con tầu lao vút vào đêm
Đường tơ xa cách, kéo thêm càng dài
Gió mưa gội má hồng phai
Phũ phàng tạo hoá lòng ai tơi bời
Mưa đen từng hạt buồn rơi
Chôn sâu lòng đất những lời đau thương,
Bánh xe nghiến nát đêm trường
Đưa em qua khỏi đoạn đường dở dang
*
Sớm mai mưa tạnh trời quang
Tàn đông lại nở rộn ràng sức xuân.
Em về, gặp một thi nhân
Cùng em trả gánh nợ trần đêm đông
Ga Hà Nội, 14-10-1966
QUẢ SIM ĐẦU MÙA
Phóng tác theo “Chùm nhỏ thơ yêu”
Của Chế Lan Viên
Quả sim đầu mùa sắp ngọt đồi nương
Chẳng đợi cùng nhau ăn quả chín thơm,
Anh ra đi không hẹn ngày về nữa
Hái sim rừng hai đứa giữa quê hương
Anh xa em như nước sông chảy mãi
Biết bao giờ trở lại suối nguồn xưa,
Dải ngân hà đôi bờ sao xa ngái
Tinh cầu nào định mãi giữa hư vô
Đêm rủ rỉ bụi sim già tưởng nhớ
Nắng rộn ràng hương sắc những mùa hoa,
Em bỗng nở nụ cười : Sim–chín–đỏ
Môi chúng mình ngọt lịm giữa bao la …
Đồi sim Cống Thuận, Lục Nam
21-7-1967
NỤ CƯỜI
Tặng bố của T. T. *
… ( Tác giả quên mất khổ thơ đầu ) …
Người vì mộng đời đẹp xinh
Đã hy sinh cả đời mình đấu tranh
Người vì hạnh phúc tuổi xanh
Từng lăn trong máu quyết giành tự do
Cho đời thắm đẹp ước mơ
Người ơi lứa tuổi trẻ thơ trong ngần,
Cho ngày thêm một thanh tân
Người ơi người được mến thân hơn nhiều
Lẽ nào chia rẽ tình yêu
Của đôi lứa trẻ sớm chiều vương tơ.
Em ơi, anh gửi lời thơ
Mang hồn anh nở nụ cười với em !
9-1969
---------------------------------------------------------
* Bố của T. T. là một bí thư đảng uỷ, đã bắt buộc con gái mình phải từ bỏ tình yêu với “cháu nội của địa chủ” – (Nhưng “bà địa chủ” đã mất từ 1954, trước CCRĐ 1955 ! )
ĐƯỜNG THANH NIÊN
Tặng T. T.
Đêm nay
Ngột ngạt khí hè oi bức
Như những điều căm tức
Bốc lên !
Tôi đi trên đường Thanh Niên
Ngạt ngào hương thơm hoa cỏ
Mượt mà màn nhung liễu rủ
Ngực căng gió mát Hồ Tây
Trong lùm cây
Hai bóng đen
Thầm thì nói chuyện
Đường Thanh Niên
Không nóng khí hè oi bức
Như những điều căm tức
Đêm nay !
Hồ Tây, 9-1969
BÓNG ĐEN
Con tầu ra đi trong đêm Hà Nội
Bóng đen trùm lên qua mỗi mái nhà.
Lòng thắt lại
Phải dời xa quê hương yêu dấu
Vì sao ?
Vì sao chúng ta lìa nhau ?
Ga Hà Nội, đêm 5-1971
MINH CHÂU
Tay cầm ngọc Dạ Minh Châu
Đánh rơi mất ngọc biết đâu mà tìm .
Biển đời Chú Khạo* mò kim
Lệ dâng triều mặn, ngọc chìm còn chăng ?
9-10-1979
---------------------------------------------------------
* Chú Khạo là em của Chú Khờ.
DÁNG XƯA
Em hiện đến cho anh đau khổ
Ước mơ tan,
mộng vỡ,
lệ nhoà.
Vẻ huy hoàng của em khắc hoạ
Dáng hình xưa
anh tưởng
đã phai mờ
20-10-1967
TRẦM TƯ
Hỡi chàng trai có điều gì phiền muộn,
Dáng chàng ưu uất trầm tư ?
Như cỏ hoa, người vừa mới lớn
Đón gió xuân rung lá non tơ
Tuổi thanh niên cậy vô vàn sức lực
Đã bao lần phí sức chàng ơi,
Dẫu cháy bỏng một khát khao tuyệt đích
Dẫu tháng năm qua chàng vất vả nhiều
Trái tim đỏ thắm tình yêu
Nên chăng cuộc sống những điều ước mơ ?
Hải Phòng, 2-1970
NỤ CƯỜI TRONG GIÓ
Vừa sau cơn mưa đêm
Phố phường còn ngủ yên
Sao có người con gái
Tựa cửa ngóng chờ ai ?
Bừng tươi đôi giọt nước
Đường xanh mát bóng cây
Tôi đi qua bắt được
Nụ cười trong gió bay !
Phố Cầu Giấy, 6-1968
MỞ CỬA
Khi em mở cửa
Xuân vào
Gió xuân
lay cánh hoa đào
mừng em !
Anh
là ngọn gió dịu êm
là mầu hoa thắm
Xuân đem
dâng nàng …
19-2-1996
TÌNH EM
Tình em theo anh
Từ ngày đầu xuân ấy
Tuổi hoa em mười bẩy
Anh vừa tròn đôi mươi
Trải bao mùa xuân tới
Nở ngàn vạn đoá hồng
Tình dâng lên nhựa sống
Cho cây đời đâm bông
Đêm rừng sâu biển rộng
Tình em là ngôi sao.
Trời mịt mù giông bão
Trái tim em dẫn đường
Vẫn mong manh mong manh
Sợi tơ hồng thế kỷ
Tình em theo anh
Phút giây nào yên nghỉ !
Tp. Hồ Chí Minh, 7-4-1991
THANH VÂN
Một ngày mây là Vân
Bầu trời xanh xanh thắm
Một ngày em là Vân
Đẩy thuyền anh say đắm
Từ bao la em đến
Dệt mộng đời nên thơ
Mây ngàn vờn gió biển
Cánh buồm bay trong mơ
*
Rồi mây trôi lang thang
Bỏ mặc trời ngơ ngác
Vạn sắc hình mênh mang
Mấy mảnh thuyền tan tác
Bỏ ta thành khát nước
Lạc giữa biển chơi vơi
Khát sao không uống được
Mặn chát những niềm vui
*
Để thuyền về biển xanh
Dập dờn con sóng vỗ ?
Để mây về trời xanh
Âm thầm theo nắng gió ?
Để … ?!
10-7-1994
CÁNH BUỒM TRẮNG
Phóng tác theo “Cánh buồm trắng”
của Vũ Hoàng Chương
Ước mơ và ánh sáng
Cánh buồm trắng yêu đời
Thắm tươi như tia nắng
Sớm phai rồi em ơi !
Những chiều vui gặp mặt
Nhịp chèo sánh chung đôi
Êm đềm như tiếng hát
Gió đưa về xa khơi …
Rồi mai ngày bóng tối
Thẫm mãi đường ta đi
Trên mặt sông gió nổi
Và đá ngầm… mây trôi
Biết đâu còn có nữa
Lòng em yêu ngây thơ.
Ta làm sao giữ được
Lòng yêu em như xưa
Yêu đương thì một thoáng
Tình mấy thuở mà đau.
Em ơi cánh buồm trắng
Đang nhoà bóng đêm thâu …!
19-11-1994
RẮC RỐI
Vạn chồi non lộc biếc
Nẩy nở khắp đầu cành
Ấp ủ mùa xuân chín
Nhón gót từng nhịp xanh
Ôi lộc biếc lộc biếc
Tay em bứt đứt rồi.
Gốc già trơ nuối tiếc
Gió đông lùa trong tôi
Biết bao điều rắc rối
Cuộc đời thành vô biên
Bàn tay em đeo đuổi
Bóp tim tôi ưu phiền
11-8-1995
DẠI KHỜ
Sao anh lại nỡ dại khờ :
Yêu người con gái bây giờ yêu ai ?
Dại khờ hôm sớm chiều mai,
Nắng trên đỉnh núi mưa hoài biển đông
Sao anh khép cửa thư phòng
Thả hồn bay bổng bão giông mây trời
Dại khờ thôi-nữa-một đời
Yêu người con gái yêu người khác anh
14-6-1998
CÔ ĐƠN
Rủ nhau vào mạng cô đơn *
Em và anh, biết ai buồn hơn ai ?
Anh cô đơn giữa đất trời
Em cô đơn giữa những người đón đưa.
Bạc tình bán chẳng ai mua
Mảnh tình gói lại vẫn thừa cô đơn
6-10-2004
---------------------------------------------------------
* mạng cô đơn www.Vietsingle.com
GIÃ TỪ
Sao em nỡ vội thờ ơ
Chiều thu gió cuốn vần thơ muộn màng
Tình nồng, phút bỗng dở dang
Chưa xuân thắm đã thu vàng ngẩn ngơ
Còn đâu hạnh phúc trong mơ
Còn đâu buồn bã câu thơ nửa vời
Em đi cho trọn kiếp người
Để mình anh lại giãi lời trăng khuya
9-8-1998
EM MANG ANH SANG THẾ GIỚI BÊN KIA *
Em đau cơn hấp hối
Đợi người đi chưa về
Vĩnh hằng giây phút cuối
Lệ lòng ta tái tê !
17-8-1999
---------------------------------------------------------
* Cảm tưởng đọc bài thơ “Nếu hôm nào chàng trở lại” của Mateclin - nhà thơ Bỉ
MẶT TRỜI CỦA TÔI
A lover has his own sun
Ta đã phải xa quê nhà yêu mến
Để đi sâu vào một địa hạt hoang vu,.
Thuyền đã nhổ neo, rời bến xưa lưu luyến
Để trôi theo dòng số phận âm u.
*
Nơi đây giữa chốn mịt mù
Xa người thương nhớ tương tư tháng ngày.
Ngọn đèn gió thổi lắt lay
Mặt trời đốt lửa tim ta, thế rồi …
*
Cuộc sống với những khát khao sôi nổi
Dằn vặt ta - lứa tuổi thanh niên.
Nếu trước mặt ta là Con Quỷ Tám Đầu
Ta sẽ xông vào đánh nhau, thề giết chết được nó.
Nhưng cuộc sống chỉ có những con người
và thiên nhiên huyền bí,
Cũng không phải một trận, mà suốt tháng năm,
trải nhiều thế kỷ
Ta sẽ phải làm gì ? như thế nào ?
trong cả quãng đời sắp tới
Thật lâu dài với sức mạnh sâu xa.
*
Nhớ tất cả những gì thương nhớ
Quê hương – mùa hoan lạc suốt đời ta
Mặt trời ở đó không bao giờ tắt
Trong lòng người và cảnh vật hào hoa
Ai có thấy tâm tình nổi sóng
Bước ly hương, ngụ cảnh không nhà ?
Mẹ có thấu tấm lòng bé bỏng
Đêm nay con lưu lạc phương xa ?
*
Em có biết anh đang thổn thức
Nhớ em, thầm gọi tên em
Anh đã khóc phút giây ly biệt
Bởi vì em : người con gái dịu hiền
*
Hỡi thành phố quê ta đông đúc
Muôn vạn mảnh đời thao thức những vì sao
Hình ảnh đó đã khuất xa,
giờ hiện lên trong tim ta sáng rực
Ngươi ! Ngươi mãi chan hoà vào cuộc đời ta !
*
Đói khổ vẫn cứ là sự thật
Từ khai thiên con người sinh ra.
Sáng tạo vẫn phải là tuyệt nhất
Hố đen nào heo hút quanh ta ?
*
Em ! Em hãy là Ánh Sáng
Soi cho anh đi bến bờ này âm u.
Hãy khác hẳn Mặt trời kia loà sáng
Mà anh chưa tin đâu :
Nó không phải là Mù ?!
Đêm xa Hà Nội, 2-6-1968
CẮC CỚ *
Có người tưởng rằng
vòm trời này như là Hang Cắc Cớ
----
Tim anh lệ nhỏ **
Môi em nụ cườiHang sâu Cắc Cớ
Tìm nhau chơi vơi
Chùa Thầy, 7-3-1996
--------------------------------------------------------- * Đồng dao :
Hội Chùa Thầy có Hang Cắc Cớ
Trai chưa vợ nhớ Hội Chùa Thầy.
** “Trong tất cả mọi sự vật mà Thượng Đế đã tạo ra, thì trái tim người là vật toả ra nhiều ánh sáng nhất. Nhưng than ôi ! Nó cũng toả ra nhiều bóng tối hơn cả” – Victo Hugo.
SAO MAI
Em là Sao Mai *
Rạng rỡ tình anh buổi sớm
Những ánh sao xanh ngàn năm
Sao em lại là Sao Hôm *
Tỏ mờ đêm đến ?
Người xưa yêu mến
Nay phụ nhau nơi góc biển chân trời !
Đổi thay vạn thuở con người
Xin đừng lầm lỡ để tôi bẽ bàng
Những vì sao rơi …
2-12-1999
---------------------------------------------------------
* Một ngôi sao có nhiều tên gọi khác nhau và ta nhìn thấy ở nhiều vị trí khác nhau trên bầu trời đêm : sao Mai, sao Hôm, sao Thái Bạch, sao Kim, sao Vệ Nữ – còn gọi là Venus, tượng trưng cho nữ thần sắc đẹp và tình yêu.
MAI THÁNG BA
Có lẽ nào anh chẳng nhớ Mai
Cây vẫn nở hoa vàng trước ngõ
Chứng kiến mỗi lần chúng ta gặp gỡ
Đoá hoa đầu vàng cả Giêng Hai
*
Có lẽ nào xuân đã đi nhanh
Dẫu năm năm gốc Mai còn đó
Thân xơ xác mấy mùa mưa gió
Tháng Ba về lệ vàng áo anh
*
Có lẽ nào ta lại thương nhau
Mặc những cánh hoa vàng lả tả
Rừng sâu còn vọng lời vách đá :
“Mai ơi, giờ này em nơi đâu ?”
*
Giấc mơ hoa vàng bay xa
Thấp thoáng bóng dáng xanh
Con sáo hót chào tia nắng hạ
Có lẽ nào…
Mai độ Tháng Ba ?!
7-4-2003
EM BƯỚC TỚI *
Em bước tới
Chiều cuối hè nhạt nắng,
Tôi chờ em
Bối rối gió thu sang
Rũ bỏ phía sau nhá nhem
Những muộn phiền lẩn khuất trong đêm
Em bước tới
Vầng hào quang le lói
Em bước tới
Đêm thu vào
Đầy lối trăng sao …
25-5-2003
PHÙ SA
Chuông điện thoại bỗng reo
Em từ Gia Lâm gọi
Hẹn anh qua…
( Tình ngỡ đã phôi pha )
Cầu Chương Dương rộng mở
Sóng sông Hồng xôn xao
Đôi cánh chim vượt gió
Đưa hồn người bay cao
Em nói em cười
Nụ đào hé nở
Giờ phút tình yêu dâng hiến
Ta trao nhau
Hạnh phúc bến bờ mê ảo
Rồi em vội đi xa
Giấc mơ xanh để lại
Nước sông Hồng chẩy mãi
Giọt giọt phù sa …
16-6-2000
THIÊN NGA
Tôi chờ ai suốt mùa đông
Tôi tìm ai giữa mênh mông dòng đời
*
Một chiều sông nước đầy vơi
Để thành mắc nợ những lời thi ca
*
Lạc vào giữa đảo phù hoa
Vội dâng hương nhuỵ thật thà cho nhau
*
Chúa xuân đắm đuối nơi đâu
Thiên nga vỗ cánh
chìm sâu
biển trời …
21-8-2003
GIA ĐÌNH
NGHĨA MẸ
Lòng con nhớ Mẹ kính yêu
Chắc rằng Mẹ cũng chiều chiều nhớ con.
Mẹ ơi từ độ măng non
Từ ngày trứng nước, tuổi còn ấu thơ
Nuôi con từng phút từng giờ,
Chăm nom con đến bây giờ lớn khôn
Con đi lội suối trèo non
Mà hình ảnh Mẹ vẫn luôn bên mình.
Con như đất nước đẹp xinh
Mẹ như mây gió hoà tình sớm hôm
Ngày ngày vắng vẻ bữa cơm
Mẹ già thương lại gọi thầm tiếng “Con !”
Nhớ con, Mẹ nhé đừng buồn
Mai ngày thống nhất giang sơn, con về !
Lục Nam, 19-10-1965
CÔNG CHA
Cha ơi Cha, khi Cha đã về già
Khi mặt trời đã tỏ hướng con đi
Cuộc đời Cha giành cho con tất cả
Tháng năm dài và đất nước bao la
Bao hy vọng, ước mơ Cha từng ấp ủ
Nay hiến cho con, xây dựng lại cho con
Cha anh dũng diệt trừ lề thói cũ
Luyện cho con mạnh khoẻ, cả tâm hồn
Những đêm xưa mênh mông dài vô tận
Như tưởng chừng uất hận ngàn năm,
Cha đi tìm trong sức mạnh nhân dân
Một mặt trời xua tan màn đêm tối
Vườn xuân nở và những giây phút cuối
Của Cha, lại vì thế hệ măng non
Cha ráng sức truyền bao kinh nghiệm mới
Ôi sáng trong ngọc quý của tâm hồn !
5-10-1965
LỜI MẸ CHA
Ai bảo ngồi chơi là sướng ?
Tôi mong chờ công việc với quê hương
Ai bảo đi làm là khổ ?
Khi xoá tan bao thương nhớ u buồn
Mẹ Cha ơi ! Con muốn vào đời
Đem sức trẻ làm trăm công nghìn việc
Vì tự do, thân mình con nào tiếc
Hoạ tai ương chẳng ngăn nổi chí cường
Cha dậy con : Đau đớn chớ ngã lòng
Mẹ nhủ rằng : Sóng gió hãy bình tâm
Sáng tạo đi, giành lấy đời lý tưởng
Sống làm chi như chiếc bóng âm thầm
Khóc làm chi cho thêm nhục, thêm hèn
Khi niềm tin dâng trào nghẹn đôi môi.
Hạnh phúc mới dẫu còn thai nghén
Thì vui lên, Con nhé, chớ ưu phiền !
27-7-1966
TẾT SUM VẦY
Tết con về trong gia đình yên ấm
Giữa quê hương đón năm mới tưng bừng
Những cánh hoa đào đua sắc thắm
Khắp phố phường cờ đỏ gió bay tung
*
Con sẽ chỉ ở nhà với mẹ
Kể nỗi lòng của mẹ, con nghe.
Con suốt ngày không đi đâu cả
Ở nhà nghe bao chuyện của cha
*
Kìa cháu Sơn tung tăng khoe áo
Hương nghiêng mình soi mái tóc xanh
Thằng cu Giang tay run run đốt pháo
Đám bạn bè hớn hở đứng vòng quanh
*
Tay nắm tay, con say ngây ngất
Vui chơi giữa trời đất quê hương.
Vườn hoa lá líu lo chim hót
Nắng tràn đầy xua bóng đau thương
*
Cuộc sống đó ta hằng lý tưởng :
Người yêu người như giấc mộng thần tiên
Hoà bình đẹp như mùa xuân vĩnh viễn
Đời sướng vui như thế giới đại đồng
*
Đi tranh đấu cho nước nhà giải phóng
Phá tan hoang kìm kẹp con người.
Đào rực rỡ, yêu thương nào cháy bỏng
Xuân thắm tươi, thêm nóng nhựa xuân đời
*
Chào quê hương phố phường cờ đỏ
Con tim hồng đang nhớ mong chi ?
Đường hạnh phúc qua bao gian khổ
Tết sum vầy … lại nỡ chia ly !
Tết Đinh Mùi - 1967
CON ĐÒ
Kính tặng Mẹ
Gió nổi sóng xô
Cánh bèo trôi nghiêng ngửa.
Một con đò
chở nặng
lỡ dòng sang…
Mưa vẫn rơi
Gió phũ phàng vẫn rít
Để hai bờ
lỡ mãi
chuyến đò ngang !
Hà Tây, 2-9-1967
---------------------------------------------------------
* “Nghèo khó lúc tuổi già là điều tồi tệ và thảm thương nhất trong mọi điều khổ cực” – truyện Nghìn lẻ một đêm
NGẬM NGÙI
Phố xá chiều nay buồn vắng thế
Dẫu người qua lại vẫn đông vui,
Vẫn êm tiếng ru hời của mẹ
Sao mình tôi riêng đứng ngậm ngùi ?
Phố Cầu Giấy, 23-9-1968
(Nguyên địa danh Cầu Giấy thuộc quận Ba Đình
Hà Nội , ở phía Đông sông Tô Lịch)
NGÀY VỀ
Ngày về quê cũ vui không
Cho ta tắm rửa bụi hồng trần ai,
Sẽ xa đây chốn lâu đài
Sẽ quên đây giấc mơ dài đêm thâu
Ngày về hạnh phúc tìm đâu ?
Con thơ vợ dại, đồng sâu nước tràn
Bọt bèo mấy nỗi hợp tan
Ngày về quê cũ bàn hoàn lệ rơi
Tp.Hồ Chí Minh, 17-5-1991
ĐỜI CÒN PHẢI KHÓC NỮA CON ƠI !
Xưa nay ai đã âm thầm khóc
Lệ đắng vơi đầy tình thế nhân
Con ơi !
Đời còn phải khóc nữa
Vì con là Một-Con-Người
Đời con phải khóc nữa
Tiếng khóc sẽ ru con suốt đêm dài
Nước mắt sẽ đưa con suốt cuộc đời
Cho con được thấy :
Những gương mặt rạng ngời
Khóc mừng giờ chiến thắng
Vì mọi người trên thế gian này
Vì thiên nhiên vũ trụ đắm say
Vì chính bản thân con
Đời còn phải khóc nữa con ơi !
10-5-2004
KHÚC GIAO THỪA
Tôi như đứa trẻ về bên Mẹ
Tết nô đùa xóm nhỏ vô tư
Say vòng bướm, nụ hoa, chim hót
Gió chiều nao bay bổng lời ru
Trừ tịch gieo nhạt nhoà ánh sáng
Dại mắt nhìn mờ ảo dáng em.
Ai nói đó ? bâng quơ trống vắng
Ngọn đèn côi leo lét thâu đêm
Tâm tưởng giao hoà cùng bóng tối
Ủ lộc mầm đầm ấm nhịp xanh
Biển lãng du lạc xa vòi vọi
Bồng bềnh trôi dạ hội hoa đăng
Lại là cát bụi về nguyên chất
Ngủ yên lành quên mất thời gian.
Em có cùng tôi hoà giọng hát
Khúc giao thừa ru ta vào xuân
23-2-1999
NHỮNG CÂU THƠ KHÔNG ĐỀ
** Sáng chế hôm nay không còn mới nữa
Phát minh nào cũng đã cũ trước tự nhiên
21-4-2006
**
Mộng cũ đã tàn canh
Mở mắt hoá bình minh
Đường tương lai lửa cháy
3-9-2000
**
Bính Thìn xuân đến đêm nay
Ta đi chơi gặp sao bay giữa trời.
Ta vui sống giữa cuộc đời
Như sao bay giữa bầu trời tự do
Xuân Bính Thìn – 1976
**
Đại hạn đã mười năm
Tôi tin vào tướng số
Hiểu : Đời là bể khổ
Biết : Tình là dây oan
1993
**
Nỗi thất vọng khiến ta bừng tỉnh giấc
Thương cây non bị gió táp, mưa sa.
Cây hãy lớn cho đến ngày xanh tốt
Ngạo nghễ cười trước bão, cợt phong ba
6-1-1965
**
Sự đời kéo nặng trĩu lòng
Nhân tình nhắm mắt chưa xong nhân tình
1966
**
Ngủ quên mơ cũng ngủ quên
Sông xưa, bến ở, con thuyền đêm nay
8-5-2002
**
Hãy là em của ngày xưa
Hãy là em của bến bờ xa xăm
19-5-2002
**
Tôi tìm về với cội nguồn
Tôi tìm về những nỗi buồn hôm nay
7-2-2003
**
Sương mù bảng lảng hoàng hôn
Ai đào hì hục mồ chôn thân mình ?
26-2-1998
**
Yên giấc mồ sâu lạnh
Giật mình ai nhớ ta ?
28-3-2005
MỤC LỤC
Đề từ
THIÊN NHIÊN
Tri âm
Ơi ruộng đồng
Đôi mắt
Nếu anh có đôi mắt em
Ánh sáng và ước mơ
Bao sung sướng
Tiếng trống trường
Đường mới
Con tầu rời bến
Lòng náo nức
Người bạn trẻ
Trăng ơi !
Gửi người yêu khoa học
Quyết định
Bài ca sáng tạo
Nhạc và lời bài hát
“Sáng tạo anh Sáng tạo em ”
Lập loè
Những bài thơ đó bây giờ ở đâu ?
Hương Tích hồn mây
Đường rừng ban mai
Nhớ Nguyễn Bính
Qua đèo
Đông về
Nắng Đông
Lá xanh
Hoa tím ven đường
Lời mùa xuân
Một
Xoay
XÃ HỘI
Người không mang họ
Mơ
Hố bom
Lửa lòng
Gớm
Thương
Hai con chó dại
Lá thư
Tiếng đàn
Hạt giống đỏ
Hung Thần Đau Khổ
Du thuyền tỵ nạn
Còn gì ?
Về đâu ?
Con đường mở
Cho Tiền Giang nối sông Hồng
Tâm tư
Hỏi Bến Rừng
Lục bát quê
Gọi hồn
Ô thất nghiệp
Ta mang gì cho nhau ?
Nhạc và lời bài hát
“ Ta mang gì cho nhau ? ”
Nhật ký A-li-can-te
- Những người đi
- Những con đường
- Mắt xanh
- Bay lên cao
Dục vọng
Cần gì ?
Hận mắt xanh
TÌNH YÊU
Nhớ
Đốt thiêu đi lá thư này
Bông hoa bị bỏ quên
Hỏi em
Con thuyền vàng
Mai Lâm
Biệt ly là tiết tàn Đông
Quả sim đầu mùa
Nụ cười
Đường Thanh Niên
Bóng đen
Con thuyền vàng
Minh Châu
Dáng xưa
Trầm tư
Nụ cười trong gió
Mở cửa
Tình em
Thanh Vân
Cánh buồm trắng
Rắc rối
Dại khờ
Cô đơn
Giã từ
Em mang anh sang thế giới bên kia
Mặt trời của tôi
Cắc Cớ
Sao Mai
Mai Tháng Ba
Em bước tới
Phù sa
Thiên Nga
GIA ĐÌNH
Nghĩa Mẹ
Công Cha
Lời Mẹ Cha
Tết sum vầy
Con đò
Ngậm ngùi
Ngày về
Đời còn phải khóc nữa con ơi !
Khúc giao thừa
NHỮNG CÂU THƠ KHÔNG ĐỀ
NGƯỜI ĐI TRONG BÓNG ĐÊM
THƠ
- Sinh ngày 20-6-1945, tại thôn Trung Kính Hạ, nay là phường Trung Hoà, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội.
- Nghề nghiệp :
+ Kỹ sư Máy tầu thuỷ
+ Chuyên viên chính Sở hữu trí tuệ
- Nơi ở : 31A, ngõ 191 / 29 đường Lạc Long Quân, quận Cầu Giấy, Hà Nội .
- ĐT : 04. 3759 1389 , 09967 14042
- Email : [email=nkim070@yahoo.com]nkim070@yahoo.com[/email]