#4 —
23.11.2003 17:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>Thanh Sơn Tàng Long</b> -- <b>12/3/2003 12:25:07 AM </b> >>
Hồi 45
Phản Đồ Nội Tuyến
Ngọn Hồi Phong chưởng lực của Liên Tâm sư thái có một uy lực dũng mãnh phi thường, cội cây tùng với những rể, râu buông rũ xuống như chiếc lộng, cành lá sum xe, cách chánh điện hơn mười trượng, thế mà chỉ trong chớp mắt lá trụi cành trơ, cát đá chung quanh theo đ à hút của chưởng cuốn lên mịt trời!
Văn Tử Lăng và gianh Thu Lăng núp ở một cụm hoa cách đấy không bao xa, bất giác giật mình đánh thót.
Dưới sức hút mãnh liệt của Hồi Phong chưởng một bóng người mặc áo vàng đang núp trong cội tùng thình lình bị hút mạnh lên không đoạn rơi đúng trước mặt của Liên Tâm sư thái
Lãnh Tâm thân ni chẳng lộ điểm gì tỏ vẻ kinh ngạc, lặng lẽ đứng một bên, điềm nhiên quan sát cuộc diễn biến.
Người vừa bị Liên Tâm sư thái bắt giử lại là một vị lão ni cô... thoạt nom sắc phục thì ni cô này chính là môn đệ của Thất Xảo thiền viện
Liên Tâm sư thái trầm giọng quát hỏi:
- Tùng Phong! Ngươi núp dưới cội tùng rình rập nghe trộm là có ý định gì?
Vị ni cô tên Tùng Phong lão ni vội quỳ mọp xuống van lạy:
- Đệ tử định đến dưới cội tùng tìm thân cây một ít tùng giao, đem vào đốt đèn..., đúng lúc sư phụ vừa xem thấy.
Liên tâm sư thai vội quát bảo:
- Chớ dùng lời man trá qua mặt ta.
Bà liền quay sang phía Thanh Phong lão ni, hỏi:
- Đêm nay có phải là phiên trực của tùng Phong hay không?
Thanh Phong lão ni vội cung kính bẩm:
- Thưa sư phụ! Đêm nay là phiên của Tùng Phong đốt hương châm dầu
Liên Tâm sư thai nói:
- Có phận sự phải làm, hà tất đến chánh điện nghe trộm lời bàn luận bí mật của sư phụ. Vậy nhà ngươi có mục đích gì?
Tùng Phong lão ni tiếp tục van lạy rối rít:
- Đện tử thật đáng tội chết! Vì một lúc híêu kỳ, nên định xem thử dung nhan khách vừa đến .
Liên Tâm sư thái lạnh lẻo hừ một tiếng:
- Nếu sự việc quả nhiên được như vậy, thì cũng tha thứ được cho, nhưng sư phụ của ngươi không phải là người dễ lừa gạt, mấy tháng nay ta đã để ý cử chỉ của nhà ngươi có vẻ rất khả nghi.
Tung Phong lão ni vội vả biện bạch:
- Đệ tử từ nhỏ xuất gia, theo hầu sư phụ đã hơn mười năm trời, với tấm thân già nua nầy, trừ ra tụng niệm kinh phật, cầu nguyện để siêu thoát kiếp sau, đâu còn mong muốn gì với kiếp sống tạm bợ này
Liên Tâm sư thai vẫn với vẻ mặt lạnh lùng:
- Nhân tâm bất trắc, việc ấy không thể dùng lời lẽ biện bạch được.
Bà liền xoay qua Thanh Phong lão ni, truyền lệnh:
- Hãy lục soát kỹ khắp mình Tùng Phong cho ta!
Tùng Phong lão ni cuống quít lên:
- Không...không...! Đệ tử chẳng có phạm pháp! hảy rút mệnh lệnh lục soát khắp mình đệ tử trước mặt mọi người.
Miệng vừa van xin Tùng Phong lão ni lóp ngóp bò dậy, định tìm đường chạy trốn.
Liên Tâm sư thai nổi giận quát to:
- Nghiệt đồ! ngươi làm sao chạy cho thoát?
Tùng Phong lão ni lại nếm mùi Hồi Phong chưởng lần thứ hai.
Bà ta vừa phóng mình bay vọt lên, lập tức bị chưởng phong hút ngược trở lại, quật mạnh té nhào xuống mặt đất
Thanh Phong nhanh nhẹn tung mình nhảy vọt đến, xuất chỉ điểm vào hai Tỉnh Huyệt ở hai bên vai của bà ta
Tứ chi của lão ni lập tức tê liệt không cử động.
Sau giây phút khám xét, một lệnh bài bằng đồng bóng loáng từ trong mình lão ni cô lọt ra, những người có mặt đều đổ xô nhìn vào, trên mặt lệnh bài ấy, hình một chiếc đầu lâu được khắc nổi lên một cáchcực kỳ tinh xảo, lồ lộ nhìn ra
Mộ Dung Hồng vụt thất thanh kêu to:
- Trời ! Đấy là Cô lâu lệnh bài củaU Minh Giáo.
Liên Tâm sư thái vội vàng quay lại hỏi:
- Mộ sư điệt! Lấy bằng chứng nào để quyết đoán đấy là sự thật?
Mộ Dung Hồng đáp:
- Trên đường theo gia sư đến đây, tôi từng gặp bọn U Linh giáo hai lần, bọn chúng mỗi người đều có mang một Cô Lâu lệnh bài trên người, hình dángkiểu cách đạiloại một thứ...
Liên tâm sư thái khẻ gật đầu, quay sang Tùng Phong lão ni quát hỏi:
- Hiện tại nhà ngươi còn lời lẻ nào để biện bạchnửa hay không?
Tùng Phong lão ni thất vọng thở dại:
- Việc này thật ra là hoàn cảnh bất đắc dĩ, đệ tử đâu phải cam tâm để bị người khác lợi dụng
Lão ni tạm ngưng giây lâu đoạn buồn bã tiếp:
- Ngoài chiếc Cô Lâu lênh bài ấy ra, đệ tử còn một vật rất quan trọng cất kỹ trong mình, đệ tử đồng ý đưa cho sư phụ xem xét.
Liên Tâm sư thái vội vả quát bảo:
- Hãy mở huyệt đạo của Tùng Phong cho ta
Thanh Phong lãoni cất tiếng vâng dạ, đoạn xuất chỉ giải khai những huyệt bế tắc bịđiểm lúc ban nảy?
Giọng nói Liên Tâm sư thái trở nên hoà dịu lại:
- Nếu nhà ngươi thành thật cung khai tự sự, bần ni sẽ niệm tình sư đồ mươi mấy năm dư, bỏ qua tất cả nhưng nhược bằng cứ tiếp tục man trá lừa dối, bần ni sẽ có những hình phạt đích đáng để sửa trị tội ấy.
- Đa tạ ânđức cũasư phụ!
Nói xong ni cô bèn cho cho tay vào vãt áo, lấy ra một hoàn thuốc bằng đầu ngón tay, trịnh trọng thốt:
- Hoàn thuốc này ! Sư phụ không nên sờ mó đến nó, buổi đầu gặp gở Dường chủ của U Mnh giáo giao hoàn thuốc cho đệ tử và căn dặn rằng, nếu không phải lúc khẩn cấp, không nên sử dụng nó. Hiên giờ, cầu mong sư phụ tha cho những lỗi lầm của đệ tử, nhưng chuyện đã bức bách đến đổi, xuôi đệ tử không còn làm gì khác hơn được nữa!
Liên Tâm sư thái nổi giận quát to:
- Nhà ngươi chỉ cố nói chuyện không đâu, sao không chịu đưa hoàn thuốc ấy cho ta
Nhưng với một động tác cực nhanh, tùng Phong lão ni vội vả cho hoàn thuốc vào mồm và nhai ngấu nghiến đoạn nuốt ực vào
Mộ Dung Hồng cả kinh kêu to:
- Không xong rồi! Bà ta đã uống hoàn độc dược!
Tiếng nàng chưa dứt câu, thân hình Tùng Phong lão ni đột nhiên bắn vọt cao lên năm sáu thước, gào to thê thảm, rồi rơi mạnh xuống đấtgiẩy lên đành đạch
Thân hình của ni cô từ từ co quắp lại, mặt mũi biến dạng, dần dần xương thịt tan rữa ra, trong khoảng khắc tất cả thể xác của ni cô tiêu tan thànhmột vũng nước tanh đen ngòm.
Nảy giờ núp sau cụm hoa um tùm rình xem, thấy cái chết thê thảm của ni cô, Tử Lăng thình lình xúc động mạnh, chàng nhỏ thầm:
- Tài khống chế kẻ thuộc hạ của bọn U Monh giáo quả thật cao cường, Tùng Phong lão ni thà chọn con đường chết, chứ không chịu tiết lộ điều bí mật của giáo phái.
Giang Thu Lăng dùng phép truyền âm nhập mật kề tai chàng, khẻ bảo:
- Lăng ca! Thuốc gì mà độc hai ghê gớm thế?
Tử Lăng vội đáp nhanh:
- Thi độc!
- Trời ! sức phá hoại của nó ghế gớm đến thế cơ à?
Tử Lăng khẻ gật đầu:
Tình yêu là cái chi chi
Khi đến bất ngờ khi đi bất chợt
Sau ta cứ mãi mong chờ
Và cả nhân loại đều luôn tìm kiếm
★
★
★
★
★
0